Đừng để trí tuệ nhân tạo đi ngược lại sáng tạo văn chương

Chúng ta nhìn nhận AI là công cụ giúp con người đưa ra ý tưởng, nhưng không ai có thể bảo đảm được tính sáng tạo cá nhân một cách thuần túy. Người viết tự trọng sẽ hiểu được tác phẩm văn chương có chiều sâu đòi hỏi phải có tư chất thiên phú, kinh nghiệm, cảm xúc, tư tưởng cá nhân và cách AI có thể can thiệp vào quá trình sáng tác của mình.
Các nhà văn đi thực tế, gặp gỡ bộ đội và người lao động tại Gia Lai. Ảnh: QUANG HƯNG
Các nhà văn đi thực tế, gặp gỡ bộ đội và người lao động tại Gia Lai. Ảnh: QUANG HƯNG

1/Có thể nói, kỷ nguyên số đã tạo ra sự chuyển mình mạnh mẽ trong nhiều lĩnh vực, đặc biệt là hoạt động xuất bản sách và sáng tạo văn chương. Và câu chuyện đặt ra ở đấy là sự kết hợp giữa AI và con người không chỉ tạo ra giá trị mới mà còn đặt ra các vấn đề về bản quyền, tính độc đáo và giá trị tác phẩm.

Dựa vào AI, trong nháy mắt ta sẽ có bộ khung hoặc tác phẩm thô, từ đó có thể bổ sung, đắp thịt thêm da và tác phẩm văn chương “không thuần túy” thành hình. Tất nhiên AI không thể thay thế con người, nhất là trong sáng tạo văn chương, nơi luôn đòi hỏi những sản phẩm phải “là một, là riêng, là thứ nhất” không lẫn vào bất kỳ sản phẩm nào khác trước đó. Nhà văn Văn Thành Lê, Giám đốc Chi nhánh NXB Kim Đồng tại Thành phố Hồ Chí Minh cho rằng: “Người sáng tạo văn chương thật sự sẽ luôn hướng đến thứ văn chương đúng nghĩa, ở đó chỉ chấp nhận những rung cảm kiểu “mỗi người là một thế giới”, không công nghệ nào lập trình để “xào” ra được, để bảo đảm tác phẩm luôn mang dấu ấn cá nhân và sự sáng tạo của chính mình”.

Một số tác giả khác nêu quan điểm việc sử dụng AI trong sáng tạo có thể dẫn đến những hệ lụy nghiêm trọng, đặc biệt là việc đánh mất sự sáng tạo trong văn chương và gia tăng tình trạng “đạo văn”. AI hoạt động dựa trên việc tổng hợp các nguồn dữ liệu có sẵn, điều này có thể tạo ra nội dung tương tự mà không có sự độc đáo và chiều sâu của một tác phẩm văn học. Hơn nữa, sự phát triển nhanh chóng của công nghệ AI khiến việc kiểm soát nội dung trở nên rất khó khăn, đặc biệt là đối với cộng đồng người sử dụng AI. Những người sáng tạo có thể vô tình sao chép ý tưởng hoặc cấu trúc từ các tác phẩm trước đó mà không nhận thức được, dẫn đến những tranh cãi về bản quyền và tính chính xác trong sáng tạo. Vì vậy, mặc dù AI có thể hỗ trợ trong quá trình viết lách, nhưng tác giả vẫn cần duy trì sự cảnh giác và trách nhiệm trong việc sử dụng công cụ này để bảo vệ giá trị cốt lõi của văn chương.

2/Bản thân người viết bài này cũng đã từng thử nghiệm với công cụ AI. Chẳng hạn, khi sử dụng AI để viết một truyện ngắn, ta chỉ cần đưa ra một vài mô tả và ngay lập tức, AI sẽ trả lại kết quả trong vòng vài chục giây ngắn ngủi. Tuy nhiên, AI chỉ có thể cung cấp các ý tưởng và bối cảnh ban đầu, mà vẫn chưa thể viết hoàn chỉnh một truyện ngắn. Mặc dù AI có thể giúp khơi gợi cảm hứng và đưa ra các ý tưởng mới, nhưng nó vẫn thiếu đi khả năng nắm bắt sâu sắc các yếu tố cảm xúc, tâm tư của nhân vật và những chi tiết tinh tế trong văn chương mà chỉ có con người mới có thể truyền đạt. Điều này cho thấy rằng, mặc dù AI là một công cụ hữu ích, nó vẫn không thể thay thế hoàn toàn sự sáng tạo và thiên tính nghệ thuật của con người. Có lẽ AI sẽ khá “nguy hiểm” đối với người dùng thông thường nếu quá lạm dụng và phụ thuộc, nhưng với người sáng tạo văn chương thì không. AI chỉ có thể là công cụ hỗ trợ vì giá trị của văn chương đích thực vẫn nằm trong tay của những người sáng tạo. Trong tương lai, sự phát triển của AI có lẽ cũng là một vấn đề mà chúng ta đáng lưu tâm. Nhà thơ, nhà báo Hồ Huy Sơn cảnh báo: “Tôi muốn nhấn mạnh về khả năng “mắc bẫy” của AI; nếu không tỉnh táo, không cẩn thận và nghiêm túc, rất có thể bạn sẽ bị phát giác về hành vi đạo văn một ngày nào đó”.

Như vậy, người cầm bút đủ tự trọng sẽ tự biết cho AI can dự vào quá trình sáng tác của mình như thế nào, ở mức độ nào. Văn chương, nếu có chút dấu ấn nào đó, thì luôn gắn với bản sắc, màu sắc riêng khác của tác giả. Do đó, dù công nghệ có phát triển đến đâu, chúng ta vẫn tin vào giá trị đầu tiên của mỗi tác phẩm nằm ở sự tâm huyết gan ruột, chân thành, sự nghiêm túc và ý thức của người viết. Nhà văn Văn Thành Lê chia sẻ thêm: “Thuở ban đầu có thể chỉ nghĩ đến chuyện làm sao để ra sách, để có cuốn sách, thậm chí nhiều đầu sách, tập truyện tập thơ có thể vơ bèo gạt tép cốt đủ số lượng để in, thì càng về sau càng thấy không có gì phải vội vàng cả, quan trọng hơn mỗi cuốn sách in ra thể hiện được màu sắc riêng của mình, như vậy mới mong để lại “vệt” gì đó trong lòng người đọc”.

Nhà văn Đức Anh, tác giả đạt giải thưởng Tác giả trẻ năm 2023 của Hội Nhà văn Việt Nam, đưa ra một quan điểm mang tính dự báo: “Khi trí tuệ nhân tạo phát triển - chắc chắn nằm ngoài tưởng tượng của chúng ta - văn chương và triết học lại ngày càng quan trọng hơn: chúng củng cố vị thế mong manh của loài người. Bởi lẽ, AI không đòi hỏi nhuận bút, còn con người thì có. Con người cần nhuận bút và cần thấy giá trị của mình trên nhân thế, sự tồn tại của mình, nỗi băn khoăn ấy là bất diệt”.

Có thể bạn quan tâm

Đọc niềm tự hào chung của Nhà Búp

Đọc niềm tự hào chung của Nhà Búp

Đây là một tập thơ khá đặc biệt. Vì nó đến từ quá khứ, là tuyển tập văn thơ thiếu nhi Thái Bình 1973-1988, được NXB Văn học xuất bản quý II, năm 2026.

Nghệ sĩ Thanh Miền với các chiến sĩ.

Luôn thấy cảm hứng mới qua từng mùa vụ

Hơn một thập niên cầm máy, nghệ sĩ nhiếp ảnh Thanh Miền ghi dấu ấn với các tác phẩm về ruộng bậc thang và đời sống vùng cao Tây Bắc, đặc biệt là Mù Cang Chải. Nhiều tác phẩm của ông đoạt giải tại các cuộc thi ảnh trong nước và quốc tế, góp phần quảng bá vẻ đẹp thiên nhiên, văn hóa Việt Nam.

Họa sĩ Bùi Tiên bên một tác phẩm tại triển lãm.

Dành 8 năm cho triển lãm tranh lụa

Triển lãm cá nhân “Cái gì là thật” của họa sĩ Bùi Tiên vừa diễn ra tại TomuraLee Gallery tại phường An Khánh, TP Hồ Chí Minh. Tác phẩm tại triển lãm bắt nguồn từ năm 2014 với đồ án tốt nghiệp đại học mỹ thuật Huế của chị.

Nhà báo Đỗ Quảng (bên phải) tặng thơ tác giả bài viết - Nghệ sĩ nhiếp ảnh Ngọc Phan.

Đỗ Quảng: Sự chân thật của một đời cầm bút

Đỗ Quảng vốn là cây bút phóng sự, phóng viên đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ở tuổi U90, ông già chuyên gia viết phóng sự bỗng… làm thơ. “Thương lắm Sài Gòn ơi”, tập thơ đầu tay chào đời năm 2021; “Vui buồn tháng Tư” - năm 2024; “Những lời nói thật”, NXB Hội Nhà văn, ấn hành tháng 11/2025.

“Ru Cảnh 20”, 120 cm x 150 cm.

Lụa “Ru Cảnh” và cách tân mới lạ

Tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam vừa diễn ra triển lãm cá nhân tranh lụa rất đặc sắc của nữ họa sĩ Phan Minh Bạch. Với 33 bức tranh khổ lớn (từ 70 x 90cm đến 120 x 240cm), có lẽ nhiều chục năm qua, mới có những cách tân “có một không hai” cả về tinh thần sáng tạo và thủ pháp thực hành, được đưa vào một thể loại tranh cổ điển.

Văn sĩ Lê Đức Dương tặng sách và giao lưu với các em. Ảnh: NHÂN VẬT CUNG CẤP

Từ gió biển đến thảo nguyên ký ức

Ông lắng nghe biển gọi, lắng nghe gió, lắng nghe những lớp trầm tích lặng lẽ tích tụ qua từng năm tháng. Đó là Lê Đức Dương, một văn sĩ miền biển chuyên viết cho thiếu nhi với một tâm thế hiếm gặp “văn chương trong trẻo, chiêm nghiệm, giản dị, sâu xa”.

Việc kết hợp âm hưởng hiện đại và chất liệu dân gian tạo ra những trải nghiệm mới mẻ với khán giả.

Xưa và nay góp mặt trong “Việt Nam mình đẹp lắm”

Với nhạc sĩ-ca sĩ Lưu Minh Quang Ngọc, dự án “Việt Nam mình đẹp lắm” là minh chứng sống động cho cách kể chuyện bằng giai điệu, nơi anh biến những lát cắt đời thường, ký ức và văn hóa vùng miền thành tác phẩm độc bản, vừa mang dấu ấn cá nhân, vừa truyền cảm hứng về vẻ đẹp đất nước và con người Việt Nam.

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Đoàn văn nghệ sĩ đi thực tế sáng tác ở Pù Luông.

Nét truyền thống mở lối du lịch cộng đồng

Giữa trùng điệp núi rừng miền tây xứ Thanh, thôn Bản Báng - vùng đệm thuộc Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (xã Pù Luông) là điểm sáng mới của du lịch cộng đồng. Không chạy theo số lượng và phát triển nóng, người dân Bản Báng chọn cho mình hướng đi chậm nhưng chắc chắn, với điểm tựa là những giá trị bản địa đặc sắc.

Ca sĩ Tùng Dương cùng đĩa than "The Voice - Timeless". Ảnh: NVCC

Đĩa than, cuộc chơi của sự cầu toàn

Giữa thời đại âm nhạc số lên ngôi, đĩa than không còn phổ biến nhưng lại trở thành lựa chọn của những nghệ sĩ theo đuổi chuẩn mực cao nhất. Với các ca sĩ Phạm Thu Hà, Tùng Dương hay Hoàng Quyên, mỗi album vinyl là một hành trình công phu, tốn kém nhưng giàu tính lựa chọn.

Trao giải Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai

Trao giải Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai

Tác phẩm “Be Happier” của tác giả Trương Hoàng Ngọc Anh vừa đoạt giải Nhất Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai (2025) do Viện Pháp tại Việt Nam, NXB Kim Đồng và Phái đoàn Wallonie-Bruxelles tại Việt Nam phối hợp tổ chức.

Xem triển lãm tranh ở Ký Con - Sài Gòn

Xem triển lãm tranh ở Ký Con - Sài Gòn

Một chiều đầu tháng 4, lên tầng hai khu chung cư truyền thống cũ, ngang qua mấy dãy hành lang quen thuộc, vài chậu kiểng nhỏ đặt nép mình bên ô cửa, bất ngờ khi nhận ra mình đang đứng trước một phòng triển lãm tranh mở cửa tự do.

Nhà thơ Hoàng Thụy Anh (bên trái) trong lễ trao giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam.

Cuộc lội ngược dòng của nội lực và cảm xúc

Hoàng Thụy Anh là một trong số ít tác giả nữ thể hiện dấu ấn rõ nét ở cả hai thể loại: Lý luận - phê bình và thơ ca. Năm 2025, chị được vinh danh tại Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam ở hạng mục thơ với tác phẩm “Thơm từ nỗi đau” (NXB Hội Nhà văn).

Một buổi sinh hoạt của câu lạc bộ.

Tiếng hát gửi gắm thanh xuân

Tình cờ qua Facebook, tôi được biết đến Câu lạc bộ ca múa nhạc Hà Nội. Theo chỉ dẫn của chị chủ nhiệm Thu Minh, tôi đã tới đây. Câu lạc bộ nằm trong nhà văn hóa ở ngõ Lệnh Cư, phố Khâm Thiên, phường Văn Miếu Quốc Tử Giám.

Nhà nghiên cứu, nhà thơ, nhà báo Lê Minh Quốc (thứ hai, bên phải sang) luôn gắn bó với bạn bè.

Lê Minh Quốc - Dấu ấn của nghị lực và văn chương

Trong từng trang viết, ta thấy thấp thoáng bóng dáng của một người con Đà Nẵng: Chân thành, mạnh mẽ, nhưng cũng đầy tình cảm và nỗi niềm. Quê hương là nơi chôn nhau cắt rốn, là điểm tựa tinh thần, là ngọn lửa âm ỉ cháy trong trái tim Lê Minh Quốc suốt hành trình sáng tác.

Sắm Tết thời bao cấp. Ảnh tư liệu

Nhớ những năm dành dụm Tết

Thời bao cấp, cái gì cũng tem phiếu, cho sao được thế, gọi là tiêu chuẩn, túi hàng Tết mỗi gia đình coi như đầy đủ trong 3 ngày Tết. Có bóng bì, bánh đa nem, mộc nhĩ, nấm hương, miến dong, hạt tiêu, mì chính, chè gói Ba Đình, thuốc lá giấy bạc Điện Biên…, tất cả được đựng trong túi nylon, bán với giá rẻ.

Họa sĩ Trần Thùy Linh với cuốn sách "Chuyện cây chuyện đời".

“Thiên nhiên là bác sĩ chữa lành”

Là họa sĩ chuyên vẽ hoa khổ lớn và tranh thiên nhiên, họa sĩ Trần Thùy Linh còn sáng tác rất nhiều tản văn. Vì cảm thấy “mắc nợ với thiên nhiên” - một món nợ ngọt ngào, quyến rũ, mới đây, chị ra mắt tản văn “Chuyện cây chuyện đời” (NXB Văn học).

Nhạc sĩ Quang Long, ca sĩ AnhHi Thanh Cường và NSƯT Nguyễn Quang Hưng tại lễ ra mắt album.

AnhHi Thanh Cường mong truyền tình yêu dân ca tới GenZ

Ca sĩ Thanh Cường nay trở thành AnhHi Thanh Cường vừa ra mắt album mang âm hưởng dân ca gồm 5 sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Quang Long. “Thương câu dân ca” - bài hát chủ đề của album được lựa chọn làm MV với sự giúp sức của AI.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh.

Kể chuyện Tây Nguyên bằng âm nhạc

Gần nửa thế kỷ âm thầm và bền bỉ, nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh đã “kể” hàng trăm câu chuyện bằng âm nhạc. Những bản tình ca về con người, văn hóa và bản sắc Tây Nguyên của ông như những dòng suối mát thấm đẫm tâm hồn.

Cao Thanh Nam với bức tranh đang sáng tác.

Tranh của trưởng thôn

Ở nông thôn, trưởng thôn hẳn là nông dân, có khi là người thợ và cũng có lúc là chủ thầu xây dựng… Nhưng người làm nghề vẽ tranh thì có lẽ duy nhất là anh Cao Thanh Nam, trưởng thôn Liêm Hóa, xã Trung Hóa cũ, tỉnh Quảng Bình, nay là xã Kim Phú, tỉnh Quảng Trị.

Nhạc sĩ Trần Lệ Giang.

Âm nhạc là lời tri ân gửi về quê hương, nguồn cội

Như một sự trả nợ cho nỗi nhớ quê hương riêng mang, vài năm trở lại đây, nữ nhạc sĩ Trần Lệ Giang thường phát hành album nhạc mới vào những ngày đầu năm mới. Những ca khúc gửi gắm cả tâm hồn và trái tim người nghệ sĩ, mong mọi điều an lành đến với muôn nhà.

Tranh trong tập thơ "Sen".

Gần 80, “yêu như lửa đỏ”

Tuổi 78, nhà thơ Thế Hùng ra tập thơ “Sen” (NXB Mỹ thuật), chỉ để nói chuyện… yêu. Cuộc ra mắt diễn ra tại Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội, 19 Hàng Buồm, sáng 29/12 giữa nhiều bạn văn nghệ sĩ thân mến ông.

Trao giải A của cuộc thi. Ảnh: ANH QUÂN

Hội thi thơ làng gợi cách hay cho cả nước

Cuộc thi hoàn toàn mang tính xã hội hóa, xuất phát từ một ngôi làng có truyền thống yêu thơ, làm thơ, góp phần khẳng định sức sống bền lâu của thơ ca, văn hóa. Cũng là gợi mở đặc sắc cho việc nuôi dưỡng tình yêu thơ ca trong đời sống đương đại.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ra sách mới

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ra sách mới

NXB Trẻ vừa phát hành truyện dài mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh mang tên “Cô bé hàng xóm và bốn viên kẹo”. Chọn bối cảnh Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh những năm 1980, truyện kể về dân nhập cư, những người nghèo sống ở đô thị hoa lệ, về tình làng nghĩa xóm và bao điều đẹp đẽ giờ đây chỉ còn trong ký ức.