World Cup: Guồng quay "tỷ đô" (Kỳ 1)

Khi Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá thế giới (FIFA) Gianni Infantino mô tả World Cup 2026 là “sự kiện vĩ đại nhất lịch sử nhân loại”, đó có thể là một cách nói phóng đại. Song, nếu xét riêng các tiêu chí quy mô tổ chức và doanh thu, ngày hội bóng đá tại Bắc Mỹ thật sự mang tầm vóc chưa từng có. Phía sau câu chuyện giải trí, thưởng thức với mặt cỏ xanh mượt, những bàn thắng và vũ điệu trên khán đài, World Cup thực chất là một “dòng thác” kinh tế với những vòng xoáy tài chính khốc liệt. Hãy tạm gác các vấn đề chuyên môn sang một bên, để cùng tìm hiểu guồng quay “tỷ đô” của sự kiện thể thao được mong đợi nhất năm.

Anh hào hội tụ ở VCK World Cup 2026.
Anh hào hội tụ ở VCK World Cup 2026.

Kỳ 1: “Nước cờ” lợi nhuận của FIFA

World Cup 2026 đã “nóng” từ rất lâu trước khi khai màn, bởi một quyết định mang tính lịch sử. Ngày 10/1/2017, sau cuộc bỏ phiếu thông qua trong phiên họp của Hội đồng FIFA tại Zurich (Thụy Sĩ), tổ chức này quyết định mở rộng số đội tuyển quốc gia tham dự từ 32 lên 48 đội. Sự kiện này làm dấy lên nhiều tranh cãi trong cộng đồng yêu bóng đá khắp hành tinh.

“Miếng bánh” bản quyền truyền hình

Tại thời điểm công bố, FIFA dự kiến chia 48 đội thành 16 bảng, mỗi bảng 3 đội (tổng cộng 80 trận đấu). Tuy nhiên, sau khi tính toán lại các rủi ro về mặt chuyên môn (chẳng hạn nguy cơ bắt tay dàn xếp tỷ số ở lượt trận cuối), FIFA đã điều chỉnh lại thể thức thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội, qua đó nâng tổng số trận lên con số kỷ lục 104 trận.

Khi đó, thế giới đã quen với thể thức World Cup 32 đội (được thiết lập từ France 1998), và làn sóng phản đối nổ ra, bất chấp lý giải nhân văn của Chủ tịch FIFA về việc “trao cơ hội ước mơ cho các quốc gia yếu thế”. Giới chuyên gia phân tích, quy mô 48 đội là quá nhiều cho một sự kiện tinh hoa của bóng đá thế giới, có thể làm loãng chất lượng giải đấu và tăng mệt mỏi cho các đại diện tham dự.

Thực tế, đó là hệ lụy có thật. Vì tăng số đội đột biến, “bảng tử thần” đã biến mất tại World Cup 2026, khiến vòng bảng kém hấp dẫn đi nhiều. Sự góp mặt của những cái tên “lạ lẫm” (như Haiti, Curacao, Cape Verde, Uzbekistan hay Jordan) thay vì được kỳ vọng tạo nên làn gió mới, lại bị hoài nghi về những trận đấu một chiều.

Tuy nhiên dưới lăng kính kinh tế học thể thao, đây là một nước cờ thương mại được tính toán kỹ lưỡng của FIFA, đứng đầu là Gianni Infantino. Bằng cách tăng số trận đấu từ 64 (tại Qatar 2022) lên 104 trận, FIFA đã tự tạo thêm 40 “gói nội dung” cao cấp để bán cho các tập đoàn truyền thông toàn cầu. Thêm trận đấu đồng nghĩa với việc tăng thêm hàng nghìn giờ phát sóng, tối đa hóa thời lượng quảng cáo trực tiếp và mở rộng độ phủ sóng vào các khung giờ vàng của các thị trường béo bở từ châu Á, châu Âu cho đến châu Mỹ.

Theo báo cáo tài chính cập nhật mới nhất từ FIFA được The Guardian phân tích, doanh thu dự kiến cho toàn bộ chu kỳ 4 năm (2023-2026) đã được nâng lên mức kỷ lục 13 tỷ USD, tăng trưởng đột biến tới 72% so chu kỳ 4 năm trước đó kết thúc tại Qatar 2022 (“chỉ” đạt 7,5 tỷ USD).

Trong cấu trúc doanh thu khổng lồ này, bản quyền truyền hình tiếp tục là “gà đẻ trứng vàng” cho cơ quan quản lý bóng đá thế giới. Với riêng năm diễn ra giải đấu 2026, ngân sách doanh thu từ mảng phát thanh - truyền hình được FIFA công bố ở mức 3,925 tỷ USD, chiếm khoảng 44% tổng thu nhập của năm (8,9 tỷ USD). Con số này phản ánh rõ nét hiệu ứng của việc tăng số lượng trận đấu và sự chuyển dịch mạnh mẽ từ truyền hình truyền thống sang các nền tảng phát trực tuyến (streaming) kỹ thuật số di động.

Theo AP, chỉ riêng tại Mỹ, FIFA đã “bỏ túi” gần 1,1 tỷ USD tiền bán bản quyền truyền hình World Cup 2026 cho Fox Corp (khoảng 485 triệu USD) và Telemundo (khoảng 600 triệu USD), kênh tiếng Tây Ban Nha lớn nhất "xứ cờ hoa". Không chỉ thu lợi từ các kênh truyền hình truyền thống, FIFA còn mở rộng hợp tác với các mạng xã hội lớn như TikTok (đối tác nội dung video độc quyền) hay YouTube (nền tảng phát cho các gói nội dung nổi bật có chèn quảng cáo động).

Tại World Cup 2026, FIFA đã biến một giải đấu thể thao thành một cấu trúc kinh doanh nội dung số đa nền tảng. 40 trận đấu tăng thêm được ví như 40 “show diễn”, ép các nhà đài phải mở hầu bao, và biến mọi chiếc điện thoại thông minh của hàng tỷ khán giả toàn cầu thành các thiết bị thu tiền từ quảng cáo cho FIFA.

Thử thách “hậu cần” liên quốc gia

Với việc diễn ra tại Mỹ, Mexico và Canada, World Cup 2026 là kỳ World Cup đầu tiên trong lịch sử có tới 3 quốc gia đồng chủ nhà. Trước đó, chỉ có duy nhất World Cup 2002 là giải đấu được tổ chức trên lãnh thổ 2 quốc gia (Hàn Quốc và Nhật Bản). Ở Giải vô địch bóng đá châu ÂU (EURO), xu hướng này có vẻ phổ biến hơn khi EURO 2000 diễn ra tại Bỉ và Hà Lan; EURO 2008 tại Áo và Thụy Sĩ; EURO 2012 tại Ba Lan và Ukraine. Đặc biệt, EURO 2020 (hoãn một năm vì dịch Covid-19) là ý tưởng “điên rồ” của cựu Chủ tịch UEFA Michel Platini nhân kỷ niệm 60 năm lịch sử giải đấu, khi được tổ chức tại… 11 quốc gia châu Âu.

Mô hình tổ chức liên quốc gia có lợi thế là phân tán rủi ro tài chính, chia sẻ tệp khách hàng tiêu dùng toàn cầu và tận dụng triệt để cơ sở hạ tầng sẵn có. Tuy nhiên, nhìn lại lịch sử, trừ EURO 2020 (trở thành “cơn ác mộng” về hậu cần và di chuyển của các đội tuyển), tất cả các liên minh đăng cai trước đây đều là giữa 2 quốc gia có chung đường biên giới và quy mô địa lý tương đối gọn gàng.

Trên cơ sở soi chiếu đó, World Cup 2026, với quy mô nhảy vọt lên 3 quốc gia trải dài trên diện tích khổng lồ của toàn bộ lục địa Bắc Mỹ là một thử thách hậu cần ở một mức độ chưa từng có tiền lệ trong lịch sử thể thao nhân loại. Để dễ hình dung, khoảng cách từ Mexico City, Mexico (nơi diễn ra trận khai mạc) và New York, Mỹ (nơi diễn ra trận chung kết) là khoảng 3.360 km, thời gian bay trung bình khoảng 5 giờ đồng hồ. Theo múi giờ quốc tế, New York “chạy” trước Mexico City 2 giờ, nên một đội tuyển bay từ Mexico City đến New York sẽ “mất đi” 2 giờ trên đồng hồ hiển thị khi hạ cánh.

Trong 16 thành phố đăng cai World Cup, Mỹ đương nhiên chiếm số lượng lớn nhất với 11 thành phố, tổ chức 78 trận. Mexico có 3 thành phố và Canada có 2 thành phố, “chia nhau” 26 trận còn lại. Mỗi quốc gia lại có cách riêng để huy động nguồn lực chuẩn bị cho World Cup.

Chính phủ Mỹ không chi tiền trực tiếp. Thay vào đó, 11 thành phố tự thành lập các “ủy ban đăng cai” theo dạng tổ chức phi lợi nhuận để huy động vốn từ các nhà tài trợ tư nhân, kết hợp ngân sách hỗ trợ giao thông, an ninh từ chính quyền bang. Tổng chi phí phục vụ World Cup trên toàn nước Mỹ ước tính vượt mốc 1 tỷ USD, trong đó phần lớn dành cải tạo, nâng cấp các sân vận động vốn để thi đấu bóng bầu dục.

Tại Canada, báo cáo từ Văn phòng Ngân sách Nghị viện Canada (PBO) chỉ ra rằng, tổng chi phí kế hoạch của nước này cho 13 trận đấu World Cup đã vọt lên mức 1,066 tỷ dollar Canada (CAD), khoảng 780 triệu USD. Do lạm phát tăng cao và các yêu cầu ngặt nghèo của FIFA, các thành phố đăng cai gồm Toronto và Vancouver đều đối mặt tình trạng đội vốn nghiêm trọng.

Tại Mexico, chi phí đầu tư được xem là thấp nhất, chỉ khoảng 150-200 triệu USD. Nước này đã chọn hướng đi khôn ngoan khi huy động vốn hỗn hợp, phần lớn là các tập đoàn tư nhân tự chi tiền nâng cấp sân vận động của họ, nhằm phân tán áp lực tài chính tức thời lên ngân sách công.

Reuters đánh giá, khác với Qatar tại World Cup 2022 (chi 220 tỷ USD để xây mới toàn bộ các sân và hàng loạt đường sá, sân bay), liên minh Bắc Mỹ tận dụng 100% sân vận động và hạ tầng sẵn có. Vì vậy, dòng vốn “khiêm tốn” hơn rất nhiều và được đóng góp đáng kể bởi vốn tư nhân, chủ yếu đổ vào cải tạo kỹ thuật, thắt chặt an ninh và nâng cấp giao thông công cộng.

Theo dự báo của FIFA, World Cup 2026 sẽ đón tổng số du khách quốc tế dự kiến là 6,5 triệu người; tổng mức chi tiêu trực tiếp của khách du lịch (cho ăn uống, lưu trú, vận chuyển) khoảng 14 tỷ USD và tổng sản lượng kinh tế tạo ra cho toàn khu vực Bắc Mỹ lên tới 80,1 tỷ USD.

Trước thềm World Cup 2026, Hội đồng FIFA chính thức phê duyệt gói đóng góp tài chính kỷ lục lên tới 871 triệu USD, gần gấp đôi so con số 440 triệu USD tại Qatar 2022. Đây được xem là nước đi chiến lược nhằm xoa dịu áp lực chi phí hậu cần đang đè nặng lên 48 liên đoàn bóng đá có đội tuyển dự World Cup.

Theo cơ cấu phân phối, tổng quỹ thưởng trực tiếp cho các đội tuyển được ấn định ở mức 655 triệu USD. Trong đó, nhà tân vô địch thế giới sẽ nhận phần thưởng 50 triệu USD, cao nhất lịch sử giải đấu. Hơn 200 triệu USD còn lại được dành “hỗ trợ” công tác hậu cần của các đội tuyển.

Quyết định bơm thêm 15% ngân sách vào giờ chót của FIFA được đưa ra sau khi các liên đoàn bóng đá quyền lực tại châu Âu gây áp lực. Trước đó, giới quan sát cảnh báo về một nghịch lý: Các đội càng vào sâu càng đối mặt nguy cơ “đội chi phí” do lưu trú, di chuyển bằng chuyên cơ rất đắt đỏ, cộng với gánh nặng từ chính sách thuế nghiêm ngặt tại Mỹ.

(Còn nữa)

Có thể bạn quan tâm

Một nhóm Samurai Nhật Bản vào khoảng năm 1890. Ảnh: GETTYIMAGES

Di sản của các samurai Nhật Bản

Hơn 150 năm sau cuộc cải cách toàn diện Duy Tân Minh Trị, hơn 80 năm sau Chiến tranh thế giới thứ hai, samurai không còn là giai cấp thống trị xã hội Nhật Bản. Tuy nhiên, những hậu duệ của họ vẫn sống và đóng vai trò mới trong đời sống xã hội ngày nay tại Nhật Bản. Văn hóa, tư tưởng và di sản của họ vẫn đang được gìn giữ, được ngưỡng mộ và ảnh hưởng sâu sắc tới nước Nhật hiện tại.

Xe phun sương làm mát không khí ở New Delhi. Ảnh: THE INDIAN EXPRESS

Thời tiết cực đoan ở Ấn Độ và Pakistan

Ấn Độ và Pakistan không hề xa lạ với nắng nóng. Tuy nhiên, đợt nắng nóng năm nay là điều hoàn toàn khác. Thời tiết cực đoan đã bắt đầu và kéo dài suốt từ giữa tháng 4. Nhiệt độ ban ngày vượt 46 độ C ở nhiều nơi, hàng chục người đã chết, nhu cầu điện năng cao chưa từng thấy, hạn hán trầm trọng cùng vô số vấn đề dân sinh khác đang đe dọa Ấn Độ và Pakistan.

Mẫu xe điện EA1 Xdream của hãng BYD. Ảnh: AFP

Bí quyết thành công của BYD

Trong chưa đầy ba thập kỷ, một doanh nghiệp khởi nguồn từ lĩnh vực pin tại Trung Quốc đã vươn mình trở thành công ty dẫn dắt ngành công nghiệp xe điện toàn cầu. Câu chuyện của BYD không đơn thuần là thành công của một hãng xe, mà là minh chứng sống động cho sức mạnh của tầm nhìn dài hạn, năng lực làm chủ công nghệ và cách tiếp cận chiến lược khác biệt.

Hoa nhài trở thành biểu tượng của thôn Thạch Tỉnh.

Đánh thức giá trị từ một loài hoa

Từ những cánh đồng hoa nhài, Hoành Châu đã tạo dựng nên ngành kinh tế trị giá hàng chục tỷ nhân dân tệ, mở ra cách làm nông nghiệp hiện đại gắn kết du lịch sinh thái và xây dựng nông thôn mới.

Xuồng vũ trang của Iran hoạt động gần một tàu hàng ở Eo biển Hormuz. Ảnh: AP

Chiến lược “ngoại giao pháo hạm” tại Hormuz

Eo biển Hormuz - tuyến đường biển hẹp nối vịnh Ba Tư với Ấn Độ Dương, từ lâu đã là “yết hầu” của thương mại năng lượng toàn cầu, với khoảng 20% lượng dầu thô và khí hóa lỏng (LNG) thế giới đi qua trong thời bình.

Các chiến sĩ Hồng quân Liên Xô vui mừng sau chiến thắng phát-xít Đức. Ảnh: WIKIPEDIA

Biểu tượng bất hủ của tinh thần quật khởi

Ngày Chiến thắng (9/5/1945) là ngày lễ trọng đại đối với nhân dân các nước thuộc Liên Xô (trước đây), đối với người dân ở các nước trong liên minh chiến đấu chống phát-xít, đối với tất cả những người luôn tưởng nhớ và tôn vinh ký ức về những anh hùng đã chiến đấu để tiêu diệt chủ nghĩa phát-xít.

Ảnh ghép do FBI thực hiện về một vụ nhìn thấy UFO. Ảnh: GETTYIMAGES

Giải mật hồ sơ về UFO

Tháng 5 này, Lầu Năm Góc lần đầu công bố các tài liệu tối mật liên quan những hiện tượng dị thường không xác định, trước đây được biết đến rộng rãi hơn dưới cái tên UFO (vật thể bay không xác định).

Người dân Phần Lan đề cao lối sống cởi mở và hòa đồng xã hội. Ảnh: GETTYIMAGES

Quốc gia hạnh phúc nhất thế giới

Theo Báo cáo Hạnh phúc Thế giới, năm 2026 chứng kiến lần thứ chín liên tiếp Phần Lan được bầu chọn là “Quốc gia hạnh phúc nhất thế giới”, một thành tựu đặc biệt ấn tượng trong thế giới đầy biến động hiện nay.

Một khu dân cư Hồ Đồng tại Bắc Kinh. Ảnh: GETTYIMAGES

Xu hướng du lịch dựa vào cộng đồng

Với hơn 5.000 năm lịch sử, nhiều du khách đến Trung Quốc thường không tìm ngay đến các công trình hiện đại, mà họ muốn tìm hiểu văn hóa, di sản, chiêm ngưỡng những công trình lịch sử, trải nghiệm những con ngõ nhỏ, những đô thị cổ - nơi lưu giữ nhịp sống bản địa.

D’Artagnan được dựng tượng ở nhiều nơi trên nước Pháp. Ảnh: GETTY

Huyền thoại ngự lâm quân

Thi hài của D’Artagnan, người lính ngự lâm quả cảm trong bộ ba tiểu thuyết kinh điển của nhà văn lừng danh Alexandre Dumas, có lẽ đã được tìm thấy tại một nhà thờ cổ ở Hà Lan.

Ông John Ternus (bên trái) và Tim Cook tại trụ sở của Apple. Ảnh: CNN

Cuộc cải tổ của Apple

Ngày 20/4/2026, Tập đoàn công nghệ Apple (Mỹ) chính thức thông báo một thay đổi lãnh đạo quan trọng: Tổng Giám đốc điều hành (CEO) Tim Cook sẽ rời vị trí này vào ngày 1/9, chuyển sang vai trò Chủ tịch điều hành của Hội đồng quản trị.

Thành phố Osaka là một trong những đặc trưng của vùng Kansai. Ảnh: TENKUIJAPAN

Đặc trưng văn hóa Kansai

Vùng Kansai của Nhật Bản nổi bật với sự giao thoa đặc sắc giữa truyền thống cổ kính (Kyoto, Nara) và hiện đại sôi động (Osaka, Kobe). Văn hóa nơi đây đặc trưng bởi tính cách người dân cởi mở, thẳng thắn, hài hước; phương ngữ Kansai-ben độc đáo, ẩm thực đường phố phong phú và là cái nôi của các nghề thủ công truyền thống.

Trụ sở Tòa nhà Quốc hội Mỹ tại Washington D.C. Ảnh: ABC News

Chiến dịch “Mạng lưới tài năng” của chính quyền Mỹ

Chính quyền Mỹ, dưới sự chỉ đạo của Tổng thống Donald Trump, đã phát động chiến dịch quy mô mang tên “Mạng lưới tài năng” vào cuối tháng 3/2026 nhằm thu hút thế hệ Gen Z (những người sinh từ khoảng năm 1997 đến 2012) vào bộ máy liên bang. 

Một trang trại điện gió ngoài khơi nước Anh. Ảnh: GETTYIMAGES

Giải pháp điện gió của nước Anh

Tăng trưởng ấn tượng từ điện gió đang giúp nước Anh tránh khỏi những ảnh hưởng nặng nề từ cuộc chiến ở Trung Đông, vốn đã làm gián đoạn nguồn cung năng lượng toàn cầu suốt thời gian qua.

Máy quang khắc tiên tiến từ Tập đoàn ASML của Hà Lan. Ảnh: THE ECONOMIST

Chiến lược tự chủ công nghệ của EU

Trong bối cảnh cạnh tranh công nghệ toàn cầu ngày càng gay gắt và công nghệ trở thành yếu tố quyết định sức mạnh kinh tế - địa chính trị của các quốc gia, Liên minh châu Âu (EU) đang thúc đẩy mạnh mẽ chiến lược tự chủ công nghệ như một thành tố cốt lõi của khái niệm tự chủ chiến lược.

Tàu vũ trụ được phóng trong sứ mệnh Artemis II. Ảnh: REUTERS

Bước mở đầu cho cuộc đua không gian mới

Sau hơn nửa thế kỷ kể từ chuyến bay cuối cùng của Chương trình Apollo (1972), nhân loại một lần nữa chứng kiến khoảnh khắc lịch sử khi Mỹ đưa con người trở lại vùng lân cận Mặt trăng.

Tòa án Hà Lan cấm Grok tạo hình ảnh nhạy cảm không có sự đồng ý. Ảnh: GETTY

EU siết chặt quản lý công nghệ AI

Nghị viện châu Âu (EP) đang siết chặt quản lý các ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) có khả năng tạo ra hình ảnh nhạy cảm mà không có sự đồng ý của cá nhân. Động thái cho thấy EP đẩy mạnh kiểm soát AI có tính rủi ro cao, trong bối cảnh công nghệ này ngày càng gây nhiều lo ngại về quyền riêng tư và an toàn trực tuyến.

Học sinh tại Ghana sử dụng máy đọc sách điện tử. Ảnh: NEWS GHANA

Chiến dịch “đọc sách kỹ thuật số” ở châu Phi

Trong bối cảnh châu Phi đang đối mặt những thách thức lớn về giáo dục và tiếp cận tri thức, các chiến dịch đọc sách kỹ thuật số nổi lên như một giải pháp sáng tạo, tận dụng công nghệ để vượt qua rào cản địa lý và kinh tế.

Công nghệ tưới tiêu nhỏ giọt trên sa mạc của Israel. Ảnh: AP

Kỹ thuật phục hồi sa mạc của Israel

Israel là một trong những quốc gia thành công nhất thế giới trong việc phục hồi đất khô hạn và khắc phục tình trạng sa mạc hóa, đặc biệt tại sa mạc Negev Desert - nơi chiếm hơn 60% diện tích lãnh thổ.

Lực lượng an ninh Iran tuần tra cạnh một tàu hàng ở Eo biển Hormuz. Ảnh: GETTYIMAGES

Vai trò quan trọng của Eo biển Hormuz

Là “cánh cổng” trên biển duy nhất nối vịnh Ba Tư với đại dương, nơi hơn 20% sản lượng dầu mỏ thế giới đi qua mỗi ngày, Eo biển Hormuz sở hữu vị trí địa lý đặc biệt quan trọng. Đây là nơi trung chuyển năng lượng trung tâm của thế giới, những cũng là điểm nghẽn với nguồn cung nhiên liệu cho thế giới khi xung đột xảy ra.

OPEC hiện là thực thể quyền lực nhất thế giới về dầu mỏ. Ảnh: GETTYIMAGES

Thực thể quyền lực trên thị trường dầu mỏ

Ra đời năm 1960, Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC), hiện nay gồm các đối tác (OPEC+), là thực thể quyền lực số một trên bản đồ dầu mỏ nói riêng và năng lượng thế giới nói chung. Tuy nhiên, nhiều quốc gia đang ngày càng “quay lưng” với loại nhiên liệu hóa thạch này nhằm hướng tới phát triển kinh tế xanh và bền vững.

Các quốc gia Trung Đông nỗ lực biến nước biển thành nước ngọt. Ảnh: AP

Bài toán nguồn nước ở Trung Đông

Trong nhiều thế kỷ qua, Trung Đông luôn thiếu nước ngọt. Sự ra đời của hệ thống nhà máy khử mặn ở Saudi Arabia, Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE), Oman… đã phần nào xử lý điều đó. Cùng với dầu mỏ, nước ngọt là “chìa khóa sự sống” ở khu vực này.

Lăng Lenin tại Thủ đô Moscow.

Quần thể kiến trúc độc đáo trên Quảng trường Đỏ

Tồn tại ở Thủ đô Moscow của nước Nga gần một thế kỷ, lăng Lenin là một phần không thể thiếu của quần thể Quảng trường Đỏ, một trong những công trình kiến trúc đẹp và còn là biểu tượng của một thời đại Xô-viết.

Drone thực hiện nhiệm vụ giao thức ăn tại Trung Quốc. Ảnh: AP

Xu hướng phát triển “kinh tế tầm thấp”

Nền kinh tế tầm thấp đang trở thành xu hướng mới trên thế giới. Từ những lợi ích thực tế, mỗi quốc gia đều đưa ra những chính sách riêng biệt để phát triển nền kinh tế này.

Hoàng đế Shah Alam chuyển giao quyền thu thuế cho đại diện Công ty Đông Ấn Anh. Ảnh: BENJAMIN WEST

Đế chế thương mại khổng lồ

Từ một tổ chức buôn bán, Công ty Đông Ấn Anh đã hình thành một đế chế, tập đoàn thương mại lớn nhất lịch sử, có quân đội, lãnh thổ hùng mạnh riêng. Ở đỉnh cao, tổ chức này chiếm 50% thương mại toàn cầu.

Có hàng chục nghìn mảnh vỡ đang trôi nổi trên quỹ đạo Trái đất. Ảnh: GETTYIMAGES

Hiểm họa từ rác vũ trụ

Hàng chục nghìn mảnh rác vũ trụ, chủ yếu là các mảnh vỡ nhân tạo bao gồm vệ tinh ngừng hoạt động, tầng tên lửa và mảnh vụn do va chạm giữa các vệ tinh, đang quay quanh Trái đất. Các mảnh vỡ đe dọa an toàn không gian và nguy cơ gây ra chuỗi va chạm liên tiếp, khiến việc quản lý rác vũ trụ trở thành thách thức cấp bách.

Chương trình nghị sự mới cũng đưa ra các biện pháp bảo vệ người dân tại không gian công cộng. Ảnh: GETTY

Chương trình chống khủng bố của EU

Trước các mối đe dọa khủng bố ngày càng tinh vi trong kỷ nguyên số, Ủy ban châu Âu (EC) đã ra mắt chương trình nghị sự ProtectEU nhằm tăng cường năng lực dự báo, phòng ngừa và ứng phó với chủ nghĩa cực đoan trên toàn châu Âu.