Tiếp sức người khuyết tật bước vào công nghiệp văn hóa

Sự tham gia của người khuyết tật trong dòng chảy công nghiệp văn hóa đem đến thế giới quan đầy tính nhân văn. Để khích lệ sự cống hiến tích cực hơn nữa, nhóm đối tượng này cần được tạo thêm nhiều điều kiện thuận lợi.

Các khán giả thưởng thức nghệ thuật trong môi trường không sử dụng thị giác qua triển lãm của dự án “Sờ, Nặn, Bóp”. Ảnh: APD
Các khán giả thưởng thức nghệ thuật trong môi trường không sử dụng thị giác qua triển lãm của dự án “Sờ, Nặn, Bóp”. Ảnh: APD

Góp nhiều sắc màu mới

Những năm trở lại đây, người khuyết tật không chỉ dễ dàng hơn khi tiếp cận, hưởng thụ các sản phẩm văn hóa, mà còn chủ động, tích cực sáng tạo ra các giá trị văn hóa cho cộng đồng. Dự án “Sờ, Nặn, Bóp - Nhìn bằng tay, liên tưởng trong bóng tối” (Hà Nội) do Trung tâm Bảo trợ và Phát triển Nghệ thuật APD tổ chức, là một minh chứng. Dưới sự hướng dẫn của nghệ sĩ Trần Lương, những người khiếm thị tự tay làm ra các tác phẩm tạo hình từ đất sét bằng trí tưởng tượng. Từ đó, khơi gợi nguồn cảm hứng mới mẻ trong sáng tạo và thưởng thức nghệ thuật.

Dàn hợp xướng Đa dạng (Hà Nội) là dự án âm nhạc cộng đồng đầu tiên tại Việt Nam quy tụ được đông đảo thành viên có từ mọi lứa tuổi, giới tính, thể trạng… Nhờ đó, nhiều thành viên khuyết tật được thể hiện giọng ca của mình trong những chương trình, cuộc thi trong và ngoài nước.

Bên cạnh tiếng nói hay giọng hát, những thanh âm trầm bổng còn có thể được cất lên từ hội họa. Đó là mục đích thành lập lớp học Âm thanh Hội họa của họa sĩ Võ Văn Y, Phó Chủ tịch CLB Mekong Art, trực thuộc Hội Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh. Lớp học đã tham gia nhiều triển lãm, quyên góp từ lợi nhuận bán tranh cho các hoạt động thiện nguyện. Hay dự án “Nghe bằng mắt, Nói bằng phim” (Hà Nội) đem đến cơ hội làm phim cho nhiều bạn trẻ khiếm thính. Dự án do nhà làm phim Đỗ Thu Hiền cùng các cộng sự sáng lập, phối hợp với Trung tâm Hỗ trợ Phát triển Tài năng Điện ảnh TPD.

141a.jpg
Người khuyết tật tham gia dàn hợp xướng đa dạng Hà Nội. Ảnh: MINH LÊ

Còn bị giới hạn trong định kiến

Nhà làm phim khiếm thính Nguyễn Thị Ngọc Anh, dự án “Nghe bằng mắt, Nói bằng phim” chia sẻ, việc người điếc có thể tham gia làm một bộ phim hoàn chỉnh từ lên ý tưởng, biên kịch, đạo diễn cho đến diễn xuất là một bứt phá lớn. Người khuyết tật còn hướng công chúng đến cái nhìn tích cực về sự phấn đấu, vươn lên không ngừng của bản thân, thay vì chỉ nhìn với thái độ thương cảm. Thông điệp ấy được biên kịch khuyết tật Nguyễn Thị Thanh Thanh đưa vào trong những kịch bản phim ngắn, nhạc kịch do mình chấp bút. Những tác phẩm ấy được sản xuất, chiếu trên sóng VTV và biểu diễn trên các sân khấu lớn. Theo bà Đào Thu Hương, cán bộ Hòa nhập Người khuyết tật, Chương trình Phát triển LHQ tại Việt Nam. Dẫu vậy, cũng theo bà Hương, những đóng góp của người khuyết tật vẫn chưa thể trở thành một dòng chảy chính trong công nghiệp văn hóa.

Từng tham gia một cuộc thi sáng tác kịch bản, chị Thanh Thanh tâm sự: “Bản thân tôi rất háo hức khi được lọt vào vòng chung kết. Nhưng do ngồi trên xe lăn, gặp khó khăn trong di chuyển, nên tôi đành phải tạm dừng vì ban tổ chức không có khả năng tạo điều kiện cho người đi cùng hỗ trợ tôi”. Tương tự, theo họa sĩ khuyết tật Nguyễn Trọng Hiếu, Hội Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh, hiện nay không thể phủ nhận các chương trình tìm kiếm tài năng nghệ thuật nói chung và mỹ thuật nói riêng ngày càng phong phú. Song người khuyết tật vẫn khó để tiếp cận bởi một số tiêu chí mà ban tổ chức đặt ra, chưa thật phù hợp khả năng của người khuyết tật.

Từ thực trạng này, bà Hương trăn trở về sự bình đẳng trong cơ hội sáng tạo và cống hiến văn hóa: “Liệu tài năng có thật sự được đánh giá công bằng, hay vẫn đang bị giới hạn bởi định kiến và hệ thống chưa bao trùm. Trong khi, những giá trị đích thực do người khuyết tật tạo ra giúp đa dạng hóa thị trường văn hóa, làm giàu có thêm kho tàng biểu đạt nghệ thuật tại nước ta”.

Để quyền năng sáng tạo không còn là rào cản

Theo bà Hương, các cơ sở đào tạo đại học, cao đẳng hiện đã tạo điều kiện cho người khuyết tật theo học. Song các chương trình đào tạo nghệ thuật nên trao cơ hội nhiều hơn cho đối tượng này được phát huy đúng sở thích và năng khiếu của mình, thay vì chỉ tập trung nguồn lực vào một số khoa, ngành nhất định. Cùng với đó, nên tích hợp nghệ thuật bao trùm (tức hướng đến việc sáng tạo và trải nghiệm nghệ thuật dành cho mọi đối tượng mà không có bất kỳ rào cản nào) vào các chương trình đào tạo ở bậc đại học, cao đẳng. Từ đó, mọi giảng viên, nghệ sĩ, người làm văn hóa coi tài năng khuyết tật là bộ phận tất yếu của cộng đồng sáng tạo nghệ thuật.

Khi đã bước chân vào dòng chảy công nghiệp văn hóa, bản thân nghệ sĩ khuyết tật như nhà làm phim Ngọc Anh cũng rất mong muốn được tạo điều kiện thuận lợi để học tập, phát triển bản thân. Điều kiện học tập đó với chị Ngọc Anh không chỉ giới hạn ở những khóa học ngắn hạn, mà là chương trình học lâu dài, chuyên nghiệp. Đồng thời, có tài liệu tiếp cận đặc thù, phù hợp khả năng của từng dạng tật, học bổng khuyến học và cơ hội giao lưu với nghệ sĩ, chuyên gia quốc tế bình đẳng những người học khác.

Tiếp sức để dấn thân, thể hiện tài năng cũng là yếu tố quan trọng. PGS, TS Bùi Hoài Sơn, Ủy viên thường trực Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội đề xuất, các đơn vị nghệ thuật chuyên nghiệp cần có nhận thức mới mẻ, sẵn sàng tiếp nhận và tạo điều kiện phù hợp cho các nghệ sĩ khuyết tật được phát huy tài năng.

Có thể bạn quan tâm

Nhà thơ Bằng Việt. Ảnh tư liệu

Giữ lửa thơ cháy mãi

Vô hình trung “Bếp lửa” còn trở thành biểu tượng của ngọn lửa thi ca cháy suốt trong cuộc đời nhà thơ.

Ảnh: ANH QUÂN

Những chuỗi hành trình nghệ thuật

Trong hai ngày thứ bảy và chủ nhật cuối tuần qua (15 và 16/8) có một triển lãm ảnh song song với ra mắt sách của nhiếp ảnh gia Nguyễn Á tại Nhà Văn hóa Thanh Niên (số 21 Phạm Ngọc Thạch, phường Xuân Hòa, TP Hồ Chí Minh).

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Từng là biểu tượng của sự đơn sơ một thời, chiếc gáo dừa mộc mạc đang được các nghệ nhân làng nghề Bối Khê khoác lên mình “chiếc áo” khảm trai sang trọng.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Những album của Hoàng Thùy Linh, hiệu ứng bùng nổ của “Bắc Bling” cùng nhiều sản phẩm lấy cảm hứng từ di sản truyền thống đang cho thấy nghệ thuật dân tộc chưa bao giờ lạc hậu trong đời sống đương đại. Nhiều nghệ sĩ trẻ đang nỗ lực miệt mài nhằm đưa các chất liệu truyền thống bước vào nhịp sống hiện đại. Đó không phải là sự “bắt trend”. Di sản dân tộc chưa bao giờ cần sự “giải cứu” bằng lòng thương cảm hay tiếc nuối. Thay vào đó, những giá trị này cần được thế hệ sau tiếp nhận bằng tinh thần cầu thị, học hỏi và khiêm nhường trước tiền nhân. Thời Nay xin giới thiệu chuyên đề do tác giả Lan Anh thực hiện.

Ca nương Kiều Anh.

Ca nương Kiều Anh: “Điều quan trọng không phải đưa được bao nhiêu biểu tượng”

12 tuổi, Kiều Anh đã là một ca nương triển vọng, với xuất thân trong gia đình 7 đời truyền thống ca trù. Những dự án âm nhạc của cô sau này, đều ít nhiều mang hơi thở của thứ âm nhạc đã ngấm vào máu. Cô không đo thành công bằng doanh thu hay lượt xem, mà kỳ vọng tạo ra những giá trị từ sự kế thừa văn hóa truyền thống.

Bà Quỳnh Phạm - Giám đốc Phát triển đối tác, nghệ thuật trình diễn, Trung tâm đổi mới và Bảo tồn giá trị di sản.

Không thể tiếp cận di sản bằng tâm thế vay mượn hay chiếm dụng bề mặt

“Nhìn vào bức tranh nghệ thuật hiện nay, chúng ta thấy một tín hiệu đáng mừng khi văn hóa truyền thống đang trở thành mối quan tâm của thế hệ trẻ. Rất nhiều chất liệu dân gian đã được đưa vào các sản phẩm giải trí. Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ coi văn hóa truyền thống như một công cụ để tạo ra các xu hướng ngắn hạn nhằm thu hút triệu view, triệu like trên mạng xã hội, thì những hiệu ứng đó sẽ trôi qua rất nhanh.

Bản thảo của nhà văn Nguyễn Thi tại Bảo tàng Văn học Việt Nam. Ảnh: HOÀNG HOA

Phía sau trang văn

Không ít độc giả hình dung nghề văn là một công việc nhẹ nhàng: Người viết ngồi trong phòng điều hòa, đợi cảm hứng tìm đến rồi đặt bút mà thành tác phẩm. Thực ra, phía sau trang văn là những đêm dài mất ngủ, là những tháng năm tích lũy kinh nghiệm sống, không ngừng học hỏi, lao động miệt mài, thể hiện ý thức trách nhiệm và bản lĩnh của mỗi người cầm bút.

Nhà văn Lê Phương Liên (giữa) cùng nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, TS giáo dục Thụy Anh trong một cuộc giao lưu của Câu lạc bộ Đọc sách cùng con. Ảnh: QUANG HƯNG

Người đi đường dài cùng trẻ thơ

Hơn nửa thế kỷ cầm bút, nhà văn Lê Phương Liên đã đi trên con đường vun đắp cho văn học thiếu nhi Việt Nam bằng sự bền bỉ hiếm có. Từ những truyện ngắn đầu tay viết cho thiếu nhi, những năm tháng làm biên tập ở NXB Kim Đồng đến cuốn "Bạn văn của tuổi thơ" vừa ra mắt, hành trình ấy không chỉ là hành trình của một người sáng tác, mà còn là hành trình lưu giữ ký ức của văn học thiếu nhi Việt Nam.

Đến thư viện, các em được các cô tận tình chỉ dạy từng nét vẽ.

Hè trong trang sách

Đó là chủ đề được Thư viện tỉnh Lai Châu triển khai hiệu quả trong hè 2026, giúp các bạn nhỏ thoát khỏi sự lệ thuộc vào các thiết bị điện tử như: Ipas, ti vi, điện thoại…

Nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ Bàng Ái Thơ đón nhận 3 cuốn sách của nữ sĩ Canada Linda Mazur.

Đặc sắc thư viện Đồi Nghệ sĩ

Ẩn mình giữa không gian thanh bình của núi rừng Yên Bài (Hà Nội), Đồi Nghệ sĩ hơn 5 năm qua đã trở thành điểm hẹn văn hóa của nhiều văn nghệ sĩ trong và ngoài nước. Chỉ mới xây dựng từ mùa xuân 2026, Thư viện Đồi Nghệ sĩ ra đời như một bước đi kết nối di sản chữ nghĩa.

Neo lại tình yêu, sự hy sinh

Neo lại tình yêu, sự hy sinh

Viết truyện cho thiếu nhi đã khó, dựng một huyền thoại vừa chân thực vừa sống động trong thế giới của những đứa trẻ càng khó hơn. Nhưng lật từng phần trong tập truyện thiếu nhi “Huyền thoại trên đồi cao” của Lệ Hằng, tôi đã thấy nhà văn thật thành công trong việc không dễ này.

Nhiều biên đạo trẻ dùng chất liệu dân gian để sáng tạo nên những hình thức biểu đạt mới. Ảnh: K.MINH

Nghệ thuật múa tăng sức mạnh mềm hội nhập

Trong nhiều cuộc thảo luận về sức mạnh văn hóa của các quốc gia, các lĩnh vực điện ảnh, âm nhạc, mỹ thuật hay thời trang thường được xem là những lĩnh vực có khả năng lan tỏa mạnh mẽ. Tuy nhiên, ở một góc nhìn khác, nghệ thuật múa - đặc biệt là múa dân tộc đang âm thầm trở thành một trong những phương tiện biểu đạt hiệu quả của sức mạnh mềm văn hóa.

Nồng nhiệt cuối hè

Nồng nhiệt cuối hè

Bước vào những ngày nghỉ cuối hè của giới học sinh, sinh viên, tuy cơn nắng nóng bất thường vừa trở lại, nhưng cùng với đó, là hàng loạt sự kiện văn hóa biểu hiện qua võ… và vẽ thật tưng bừng.

Tái hiện lễ cưới Nam Bộ truyền thống tại chương trình "Kết duyên tơ hồng".

Tái hiện lễ cưới Nam Bộ xưa

Thân nghinh - một nghi lễ quan trọng trong đám cưới Nam Bộ truyền thống - vừa được tái hiện trọn vẹn tại sự kiện văn hóa “Kết duyên tơ hồng”. Điều đặc biệt là cả ban tổ chức lẫn khách tham dự đa phần là người trẻ. Họ cùng nhau trải nghiệm nét độc đáo của lễ cưới xưa thông qua chuỗi hoạt động giàu ý nghĩa.

Màn trình diễn tại Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2026 thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước.

Dọn đường đưa văn hóa vào kinh tế sáng tạo

Hiện nay, sức hấp dẫn của các sản phẩm văn hóa phần lớn được quyết định bởi năng lực sáng tạo, sản xuất và phân phối sản phẩm. Để văn hóa có sức sống bền vững và lan tỏa, Việt Nam cần phát triển hệ sinh thái sáng tạo một cách tương xứng.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Triển lãm “Địa tầng ký ức" vào ngày khai mạc.

Cuộc đối thoại giữa đất và ánh sáng

Các tác phẩm trong triển lãm “Địa tầng ký ức”, diễn ra tại Bảo tàng nghệ thuật Quang San, TP Hồ Chí Minh từ ngày 24/7 đến 23/8 được họa sĩ Vũ Đức Hiếu (Hiếu Mường) bày chung với đồng nghiệp, được chắt lọc từ quá trình nghiên cứu và thực hành nghệ thuật của anh hơn hai mươi năm.