Lấy tình yêu nước, dân tộc, con người để làm thơ, viết kịch

Tháng năm nghề viết cho tôi may mắn được có một số lần gặp, hỏi chuyện nhà thơ “Lá diêu bông” Hoàng Cầm (1922-2010). Khi được nghe ông kể chuyện sáng tác kịch thơ “Kiều Loan” hồi đạo diễn Anh Tú dựng tuyệt phẩm này của ông trên sân khấu Nhà hát Tuổi trẻ năm 2025, anh đang là NSƯT. Lần thì ông hồi ức những kỷ niệm với nhà văn Kim Lân, nhà thơ Lê Đạt khi các ông lần lượt tạ thế. Dịp khác, những kỷ niệm trong trẻo hoa niên đi chơi, đi nghe hát quan họ. Và không thể nào không nhớ đến niềm thắm thiết những tình yêu gửi về các chị…

Nhà thơ Hoàng Cầm (trái) và nhà văn Kim Lân gặp gỡ trước cổng Hội Nhà văn Việt Nam ngày 23/3/2000. Ảnh: NGUYỄN ĐÌNH TOÁN
Nhà thơ Hoàng Cầm (trái) và nhà văn Kim Lân gặp gỡ trước cổng Hội Nhà văn Việt Nam ngày 23/3/2000. Ảnh: NGUYỄN ĐÌNH TOÁN

1. Đắm đuối, thiết tha, luôn ngập tràn xúc cảm trên một giọng kể ngân nga, dù thời gian đã làm phai tàn đi nhiều một Hoàng Cầm mắt rực sáng, đôn đáo cùng đồng nghiệp, bằng hữu dựng và diễn “Kiều Loan” ở Nhà hát Lớn Hà Nội chỉ được một đêm 28/11/1946 rồi đưa về diễn ở Phù Lưu, Đình Bảng và Đông Hồ bên Bắc Ninh, mỗi nơi hai đêm nữa, quyết thể hiện lòng yêu nước trong không khí căng thẳng quân Pháp đang gây hấn. Ấn tượng về những lần gặp ấy, là tưởng như thường xuyên lão nhà thơ sống trong không gian suy tưởng của hoài niệm, của ước ao sáng tạo. Dù ông tự nhận, sức yếu, chữ cũng mòn dần, lâu lắm không viết được, nhất là sau khi ông bị ngã phải nằm ngồi một chỗ.

Nhưng vào mạch chuyện, giọng có khi “lào phào” bởi răng đã rụng đáng kể, thì vẫn long lanh lên từ ánh mắt là nỗi niềm Hoàng Cầm với đời thơ, đời người, với những bạn văn thơ cũng từng sống kiên cường, quyết liệt và mê đắm với cuộc đời như ông. Kể về nhà văn Kim Lân (1920-2007) khi nhà văn vừa mất, Hoàng Cầm nhớ năm 1965 và năm bảy mươi mấy gì đó, hai lần ông mổ nằm Viện Việt Đức, Kim Lân đều lặng lẽ đến thăm… Nhà thơ bồi hồi: Gió to, Kim Lân vẫn trở lại, bình thường!

Và đặc biệt là chuyện sau kháng chiến chống Pháp, Kim Lân đi thực tế ở Thái Nguyên, viết được truyện ngắn “Người gác máy bay trên núi Cối Kê”. Lên thăm bạn, thấy truyện không xuất sắc lắm nhưng cảm động, Hoàng Cầm muốn mang về Hà Nội gửi in nhưng Kim Lân không chịu vì cảm thấy còn non yểu! Vài tháng sau về Hà Nội, nhà văn đưa cho mấy người bạn viết xem, nhưng kèm theo thông báo, rằng ông thấy mình không còn khả năng viết thêm gì, và dù mọi người động viên, ông vẫn tuyên bố ngừng viết vì nhận thấy mình đã đuối lắm!

172.jpg
Nhà thơ Hoàng Cầm đọc sáng tác mới.

2. Không có được sáng tác ưng ý thì thà thôi còn hơn! Đó là lựa chọn quyết liệt của tác giả những “Làng”, “Vợ nhặt”, “Ông cản ngũ”… và hàng loạt truyện ngắn đặc sắc kể tập quán, phong vị nông thôn. Còn với nhà thơ “Bóng chữ” Lê Đạt (1929-2008), thì Hoàng Cầm nhớ một người trẻ tuổi, nhanh nhẹn khi hai người quen và sớm thân nhau trong kháng chiến chống Pháp. Lê Đạt bộc lộ nét mới của mình khi không làm thơ vần điệu, lục bát, thất ngôn. “Thơ khi thành thật sẽ là dáng dấp, là máu thịt của mình. Những câu thơ của Lê Đạt chính là máu thịt của ông ấy. Ông ấy toàn làm kiểu văn xuôi nhưng ý nghĩ, cách viết luôn có vẻ mới”, nhà thơ Hoàng Cầm chia sẻ.

Ông còn nhớ một số lần Lê Đạt phát biểu, quan trọng nhất của người làm thơ là vấn đề “chữ”. Những bài thơ là “trường kỳ trận chữ”, là một cuộc ra quân, có đầu có đuôi, làm thế nào cho mới hẳn lên! Về các tập thơ “Cửa mở”, “Bóng chữ”, “Hèn đại nhân” của bạn, Hoàng Cầm nhận xét, đó là những năm đỉnh cao trong tinh thần thơ của Lê Đạt, ông cân nhắc từng chữ, từng câu, như thế nào là phải có lý lẽ của nó chứ không bao giờ viết ẩu, ra cái điều là có viết. “Viết có trách nhiệm với một nền văn học hẳn hoi!”, Hoàng Cầm khẳng định. Và ông nhắc lại lời nói như một quan niệm sáng tác của Lê Đạt: Để biết được thơ hay hay không là ở chữ anh dùng, và kết cấu của chữ.

Nhưng gần như có nét ngược với Lê Đạt, và bởi thế nên hai người bạn nhiều lần tranh luận sôi nổi, Hoàng Cầm lại cho rằng, nhịp điệu tạo ra nhà thơ, sự độc đáo và tính chất nhà thơ - khác với Lê Đạt nói: Chữ bầu ra nhà thơ. Trong một lần tự bạch, nhà thơ Hoàng Cầm cho biết, ông không bao giờ rời truyền thống, dù bây giờ có thể nghĩ khác đi, nhưng trong con người mình, làm gì mà không có âm điệu, không có nhạc, đúng với tâm hồn mình thì không thể làm được! Lần đó, ông kể: “Tôi đã tự hủy rất nhiều, cũng muốn đổi mới, làm khác đi, nhưng đối chiếu lại tâm hồn, thấy không được, xé đi. Muốn 5, 7 chữ gì, quan trọng nhất vẫn phải là âm điệu, là cái hồn”.

Khá căng thẳng, nhưng cũng rất ấm áp, như có lần tranh luận, nhà thơ Lê Đạt nói, làm thơ không cần vần, chỉ cần chữ biểu hiện được tâm hồn, tư tưởng của tác giả, đó mới là cái chính, với bất cứ bài thơ nào. Còn Hoàng Cầm thì lại cho rằng, chỉ có chữ thì không được. Cái quan trọng của thơ là hồn, mà hồn lại từ điệu. Bài thơ dù là văn xuôi, vần hay không vần thì cái điệu sẽ diễn tả tâm hồn của nhà thơ. Sau cùng cả hai người bạn đi đến thống nhất, điệu và chữ, cả hai cái cùng quan trọng.

Lại nữa, khác biệt có khi đến tưởng như mâu thuẫn về thơ với Hoàng Cầm, chính là trường hợp nhà thơ Trần Dần (1926-1997). Trong trí nhớ cũng đã phải chắp nhặt lại các đoạn ký ức của mình, nhà thơ “Lá diêu bông” kể về con người thơ, tinh thần sáng tạo của tác giả “Nhất định thắng”, “Đi! Đây Việt Bắc”…: Tôi biết Trần Dần sôi nổi, nhiều khi đến cực đoan. Ông ấy muốn đả phá hết những cái cũ để đưa ra cái mới hoàn toàn. Tôi phải can ngăn, anh đả phá hết cái cũ, không được. Anh phải nối cái cũ đến cái mới, phải gượng nhẹ đối với cái anh định phá. Nên, anh làm có cả truyền thông và hiện đại - cái này nặng hơn. Ông ấy muốn mới hoàn toàn, không bao giờ ông dùng lục bát, song thất lục bát. Tôi bảo, ngay trong bản thân anh cũng từ từ thôi.

Một bài thơ của nhà thơ Hoàng Cầm, viết khoảng năm 2006, không nhớ rõ tên:

“Chiều ấy em ra đi

Đâu phải lỗi từ cơn gió phũ phàng

Trời vẫn xanh màu xanh Bát Tràng

Đất vẫn nâu màu gạch già chùa Dâu

Hoa cứ vàng màu lụa tơ Xuân Liễu

Anh vẫn cười nụ hồng kiếp sau

Em thường nói kiếp sau mình đoàn tụ

Nên mây trắng ngọn Thiên Thai không ngủ

Dòng gạch non sông Đuống vẫn trôi mau

Phật ưu tư trên đài hoa Bút Tháp

Mà ni cô Phật Tích khóc gì đâu

Vậy mà em cứ ra đi

Con vành khuyên vẫn nép mình

Đem tiếng hót lên ngang trời đỏ rực

Rót xuống lòng ta

Nỗi chia xa tấm tức

Để Quan Âm kêu thầm oan khiên

Mấy nghìn năm che lấp nỗi sầu riêng

Cả Pháp Vân, Pháp Vũ

Cả thánh mẫu Man Nương

Pháp Lôi, Pháp Điện

Đã quy tụ vào môi con thạch sùng ổi ương

Chỉ chép miệng đêm rằm

Chùa Dâu đỉnh tháp

Mà giấc mộng tan mau

Trong tiếng chuông dài

Từ Lý triều xa bằn bặt

Còn lắng đọng

Còn ngân nga niềm xót xa… tám đời vua…

3. Người nghệ sĩ phải nói đúng tâm hồn mình. Vì mình yêu nước, dân tộc, con người và lấy tình yêu đó làm thơ, viết kịch… Đó là điều mà nhà thơ Hoàng Cầm ngẫm lại đời sáng tạo của mình và bạn hữu. Ông chia sẻ niềm tự hào khi quá trình thơ của mình không bao giờ bị công chúng quay lưng. Bởi vì, như ông nói, quá trình ấy, người làm thơ luôn phải cảm xúc với dân tộc, với con người chung quanh, với những buồn đau, những nỗi khổ. “Những hòa đồng ấy không phải viết ra ngay, mà nhập vào mình, nhào luyện trong mình. Đến lúc giao hòa được giữa cảm nghĩ của mình, của chung trong một phút thiêng liêng thì nó bật ra”.

Có những năm các nhà thơ gặp nhau thường xuyên, có khi hằng ngày. Nhà thơ Hoàng Cầm nhớ lại, buồn buồn một chút lại đi bộ đến nhà nhau. Làm được bài nào mới thì đọc cho nhau nghe, hoặc bình luận thơ trong nước. Thời gian đó, theo Hoàng Cầm, mọi người rất gắn bó và ấn tượng về thơ của nhau. Cả khi đã cao tuổi, có bài mới vẫn khoe nhau, vì “chỉ có điều đó là chứng tỏ mình sống”. Điều thú vị và đáng cảm phục ở những “ngôi sao” một thời và sẽ thuộc về nhiều thời đó, chính là sự tồn tại hòa thuận bên cạnh nhau của những cá tính thơ mạnh mẽ. Kết lại khi nhớ về các bạn thơ của mình, nhà thơ Hoàng Cầm nói: Thế nên, anh em làm thơ phải hiểu nhau, mỗi người có cái khiếu riêng, phải thúc đẩy được cái đó, nếu thúc đẩy chung chung thôi thì không thể hay được!

Nhà thơ Hoàng Cầm đọc cho tôi nghe một bài thơ từ bản thảo vào một lần tôi đến gặp ông tháng 7/2007. Ông bùi ngùi: Nghĩ đến thơ ca thì nó giải thoát cho mình. Nhưng đọc lại thì buồn quá đi! Chỉ có niềm yêu đời thôi. Tất nhiên là mình vẫn yêu đời cho nên tiếc lắm. Mình cứ ước mong là ông trời cho mình sống thêm năm chục năm nữa. Thèm sống lắm! Thấy cuộc sống vẫn đẹp lắm… Một bông hoa nở, cái lá mới nở, một cái cây mới non, đẹp lắm!

Có thể bạn quan tâm

Lễ hội Ẩm thực chay TP Hồ Chí Minh 2026

Lễ hội Ẩm thực chay TP Hồ Chí Minh 2026

Lễ hội sẽ diễn ra từ ngày 24 đến 30/8 tại Công viên Bình Phú, dự kiến thu hút trên 350 nghìn lượt khách. Với chủ đề “Chọn ẩm thực xanh vì tương lai xanh”, Lễ hội lần thứ ba từ một sự kiện giới thiệu văn hóa và món ăn chay sẽ chuyển sang không gian thúc đẩy hệ sinh thái Ẩm thực xanh-Tiêu dùng xanh-Nông nghiệp xanh-Du lịch xanh và Kinh tế xanh.

Cuộc hành quân có một không hai

Cuộc hành quân có một không hai

Cuốn truyện ký “K8 - Cuộc hành quân ngược chiều” (NXB Hội Nhà văn, 2026) của nhà văn Nguyễn Phương Hà ra mắt vào tháng 4/2026. Chiến dịch K8 là một chủ trương lớn của Trung ương Đảng, Chính phủ và Bác Hồ đưa hơn ba vạn học sinh từ vùng tuyến lửa ra hậu phương miền bắc để tiếp tục học tập và cũng là để chuẩn bị lực lượng cho sự nghiệp cách mạng lâu dài.

Nhà thơ Bằng Việt. Ảnh tư liệu

Giữ lửa thơ cháy mãi

Vô hình trung “Bếp lửa” còn trở thành biểu tượng của ngọn lửa thi ca cháy suốt trong cuộc đời nhà thơ.

Ảnh: ANH QUÂN

Những chuỗi hành trình nghệ thuật

Trong hai ngày thứ bảy và chủ nhật cuối tuần qua (15 và 16/8) có một triển lãm ảnh song song với ra mắt sách của nhiếp ảnh gia Nguyễn Á tại Nhà Văn hóa Thanh Niên (số 21 Phạm Ngọc Thạch, phường Xuân Hòa, TP Hồ Chí Minh).

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Từng là biểu tượng của sự đơn sơ một thời, chiếc gáo dừa mộc mạc đang được các nghệ nhân làng nghề Bối Khê khoác lên mình “chiếc áo” khảm trai sang trọng.

Tòa thành đất rộng lớn và được coi là cổ nhất khu vực Đông Nam Á.

Nhiều cân nhắc khi sắp làm hồ sơ thế giới thành Cổ Loa

Điều khó nhất với Cổ Loa là khoanh vùng vùng lõi! Đó là lưu ý từ Văn phòng UNESCO tại Việt Nam tại Hội thảo khoa học Nhận diện giá trị nổi bật toàn cầu của Khu di tích Cổ Loa do UBND Thành phố Hà Nội và Hội Khoa học lịch sử Việt Nam tổ chức. Tới đây hồ sơ đề nghị Khu di tích Cổ Loa là Di sản Thế giới sẽ được xây dựng.

Tìm điểm giao thoa truyền thống - hiện đại

Tìm điểm giao thoa truyền thống - hiện đại

Sau hai ngày ra mắt, MV “Thiên đường với người thương” của ca sĩ Phương Mỹ Chi đạt 2 triệu lượt xem, trở thành ca khúc đứng số 1 trên các nền tảng số, nhận nhiều sự quan tâm của công chúng trong nước và quốc tế, đặc biệt là niềm hứng khởi của các bạn trẻ trước các cảnh quay đầy chất điện ảnh cũng như âm nhạc giàu âm hưởng văn hóa Khmer Nam Bộ. Phương Mỹ Chi hạnh phúc chia sẻ ngay sau khi MV cán mốc 2 triệu lượt xem.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Những album của Hoàng Thùy Linh, hiệu ứng bùng nổ của “Bắc Bling” cùng nhiều sản phẩm lấy cảm hứng từ di sản truyền thống đang cho thấy nghệ thuật dân tộc chưa bao giờ lạc hậu trong đời sống đương đại. Nhiều nghệ sĩ trẻ đang nỗ lực miệt mài nhằm đưa các chất liệu truyền thống bước vào nhịp sống hiện đại. Đó không phải là sự “bắt trend”. Di sản dân tộc chưa bao giờ cần sự “giải cứu” bằng lòng thương cảm hay tiếc nuối. Thay vào đó, những giá trị này cần được thế hệ sau tiếp nhận bằng tinh thần cầu thị, học hỏi và khiêm nhường trước tiền nhân. Thời Nay xin giới thiệu chuyên đề do tác giả Lan Anh thực hiện.

Ca nương Kiều Anh.

Ca nương Kiều Anh: “Điều quan trọng không phải đưa được bao nhiêu biểu tượng”

12 tuổi, Kiều Anh đã là một ca nương triển vọng, với xuất thân trong gia đình 7 đời truyền thống ca trù. Những dự án âm nhạc của cô sau này, đều ít nhiều mang hơi thở của thứ âm nhạc đã ngấm vào máu. Cô không đo thành công bằng doanh thu hay lượt xem, mà kỳ vọng tạo ra những giá trị từ sự kế thừa văn hóa truyền thống.

Bà Quỳnh Phạm - Giám đốc Phát triển đối tác, nghệ thuật trình diễn, Trung tâm đổi mới và Bảo tồn giá trị di sản.

Không thể tiếp cận di sản bằng tâm thế vay mượn hay chiếm dụng bề mặt

“Nhìn vào bức tranh nghệ thuật hiện nay, chúng ta thấy một tín hiệu đáng mừng khi văn hóa truyền thống đang trở thành mối quan tâm của thế hệ trẻ. Rất nhiều chất liệu dân gian đã được đưa vào các sản phẩm giải trí. Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ coi văn hóa truyền thống như một công cụ để tạo ra các xu hướng ngắn hạn nhằm thu hút triệu view, triệu like trên mạng xã hội, thì những hiệu ứng đó sẽ trôi qua rất nhanh.

Bản thảo của nhà văn Nguyễn Thi tại Bảo tàng Văn học Việt Nam. Ảnh: HOÀNG HOA

Phía sau trang văn

Không ít độc giả hình dung nghề văn là một công việc nhẹ nhàng: Người viết ngồi trong phòng điều hòa, đợi cảm hứng tìm đến rồi đặt bút mà thành tác phẩm. Thực ra, phía sau trang văn là những đêm dài mất ngủ, là những tháng năm tích lũy kinh nghiệm sống, không ngừng học hỏi, lao động miệt mài, thể hiện ý thức trách nhiệm và bản lĩnh của mỗi người cầm bút.

Nhà văn Lê Phương Liên (giữa) cùng nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, TS giáo dục Thụy Anh trong một cuộc giao lưu của Câu lạc bộ Đọc sách cùng con. Ảnh: QUANG HƯNG

Người đi đường dài cùng trẻ thơ

Hơn nửa thế kỷ cầm bút, nhà văn Lê Phương Liên đã đi trên con đường vun đắp cho văn học thiếu nhi Việt Nam bằng sự bền bỉ hiếm có. Từ những truyện ngắn đầu tay viết cho thiếu nhi, những năm tháng làm biên tập ở NXB Kim Đồng đến cuốn "Bạn văn của tuổi thơ" vừa ra mắt, hành trình ấy không chỉ là hành trình của một người sáng tác, mà còn là hành trình lưu giữ ký ức của văn học thiếu nhi Việt Nam.

Đến thư viện, các em được các cô tận tình chỉ dạy từng nét vẽ.

Hè trong trang sách

Đó là chủ đề được Thư viện tỉnh Lai Châu triển khai hiệu quả trong hè 2026, giúp các bạn nhỏ thoát khỏi sự lệ thuộc vào các thiết bị điện tử như: Ipas, ti vi, điện thoại…

Nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ Bàng Ái Thơ đón nhận 3 cuốn sách của nữ sĩ Canada Linda Mazur.

Đặc sắc thư viện Đồi Nghệ sĩ

Ẩn mình giữa không gian thanh bình của núi rừng Yên Bài (Hà Nội), Đồi Nghệ sĩ hơn 5 năm qua đã trở thành điểm hẹn văn hóa của nhiều văn nghệ sĩ trong và ngoài nước. Chỉ mới xây dựng từ mùa xuân 2026, Thư viện Đồi Nghệ sĩ ra đời như một bước đi kết nối di sản chữ nghĩa.

Neo lại tình yêu, sự hy sinh

Neo lại tình yêu, sự hy sinh

Viết truyện cho thiếu nhi đã khó, dựng một huyền thoại vừa chân thực vừa sống động trong thế giới của những đứa trẻ càng khó hơn. Nhưng lật từng phần trong tập truyện thiếu nhi “Huyền thoại trên đồi cao” của Lệ Hằng, tôi đã thấy nhà văn thật thành công trong việc không dễ này.

Nhiều biên đạo trẻ dùng chất liệu dân gian để sáng tạo nên những hình thức biểu đạt mới. Ảnh: K.MINH

Nghệ thuật múa tăng sức mạnh mềm hội nhập

Trong nhiều cuộc thảo luận về sức mạnh văn hóa của các quốc gia, các lĩnh vực điện ảnh, âm nhạc, mỹ thuật hay thời trang thường được xem là những lĩnh vực có khả năng lan tỏa mạnh mẽ. Tuy nhiên, ở một góc nhìn khác, nghệ thuật múa - đặc biệt là múa dân tộc đang âm thầm trở thành một trong những phương tiện biểu đạt hiệu quả của sức mạnh mềm văn hóa.

Nồng nhiệt cuối hè

Nồng nhiệt cuối hè

Bước vào những ngày nghỉ cuối hè của giới học sinh, sinh viên, tuy cơn nắng nóng bất thường vừa trở lại, nhưng cùng với đó, là hàng loạt sự kiện văn hóa biểu hiện qua võ… và vẽ thật tưng bừng.

Tái hiện lễ cưới Nam Bộ truyền thống tại chương trình "Kết duyên tơ hồng".

Tái hiện lễ cưới Nam Bộ xưa

Thân nghinh - một nghi lễ quan trọng trong đám cưới Nam Bộ truyền thống - vừa được tái hiện trọn vẹn tại sự kiện văn hóa “Kết duyên tơ hồng”. Điều đặc biệt là cả ban tổ chức lẫn khách tham dự đa phần là người trẻ. Họ cùng nhau trải nghiệm nét độc đáo của lễ cưới xưa thông qua chuỗi hoạt động giàu ý nghĩa.

Màn trình diễn tại Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2026 thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước.

Dọn đường đưa văn hóa vào kinh tế sáng tạo

Hiện nay, sức hấp dẫn của các sản phẩm văn hóa phần lớn được quyết định bởi năng lực sáng tạo, sản xuất và phân phối sản phẩm. Để văn hóa có sức sống bền vững và lan tỏa, Việt Nam cần phát triển hệ sinh thái sáng tạo một cách tương xứng.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.