Tết Huế sau mùa nước lớn

Huế bước vào những ngày giáp Tết với những vệt nước lũ còn in ngang vách nhà. Màu bùn non chưa kịp phai trên tường vôi cũ, mùi đất ẩm vẫn còn lẩn khuất trong gió lạnh đầu xuân. Trong cái nền xám lạnh ấy, những gian bếp bắt đầu đỏ lửa. Nhang trầm được thắp sớm hơn mọi năm.

Lễ hạ nêu ở kinh thành Huế.
Lễ hạ nêu ở kinh thành Huế.

Ở Huế, Tết đến sau lũ không bằng tiếng nhạc hay đèn hoa, mà bằng những dấu hiệu rất nhỏ: Mùi trầm thoảng qua ngõ, tiếng chổi quét sân đều tay, và cách người ta nhìn nhau lâu hơn, nói với nhau nhẹ hơn. Chuyến bay cuối năm đưa tôi rời khỏi nhịp sống gấp gáp của thành phố để trở về với cái lạnh se quen thuộc của quê nhà. Xót xa, vì Huế vừa đi qua một mùa nước lớn lịch sử. Nhưng cũng yên tâm, vì sau tất cả, tôi vẫn còn một nơi để trở về, căn nhà có ba mẹ, có các em đang tất bật dọn dẹp, và một cái Tết đang đến rất chậm, nhưng rất thật.

*

Nhớ năm nào, tôi trở về Huế khi những con đường chưa kịp khô hẳn sau trận lũ dữ, tôi không thấy một cái Tết rộn ràng hoa đèn, mà gặp một cái Tết "chậm" và "lặng" đến lạ kỳ. Từ gian bếp nhỏ của bà đến đôi tay lau bộ lư đồng của ba, mỗi cử chỉ đều thấm đẫm lễ nghĩa đất thần kinh.

Sáng 27 Tết, tôi dậy sớm hơn thường lệ chỉ để ngồi trong bếp với bà. Gian bếp nhỏ, ánh sáng lọt qua khe cửa còn yếu. Tôi hỏi bà cách nêm nồi thịt kho cho đúng vị Huế, hỏi vì sao dưa món phải phơi đủ nắng, vì sao mắm tôm chua phải xếp lớp riềng cho đều tay. Bà làm mọi thứ rất tự nhiên, không cần đong đếm. Còn tôi thì lóng ngóng, vừa làm vừa hỏi, vừa ghi nhớ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra: nếu mình không hỏi, không học ngay lúc này, thì một ngày nào đó, những việc tưởng chừng rất quen thuộc ấy sẽ chỉ còn trong ký ức.

Ba tôi mang cuốn sổ cũ ra bàn, ngồi tính lại từng khoản chi tiêu cho Tết. Ông gạch đi mấy dòng đã ghi sẵn cho mâm cỗ lớn, rồi nói với mẹ, giọng chậm rãi: “Năm ni mình bớt lại nghe, làm vừa thôi”. Mẹ gật đầu, tay vẫn lau bộ lư đồng trên bàn thờ. Lau rất kỹ, rồi đem ra sân phơi nắng cho khô. Mâm cỗ có thể giản dị, nhưng bàn thờ thì không được sơ suất. Trước ngày đưa ông bà, ba dặn cả nhà nói năng nhỏ nhẹ, không cười nói lớn trong gian thờ. Mẹ xếp chén nước thành hàng ngay ngắn, thay hoa mới, nhắc tôi đứng lui ra sau khi thắp nhang xong. Ở Huế, Tết không vội. Từ việc lau bàn thờ, thắp trầm, đến cách ngồi ăn bữa cơm đầu năm, mọi thứ đều có thứ tự, có chừng mực. Đó là nếp nhà, nơi lễ nghĩa không phô ra ngoài, mà nằm trong từng cử chỉ rất nhỏ.

Tết Huế của gia đình tôi là những bước chân qua lại giữa hai căn nhà. Nhà ba mẹ lo phần sinh hoạt chính, nhà ông bà giữ phần gốc. Mỗi chiều, ba lại ghé sang coi ông bà cần chi, hay sửa lại mấy chỗ cửa còn kẹt sau lũ. Mẹ thì mang qua ít thức ăn đã nấu sẵn, dặn ông bà ăn cho nóng. Tôi đi theo, khi phụ quét nhà, khi chỉ ngồi nghe ông kể chuyện cũ. Không ở chung, nhưng Tết làm cho hai ngôi nhà gần lại, như chưa từng có khoảng cách.

Ôi nhớ, trận lũ cuối năm ấy đến rất nhanh. Đêm nước lên mau đến mức không kịp trở tay. Ba mẹ tôi hối hả kê cao đồ đạc. Bên nhà ông bà, có cậu mự phụ dọn dẹp, không khí lại bình thản đến lạ. Ông chỉ nói một câu, giọng trầm và chắc: “Răng cũng được, miễn người còn”.

Khi nước rút, căn nhà trông tiêu điều hơn hẳn. Gian bếp ám mùi ẩm mốc, nhiều vật dụng không còn dùng lại được. Mẹ tôi ngồi nhìn đống đồ vừa vớt lên, thở dài khe khẽ. Ba lặng lẽ dọn dẹp, không nói nhiều. Riêng ông bà, sau một vòng nhìn quanh nhà, lại nhắc chuyện Tết - như thể đó là điều cần giữ nhất, để gia đình còn đứng vững sau biến cố.

Với ông bà, Tết không chỉ là ngày đầu năm. Tết là mốc để con người ta biết mình vẫn còn đứng vững. Lũ có thể cuốn đi đồ đạc, nhưng không thể cuốn đi Tết, nếu trong nhà vẫn còn người, còn hơi ấm, còn niềm tin và còn hy vọng.

Những ngày giáp Tết, căn nhà nhỏ của gia đình tôi dần dần lấy lại nhịp sinh hoạt quen thuộc. Chiều cuối năm, tôi nhóm bếp, đun nồi nước gội đầu bằng đủ thứ hoa lá hái từ vườn nhà: Lá bưởi, sả, thêm vài loại lá bà đưa cho mà đến giờ tôi vẫn không gọi đúng tên. Nước sôi lên, mùi thơm lan khắp gian bếp, ấm và hiền, như chính dáng bà ngồi bên bếp lửa đầy chậm rãi và nhẫn nại.

172.jpg

Bên kia, ông bắt đầu lau dọn bàn thờ. Sau lũ, nhiều thứ phải thay mới, nhưng bàn thờ tổ tiên thì tuyệt nhiên không được phép sơ sài. Ông lau từng chiếc chân đèn, chỉnh lại từng bát nhang, đặt ngay ngắn di ảnh. Nén trầm được thắp lên, mùi hương lan chậm khắp gian nhà cũ. Với ông bà, mùi trầm ấy chính là mùi Tết, mùi của sự sum vầy, của mạch nối lặng lẽ giữa người đã khuất và người đang sống.

Mâm cỗ Huế năm ấy giản dị hơn mọi năm. Không còn đủ các món cầu kỳ, nhưng vẫn giữ những thứ căn cốt: Nồi thịt kho, đĩa dưa món, chén tôm chua, nồi canh măng thơm mùi ruốc. Ông bà bảo: “Ít cũng được, miễn đúng vị, đúng nếp”. Nhìn đôi tay bà run run khi gói bánh, tôi thấy thời gian hiện lên. Mươi năm nữa, liệu mùi hương và những nếp cũ có còn nguyên vẹn?

Tôi đề nghị ba mẹ giảm bớt mua sắm, làm mâm cơm nhỏ gọn, để cả nhà cùng nấu, cùng ăn, cùng ngồi lâu hơn bên nhau. Ba mẹ lúc đầu còn ngần ngại, nhưng rồi cũng gật đầu. Sau một mùa nước lớn, có lẽ ai cũng hiểu rằng, Tết không cần phô ra ngoài, chỉ cần đủ ấm ở bên trong. Chiều cuối năm, khi cả nhà ngồi nghỉ sau một ngày dọn dẹp, ba tôi nói nhỏ: “Tết ri mà thấy nhẹ lòng hơn”.

Gội đầu bằng nồi nước hoa lá ấy là một việc không thể thiếu trước Tết. Bà bảo, gội cho sạch bụi của năm cũ, để người nhẹ lại mà bước sang năm mới. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng có những điều rất nhỏ, rất đời, nhưng lại giữ Tết ở lại trong mỗi gia đình Huế, qua bao mùa mưa nắng.

Tôi nhớ đêm ba mươi, mưa Huế lất phất rơi, cả nhà quây quần bên mâm cơm tất niên. Ba chậm rãi kể lại những cái Tết sau lũ ngày xưa, khi cả làng san sẻ cho nhau từng lon gạo, từng nồi cháo loãng mà vẫn thấy đủ. Mẹ ngồi bên, lặng lẽ nghe rồi gật đầu: “Hồi đó nghèo thiệt, mà thương nhau lắm”.

Tôi ngồi nghe, lòng chợt đầy lên. Những câu chuyện ấy lấp kín những khoảng trống mà suốt mấy năm đi xa, tôi vô tình để rơi mất, khoảng trống của sự chậm rãi, của tình người, của một cái Tết không cần đủ đầy mà vẫn trọn vẹn.

Sáng mồng Một, tôi sang nhà ông bà, cùng thắp nén hương đầu năm. Rồi mở điện thoại, gọi video cho những người thân ở xa chưa kịp về. Ông bà nhìn con cháu hiện lên trên màn hình, cười hiền. Tôi hiểu ra rằng, Tết xưa và Tết nay không hề đối lập nhau. Truyền thống sẽ không mất đi, nếu con người biết giữ lấy cái cốt và linh hoạt hơn trong cách sống, cách thương nhau.

*

Qua bao mùa nước, hai căn nhà vẫn sáng đèn mỗi độ xuân về, bởi trong đó còn có ông bà giữ gốc, ba mẹ giữ nhịp, và người trẻ như tôi học cách giữ lại những điều tưởng chừng rất nhỏ, nhưng chính là cốt lõi của nếp nhà xứ Huế.

Có thể bạn quan tâm

Đón đọc Thời Nay số 1724, phát hành thứ năm, ngày 23/7

Đón đọc Thời Nay số 1724, phát hành thứ năm, ngày 23/7

Chiến tranh đã lùi xa, vẫn thấy những giọt nước mắt lăn trên gò má nhăn nheo của lớp người đang bước vào độ “cổ lai hy”. Đó là Những giọt nước mắt hạnh phúc khi được đón người thân, những liệt sĩ đã hy sinh ở khắp các chiến trường trở về đoàn tụ. Bài trong mục Thời đàm về chiến dịch 500 ngày đêm tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính, hài cốt liệt sĩ.

Công an tỉnh Lai Châu cứu hộ, đưa người dân thoát vùng lũ đến nơi an toàn.

Nghĩa tình trong tâm lũ Mường Than

Những ngày qua, hàng nghìn chiến sĩ quân đội, công an, thanh niên xung kích, người dân các xã lân cận cùng các đoàn xe chở máy móc chuyên dụng, quần áo, lương thực, thuốc men… đổ về tâm lũ Mường Than (Lai Châu), nơi vừa hứng chịu trận lũ quét làm 6 người chết, 2 người mất tích, san phẳng nhà cửa, đồng lúa, hoa màu.

Đội K51, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Đắk Lắk phối hợp với chính quyền xã Cư Prao tổ chức tìm kiếm hài cốt liệt sĩ tại khu vực núi Cư Prao.

Tìm hài cốt liệt sĩ giữa đại ngàn Cư Prao

Đại ngàn Cư Prao, tỉnh Đắk Lắk từng là nơi chở che cán bộ, chiến sĩ, nuôi dưỡng phong trào cách mạng và chứng kiến biết bao người con ưu tú của Tổ quốc ngã xuống vì độc lập, tự do. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, vẫn còn những liệt sĩ chưa trở về...

Thành lập Đội hình tình nguyện du học sinh

Thành lập Đội hình tình nguyện du học sinh

Trong khuôn khổ Chiến dịch tình nguyện "Mùa Hè xanh" năm 2026, Hội LHTN Thành phố Hồ Chí Minh lần đầu tiên thành lập Đội hình tình nguyện du học sinh, quy tụ sinh viên Việt Nam đang học tập tại Thái Lan, Singapore, Australia và Vương quốc Anh trở về tham gia các hoạt động vì cộng đồng tại xã đảo Thạnh An.

Chị Lù Thị Toản tại một hội chợ quảng bá du lịch.

Vừa làm kinh tế vừa lưu giữ nét văn hóa bản địa

Nhận thấy địa phương có thế mạnh để phát triển du lịch cộng đồng, chị Lù Thị Toản (sinh năm 1993, dân tộc Thái), Giám đốc Hợp tác xã (HTX) Du lịch cộng đồng Quan Chiêng (phường Mường Lay, Điện Biên) đã cùng chị em phụ nữ bắt tay làm du lịch cộng đồng, góp phần thay đổi bộ mặt kinh tế địa phương.

Đối phó mạng lưới sông bẩn

Một số dòng sông trên địa bàn Thủ đô đang được chú ý hơn khi công bố những dự định lớn về xử lý ô nhiễm, chỉnh trang cảnh quan, trường hợp mới nhất là sông Nhuệ, con sông vốn đã nhiễm bẩn từ lâu.

Thí sinh cần tìm hiểu kỹ các thông tin tuyển sinh của các trường đại học. Ảnh: NAM NGUYỄN

Cảnh giác với bẫy lừa tuyển sinh đại học

Sau khi hoàn tất đăng ký nguyện vọng, hàng triệu thí sinh trên cả nước đang bước vào giai đoạn chờ kết quả xét tuyển đại học. Đây cũng là lúc các đối tượng lừa đảo gia tăng hoạt động với nhiều thủ đoạn tinh vi, từ giả danh cán bộ tuyển sinh, làm giả giấy báo trúng tuyển đến yêu cầu chuyển tiền để “giữ suất” hay “xác nhận nhập học”…

Lễ khởi công xây dựng 6 nhà ở cho 6 hộ gia đình thuộc diện hỗ trợ tại xã Avương.

Mái ấm nghĩa tình cho gia đình chính sách

Từ sự chung sức của cán bộ, chiến sĩ các xã, phường thành phố Đà Nẵng, những ngôi nhà mới đang dần hiện hữu, mang đến chỗ ở kiên cố cho các gia đình chính sách là con đẻ của người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học.

Trạm radar 67 nhìn từ xa.

Một ngày cùng những con mắt canh trời gió

Giữa lòng bán đảo Cam Ranh (Khánh Hoà), trận địa của Trạm radar 67 (Trung đoàn 292, Sư đoàn 377, Quân chủng Phòng không - Không quân) được xem là những đôi mắt trên đỉnh đồi, canh giữ biển đảo tiền tiêu.

Đội K72 tiếp tục mở rộng tìm kiếm tại Vườn quốc gia Bù Gia Mập và sân bay Lộc Ninh.

Nỗ lực đưa các liệt sĩ trở về từ “bức tường thép”

Xã Minh Đức (TP Đồng Nai) nằm sát Quốc lộ 13, gần ngã ba Xa Cát. Trong kháng chiến chống Mỹ, đây là bức tường thép hứng chịu 35 nghìn quả đạn pháo, 40 nghìn tấn bom đạn. Đơn vị chủ yếu chiến đấu tại đây là Sư đoàn 7. Hơn nửa thế kỷ qua, vẫn còn nhiều anh hùng liệt sĩ nằm lại trong các cánh rừng cao su chưa được đưa về quy tập.

Nhiều nhà khoa học chưa mạnh dạn theo đuổi những nghiên cứu đột phá vì tâm lý e ngại rủi ro. Ảnh: NAM HẢI

Thay đổi cách làm khoa học

Sau hơn 18 tháng triển khai Nghị quyết số 57-NQ/TW, một khối lượng thể chế đồ sộ trong lĩnh vực khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số đã được xây dựng. Hàng loạt cơ chế về tài chính, quản trị, phát triển công nghệ chiến lược và chấp nhận rủi ro đang từng bước tháo gỡ những điểm nghẽn kéo dài nhiều năm.

Đón đọc Thời Nay số 1723 phát hành thứ hai, ngày 20/7

Đón đọc Thời Nay số 1723 phát hành thứ hai, ngày 20/7

Trang nhất đăng tải loạt phóng sự dài kỳ phản ánh về Khu công nghiệp hơn 20 năm “bức tử” môi trường. Phương thức xả thải kiểu “sống chết mặc bây” khiến cộng đồng dân cư ám ảnh, chẳng biết khi nào đến lượt mình… mắc bệnh. Kỳ 1: Bên những dòng kênh... chết.

Dữ liệu cá nhân được rao bán trên mạng. Ảnh: THẾ ĐẠI

Chợ đen dữ liệu cá nhân (Kỳ 1)

Để có thể thực hiện hành vi lừa đảo, điều kiện tiên quyết đối với tội phạm mạng là thông tin thu thập từ hệ thống dữ liệu cá nhân. Muốn phạm tội, chúng phải đi mua dữ liệu từ hệ thống WEB đen (Dark Web), từ đó xây dựng sơ đồ về tên tuổi, nghề nghiệp nạn nhân thành các “tệp” có nội dung chung nhất. Hầu hết các kịch bản lừa đảo được viết ra dựa trên hệ thống dữ liệu được mua bán trôi nổi trên các chợ đen tồn tại trong Dark Web (vốn được coi là những tảng băng ngầm chiếm tới hơn 80% dung lượng trên mạng internet).

Người lao động mong muốn được điều chỉnh tiền lương để giảm bớt áp lực chi tiêu hằng ngày.

Chia sẻ áp lực với người lao động

Giá cả nhiều mặt hàng thiết yếu liên tục biến động, trong khi thu nhập của một bộ phận người lao động chưa theo kịp mức tăng của chi phí sinh hoạt, khiến đời sống của hàng triệu công nhân đối mặt nhiều áp lực. Trong bối cảnh đó, đề xuất điều chỉnh lương tối thiểu vùng từ ngày 1/1/2027 của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam nhận được sự đồng tình của đông đảo người lao động, đồng thời mở ra những cuộc trao đổi nhằm tìm tiếng nói chung giữa tổ chức công đoàn và cộng đồng doanh nghiệp.

Đoàn văn nghệ sĩ TP Hồ Chí Minh chụp hình ở Cột mốc 240.

Biên cương một dải mùa nào cũng đẹp

Chúng tôi nói với nhau về một vùng biên Tây Nam xa thành phố. Câu chuyện nối liền những miền thời gian và không gian để khi ánh bình minh vừa ló rạng thì xe chúng tôi cũng vừa hay chạm đất Cửu Long.

Bút tiêm điều trị tiểu đường được tư vấn, buôn bán tràn lan làm liệu pháp giảm cân cấp tốc.

Hiểm họa sau những bút tiêm giảm cân

Các loại bút tiêm được quảng cáo có khả năng tác động lên đường huyết, làm giảm cảm giác thèm ăn, giúp giảm cân đang được rao bán công khai trên mạng, thậm chí xuất hiện tại một số spa, phòng thẩm mỹ. Khi thuốc kê đơn bị biến thành dịch vụ làm đẹp, người sử dụng có thể phải trả giá bằng những biến chứng nặng nề.