(Minh họa: NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG)
(Minh họa: NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG)

Ra rạp xem phim

“Ra rạp xem phim” là một khẩu ngữ, đã đạt tới mức là một thành ngữ thân thương ở hồi trong trắng bao cấp. Với rất nhiều trung niên hay thiếu phụ thị dân Hà thành, điện ảnh sang trọng phải là phim chiếu rạp.

Cho đến thập niên cuối của thế kỷ 20 chưa xa, ti-vi đen trắng bị bỏ xó và truyền hình “mậu dịch” đã phát đủ loại kênh, còn các hàng cho thuê băng “vi-đê-ô” cũng nhiều nhan nhản. Nhưng mời nhau ra rạp xem phim vẫn là hành vi tối tân văn hóa.

Về độ sang, cặp vé xem phim truyện “mầu, tâm lý xã hội” ngoại nhập ở rạp Tháng Tám, chỉ thua chút ít so với đôi vé nghe nhạc giao hưởng ở Nhà hát Lớn.

Vào cái hồi lãng mạn hoang đường ấy, đa phần thị dân cư xử với nghệ thuật đều chân thành và khiêm tốn. Người ta chẳng nghĩ là mình sẽ văn hóa hơn, mà đơn giản chỉ nghĩ là mình sẽ trở nên tử tế, hoàn thiện.

Ký ức điển hình của một mối tình đầu trong sáng có học, là chàng đã từng mời nàng đi thưởng thức nghệ thuật thứ bảy. Tuyệt không có cái kiểu hẹn hò như của ngày hôm nay. Mới quen nhau chưa được vài tiếng đồng hồ, đã sấn sổ tỏ tình bằng cách mời người sẽ là bạn trăm năm của mình đi ăn tôm hùm, ăn cua rang muối, ăn bíp-tết bò kiểu Nhật. Một nụ hôn đầu mà không có mùi tanh mùi mỡ, thường tỏa hương rất lâu để gìn giữ hôn nhân.

Ngay kể cả khi tới thời hậu bao cấp, thì rạp xi-nê sang trọng lừng danh nhất thủ đô vẫn là rạp Tháng Tám, ở phố Hàng Bài. Thời Tây, rạp này có tên là Majestic, khán giả đa phần là đám thị dân trung lưu.

Gần gần đẳng cấp ấy là rạp Công Nhân với những dãy ghế gỗ còn khá chắc, có lò xo tự kéo mặt ghế lên khi chưa có người ngồi. Lễ Quốc khánh mùng 2/9 của bất kỳ năm nào cũng đông nghìn nghịt người ngoại tỉnh. Sau khi đi chơi ăn kem Bờ Hồ, cả gia đình sẽ vào Bách hóa tổng hợp (nay là Trung tâm thương mại Tràng Tiền). Họ hồi hộp khi lần đầu tiên mạnh dạn mua vé vào rạp xem phim “mầu, chiến đấu, màn ảnh rộng” của Liên Xô.

Cũng vì là nhân ngày lễ lớn, trước khi vào bộ phim chính, hầu như rạp chiếu bóng nào cũng khao khán giả một đoạn phim tài liệu chính trị tuyệt hay. Có Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập, có chiến thắng Ấp Bắc oai hùng. Rồi cũng đến phim chính. Tới lúc cao trào, đại loại là lúc Hồng quân ào lên chiến thắng, người xem sướng quá hào hứng đứng lên vỗ tay. Ghế tự gập lại nên lúc ngồi xuống thì ngã bổ chửng. Có những ông bố nóng tính, bật văng tục “đứa nào đã lấy ghế của tao”.

Những ngày đất nước chưa thống nhất, Hà Nội tuy nghèo vì vừa phải chiến đấu, vừa phải sản xuất, nhưng phố nào cũng vừa thơm, vừa sạch.

Nền điện ảnh cách mạng chiếu cả phim nội lẫn ngoại, có đủ kiểu loại khán giả nhưng đặc biệt nhất vẫn là đám trẻ mới xong trung học. Con gái thì đang chờ tin đỗ đại học, con trai thì đang chờ giấy gọi nhập ngũ. Với bọn chúng, đi xem phim ngoài rạp là phải quần dài, áo sơ-mi và nếu là một phim được vỉa hè đồn đại sẽ cấm trẻ em dưới 18 tuổi thì trằn trọc mất ngủ cả đêm hôm trước. Bởi sao. Cái phim sắp xem đó, nếu là phim nội thì có vài cận cảnh người ta rụt rè, bẽn lẽn hôn nhau. Có hẳn một đại cảnh siêu hành động đuổi bắt bằng xe đạp.

Còn nếu là một phim ngoại nhập từ các nước xã hội chủ nghĩa anh em, ví như của Đông Đức hay một nước Đông Âu nào đấy, thì gay cấn không một bàn phím nào của ngày nay tả xiết.

Một cảnh mờ mờ qua lớp kính dày mịt mù hơi nước, có một nữ diễn viên đóng vai gián điệp đang tắm. Vì bản chất của bọn gián điệp thường xảo quyệt, nên chúng nó tắm “hơi bị nhanh”.

Cả rạp chật cứng, không cứ là đám trẻ đang loay hoay trưởng thành mà ngay cả những đạo mạo người lớn, tất thảy im phăng phắc, căng thẳng tập trung thưởng thức, chỉ nghe tiếng quạt trần kẽo kẹt phía trên đầu.

Thỉnh thoảng, ở những rạp quá cũ như Bắc Đô, phố Hàng Giấy, hay Hòa Bình sát hồ Hoàn Kiếm, cánh quạt đôi khi lại rụng xuống. Chẳng sao cả, ngày mai tới giờ đẹp nếu vẫn chiếu phim đấy thì vẫn tuyệt không còn ghế trống.

Khán giả phần lớn đều tranh nhau mua vé chợ đen, giá đương nhiên gấp ba đến bốn lần. Tan phim, hầu hết bọn trẻ đều thất thần, rưng rưng xúc động. Chao ôi, tuổi mười bảy thiên thần của những năm tháng trong trắng hoang đường, lãng mạn còn hơn cổ tích. Nó khác hẳn bây giờ, những cụm rạp sáng choang tiện nghi, chiếu đủ các cảnh “nóng” lẫn “mát” nhưng lơ thơ người, vừa xem vừa chóp chép nhai bỏng ngô trong cái lành lạnh vô cảm từ máy điều hòa.

Nhân đây cũng xin được kể một kỷ niệm ở cái thời phong khí còn tràn ngập trong veo. Với bọn con giai mới lớn, được ra rạp xem phim thì luôn là đại sự, nhất là phim ấy lại chỉ chiếu cho người nhớn.

Bọn nó đã chán tới rạp Kim Đồng, một nơi chỉ toàn chiếu phim cho trẻ em, cho dù có những bộ phim xuất sắc của Liên Xô như Cậu bé kỳ quặc lớp 5b. Gã trai lấm tấm trứng cá, ria mép lún phún sắp xong trung học đã bắt đầu để ý tới cô bé tết tóc đuôi sam ngồi lớp bên cạnh. Ở buổi tối trọng đại đấy, theo lời hẹn trước của một ông cậu hình như cũng dân văn nghệ văn gừng, có đôi vé xem phim nghiên cứu ở Viện tư liệu.

Gã trai loay hoay bỏ áo ngoài quần để che cái đũng đã bục chỉ. Ông cậu dặn, khi đi qua chỗ soát vé thì nhớ kiễng chân lên để tao bảo mày đã là sinh viên năm thứ nhất. Thế nhưng quá đen đủi, gặp đúng tay soát vé tinh mắt, “rắn” vô tả.

“Đây là phim nghiên cứu, có cảnh người lớn, trẻ con không được vào”. Ông cậu nài nỉ thanh minh là thời buổi khó khăn, hai bữa đều ăn rau muống nên thanh niên trông như thiếu niên. Vẫn lắc đầu nguầy nguậy. Nỗi đau còn bị nhân lên gấp ba khi vô tình thấy cô bé lớp bên cạnh đi guốc cao gót của mẹ, chắc mặc áo lót của chị, bỏ kiểu tết tóc đuôi sam, xõa dài mang vẻ nhang nhác như thiếu nữ, đàng hoàng được vào.

Trước khi khuất vào cửa, “nàng” còn cố tình nhìn lại. Trên cõi đời mênh mông này, có ai đau khổ như tôi. Kể cả khi hai cậu cháu bán lại vé được giá cho con “phe”, đi về ăn phở tái ngõ Tạm Thương, thằng bé vẫn không thôi nức nở. Phim ấy có tên là Chiếc sừng dê của Bungary.

Đã có một thời, đất nước tuy gian lao nhưng đẫm đầy những tâm tình cao thượng. Không phải ngẫu nhiên mà những tác phẩm xuất sắc của nền điện ảnh cách mạng Việt Nam đều ra đời ở những thời kỳ khắc nghiệt bi tráng nhất của cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại. Đã có một thời, người ta nhớ về những lần xem phim như nhớ những nụ hôn đầu.

Có thể bạn quan tâm

Hội họa từ trái tim một người lính

Hội họa từ trái tim một người lính

“Tình yêu dành cho thiên nhiên và con người là mạch nguồn chính trong sáng tác của tôi. Từ các bức tranh tôi vẽ, bạn có thể nhận thấy tình yêu của tôi dành cho quê hương và những con người đã đem lại cho tôi sự sống…”.

Nhà thơ - Nhà nghiên cứu văn hóa Đỗ Thị Tấc: "Người có gốc thì không bao giờ đi lạc"

Nhà thơ - Nhà nghiên cứu văn hóa Đỗ Thị Tấc: "Người có gốc thì không bao giờ đi lạc"

Với nhà thơ - nhà nghiên cứu văn hóa Đỗ Thị Tấc văn hóa dân tộc thiểu số là sự tụ bồi của linh khí đất đai, là “trí khôn cộng đồng” mà mỗi thế hệ phải gìn giữ. Cuộc trò chuyện của bà với Báo Nhân Dân chất chứa những suy tư, trăn trở và niềm tin bền bỉ về văn hóa Tây Bắc trong dòng chảy lịch sử dân tộc.

"Sáng đèn, còn nhớ mảnh trăng giữa rừng”

"Sáng đèn, còn nhớ mảnh trăng giữa rừng”

Sau 50 năm đất nước giành được độc lập và thống nhất trọn vẹn, chúng ta đã có thể khẳng định, thế hệ hôm nay, không chỉ kính trọng, ghi ơn mảnh trăng giữa rừng, mà còn tìm thấy từ những năm tháng gian khổ, hy sinh để có chiến thắng ấy nhiều bài học trong công cuộc dựng và giữ nước.

Nhà văn Minh Chuyên miệt mài bên trang bản thảo. (Ảnh: HẢI NAM)

Người "cần mẫn cuốc cày" trên "cánh đồng hậu chiến"

Từng phải trải qua bảy lần phẫu thuật vì bệnh hiểm nghèo do di chứng chất độc da cam và nay đã ở tuổi 77, nhà văn, đạo diễn, Anh hùng Lao động Minh Chuyên vẫn lạc quan, cần mẫn cày cuốc trên cánh đồng văn chương ở mảng đề tài vốn luôn nhiều nước mắt: Viết về thương binh, liệt sĩ, người có công với cách mạng.

Hình ảnh tại chương trình nghệ thuật chính luận "Tổ quốc trong tim" của Báo Nhân Dân vào tối 10/8/2025. (Ảnh: PHẠM QUỐC DŨNG)

Tinh thần Việt Nam tạo nên thắng lợi của cách mạng

Trong suốt 80 năm hành trình kể từ ngày độc lập, đất nước và con người Việt Nam đã trải qua nhiều thăng trầm,biến đổi. Nhưng có những điều căn cốt làm nên giá trị tinh thần của người Việt, như ngọn lửa xuyên suốt, là cội nguồn sức mạnh đưa đến thắng lợi của mọi nỗ lực bảo vệ và xây dựng, phát triển đất nước.

Tấm vải nhuộm khiến tác giả kinh ngạc ở vùng biên giới xa xôi năm ấy.

Chống lại một vũ trụ Mono

Có một khẩu quyết của các nhà buôn trong thời đại toàn cầu hóa, là “Nhanh, Nhiều, Tốt, Rẻ”. Và gần như chắc chắn, nó xung đột với nhu cầu giữ gìn bản sắc của bất cứ cộng đồng nào.

Các bạn trẻ người dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên học hỏi, tiếp nhận các giá trị văn hóa truyền thống.

Tự tin vượt qua những rào cản cố hữu

Nhiều bộ sử thi, truyện cổ và bài hát xa xưa của các tộc người Tây Nguyên đã kể về nguồn gốc sinh thành cộng đồng cư dân của họ. Các huyền thoại lưu truyền đến bây giờ đều nhắc nhớ cháu con về tổ tiên ở thời tiền sử.

PGS, TS Võ Quang Nhơn có tình cảm máu thịt với Tây Nguyên. Mảnh đất ấy đã truyền cho ông tri thức và cảm hứng để biên soạn các tuyển tập Đăm Săn Thí (1972), Truyện cổ các dân tộc miền Nam (1976), Truyện cổ Ca tu (1978), Truyện cổ Cơ ho (1984, 1988) và đặc biệt là Dân ca Tây Nguyên (1976, 1986).

Người thầy trưởng thành cùng Cách mạng Tháng Tám

Chắc có lẽ trên đời này, chả ai muốn chịu “an bần” đâu, nhưng nếu muốn “lạc đạo” thì phải coi các thầy cô là tấm gương mẫu mực. Chính thế hệ đó, góp phần làm nên những thành tựu của văn hóa cách mạng mà hôm nay chúng ta thừa hưởng và nhất thiết phải phát huy.

Nét đẹp bình dị của kiến trúc nhà ở nông thôn nơi Làng Cựu (ngoại thành Hà Nội). (Ảnh: KHIẾU MINH)

Giáo sư, Tiến sĩ, Kiến trúc sư Hoàng Đạo Kính: Bản sắc kiến trúc là kết tinh của cảm thức Việt

“Từ năm 1945, đất nước ta đã trải qua một giai đoạn phát triển với những đặc trưng mang tính thời đại, các cuộc chiến tranh lâu dài và công cuộc kiến tạo trật tự xã hội mới. Thực tiễn ấy để lại những dấu ấn sâu đậm trên gương mặt kiến trúc ở cả chốn thị thành lẫn thôn quê”.

Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh (giữa) đang trò chuyện cùng các đại biểu tham dự cuộc gặp gỡ văn nghệ sĩ trong hai ngày 7-8/10/1987, trong đó có đạo diễn Trần Văn Thủy (thứ ba từ trái sang).

Một hành trình để được nói lên sự thật

Có lẽ, không ít người thuộc lớp cư dân Thủ đô trung tuổi còn nhớ như in hình ảnh những hàng dài khán giả háo hức chờ đợi mua vé thưởng thức bộ đôi phim tài liệu Hà Nội trong mắt ai và Chuyện tử tế của gần bốn thập kỷ trước.

Những “vùng đệm xanh” yên bình của cây trái, vườn tược khu vực biên giới.

Đội hình giữ đất trên quê hương mới

Năm 1998 đang ở tập thể, có lần ngồi ăn cơm, một con mang từ đâu nhảy thẳng vào giữa mâm… Nó còn trố mắt nhìn mình chứ! Lần khác, năm 1999, khuân gỗ về, trời nóng, rủ nhau ra suối tắm, một anh bị rắn xanh cắn. May có con dao lam, rạch ra, mút máu độc rồi đưa sang đồn, quân y bôi thuốc cho.

Với đam mê, năng lượng và bản lĩnh

Với đam mê, năng lượng và bản lĩnh

Trong bối cảnh toàn cầu hóa và bùng nổ công nghệ, thế hệ trẻ Việt Nam, đặc biệt là Gen Z, đang trở thành những sứ giả văn hóa năng động và sáng tạo. Họ chủ động khởi xướng những dự án mang đậm tinh thần Việt, truyền cảm hứng và lan tỏa bản sắc dân tộc theo cách rất riêng.