Những bài hát Nga ở thành cổ Quảng Trị 1972

Ngày 6/9/1971, có hơn 5.000 sinh viên, giảng viên các trường đại học và trung học chuyên nghiệp trên miền bắc lên đường nhập ngũ. Sau hơn hai tháng tập trung huấn luyện cơ bản, các chiến sĩ trẻ được biên chế về các đơn vị chiến đấu chuẩn bị cho chiến trường miền nam.
Minh họa: NGUYỄN MINH
Minh họa: NGUYỄN MINH

Cuối tháng 11, hơn 20 anh em Trường đại học Tổng hợp, Bách khoa Hà Nội biên chế về Tiểu đoàn (D) 14 pháo mặt đất trực thuộc Sư đoàn (F) 325. Tại đây, chúng tôi được biên chế vào trung đội thông tin gồm tiểu đội vô tuyến, hữu tuyến và trung đội trinh sát gồm bộ phận trinh sát, kế toán pháo binh cùng phối hợp với bộ phận nghiệp vụ của 4 đại đội pháo cối 120 ly, 82 ly, DKZ 75 ly miệt mài tập luyện theo các phương án tác chiến của tiểu đoàn.

Buổi tối sinh hoạt tập thể của cán bộ chiến sĩ cơ quan tiểu đoàn bộ, sau phần đánh giá kết quả huấn luyện, nghe phổ biến tình hình thời sự trong ngày và lịch công tác ngày hôm sau là đến phần chi đoàn tự quản tập hát. Anh em đã thuộc làu làu các bài hát truyền thống như “Quốc ca”, “Vì nhân dân quên mình”, “Tiến bước dưới quân kỳ”, “Giải phóng miền nam”… nên cùng nhau tập và hát các ca khúc Nga với bài đầu tiên là “Ka-chiu-sa”. Người dạy hát là anh Đào Anh San (sau là TS Ngữ văn, giảng viên Học viện Báo chí tuyên truyền Trung ương) tuy cùng vào học đại học với chúng tôi nhưng anh đã 30 tuổi bởi như anh kể, anh phải đi làm ruộng giúp mẹ, dành phần học tập cho 5 người em để bố yên tâm thoát ly đi công tác. Anh tự ôn thi đại học, tự học tiếng Nga nên biết khá nhiều bài hát Nga. Anh được tiểu đoàn trưởng tin tưởng bổ nhiệm làm tiểu đội trưởng trinh sát, ngang ngửa với mấy anh tiểu đội trưởng thông tin là cán bộ khung đã có vài tuổi quân.

Các bài hát Nga là những bài hát phần nhiều được ra đời trong cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại của nhân dân Liên Xô, trực tiếp cổ vũ động viên tinh thần của Hồng quân hăng hái ra mặt trận tiêu diệt phát-xít Đức bảo vệ thành quả của cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa Tháng Mười Nga. Nhiều bài hát, bài thơ ca ngợi tình yêu chung thủy của những cô gái Nga dành cho những người lính không tiếc máu xương trên chiến trường và hẹn ngày trở về chung sống yên vui trong gia đình đầm ấm, trong đó có bài thơ “Đợi anh về” của nhà thơ cách mạng Xi-mô-nốp đã được nhà thơ Tố Hữu dịch sang tiếng Việt…”.

Dọc đường hành quân vào chiến trường miền nam hoặc ở những nơi đóng quân tạm nghỉ lại vang lên giai điệu bài hát “Ka-chiu-sa”, “Đỉnh núi Lê-nin”, “Chiều hải cảng”, “Giờ này anh về đâu”… với tinh thần hồ hởi, náo nức chờ đợi trận đánh đầu tiên trong đời quân ngũ. Trước khi vượt sông Bến Hải vào chiến đấu bảo vệ thành cổ Quảng Trị tháng 6/1972, anh San là một trong hai lính sinh viên đầu tiên được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.

Chiến dịch 81 ngày đêm mùa hè đỏ lửa bảo vệ thành cổ Quảng Trị năm 1972, đơn vị chúng tôi đã đánh gần hai trăm trận yểm trợ các đơn vị bộ binh giữ vững trận địa chốt đầy máu lửa như nhà thờ Tri Bưu, ngã ba Long Hưng, Trường Bồ Đề…, phá tan âm mưu của lính ngụy cắm cờ giả ở thành cổ nhằm đánh lừa truyền thông quốc tế. Giữa hai trận đánh, trên đài quan sát - mắt pháo - lại vang lên giai điệu những bài hát Nga quen thuộc làm sống dậy cả một vùng cỏ cây bị bom đạn xới nhào.

Một lần, tôi đang giữ máy thông tin 2 oát chờ lệnh của tiểu đoàn trưởng thì “giọng ca vàng” của trinh sát Phùng Huy Thịnh cất lên: “Ngày nào năm xưa/Chàng đi ra nơi miền biên thùy/Vì quê hương/Dù mấy khó nguy không lùi…”, chúng tôi đang say sưa hòa nhịp thì nhận được tín hiệu: “A-lô. Em bên bộ binh đây. Các anh hát hay thế. Anh hát nữa đi để em mở to cho mấy anh em trên chốt cùng nghe nhé”. Rất bất ngờ, tôi ghé ống đàm thoại cho Thịnh. Hết bài hát “Ka-chiu-sa” đến thơ “Đợi anh về”…

Bỗng nghe lệnh của tiểu đoàn trưởng: “Tọa độ X.Y. Đạn 3 viên. Giãn cách 5 giây. Bắn!”. Loáng cái, trinh sát Phùng Huy Thịnh đã tót lên cây mít cạnh hầm giơ ống nhòm quan sát rồi vọng xuống: “Đạn bao bọc mục tiêu. Đề nghị cấp tập!”. Tôi nhanh chóng chuyển thông tin của Phùng Huy Thịnh về trận địa. Tiếng tiểu đoàn trưởng: “Đạn bao bọc mục tiêu. Cấp tập 2 loạt 10 viên. Giãn cách 5 giây. Bắn!”. Tiếng nổ đề-pa ầm ì từ phía trận địa rồi những quả đạn pháo xé gió vun vút qua tổ đài - mắt pháo - lao xuống những chiếc xe tăng cùng lũ lính thủy quân lục chiến ngụy rồi vang lên tiếng người chiến sĩ thông tin bộ binh: “Các anh bắn cháy xe tăng và trúng đội hình lính ngụy làm chúng phải rút chạy rồi. Các anh đã hỗ trợ bọn em đẩy lùi được một đợt phản công nữa của địch. Tranh thủ lúc nghỉ lại hát nữa đi các anh ơi!”...

Suốt chiến dịch, những loạt bom B52, bom tọa độ từ máy bay A37, T28 của địch ném xuống, pháo nổ, pháo khoan các loại từ hạm đội 7 của Mỹ, từ các trận địa của địch ở Thừa Thiên Huế bắn đến, trong đó có cả pháo tự hành 175 ly - “Vua chiến trường” - nổ inh tai nhức óc nhưng vẫn không làm nhụt ý chí bám trận địa giữ vững chốt chặn giặc bởi tinh thần lạc quan không sợ hy sinh gian khổ của “Bộ đội Cụ Hồ” qua những lời ca tiếng hát. Những ca khúc hát lên, những bài thơ ngâm nga giữa hai trận đánh đã tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội ta. Lời ca tiếng hát trong chiến dịch bảo vệ thành cổ Quảng Trị từ ngày 28/6/1972 đến ngày 16/9/1972 đã đồng hành cùng chúng tôi tiếp tục tham gia nhiều trận đánh trong chiến dịch Mùa Xuân 1975, chiến dịch Hồ Chí Minh từ ngày 26/4/1975 toàn thắng, giải phóng hoàn toàn miền nam, thống nhất đất nước trưa ngày 30/4/1975.

Dịp kỷ niệm ngày giải phóng miền nam 30/4, ngày kết thúc Chiến dịch bảo vệ thành cổ Quảng Trị tháng 9 hằng năm và ngày tiểu đoàn bắn pháo tiêu diệt tiểu đoàn “Trâu điên” thủy quân lục chiến ngụy định vượt sông Thạch Hãn đánh vào chốt của quân giải phóng vào đầu tháng 12/1972, nhóm anh em đồng đội cùng đơn vị lại tề tựu tại tư gia anh Đào Anh San (anh Đào Anh San vừa mất vì bệnh hiểm nghèo) ôn lại những kỷ niệm một thời chiến trận và lại cùng ngân nga cất lên những lời ca từ bài hát Nga thân thuộc: “Giờ này anh về đâu/Hỡi người bạn cũ cùng binh đoàn/Đã cất bước cùng ta trên dặm đường xa”...

Có thể bạn quan tâm

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.

Sách cũ. Ảnh: NAM ANH

Tiệm sách cũ phố Cát Cụt

Hiệu sách cũ nằm ở phố Cát Cụt của Hải Phòng, nơi mà nếu người ta không để ý, sẽ dễ dàng đi ngang qua, chẳng hề hay biết mình vừa bỏ lỡ một thế giới khác.

Làng chài Sê San.

Sau cuộc rong ruổi của những người ly hương

Ngược dòng thời gian về những năm 2000, ngư dân nghèo vùng sông nước An Giang dắt díu nhau lên Tây Nguyên làm thuê. Trong những ngày tháng rong ruổi đầy gian truân ấy, họ vô tình tìm thấy lòng hồ thủy điện Sê San 4. Mặt nước mênh mông, tĩnh lặng như đánh thức bản năng sông nước của những người con sinh ra từ dòng sông Hậu.

Củi thông đun bếp.

Lửa thông

Gió từ núi đi ngang ngôi nhà ngai ngái mùi gỗ giữa những vườn rau mãn vụ.

Minh họa: HOÀNG NGUYÊN THẠCH

Mầm cây đợi

Con đường độc đạo từ bản đến trường ướt nhấm nhoét. Đất đá tở ra từng tảng, thi thoảng có những hộc đá lăn xuống chặn ngang đường. 

Sống đời phu cơm

Quốc Anh, 40 tuổi, mỗi sáng ra khỏi nhà cùng một chiếc điện thoại sạc đầy, một bình nước lọc, cái áo khoác bạc màu vì nắng, và chiếc hộp đựng đồ ăn vuông vức treo trước xe như hòm thuốc của một ông lang. Anh không chữa bệnh. Anh chữa đói. Mà đói ở phố bây giờ là thứ bệnh cấp tính, phát lên rất nhanh, đòi cấp cứu trong 15 phút.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Drama mang tên thanh xuân

Hoan đến chỗ hẹn sớm 10 phút. Khoảng thời gian đó đủ để tâm trạng bình ổn. Bởi vì người hẹn cô hôm nay là anh. Người của một thời tha thiết. Người mà cô đã hơn 20 năm không gặp, thậm chí hoàn toàn bặt tin.

Ảnh: TỐNG NGỌC

Những ngã ba đời

Tôi tới căn nhà anh thuê ngay đầu phố Lý Nam Đế (Hà Nội) bởi một sự tình cờ. Ngồi lại lai rai vài ly cũng chẳng phải có hẹn mà nên. Nhưng tôi cứ nhớ mãi cái khung hình có dòng chữ mà một lãnh đạo của Đảng, Nhà nước viết tặng anh “ai cũng có rất nhiều chỗ để đi, nhưng chỉ có một chốn để trở về”.

Minh họa: NGUYỄN VÂN CHUNG

Những màu áo cũ

Nông thôn nơi Hân sống hãy còn rất nhiều người nghèo, cái ăn cái mặc, sự học hành con trẻ lắm khi quá sức với cha mẹ của chúng. Chưa kể nếu những bậc cha mẹ trẻ ấy còn sống chung gia đình lớn, còn cha mẹ già đau yếu bệnh tật thì đồng lương công nhân, làm thuê, cắt cỏ, xịt thuốc… sẽ không bao giờ đủ.

Nhớ phiên chợ Mộc

Nhớ phiên chợ Mộc

Ở xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc cũ (nay là phường Vinh Lộc, Nghệ An) quê tôi, cạnh gốc đa cổ thụ và cái nền đình xưa của làng là ngôi chợ mang tên chợ Mộc. Chợ Mộc làng tôi to lắm, “to” chứ không phải “lớn” đâu nhé.

Vá lưới. Ảnh: NAM NGUYỄN

Gió ở lại lòng người

Tôi đến Phú Hài, một làng chài ven biển của Phan Thiết, vào buổi sớm khi gió còn mềm. Biển khi ấy lặng, như vừa thức giấc sau một đêm dài. Không có những sắc màu rực rỡ hay ồn ào của một điểm đến du lịch, Phú Hài mở ra bằng nhịp sống chậm rãi, đủ để người mới ghé qua kịp nhận ra sự bình yên của làng.

Minh họa: NGUYỄN VĂN ĐỨC

Tình yêu của mẹ

Ở ngoại ô thành phố có một bà cụ đã mất. Chồng bà là một công nhân 70 tuổi đã nghỉ hưu. Cụ ông đến bưu điện để gửi sáu bức điện tín đến các vùng khác nhau của nước cộng hòa, tất cả đều có chung một nội dung: “Mẹ mất rồi các con về đi! Bố”.

Giàn mướp. Ảnh: SONG ANH

Nhớ mùa hoa mướp vàng

Khi cái nắng đầu hè rực lên ánh ỏi thì giàn mướp trước sân nhà tôi cũng nở hoa vàng rực. Từng đốm hoa thắp nắng giữa giàn lá xanh um, bầy ong dập dìu bay qua bay lại.

Thả lưới. Ảnh: SONG ANH

Mênh mang sông Đầm

Chiếc ghe đưa chúng tôi rời khỏi bến sông Đầm trong cái nắng đầu ngày. Chú Ba, người đồng hành cùng nhóm đã sống ở xứ này hơn sáu mươi năm.

Mưa dông. Ảnh: SONG ANH

Những cơn dông

Không hiểu sao, từ nhỏ đến giờ, tôi rất thích ngắm nhìn những cơn dông kéo đến trước mỗi trận mưa. Với tôi, đó là một khoảnh khắc kỳ diệu của thiên nhiên vũ trụ.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

3 triệu đồng

Gã trở nhà mới gần 10 giờ đêm. Trời oi nồng, vài hạt mưa lắc rắc càng làm tăng sức nóng. Trong con hẻm cụt không còn bóng người, gió yếu ớt chẳng rơi nổi chiếc lá, tưởng như màn đêm đã chìm sâu từ kiếp nào.