Nghề dệt chiếu Cái Chanh chờ hồi sinh

Chiếu Cái Chanh (phường Thường Thạnh, quận Cái Răng, Cần Thơ) từ xưa đã nức tiếng không chỉ ở Cần Thơ mà còn cả khu vực Tây Nam Bộ. Theo dòng chảy của thời gian, của cơ chế thị trường, đến nay, gọi là làng nghề, nhưng cũng chỉ lẻ tẻ vài ba gia đình còn bám trụ với nghề, để lại bao nhiêu trăn trở cho người dân, chính quyền địa phương.
Bà Bùi Thị Đào với công đoạn hoàn thiện chiếc chiếu.
Bà Bùi Thị Đào với công đoạn hoàn thiện chiếc chiếu.

Nhớ cái thời không nhà nào không dệt chiếu

Không khó để tìm đến những căn nhà vẫn bám trụ với nghề dệt chiếu ở Cái Chanh. Làng nghề nằm ở một khu dân cư đông đúc, bên cạnh dòng kênh hiền hòa. Người làng chỉ cho tôi đến nhà bà Bùi Thị Đào, được biết là người có tay nghề cao nhất ở đây.

Bà Đào đã ở độ tuổi 65, gương mặt nhuốm đầy sương gió, khắc khổ. Biết tôi muốn tìm hiểu về làng nghề quê hương, bà cười: “Vất vả lắm cậu ơi! Quanh năm kẽo kẹt hoài mà có đủ ăn đâu. Trước đây tui dệt chiếu nuôi con ăn học, giờ già rồi, mắt mờ rồi, chân chậm rồi nhưng cứ không làm là buồn chân, buồn tay không chịu nổi”. Nhìn ra dòng kênh xanh mướt, chung quanh um tùm lau sậy, bà Đào kể: “Cái ngày mà dưới những dòng kênh làng tôi ghe qua, ghe lại tấp nập xa lắm rồi. Ngày đó, ở làng không nhà nào là không dệt chiếu. Trong làng, lúc nào cũng nhộn nhịp tiếng khung dệt kêu lách cách. Người dân khắp miền Tây đều biết tiếng chiếu Cái Chanh, thương lái khắp nơi kéo đến, làm không xuể mà bán”.

Bà Nguyễn Thị Lệ, 73 tuổi, đã có hơn 60 năm làm nghề dệt chiếu, cho biết thêm, ngày xưa, cứ vào độ tháng 10 âm lịch, cả làng như mở hội, vì đây là thời điểm bắt đầu cho vụ Tết Nguyên đán. Nhà nào cũng huy động mọi nhân lực làm miệt mài ngày đêm để kịp giao hàng. Thương lái khắp nơi đổ về. Khi hàng làm chưa kịp giao, họ nghỉ luôn tại nhà dân và giúp đỡ những việc lặt vặt. Từng hàng ghe nối nhau rời đi với đầy ắp chiếu, mang theo sự rạng rỡ của thương lái và dân làng vì năm nay ai ai cũng có một cái Tết no đủ.

Ông Lê Hoàng Hải, 67 tuổi, vốn sinh ra và lớn lên ở tỉnh Sóc Trăng. Cách đây hơn 30 năm, ông theo vợ về Thường Thạnh sinh sống rồi gắn bó với những manh chiếu Cái Chanh từ bấy giờ. Ông Hải kể, khi mới đến, nhìn người ta làm chiếu có vẻ dễ dàng, chỉ việc dùng khung dệt đan các sợi lát đã phơi khô lại với nhau. Ấy vậy mà phải mất mấy năm học nghề từ vợ, ông mới tự làm được những manh chiếu đầu tiên nhưng cũng chẳng lấy gì làm đẹp mắt. Hóa ra, để làm ra những tấm chiếu đẹp, người thợ phải học từ tấm bé. Khi 5, 6 tuổi, trẻ con trong làng, nhất là các bé gái đều được mẹ, được bà truyền nghề. Trải qua có khi cả chục năm bám lấy khung dệt, đôi tay chai sần theo thời gian, lúc đó người thợ mới có thể tự tay làm những tấm chiếu của riêng mình. Học làm chiếu cũng không phải chỉ học mỗi việc dệt mà còn phải được truyền thụ các bí quyết từ chọn nguyên liệu, phơi đúng cách, nhuộm mầu làm sao cho đẹp.

Sợi lác sau khi phơi khô được cuốn thành từng bó để sử dụng dần.

Sợi lác sau khi phơi khô được cuốn thành từng bó để sử dụng dần.

Nằm đông thì ấm, hè lại mát

Chiếu Cái Chanh có từ bao giờ, người làng không ai biết cụ thể. Theo lời các bậc cao niên và những người thợ ở làng chiếu Cái Chanh, cũng như những nơi khác, nghề dệt chiếu thủ công truyền thống nơi đây có lịch sử hình thành từ xa xưa. Nghề dệt chiếu ở Cần Thơ do các di dân mang vào từ khoảng thế kỷ 17-18. Ban đầu, một số gia đình dệt chiếu chỉ để đổi gạo, sau dần được các thương lái tìm đến đặt hàng và họ sống được bằng nghề. Các nhà khác sau đó cũng học nghề, làm theo. Cứ như thế, các kỹ thuật làm chiếu được trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác rồi tạo được tiếng vang. Sở dĩ chiếu Cái Chanh trở thành một thương hiệu được nhiều người biết đến ở miền Tây một phần là do chiếu bền, gọn, êm, mùa đông thì ấm, mùa hè nằm lại mát, một phần là do kích cỡ, giá lại rẻ hơn những nơi khác. Theo bà Nguyễn Thị Tiến, một thợ làm chiếu với hơn 50 năm kinh nghiệm, nếu chiếu ở một số nơi được mọi người ưa chuộng vì mầu sắc sặc sỡ, đẹp mắt thì đến với làng Cái Chanh, khách hàng lại chọn loại chiếu trơn, tức là làm hoàn toàn từ sợi lác trắng tự nhiên, không nhuộm hoặc nhuộm rất ít mầu. Sợi lác ở đây nhỏ, mịn và có độ trắng, sáng bóng cao cho nên dù mầu sắc không sặc sỡ, chiếu vẫn bảo đảm thẩm mỹ.

Những người thợ làm chiếu Cái Chanh cho biết, để làm ra một sản phẩm hoàn chỉnh cần có rất nhiều công đoạn và công đoạn nào cũng yêu cầu cao về sự cẩn thận, tỉ mỉ. Đầu tiên là chọn, phân loại cây lác để lựa những cọng đẹp rồi dùng dao nhọn chẻ đôi, đem phơi. Phơi ba lần nắng thì các cọng lác được làm sạch, bó lại cất trong bồ để dùng dần. Bình thường, nếu làm liên tục, trung bình mỗi ngày một gia đình sẽ làm được bảy bó lác, mỗi bó dệt được 2-3 đôi chiếu (4-6 chiếc).

Dụng cụ để dệt chiếu được làm khá đơn giản, với những nguyên liệu không quá đắt tiền. Theo lời bà Bùi Thị Đào, loại gỗ làm khung tốt nhất là gỗ dầu. Một khung dệt thường sẽ được một người thợ sử dụng từ 10-15 năm mới hỏng. Sau khi chuẩn bị xong nguyên liệu sẽ đến công đoạn dệt chiếu. Đây là công đoạn khó khăn nhất, yêu cầu thợ phải hết sức kiên trì, khéo léo. Mỗi tấm chiếu cần ít nhất là hai người làm việc. Một người sẽ cầm bàn dập, người còn lại quấn đầu cọng lác vào đầu nhọn của cây chuồi để xuyên cọng lác qua hàng sợi được đan dọc. Cứ liên tiếp, thoăn thoắt và phối hợp nhịp nhàng, sau khi hàng nghìn cọng lác được đưa vào theo cách như vậy và được bàn dập nêm chặt sẽ thành một tấm chiếu.

Sắp phải cất khung cửi rồi…

Làng chiếu Cái Chanh vốn có tiếng như vậy, nhưng hiện nay, theo dòng chảy thời gian, do cuộc sống hiện đại mà các hộ làm nghề cứ vãn dần. Đến nay, thợ làm chiếu đều đã nhiều tuổi, có người đã ở tuổi xưa nay hiếm. Bà Bùi Thị Đào ngậm ngùi chia sẻ: “Bây giờ làm chủ yếu là lỗ thôi, vì người ta ưa chuộng các loại chiếu dệt bằng máy hơn bằng tay thợ. Mỗi ngày, tôi đều đặn dành 7-8 tiếng ngồi dệt, cũng chưa được hai đôi chiếu, bán chỉ được trên dưới 100 nghìn đồng một đôi. Nhiều khi cũng muốn nghỉ ngơi, nhưng cứ rỗi lại nhớ nghề, rồi lại làm. May có đứa cháu, cũng đã luống tuổi ngày ngày phụ giúp mình dệt chiếu, con cái tôi không đứa nào chịu theo nghề”.

Bà Đào vẫn may mắn hơn bà Nguyễn Thị Lệ. Sắp tới, bà Lệ sẽ phải cất khung cửi vì người cháu bao năm nay phụ giúp bà làm chiếu đã tìm được công việc khác với thu nhập cao hơn. Bà Lệ bảo rằng, cũng không thể trách người ta được, bởi với giá chiếu bây giờ, bà chỉ dám trả cho thợ phụ 15-20 nghìn đồng một cặp chiếu. Thu nhập không đủ sống, người ta tìm công việc khác là đương nhiên.

Trăn trở của những người thợ làm chiếu Cái Chanh cũng là trăn trở của nhiều người dân và chính quyền nơi đây. Chia sẻ với tôi lúc chia tay, một lãnh đạo phường Thường Thạnh không giấu nổi bùi ngùi khi những khung dệt truyền thống đã không cạnh tranh được với những chiếc máy dệt hiện đại. Các cấp chính quyền, các ngành của thành phố, của quận cũng đã đưa ra nhiều giải pháp để khôi phục và phát triển làng nghề dệt chiếu truyền thống, nhưng vẫn chưa thực hiện được. Một hướng đi mới cho chiếu Cái Chanh đó là kết hợp sản xuất với làm du lịch, biến nơi đây trở thành điểm đến cho du khách muốn tìm hiểu về một nghề truyền thống khá đặc sắc. Tất nhiên, câu chuyện đó còn xa và cũng chẳng thể thực hiện được nếu một ngày, ở làng chiếu Cái Chanh không còn ai dệt chiếu...

Điều mà bà Lệ lo lắng nhất là bà hay bà Đào cùng những người thợ ít ỏi còn lại đều đã già, nếu một ai đó không làm nữa, những người còn lại cũng sẽ mất động lực. Trong khi lớp trẻ bây giờ không còn ai đi theo nghề truyền thống của quê hương mà chọn những công việc nhẹ nhàng, thu nhập cao hơn. Như vậy, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, làng chiếu Cái Chanh sẽ chỉ còn lại trong tiềm thức.

Có thể bạn quan tâm

Biểu diễn trống đất kết hợp hát ví, hát giang của người Mường.

Về đất Tổ nghe “Toòng Tửng” cùng trống đất

Trống đất không phải là một chiếc trống da như chúng ta hình dung bình thường, có thể mang đi, mà thật sự là nhạc cụ được tạo tác từ lòng đất. Còn Toòng Tửng là một nhạc cụ bộ gõ. Toòng Tửng đi cùng với trống đất mới tạo nên bộ nhạc cụ hoàn chỉnh.

Giờ thực hành của học sinh, sinh viên Trường cao đẳng nghề Công nghệ cao Hà Nội. Ảnh; PHONG NGỌC

Mở thêm một “con đường” sau lớp 9

Kỳ thi vào lớp 10 lâu nay là “nút thắt” gây áp lực lớn cho học sinh và phụ huynh khi số trường THPT công lập có hạn, trong khi nhu cầu học tiếp ngày càng tăng.

Một trong những đột phá quan trọng của Nghị quyết là đặt con người, trước hết là đội ngũ nhà giáo, giảng viên vào vị trí trung tâm của chiến lược phát triển nhân lực chất lượng cao. Ảnh: ANH QUÂN

Phát triển nhân lực chất lượng cao, thêm sức mạnh cho đất nước

Thực tiễn đang đặt ra yêu cầu: Phát triển nhân lực chất lượng cao không thể chỉ dừng ở chủ trương, mà phải được đo bằng khả năng giữ chân người tài, chất lượng chương trình đào tạo và năng lực đáp ứng trực tiếp của sinh viên đối với thị trường lao động.

Cán bộ ngành BHXH vận động người tham gia BHXH tự nguyện.

Mở rộng bao phủ gắn với nâng cao chất lượng thụ hưởng

Trong bối cảnh thị trường lao động còn nhiều biến động, quá trình già hóa dân số diễn ra nhanh và nhu cầu bảo đảm an sinh ngày càng cao, hệ thống chính sách bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp tiếp tục khẳng định vai trò là “bệ đỡ” vững chắc cho người dân.

Nơi đất lành chim đậu. Nguồn: Khu di tích quốc gia danh lam thắng cảnh Đảo Cò.

“Bảo mẫu” chim chóc

Đảo Cò trên lòng hồ An Dương, làng An Dương, xã Nam Thanh Miện (Hải Phòng) là nơi trú ngụ của hàng vạn cò, vạc. Nhiều người dân nơi đây như những “bảo mẫu” của chim chóc, chung tay gìn giữ khu di tích và phát triển du lịch bền vững.

Rộn ràng “Tết bản làng” tại Ngôi nhà chung

Rộn ràng “Tết bản làng” tại Ngôi nhà chung

Không khí Tết cổ truyền của các dân tộc thiểu số sẽ được tái hiện sinh động qua chuỗi hoạt động chuyên đề “Tết bản làng” diễn ra tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Hà Nội) trong những ngày giáp Tết Nguyên đán 2026.

Miến dong ở Côn Minh vẫn được phơi nắng theo phương pháp truyền thống.

Thương hiệu dong riềng trên đất sỏi

Khi sương muối giăng kín đỉnh Áng Toòng, đất Côn Minh (tỉnh Thái Nguyên) bừng tỉnh trong nhịp sống hối hả nhất của năm. Trên những sườn đồi cằn sỏi đá, cây dong riềng “ăn sương, uống gió” vẫn bung hoa đỏ. Những củ dong xù xì qua đôi bàn tay cần cù tạo nên những sợi miến dai ngon danh bất hư truyền.

Chăm đào chờ “mùa thu hoạch”. Ảnh: ANH QUÂN

Sắc đào, dáng quất trong nhịp mới

Trải qua hàng trăm năm, làng đào Nhật Tân và quất Tứ Liên vẫn bền bỉ giữ hồn Tết Thăng Long - Hà Nội. Trước nhiều thách thức mới, hai làng nghề cổ đang tìm cách thích ứng để tiếp tục lan tỏa giá trị văn hóa và kinh tế.

Đốt rác, đốt cả không khí sống

Thời gian gần đây, mỗi khi thấy ngoài trời mịt mờ sương khói là ông Thanh, 70 tuổi, ở ngoại thành Hà Nội lại phải vội vào nhà, đóng kín hết các cửa.

Cảnh giác với chiêu lừa “bẫy” tín dụng núp bóng gói tập gym trả góp. Ảnh: SONG ANH

Bẫy tín dụng từ các gói tập trả góp

Từ nhu cầu rèn luyện sức khỏe chính đáng, không ít người tiêu dùng đã vô tình bước vào hợp đồng vay vốn dưới vỏ bọc “gói tập gym trả góp”. Nguy hiểm hơn, hình thức tín dụng tiêu dùng được cài cắm tinh vi này đang đẩy mọi rủi ro tài chính về phía khách hàng.

Trẻ em đến trường ở xã Đam Rông 4.

Những nữ đảng viên thắp sáng buôn làng

Quang cảnh dưới chân núi Lăm Bour đã khác. Đường nhựa về tận thôn xóm, trường học khang trang, nhà cửa kiên cố. Phụ nữ không chỉ là trụ cột gia đình mà còn là nòng cốt của cộng đồng, là những đảng viên xuất sắc trong phong trào làm kinh tế giỏi, trong công tác dân vận giúp thay đổi bộ mặt buôn làng.

Anh Trần Duy Nguyễn, Trưởng nhóm dự án "Việt Nam phiêu lưu ký" giới thiệu về quá trình thực hiện dòng sách văn hóa cho độc giả trẻ.

Người trẻ kể chuyện văn hóa qua trang sách

Dành hơn tám năm triển khai dự án “Việt Nam phiêu lưu ký”, Trần Duy Nguyễn (Giám đốc Công ty TNHH Văn hóa và Truyền thông Du Bút) cùng các cộng sự kỳ vọng có thể góp thêm góc nhìn mới mẻ, sống động hơn, đưa nét đẹp văn hóa các vùng miền đến thật gần với bạn trẻ.

Đón đọc Thời Nay số 1672, phát hành thứ năm, ngày 22/1

Đón đọc Thời Nay số 1672, phát hành thứ năm, ngày 22/1

Hiện nay, trí tuệ thông minh (AI) đang ngày càng thể hiện tính “toàn năng” trong nhiều lĩnh vực. Một bộ phận người dùng say mê công cụ mới không phải để hỗ trợ sáng tạo, mà để hợp pháp hóa việc sao chép, rút ngắn con đường lao động trí tuệ, che mờ nguồn gốc tác phẩm.

TS Trần Văn Dũng với tác phẩm nghiên cứu về phủ đệ Huế vừa xuất bản.

Người “kể chuyện” phủ đệ

Nhắc đến Huế người ta thường nhớ đến những cung điện vàng son, hệ thống lăng tẩm tráng lệ nhưng ít ai biết rằng, những ngôi phủ đệ tồn tại đến ngày hôm nay cũng là một phần của di sản Huế và đằng sau mỗi cánh cổng phủ đệ là một câu chuyện thú vị.

Tháng Chạp đừng là tháng “xả hơi”

Đã bước vào tháng Chạp theo lịch âm và còn tháng nữa là Tết. Tâm lý phổ thông người ta thường nói, chỉ còn hơn một tháng nữa hay một tháng nữa thôi là đến Tết Nguyên đán.

Điều phối giao thông phục vụ hoạt động nghệ thuật chào mừng Đại hội Đảng

Ngày 18/1, Công an thành phố (CATP) Hà Nội thông báo phương án tổ chức giao thông nhằm phục vụ hoạt động nghệ thuật đặc biệt chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng. Hoạt động dự kiến diễn ra trong các ngày 18, 21, 23 và 24/1 tại Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình, phường Từ Liêm (Hà Nội).