Lạc vào hoang dã ở rừng mưa nhiệt đới lớn thứ ba thế giới

Sở hữu hơn 17 nghìn hòn đảo, Cộng hòa Indonesia được mệnh danh là đất nước vạn đảo, với những khu vực hoang dã tới mức truyền thông quốc tế còn dùng từ “nơi tận cùng thế giới” để mô tả.

Vẻ đẹp chim thiên đường. Ảnh: VŨ MINH TUẤN
Vẻ đẹp chim thiên đường. Ảnh: VŨ MINH TUẤN

Tôi trải qua 4 chuyến bay từ Việt Nam, qua thủ đô Jakarta của Indonesia, rồi “lượn” tới các vùng Makassar, Sorong; cuối cùng có mặt ở thành phố Manokwari, để khám phá khu vực Kepala Burung - một phần quan trọng của rừng mưa nhiệt đới lớn thứ ba thế giới Papua.

41.jpg
Vẻ đẹp chim thiên đường. Ảnh: DU MỤC

Gặp những bộ tộc “châu Phi” ở Indonesia

Lớn nhất thế giới là rừng mưa Amazon (trải dài qua 8 quốc gia Nam Mỹ), tất nhiên rồi; thứ nhì tới rừng Congo (Trung Phi), và rừng mưa nhiệt đới New Guinea đứng thứ ba, với diện tích 786 nghìn km2 trùm phủ lên lãnh thổ hai quốc gia là Cộng hòa Indonesia và Nhà nước Độc lập Papua New Guinea.

Cứ sau mỗi chuyến bay của chúng tôi “nhảy cóc” được tới một vài đảo. Vì là đảo nhỏ, dân thưa, đời sống còn nhiều khó khăn, nên có chuyến bay phải chờ đợi “đủ khách” cả ngày hoặc xuyên đêm, như kiểu xe đò. Zeth Wonger, Trưởng làng, ra tận đảo hành lý của sân bay nhỏ xíu ấy đón chúng tôi. Anh huy động trai tráng chất đồ leo núi, máy ảnh, máy quay, chân máy và thiết bị lên các cỗ xe bán tải không thể cũ hơn.

Theo một tài liệu, cái tên Papua New Guinea nghĩa là những người tóc xoăn ở vùng Guinea mới. Xưa, các nhà thám hiểm thực dân tới khu vực đảo huyền thoại mà nay chúng ta gọi là New Guinea, thấy bà con tóc xoăn, màu da khá giống với người ở Cộng hòa Guinea Xích Đạo (Trung Phi), nên gọi luôn là vùng Guinea mới (New) với những người tóc xoăn (Papua). Quả thật, sống ở các bộ tộc dưới chân dãy núi cao nhất của bán đảo Kepala Burung, tôi đã không ít lần giật mình: Hay là mình đang ở Nam Phi hoặc Mô Dăm Bích. Cái chất châu Phi rất đậm đặc.

Cả bộ tộc có mỗi ông “Trưởng làng” Zeth biết nói tiếng Anh “bồi”. Nên, có hôm ông ngủ nướng thì cả đoàn với dân làng không thể giao tiếp được với nhau bằng bất cứ lời nào.

Trưởng làng Zeth là một người dẫn đường đi vào hoang dã, giúp đoàn làm phim trong thời gian cả nghìn ngày đó. Đặc biệt, anh rất tự hào, tên anh được nằm trong phần “cảm ơn” đặc biệt của cuốn sách!

Chúng tôi có gần chục ngày để khám phá các kỳ quan, các giá trị hoang dã huyền thoại của bán đảo rộng 22 nghìn km2, với dãy núi Arfak sừng sững là nóc nhà của khu vực Tây Papua, cao 2.955 m. Nơi này có đa dạng sinh học tôn vinh là “siêu cấp” với nhiều loài động thực vật không tìm thấy ở nơi nào khác trên thế giới, là biểu tượng hoang dã của địa cầu.

Cả thành phố tỉnh lỵ cũng chỉ có hơn 100 nghìn người. Chúng tôi lái xe vài giờ đồng hồ, qua các thung lũng sâu, hẹp, vượt đèo dốc cheo leo, ông Zeth, ra hiệu cho xe táp vào một góc rừng rậm rạp. Bảo tháo đồ đạc, đi theo ông vào một căn nhà sàn gỗ cũ càng. “Home-stay, các vị sẽ ở đây trong 7 ngày”. Gia súc ở bên dưới, các vị ở trên sàn.

43.jpg
Người trong bộ tộc của ông Zeth mở đường vượt suối, giúp chúng tôi chinh phục các cánh rừng Tây Papua (thuộc Indonesia). Ảnh: ĐỖ DOÃN HOÀNG

Những người dẫn đường “thiện chiến” của rừng mưa khắc nghiệt

Thiên nhiên thống trị nơi này thật tuyệt bích.

Đi ra khỏi bộ tộc, là rừng già, chỉ có cách đi bộ dọc các con đường chuột chạy. Người ta tự giác bảo vệ rừng, bảo vệ muông thú để thu hút khách du lịch. Home-stay mọc lên, có khi 3 giờ sáng, trăng còn vằng vặc, họ đã gọi nhau huyên náo, bấm còi xe bán tải ầm ĩ (chỉ xe này là đắc dụng nhất ở đó). Họ tận tụy tập hợp đội ngũ để chở khách năm châu bốn biển tới các cửa rừng, khách ngồi trong xe, người khuân vác, kẻ dẫn đường bu kín nóc, bám hai bên cánh cửa và ngồi lố nhố trong thùng xe. Họ leo núi và vác hành lý, đồ dựng lều cắm trại, thức ăn - nước uống và thiết bị quay phim chụp ảnh thì cực kỳ chuyên nghiệp, với sức khỏe trời phú. Chắc là rừng mưa khắc nghiệt đã rèn luyện họ từ thuở còn nằm nôi.

Mỗi ngày chúng tôi đi một cánh rừng, nó xa xôi, thậm chí thuộc sở hữu của một bộ tộc khác. Rừng mưa phủ đầy rêu xanh trơn truội, thêm cơn mưa bất chợt, bốn bề cứ như có… mỡ đổ. Nhiều người phải lăn, phải “di chuyển” bằng mông khi mà trượt ngã nhiều hơn là bước đi.

Giữa bối cảnh đó, các thổ dân tóc xoăn, rắn đanh như miếng thép nguội kia thật sự là những vị cứu tinh. Có khi, đang yên lành trời bỗng sầm sập đổ mưa, nước lũ lên cuồn cuộn đục ngầu. Đây là lúc mà kỹ năng sống với rừng mưa thượng thừa của ngài Zeth và bộ tộc được phát huy. Người đi trước, băng qua suối trên một cây gỗ mục lất lểu, đi dựng lều, nấu thức ăn. Số còn lại đi đẵn cây rừng lớn, khiêng ra, bắc ngang vài chục mét bề ngang của con suối cuộn xiết nước lũ “bạc đầu”, cắm thêm ít cọc làm lan-can để cho khách xa “tình tang bước trên cầu khỉ”. Số đồ đạc thiết bị đắt tiền của chúng tôi thì bọc trong áo mưa, cho các “tráng đinh” vâm váp nhất cõng sang, bảo đảm tỷ lệ trượt chân dìm “đống tiền” vào suối lũ sẽ thấp nhất. Chúng tôi qua suối, có khi ứa nước mắt cảm động.

44.jpg
Đội cả một tiêu bản chim thiên đường trên đầu, trong lễ hội ở Papua. Ảnh: ĐỖ DOÃN HOÀNG

Những báu vật “khó tin nhưng có thật” của rừng mưa

Nơi chúng tôi đang có mặt, là vùng huyền thoại sở hữu tới gần 40 trong tổng số khoảng 45 loài chim thiên đường của toàn trái đất. Một kỳ tích của mẹ thiên nhiên, một thủ phủ đa dạng sinh học siêu cấp của nhân loại. Và những người đưa đường trác tuyệt của vùng Papua này đã mưu sinh, đã trở nên nổi tiếng, đã được người yêu thiên nhiên toàn thế giới tìm đến, vì các loài chim thú “lạ đến siêu thực”. Nổi bật nhất trong số đó là chuyện về các loài chim đẹp từ tên gọi đổ đi, chim thiên đường (Bird Of Paradise). Có những người đi nửa vòng trái đất tới bộ tộc tìm chim thiên đường. Có người bỏ vài nghìn đô-la để “diện kiến” chim thiên đường Wilson, loài chim được mệnh danh là đẹp nhất thế giới với vũ điệu quyến rũ bạn tình độc lạ, ở góc độ nào cũng “nhất thế giới”.

Trưởng làng Zeth tự hào dẫn tôi ra hiên nhà sàn, mở cho “nhà báo Việt Nam” xem cuốn sách lừng danh thế giới của Tim Laman (nhiếp ảnh gia từ Tạp chí National Geographic, Mỹ) và cộng sự. Họ dành 8 năm, chụp ảnh và quay phim, viết sách về nơi này (và vùng lân cận), tiêu số tiền hàng chục triệu đô-la Mỹ.

Quả thật, các cư dân tóc xoăn da đen như người châu Phi ở không quá xa Việt Nam này đang sở hữu kỹ năng đi rừng thượng thặng. Họ có thể giúp chúng tôi leo lên ngọn cây cao, sau cả tháng họ đi rình rập tìm ra cái vị trí yêu thích mà chim thiên đường trống dọn dẹp tạo sân khấu để múa may gạ tình. Họ có thể dùng lạt khâu những cái lá cây to của rừng mưa, làm một cái lều ẩn nấp, để cả tháng ròng mà lá không bị khô (lá vẫn xanh trên cây, không hề bị vặt khỏi cành nhánh, không bị làm rách quá nhiều), tránh lũ chim tinh ranh thấy “sinh cảnh thay đổi” mà chuồn mất. Họ có thể dẫn chúng tôi tới một khu vực thấy được con chim chứa độc tố ở da, lông, thịt, bất kỳ loài nào đụng tới nó đều bị trúng độc hết. Họ dựng hide (lều ẩn nấp) cho khách khắp năm châu bốn biển xem con chim với tập tính kỳ lạ. Tôi gọi đó là chim kiến trúc sư. Bởi nó không đẹp, không múa dẻo, không hót hay (tức là không có gì nổi bật để dụ dỗ “bạn gái”); trời sinh cho chúng một bảo bối: sự kiên trì, khéo léo, bộ óc kiến trúc sư vĩ đại.

Nó xây dựng tổ to bằng cái mâm, từng cọng cây, cành lá được chau chuốt tinh xảo, gồm hai ba tầng, với nhiều cửa sổ, cửa chính tinh tươm. Chúng lại bay khắp vùng bán đảo, cắp nilon, nút chai, dây chài lưới, bất cứ cái gì có nhiều mầu sắc về, trưng bày cho “tòa lâu đài” thật rực rỡ. Tôi chứng kiến chúng làm việc cần mẫn, mà không tin vào mắt mình nữa. Cổng vào uốn éo, nghiêng lượn. Nó kiên trì chờ các giám khảo (chim mái) đến và lọt vào lưới tình, với các cơn hoan lạc và sự duy trì nòi giống. Tôi cũng chứng kiến vài bạn chim trống khác, đợi bạn chim trống hàng xóm đi lấy nút chai, vỏ nhựa mầu vắng nhà, thì quay sang phá “biệt phủ” của tình địch.

Vùng này có tới hơn 850 ngôn ngữ, với 2.000 nghìn bộ lạc. Họ sống biệt lập trên các hòn đảo, xưa không thể giao tiếp đi lại với nhau, nay vẫn còn nhiều cách trở khác biệt về văn hóa, kiến trúc, ngôn ngữ, phong tục, tập quán. Nhưng, họ đều hiểu rừng và trở thành “hướng dẫn viên bản địa” tuyệt vời, thiện chiến và mộc mạc nhất, để người muôn nơi ghé bến. Đến lượt mình, du khách được thiên nhiên hoang dã của vùng rừng mưa nhiệt đới lớn thứ 3 thế giới này ngấm vào, tỏa rạng rồi giác ngộ.

Một chuyến đi chụp ảnh vài loài chim đẹp nhất thế giới từ Việt Nam, sang Papua, có thể lên tới 80 đến 100 triệu đồng. Với người Mỹ, Nhật, Trung Quốc, số tiền còn nhiều hơn (ít ra là vì khoảng cách địa lý).

Có thể bạn quan tâm

Nhờ có chứng nhận Halal, sản phẩm Yến Helen được nhiều quốc gia quan tâm.

Tiên phong mở lối Halal Việt

Trong bối cảnh Halal dần trở thành chuẩn mực tiêu dùng toàn cầu, nhiều doanh nghiệp Việt Nam đã mạnh dạn tiên phong để xây dựng niềm tin, mở rộng thị trường và tái định vị giá trị sản xuất bền vững.

Biểu diễn trống đất kết hợp hát ví, hát giang của người Mường.

Về đất Tổ nghe “Toòng Tửng” cùng trống đất

Trống đất không phải là một chiếc trống da như chúng ta hình dung bình thường, có thể mang đi, mà thật sự là nhạc cụ được tạo tác từ lòng đất. Còn Toòng Tửng là một nhạc cụ bộ gõ. Toòng Tửng đi cùng với trống đất mới tạo nên bộ nhạc cụ hoàn chỉnh.

Một trong những đột phá quan trọng của Nghị quyết là đặt con người, trước hết là đội ngũ nhà giáo, giảng viên vào vị trí trung tâm của chiến lược phát triển nhân lực chất lượng cao. Ảnh: ANH QUÂN

Phát triển nhân lực chất lượng cao, thêm sức mạnh cho đất nước

Thực tiễn đang đặt ra yêu cầu: Phát triển nhân lực chất lượng cao không thể chỉ dừng ở chủ trương, mà phải được đo bằng khả năng giữ chân người tài, chất lượng chương trình đào tạo và năng lực đáp ứng trực tiếp của sinh viên đối với thị trường lao động.

Cán bộ ngành BHXH vận động người tham gia BHXH tự nguyện.

Mở rộng bao phủ gắn với nâng cao chất lượng thụ hưởng

Trong bối cảnh thị trường lao động còn nhiều biến động, quá trình già hóa dân số diễn ra nhanh và nhu cầu bảo đảm an sinh ngày càng cao, hệ thống chính sách bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp tiếp tục khẳng định vai trò là “bệ đỡ” vững chắc cho người dân.

Nơi đất lành chim đậu. Nguồn: Khu di tích quốc gia danh lam thắng cảnh Đảo Cò.

“Bảo mẫu” chim chóc

Đảo Cò trên lòng hồ An Dương, làng An Dương, xã Nam Thanh Miện (Hải Phòng) là nơi trú ngụ của hàng vạn cò, vạc. Nhiều người dân nơi đây như những “bảo mẫu” của chim chóc, chung tay gìn giữ khu di tích và phát triển du lịch bền vững.

Rộn ràng “Tết bản làng” tại Ngôi nhà chung

Rộn ràng “Tết bản làng” tại Ngôi nhà chung

Không khí Tết cổ truyền của các dân tộc thiểu số sẽ được tái hiện sinh động qua chuỗi hoạt động chuyên đề “Tết bản làng” diễn ra tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Hà Nội) trong những ngày giáp Tết Nguyên đán 2026.

Miến dong ở Côn Minh vẫn được phơi nắng theo phương pháp truyền thống.

Thương hiệu dong riềng trên đất sỏi

Khi sương muối giăng kín đỉnh Áng Toòng, đất Côn Minh (tỉnh Thái Nguyên) bừng tỉnh trong nhịp sống hối hả nhất của năm. Trên những sườn đồi cằn sỏi đá, cây dong riềng “ăn sương, uống gió” vẫn bung hoa đỏ. Những củ dong xù xì qua đôi bàn tay cần cù tạo nên những sợi miến dai ngon danh bất hư truyền.

Chăm đào chờ “mùa thu hoạch”. Ảnh: ANH QUÂN

Sắc đào, dáng quất trong nhịp mới

Trải qua hàng trăm năm, làng đào Nhật Tân và quất Tứ Liên vẫn bền bỉ giữ hồn Tết Thăng Long - Hà Nội. Trước nhiều thách thức mới, hai làng nghề cổ đang tìm cách thích ứng để tiếp tục lan tỏa giá trị văn hóa và kinh tế.

Đốt rác, đốt cả không khí sống

Thời gian gần đây, mỗi khi thấy ngoài trời mịt mờ sương khói là ông Thanh, 70 tuổi, ở ngoại thành Hà Nội lại phải vội vào nhà, đóng kín hết các cửa.

Cảnh giác với chiêu lừa “bẫy” tín dụng núp bóng gói tập gym trả góp. Ảnh: SONG ANH

Bẫy tín dụng từ các gói tập trả góp

Từ nhu cầu rèn luyện sức khỏe chính đáng, không ít người tiêu dùng đã vô tình bước vào hợp đồng vay vốn dưới vỏ bọc “gói tập gym trả góp”. Nguy hiểm hơn, hình thức tín dụng tiêu dùng được cài cắm tinh vi này đang đẩy mọi rủi ro tài chính về phía khách hàng.

Trẻ em đến trường ở xã Đam Rông 4.

Những nữ đảng viên thắp sáng buôn làng

Quang cảnh dưới chân núi Lăm Bour đã khác. Đường nhựa về tận thôn xóm, trường học khang trang, nhà cửa kiên cố. Phụ nữ không chỉ là trụ cột gia đình mà còn là nòng cốt của cộng đồng, là những đảng viên xuất sắc trong phong trào làm kinh tế giỏi, trong công tác dân vận giúp thay đổi bộ mặt buôn làng.

Anh Trần Duy Nguyễn, Trưởng nhóm dự án "Việt Nam phiêu lưu ký" giới thiệu về quá trình thực hiện dòng sách văn hóa cho độc giả trẻ.

Người trẻ kể chuyện văn hóa qua trang sách

Dành hơn tám năm triển khai dự án “Việt Nam phiêu lưu ký”, Trần Duy Nguyễn (Giám đốc Công ty TNHH Văn hóa và Truyền thông Du Bút) cùng các cộng sự kỳ vọng có thể góp thêm góc nhìn mới mẻ, sống động hơn, đưa nét đẹp văn hóa các vùng miền đến thật gần với bạn trẻ.

Đón đọc Thời Nay số 1672, phát hành thứ năm, ngày 22/1

Đón đọc Thời Nay số 1672, phát hành thứ năm, ngày 22/1

Hiện nay, trí tuệ thông minh (AI) đang ngày càng thể hiện tính “toàn năng” trong nhiều lĩnh vực. Một bộ phận người dùng say mê công cụ mới không phải để hỗ trợ sáng tạo, mà để hợp pháp hóa việc sao chép, rút ngắn con đường lao động trí tuệ, che mờ nguồn gốc tác phẩm.

TS Trần Văn Dũng với tác phẩm nghiên cứu về phủ đệ Huế vừa xuất bản.

Người “kể chuyện” phủ đệ

Nhắc đến Huế người ta thường nhớ đến những cung điện vàng son, hệ thống lăng tẩm tráng lệ nhưng ít ai biết rằng, những ngôi phủ đệ tồn tại đến ngày hôm nay cũng là một phần của di sản Huế và đằng sau mỗi cánh cổng phủ đệ là một câu chuyện thú vị.

Tháng Chạp đừng là tháng “xả hơi”

Đã bước vào tháng Chạp theo lịch âm và còn tháng nữa là Tết. Tâm lý phổ thông người ta thường nói, chỉ còn hơn một tháng nữa hay một tháng nữa thôi là đến Tết Nguyên đán.

Điều phối giao thông phục vụ hoạt động nghệ thuật chào mừng Đại hội Đảng

Ngày 18/1, Công an thành phố (CATP) Hà Nội thông báo phương án tổ chức giao thông nhằm phục vụ hoạt động nghệ thuật đặc biệt chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng. Hoạt động dự kiến diễn ra trong các ngày 18, 21, 23 và 24/1 tại Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình, phường Từ Liêm (Hà Nội).