Hà Nội mùa... nhiễm bẩn không khí

Sáng sớm, tôi mở cửa sổ nhìn ra con phố nhỏ nơi mình sống. Trời trong, nắng vàng, nhưng lạ thay - mọi thứ lại phủ một lớp mờ đục, như thể ai đó vừa phủ tấm màn bụi mịn lên thành phố. Không khí đặc quánh, nặng nề.

Trong hơi thở, tôi cảm giác khô rát nơi cổ họng. Hóa ra, mùa hanh khô ở Hà Nội đã trở lại - mùa mà bầu trời không còn xanh và ta không biết mình đang hít vào những loại bụi độc hại.

Trên mạng xã hội, nhiều người chia sẻ những tấm hình chụp màn hình ứng dụng đo chất lượng không khí. Mầu đỏ, tím, nâu sẫm… - toàn những gam mầu báo động. Đây không phải vấn đề mới, mà là câu chuyện lặp đi lặp lại với Thủ đô. Hà Nội đứng trong tốp những thành phố ô nhiễm nhất thế giới là “kỷ lục buồn” đã được báo chí phản ánh. Thậm chí, có năm, Hà Nội không có ngày nào được xếp loại không khí “tốt”, chỉ duy nhất một ngày đạt mức trung bình. Nồng độ bụi mịn PM2.5 trung bình cao gấp gần sáu lần khuyến nghị của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO). Con số khô khan ấy, nếu đem đặt cạnh đời sống, chính là những cơn ho triền miên, những đứa trẻ viêm phế quản giữa mùa khô, là ánh mắt mệt mỏi của người già...

Hà Nội mùa này là mùa xây dựng. Đâu đâu cũng thấy xe chở vật liệu, rồi tiếng khoan cắt, tiếng sắt thép, tiếng xe trộn bê-tông... Bụi từ công trường quyện cùng khói xe thành một thứ mùi vô cùng khó chịu. Nhiều người bảo, đó là mùi của đô thị hóa, của phát triển. Nhưng liệu phát triển có đáng gì khi đổi lại là những lá phổi sạm đen, những buổi sáng ta phải đeo khẩu trang trong chính ngôi nhà của mình?

Hà Nội có gần 7 triệu phương tiện giao thông, phần lớn là xe máy chạy xăng. Mỗi ống pô nhỏ như một cây kim khói, góp vào biển khí thải khổng lồ đang lơ lửng trên đầu. Gió yếu, bụi không thoát được, bị giữ lại giữa thung lũng bê-tông. Và thế là Hà Nội biến thành một chiếc bát úp khổng lồ - nơi ánh nắng xuyên qua cũng ngả vàng khói.

Buổi sáng, ra đường ai cũng vội, ai cũng đeo khẩu trang kín mít. Cái cười chào nhau biến mất sau lớp vải che miệng. Mọi thứ như một thói quen phòng thủ - nhưng chẳng ai biết mình đang chống chọi với điều gì và đến bao giờ mới thôi mỏi mệt.

Người ta nói đến giải pháp: Xe điện, giao thông công cộng, vùng phát thải thấp, kiểm soát bụi công trình, cấm đốt rơm rạ. Những điều ấy nghe quen, nghe đúng, nhưng vẫn còn xa xôi. Bởi giữa bao kế hoạch và chiến lược, vẫn là từng buổi sáng người dân phải bật máy lọc không khí, đóng kín cửa, dặn con không chơi ngoài sân.

Có lần, một người bạn tôi từ miền trung ra chơi, đứng bên hồ Tây thở dài: “Hà Nội đẹp thật, nhưng sao bầu trời cứ u ám, buồn buồn”. Tôi không biết trả lời thế nào. Bởi đúng là Hà Nội vẫn đẹp, vẫn náo nhiệt, vẫn thơ mộng nhất là vào cuối thu đầu đông như thế này. Chỉ tiếc, thành phố ấy nhiều thời điểm chất lượng không khí vẫn có hại cho sức khỏe…

Giữa mùa hanh khô, khi nắng vàng phủ khắp phố, tôi chỉ mong một sáng nào đó, mở cửa ra, thấy ánh trời trong veo. Cần mạnh mẽ hơn để Hà Nội không có “mùa ô nhiễm không khí”. Đừng để được hít thở làn không khí không bị ô nhiễm trở thành ước mơ xa xỉ của người Hà Nội hôm nay.

Có thể bạn quan tâm

Đốt rác, đốt cả không khí sống

Thời gian gần đây, mỗi khi thấy ngoài trời mịt mờ sương khói là ông Thanh, 70 tuổi, ở ngoại thành Hà Nội lại phải vội vào nhà, đóng kín hết các cửa.

Tháng Chạp đừng là tháng “xả hơi”

Đã bước vào tháng Chạp theo lịch âm và còn tháng nữa là Tết. Tâm lý phổ thông người ta thường nói, chỉ còn hơn một tháng nữa hay một tháng nữa thôi là đến Tết Nguyên đán.

Chỗ nghỉ nào cho người chăm sóc bệnh nhân?

Đoạn video ghi lại cảnh một nhân viên bảo vệ Bệnh viện Bạch Mai giật chiếc chăn của người nhà bệnh nhân đang nằm trong khuôn viên bệnh viện lan truyền nhanh trên mạng xã hội giữa những ngày Hà Nội rét đậm.

Tạo thói quen mới nơi vỉa hè

Những cuộc ra quân kiên quyết của lực lượng chức năng Thủ đô đang cho thấy tín hiệu tích cực về ước mơ “hè thoáng”.

Khi công viên không còn rào chắn

Buổi sáng đầu năm, đi ngang qua Công viên Thống Nhất tôi bỗng giật mình vì sự thông thoáng của cảnh quan. Thì ra, đoạn hàng rào bên đường Đại Cồ Việt và Nguyễn Đình Chiểu đã được gỡ bỏ.

Tăng thêm giá trị cho những ngày nghỉ

Dịp nghỉ Tết Dương lịch dài, và tới đây thời gian nghỉ Tết Nguyên đán cũng “dồi dào” gợi những suy ngẫm về sự nghỉ ngơi, vui chơi, nâng cao chất lượng sống.

Nguy cơ nhiễm ký sinh trùng từ chó mèo

Thời gian gần đây, chị Thủy thấy mình thường xuyên bị mẩn ngứa kéo dài gây khó chịu ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống. Nghĩ mình bị côn trùng đốt hay nhà cửa ẩm mốc, chị đã dọn dẹp sạch sẽ, đem hết chăn màn quần áo đi giặt và ra hiệu thuốc gần nhà mua thuốc về bôi.

Du lịch theo lối... rác

Không khó để nhận thấy rõ mồn một trước mắt tình trạng tập kết rác, dọn rác gây ảnh hưởng đến đời sống sinh hoạt người dân và đặc biệt là hoạt động du lịch.

Giữ thói quen treo lịch Tết

Những ngày cuối năm dương lịch 2025 đang cạn dần. Trên phố, không khí Giáng sinh và Tết Dương lịch đã tràn ngập. Thế nhưng, có một hình ảnh quen thuộc của mùa cuối năm dường như đang lùi lại rất chậm: Cảnh người dân đi mua lịch Tết.

Những khu mới khang trang bên... sông bẩn

Qua nhiều khu dân cư mới, phố mới như ở mạn Tam Trinh, Tân Mai, Thịnh Liệt… (Hà Nội), mừng với vẻ khang trang nhà cửa đều đặn, mặt tiền sơn bóng bẩy, ban-công kim loại kiểu cách, vỉa hè lát đá xanh, xám rộng rãi, những lan-can dọc bờ sông cũng nối dài thanh thoát, vừa đẹp mắt, vừa an toàn…

Đừng để xe điện bị “cấm cửa” dưới tầng hầm

Những thông tin về việc một số chung cư tại Hà Nội có thông báo ngừng tiếp nhận xe điện trong tầng hầm, hoặc tạm dừng, tiến tới ngừng tiếp nhận và trông giữ xe máy điện, xe đạp điện... gợi nên nhiều băn khoăn theo những hướng khác nhau.

Đừng để bão trôi đi trong im lặng

Tổn thất nặng nề do bão lụt nên là một trong những nội dung chính về phần tồn tại, hạn chế trong báo cáo tổng kết của nhiều địa phương. Và làm gì để chuẩn bị trước cho sự chống, chịu, giảm thiểu thiệt hại đến mức thấp nhất, cũng phải là mục tiêu hàng đầu ở phần phương hướng năm tới.

Cội nguồn sức mạnh vượt bão giông

Những ngày qua, tin tức về “đại hồng thủy” ập xuống Nam Trung Bộ liên tiếp truyền về. Hình ảnh đồng bào oằn mình giữa lũ dữ, rét buốt, đói khát để giành giật sự sống… khiến trái tim hàng triệu người Việt đều như thắt lại.

Tiếp sức cho người gieo chữ

Nghề giáo vốn được coi là nghề bình lặng, nay bỗng được dư luận xem là trong top những nghề nguy hiểm. Nhất là trong những năm gần đây, truyền thống tôn sư trọng đạo có phần bị phai mờ.

Tri ân thầy cô một cách thực chất

Hai người phụ nữ có con cùng học phổ thông ngồi chờ đón con ở gần cổng trường. Chuyện trò vài câu về bài kiểm tra của con, rồi câu chuyện rẽ sang chủ đề nhiều người quan tâm: Tặng gì cho thầy cô dịp 20/11 năm nay?

“Sống bụi” gần kho, cảng

Qua các khu dân cư, các cụm nhà dân ở gần các kho, cảng nơi liên tục tập kết, vận chuyển hàng hóa, xe cộ, thấy có nhiều những bất cập, bất ổn ảnh hưởng đến chất lượng sống.

Đã mới, nên làm mới một thể

Hoạt động văn hóa nghệ thuật phục vụ phố đi bộ khu vực trung tâm Hà Nội đang cho thấy sự hiện diện của nhiều loại hình, thu hút được công chúng và du khách theo dõi, thưởng thức.

Không để người già ở lại phía sau

Một buổi sáng trong quán cà-phê nhỏ, hai người đàn ông ngồi trò chuyện. Họ đều đang ở tuổi ngoài 40, bận rộn công việc và con cái, nhưng vẫn canh cánh một nỗi lo: Cha mẹ già.