Giữ bóng tre trong hội họa

Giữa thành phố Huế yên tĩnh, suốt những năm qua, Phan Vũ Tuấn vẫn lặng lẽ vẽ cây tre. Sinh tại Hương Sơn (Hà Tĩnh), chàng trai sinh năm 1994 bất ngờ chọn ở lại Huế để lập nghiệp mà không phải Hà Nội hay Thành phố Hồ Chí Minh.

Một tác phẩm mầu nước về cây tre của họa sĩ Phan Vũ Tuấn.
Một tác phẩm mầu nước về cây tre của họa sĩ Phan Vũ Tuấn.

Những sáng tác của anh chủ yếu là tre, như một cách biểu ý về quê hương, thiên nhiên, môi trường, về mong muốn giữ lại bóng tre làng đang thưa dần trong đời sống đô thị hôm nay.

Những lần Huế ngập lụt vì mưa lũ có lẽ chỉ là một trong nhiều lý do khiến Tuấn chuyển đến đường Minh Mạng, nằm ở vùng đồi phía tây nam thành phố, sinh sống và sáng tác. Bởi nơi này thật sự yên tĩnh, rất phù hợp một người sống chậm và nhiều cảm xúc như anh, chưa kể chung quanh ngôi nhà là một mầu xanh mát mắt của cây cối và nhất là tre. Với anh, đến Huế là một quyết định đúng đắn, phần vì anh là người miền trung, phần vì anh yêu thiên nhiên. Và thiên nhiên ở đây vừa đẹp, vừa khắc nghiệt, đủ là chất xúc tác cho cảm hứng sáng tác của anh về các chủ đề phong cảnh, cây cối hay động vật.

Chàng trai người Hà Tĩnh cho biết, theo học khoa Hội họa, Trường đại học Nghệ thuật, Đại học Huế, anh đã sớm tập trung ngay vào sáng tác mầu nước chuyên nghiệp từ năm 2014. Trong 5 năm đại học, chất liệu nào Tuấn cũng học qua. Mặc dù thi tốt nghiệp là chất liệu sơn dầu, tuy nhiên anh nhận thấy, mầu nước lại mang đến chiều sâu tinh tế và sự mượt mà về sắc điệu. Vậy là anh chọn mầu nước, một sự thể hiện rõ ràng con đường sáng tác chuyên nghiệp và quyết tâm đến cùng nhằm nắm bắt được kỹ thuật vẽ trên chất liệu này. Dẫu biết đề tài xuyên suốt là quê hương, thiên nhiên và môi trường, hình tượng cây tre trong tranh của anh vẫn có gì đó rất đặc biệt, ấn tượng. Và điều này giải thích tại sao trong giới hội họa, anh còn được gọi với cái tên “Tuấn tre”.

Tuấn chia sẻ: Lớn lên ở Hương Sơn, cho nên hình tượng cây tre đã đi vào tuổi thơ và tiềm thức của anh. Sau này, trong quá trình xây dựng nông thôn mới, khi quê hương ngày càng phát triển, con đường làng từng rợp bóng tre nơi anh sinh ra đã không còn. Vì thế, những lần về Hương Sơn, chứng kiến hình ảnh cây tre ngày càng mất dần đã thôi thúc anh đưa cây tre vào trong tác phẩm. Anh muốn vẽ về cây tre để có thể sống chậm lại, hoài niệm làng quê, không chỉ cho cá nhân anh mà cho nhiều người Việt xa xứ trong nỗi nhớ quê hương.

Tuy vậy, làm sao khai thác hình tượng cây tre vốn đã thân thuộc trong đời sống của người Việt Nam thật không dễ dàng cho Tuấn, ngay cả khi anh suy nghĩ muốn mượn cây tre để ẩn dụ nhiều vấn đề. Tranh của anh mang khuynh hướng hiện thực, nhưng cũng có những yếu tố siêu thực. Trong tranh, anh để những khoảng trắng, như muốn ẩn dụ sự hiện tại, sự phát triển. Điều đáng nói là ở các tác phẩm về cây tre, trong tranh luôn luôn có yếu tố động như chim, trâu, cò, đan xen, như anh muốn nói rằng trong tĩnh có động.

Một đặc điểm dễ nhận ra trong tranh của Tuấn là sự chú tâm vào phần không gian. Anh sử dụng không gian như một cách mở ra những khoảng trống, từ đó tạo nên cảm xúc cho người xem. Chẳng hạn như trong bức tranh Bóng hoàng hôn, hình ảnh cây tre không đứng đơn lẻ mà được đặt trong một không gian rộng, nơi cánh chim bìm bịp bay về phía trước - hay đúng hơn là chiều trở về tổ - gợi cảm giác lắng lại của buổi cuối ngày.

Hay ở một bức tranh khác về cây tre, Tuấn đưa hình ảnh con chim vào với dụng ý rằng, thông thường thì bụi tre là nơi chim làm tổ nhưng khi tre không còn thì chim sẽ di cư về đâu. Anh thường tự đặt cho mình những câu hỏi như vậy. Vì thế, hình ảnh con chim trong tranh của Tuấn luôn mang trạng thái buồn, gợi cảm giác bất an khi môi trường sống của chúng không còn. Qua đó, người họa sĩ muốn người xem sống chậm lại, nhìn lại quá khứ, để có khoảng lặng suy ngẫm.

Và dù có thời điểm anh khai thác nhiều về sự lụi tàn của cây tre, với những gốc tre bị chặt sát đất, trơ trụi, trong tranh vẫn có hình bóng của măng non. Chi tiết này như một biểu trưng cho tính truyền thống, cho sự kế thừa và tiếp nối giữa các thế hệ người Việt Nam.

Tuấn cho biết, theo quan niệm phương Đông, tre là loài cây cứng rắn nhưng dẻo dai, lòng rỗng nhưng không trống, đổ nhưng không gãy, vươn thẳng mạnh mẽ - tượng trưng cho người quân tử chính trực, thanh cao. Đây cũng là lý do giải thích anh bị cuốn hút bởi sự gai góc của cây tre và trong tranh, chính sự gai góc ấy lại chứa đựng sự lả lướt, xào xạc của lá, một vẻ bình dị và lãng mạn rất gần với tình cảm, tâm hồn người Việt Nam.

Tuấn cho biết, theo quan niệm phương Đông, tre là loài cây cứng rắn nhưng dẻo dai, lòng rỗng nhưng không trống, đổ nhưng không gãy, vươn thẳng mạnh mẽ - tượng trưng cho người quân tử chính trực, thanh cao. Đây cũng là lý do giải thích anh bị cuốn hút bởi sự gai góc của cây tre và trong tranh, chính sự gai góc ấy lại chứa đựng sự lả lướt, xào xạc của lá, một vẻ bình dị và lãng mạn rất gần với tình cảm, tâm hồn người Việt Nam.

Với Tuấn, tre không chỉ là ký ức làng quê, mà còn là hình ảnh phản chiếu tính cách con người miền trung, rộng hơn là người Việt Nam nói chung, trong mối quan hệ với thiên nhiên khắc nghiệt. Trước bão lũ, tre gai góc, nhưng bền bỉ, dẻo dai, đứng thành bụi để che chắn, đùm bọc lẫn nhau. Tre già ngã xuống thì măng non lại mọc lên, lớp trước nối lớp sau. Hình ảnh ấy, trong tranh Tuấn, không chỉ gợi sự sống bền bỉ của tự nhiên, mà còn là biểu trưng cho tinh thần đoàn kết, kiên cường và sự tiếp nối của các thế hệ người Việt Nam trước bao biến động của đời sống.

Nhịp điệu chậm, yên bình ở Huế đã cho Tuấn thời gian chiêm nghiệm, tư duy, nhìn nhận vấn đề sâu hơn. Tranh của anh vì thế mang nhiều khoảnh khắc trầm mặc, hoài cổ, nhẹ nhàng, không chỉ trong các tác phẩm về quê hương, thiên nhiên, về cây tre mà cả trong nhiều bức vẽ về Huế.

Đến nay, Tuấn đã vẽ được khoảng 40-50 bức tranh về tre, trong đó bức lớn nhất dài 6m được trưng bày ở sảnh của một resort. Tuấn chia sẻ, để làm mới bản thân và chuẩn bị cho một triển lãm cá nhân trong tương lai, anh dự định sẽ khai thác hình ảnh cây tre ở cách tạo hình, góc nhìn khác. Anh muốn mang đến cho người xem một thế giới về cây tre, với một chủ đề xuyên suốt. Không xem hình tượng cây tre là sự lặp lại, anh coi đó là cách để đi sâu hơn vào nội tâm và vào những giá trị văn hóa đã nuôi dưỡng mình.

Giữa nhịp sống chậm của Huế, những bức tranh tre của anh như đang tìm một chỗ đứng lâu dài trong không gian đô thị, nơi nhà thơ Võ Quê từng bày tỏ mong muốn một ngày nào đó Huế sẽ trở thành một thành phố mỹ thuật, tranh được treo trong các trụ sở, văn phòng, công viên, nơi công cộng có những tác phẩm sắp đặt, tượng.

Và Tuấn chọn ở lại Huế, vẽ cây tre, như một cách góp thêm một gam trầm cho giấc mơ về một đô thị sống cùng nghệ thuật, không phô diễn, mà âm thầm bền bỉ, như chính bóng tre làng trong ký ức người Việt Nam.

Có thể bạn quan tâm

Các đại biểu tham dự hội thảo.

Phát triển công nghiệp văn hóa trong kỷ nguyên số: Biến tiềm năng thành động lực phát triển

Trong bối cảnh chuyển đổi số đang làm thay đổi sâu sắc mọi mặt của đời sống kinh tế-xã hội, công nghiệp văn hóa ngày càng được xác định là một trong những động lực quan trọng của tăng trưởng, góp phần phát huy sức mạnh mềm quốc gia, xây dựng bản sắc văn hóa và nâng cao vị thế Việt Nam trên trường quốc tế.

Tác phẩm "Nơi chờ" của họa sĩ Đinh Văn Công.

"Sắc hợp" và những giao điểm của tâm hồn

Quan niệm nghệ thuật không tồn tại trong sự cô độc mà nảy mầm từ những giao điểm của tâm hồn, triển lãm "Sắc hợp" là những cuộc đối thoại không lời giữa các tác phẩm, là sợi dây liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ được bện chặt bởi ký ức chung và niềm đam mê nghệ thuật không bao giờ tắt của nhóm họa sĩ đầy tài năng.

Chương trình “Hòa nhạc ánh sáng-Chào năm mới” do Báo Nhân Dân phối hợp cùng Ủy ban nhân dân TP Hà Nội tổ chức tại Quảng trường Cách mạng Tháng Tám. (Ảnh: THẾ ĐẠI)

Gắn kết cộng đồng bằng tình yêu âm nhạc

Những năm gần đây, nhiều mô hình hợp xướng cộng đồng xuất hiện và phát triển mạnh mẽ, thu hút sự tham gia của nhiều người ở các độ tuổi, nghề nghiệp và hoàn cảnh khác nhau. Sự phát triển này góp phần mở rộng cơ hội tiếp cận nghệ thuật cho mọi người, đồng thời tạo nên những cộng đồng gắn kết, lan tỏa giá trị nhân văn.

Hình ảnh trên bưu thiếp được lan tỏa tới người lao động.

Tác phẩm văn học nghệ thuật được số hóa chuyển tải đến với người lao động

Sau chuyến thực tế dọc tuyến đường sắt miền trung, nhiều tác phẩm văn học nghệ thuật được sáng tác từ đời sống người lao động đã được số hóa, trở thành những món quà tinh thần ý nghĩa. Qua những tấm bưu thiếp gắn mã QR, người lao động có thể dễ dàng thưởng thức, gặp lại hình ảnh chính mình hoặc lan tỏa tới gia đình, xã hội.

Nghệ sĩ Trang Công Vinh (bên trái) cùng học viên.

Âm nhạc đồng hành cùng tác phẩm thiếu nhi "Dế Mèn"

Lấy cảm hứng từ tác phẩm nổi tiếng "Dế Mèn phiêu lưu ký" của nhà văn Tô Hoài, chuỗi chương trình hè "Cùng bước chân Dế Mèn - Âm nhạc" mang đến trải nghiệm giáo dục nghệ thuật đặc biệt tại không gian lưu niệm nhà văn tại Hà Nội. Sự kiện góp phần lan tỏa nghệ thuật, thúc đẩy văn hóa đọc và giá trị nhân văn tới thế hệ trẻ.

"Những ngày thảnh thơi" mang đến cảm giác thong dong trong nhịp sống vội vàng.

Cảm nhận “Những ngày thảnh thơi” của họa sĩ Trần Nguyên Dũng

Đến với thế giới tranh của cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng (5/3/1942-2/6/2023), người xem sẽ được chiêm nghiệm một thực hành hội họa đa dạng về chất liệu, từ sơn mài, sơn dầu, bột màu, lụa, giấy dó đến các hình thức tổng hợp, mở ra những khoảng liên tưởng thú vị để người xem tự kết nối với trải nghiệm cá nhân.

Sân khấu chính của "Em Bé Chất" bùng nổ với bài hát "Có Bác trong tim".

Concert dành riêng cho trẻ em Việt Nam, vé dự không thể mua bằng tiền

Thu hút hơn 12 nghìn khán giả, chương trình "Em Bé Chất" được Hội đồng Đội Trung ương phối hợp Gia Đình Lớn và các đơn vị liên quan tổ chức nhằm chào mừng Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6. Điểm đặc biệt của chương trình là vé tham dự không thể mua bằng tiền, mà được gửi tặng các bạn nhỏ hoàn cảnh khó khăn hoặc học tốt.

Nhà thơ Mỹ Bruce Weigl (giữa) tại buổi ra mắt sách và triển lãm tranh.

Tình yêu Việt Nam qua "Sự mê đắm của Hồ Gươm"

Ngày 2/6, tại Nhà xuất bản Hội Nhà văn, nhà thơ Mỹ Bruce Weigl ra mắt tập thơ "Sự mê đắm của Hồ Gươm" (The Ecstasy of Ho Guom), do nhà thơ, dịch giả Trần Lê Khánh chuyển ngữ. Dịp này, triển lãm tranh cùng tên của nhà thơ cũng được khai mạc.

Các đại biểu tham quan Triển lãm “Những tấm gương bình dị mà cao quý”.

Vinh danh 136 tấm gương bình dị mà cao quý trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh

Ngày 2/6, Vụ Lý luận chính trị (Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương) phối hợp Bảo tàng Hồ Chí Minh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) tổ chức khai mạc Triển lãm “Những tấm gương bình dị mà cao quý” với gần 200 tài liệu, bài viết, hiện vật về 136 cá nhân, tập thể tiêu biểu.

Nghệ nhân Đàng Thị Mỹ Trâm (thôn Bàu Trúc, xã Ninh Phước, tỉnh Khánh Hòa), bên những sản phẩm chạm bạc thủ công truyền thống của đồng bào Chăm. (Ảnh: NGUYỄN TRUNG)

Giữ lửa nghề chạm bạc ở làng Chăm

Giữa làng Chăm Bàu Trúc nổi tiếng với nghề gốm thủ công truyền thống, có một gia đình lặng lẽ giữ gìn nghề chạm bạc qua ba thế hệ. Không ồn ào như những lò gốm đỏ lửa ngày đêm, nghề chạm bạc nơi đây vẫn bền bỉ góp phần bảo tồn bản sắc văn hóa, tín ngưỡng của đồng bào Chăm và đem lại thu nhập ổn định.

Toàn cảnh Hội thảo khoa học quốc tế: “Từ Đường cách mệnh năm 1927 đến kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc”. (Ảnh: Ban tổ chức)

Từ “Đường cách mệnh” năm 1927 đến kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc

Trong hệ thống di sản tư tưởng Hồ Chí Minh, tác phẩm “Đường cách mệnh” của Nguyễn Ái Quốc ra đời năm 1927 có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Những chỉ dẫn của Người trong tác phẩm không chỉ có giá trị lịch sử to lớn mà còn tiếp tục mang ý nghĩa thời sự sâu sắc trong sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước hôm nay.

Bộ phim có sự tham gia của nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung.

Bộ phim về showbiz Việt và thông điệp “Tình yêu bao giờ cũng phải đẹp”

Vượt lên trên những góc khuất của thế giới showbiz hào nhoáng hay lớp vỏ kinh dị, giả tưởng, bộ phim “Ốc mượn hồn", đạo diễn Đinh Tuấn Vũ đã viết nên một bài ca đầy xúc cảm về tình yêu. Ở đó, dẫu có sai lầm, ghen tuông hay khổ đau thì tình yêu cuối cùng vẫn hiện lên lung linh, hướng thiện và đầy tính nhân văn.