Để di sản là của mọi người

Tọa đàm “Di sản là của ai? Từ nghiên cứu, sáng tạo đến ứng dụng di sản” vừa diễn ra tại Hà Nội. Là người thuyết trình trong tọa đàm, PGS, TS Trần Trọng Dương, hiện công tác tại Viện Nghiên cứu Hán Nôm, chia sẻ với Thời Nay giải pháp để phát huy tốt nhất giá trị di sản.
Tham quan di tích bằng ứng dụng công nghệ hiện đại là giải pháp mới đang được quan tâm.
Tham quan di tích bằng ứng dụng công nghệ hiện đại là giải pháp mới đang được quan tâm.

Phóng viên (PV): Thưa ông, tọa đàm chạm đến một vấn đề khá được quan tâm hiện nay, mục tiêu đặt ra là gì?

PGS, TS Trần Trọng Dương: Tọa đàm đánh động về một vấn đề rất quan trọng là bảo tồn và đưa di sản vào đời sống. Nhà nước đã có chủ trương bảo tồn và phát huy giá trị di sản, nhưng phát huy như thế nào, cơ sở hành lang pháp lý đến đâu thì các quy định chưa rõ ràng, chưa sát với cuộc sống. “Cuộc sống đi trước, luật bước theo sau” là một hiện tượng thường thấy. Một số nhà nghiên cứu, nhà mỹ thuật thời gian qua đã đưa di sản vào đời sống thì bị mang tiếng là trục lợi, ăn trên di sản. Điều đó cần phải có sự đánh giá lại, như thế có đúng không và làm sao để tạo ra hành lang pháp lý, giúp các nhà nghiên cứu, họa sĩ có thể sống được bằng nghề, sống bằng di sản từ đó tiếp tục góp phần vào phát huy giá trị di sản.

PV: Việc đưa di sản vào thiết kế mới có gặp phải sự khó tiếp nhận của người dân?

PGS, TS Trần Trọng Dương: Trong bối cảnh hiện tại, văn hóa truyền thống ngày càng được nhiều người quan tâm, thậm chí có người muốn đem di sản về nhà. Nhưng đem di sản gốc về nhà là phạm luật, chúng ta chỉ có thể làm tiêu bản thôi. Kể cả hiện vật, kết cấu kiến trúc bị tách rời nằm trong không gian cổ (không gian di sản) là thuộc sở hữu cộng đồng, sở hữu chung của nhà nước hoặc một gia tộc nào đó. Việc đưa một di sản nguyên gốc về tư gia là điều không được phép. Giới chơi cổ vật, sưu tầm hoặc các bảo tàng tư nhân có thể lưu giữ, nhưng họ phải có giấy phép, có quy định hoạt động tuân thủ pháp luật để tránh tình trạng “chảy máu” cổ vật, ăn trộm cổ vật. Nhưng dựa trên các hiện vật, bảo vật quốc gia gốc có sẵn, chúng ta có thể làm các tiêu bản, nghiên cứu sáng tạo ra sản phẩm mới như là những di sản phái sinh, để giúp di sản hiện diện trong đời sống. Đó thật sự là việc tạo ra một đời sống cho di sản trong đời sống đương đại, giúp nhiều người biết đến và trân quý hơn các giá trị di sản.

PV: Theo ông, cần các giải pháp gì để công chúng dễ tiếp nhận di sản hơn?

PGS, TS Trần Trọng Dương: Công nghệ (thực tế ảo Virtual Reality, thực tế tăng cường Augmented Reality, vũ trụ ảo metaverse,…) đã được ứng dụng trong nhiều lĩnh vực khác nhau và được dự báo sẽ trở thành xu hướng mới trong việc nghiên cứu, bảo tồn, phát huy di sản. Công nghệ này giúp người trải nghiệm bước chân vào quá khứ, dễ dàng truyền tải thông điệp và giá trị của di sản qua lăng kính của thị giác.

Ở một phương diện khác, trong bối cảnh hiện nay, việc sử dụng công nghệ này tạo ra các chuyến du lịch ảo đã chứng minh được sự phù hợp và hữu ích. Du khách chỉ cần ở nhà, với thiết bị hỗ trợ có chi phí thấp là hoàn toàn có thể tham gia, tương tác thực tế với điểm đến. Những trải nghiệm này là cơ sở giúp du khách so sánh để tìm được điểm du lịch phù hợp thị hiếu, sở thích của mình.

PV: Có nghĩa, khi thực hiện điều này, người dân, du khách không phải đến các bảo tàng cũng có thể tiếp xúc được di sản?

PGS, TS Trần Trọng Dương: Theo cách truyền thống thì phải đến các bảo tàng mới được tiếp xúc với di sản, cổ vật. Nhưng giờ đây, di sản trở thành công cụ giao tiếp, phương tiện ngoại giao văn hóa thì phải thiết kế di sản phái sinh, phải ứng dụng di sản, thiết kế và sáng tạo để tạo thành các sản phẩm có thể tái đầu tư trong đời sống đương đại. Việc nghiên cứu, sáng tạo các di sản mới đó, có thể làm nguyên bản các bảo vật quốc gia. Ngoài ra chúng ta có thể thiết kế mới dựa trên các họa tiết, hoa văn của bảo vật qua các thời kỳ để làm nên những sản phẩm mỹ thuật ứng dụng, thậm chí là các đồ dùng trong cuộc sống hằng ngày, để những hình ảnh, tinh hoa của văn hóa truyền thống có thể đến với từng người, từng gia đình.

PV: Nhưng chỉ với các nhà sưu tầm, nghiên cứu di sản thì có thể thực hiện được không, thưa ông?

PGS, TS Trần Trọng Dương: Để di sản quay trở lại đời sống, đương nhiên mấu chốt là vấn đề kinh phí và cơ chế. Hiện nhiều tập đoàn tư nhân có thể đầu tư nhưng để đưa di sản trở thành thương phẩm thì chúng ta chưa có cơ chế rõ ràng. Làm sao để đưa một sản phẩm mô phỏng một bảo vật quốc gia, trở thành một thương phẩm mang tính thương hiệu quốc gia để có thể xuất khẩu ra nước ngoài, thì chúng ta còn đang mắc. Cho nên cần có các tọa đàm, hội thảo để các nhà nghiên cứu, sưu tầm, nghệ nhân, các nhà làm chính sách cùng tháo gỡ từng vấn đề một, từ đó chúng ta có cơ hội kiến nghị, tư vấn cho nhà nước để hoàn thiện về cơ chế, chính sách, nhằm phát huy giá trị của di sản. Bởi di sản là nguồn tài nguyên của đất nước. Muốn di sản sống được thì người làm di sản phải sống được bằng di sản. Đó là một bài toán cần được giải quyết.

PV: Xin trân trọng cảm ơn ông!

PGS, TS Trần Trọng Dương: Theo tôi, ngoài công tác bảo tồn trùng tu, để công chúng dễ dàng tiếp cận di sản thì cần số hóa di sản. Để di sản không chỉ là “hiện vật không lời”, mà di sản cần được “tái sinh” bằng công nghệ, để giá trị của nó có thể vào máy tính từng cá nhân, và lan tỏa trong đời sống xã hội. Thời gian qua, một số triển lãm thực tế ảo đã giúp người xem có thể tương tác trực tiếp với hiện vật trong không gian ảo, để có thể bước đi trong di sản, chạm tay vào di sản.

Có thể bạn quan tâm

Kiến trúc xanh không còn là xu hướng lựa chọn mà đã trở thành yêu cầu bắt buộc của tương lai. Ảnh: KHIẾU MINH

Kiến trúc Việt Nam trong Kỷ nguyên vươn mình

Đất nước đang bước vào một giai đoạn phát triển mới với khát vọng trở thành quốc gia phát triển, thu nhập cao vào giữa thế kỷ XXI. Kiến trúc Việt Nam cần làm gì để đồng hành cùng sự phát triển của đất nước trong kỷ nguyên mới?

Viết về chiến tranh để hiểu giá trị của hòa bình

Viết về chiến tranh để hiểu giá trị của hòa bình

Album “Dấu lặng” viết về đề tài chiến tranh, người lính, được nhạc sĩ Trần Lệ Giang phát hành trong những ngày đầu tiên của tháng 7, là nén tâm hương tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ. Ở tận Scotland xa xôi, tác giả “Đất nước tình yêu” chia sẻ về album mới của mình.

Đối mặt để bảo vệ công lý

Đối mặt để bảo vệ công lý

Tiểu thuyết “Đối mặt” (NXB Công an nhân dân) của nhà văn Phạm Quang Long từng giành Giải A cuộc thi tiểu thuyết, truyện và ký về đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” lần thứ V, do Bộ Công an phối hợp tổ chức. Đây là một tiểu thuyết hình sự đầy đặn, kỳ công.

Một cảnh trong trích đoạn "Ôn Đình chém Tá".

Hát bội đang đến gần công chúng

Sáng Chủ nhật, khu vực đền Hùng trong khuôn viên Bảo tàng Lịch sử TP Hồ Chí Minh (cạnh Thảo Cầm Viên) được trang trí thành một sân khấu rực rỡ, phía dưới trưng bày các tấm poster đầy màu sắc hình nghệ sĩ hóa trang thành các nhân vật tuồng cổ. Khi biết nơi đây chuẩn bị biểu diễn hát bội (còn gọi là hát tuồng) của Nhà hát Nghệ thuật Hát bội thành phố, đông người dân và du khách háo hức chờ xem.

Ảnh: ANH QUÂN

Tạo sức bật mới

Cuối tuần qua, có hai sự kiện văn hóa lớn diễn ra cùng lúc tại Thủ đô và khu vực duyên hải Nam Trung Bộ. Sự kiện đầu tiên là khai mạc Lễ hội Sen Hà Nội 2026 với chủ đề “Sắc sen Hà Nội” tại vườn hoa Lý Tự Trọng (ngày 26/6 ở phường Tây Hồ).

Chị H’Kim Hoa Byă.

Hồi sinh hoa văn cổ Mnông trên thổ cẩm tơ tằm

Với sự phát triển của đời sống, các sản phẩm dệt thủ công đang dần vắng bóng. Những năm gần đây, các nghệ nhân ở Đắk Lắk, trong đó có chị Bya Hoa (nhóm dệt buôn Lê - xã Liên Sơn - tỉnh Đắk Lắk) đã phục hồi hoa văn thổ cẩm của đồng bào.

Lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Hội nhà báo Việt Nam tham quan trong không gian chung của Hội báo. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Vai trò lớn của báo chí trên mặt trận tuyên truyền

Một trong những việc lớn báo chí đang thực hiện là phản ánh sâu rộng công cuộc đưa Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV vào cuộc sống. Với việc Đảng, Nhà nước, hệ thống chính trị từ trung ương tới địa phương và xã hội nỗ lực hiện thực hóa những mục tiêu trong Nghị quyết, báo chí có một thực tiễn to lớn, sôi nổi để theo sát, tuyên truyền đến bạn đọc rộng rãi.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Một góc triển lãm.

Phố thị, thiếu nữ và ký ức Á Đông

Diễn ra từ ngày 2/6 đến 15/7 tại không gian nghệ thuật the plARTform, lầu 2 chung cư 54 Ký Con, TP Hồ Chí Minh, đánh dấu cột mốc đặc biệt trong hành trình sáng tạo của họa sĩ Lương Toàn. Đây là triển lãm cá nhân đầu tiên của anh sau nhiều năm theo đuổi nghệ thuật.

Các văn nghệ sĩ Hải Phòng đón nhận những ấn phẩm đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ảnh: THỦY NGUYÊN

Dấn thân để được nhiều hơn mất

Nhiều chia sẻ chân thành đã gợi mở suy nghĩ về sự dấn thân trong văn chương, báo chí, về những đắp đổi, nâng đỡ giữa nghiệp văn, nghề báo, về cái được và mất khi bước chân vào nghề viết. Đó là cảm nhận từ cuộc giao lưu giữa những người làm Báo Nhân Dân với các văn nghệ sĩ Hải Phòng, đồng thời cũng là nhà báo, cộng tác viên báo chí. Đây là hoạt động tại gian trưng bày Báo Nhân Dân trong Hội Báo toàn quốc 2026 vừa qua.

Học cách cho đi làm lẽ sống

Học cách cho đi làm lẽ sống

Thêm nhiều tấm gương, việc làm tốt đẹp được phản ánh sẽ làm cho xã hội thêm đẹp, thêm lành mạnh, yên bình, như lời Bác Hồ từng căn dặn: Mỗi người tốt, mỗi việc tốt là một bông hoa đẹp, cả dân tộc ta là một rừng hoa đẹp.

Một số trang Đông Dương tạp chí xưa.

Đông Dương tạp chí: Ánh khai minh còn sáng

Hơn một thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày số đầu tiên của Đông Dương tạp chí ra mắt độc giả, nhưng nhiều giá trị mà tạp chí này theo đuổi vẫn còn nguyên tính thời sự. Đông Dương tạp chí lúc ra đời đã mở ra không gian đối thoại giữa truyền thống và hiện đại, giữa tri thức Đông phương và tư duy khoa học phương Tây, góp phần đặt nền móng cho sự hình thành tư duy công dân hiện đại ở Việt Nam.

Đọc niềm tự hào chung của Nhà Búp

Đọc niềm tự hào chung của Nhà Búp

Đây là một tập thơ khá đặc biệt. Vì nó đến từ quá khứ, là tuyển tập văn thơ thiếu nhi Thái Bình 1973-1988, được NXB Văn học xuất bản quý II, năm 2026.