Để di sản là của mọi người

Tọa đàm “Di sản là của ai? Từ nghiên cứu, sáng tạo đến ứng dụng di sản” vừa diễn ra tại Hà Nội. Là người thuyết trình trong tọa đàm, PGS, TS Trần Trọng Dương, hiện công tác tại Viện Nghiên cứu Hán Nôm, chia sẻ với Thời Nay giải pháp để phát huy tốt nhất giá trị di sản.
Tham quan di tích bằng ứng dụng công nghệ hiện đại là giải pháp mới đang được quan tâm.
Tham quan di tích bằng ứng dụng công nghệ hiện đại là giải pháp mới đang được quan tâm.

Phóng viên (PV): Thưa ông, tọa đàm chạm đến một vấn đề khá được quan tâm hiện nay, mục tiêu đặt ra là gì?

PGS, TS Trần Trọng Dương: Tọa đàm đánh động về một vấn đề rất quan trọng là bảo tồn và đưa di sản vào đời sống. Nhà nước đã có chủ trương bảo tồn và phát huy giá trị di sản, nhưng phát huy như thế nào, cơ sở hành lang pháp lý đến đâu thì các quy định chưa rõ ràng, chưa sát với cuộc sống. “Cuộc sống đi trước, luật bước theo sau” là một hiện tượng thường thấy. Một số nhà nghiên cứu, nhà mỹ thuật thời gian qua đã đưa di sản vào đời sống thì bị mang tiếng là trục lợi, ăn trên di sản. Điều đó cần phải có sự đánh giá lại, như thế có đúng không và làm sao để tạo ra hành lang pháp lý, giúp các nhà nghiên cứu, họa sĩ có thể sống được bằng nghề, sống bằng di sản từ đó tiếp tục góp phần vào phát huy giá trị di sản.

PV: Việc đưa di sản vào thiết kế mới có gặp phải sự khó tiếp nhận của người dân?

PGS, TS Trần Trọng Dương: Trong bối cảnh hiện tại, văn hóa truyền thống ngày càng được nhiều người quan tâm, thậm chí có người muốn đem di sản về nhà. Nhưng đem di sản gốc về nhà là phạm luật, chúng ta chỉ có thể làm tiêu bản thôi. Kể cả hiện vật, kết cấu kiến trúc bị tách rời nằm trong không gian cổ (không gian di sản) là thuộc sở hữu cộng đồng, sở hữu chung của nhà nước hoặc một gia tộc nào đó. Việc đưa một di sản nguyên gốc về tư gia là điều không được phép. Giới chơi cổ vật, sưu tầm hoặc các bảo tàng tư nhân có thể lưu giữ, nhưng họ phải có giấy phép, có quy định hoạt động tuân thủ pháp luật để tránh tình trạng “chảy máu” cổ vật, ăn trộm cổ vật. Nhưng dựa trên các hiện vật, bảo vật quốc gia gốc có sẵn, chúng ta có thể làm các tiêu bản, nghiên cứu sáng tạo ra sản phẩm mới như là những di sản phái sinh, để giúp di sản hiện diện trong đời sống. Đó thật sự là việc tạo ra một đời sống cho di sản trong đời sống đương đại, giúp nhiều người biết đến và trân quý hơn các giá trị di sản.

PV: Theo ông, cần các giải pháp gì để công chúng dễ tiếp nhận di sản hơn?

PGS, TS Trần Trọng Dương: Công nghệ (thực tế ảo Virtual Reality, thực tế tăng cường Augmented Reality, vũ trụ ảo metaverse,…) đã được ứng dụng trong nhiều lĩnh vực khác nhau và được dự báo sẽ trở thành xu hướng mới trong việc nghiên cứu, bảo tồn, phát huy di sản. Công nghệ này giúp người trải nghiệm bước chân vào quá khứ, dễ dàng truyền tải thông điệp và giá trị của di sản qua lăng kính của thị giác.

Ở một phương diện khác, trong bối cảnh hiện nay, việc sử dụng công nghệ này tạo ra các chuyến du lịch ảo đã chứng minh được sự phù hợp và hữu ích. Du khách chỉ cần ở nhà, với thiết bị hỗ trợ có chi phí thấp là hoàn toàn có thể tham gia, tương tác thực tế với điểm đến. Những trải nghiệm này là cơ sở giúp du khách so sánh để tìm được điểm du lịch phù hợp thị hiếu, sở thích của mình.

PV: Có nghĩa, khi thực hiện điều này, người dân, du khách không phải đến các bảo tàng cũng có thể tiếp xúc được di sản?

PGS, TS Trần Trọng Dương: Theo cách truyền thống thì phải đến các bảo tàng mới được tiếp xúc với di sản, cổ vật. Nhưng giờ đây, di sản trở thành công cụ giao tiếp, phương tiện ngoại giao văn hóa thì phải thiết kế di sản phái sinh, phải ứng dụng di sản, thiết kế và sáng tạo để tạo thành các sản phẩm có thể tái đầu tư trong đời sống đương đại. Việc nghiên cứu, sáng tạo các di sản mới đó, có thể làm nguyên bản các bảo vật quốc gia. Ngoài ra chúng ta có thể thiết kế mới dựa trên các họa tiết, hoa văn của bảo vật qua các thời kỳ để làm nên những sản phẩm mỹ thuật ứng dụng, thậm chí là các đồ dùng trong cuộc sống hằng ngày, để những hình ảnh, tinh hoa của văn hóa truyền thống có thể đến với từng người, từng gia đình.

PV: Nhưng chỉ với các nhà sưu tầm, nghiên cứu di sản thì có thể thực hiện được không, thưa ông?

PGS, TS Trần Trọng Dương: Để di sản quay trở lại đời sống, đương nhiên mấu chốt là vấn đề kinh phí và cơ chế. Hiện nhiều tập đoàn tư nhân có thể đầu tư nhưng để đưa di sản trở thành thương phẩm thì chúng ta chưa có cơ chế rõ ràng. Làm sao để đưa một sản phẩm mô phỏng một bảo vật quốc gia, trở thành một thương phẩm mang tính thương hiệu quốc gia để có thể xuất khẩu ra nước ngoài, thì chúng ta còn đang mắc. Cho nên cần có các tọa đàm, hội thảo để các nhà nghiên cứu, sưu tầm, nghệ nhân, các nhà làm chính sách cùng tháo gỡ từng vấn đề một, từ đó chúng ta có cơ hội kiến nghị, tư vấn cho nhà nước để hoàn thiện về cơ chế, chính sách, nhằm phát huy giá trị của di sản. Bởi di sản là nguồn tài nguyên của đất nước. Muốn di sản sống được thì người làm di sản phải sống được bằng di sản. Đó là một bài toán cần được giải quyết.

PV: Xin trân trọng cảm ơn ông!

PGS, TS Trần Trọng Dương: Theo tôi, ngoài công tác bảo tồn trùng tu, để công chúng dễ dàng tiếp cận di sản thì cần số hóa di sản. Để di sản không chỉ là “hiện vật không lời”, mà di sản cần được “tái sinh” bằng công nghệ, để giá trị của nó có thể vào máy tính từng cá nhân, và lan tỏa trong đời sống xã hội. Thời gian qua, một số triển lãm thực tế ảo đã giúp người xem có thể tương tác trực tiếp với hiện vật trong không gian ảo, để có thể bước đi trong di sản, chạm tay vào di sản.

Có thể bạn quan tâm

Nhà thơ Bằng Việt. Ảnh tư liệu

Giữ lửa thơ cháy mãi

Vô hình trung “Bếp lửa” còn trở thành biểu tượng của ngọn lửa thi ca cháy suốt trong cuộc đời nhà thơ.

Ảnh: ANH QUÂN

Những chuỗi hành trình nghệ thuật

Trong hai ngày thứ bảy và chủ nhật cuối tuần qua (15 và 16/8) có một triển lãm ảnh song song với ra mắt sách của nhiếp ảnh gia Nguyễn Á tại Nhà Văn hóa Thanh Niên (số 21 Phạm Ngọc Thạch, phường Xuân Hòa, TP Hồ Chí Minh).

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Từng là biểu tượng của sự đơn sơ một thời, chiếc gáo dừa mộc mạc đang được các nghệ nhân làng nghề Bối Khê khoác lên mình “chiếc áo” khảm trai sang trọng.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Những album của Hoàng Thùy Linh, hiệu ứng bùng nổ của “Bắc Bling” cùng nhiều sản phẩm lấy cảm hứng từ di sản truyền thống đang cho thấy nghệ thuật dân tộc chưa bao giờ lạc hậu trong đời sống đương đại. Nhiều nghệ sĩ trẻ đang nỗ lực miệt mài nhằm đưa các chất liệu truyền thống bước vào nhịp sống hiện đại. Đó không phải là sự “bắt trend”. Di sản dân tộc chưa bao giờ cần sự “giải cứu” bằng lòng thương cảm hay tiếc nuối. Thay vào đó, những giá trị này cần được thế hệ sau tiếp nhận bằng tinh thần cầu thị, học hỏi và khiêm nhường trước tiền nhân. Thời Nay xin giới thiệu chuyên đề do tác giả Lan Anh thực hiện.

Ca nương Kiều Anh.

Ca nương Kiều Anh: “Điều quan trọng không phải đưa được bao nhiêu biểu tượng”

12 tuổi, Kiều Anh đã là một ca nương triển vọng, với xuất thân trong gia đình 7 đời truyền thống ca trù. Những dự án âm nhạc của cô sau này, đều ít nhiều mang hơi thở của thứ âm nhạc đã ngấm vào máu. Cô không đo thành công bằng doanh thu hay lượt xem, mà kỳ vọng tạo ra những giá trị từ sự kế thừa văn hóa truyền thống.

Bà Quỳnh Phạm - Giám đốc Phát triển đối tác, nghệ thuật trình diễn, Trung tâm đổi mới và Bảo tồn giá trị di sản.

Không thể tiếp cận di sản bằng tâm thế vay mượn hay chiếm dụng bề mặt

“Nhìn vào bức tranh nghệ thuật hiện nay, chúng ta thấy một tín hiệu đáng mừng khi văn hóa truyền thống đang trở thành mối quan tâm của thế hệ trẻ. Rất nhiều chất liệu dân gian đã được đưa vào các sản phẩm giải trí. Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ coi văn hóa truyền thống như một công cụ để tạo ra các xu hướng ngắn hạn nhằm thu hút triệu view, triệu like trên mạng xã hội, thì những hiệu ứng đó sẽ trôi qua rất nhanh.

Bản thảo của nhà văn Nguyễn Thi tại Bảo tàng Văn học Việt Nam. Ảnh: HOÀNG HOA

Phía sau trang văn

Không ít độc giả hình dung nghề văn là một công việc nhẹ nhàng: Người viết ngồi trong phòng điều hòa, đợi cảm hứng tìm đến rồi đặt bút mà thành tác phẩm. Thực ra, phía sau trang văn là những đêm dài mất ngủ, là những tháng năm tích lũy kinh nghiệm sống, không ngừng học hỏi, lao động miệt mài, thể hiện ý thức trách nhiệm và bản lĩnh của mỗi người cầm bút.

Nhà văn Lê Phương Liên (giữa) cùng nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, TS giáo dục Thụy Anh trong một cuộc giao lưu của Câu lạc bộ Đọc sách cùng con. Ảnh: QUANG HƯNG

Người đi đường dài cùng trẻ thơ

Hơn nửa thế kỷ cầm bút, nhà văn Lê Phương Liên đã đi trên con đường vun đắp cho văn học thiếu nhi Việt Nam bằng sự bền bỉ hiếm có. Từ những truyện ngắn đầu tay viết cho thiếu nhi, những năm tháng làm biên tập ở NXB Kim Đồng đến cuốn "Bạn văn của tuổi thơ" vừa ra mắt, hành trình ấy không chỉ là hành trình của một người sáng tác, mà còn là hành trình lưu giữ ký ức của văn học thiếu nhi Việt Nam.

Đến thư viện, các em được các cô tận tình chỉ dạy từng nét vẽ.

Hè trong trang sách

Đó là chủ đề được Thư viện tỉnh Lai Châu triển khai hiệu quả trong hè 2026, giúp các bạn nhỏ thoát khỏi sự lệ thuộc vào các thiết bị điện tử như: Ipas, ti vi, điện thoại…

Nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ Bàng Ái Thơ đón nhận 3 cuốn sách của nữ sĩ Canada Linda Mazur.

Đặc sắc thư viện Đồi Nghệ sĩ

Ẩn mình giữa không gian thanh bình của núi rừng Yên Bài (Hà Nội), Đồi Nghệ sĩ hơn 5 năm qua đã trở thành điểm hẹn văn hóa của nhiều văn nghệ sĩ trong và ngoài nước. Chỉ mới xây dựng từ mùa xuân 2026, Thư viện Đồi Nghệ sĩ ra đời như một bước đi kết nối di sản chữ nghĩa.

Neo lại tình yêu, sự hy sinh

Neo lại tình yêu, sự hy sinh

Viết truyện cho thiếu nhi đã khó, dựng một huyền thoại vừa chân thực vừa sống động trong thế giới của những đứa trẻ càng khó hơn. Nhưng lật từng phần trong tập truyện thiếu nhi “Huyền thoại trên đồi cao” của Lệ Hằng, tôi đã thấy nhà văn thật thành công trong việc không dễ này.

Nhiều biên đạo trẻ dùng chất liệu dân gian để sáng tạo nên những hình thức biểu đạt mới. Ảnh: K.MINH

Nghệ thuật múa tăng sức mạnh mềm hội nhập

Trong nhiều cuộc thảo luận về sức mạnh văn hóa của các quốc gia, các lĩnh vực điện ảnh, âm nhạc, mỹ thuật hay thời trang thường được xem là những lĩnh vực có khả năng lan tỏa mạnh mẽ. Tuy nhiên, ở một góc nhìn khác, nghệ thuật múa - đặc biệt là múa dân tộc đang âm thầm trở thành một trong những phương tiện biểu đạt hiệu quả của sức mạnh mềm văn hóa.

Nồng nhiệt cuối hè

Nồng nhiệt cuối hè

Bước vào những ngày nghỉ cuối hè của giới học sinh, sinh viên, tuy cơn nắng nóng bất thường vừa trở lại, nhưng cùng với đó, là hàng loạt sự kiện văn hóa biểu hiện qua võ… và vẽ thật tưng bừng.

Tái hiện lễ cưới Nam Bộ truyền thống tại chương trình "Kết duyên tơ hồng".

Tái hiện lễ cưới Nam Bộ xưa

Thân nghinh - một nghi lễ quan trọng trong đám cưới Nam Bộ truyền thống - vừa được tái hiện trọn vẹn tại sự kiện văn hóa “Kết duyên tơ hồng”. Điều đặc biệt là cả ban tổ chức lẫn khách tham dự đa phần là người trẻ. Họ cùng nhau trải nghiệm nét độc đáo của lễ cưới xưa thông qua chuỗi hoạt động giàu ý nghĩa.

Màn trình diễn tại Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2026 thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước.

Dọn đường đưa văn hóa vào kinh tế sáng tạo

Hiện nay, sức hấp dẫn của các sản phẩm văn hóa phần lớn được quyết định bởi năng lực sáng tạo, sản xuất và phân phối sản phẩm. Để văn hóa có sức sống bền vững và lan tỏa, Việt Nam cần phát triển hệ sinh thái sáng tạo một cách tương xứng.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Triển lãm “Địa tầng ký ức" vào ngày khai mạc.

Cuộc đối thoại giữa đất và ánh sáng

Các tác phẩm trong triển lãm “Địa tầng ký ức”, diễn ra tại Bảo tàng nghệ thuật Quang San, TP Hồ Chí Minh từ ngày 24/7 đến 23/8 được họa sĩ Vũ Đức Hiếu (Hiếu Mường) bày chung với đồng nghiệp, được chắt lọc từ quá trình nghiên cứu và thực hành nghệ thuật của anh hơn hai mươi năm.