Khơi dậy sức mạnh văn hóa

Có một cách khác để gặp lại Trịnh Công Sơn ở Huế

Nhân 25 năm ngày mất của Trịnh Công Sơn (1/4/2001 - 1/4/2026), thông tin gia đình chính thức chuẩn bị xây dựng Bảo tàng mang tên ông tại Huế không chỉ gợi lại một di sản âm nhạc còn sống động, mà còn mở ra kỳ vọng về một không gian văn hóa xứng đáng với tầm vóc của người nhạc sĩ.

Bức ảnh nhạc sĩ Văn Cao và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tại nhà em gái Trịnh Vĩnh Trinh.
Bức ảnh nhạc sĩ Văn Cao và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tại nhà em gái Trịnh Vĩnh Trinh.

Bà Trịnh Vĩnh Trinh, em gái nhạc sĩ (ảnh), chia sẻ những định hình ban đầu cho công trình không chỉ lưu giữ kỷ vật, mà hướng đến kể lại câu chuyện đời, nhạc và thế giới tinh thần của Trịnh Công Sơn trong một không gian đậm chất Huế, tĩnh lặng và giàu khả năng gợi mở cảm xúc.

131.jpg

Phóng viên (PV): Thưa bà Trịnh Vĩnh Trinh, việc gia đình mua được khu đất để xây dựng Bảo tàng Trịnh Công Sơn tại Huế dự kiến sẽ triển khai với quy mô ra sao, diện tích, các hạng mục chính, không gian trưng bày?

Bà Trịnh Vĩnh Trinh: Hiện gia đình đã có được khu đất tại khu vực Kim Sơn, phường Thủy Xuân, TP Huế để chuẩn bị cho việc xây dựng Bảo tàng Trịnh Công Sơn. Diện tích khu đất khoảng 15.000 m2, nằm gần đồi Thiên An và Không gian lưu niệm Lê Bá Đảng. Và trong đó có một khu đất 3.200 m2 vừa được duyệt quy hoạch làm khu bảo tàng. Với gia đình, điều làm chúng tôi thấy yên lòng không chỉ là quy mô của khu đất, mà còn là cảm giác nơi chốn ấy rất hợp với tinh thần của anh Sơn, có thiên nhiên, có độ tĩnh, có sự lắng lại cần thiết cho một không gian văn hóa mang tên Trịnh Công Sơn.

Chúng tôi mong bảo tàng sau này không chỉ là nơi trưng bày hiện vật theo cách thông thường, mà sẽ là một không gian để người yêu quý anh Sơn có thể bước vào, nhìn lại cuộc đời, âm nhạc và thế giới tinh thần của anh một cách gần gũi hơn. Gia đình đang ấp ủ, nơi đó sẽ có khu lưu niệm, khu trưng bày kỷ vật gắn với cuộc đời và sáng tác của anh Sơn, không gian xanh, nơi có thể tổ chức những buổi biểu diễn âm nhạc cho cộng đồng yêu nhạc Trịnh, cùng với một nhà nguyện tình yêu để mọi người đến không chỉ xem mà còn có thể đi, ngồi, nghe, nhớ và cảm. Gia đình mong đây sẽ là một điểm đến văn hóa đúng nghĩa, chứ không chỉ là một công trình để tham quan.

PV: Bảo tàng sẽ chọn cách tiếp cận nào để kể câu chuyện về Trịnh Công Sơn: Theo dòng thời gian cuộc đời, theo chủ đề âm nhạc, tư tưởng, hay kết hợp với các hình thức trình diễn, tương tác đương đại?

Bà Trịnh Vĩnh Trinh: Tôi nghĩ câu chuyện về anh Sơn không thể kể theo một lối duy nhất. Nếu chỉ đi theo dòng thời gian, người xem sẽ hình dung được hành trình đời sống, nhưng chưa chắc đã chạm được tới chiều sâu tinh thần trong âm nhạc của anh. Còn nếu chỉ kể theo chủ đề, đôi khi lại thiếu đi cảm giác về một con người rất thật, đã đi qua chiến tranh, tình yêu, thân phận, gia đình, bè bạn và những biến động của thời đại mình.

Vì vậy, tôi nghĩ cách phù hợp nhất là kết hợp. Nghĩa là vẫn có một trục đời sống để người xem hiểu anh Sơn đã đi qua những chặng nào, nhưng đồng thời cũng sẽ có những không gian riêng cho âm nhạc, cho suy tưởng, cho thân phận con người, cho Huế, và cho những mối duyên nghệ thuật đặc biệt đã làm nên một phần rất lớn di sản Trịnh Công Sơn.

Còn những hình thức trình diễn hay tương tác đương đại, nếu có, theo tôi cũng nên được dùng một cách tinh tế. Điều quan trọng nhất vẫn là giữ được độ lắng, độ đẹp và phần hồn rất riêng của Trịnh Công Sơn, để hiện đại mà không ồn ào, gần gũi mà không làm mất đi chiều sâu.

PV: Người yêu nhạc Trịnh rất đông, nhưng mỗi người lại có một cách cảm, một “Trịnh” rất riêng. Theo bà Trịnh Vĩnh Trinh, bảo tàng có hướng đến việc “chiều” những cách tiếp cận đa dạng đó không, hay sẽ lựa chọn một cách kể chuyện nhất quán để giữ tinh thần cốt lõi về Trịnh Công Sơn?

Bà Trịnh Vĩnh Trinh: Tôi nghĩ sự đa dạng ấy là điều rất đẹp. Mỗi người yêu nhạc Trịnh đều có một Trịnh Công Sơn của riêng mình. Có người tìm thấy anh trong những bản tình ca. Có người lại đồng cảm với những suy tư về thân phận, về chiến tranh, về hòa bình. Có người đến với anh từ ký ức của một thời, nhưng cũng có rất nhiều người trẻ hôm nay đến với nhạc Trịnh bằng cảm nhận của chính thế hệ họ. Với gia đình, điều đó cho thấy âm nhạc của anh Sơn vẫn đang sống, chứ không đứng yên trong hoài niệm.

Vì vậy, khi xây dựng Bảo tàng Trịnh Công Sơn, gia đình cũng mong nơi đó có thể mở ra nhiều lối tiếp cận khác nhau để mỗi người khi bước vào đều có thể tìm thấy một điểm chạm riêng với anh Sơn. Bảo tàng không chỉ là nơi lưu niệm hay trưng bày, mà còn được hình dung như một không gian xanh, có âm nhạc, có những khoảng lặng, có những khu vườn để người ta đi qua, ngồi lại và cảm nhận theo cách riêng của mình.

Tuy nhiên, dù được tiếp cận từ góc độ nào, gia đình vẫn mong bảo tàng giữ được phần tinh thần cốt lõi của Trịnh Công Sơn. Đó là tính nhân bản, lòng yêu thương con người, khát vọng hòa bình, sự nhạy cảm trước nỗi đau của đời sống và một cái nhìn rất sâu nhưng cũng rất hiền về cuộc đời.

13-02-tcs.jpg
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và em gái Trịnh Vĩnh Trinh.

PV: Trong không gian bảo tàng, yếu tố Huế, nơi nuôi dưỡng tâm hồn người nghệ sĩ sẽ được thể hiện ra sao để vẫn giữ được bản sắc riêng của vùng đất, không “hòa lẫn” hoàn toàn vào câu chuyện về Trịnh Công Sơn?

Bà Trịnh Vĩnh Trinh: Với gia đình, Huế không chỉ là nơi gắn với tiểu sử của anh Sơn, mà là một phần rất thật trong đời sống và con người anh. Anh Sơn sinh ra ở Huế, lớn lên trong không khí Huế, nói giọng Huế, mang theo trong mình ký ức Huế, nếp sống Huế và cả cái cách cảm nhận cuộc đời rất riêng của vùng đất này. Huế hiện diện trong anh không chỉ như quê quán, mà như một miền gắn bó sâu đậm với tuổi thơ, gia đình, bạn bè, những năm tháng trưởng thành và cả cảm quan nghệ thuật về sau.

Vì vậy, việc bảo tàng được đặt ở Huế, lại ở khu vực Kim Sơn, phường Thủy Xuân, gần đồi Thiên An và Không gian lưu niệm Lê Bá Đảng, với gia đình là một điều rất có ý nghĩa. Không gian ấy có sự yên tĩnh, có cây cối, có độ lắng, có vẻ đẹp trầm và sâu rất gần với tinh thần mà nhiều người vẫn cảm nhận ở Trịnh Công Sơn. Gia đình tin rằng, đặt bảo tàng ở một nơi như vậy sẽ giúp câu chuyện về anh Sơn được trở về đúng với một phần cội nguồn đã nuôi dưỡng mình.

Cũng vì thế, yếu tố Huế trong bảo tàng, theo tôi, không nên chỉ thể hiện bằng vài hình ảnh hay biểu tượng mang tính trang trí bên ngoài. Điều quan trọng hơn là làm sao để người ta bước vào đó và cảm được Huế trong cảnh quan, trong nhịp điệu không gian, trong sự chậm rãi, trong những khoảng xanh, lối đi, khu vườn hay sự tĩnh lặng bao quanh.

Gia đình mong rằng khi đến bảo tàng, công chúng sẽ không thấy Huế hòa lẫn vào câu chuyện về Trịnh Công Sơn, mà sẽ thấy chính Huế là một phần làm nên con người, âm nhạc và thế giới tinh thần của anh.

PV: Ngược lại, “chất Trịnh”, những suy tư rất riêng trong âm nhạc và nhân sinh quan của ông, sẽ được chắt lọc và giới thiệu như thế nào để người xem cảm nhận được chiều sâu ấy, kể cả với những người chưa từng gắn bó với Huế?

Bà Trịnh Vĩnh Trinh: Theo tôi, đây là điều khó nhất. Bởi “chất Trịnh” không nằm ở những gì bề mặt. Nó không chỉ là tên bài hát, không chỉ là giai điệu, càng không chỉ là vài hiện vật quý. Nó nằm ở cách anh Sơn nhìn con người, ở lòng trắc ẩn trước nỗi đau của con người, ở những suy tư về chiến tranh, hòa bình, tình yêu, mất mát và sự vô thường của đời sống.

Bởi vậy, nếu muốn người xem cảm nhận được chiều sâu ấy, bảo tàng có lẽ phải chọn cách chắt lọc hơn là ôm quá nhiều. Có thể đó là một trang bản thảo còn nét bút sửa tay, một bức thư, một kỷ vật, một câu hát, một đoạn ghi âm, hay một không gian đủ yên để người ta đứng lại lâu hơn một chút. Gia đình mong “chất Trịnh” sẽ không bị đóng khung trong tủ kính, mà vẫn sống trong sự giao cảm giữa hiện vật, âm nhạc, cảnh quan và cảm xúc của người đến thăm. Với những ai chưa từng gắn bó với Huế, tôi nghĩ điều giữ họ lại không hẳn là địa danh, mà chính là tính phổ quát của nhạc Trịnh, bởi những câu hỏi về kiếp người, về yêu thương, về hòa bình, về sự mong manh của đời sống là điều con người ở đâu cũng có thể đồng cảm.

PV: Trân trọng cảm ơn bà!

Có thể bạn quan tâm

“Khát vọng tình yêu” gửi những người ngã xuống

“Khát vọng tình yêu” gửi những người ngã xuống

Theo đuổi dòng nhạc thính phòng, ca sĩ Khánh Ly (sinh năm 1984 tại Nghệ An) dành tình yêu, sự bền bỉ và ý chí vượt qua khó khăn để xây dựng nền tảng kỹ thuật thanh nhạc vững chắc cho mình và truyền dạy cho các học trò tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam.

Những tình tự riêng ngưng đọng

Những tình tự riêng ngưng đọng

Bốn nữ nhà thơ họ Đoàn là Đoàn Thị Tảo, Đoàn Thị Ký, Đoàn Thị Lam Luyến, Đoàn Ngọc Thu gần đây ra mắt tuyển thơ “Thi phẩm tứ nữ họ Đoàn” (NXB Hội Nhà văn). Đó là những khúc tình tự riêng đầy ngưng đọng.

Nhà thơ Hồng Thanh Quang và tập thơ "Cúc muộn".

Tận tụy cùng thơ

Sau khi xuất bản tập “Giác ngộ” được xuất bản giữa năm 2025, một ngày, đọc lại những bài thơ mới viết, nhà thơ Hồng Thanh Quang thấy có chung một mạch cảm xúc, tâm sự, với những vui buồn và suy tư của một người đứng tuổi trước thực tế xã hội và cảnh ngộ đời mình, đủ các dư vị và màu sắc. Từ đó, tập thơ mới “Cúc muộn” (NXB Văn học) ra đời và được phát hành tháng 6/2026.

Ảnh: ANH QUÂN

Vươn tầm để vươn lên

Trong ba ngày cuối tuần qua, có một sự kiện lớn rất đáng chú ý trong việc đẩy mạnh định hướng phát triển công nghiệp hóa ở những trung tâm lớn. Đó là Lễ khai mạc Festival Biển Khánh Hòa 2026 với tên gọi “Sắc mầu đại dương - Vươn tầm quốc tế” ở phường Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa.

Phở Hà Nội. Ảnh: K.MINH

Nên định danh đúng cho di sản “Phở”

Trong tiến trình xây dựng hồ sơ khoa học “Phở” để trình UNESCO xem xét ghi vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại dường như đang tồn tại cách hiểu chưa thật sự thấu đáo trong việc nhận diện di sản.

GS Tạ Phương cùng con trai trên Cao nguyên đá Đồng Văn, phía sau là hẻm Tu Sản. Ảnh: NVCC

Chuyện đặt tên hẻm Tu Sản

Tình cờ tôi được cộng tác viên Văn Minh Thiều của ấn phẩm Thời Nay cho biết một thông tin “lạ”: Cái tên hẻm Tu Sản - thắng cảnh nổi tiếng trên cao nguyên đá Đồng Văn - Tuyên Quang không phải tên gọi cổ xưa, mà là tên mới được đặt gần đây!

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Tuần phim kỷ niệm 27/7

Tuần phim kỷ niệm 27/7

Từ ngày 21 đến 28/7, Tuần phim Kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026) sẽ tổ chức trên cả nước. Lần đầu toàn bộ hệ thống rạp chiếu phim thương mại cùng tham gia chương trình chiếu phim miễn phí quy mô quốc gia.

Việc phát triển hai bên bờ sông Hồng cần trả lời thấu đáo nhiều câu hỏi về sinh kế của người dân và việc bảo tồn, phát huy truyền thống lịch sử, văn hóa.

Không để làng cổ "bơ vơ" trong đô thị hiện đại

Hà Nội đang từng bước chuyển mình với các dự án quy hoạch hiện đại và đồng bộ. Song một đô thị đáng sống và phát triển bền vững là nơi không chỉ xây dựng hạ tầng mới, mà còn tạo điểm tựa cho giá trị văn hiến. Trong vận hội ấy, gìn giữ cấu trúc làng cổ chính là bước đi quan trọng để bảo tồn bản sắc lâu đời của mảnh đất Kinh kỳ.

Lê Thiết Cương: Chiều mùa đông”, bột màu, 50x74cm, 2004.

Bên sau một bảng màu êm

Khoảng trống trên tranh của Lê Thiết Cương là điểm thu hút mắt nhìn của cá nhân người viết hơn cả, trong mỗi dịp thưởng lãm tranh của ông. Nó giúp làm cân bằng những chông chênh của dáng vẻ nhân vật, làm nhẹ lại những tâm tư đối thoại hay là độc thoại giữa nhân vật với nhau và với người xem.

Nam, nữ sinh chơi bi-a ở phố Tân Mai, phường Tương Mai, Hà Nội.

Những nỗi lo tưởng chừng như đơn giản

Những tháng hè của học sinh để lấy lại năng lượng sau thời gian học hành căng thẳng lại là nỗi lo của các bậc phụ huynh. Từ những việc đơn giản như ăn uống, ngủ nghỉ khi ở nhà đến an toàn khi các con ra ngoài chơi. Bên cạnh các trò chơi lành mạnh, tốt cho sức khỏe, sự hấp dẫn của các trò chơi “đốt tiền” giết thời gian như game online, bi-a… khiến nhiều phụ huynh nơm nớp mỗi ngày đi làm.

Du khách quốc tế tham dự một lễ hội văn hóa tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Khát vọng thành “đầu tàu” kinh tế sáng tạo

Là trung tâm kinh tế lớn nhất cả nước, TP Hồ Chí Minh đang hướng tới trở thành “đầu tàu” phát triển công nghiệp văn hóa, biến sáng tạo thành động lực tăng trưởng mới, lan tỏa “sức mạnh mềm” và bản sắc Việt Nam trong tiến trình hội nhập.

Bà Bích Liên trong một chương trình từ thiện.

Mãi thắm màu hoa lửa thanh niên xung phong

Là cựu thanh niên xung phong (TNXP) ở tuyến lửa Trường Sơn, bà Nguyễn Thị Bích Liên, Trưởng đoàn Nghệ thuật Cựu TNXP Thành phố Hà Nội, đã trải qua nhiều gian khổ. Tập tự truyện “Thời hoa lửa” (NXB Hội Nhà văn) của bà kể chuyện thời thanh xuân kiên cường trong tuyến lửa, là lời tri ân đối với đồng đội.

Ông Lâm Tới diễn vai xã trưởng trong trích đoạn "Xã trưởng, mẹ Đốp" (vở "Quan Âm Thị Kính").

“Linh hoạt” lan tỏa chèo ở làng Gòi

Hình ảnh cây đa, bến nước, mái đình và thanh âm làn điệu chèo thiết tha từ lâu đã trở nên thân thuộc, gần gũi với nhiều thế hệ sinh ra và lớn lên ở làng quê Bắc Bộ. Để những chiếu chèo được ngân vang nơi sân đình hay trong các lễ hội, đó là cả quá trình dày công luyện tập, nỗ lực gìn giữ của những con người thầm lặng.

Không khí sôi nổi tại Trại hè Tam Ngữ Mùa 2.

Giữ tiếng H’Mông bằng cả tiếng Anh, tiếng Việt

Khép lại 8 ngày (31/5-7/6) dạy học tại Sà Phìn (Tuyên Quang), Trại hè Tam Ngữ Mùa 2 đã mang đến không gian học tập và giao lưu cho 50 học sinh địa phương thông qua mô hình giáo dục tam ngữ Việt - Anh - H'Mông. Dự án thúc đẩy giáo dục ba ngôn ngữ (Anh - Việt - H’Mông), trang bị cho học sinh vùng cao năng lực hội nhập toàn cầu đồng thời gìn giữ ngôn ngữ và bản sắc văn hóa H'Mông.

Cây đàn Tính trở thành người bạn tri kỷ của cựu chiến binh Sái Ngọc Luân.

Cựu chiến binh truyền lửa Then Bản Pìn

Gần đây, trong những chỉ đạo lớn của Đảng, Nhà nước về phát triển văn hóa, có những định hướng cần được quan tâm sâu hơn liên quan đến bồi đắp văn hóa cơ sở. Các văn bản như Nghị quyết 80-NQ/TW của Bộ Chính trị, Nghị quyết 28/2026/QH16 của Quốc hội, Nghị quyết số 30/NQ-CP của Chính phủ… đều có những nội dung về việc xây dựng, áp dụng các chính sách, cơ chế dành cho bảo tồn, phát huy giá trị văn hóa địa phương; tạo điều kiện, hỗ trợ các cộng đồng tổ chức, duy trì và hưởng thụ các hoạt động văn hóa, văn nghệ; củng cố các thiết chế văn hóa và nêu cao trách nhiệm chính quyền cơ sở trong các công việc trên... Hiện ở nhiều địa phương đang có những nhân tố, mô hình hoạt động văn hóa, thực hành di sản, biểu diễn nghệ thuật một cách tự giác và hiệu quả, cần được hỗ trợ và lan tỏa để đóng góp nhiều hơn cho cộng đồng. Thời Nay xin giới thiệu một số mô hình trong số đó.

Kết nối vinh danh di sản

Cuối tuần qua, một sự kiện đáng chú ý là việc khai mạc triển lãm: “Di sản vàng son - Tinh hoa hội tụ” tại điện Long An - Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế (phường Phú Xuân, thành phố Huế). Triển lãm do Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế bắt tay cùng Hội Cổ vật TP Hồ Chí Minh tổ chức với hơn 100 hiện vật và bộ hiện vật thời đại nhà Nguyễn, thuộc 23 nhà sưu tập khác nhau với các loại hình và chất liệu đa dạng như: Đồ vàng, bạc, pháp lam, đồng tam khí, đồ dệt, gốm sứ và đồ gỗ…

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Dự án phim ngắn tìm tài năng trẻ

Dự án phim ngắn tìm tài năng trẻ

Với chủ đề “Thắp sáng ước mơ - Định hình kiệt tác”, Dự án phim ngắn CJ năm 2026 tiếp tục hỗ trợ kinh phí làm phim lên đến 1,5 tỷ đồng cho năm cái tên xuất sắc nhất. Cuộc thi do CJ Cultural Foundation và CJ CGV Việt Nam tổ chức.

Những suy nghiệm nhân sinh

Những suy nghiệm nhân sinh

“Mưa ở Bình Dương & những truyện ngắn khác” là tập truyện ngắn của nhà văn Văn Giá, được NXB Hội Nhà văn ấn hành cuối năm 2025. Tập sách gồm 40 truyện ngắn xoay quanh chuyện sinh hoạt thường ngày, những thói hư tật xấu, những trăn trở và hoài nghi của con người giữa trần thế xô bồ và phồn tạp.

Tác phẩm tại triển lãm.

Câu hỏi từ Festival Mỹ thuật trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 - 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra không gian đối thoại nhiều sắc màu của nghệ thuật đương đại. Những bức sơn mài khổ lớn đứng cạnh tác phẩm điêu khắc bằng thép không gỉ và đá ong, tranh lụa hòa cùng sắp đặt đa phương tiện, công nghệ số và trí tuệ nhân tạo…

Đạo diễn Kristina Schippling (thứ ba từ phải sang) tại lễ công bố dự án phim.

Nỗ lực nắm bắt bản sắc Việt

“Beyond the Broken Bridge” (Tên tiếng Việt: Hành trình tìm nguồn cội) là dự án phim về hành trình định vị bản sắc, chữa lành tổn thương và tìm về nguồn cội của một người trẻ thuộc cộng đồng diaspora (người xa xứ). Để giúp độc giả hiểu rõ hơn về những nét giao thoa văn hóa của dự án điện ảnh đang được thực hiện này, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện với nữ đạo diễn kiêm biên kịch người Đức - Kristina Schippling, đồng đạo diễn của phim.

Running Man Việt Nam khởi động mùa mới bằng trải nghiệm điện ảnh

Running Man Việt Nam khởi động mùa mới bằng trải nghiệm điện ảnh

Sau mùa ba tạo được sức lan tỏa mạnh mẽ, tối 11/7, chương trình truyền hình thực tế “Running Man Việt Nam” 2026 chính thức khởi động mùa mới bằng việc ra mắt phim điện ảnh đặc biệt mang tên “Chúa tể thời gian”. Đây là hoạt động mở màn trước khi chương trình lên sóng tập đầu vào ngày 24/7 tới trên HTV7. Sự kiện quy tụ dàn nghệ sĩ tham gia chương trình cùng hai khách mời.