Khơi dậy sức mạnh văn hóa

Có một cách khác để gặp lại Trịnh Công Sơn ở Huế

Nhân 25 năm ngày mất của Trịnh Công Sơn (1/4/2001 - 1/4/2026), thông tin gia đình chính thức chuẩn bị xây dựng Bảo tàng mang tên ông tại Huế không chỉ gợi lại một di sản âm nhạc còn sống động, mà còn mở ra kỳ vọng về một không gian văn hóa xứng đáng với tầm vóc của người nhạc sĩ.

Bức ảnh nhạc sĩ Văn Cao và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tại nhà em gái Trịnh Vĩnh Trinh.
Bức ảnh nhạc sĩ Văn Cao và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tại nhà em gái Trịnh Vĩnh Trinh.

Bà Trịnh Vĩnh Trinh, em gái nhạc sĩ (ảnh), chia sẻ những định hình ban đầu cho công trình không chỉ lưu giữ kỷ vật, mà hướng đến kể lại câu chuyện đời, nhạc và thế giới tinh thần của Trịnh Công Sơn trong một không gian đậm chất Huế, tĩnh lặng và giàu khả năng gợi mở cảm xúc.

131.jpg

Phóng viên (PV): Thưa bà Trịnh Vĩnh Trinh, việc gia đình mua được khu đất để xây dựng Bảo tàng Trịnh Công Sơn tại Huế dự kiến sẽ triển khai với quy mô ra sao, diện tích, các hạng mục chính, không gian trưng bày?

Bà Trịnh Vĩnh Trinh: Hiện gia đình đã có được khu đất tại khu vực Kim Sơn, phường Thủy Xuân, TP Huế để chuẩn bị cho việc xây dựng Bảo tàng Trịnh Công Sơn. Diện tích khu đất khoảng 15.000 m2, nằm gần đồi Thiên An và Không gian lưu niệm Lê Bá Đảng. Và trong đó có một khu đất 3.200 m2 vừa được duyệt quy hoạch làm khu bảo tàng. Với gia đình, điều làm chúng tôi thấy yên lòng không chỉ là quy mô của khu đất, mà còn là cảm giác nơi chốn ấy rất hợp với tinh thần của anh Sơn, có thiên nhiên, có độ tĩnh, có sự lắng lại cần thiết cho một không gian văn hóa mang tên Trịnh Công Sơn.

Chúng tôi mong bảo tàng sau này không chỉ là nơi trưng bày hiện vật theo cách thông thường, mà sẽ là một không gian để người yêu quý anh Sơn có thể bước vào, nhìn lại cuộc đời, âm nhạc và thế giới tinh thần của anh một cách gần gũi hơn. Gia đình đang ấp ủ, nơi đó sẽ có khu lưu niệm, khu trưng bày kỷ vật gắn với cuộc đời và sáng tác của anh Sơn, không gian xanh, nơi có thể tổ chức những buổi biểu diễn âm nhạc cho cộng đồng yêu nhạc Trịnh, cùng với một nhà nguyện tình yêu để mọi người đến không chỉ xem mà còn có thể đi, ngồi, nghe, nhớ và cảm. Gia đình mong đây sẽ là một điểm đến văn hóa đúng nghĩa, chứ không chỉ là một công trình để tham quan.

PV: Bảo tàng sẽ chọn cách tiếp cận nào để kể câu chuyện về Trịnh Công Sơn: Theo dòng thời gian cuộc đời, theo chủ đề âm nhạc, tư tưởng, hay kết hợp với các hình thức trình diễn, tương tác đương đại?

Bà Trịnh Vĩnh Trinh: Tôi nghĩ câu chuyện về anh Sơn không thể kể theo một lối duy nhất. Nếu chỉ đi theo dòng thời gian, người xem sẽ hình dung được hành trình đời sống, nhưng chưa chắc đã chạm được tới chiều sâu tinh thần trong âm nhạc của anh. Còn nếu chỉ kể theo chủ đề, đôi khi lại thiếu đi cảm giác về một con người rất thật, đã đi qua chiến tranh, tình yêu, thân phận, gia đình, bè bạn và những biến động của thời đại mình.

Vì vậy, tôi nghĩ cách phù hợp nhất là kết hợp. Nghĩa là vẫn có một trục đời sống để người xem hiểu anh Sơn đã đi qua những chặng nào, nhưng đồng thời cũng sẽ có những không gian riêng cho âm nhạc, cho suy tưởng, cho thân phận con người, cho Huế, và cho những mối duyên nghệ thuật đặc biệt đã làm nên một phần rất lớn di sản Trịnh Công Sơn.

Còn những hình thức trình diễn hay tương tác đương đại, nếu có, theo tôi cũng nên được dùng một cách tinh tế. Điều quan trọng nhất vẫn là giữ được độ lắng, độ đẹp và phần hồn rất riêng của Trịnh Công Sơn, để hiện đại mà không ồn ào, gần gũi mà không làm mất đi chiều sâu.

PV: Người yêu nhạc Trịnh rất đông, nhưng mỗi người lại có một cách cảm, một “Trịnh” rất riêng. Theo bà Trịnh Vĩnh Trinh, bảo tàng có hướng đến việc “chiều” những cách tiếp cận đa dạng đó không, hay sẽ lựa chọn một cách kể chuyện nhất quán để giữ tinh thần cốt lõi về Trịnh Công Sơn?

Bà Trịnh Vĩnh Trinh: Tôi nghĩ sự đa dạng ấy là điều rất đẹp. Mỗi người yêu nhạc Trịnh đều có một Trịnh Công Sơn của riêng mình. Có người tìm thấy anh trong những bản tình ca. Có người lại đồng cảm với những suy tư về thân phận, về chiến tranh, về hòa bình. Có người đến với anh từ ký ức của một thời, nhưng cũng có rất nhiều người trẻ hôm nay đến với nhạc Trịnh bằng cảm nhận của chính thế hệ họ. Với gia đình, điều đó cho thấy âm nhạc của anh Sơn vẫn đang sống, chứ không đứng yên trong hoài niệm.

Vì vậy, khi xây dựng Bảo tàng Trịnh Công Sơn, gia đình cũng mong nơi đó có thể mở ra nhiều lối tiếp cận khác nhau để mỗi người khi bước vào đều có thể tìm thấy một điểm chạm riêng với anh Sơn. Bảo tàng không chỉ là nơi lưu niệm hay trưng bày, mà còn được hình dung như một không gian xanh, có âm nhạc, có những khoảng lặng, có những khu vườn để người ta đi qua, ngồi lại và cảm nhận theo cách riêng của mình.

Tuy nhiên, dù được tiếp cận từ góc độ nào, gia đình vẫn mong bảo tàng giữ được phần tinh thần cốt lõi của Trịnh Công Sơn. Đó là tính nhân bản, lòng yêu thương con người, khát vọng hòa bình, sự nhạy cảm trước nỗi đau của đời sống và một cái nhìn rất sâu nhưng cũng rất hiền về cuộc đời.

13-02-tcs.jpg
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và em gái Trịnh Vĩnh Trinh.

PV: Trong không gian bảo tàng, yếu tố Huế, nơi nuôi dưỡng tâm hồn người nghệ sĩ sẽ được thể hiện ra sao để vẫn giữ được bản sắc riêng của vùng đất, không “hòa lẫn” hoàn toàn vào câu chuyện về Trịnh Công Sơn?

Bà Trịnh Vĩnh Trinh: Với gia đình, Huế không chỉ là nơi gắn với tiểu sử của anh Sơn, mà là một phần rất thật trong đời sống và con người anh. Anh Sơn sinh ra ở Huế, lớn lên trong không khí Huế, nói giọng Huế, mang theo trong mình ký ức Huế, nếp sống Huế và cả cái cách cảm nhận cuộc đời rất riêng của vùng đất này. Huế hiện diện trong anh không chỉ như quê quán, mà như một miền gắn bó sâu đậm với tuổi thơ, gia đình, bạn bè, những năm tháng trưởng thành và cả cảm quan nghệ thuật về sau.

Vì vậy, việc bảo tàng được đặt ở Huế, lại ở khu vực Kim Sơn, phường Thủy Xuân, gần đồi Thiên An và Không gian lưu niệm Lê Bá Đảng, với gia đình là một điều rất có ý nghĩa. Không gian ấy có sự yên tĩnh, có cây cối, có độ lắng, có vẻ đẹp trầm và sâu rất gần với tinh thần mà nhiều người vẫn cảm nhận ở Trịnh Công Sơn. Gia đình tin rằng, đặt bảo tàng ở một nơi như vậy sẽ giúp câu chuyện về anh Sơn được trở về đúng với một phần cội nguồn đã nuôi dưỡng mình.

Cũng vì thế, yếu tố Huế trong bảo tàng, theo tôi, không nên chỉ thể hiện bằng vài hình ảnh hay biểu tượng mang tính trang trí bên ngoài. Điều quan trọng hơn là làm sao để người ta bước vào đó và cảm được Huế trong cảnh quan, trong nhịp điệu không gian, trong sự chậm rãi, trong những khoảng xanh, lối đi, khu vườn hay sự tĩnh lặng bao quanh.

Gia đình mong rằng khi đến bảo tàng, công chúng sẽ không thấy Huế hòa lẫn vào câu chuyện về Trịnh Công Sơn, mà sẽ thấy chính Huế là một phần làm nên con người, âm nhạc và thế giới tinh thần của anh.

PV: Ngược lại, “chất Trịnh”, những suy tư rất riêng trong âm nhạc và nhân sinh quan của ông, sẽ được chắt lọc và giới thiệu như thế nào để người xem cảm nhận được chiều sâu ấy, kể cả với những người chưa từng gắn bó với Huế?

Bà Trịnh Vĩnh Trinh: Theo tôi, đây là điều khó nhất. Bởi “chất Trịnh” không nằm ở những gì bề mặt. Nó không chỉ là tên bài hát, không chỉ là giai điệu, càng không chỉ là vài hiện vật quý. Nó nằm ở cách anh Sơn nhìn con người, ở lòng trắc ẩn trước nỗi đau của con người, ở những suy tư về chiến tranh, hòa bình, tình yêu, mất mát và sự vô thường của đời sống.

Bởi vậy, nếu muốn người xem cảm nhận được chiều sâu ấy, bảo tàng có lẽ phải chọn cách chắt lọc hơn là ôm quá nhiều. Có thể đó là một trang bản thảo còn nét bút sửa tay, một bức thư, một kỷ vật, một câu hát, một đoạn ghi âm, hay một không gian đủ yên để người ta đứng lại lâu hơn một chút. Gia đình mong “chất Trịnh” sẽ không bị đóng khung trong tủ kính, mà vẫn sống trong sự giao cảm giữa hiện vật, âm nhạc, cảnh quan và cảm xúc của người đến thăm. Với những ai chưa từng gắn bó với Huế, tôi nghĩ điều giữ họ lại không hẳn là địa danh, mà chính là tính phổ quát của nhạc Trịnh, bởi những câu hỏi về kiếp người, về yêu thương, về hòa bình, về sự mong manh của đời sống là điều con người ở đâu cũng có thể đồng cảm.

PV: Trân trọng cảm ơn bà!

Có thể bạn quan tâm

Quán trà nhỏ mùa hoa Hà Nội

Tháng ba, Hà Nội bỗng nhẹ tênh như vừa thức dậy sau giấc ngủ dài. Mùa xuân ở đây không ồn ào, cũng chẳng phô trương. Chỉ là một buổi sáng đi qua con phố quen, bỗng thấy những chùm hoa sưa trắng muốt như mây rơi xuống lòng đường.

Một cuộc tọa đàm về việc ứng dụng AI vào giảng dạy tiếng Việt.

AI vào lớp cùng tiếng Việt

Trí tuệ nhân tạo đang thay đổi cách con người học ngôn ngữ. Từ việc phân tích hàng triệu câu văn đến luyện phát âm bằng phần mềm, nhiều công nghệ AI bắt đầu được ứng dụng trong nghiên cứu và giảng dạy tiếng Việt.

Xem “Thầm thì” ở VAC

Xem “Thầm thì” ở VAC

Kỷ niệm ba năm hoạt động, Vietnam Art Collection (VAC) mở ra không gian đối thoại của trưng bày nhóm "Thầm thì".

Những bài học không bao giờ cũ

Những bài học không bao giờ cũ

Giữa bộn bề công việc - Nguyễn Văn Mạnh là Trưởng Ban biên tập tạp chí Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam, vậy mà chỉ trong hai năm Nguyễn Văn Mạnh công bố ba tác phẩm: “Miền hoa phượng” - Thơ, NXB Văn học; “Dấu thời gian” - Thơ, NXB Hội nhà văn; “Theo dấu chân cuộc sống” - Tuyển tập phóng sự và bút ký báo chí, NXB Hội nhà văn.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Cây gạo mắc oan

Chiều buông. Lũ trẻ lùa trâu về nhà, qua cây gạo cổ thụ ụ rễ to sụ, ngoằn ngoèo như con trăn chúa gần cánh đồng hoang.

Họa sĩ Nguyễn Tấn Phát hướng dẫn các bạn trẻ thực hành với sơn mài tại đình Hà Vĩ.

“Sơn mài là nghề chậm, nhịp sống bây giờ lại rất nhanh”

Nghệ thuật sơn mài đang có thêm những cách tiếp cận mới, tăng tính tương tác và thu hút sự tham gia của giới trẻ. Thời Nay có cuộc trò chuyện với họa sĩ, Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Tấn Phát - người đang kiên trì đưa sơn mài đến công chúng qua những trải nghiệm trực tiếp tại đình Hà Vĩ và làng cổ Đường Lâm (Hà Nội).

Lan tỏa hành trình tới bình yên

Lan tỏa hành trình tới bình yên

Tại NXB Hội nhà văn, buổi gặp gỡ, chia sẻ “Từng bước đến bình yên” của tác giả Hoàng Oanh đã diễn ra ấm cúng, thu hút người yêu thơ và bạn bè văn chương tham dự.

Ảnh: ANH QUÂN

Người của rừng

Mỗi lần bà tôi cho ra chợ phố chơi, mọi người thường chào hỏi bà tôi bằng câu: “Mới trong rừng ra hả?”.

“Tủ sách Thanh niên” và kỳ vọng chắp cánh

“Tủ sách Thanh niên” và kỳ vọng chắp cánh

Tại Hà Nội, NXB Kim Đồng vừa ra mắt “Tủ sách Thanh niên” và tổ chức tọa đàm “Những trang sách chắp cánh khát vọng tuổi trẻ”, nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26/3/1931 - 26/3/2026).

Gia đình Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Hữu Quả là một trong ba gia đình còn duy trì làm tranh dân gian Đông Hồ.

Tranh Đông Hồ trước nguy cơ mai một

Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ được UNESCO ghi vào Danh sách di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp. Sự ghi danh ấy là lời nhắc nhở: Nếu không hành động kịp thời, màu dân tộc trên giấy điệp sẽ phai nhạt.

Thương những phận đời trên dòng thác

Thương những phận đời trên dòng thác

Tập truyện ngắn “Bể người thăm thẳm” (NXB Hội Nhà văn) của nhà văn Nguyễn Thị Lê Na chứa gần 10 truyện ngắn. Mỗi truyện ngắn tập trung vào một nội dung, điểm chung là đều xoáy vào những bi kịch, tổn thương, trăn trở của con người, đặc biệt là số phận những nhân vật nữ luôn tự ý thức về bản thân và khát khao hạnh phúc.

Nhà thơ Hoàng Thụy Anh (bên trái) trong lễ trao giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam.

Cuộc lội ngược dòng của nội lực và cảm xúc

Hoàng Thụy Anh là một trong số ít tác giả nữ thể hiện dấu ấn rõ nét ở cả hai thể loại: Lý luận - phê bình và thơ ca. Năm 2025, chị được vinh danh tại Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam ở hạng mục thơ với tác phẩm “Thơm từ nỗi đau” (NXB Hội Nhà văn).

Điểm tựa chữ Tâm, chữ Tình

Điểm tựa chữ Tâm, chữ Tình

Ngày 20/3, tại Văn phòng Hội Nhà văn Việt Nam diễn ra lễ ra mắt tập ký và tùy bút “Chữ Tâm và chữ Tình” (NXB QĐND) của nhà thơ Lê Tuấn Lộc, có sự tham dự của đại diện Hội đồng hương Thanh Hóa cùng đông đảo các nhà văn, nhà thơ, nhà khoa học.

Người cao tuổi Hà Nội lập kỷ lục múa quạt

Người cao tuổi Hà Nội lập kỷ lục múa quạt

Sáng 21/3, tại Hà Nội, gần 3.000 người cao tuổi đến từ các phường, xã đã cùng hội tụ trong Ngày hội xác lập kỷ lục múa quạt dưỡng sinh, hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Thể thao Việt Nam.

Ảnh: K.MINH

Tôn vinh và... “nhặt sạn”

Sôi nổi một loạt hoạt động theo “kiểu” Festival vừa diễn ra trong tuần qua. Cần điểm lại đầu tiên là Giải đua ngựa xã Phù Lưu (chợ Thụt, tỉnh Tuyên Quang) vừa mở lại ngày 19 và 20/3 vừa qua (sau khi dừng từ năm 2020 do Covid-19).

Tráng bánh phở tại Festival Phở 2026.

Về để đi xa hơn từ cội nguồn phở Vân Cù

Làng Vân Cù thuộc vùng đất cổ Thiên Trường xưa, nay thuộc xã Nam Đồng, tỉnh Ninh Bình được biết đến như một cái nôi của nghề phở. Nhiều thế hệ đã mang bí quyết gia truyền làm nên những bát phở thơm ngon phục vụ ở nhiều miền đất nước và nước ngoài.

Người không đi cùng hôm đó

Tôi đứng trước một nấm mộ nhỏ, bó hoa ly trắng khẽ đung đưa theo gió, mùi hương thoảng. Những đám mây thả nhẹ trên nền trời trong.

Nhớ. Ảnh: NAM NGUYỄN

Vọng cố hương

Ngày nào trong tuần ông cũng ở nhà một mình, như đứa trẻ được con cháu dặn dò đủ thứ cần lưu ý, nhưng tâm trí của ông cứ nhớ nhớ quên quên, vì nay ông đã ngoài tám mươi.

Nhà báo, nhà nghiên cứu Trần Nhật Vy.

Đi tìm ký ức chữ nghĩa

Ông ngồi đó với chiếc pipe cũ. Trông ông dáng vẻ bình dị, ánh mắt vẫn sáng rực như còn giữ nguyên ngọn lửa của thời tuổi trẻ. Được biết, trước năm 1975, ông học đại học Văn khoa Sài Gòn.

Minh họa: NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Gió phai màu tóc

Bây giờ người ta thấy chú thím Sáu tôi tóc hai màu mà vẫn ríu rít bên nhau thì bảo là sến quá. Gì mà ông chồng phải nhổ tóc sâu cho vợ? Nắng gió đã phai hết màu nước đen óng ả mà sao thím cứ sến súa thả mái tóc muối nhiều hơn tiêu cho chồng chải giúp thật sến súa quá đi.

Nhà thơ Hoài Vũ.

Nhà thơ Hoài Vũ và tôi

Năm 1963, ông cùng các văn nghệ sĩ: Trần Đình Vân, Ngô Y Linh, Kim Chi, Hồng Sến, Thái Ly… đã có mặt ở chiến trường Nam Bộ (B2). Tới năm 1971, tôi mới có mặt ở chiến trường Nam Bộ (B2).

Ảnh: K.MINH

Sáng tác, sưu tầm tôn vinh đường sắt

Cuộc vận động “Viết về những ký ức, kỷ niệm sâu sắc về ngành Đường sắt Việt Nam” vừa được Tổng công ty Đường sắt Việt Nam phát động. Cùng với đó là hoạt động sưu tầm, trưng bày ảnh “Bác Hồ, Lãnh đạo Đảng, Nhà nước với ngành Đường sắt Việt Nam”.