Chuyện bên gánh hàng rong

Nghe chị bán cây cảnh tạt ngang xe hỏi to “Ngày mấy về Tết chị chè?”, chị Trần Thị Lan (quận Gò Vấp) chột dạ, tay xoay hoài cái vá trong nồi nước dừa đặc sánh: “Tiền đâu mà về cô ơi! Tết năm ni ở Sài Gòn luôn, ăn chè thì ủng hộ nghe”. Chợt từ góc đường xôn xao vọng về tiếng nói buồn hiu của anh bán hành tỏi dạo: “Tui cũng vậy nè chị chè. Thôi ráng, coi như năm nay xóa sổ làm lại từ đầu. Còn sống, còn khỏe, còn mần việc được là may mắn rồi…”.

Với nhiều người bán hàng rong tại TP Hồ Chí Minh, đường về quê đón Tết năm nay như bị kéo dài. Họ buồn nhưng vẫn cố bám trụ, đợi ngày mọi thứ tốt đẹp hơn.
Với nhiều người bán hàng rong tại TP Hồ Chí Minh, đường về quê đón Tết năm nay như bị kéo dài. Họ buồn nhưng vẫn cố bám trụ, đợi ngày mọi thứ tốt đẹp hơn.

Lần đầu sợ Tết

Gần 50 tuổi, chị Lan có hơn 20 năm sống tha hương. Ban đầu chị rời Quảng Ngãi vào Bình Dương làm mướn, sau lên Sài Gòn làm công nhân rồi bán chè dạo. Tiền kiếm không nhiều nhưng nhờ biết vun vén nên mỗi tháng chị đều dành được vài triệu đồng gửi về nhà phụ chồng nuôi hai con. Cũng vì tiết kiệm mà cả năm mới dám về quê một lần vào ngày Tết. Vậy thôi mà người phụ nữ nhỏ thó, tay nhăn nheo đủ thấy vui rồi. 

Hồi đầu năm chè bán được nhiều, chị sắm cái xe đẩy mới, to gấp đôi xe cũ. Bữa người ta giao xe, chị gọi về khoe với chồng con, giọng run vì hạnh phúc. Cái xe trước người ta nghỉ bán rau củ nên cho chị, giờ chị mới có tiền sắm cái xe bán hàng đầu tiên cho riêng mình. “Chưa kịp vui, mấy tuần sau Sài Gòn bùng dịch, ở nhà luôn chứ dám đi đâu. Lúc đó đường đậu cũng khó mua, tôi chẳng bán buôn gì được. Ngày ngày lấy giẻ khô lau xe, nước mắt cứ chảy vì thương. May mà mình không bị gì nên giờ mới đẩy xe đi bán tiếp, kiếm tiền trả nợ. Thôi kệ, người còn thì làm ra của nhưng nói thiệt giờ nghe nói Tết thấy sợ quá. Hôm bữa nằm mơ thấy Tết tới nhưng nhà không có gì ăn, giật mình, ngồi khóc hu hu trong đêm”, chị Lan nói bằng chất giọng không thể nhỏ hơn. Chắc chị sợ người ta nghe thấy, hỏi thăm, chị tủi thân lại khóc thì kỳ.

Lúc dịch chưa bùng, mỗi ngày chị Lan kiếm được hơn hai trăm ngàn. Bữa nào khách đặt chè xôi cúng nhiều, tiền về túi có khi đến năm trăm nghìn đồng, mừng lắm. Nhất là mấy ngày giáp Tết, chị dậy từ một giờ sáng, lụi cụi đủ thứ để đồ xôi, hong đậu, nấu chè rồi giao cho khách. Làm tới tối muộn mới xong, ngày ngủ ba, bốn giờ đồng hồ, mệt nhưng thấy vui. Hai tuần trước khi về quê có khi kiếm gần chục triệu đồng, đủ tiền xe, tiền mua đồ Tết cho mấy ba con, quà cáp cho gia đình. Năm nay, gần Tết, cũng ngót chục triệu đồng nhưng lại là số nợ chị đang gánh trên vai, nặng trĩu. Phần mượn gửi về cho chồng chữa bệnh, phần ăn uống mấy tháng ở không trong nhà. Đợt tổ trưởng khu phố trao tiền trợ cấp, chị cầm mấy tờ năm trăm nghìn đồng, khóc ngon lành khiến cả xóm rưng rưng theo. 

Mấy bữa nay, khách đặt xôi chè cúng nhiều lắm. Có người nghe chị báo không về quê thì mừng vì “Em khỏi nấu xôi cúng, em đặt chị nấu từ tất niên, cúng các ngày cho đến tân niên luôn”. Khách vô tư đâu biết, nghe câu đó chị Lan thấy cổ họng đắng chát. Chị “thèm” về quê. Cả năm không được gặp chồng con, nhớ quắt quay. Mà về luôn thì ai gồng gánh nợ nần? Vậy nên cứ ráng, buồn cũng phải ráng chứ còn cách nào đâu. 

Đẩy xe bánh tráng trộn từ cổng Trường THCS Thanh Đa (quận Bình Thạnh) dọc về hướng bờ sông, ai không biết tưởng chị Ngọc đi hóng mát trong lúc đợi học trò tan lớp. Mà đâu phải, chị đang kiếm góc vắng nhất để gọi điện báo gia đình “Tết này con không về”. Chị sợ mọi người thấy mình khóc. Gần Tết đáng ra phải cười, phải hân hoan chứ khóc hoài coi sao được. Quê chị ở Vĩnh Long, có cách Sài Gòn bao xa, chạy xe máy vài giờ là nghe giọng mẹ cha, thấy con chó quen thuộc vẫy đuôi vui mừng. “Nhưng không dám về, sợ ba mẹ thấy mình khổ lại xót. Mình không đỡ đần gia đình được thì cũng chẳng nên trở thành gánh nặng. Mấy tháng trời mắc kẹt giữa thành phố, mình đâu dám nói ba mẹ, sợ ông bà lo. Giờ Tết ráng ở lại đây đi bán kiếm tiền xoay xở, sang năm hy vọng mọi thứ tốt hơn”, chị Ngọc tâm sự.

Chị Ngọc mới bán bánh tráng trộn được hai tháng nay do cô bạn cùng phòng trọ quyết định về quê luôn nên sang lại. Lúc trước, chị đi phụ bếp cho quán nhậu gần khu trọ, tháng kiếm được sáu triệu đồng, bao ăn. Mấy  tháng dịch, quán tạm đóng cửa, chị mất lương nhưng vẫn còn tiền tiết kiệm nên ráng bám trụ. Sau thành phố “bình thường mới”, chủ quán gọi điện báo “Chị phải dẹp tiệm luôn vì hết gồng nổi”. Ngọc thất nghiệp với số nợ là mấy tháng tiền phòng trọ còn khất người ta. Vậy nên, giờ có Tết cũng chẳng dám nghỉ ngơi, sum vầy. Chị muốn tranh thủ mấy tuần nay kiếm thật nhiều tiền trả cho xong nợ rồi về thăm nhà.

Vẫn đợi điều may

Ngọc nói, bán bánh tráng trộn đến khi học trò nghỉ Tết, chị sẽ đi phụ người ta bán cây cảnh, bao lì xì tới tận Giao thừa. Mức lương thương lượng ngày một triệu đồng. Vậy là nếu chịu khó, Ngọc có được bảy - tám triệu đồng dành dụm, trả bớt tiền phòng. Chỉ nghỉ ngơi ngày mồng một, mồng hai, Ngọc đi phụ quán ăn của người bạn cho tới rằm tháng Giêng. Tính toán hết rồi, giờ chỉ làm theo kế hoạch thôi. Ngọc nói như khoe: “Lúc đầu nghĩ tới cảnh phải ăn Tết Sài Gòn một mình, cũng buồn, nhưng giờ thì bận kín lịch rồi, đỡ lo. Dịch bệnh thì ai cũng khổ mà, có phải riêng mình đâu nên phải cố hết sức thôi. Ráng làm, ráng dành dụm, sau rằm mình về thăm nhà bù, ăn Tết chậm chút cũng chẳng sao. Mình còn khỏe mạnh, còn nghĩ lạc quan được là vui rồi”.

Gần chỗ chị Ngọc đứng mỗi sáng là xe xôi của bà Bảy. Nhà bà Bảy ở Tiền Giang. Bao nhiêu túi xôi được bà xếp gọn trên chiếc sọt sắt, lèn chặt khăn ấm, đặt sau yên chiếc xe đạp cọc cạch. Bà Bảy bán xôi dạo khắp quận Bình Thạnh nhưng sáng nào cũng ghé mấy trường học khu này bán cho học trò, phụ huynh. Mỗi gói bảy ngàn, mười ngàn, bà lấy công làm lời cũng đủ tiền trọ, tiền ăn với thuốc men tuổi già. Nghe mấy bạn cùng bán ở trường học nói Tết không về, hôm rồi, bà dúi tay mỗi cô một bao đậu đỏ, đậu xanh, dặn dò: “Tết buồn nấu xôi đậu xanh, chè đậu đỏ ăn cho đỡ buồn nha mấy đứa. Tết ăn chè đậu đỏ may mắn lắm đó. Cô về ăn Tết với con trai mấy bữa rồi cô đem quà quê lên cho mà ăn, đừng buồn. Mình tùy hoàn cảnh thôi, ăn Tết trễ cũng được. Cứ an toàn là được. Như cô giờ về cũng ở nhà chứ có đi đâu đâu. Tụi bây ở đây ráng làm, kiếm được nhiều tiền ra Tết nghỉ bù”. Nghe bà Bảy nói, chị Ngọc cười hiền, thấy lòng được ủi an nhiều phần.

Về xóm trọ, chị Ngọc thấy trước cửa phòng có túi quà mầu đỏ. Bên trong có bịch gạo 3 ký, chai dầu ăn, thêm thùng mì tôm. Chưa biết ai gửi, chị Ngọc nhìn quanh định hỏi thăm thì hàng xóm mở cửa nói với sang “Chị chủ nhà mới đem tới đó, phòng nào cũng có. Tháng này còn được giảm 20% tiền nhà lì xì Tết nữa. Tụi mình tính ra may mắn, được chủ nhà thương, cho nợ còn giảm tiền nhà”. Tra khóa vào ổ, miệng cười tươi, chị Ngọc chưa vội mở cửa mà cầm điện thoại bấm liền tin nhắn gửi chủ nhà “Em cảm ơn chị Mai nhiều lắm! Tết xa nhà như vậy là quá đủ đầy rồi. Cảm ơn vì chị thương tụi em như người nhà”. 

Tin nhắn vừa gửi đi, lập tức điện thoại đổ chuông. Là giọng chị Mai chủ nhà, cái giọng rổn rảng quen thuộc của gần 20 căn trọ trong khu: “Ơn nghĩa gì em ơi! Gần Tết chị nấu bánh tét cho mỗi nhà một ít. Có khó khăn gì báo chị nha. Mấy đứa thì như em út chị thôi. Vậy nha, đừng lo”. Điện thoại cúp hồi lâu, chị Ngọc vẫn đứng yên trước cửa, nhìn hoài túi quà đỏ. Ngay lúc này đây, xuân đã ngập lòng chị rồi. Khi được quan tâm, chia sẻ, những người tha hương thấy trái tim ấm áp hơn nhiều. 

Vừa đẩy xe chè vào cổng khu trọ, chị Lan đã nghe thấy chú chủ nhà gọi sang nhận hàng. “Ai gửi vậy ta? Mình có đặt gì đâu?”, chị cứ vò vạt áo, nghĩ đủ đường vẫn chẳng nhớ được gì. Rồi ánh mắt ấy từ thắc mắc chuyển sang hạnh phúc ngập tràn. Là quà quê từ Quảng Ngãi, chồng con gói ghém gửi vào để chị ăn Tết. Cả nhà muốn cho chị bất ngờ nên không gọi trước, nhờ người gửi tới tận phòng trọ. Mở cái thùng xốp mới tinh ra, chị Lan như không tin vào mắt mình. Toàn những món quê hương. Chồng con gửi Tết vào Sài Gòn cho chị rồi còn đâu.

Đường phổi, mạch nha, thịt ngâm mắm, rau trái trong vườn và cả bánh in, bánh tét. Mấy cái bánh tét gói méo xẹo, lạt cột lỏng, có chỗ sút ra, nhìn xấu vô cùng. Vậy mà, chị Lan cầm từng cái, hít hà như sơn hào hải vị. Chị nói, nhìn mấy cái bánh xấu vầy là biết tụi nhỏ gói tặng mẹ. Chị ăn tấm lòng chứ cần gì bánh đẹp, bánh sang. “Tết xa mà tình cảm gia đình khăng khít lắm. Tôi thấy mình hết cô đơn rồi. Giờ dịch cũng phức tạp, mình ở lại Sài Gòn ráng kiếm tiền, đợi tình hình ổn rồi về thăm chồng con cũng được. Cứ nghĩ tới điều tốt đẹp để cố gắng mỗi ngày thôi. Được cái khách thương lắm, đặt xôi chè quá chừng. Có người còn lì xì tiền cho ăn Tết nữa. Lần đầu ăn Tết xa nhà, được yêu thương vậy cảm thấy hạnh phúc”, chị Lan nói, tay vẫn mân mê từng món quà quê đậm vị Tết ta.

Có thể bạn quan tâm

Đón đọc Thời Nay số 1716, phát hành thứ 5 ngày 25/6.

Đón đọc Thời Nay số 1716, phát hành thứ 5 ngày 25/6.

Sắp xếp, tinh gọn bộ máy không đơn thuần là một phép toán cơ học cắt giảm đầu mối, mà là cuộc đại phẫu thay đổi phương thức quản trị để gần dân hơn, trực tiếp hơn và hiệu quả hơn. Sau một năm vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, thực tiễn đã cho thấy nhiều chuyển biến tích cực, nhưng đồng thời cũng bộc lộ không ít khó khăn, bất cập. Đúng như nhận định của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, bộ máy đã được sắp xếp nhưng chất lượng vận hành chưa đồng đều; đầu mối đã giảm nhưng hiệu quả quản trị chưa đạt yêu cầu.

Bí thư Đảng ủy phường Hồng Hà Bùi Tuấn Anh (bên phải) gặp người dân giải thích về chính sách đền bù, giải phóng mặt bằng tại cơ sở.

Dấu ấn tại những đô thị đặc biệt

Tại các đô thị đặc biệt, sau một năm vận hành, bộ máy mới đã góp phần rút ngắn quy trình xử lý công việc, thể hiện rõ năng lực giải quyết những nhiệm vụ khó như giải phóng mặt bằng, quản lý đất đai, triển khai các dự án hạ tầng trọng điểm, cung cấp dịch vụ công và nâng cao chất lượng phục vụ người dân...

Tổ công tác của tỉnh Sơn La kiểm tra việc vận hành Trung tâm Phục vụ hành chính công xã Mường Cơi.

Khi chính quyền đến gần dân hơn

Sau một năm vận hành, mô hình mới đang cho thấy những chuyển biến rõ nét trong việc nâng cao năng lực của chính quyền cơ sở, đưa dịch vụ công đến gần người dân hơn và từng bước thu hẹp khoảng cách giữa chính quyền với nhân dân ở những địa bàn còn nhiều khó khăn, đặc thù.

Chuyển đổi số giúp người dân thuận tiện hơn khi làm các thủ tục hành chính. Ảnh: NAM NGUYỄN

Nhìn thẳng những điểm nghẽn sau sắp xếp

Văn phòng Trung ương Đảng vừa ban hành Thông báo Kết luận của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại cuộc làm việc với Ban Chỉ đạo Trung ương về sơ kết một năm vận hành tổ chức tổng thể của hệ thống chính trị, mô hình chính quyền 3 cấp. Đáng chú ý, bên cạnh việc ghi nhận những kết quả bước đầu, thông báo đặt ra yêu cầu rà soát sự cần thiết tiếp tục điều chỉnh, sáp nhập một số xã, phường; nghiên cứu mô hình đơn vị hành chính đô thị đặc biệt mang tính hạt nhân để điều phối phát triển...

Người dân làm thủ tục tại trung tâm hành chính công Phường Cầu Giấy. Ảnh: HẢI NGUYỄN

Nâng cao năng lực phục vụ và hiệu quả quản trị

Mục tiêu của cuộc cải cách không chỉ là giảm đầu mối mà phải nâng cao năng lực phục vụ và hiệu quả quản trị. Từ thực tiễn các địa phương, nhiều chuyên gia cho rằng, yêu cầu đặt ra hiện nay là tiếp tục hoàn thiện thể chế, xây dựng đội ngũ cán bộ đáp ứng yêu cầu mới và tạo lập cơ chế vận hành linh hoạt, phù hợp với đặc thù của từng địa bàn.

Thành phố đang tiếp tục hoàn thiện các tiêu chí và lộ trình để xin ý kiến các cơ quan Trung ương trước khi chính thức thực hiện. Ảnh: VGP/MINH ANH

Chọn đúng phép thử mô hình phường, xã xã hội chủ nghĩa

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã gợi mở một ý tưởng đáng để xã hội suy nghĩ nghiêm túc: xây thử một phường, một xã xã hội chủ nghĩa, rút kinh nghiệm rồi nhân rộng. Có thể hiểu đây là một đề bài cải cách, từ đó đặt ra những câu hỏi rất cụ thể: chọn nơi nào, làm ở quy mô nào, trao quyền ra sao, đo thành công bằng gì, và quan trọng nhất, mô hình ấy có lặp lại được ở những nơi bình thường khác hay không?

Đại diện Ban tổ chức thông tin về cuộc thi.

Vị thế mới trên bản đồ khoa học-công nghệ

Cuộc thi Hackathon quốc tế chuyên sâu về tính toán lượng tử (QC4SG 2026) sẽ diễn ra tại Gia Lai vào tháng 7 tới. Sự kiện do UBND tỉnh Gia Lai phối hợp cùng các đối tác trong nước và quốc tế tổ chức, quy tụ thí sinh từ hơn 24 quốc gia, hứa hẹn trở thành điểm nhấn khoa học-công nghệ mang tầm toàn cầu.

Đón đọc Thời Nay số 1715, phát hành thứ hai, ngày 22/6

Đón đọc Thời Nay số 1715, phát hành thứ hai, ngày 22/6

Hội Báo toàn quốc 2026 vừa diễn ra tại TP Hải Phòng, quy tụ 66 đơn vị, cơ quan báo chí và các cấp Hội Nhà báo với 87 gian trưng bày. Không khí ngày hội lớn của những người làm báo cả nước không chỉ hiện lên qua những gian trưng bày, mà còn ở nhịp trao đổi sôi nổi của Diễn đàn Báo chí toàn quốc 2026. Trang nhất ghi nhận với chùm ảnh Hội Báo toàn quốc 2026: Diện mạo mới của báo chí Việt Nam.

Riri Phương Trinh cùng các cộng sự nhận giải Quán quân Cuộc thi khởi nghiệp tỉnh Khánh Hòa.

Đi xa rồi trở về “trả ơn quê hương”

Giới mê xê dịch có thể đã “quen mặt” Riri Phương Trinh - một travel blogger nổi tiếng, có thâm niên. Từ các nền tảng mạng xã hội đến tạp chí, trang web du lịch hay những chương trình truyền hình như Around Vietnam... công chúng hẳn từng thấy được hình ảnh một cô gái năng động trải nghiệm, khám phá, giới thiệu các điểm đến của đất nước Việt Nam.

Trưởng ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương Trịnh Văn Quyết (giữa) cùng các đại biểu thực hiện nghi thức khai mạc Hội báo toàn quốc 2026.

Diện mạo mới của báo chí Việt Nam

Hội Báo toàn quốc 2026 vừa diễn ra tại TP Hải Phòng, quy tụ 66 đơn vị, cơ quan báo chí và các cấp Hội Nhà báo với 87 gian trưng bày. Ngày hội lớn của những người làm báo cả nước mang chủ đề có tính định hướng sâu sắc và toàn diện "Báo chí Việt Nam - Trung thành, Sáng tạo, Trách nhiệm trong kỷ nguyên mới".

Cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Xuân Đài cùng các thành viên Câu lạc bộ Hạnh Nguyện chuẩn bị các suất cơm trao tặng người dân khó khăn trên địa bàn.

Những suất cơm mang nghĩa tình quân dân

Từ những bữa cơm giản dị được chuẩn bị bởi cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Xuân Đài (Ban Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Đắk Lắk), nhiều người dân khó khăn đã cảm nhận được sự sẻ chia và ấm áp của tình quân dân nơi vùng biên.

Người lao động tìm hiểu thông tin tại một dự án nhà ở cho người thu nhập thấp. Ảnh: NAM NGUYỄN

Từ sở hữu nhà đến quyền được an cư

Hàng loạt dự án nhà ở xã hội cho thuê đã và sắp được khởi công cho thấy sự dịch chuyển đáng chú ý trong giải quyết bài toán an cư. Đây là bước điều chỉnh quan trọng trong chiến lược phát triển thị trường nhà ở quốc gia trong bối cảnh giá nhà ngày càng vượt xa khả năng chi trả của phần lớn người lao động.

Ông Nick Út và bà Phan Thị Kim Phúc (em bé Napalm) tiếp kiến Nữ hoàng Anh Elizabeth II.

Nghe chuyện Nick Út khi rong ruổi Cát Tiên

Tôi được mời vào Vườn Quốc gia (VQG) Cát Tiên (tỉnh Đồng Nai), tham dự lễ hội quan sát và chụp ảnh chim hoang dã quốc tế Bird Race 2026 cùng người của nhiều quốc gia trên thế giới. Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Trường Sinh, Chủ nhiệm CLB Nhiếp ảnh Thiên nhiên Hoang dã Việt Nam giới thiệu tôi với ông Nick Út. Rồi giao “trọng trách”: Dẫn “đại lão nhà báo huyền thoại” 75 tuổi ấy đi chụp ảnh chim, thú ở nơi được ví như một “châu Phi bên bờ sông Đồng Nai”.

Anh Phước (ngoài cùng bên trái) giới thiệu mô hình nuôi thủy hải sản của HTX Ngư Nam cho đoàn viên, thanh niên.

Khởi nghiệp ở làng quê ven biển

Những năm gần đây, ngư dân ở thôn Liêm Nam (xã Sen Ngư, tỉnh Quảng Trị) thường mang thủy hải sản đến bán cho Hợp tác xã (HTX) Sản xuất kinh doanh và Dịch vụ thủy sản Ngư Nam do Nguyễn Hữu Phước làm giám đốc. Từ bỏ công việc ổn định tại TP Hồ Chí Minh, chàng trai trẻ đã về quê hương khởi nghiệp bằng nghề thu mua, chế biến thủy hải sản, góp phần giúp ngư dân yên tâm bám ngư trường đánh bắt.

Đón đọc Thời Nay số 1714, phát hành thứ năm, ngày 18/6

Đón đọc Thời Nay số 1714, phát hành thứ năm, ngày 18/6

FPT, CMC đang là những dấu ấn hiếm hoi của doanh nghiệp công nghệ trên thị trường chứng khoán Việt Nam. Trong bối cảnh trí tuệ nhân tạo (AI), bán dẫn, dữ liệu và nền kinh tế số tăng tốc, việc mở rộng cánh cửa thị trường vốn cho doanh nghiệp công nghệ được kỳ vọng sẽ tạo thêm những động lực tăng trưởng mới. Trang nhất ghi nhận Mở đường cho doanh nghiệp công nghệ lên sàn.

Khởi tranh cuộc thi ẩm thực quốc tế

Khởi tranh cuộc thi ẩm thực quốc tế

Cuộc thi ẩm thực quốc tế ProChef Việt Nam 2026 vừa chính thức khởi tranh tại Trường đại học Đông Á (TP Đà Nẵng), quy tụ 46 đầu bếp chuyên nghiệp cùng nhiều chuyên gia, giám khảo quốc tế uy tín.

Những người trẻ chia sẻ về sáng tạo trong một buổi giới thiệu về Quỹ Lê Bá Đảng. Ảnh: Lebadang Creative Arts Fund

Khơi mở một thế hệ sáng tạo

Tiếp nối tinh thần sáng tạo và niềm đam mê nghệ thuật của cố danh họa Lê Bá Đảng, những người trẻ hôm nay vẫn không ngừng theo đuổi giá trị mà bậc tiền bối để lại. Thông qua Quỹ sáng tạo Lê Bá Đảng, những phát hiện mới góp phần gìn giữ mạch nguồn di sản và thắp sáng ngọn lửa sáng tạo.

Nhà báo Lê Hoàng Triều (bên trái) trao quà hỗ trợ địa phương bị ảnh hưởng bởi mưa lũ.

Phát triển hệ sinh thái truyền thông đa nền tảng từ lợi thế hợp nhất

Những chuyển biến nhanh chóng của xu hướng truyền thông hiện đại đang đặt báo chí địa phương trước yêu cầu phải đổi mới toàn diện về nội dung, công nghệ lẫn phương thức tiếp cận công chúng. Chia sẻ với Thời Nay, nhà báo Lê Hoàng Triều, Giám đốc Báo và Phát thanh, Truyền hình Khánh Hòa cho biết, đây cũng là thời điểm để báo chí chính thống khẳng định rõ hơn vai trò định hướng thông tin, lan tỏa những giá trị tích cực và phục vụ hiệu quả nhiệm vụ chính trị tại địa phương.

Sao cho tái định cư đến nơi đến chốn

Những ngày này, khu tái định cư tại xã Thư Lâm (Hà Nội) dành cho người dân phường Hồng Hà (Hà Nội) chịu ảnh hưởng từ dự án xây dựng cầu Trần Hưng Đạo, cầu Tứ Liên được chú ý nhiều hơn. Bên các lô đất đã chia cùng phần vỉa hè và các đoạn đường nhựa nội khu đã làm xong, có một, hai ngôi nhà đang xây dựng.