Chuyện bên gánh hàng rong

Nghe chị bán cây cảnh tạt ngang xe hỏi to “Ngày mấy về Tết chị chè?”, chị Trần Thị Lan (quận Gò Vấp) chột dạ, tay xoay hoài cái vá trong nồi nước dừa đặc sánh: “Tiền đâu mà về cô ơi! Tết năm ni ở Sài Gòn luôn, ăn chè thì ủng hộ nghe”. Chợt từ góc đường xôn xao vọng về tiếng nói buồn hiu của anh bán hành tỏi dạo: “Tui cũng vậy nè chị chè. Thôi ráng, coi như năm nay xóa sổ làm lại từ đầu. Còn sống, còn khỏe, còn mần việc được là may mắn rồi…”.

Với nhiều người bán hàng rong tại TP Hồ Chí Minh, đường về quê đón Tết năm nay như bị kéo dài. Họ buồn nhưng vẫn cố bám trụ, đợi ngày mọi thứ tốt đẹp hơn.
Với nhiều người bán hàng rong tại TP Hồ Chí Minh, đường về quê đón Tết năm nay như bị kéo dài. Họ buồn nhưng vẫn cố bám trụ, đợi ngày mọi thứ tốt đẹp hơn.

Lần đầu sợ Tết

Gần 50 tuổi, chị Lan có hơn 20 năm sống tha hương. Ban đầu chị rời Quảng Ngãi vào Bình Dương làm mướn, sau lên Sài Gòn làm công nhân rồi bán chè dạo. Tiền kiếm không nhiều nhưng nhờ biết vun vén nên mỗi tháng chị đều dành được vài triệu đồng gửi về nhà phụ chồng nuôi hai con. Cũng vì tiết kiệm mà cả năm mới dám về quê một lần vào ngày Tết. Vậy thôi mà người phụ nữ nhỏ thó, tay nhăn nheo đủ thấy vui rồi. 

Hồi đầu năm chè bán được nhiều, chị sắm cái xe đẩy mới, to gấp đôi xe cũ. Bữa người ta giao xe, chị gọi về khoe với chồng con, giọng run vì hạnh phúc. Cái xe trước người ta nghỉ bán rau củ nên cho chị, giờ chị mới có tiền sắm cái xe bán hàng đầu tiên cho riêng mình. “Chưa kịp vui, mấy tuần sau Sài Gòn bùng dịch, ở nhà luôn chứ dám đi đâu. Lúc đó đường đậu cũng khó mua, tôi chẳng bán buôn gì được. Ngày ngày lấy giẻ khô lau xe, nước mắt cứ chảy vì thương. May mà mình không bị gì nên giờ mới đẩy xe đi bán tiếp, kiếm tiền trả nợ. Thôi kệ, người còn thì làm ra của nhưng nói thiệt giờ nghe nói Tết thấy sợ quá. Hôm bữa nằm mơ thấy Tết tới nhưng nhà không có gì ăn, giật mình, ngồi khóc hu hu trong đêm”, chị Lan nói bằng chất giọng không thể nhỏ hơn. Chắc chị sợ người ta nghe thấy, hỏi thăm, chị tủi thân lại khóc thì kỳ.

Lúc dịch chưa bùng, mỗi ngày chị Lan kiếm được hơn hai trăm ngàn. Bữa nào khách đặt chè xôi cúng nhiều, tiền về túi có khi đến năm trăm nghìn đồng, mừng lắm. Nhất là mấy ngày giáp Tết, chị dậy từ một giờ sáng, lụi cụi đủ thứ để đồ xôi, hong đậu, nấu chè rồi giao cho khách. Làm tới tối muộn mới xong, ngày ngủ ba, bốn giờ đồng hồ, mệt nhưng thấy vui. Hai tuần trước khi về quê có khi kiếm gần chục triệu đồng, đủ tiền xe, tiền mua đồ Tết cho mấy ba con, quà cáp cho gia đình. Năm nay, gần Tết, cũng ngót chục triệu đồng nhưng lại là số nợ chị đang gánh trên vai, nặng trĩu. Phần mượn gửi về cho chồng chữa bệnh, phần ăn uống mấy tháng ở không trong nhà. Đợt tổ trưởng khu phố trao tiền trợ cấp, chị cầm mấy tờ năm trăm nghìn đồng, khóc ngon lành khiến cả xóm rưng rưng theo. 

Mấy bữa nay, khách đặt xôi chè cúng nhiều lắm. Có người nghe chị báo không về quê thì mừng vì “Em khỏi nấu xôi cúng, em đặt chị nấu từ tất niên, cúng các ngày cho đến tân niên luôn”. Khách vô tư đâu biết, nghe câu đó chị Lan thấy cổ họng đắng chát. Chị “thèm” về quê. Cả năm không được gặp chồng con, nhớ quắt quay. Mà về luôn thì ai gồng gánh nợ nần? Vậy nên cứ ráng, buồn cũng phải ráng chứ còn cách nào đâu. 

Đẩy xe bánh tráng trộn từ cổng Trường THCS Thanh Đa (quận Bình Thạnh) dọc về hướng bờ sông, ai không biết tưởng chị Ngọc đi hóng mát trong lúc đợi học trò tan lớp. Mà đâu phải, chị đang kiếm góc vắng nhất để gọi điện báo gia đình “Tết này con không về”. Chị sợ mọi người thấy mình khóc. Gần Tết đáng ra phải cười, phải hân hoan chứ khóc hoài coi sao được. Quê chị ở Vĩnh Long, có cách Sài Gòn bao xa, chạy xe máy vài giờ là nghe giọng mẹ cha, thấy con chó quen thuộc vẫy đuôi vui mừng. “Nhưng không dám về, sợ ba mẹ thấy mình khổ lại xót. Mình không đỡ đần gia đình được thì cũng chẳng nên trở thành gánh nặng. Mấy tháng trời mắc kẹt giữa thành phố, mình đâu dám nói ba mẹ, sợ ông bà lo. Giờ Tết ráng ở lại đây đi bán kiếm tiền xoay xở, sang năm hy vọng mọi thứ tốt hơn”, chị Ngọc tâm sự.

Chị Ngọc mới bán bánh tráng trộn được hai tháng nay do cô bạn cùng phòng trọ quyết định về quê luôn nên sang lại. Lúc trước, chị đi phụ bếp cho quán nhậu gần khu trọ, tháng kiếm được sáu triệu đồng, bao ăn. Mấy  tháng dịch, quán tạm đóng cửa, chị mất lương nhưng vẫn còn tiền tiết kiệm nên ráng bám trụ. Sau thành phố “bình thường mới”, chủ quán gọi điện báo “Chị phải dẹp tiệm luôn vì hết gồng nổi”. Ngọc thất nghiệp với số nợ là mấy tháng tiền phòng trọ còn khất người ta. Vậy nên, giờ có Tết cũng chẳng dám nghỉ ngơi, sum vầy. Chị muốn tranh thủ mấy tuần nay kiếm thật nhiều tiền trả cho xong nợ rồi về thăm nhà.

Vẫn đợi điều may

Ngọc nói, bán bánh tráng trộn đến khi học trò nghỉ Tết, chị sẽ đi phụ người ta bán cây cảnh, bao lì xì tới tận Giao thừa. Mức lương thương lượng ngày một triệu đồng. Vậy là nếu chịu khó, Ngọc có được bảy - tám triệu đồng dành dụm, trả bớt tiền phòng. Chỉ nghỉ ngơi ngày mồng một, mồng hai, Ngọc đi phụ quán ăn của người bạn cho tới rằm tháng Giêng. Tính toán hết rồi, giờ chỉ làm theo kế hoạch thôi. Ngọc nói như khoe: “Lúc đầu nghĩ tới cảnh phải ăn Tết Sài Gòn một mình, cũng buồn, nhưng giờ thì bận kín lịch rồi, đỡ lo. Dịch bệnh thì ai cũng khổ mà, có phải riêng mình đâu nên phải cố hết sức thôi. Ráng làm, ráng dành dụm, sau rằm mình về thăm nhà bù, ăn Tết chậm chút cũng chẳng sao. Mình còn khỏe mạnh, còn nghĩ lạc quan được là vui rồi”.

Gần chỗ chị Ngọc đứng mỗi sáng là xe xôi của bà Bảy. Nhà bà Bảy ở Tiền Giang. Bao nhiêu túi xôi được bà xếp gọn trên chiếc sọt sắt, lèn chặt khăn ấm, đặt sau yên chiếc xe đạp cọc cạch. Bà Bảy bán xôi dạo khắp quận Bình Thạnh nhưng sáng nào cũng ghé mấy trường học khu này bán cho học trò, phụ huynh. Mỗi gói bảy ngàn, mười ngàn, bà lấy công làm lời cũng đủ tiền trọ, tiền ăn với thuốc men tuổi già. Nghe mấy bạn cùng bán ở trường học nói Tết không về, hôm rồi, bà dúi tay mỗi cô một bao đậu đỏ, đậu xanh, dặn dò: “Tết buồn nấu xôi đậu xanh, chè đậu đỏ ăn cho đỡ buồn nha mấy đứa. Tết ăn chè đậu đỏ may mắn lắm đó. Cô về ăn Tết với con trai mấy bữa rồi cô đem quà quê lên cho mà ăn, đừng buồn. Mình tùy hoàn cảnh thôi, ăn Tết trễ cũng được. Cứ an toàn là được. Như cô giờ về cũng ở nhà chứ có đi đâu đâu. Tụi bây ở đây ráng làm, kiếm được nhiều tiền ra Tết nghỉ bù”. Nghe bà Bảy nói, chị Ngọc cười hiền, thấy lòng được ủi an nhiều phần.

Về xóm trọ, chị Ngọc thấy trước cửa phòng có túi quà mầu đỏ. Bên trong có bịch gạo 3 ký, chai dầu ăn, thêm thùng mì tôm. Chưa biết ai gửi, chị Ngọc nhìn quanh định hỏi thăm thì hàng xóm mở cửa nói với sang “Chị chủ nhà mới đem tới đó, phòng nào cũng có. Tháng này còn được giảm 20% tiền nhà lì xì Tết nữa. Tụi mình tính ra may mắn, được chủ nhà thương, cho nợ còn giảm tiền nhà”. Tra khóa vào ổ, miệng cười tươi, chị Ngọc chưa vội mở cửa mà cầm điện thoại bấm liền tin nhắn gửi chủ nhà “Em cảm ơn chị Mai nhiều lắm! Tết xa nhà như vậy là quá đủ đầy rồi. Cảm ơn vì chị thương tụi em như người nhà”. 

Tin nhắn vừa gửi đi, lập tức điện thoại đổ chuông. Là giọng chị Mai chủ nhà, cái giọng rổn rảng quen thuộc của gần 20 căn trọ trong khu: “Ơn nghĩa gì em ơi! Gần Tết chị nấu bánh tét cho mỗi nhà một ít. Có khó khăn gì báo chị nha. Mấy đứa thì như em út chị thôi. Vậy nha, đừng lo”. Điện thoại cúp hồi lâu, chị Ngọc vẫn đứng yên trước cửa, nhìn hoài túi quà đỏ. Ngay lúc này đây, xuân đã ngập lòng chị rồi. Khi được quan tâm, chia sẻ, những người tha hương thấy trái tim ấm áp hơn nhiều. 

Vừa đẩy xe chè vào cổng khu trọ, chị Lan đã nghe thấy chú chủ nhà gọi sang nhận hàng. “Ai gửi vậy ta? Mình có đặt gì đâu?”, chị cứ vò vạt áo, nghĩ đủ đường vẫn chẳng nhớ được gì. Rồi ánh mắt ấy từ thắc mắc chuyển sang hạnh phúc ngập tràn. Là quà quê từ Quảng Ngãi, chồng con gói ghém gửi vào để chị ăn Tết. Cả nhà muốn cho chị bất ngờ nên không gọi trước, nhờ người gửi tới tận phòng trọ. Mở cái thùng xốp mới tinh ra, chị Lan như không tin vào mắt mình. Toàn những món quê hương. Chồng con gửi Tết vào Sài Gòn cho chị rồi còn đâu.

Đường phổi, mạch nha, thịt ngâm mắm, rau trái trong vườn và cả bánh in, bánh tét. Mấy cái bánh tét gói méo xẹo, lạt cột lỏng, có chỗ sút ra, nhìn xấu vô cùng. Vậy mà, chị Lan cầm từng cái, hít hà như sơn hào hải vị. Chị nói, nhìn mấy cái bánh xấu vầy là biết tụi nhỏ gói tặng mẹ. Chị ăn tấm lòng chứ cần gì bánh đẹp, bánh sang. “Tết xa mà tình cảm gia đình khăng khít lắm. Tôi thấy mình hết cô đơn rồi. Giờ dịch cũng phức tạp, mình ở lại Sài Gòn ráng kiếm tiền, đợi tình hình ổn rồi về thăm chồng con cũng được. Cứ nghĩ tới điều tốt đẹp để cố gắng mỗi ngày thôi. Được cái khách thương lắm, đặt xôi chè quá chừng. Có người còn lì xì tiền cho ăn Tết nữa. Lần đầu ăn Tết xa nhà, được yêu thương vậy cảm thấy hạnh phúc”, chị Lan nói, tay vẫn mân mê từng món quà quê đậm vị Tết ta.

Có thể bạn quan tâm

Phòng thí nghiệm Robotics tại Trường đại học Công nghiệp Thành phố Hồ Chí Minh.

Tạo cực xuất sắc từ đại học tinh hoa

Trong bối cảnh khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo trở thành động lực quan trọng của phát triển, Việt Nam cần những cơ sở giáo dục đại học đủ sức đào tạo nhân tài, tạo ra tri thức mới và tham gia giải quyết những bài toán lớn của đất nước. Chủ trương xây dựng đại học tinh hoa vì thế đặt ra yêu cầu chuyển mạnh từ phát triển dàn trải sang tập trung nguồn lực, hình thành những cực xuất sắc có khả năng dẫn dắt và cạnh tranh quốc tế.

Sự kiện thu hút sự quan tâm đặc biệt của các bạn trẻ. Ảnh ban tổ chức cung cấp

Người trẻ góp lời giải cho phát triển bền vững

Từ việc làm xanh, khởi nghiệp xã hội đến công nghệ, môi trường, hơn 40 sáng kiến tại “Ngày Quốc tế Thanh niên 2026” vừa qua cho thấy, những người trẻ đang chủ động tìm lời giải các vấn đề của chính cộng đồng mình.

Ứng dụng RehaTex đang phát huy hiệu quả trong phục hồi chức năng từ xa.

Nối dài hành trình điều trị bằng công nghệ Việt

Từ bài toán duy trì phục hồi chức năng sau khi người bệnh trở về nhà, một nhóm bác sĩ, chuyên gia và kỹ sư Việt Nam đã phát triển giải pháp số nhằm kết nối người bệnh với nhân viên y tế, đưa chỉ định điều trị từ bệnh viện vào từng buổi tập hằng ngày.

Phó Chủ tịch Hội Sinh viên Trường đại học Quy Nhơn Nguyễn Quốc Thịnh nêu đề xuất tại hội nghị.

Thắp sáng khát vọng cống hiến của tuổi trẻ

Tại Hội nghị đối thoại giữa lãnh đạo tỉnh Gia Lai với thanh niên năm 2026, nhiều ý tưởng, giải pháp mang tính đột phá về chuyển đổi số, ứng dụng công nghệ và bảo tồn văn hóa đã được đoàn viên, sinh viên sôi nổi đề xuất, thể hiện tinh thần “Tư duy mới-Khát vọng mới-Hành động mới” của thế hệ trẻ.

Đón đọc Thời Nay số 1730, phát hành thứ năm ngày 13/8

Đón đọc Thời Nay số 1730, phát hành thứ năm ngày 13/8

Sau 1 năm 6 tháng triển khai Nghị quyết 57-NQ/TW, yêu cầu đưa nghiên cứu, đào tạo ra khỏi “ngăn kéo”, hướng vào những bài toán thực tiễn của đất nước ngày một cấp thiết. Các địa phương và doanh nghiệp đang đặt ra những đòi hỏi mới đối với các trường đại học. Không chờ cử nhân, doanh nghiệp bước thẳng lên giảng đường là nội dung bài trang nhất.

Người trẻ tìm hiểu về gốm ở không gian Bảo tàng Gốm cổ sông Hương.

Bảo tàng tư nhân thu hút người trẻ

Cùng với hệ thống bảo tàng công lập, các bảo tàng tư nhân ở Huế đã trở thành điểm đến trên bản đồ tìm kiếm, bổ sung kiến thức của giới trẻ. Đó là nơi những người trẻ tìm hiểu, khám phá văn hóa theo những cách riêng.

Ảnh: ANH QUÂN

Mời dự Giải báo chí “Vì sự nghiệp phát triển Văn hóa Việt Nam”

Ban tổ chức Giải Báo chí toàn quốc “Vì sự nghiệp phát triển Văn hóa Việt Nam” lần thứ Tư vừa ban hành thể lệ giải. Theo đó, giải nhằm tôn vinh đóng góp xuất sắc của người làm báo đối với sự nghiệp phát triển văn hóa Việt Nam. Qua đó, giới thiệu những thành tựu của công tác văn hóa, thông tin, gia đình, thể thao và du lịch; phát hiện những gương tiên tiến trong ngành; cổ vũ cán bộ trong ngành cống hiến nhiều hơn nữa cho sự nghiệp phát triển văn hóa Việt Nam…

Phong trào “Gửi tiết kiệm chung tay vì người nghèo” nhận được sự hưởng ứng, tham gia tích cực của các cơ quan, đơn vị, tổ chức chính trị - xã hội.

Góp vốn mở lối thoát nghèo

Cụ thể hóa Chỉ thị số 39-CT/TW của Ban Bí thư về nâng cao hiệu quả tín dụng chính sách xã hội trong giai đoạn mới, các địa phương tại TP Đà Nẵng huy động nhân dân “Gửi tiết kiệm chung tay vì người nghèo”. Qua đó thêm nguồn lực để tạo lập dòng vốn, giúp hộ nghèo, hộ khó khăn và các đối tượng chính sách được vay vốn làm ăn, vươn lên thoát nghèo bền vững.

Khẩn trương chuẩn bị thẩm định di sản Óc Eo - Ba Thê

Khẩn trương chuẩn bị thẩm định di sản Óc Eo - Ba Thê

Tỉnh An Giang đang khẩn trương hoàn tất các điều kiện về hậu cần, kỹ thuật và nội dung phục vụ thẩm định để đón đoàn chuyên gia Hội đồng Di tích và Di chỉ Quốc tế (ICOMOS) khảo sát thực địa Hồ sơ đề cử Di sản thế giới Khu di tích khảo cổ Óc Eo - Ba Thê vào giữa tháng 8/2026.

Nguy hiểm cận kề đường sắt!

Phố Phùng Hưng (Hà Nội) vào tối, một lúc nào đó bỗng đông lạ thường! Đó là khi tàu hỏa chạy qua tuyến đường sắt dọc theo đường phố. Hàng loạt quán cà-phê nối dọc bên đường sắt đông chật khách ghi hình, chụp ảnh. Đối diện các cửa hàng, cả loạt ghế nhựa cũng được bày dựa vào lan can đường sắt, rất sát khi tàu chạy qua.

GS Jan Deprest hướng dẫn thực hành trên mô hình bào thai.

Nâng cao năng lực hệ thống y học bào thai

Từ chỗ phát hiện những bất thường trước sinh, y học bào thai Việt Nam đã tiến tới can thiệp, điều trị, cứu sống những thai nhi từng đứng trước tiên lượng dè dặt. Nhưng từ những ca bệnh thành công đến năng lực cứu chữa của cả hệ thống vẫn còn một khoảng cách.

Người dân xã AVương (Đà Nẵng) đến các điểm để khám sức khỏe.

Khám định kỳ cho đồng bào vùng cao Đà Nẵng

Ở những vùng núi xa, một lần khám sức khỏe định kỳ vẫn chưa phải điều dễ dàng với nhiều người dân, nhất là đồng bào dân tộc thiểu số. Bởi vậy, những đợt khám, sàng lọc miễn phí đang được Đà Nẵng đưa về tận cơ sở có ý nghĩa lớn, thu hẹp khoảng cách trong chăm sóc sức khỏe giữa miền núi và đô thị.

Vịnh Vĩnh Hy được mệnh danh là một trong bốn vịnh đẹp nhất Việt Nam.

Vịnh xanh bên triền núi

Vịnh Vĩnh Hy (xã Vĩnh Hải, tỉnh Khánh Hòa) gây ấn tượng bởi vẻ đẹp khoáng đạt, nơi những dãy núi nối dài ra biển, ôm lấy mặt vịnh xanh trong. Từ trên cao, cung đường ven biển uốn lượn theo triền núi, mở ra những lớp cảnh quan nối tiếp nhau: Biển xanh, bãi đá, làng chài và những con thuyền nhỏ nằm yên trên mặt nước.

Cắm cờ báo điểm nghi có vật nổ trên điểm cao 1.100 (xã Thanh Thủy, Tuyên Quang).

Trọn lời hẹn, vẹn tấm lòng tri ân (kỳ 1)

Hơn 40 năm sau những ngày khốc liệt ở mặt trận Vị Xuyên (Tuyên Quang), màu xanh đã phủ lên những điểm cao từng bị pháo đạn nghiền nát, nhưng dưới những tầng đất đá, trong hang sâu và khe núi, nhiều người lính vẫn chưa thể trở về. Từ ký ức đau đáu của các cựu binh, những người lính công binh thận trọng dò mìn mở lối cho đội quy tập khoan từng phiến đá, lần tìm từng dấu tích.

Cơ quan chức năng kiểm tra Khu công nghiệp Lê Minh Xuân, phát hiện nhiều sai phạm.

5 công ty trong Khu công nghiệp Lê Minh Xuân bị đề nghị khởi tố

Như thông tin báo Thời Nay đã đưa trong loạt bài “Khu công nghiệp hơn 20 năm bức tử môi trường”, phản ánh về việc vi phạm quy định về xử lý chất thải, khí thải gây ô nhiễm môi trường tại Khu công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp Lê Minh Xuân (xã Tân Nhựt và Bình Lợi, Thành phố Hồ Chí Minh). Ngày 8/8, cơ quan chức năng cho biết, sau khi tiếp nhận thông tin, qua quá trình thực hiện các biện pháp nghiệp vụ, các tổ công tác của Bộ Công an, Cục Môi trường (Bộ Nông nghiệp và Môi trường) và các cơ quan liên quan đã đủ căn cứ chứng minh có ít nhất 5 công ty (trong tổng số 87 công ty vi phạm) tại Khu công nghiệp Lê Minh Xuân có hành vi vi phạm về xử lý chất thải đến mức phải chịu trách nhiệm hình sự theo điều 235 Bộ luật Hình sự vì hành vi gây ô nhiễm môi trường.

Thí sinh cần sắp xếp nguyện vọng theo đúng mức độ yêu thích. Ảnh: HẢI NAM

Phân hóa mạnh, thí sinh cần tỉnh táo

Đầu giờ chiều 9/8, một số trường đại học đã công bố điểm chuẩn tuyển sinh năm 2026, mở màn thời điểm được hàng trăm nghìn thí sinh mong đợi. Các mức điểm đầu tiên cho thấy sự phân hóa rõ giữa các ngành, trường, trong đó nhóm công nghệ, kỹ thuật, kinh doanh tiếp tục có sức hút cao.

Mùa tuyển sinh đại học năm 2026 có 467.590 thí sinh đăng ký vào các ngành STEM.

Làn sóng STEM và bài toán nhân lực

Mùa tuyển sinh đại học năm 2026 ghi nhận lần đầu tiên hơn một nửa số thí sinh đăng ký xét tuyển lựa chọn ít nhất một ngành thuộc khối STEM (Khoa học, Công nghệ, Kỹ thuật và Toán học). Từ tín hiệu tích cực ấy, bài toán đặt ra là nâng cao chất lượng đào tạo, gắn kết với nhu cầu doanh nghiệp để biến lợi thế về nguồn nhân lực thành động lực phát triển đất nước.