Chọn đúng phép thử mô hình phường, xã xã hội chủ nghĩa

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã gợi mở một ý tưởng đáng để xã hội suy nghĩ nghiêm túc: xây thử một phường, một xã xã hội chủ nghĩa, rút kinh nghiệm rồi nhân rộng. Có thể hiểu đây là một đề bài cải cách, từ đó đặt ra những câu hỏi rất cụ thể: chọn nơi nào, làm ở quy mô nào, trao quyền ra sao, đo thành công bằng gì, và quan trọng nhất, mô hình ấy có lặp lại được ở những nơi bình thường khác hay không?

Thành phố đang tiếp tục hoàn thiện các tiêu chí và lộ trình để xin ý kiến các cơ quan Trung ương trước khi chính thức thực hiện. Ảnh: VGP/MINH ANH
Thành phố đang tiếp tục hoàn thiện các tiêu chí và lộ trình để xin ý kiến các cơ quan Trung ương trước khi chính thức thực hiện. Ảnh: VGP/MINH ANH

Nếu chọn một nơi để "thử", theo tôi, ngay từ đầu cần tránh hai thái cực. Một là chọn nơi quá thuận lợi - thu nhập cao, hạ tầng đã tốt, bộ máy đã mạnh, cơ cấu dân cư quá đặc biệt - để thành công gần như được bảo đảm. Hai là chọn nơi quá khó khăn khiến ta phải dồn mọi nguồn lực phát triển. Một thí điểm chỉ đáng làm khi điểm xuất phát của nó đủ thuận lợi để thay đổi, nhưng cũng đủ bình thường để nơi khác học được.

Tổ chức đúng không gian

“Phường, xã xã hội chủ nghĩa” ở đây cần được hiểu như một phép thử về năng lực tổ chức đời sống ở cấp cơ sở: bộ máy có gần dân hơn không, dịch vụ công có đến đúng người hơn không, chi phí sống có giảm không, người dân có được tham gia nhiều hơn không, và các nhóm dân cư khác nhau có cùng được hưởng lợi hay không.

Nói cách khác, vấn đề không chỉ là xây gì, mà là thử điều gì. Một con đường mới, một công viên mới, một trụ sở mới hay một khu dân cư mới có thể làm một nơi khang trang hơn, nhưng chưa đủ chứng minh rằng ta đã tìm được một mô hình xã hội có thể nhân rộng. Phép thử phải chạm vào những yếu tố cốt lõi: cơ chế phối hợp giữa các ngành, cách phân bổ ngân sách, sử dụng đất đai, cung cấp dịch vụ công, cách người dân tham gia quyết định việc chung, và cách đo lường sự thay đổi trong đời sống hằng ngày.

Muốn vậy, trước hết phải xác định đúng quy mô. Quy mô của một cộng đồng không phải con số tùy chọn, mà do mục tiêu xã hội quyết định. Khoảng 5.000 đến 10.000 người tạo đủ nhu cầu cho một trường tiểu học và một công viên trong tầm đi bộ; đó là quy mô của một đơn vị ở. Vài đơn vị ở hợp lại mới đủ cho trường trung học, chợ, trạm y tế và những dịch vụ hằng ngày của một phường. Lớn hơn nữa, khoảng 150.000 đến 300.000 người mới đủ lý do để tổ chức bệnh viện đa khoa, trung tâm văn hóa - thể thao, giao thông công cộng nội vùng và các thiết chế công cộng quy mô lớn.

Nhìn từ số liệu hành chính mới, một phường hay một xã hiện nay chưa đủ lớn để kiểm chứng đầy đủ một mô hình xã hội thu nhỏ. Dân số trung bình một phường hiện khoảng 63.000 người; một xã khoảng 23.000 người. Nếu muốn thí điểm một hệ sinh thái dịch vụ công cấp đô thị, quy mô thấp nhất không nên dưới 200.000 người. Dưới ngưỡng ấy, ta có thể làm tốt một khu ở, một phường đẹp, một xã văn minh; nhưng rất khó kiểm chứng đầy đủ các thiết chế về y tế, giáo dục nghề nghiệp, giao thông công cộng, văn hóa và an sinh cho nhiều nhóm dân cư.

Khi Tổng Bí thư, Chủ tịch nước gợi mở quy mô 500.000 đến 1 triệu dân, con số ấy không nên được hiểu như sự phóng đại hành chính. Nó chạm đến một tầng bậc khác: thị trường lao động và sự đa dạng xã hội. Một cộng đồng vài vạn người có thể là nơi ở tốt, nhưng khó là một nền kinh tế hoàn chỉnh. Ở quy mô 500.000 đến 1 triệu dân, mô hình mới có cơ hội tạo ra đủ ngành nghề, doanh nghiệp và dịch vụ để nhiều cư dân tìm được việc làm ngay trong nơi mình sống, tránh cái bẫy “đô thị để ngủ”. Quy mô ấy cũng đủ lớn để các vấn đề thật của xã hội cùng xuất hiện: nhà ở, việc làm, giáo dục, y tế, giao thông, môi trường, văn hóa, an sinh và quản trị cơ sở.

Từ đó có thể rút ra nguyên tắc chọn nơi thí điểm. Không nên chọn nơi giàu nhất, nghèo nhất, đông dân quá đặc thù, hay có cơ cấu dân số quá khác phần còn lại của địa phương. Các chỉ số nên nằm quanh mức trung vị: thu nhập không quá cao cũng không quá thấp, tỷ lệ hộ nghèo và lao động phi chính thức không quá dị biệt, cơ cấu tuổi và nghề nghiệp đủ đa dạng, hạ tầng ở mức còn phải phát triển, bộ máy có năng lực tiếp nhận đổi mới. Nơi được chọn phải có khả năng thành công, nhưng thành công của nó phải là lời giải hữu ích cho những nơi khác.

Phạm vi thí điểm cũng không nên bó hẹp trong đường ranh hành chính của một phường hoặc xã, nếu đường ranh ấy không phản ánh một hệ thống đời sống hoàn chỉnh. Có thể chọn một phường hoặc xã làm hạt nhân chính trị - hành chính, nhưng phạm vi kiểm chứng nên là một không gian chức năng: nơi người dân ở, học, làm việc, khám, chữa bệnh và sinh hoạt trong cùng một hệ thống. Đó cũng có thể là một cụm phường - xã liên thông, hoặc một đô thị trung tâm của tỉnh cùng vùng ven gắn bó hữu cơ với nó. Ở đây có thể thử nghiệm một cơ chế điều phối mới ở cấp cơ sở mở rộng: chính quyền gần dân hơn, nhưng vẫn nhìn được không gian phát triển như một chỉnh thể.

Cơ chế ấy không nhất thiết phải tạo thêm một tầng nấc hành chính. Điều cần hơn là một đầu mối chịu trách nhiệm đến cùng về kết quả, một bộ dữ liệu chung để ra quyết định, một ngân sách có thể lồng ghép nhiều nguồn lực, và một quy trình để người dân tham gia từ sớm.

Bên trong mô hình ấy, quy mô lớn mới chỉ là điều kiện cần; điều quyết định là cách tổ chức. Một đô thị tự chủ không phải là một khối dân cư khổng lồ, mà là một chuỗi những đơn vị ở gắn kết. Mỗi đơn vị phải trộn lẫn chỗ ở với việc làm, trường học, cửa hàng, dịch vụ công và không gian xanh, sao cho phần lớn nhu cầu hằng ngày nằm trong vài phút đi bộ hoặc một chặng giao thông công cộng.

Xây dựng đúng tiêu chí

Một điểm quan trọng là cần nhìn thẳng vào thực trạng đô thị nước ta. Phần lớn khu đô thị mới đang mắc những căn bệnh mà mô hình này cần chữa: thiếu cây xanh, công viên, mặt nước; thiếu trường học, trạm y tế, sân chơi; kết nối hạ tầng yếu; nhà ở xa nơi làm việc. Ta đã xây rất nhiều “chỗ ở”, nhưng chưa xây được bao nhiêu “nơi sống”. Một phường xã hội chủ nghĩa phải trả lời được những câu hỏi rất đời thường: gia đình trẻ có mua nổi nhà không, con có chỗ học gần nhà không, người già có trạm y tế trong tầm đi bộ không, người lao động có tìm được việc làm trong cùng vùng đô thị không, người dân có công viên, thư viện, chợ và không gian sinh hoạt cộng đồng thuận tiện không.

Mô hình này cũng phải tìm được bước đột phá về chi phí nhà ở. Đây là nỗi nhức nhối lớn nhất của đô thị Việt Nam. Việt Nam có một lợi thế hiếm có để thay đổi điều này: chế độ sở hữu toàn dân về đất đai. Khi đất thuộc sở hữu toàn dân, Nhà nước có thể tổ chức phát triển nhà ở theo giá gốc và giữ phần địa tô tăng thêm cho cộng đồng, thay vì để toàn bộ giá trị ấy chảy vào đầu cơ. Đất tăng giá nhờ đường sá, trường học, công viên và metro do xã hội đầu tư thì phần giá trị tăng thêm ấy phải quay lại phục vụ xã hội.

Đó là cách một nền kinh tế đô thị tự nuôi lấy phúc lợi của mình. Khi đó, công bằng xã hội không còn là phần chi thêm sau tăng trưởng, mà trở thành nguyên tắc tổ chức ngay từ đầu của quá trình phát triển đô thị. Một mô hình xã hội chủ nghĩa ở cấp cơ sở, nếu muốn có sức thuyết phục, phải chứng minh được rằng Nhà nước có thể dùng công cụ đất đai và quy hoạch để kéo chi phí sống xuống, nâng chất lượng sống lên, và làm cho thành quả phát triển đến được với người lao động bình thường.

Tổ chức không gian, nếu làm tới nơi, còn chạm tới dân chủ cơ sở và văn hóa cộng đồng. Dân chủ không chỉ cần quy trình, mà cũng cần nơi chốn cụ thể: nhà sinh hoạt cộng đồng, quảng trường, sân chơi, thư viện, hành lang đi bộ, nơi người dân gặp nhau, bàn bạc và cùng quyết định. Văn hóa cũng không nên là tấm vé vào cửa để sàng lọc cư dân, mà là điều được nuôi lớn trong một môi trường sống tốt: con phố an toàn, sân chơi nơi trẻ nhỏ và người già gặp nhau, khoảng sân chung để hàng xóm còn biết mặt nhau... Cũng từ góc nhìn ấy, cần thận trọng khi đặt tiêu chí. Nếu xét các điều kiện về dân trí, kinh tế... cho ai được vào ở thì vô tình dựng lên một bộ lọc, khiến mô hình không còn điển hình.

Khi cải tạo một phường hay xã đã có, thứ quý giá nhất cần gìn giữ thường không nằm trên bản vẽ. Đó là mạng lưới đời sống đã bám rễ ở đó: tình làng nghĩa xóm, những lề thói gắn kết con người qua nhiều thế hệ, ký ức về một địa danh, niềm tự hào của một cộng đồng. Một bản sắc văn hóa không thể dựng lên bằng công trình; nó chỉ lớn lên trong những không gian cho phép con người sống cùng nhau. Nhiệm vụ của quy hoạch là nâng niu mạng lưới ấy, bổ sung hạ tầng còn thiếu, mở rộng cơ hội phát triển, chứ không phải san phẳng rồi xây lại từ đầu.

Cải tạo hay xây mới?

Về hai phương án Tổng Bí thư gợi mở - cải tạo một đơn vị có sẵn hoặc xây mới - theo tôi nên làm cả hai, nhưng với vai trò khác nhau. Xây mới có ích để kiểm chứng một mô hình được thiết kế đồng bộ từ đầu: hạ tầng ngầm, năng lượng, giao thông, nhà ở vừa túi tiền, việc làm và dịch vụ công. Nhưng bài học quý nhất, và cũng khó nhất, nằm ở việc cải tạo một nơi điển hình, nơi hàng trăm nghìn người đang sống, nơi có cả cái tốt cần giữ và cái yếu cần sửa.

Cuối cùng, một mô hình thí điểm chỉ có ý nghĩa nếu nó để lại được phương pháp. Sau vài năm, điều cần có không chỉ là một nơi khang trang hơn, mà là một bộ bài học có thể chuyển giao nhân rộng. Nó phải là một nơi chốn có thật - nơi một lý tưởng được kiểm chứng bằng chính đời sống mà nó tạo ra mỗi ngày, và nơi bài học thành công có thể đi tiếp sang những cộng đồng khác.

Thành công của thí điểm, vì thế, không nằm ở việc tạo ra một ngoại lệ đẹp. Thành công là chứng minh được rằng một nơi bình thường, nếu được trao đúng cơ chế, tổ chức đúng không gian, đo đúng kết quả và có sự tham gia thật của người dân, có thể trở nên đáng sống hơn. Đó mới là phép thử đáng làm, và đáng để nhân rộng.

Tác giả Nguyễn Đỗ Dũng là Tổng Giám đốc Công ty Tư vấn quốc tế enCity, cựu giảng viên cao học Đại học Quốc gia Singapore, chuyên gia quy hoạch đô thị với kinh nghiệm tham gia quy hoạch và thiết kế các dự án phát triển đô thị quy mô lớn tại hơn 10 quốc gia.

Có thể bạn quan tâm

Bí thư Đảng ủy phường Hồng Hà Bùi Tuấn Anh (bên phải) gặp người dân giải thích về chính sách đền bù, giải phóng mặt bằng tại cơ sở.

Dấu ấn tại những đô thị đặc biệt

Tại các đô thị đặc biệt, sau một năm vận hành, bộ máy mới đã góp phần rút ngắn quy trình xử lý công việc, thể hiện rõ năng lực giải quyết những nhiệm vụ khó như giải phóng mặt bằng, quản lý đất đai, triển khai các dự án hạ tầng trọng điểm, cung cấp dịch vụ công và nâng cao chất lượng phục vụ người dân...

Tổ công tác của tỉnh Sơn La kiểm tra việc vận hành Trung tâm Phục vụ hành chính công xã Mường Cơi.

Khi chính quyền đến gần dân hơn

Sau một năm vận hành, mô hình mới đang cho thấy những chuyển biến rõ nét trong việc nâng cao năng lực của chính quyền cơ sở, đưa dịch vụ công đến gần người dân hơn và từng bước thu hẹp khoảng cách giữa chính quyền với nhân dân ở những địa bàn còn nhiều khó khăn, đặc thù.

Chuyển đổi số giúp người dân thuận tiện hơn khi làm các thủ tục hành chính. Ảnh: NAM NGUYỄN

Nhìn thẳng những điểm nghẽn sau sắp xếp

Văn phòng Trung ương Đảng vừa ban hành Thông báo Kết luận của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại cuộc làm việc với Ban Chỉ đạo Trung ương về sơ kết một năm vận hành tổ chức tổng thể của hệ thống chính trị, mô hình chính quyền 3 cấp. Đáng chú ý, bên cạnh việc ghi nhận những kết quả bước đầu, thông báo đặt ra yêu cầu rà soát sự cần thiết tiếp tục điều chỉnh, sáp nhập một số xã, phường; nghiên cứu mô hình đơn vị hành chính đô thị đặc biệt mang tính hạt nhân để điều phối phát triển...

Người dân làm thủ tục tại trung tâm hành chính công Phường Cầu Giấy. Ảnh: HẢI NGUYỄN

Nâng cao năng lực phục vụ và hiệu quả quản trị

Mục tiêu của cuộc cải cách không chỉ là giảm đầu mối mà phải nâng cao năng lực phục vụ và hiệu quả quản trị. Từ thực tiễn các địa phương, nhiều chuyên gia cho rằng, yêu cầu đặt ra hiện nay là tiếp tục hoàn thiện thể chế, xây dựng đội ngũ cán bộ đáp ứng yêu cầu mới và tạo lập cơ chế vận hành linh hoạt, phù hợp với đặc thù của từng địa bàn.

Chị Hoan kiểm tra miến phơi khô tự nhiên dưới nắng.

Người phụ nữ Tày đưa miến dong vượt đại dương

Từ đại ngàn xã Côn Minh (Thái Nguyên), người phụ nữ dân tộc Tày Nguyễn Thị Hoan đã viết nên câu chuyện cổ tích cho nông sản quê hương. Không cam chịu nhìn sản vật quý của bản làng bị ép giá, chị tìm cách biến những sợi miến mộc mạc thành “sợi vàng” chắp cánh cho ước mơ thoát nghèo vùng cao.

Kiểm tra công tác tại khu xử lý đạn.

Những người giữ lửa quân khí (Kỳ 1

Có những địa danh nằm khuất lấp trên bản đồ, không được nhiều người biết đến nhưng giữ một vị trí không thể thay thế trong lịch sử xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Kho K812, kho quân khí cấp chiến lược thuộc Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật, tọa lạc giữa vùng rừng núi tây bắc xứ Nghệ là một nơi như thế.

Đại diện Ban tổ chức thông tin về cuộc thi.

Vị thế mới trên bản đồ khoa học-công nghệ

Cuộc thi Hackathon quốc tế chuyên sâu về tính toán lượng tử (QC4SG 2026) sẽ diễn ra tại Gia Lai vào tháng 7 tới. Sự kiện do UBND tỉnh Gia Lai phối hợp cùng các đối tác trong nước và quốc tế tổ chức, quy tụ thí sinh từ hơn 24 quốc gia, hứa hẹn trở thành điểm nhấn khoa học-công nghệ mang tầm toàn cầu.

Đón đọc Thời Nay số 1715, phát hành thứ hai, ngày 22/6

Đón đọc Thời Nay số 1715, phát hành thứ hai, ngày 22/6

Hội Báo toàn quốc 2026 vừa diễn ra tại TP Hải Phòng, quy tụ 66 đơn vị, cơ quan báo chí và các cấp Hội Nhà báo với 87 gian trưng bày. Không khí ngày hội lớn của những người làm báo cả nước không chỉ hiện lên qua những gian trưng bày, mà còn ở nhịp trao đổi sôi nổi của Diễn đàn Báo chí toàn quốc 2026. Trang nhất ghi nhận với chùm ảnh Hội Báo toàn quốc 2026: Diện mạo mới của báo chí Việt Nam.

Cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Xuân Đài cùng các thành viên Câu lạc bộ Hạnh Nguyện chuẩn bị các suất cơm trao tặng người dân khó khăn trên địa bàn.

Những suất cơm mang nghĩa tình quân dân

Từ những bữa cơm giản dị được chuẩn bị bởi cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Xuân Đài (Ban Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Đắk Lắk), nhiều người dân khó khăn đã cảm nhận được sự sẻ chia và ấm áp của tình quân dân nơi vùng biên.

Người lao động tìm hiểu thông tin tại một dự án nhà ở cho người thu nhập thấp. Ảnh: NAM NGUYỄN

Từ sở hữu nhà đến quyền được an cư

Hàng loạt dự án nhà ở xã hội cho thuê đã và sắp được khởi công cho thấy sự dịch chuyển đáng chú ý trong giải quyết bài toán an cư. Đây là bước điều chỉnh quan trọng trong chiến lược phát triển thị trường nhà ở quốc gia trong bối cảnh giá nhà ngày càng vượt xa khả năng chi trả của phần lớn người lao động.

Ông Nick Út và bà Phan Thị Kim Phúc (em bé Napalm) tiếp kiến Nữ hoàng Anh Elizabeth II.

Nghe chuyện Nick Út khi rong ruổi Cát Tiên

Tôi được mời vào Vườn Quốc gia (VQG) Cát Tiên (tỉnh Đồng Nai), tham dự lễ hội quan sát và chụp ảnh chim hoang dã quốc tế Bird Race 2026 cùng người của nhiều quốc gia trên thế giới. Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Trường Sinh, Chủ nhiệm CLB Nhiếp ảnh Thiên nhiên Hoang dã Việt Nam giới thiệu tôi với ông Nick Út. Rồi giao “trọng trách”: Dẫn “đại lão nhà báo huyền thoại” 75 tuổi ấy đi chụp ảnh chim, thú ở nơi được ví như một “châu Phi bên bờ sông Đồng Nai”.

Đón đọc Thời Nay số 1714, phát hành thứ năm, ngày 18/6

Đón đọc Thời Nay số 1714, phát hành thứ năm, ngày 18/6

FPT, CMC đang là những dấu ấn hiếm hoi của doanh nghiệp công nghệ trên thị trường chứng khoán Việt Nam. Trong bối cảnh trí tuệ nhân tạo (AI), bán dẫn, dữ liệu và nền kinh tế số tăng tốc, việc mở rộng cánh cửa thị trường vốn cho doanh nghiệp công nghệ được kỳ vọng sẽ tạo thêm những động lực tăng trưởng mới. Trang nhất ghi nhận Mở đường cho doanh nghiệp công nghệ lên sàn.

Khởi tranh cuộc thi ẩm thực quốc tế

Khởi tranh cuộc thi ẩm thực quốc tế

Cuộc thi ẩm thực quốc tế ProChef Việt Nam 2026 vừa chính thức khởi tranh tại Trường đại học Đông Á (TP Đà Nẵng), quy tụ 46 đầu bếp chuyên nghiệp cùng nhiều chuyên gia, giám khảo quốc tế uy tín.

Những người trẻ chia sẻ về sáng tạo trong một buổi giới thiệu về Quỹ Lê Bá Đảng. Ảnh: Lebadang Creative Arts Fund

Khơi mở một thế hệ sáng tạo

Tiếp nối tinh thần sáng tạo và niềm đam mê nghệ thuật của cố danh họa Lê Bá Đảng, những người trẻ hôm nay vẫn không ngừng theo đuổi giá trị mà bậc tiền bối để lại. Thông qua Quỹ sáng tạo Lê Bá Đảng, những phát hiện mới góp phần gìn giữ mạch nguồn di sản và thắp sáng ngọn lửa sáng tạo.

Nhà báo Lê Hoàng Triều (bên trái) trao quà hỗ trợ địa phương bị ảnh hưởng bởi mưa lũ.

Phát triển hệ sinh thái truyền thông đa nền tảng từ lợi thế hợp nhất

Những chuyển biến nhanh chóng của xu hướng truyền thông hiện đại đang đặt báo chí địa phương trước yêu cầu phải đổi mới toàn diện về nội dung, công nghệ lẫn phương thức tiếp cận công chúng. Chia sẻ với Thời Nay, nhà báo Lê Hoàng Triều, Giám đốc Báo và Phát thanh, Truyền hình Khánh Hòa cho biết, đây cũng là thời điểm để báo chí chính thống khẳng định rõ hơn vai trò định hướng thông tin, lan tỏa những giá trị tích cực và phục vụ hiệu quả nhiệm vụ chính trị tại địa phương.

Sao cho tái định cư đến nơi đến chốn

Những ngày này, khu tái định cư tại xã Thư Lâm (Hà Nội) dành cho người dân phường Hồng Hà (Hà Nội) chịu ảnh hưởng từ dự án xây dựng cầu Trần Hưng Đạo, cầu Tứ Liên được chú ý nhiều hơn. Bên các lô đất đã chia cùng phần vỉa hè và các đoạn đường nhựa nội khu đã làm xong, có một, hai ngôi nhà đang xây dựng.

Dự thảo Chiến lược phát triển hệ thống báo chí xác định nguồn nhân lực là yếu tố then chốt của quá trình chuyển đổi. Ảnh: ANH QUÂN

Khơi thông nguồn lực để báo chí phát triển bền vững

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đang lấy ý kiến đối với Dự thảo Chiến lược phát triển và quản lý hệ thống báo chí đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045, đánh dấu sự chuyển dịch quan trọng từ quá trình "quy hoạch, sắp xếp" sang giai đoạn "phát triển".

Sau sự cố, chính quyền địa phương đã rà soát, yêu cầu đóng cửa các điểm kinh doanh nếu không đáp ứng đủ điều kiện.

Huế siết quản lý du lịch suối, thác

Hai vụ đuối nước liên tiếp xảy ra ngày 3/6 tại Suối Mơ, xã Chân Mây-Lăng Cô, thành phố Huế, khiến một du khách 60 tuổi đến từ Đà Nẵng và một du khách nước ngoài tử vong, đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về an toàn tại các điểm du lịch sinh thái gắn với sông, suối, thác.