Chợ phiên trên cao nguyên gió

Đồng bào phía bắc di cư vào Tây Nguyên mang theo nếp sống, văn hóa và có nét đặc sắc gắn với đời sống bà con là chợ phiên. Phiên chợ đặc biệt ấy diễn ra vào mỗi sáng chủ nhật ở xã Đăk R’Măng, huyện Đăk G’Long, tỉnh Đắc Nông.
Bà con dân tộc được đến với không gian quen thuộc. Ảnh: HUY TINH
Bà con dân tộc được đến với không gian quen thuộc. Ảnh: HUY TINH

Từ thành phố Gia Nghĩa, khoảng 50 cây số băng qua những quãng đường rừng, những quả đồi hình bát úp um tùm cây xanh. Thỉ thoảng mới gặp một chuyến xe ngược chiều của người dân đi rẫy mang gùi. Chợ phiên hiện lên rực rỡ bởi sắc mầu váy áo được choàng lên người phụ nữ, giữa một thung lũng hẹp phủ đầy cây xanh. Những người phụ nữ làm rẫy có bắp chân tròn chắc, người thấp đậm, da nâu bóng khỏe mạnh. Chị em bận những chiếc áo váy có nhiều lớp và rực rỡ sắc mầu tươi sáng. Váy hoa, áo hoa, dải đeo thêu hoa, mũ, khăn đội đầu cũng mang mầu hoa rực rỡ, những dải đeo quanh hông cũng nhiều mầu đan xen.

Đến chợ phiên ăn thắng cố. Mọi người hẹn nhau câu ngắn ngủi như chúng tôi đang nói với nhau. Ở các quán ăn, hầu hết là cánh đàn ông đợi nhau bên chén rượu. Đàn ông sau khi “trút vợ” xuống khỏi yên xe là sà vào quán ven đường. Họ rít từng hơi thuốc lào, nghiêng đầu nhả khói theo màn mây trời bay chấp chới trên đỉnh núi. Họ ồn ào trò chuyện, tháo con dao quắm ra để bên cạnh như vật trang trí. Nhận ra khách quen, chị chủ quán múc ra một tô thắng cố to có nội tạng của bò, thịt nấu với gừng, hồi, quế dậy mùi. Cả cái nồi to, chị chủ quán bảo, trong đó là 15 cân thịt đấy.

Ngoài thắng cố, chợ còn có mèn mén, canh đậu, xôi nhiều mầu nhuộm từ lá, bánh treo lá…, những thứ đặc trưng của chợ phiên nơi đây. Tôi rảo bước nhanh đến các hàng đặc sản vừa nghe giới thiệu. Canh đậu là đậu phụ nấu lẫn với rau trong chiếc chảo gang to đùng, trên lò lửa âm ỉ cháy còn có một chiếc xẻng to để xắn đậu… Người bán sẽ múc một tô to, gồm nước, đậu bưng đến bàn cho thực khách. Hàng xôi nhiều mầu lấp lánh cũng đông người. Cụ bà mặc bộ váy hoa sặc sỡ tay xới xôi ngũ sắc thoăn thoắt chào mời. Chợt thấy cụ già, vừa ăn canh đậu, vừa gọi điện thoại qua hình ảnh cho người thân.

Càng trưa, chợ càng đông người tụ về từ các hướng. Tiếng dao chặt, cười nói, mặc cả đều rộn ràng tươi vui. Cảm giác đến đây ngoài du khách thì hầu hết người đi chợ là đi chơi, hò hẹn chứ không đơn thuần là mua sắm. Bây giờ để tìm được những phiên chợ “chưa bị thương mại hóa” ấy quả là ít ỏi. Mong sao có thêm nhiều hình thức đầu tư, quảng bá để nhiều du khách được trải nghiệm phiên chợ Tây Bắc đặc sắc trong lòng cao nguyên.

Có thể bạn quan tâm

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!