Nhà báo, nhiếp ảnh gia Hoàng Kim Đáng:

Tôi sẽ tiếp tục viết và làm sách về Đường Trường Sơn

Chín năm, 10 tháng và bảy ngày là thời gian ở trong quân ngũ, chiến đấu và làm báo trên đường Trường Sơn của ông, những con số mà ông không thể quên. Đó cũng là quãng thời gian ông tự học về nhiếp ảnh để vừa viết báo vừa ghi lại những hình ảnh lịch sử trên con đường huyền thoại ấy…
Những cô gái mở đường Trường Sơn đẹp như trong "Bài ca mở đường". Ảnh: Hoàng Kim Đáng
Những cô gái mở đường Trường Sơn đẹp như trong "Bài ca mở đường". Ảnh: Hoàng Kim Đáng

Nhà báo, nhiếp ảnh gia Hoàng Kim Đáng dành thời gian trò chuyện với chúng tôi về quãng thời gian "bước ngoặt đời người" ấy của ông, nguồn cảm hứng và động lực giúp ông giữ lửa nhiệt huyết với công việc, để sống vui và tiếp tục cống hiến cho cuộc đời những ấn phẩm giàu ý nghĩa.

Nhà báo, nhiếp ảnh gia Hoàng Kim Đáng.

Nhà báo, nhiếp ảnh gia Hoàng Kim Đáng.

Vẫn chưa có những trang viết xứng đáng về đồng đội

- Ông nhập ngũ khi đã có gia đình và hai con còn nhỏ. Đó là những năm tháng mà nay nhớ lại, cảm xúc trong ông chắc hẳn vẫn rất đặc biệt?

- Trước khi nhập ngũ, tôi đang công tác trong ngành giáo dục của tỉnh Hưng Yên, từng là chiến sĩ thi đua 5 năm liền của ngành giáo dục, được Bộ trưởng Nguyễn Văn Huyên trực tiếp trao bằng khen Giáo viên dạy giỏi. Ông đã xem tôi như là một nhân tố của ngành giáo dục Hưng Yên. Tôi rất vui về điều đó. Nếu không có bước ngoặt nhập ngũ, tôi sẽ vẫn là một nhà giáo (cười).

Tôi lên đường trong một ngày tháng 4/1965. 60 năm qua rồi. Tôi nhớ lúc đó, mới học xong lớp cảm tình Đảng, nhưng tôi đã phát biểu: Tôi sẽ phấn đấu bằng máu để trở thành một đảng viên chân chính, trong cuộc sống, luôn ngẩng cao đầu…

Song, có lúc, nghĩ lại về những năm tháng ấy, tôi vẫn rùng mình. Qua một đêm thoát chết, có lúc buột miệng gọi “Bố ơi! Con chỉ mong về nhà, nhìn thấy bố, ôm lấy bố một cái, rồi lại đi”.

- Gần 10 năm trong quân ngũ, ông có khi nào được về phép?

- Tôi được về phép một lần trong năm 1970, ba ngày. Đầu năm 1974, gia đình tôi nhận được tin báo tử nhầm. Đến khi tôi gửi thư, nhờ người cùng làng mang về tận nhà để báo tin vẫn còn sống, nhưng gia đình vẫn không tin! Chuyện đó cũng thường xảy ra trong chiến tranh (cười).

- Công việc làm báo, chụp ảnh ở đường Trường Sơn đến với ông trong hoàn cảnh như thế nào, thưa ông?

- Sau khi nhập ngũ, tôi làm lính công binh tại các trận địa bảo vệ tên lửa bắn B52 từ Hà Đông, thị xã Sơn Tây lên đến tỉnh Lạng Sơn. Cuối năm 1965, tôi bắt đầu hành quân vào Trường Sơn, tiếp tục làm lính công binh cho đến khi bị sốt rét ác tính, phải trở ra bệnh viện ở khu 4 điều trị trong bảy tháng. Tháng 9/1967, sức khoẻ được hồi phục, tôi quay lại Trường Sơn. Khi đó, cơ quan tuyên huấn của Đoàn 559 có chủ trương thực hiện một tờ báo, lấy tên là Trường Sơn gang thép và tôi đã được phân công về đó. Cả tờ báo chỉ có bốn người làm, từ tổng biên tập đến bộ phận viết và sản xuất, in roneo (in thủ công với trục quay ru-lô). Đến cuối năm 1968, tờ báo được nâng cấp, đổi tên thành Trường Sơn, có sự tham gia của nhiều người hơn, như các anh nhà thơ Phạm Tiến Duật, nhà văn Lê Lựu, Hoàng Đình Tài (họa sĩ), Vương Khánh Hồng (chụp ảnh). Báo được in ty-po (in mực trên máy), số lượng trang và bản in đều tăng lên.

Tôi tự học về nhiếp ảnh, học in tráng ảnh từ nhà thơ Trọng Khoát dưới ánh đèn dầu trong hầm trú ẩn. Tôi học cách viết, cách chụp ảnh từ những tờ báo lớn, như báo Nhân Dân, Quân đội nhân dân gửi vào chiến trường, học cách tiết kiệm phim để từng cú bấm máy không lãng phí.

- Ông không thể quên những kỷ niệm về đồng chí, đồng đội của mình. Có lẽ, nhiều người trong số họ cũng là nhân vật trong ảnh của ông…

- Tôi nhớ rõ tên, quê quán của họ. Chị xem bức ảnh về Trung uý, Đại đội trưởng công binh Nguyễn Văn Hương, quê Thái Bình, tại Tập đoàn trọng điểm A.T.P ở giữa đông và tây dãy Trường Sơn. Nơi được xem như yết hầu của tuyến đường, bom Mỹ thả gần như suốt ngày đêm. Hôm đó, đã gần sáu giờ tối, nhận lệnh phải thông đường, anh Hương từ chỗ trú ẩn, bật nhảy lên mặt đường, trong khoảnh khắc, tôi cũng lao theo anh. Gương mặt ấy hướng thẳng về phía trước, nhất là đôi mắt ấy, đang chất chứa suy nghĩ rất lung. Bức ảnh được chụp góc nghiêng 90 độ, anh Hương đội chiếc mũ bện bằng các mảnh bao tải. Tôi vẫn gọi đây là hình ảnh “Spartacus Việt Nam”… Đến nay, tôi vẫn chưa biết thêm tin gì về anh Hương, dù đã từng làm nhiều cách.

Ngọc Huệ, cô gái Ninh Bình xinh đẹp, hát hay lắm. Hôm trước, đài vừa phát bài Tiếng đàn Ta-lư, hôm sau, cô ấy đã thuộc lòng, hát lanh lảnh, chẳng kém tiếng hát trên đài. Huệ còn chơi cờ tướng rất giỏi và viết tốt, là đồng đội của tôi kể từ lúc bắt đầu làm báo Trường Sơn gang thép. Huệ sống rất có chí khí. Huệ cho tôi đọc nhiều nhật ký, ghi chép riêng của cô ấy ngay nơi chiến trường. Cô ấy có giấy báo đỗ đại học nhưng đã trích máu để viết đơn gia nhập thanh niên xung phong, vào Trường Sơn. Cô ấy sẽ trở thành một cây bút trưởng thành từ Trường Sơn nếu như không chết vì bom bi…

Tôi đã có mặt ở những trọng điểm ác liệt nhất trên tuyến đường: Xiêng Phan, ngã ba Lằng Khằng, Khe Tang, Tà Khống, dốc Bạc 105… Trực tiếp chứng kiến, trải qua chiến tranh, tôi vẫn cảm thấy chưa hoàn thành được các trang viết xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội.

Hình ảnh “Spartacus Việt Nam”- Trung úy, Đại đội trưởng công binh Nguyễn Văn Hương. Ảnh: Hoàng Kim Đáng
Hình ảnh “Spartacus Việt Nam”- Trung úy, Đại đội trưởng công binh Nguyễn Văn Hương.
Ảnh: Hoàng Kim Đáng

Mong có đủ sức khoẻ để hoàn thành thêm nhiều đầu sách

- Thưa ông, năm 2007, ông đã chủ biên cuốn sách gần 400 trang, in mầu và ba ngữ Việt, Anh, Pháp, nhan đề Đường Hồ Chí Minh trong chiến tranh, do Nhà xuất bản Chính trị quốc gia ấn hành. Phải chăng, công trình ấy còn có những điều mà ông chưa thể nói tới?

- Cảm ơn chị đã nhắc tới công trình mà tôi nghĩ rằng, khó có thể làm lại. Nhân đây, tôi kể chị nghe: Tháng trước, tôi nhận được một bản sách này do Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên (1923-2019) viết đề từ gửi tặng tôi. Dòng cảm tưởng, ghi ngày 19/5/2007, được ông viết ngay trang sách đầu, khiến tôi rất xúc động. Ông gọi tôi là một “chí sĩ ở chiến trường Trường Sơn, Đường Hồ Chí Minh”. Ông nói “thay mặt Bộ Đội Trường Sơn” (nguyên văn viết hoa bốn từ này-PV), trân trọng cảm ơn tôi về công phu soạn thảo cuốn sách này. Thế nào mà cuốn sách được nhờ gửi qua mấy chiếc cầu kết nối, nay mới đến tay tôi…

Cuốn sách có bốn chương nội dung về chân dung tuyến đường, về vị trí, vai trò của tuyến đường trong toàn bộ Chiến dịch Hồ Chí Minh, về những tháng ngày chiến đấu của bộ đội ta… Ở đó, có hàng trăm hình ảnh của tôi và nhiều đồng nghiệp khác chụp tại đường Trường Sơn, có bài viết của các tướng lĩnh về nhiều sự kiện, vấn đề quan trọng diễn ra trên cả tuyến đường…

Nhưng, theo thời gian, tôi càng thấm thía hơn về những được-mất từ khốc liệt chiến tranh và muốn thực hiện cuốn sách qua con mắt và ngòi bút của riêng tôi về Đường Trường Sơn-Đường Hồ Chí Minh. Đây sẽ là một trong ba cuốn sách mà tôi ưu tiên thực hiện khi còn sức khỏe.

- Ba cuốn sách ưu tiên? Nghĩa là ông vẫn còn nhiều dự định viết khác nữa?

- Vâng, tôi muốn hoàn thành và xuất bản thêm nhiều đầu sách nữa, trước khi nhắm mắt xuôi tay.

Những năm tháng Trường Sơn, rồi chuyển ngành về làm việc ở báo Văn nghệ, báo Người Hà Nội, Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam, Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương (nay là Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương) và được sống đến hôm nay, tôi có điều kiện tiếp xúc, tìm hiểu, nghe chuyện, suy nghĩ về rất nhiều con người tài giỏi, về nhiều vấn đề cũng như vận hội của đất nước ta. Tôi muốn viết về họ và xuất bản, để thế hệ tương lai biết được Việt Nam ta cũng có những nhân tài trên mọi lĩnh vực và học hỏi từ họ, để tiếp tục cống hiến tài năng, trí tuệ cho đất nước. Qua dịch thuật, tôi cũng muốn người nước ngoài có thông tin, hình ảnh chân thực để thưởng lãm và thêm hiểu về đất nước ta, dân tộc ta.

- Ông có thể chia sẻ thêm với bạn đọc Nhân dân cuối tuần về cuốn sách của riêng ông và con đường Trường Sơn?

- Cuốn sách bao gồm hình ảnh Đường Trường Sơn và các nhân vật mà chính tay tôi chụp. Chuyện về con đường và lớp người làm nên huyền thoại ấy sẽ được chuyển tải thông qua ngôn ngữ văn học, nhẹ nhàng, chứa đựng những tình tiết không thể tìm thấy trong các cuốn sách, trang viết khác. Tôi sẽ cố gắng truyền tải những điều về con đường và con người ở đó mà hơn 50 năm qua, vẫn canh cánh trong nỗi lòng tôi, chưa thể trút ra được.

- Trân trọng cảm ơn ông!

Nhà báo, nhiếp ảnh gia Hoàng Kim Đáng (sinh năm 1942) là tác giả, chủ biên và tham gia biên soạn, đóng góp hình ảnh, bài viết cho nhiều cuốn sách về đất nước, con người Việt Nam. Bên cạnh cuốn Đường Hồ Chí Minh trong chiến tranh, có thể kể đến Phố Hiến, Lịch sử-Văn hóa (Sở Văn hóa Hưng Yên, 1999), Thăng Long-Hà Nội Việt Nam… ký (Nhà xuất bản Hội Nhà văn, năm 2010), Nhiếp ảnh nghệ thuật-Hiện thực và sáng tạo (Nhà xuất bản Hà Nội, năm 2017), Tỏa sáng đất trời nam (ký và ảnh chân dung về 40 người tài của đất nước, Nhà xuất bản Hội Nhà văn, năm 2024)…

Có thể bạn quan tâm

PGS, Nhà giáo Nhân dân, Họa sĩ LÊ ANH VÂN.

Sức gợi của tranh minh họa rất lớn

Khoảng 5 năm trở lại đây, Phó Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân, họa sĩ Lê Anh Vân dành khá nhiều thời gian cộng tác vẽ bìa các ấn phẩm đặc biệt và minh họa cho truyện ngắn, thơ in trên Báo Nhân Dân. Phía sau mỗi bức minh họa, có khi chỉ chiếm diện tích rất nhỏ trên trang báo, là cả một câu chuyện dài với nhiều cung bậc cảm xúc, nhiều suy tư về nghề và nghiệp.
Bên thềm triển lãm "Minh họa trên báo", do Ban Chuyên đề, Báo Nhân Dân tổ chức, diễn ra tại Trụ sở Tòa soạn Báo Nhân Dân, từ ngày 18 đến 23/6, Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng ông.

Tác giả Thanh Thanh. Ảnh: NVCC

“Tôi muốn góp phần nhỏ vào nguồn dinh dưỡng tinh thần cho trẻ em”

Vì một biến cố sức khỏe, cô bé Thanh Thanh buộc phải gắn đời mình với chiếc xe lăn, dở dang việc học phổ thông. Không chịu đầu hàng số phận, theo thời gian, cô gái rất giàu nghị lực ấy đã nỗ lực tự học, để trở thành một tác giả viết kịch bản dành nhiều tâm huyết cho những sáng tác về thiếu nhi, và... rất có duyên với giải thưởng.

Hoa hậu Ngọc Hân.

“Tôi thấy mình đang kể về Việt Nam, bằng ngôn ngữ của cái đẹp”

Là hoa hậu hiếm hoi tiếp tục phát triển sự nghiệp riêng trong lĩnh vực văn hóa sau khi giành vương miện, tới nay, Ngọc Hân đã khẳng định được tên tuổi với những thiết kế áo dài ấn tượng và đặc sắc.Một trong số bộ sưu tập áo dài “đắt hàng” do chị thiết kế được lấy cảm hứng từ họa tiết hoa sen trên Văn bia Tiến sĩ tại Trung tâm Hoạt động văn hóa khoa học Văn Miếu-Quốc Tử Giám, Hà Nội. Mới đây, bộ sưu tập này được giới thiệu trong khuôn khổ một triển lãm thời trang diễn ra tại chính khuôn viên Trung tâm. Bên lề sự kiện, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng chị.

Nhạc sĩ Tống Đức Cường (nghệ danh Cường Tống).

Tôi “lãi” rất nhiều từ âm nhạc truyền thống

Sau 11 năm học tập và làm việc tại Trung Quốc, nhạc sĩ Tống Đức Cường (nghệ danh Cường Tống) quyết định trở lại quê hương mong muốn tiếp tục phát triển sự nghiệp sáng tác âm nhạc, chắt lọc tinh hoa và kinh nghiệm từ cả hai nền văn hóa để đem tới khán giả những tác phẩm giàu thẩm mỹ, mang đậm dấu ấn cá nhân.

Đạo diễn, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Ngọc Giàu

Những hạt giống tài năng luôn cần được chăm chút

Cuộc thi Tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026 đang diễn ra tại Thành phố Hồ Chí Minh, từ ngày 17 đến 23/5. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện với Đạo diễn, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Ngọc Giàu, Chủ tịch Hội đồng giám khảo về con đường tìm kiếm tài năng cải lương trong bối cảnh nhiều đổi thay của thị hiếu khán giả.

Công trình Hồ Chí Minh trong nghệ thuật tạo hình được thiết kế, trình bày trang trọng. (Nguồn VNFAM)

Bộ sưu tập tác phẩm mỹ thuật về Bác Hồ là tài sản vô giá

Lần đầu giới thiệu tới bạn đọc trong và ngoài nước về một phần bộ sưu tập tác phẩm mỹ thuật về Bác Hồ thuộc Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, công trình nghiên cứu "Hồ Chí Minh trong nghệ thuật tạo hình" của Bảo tàng đã được trao giải Nhì - Giải thưởng toàn quốc về thông tin đối ngoại, năm 2025.

Giám đốc sáng lập Không gian sáng tạo Phố Bên Đồi Nguyễn Trung Hiền.

Tôi mơ về “Thung lũng sáng tạo” Ðà Lạt

Hơn 5 năm qua, Phố Bên Đồi là không gian sáng tạo hiếm hoi ở khu vực đô thị Đà Lạt (*) thường xuyên diễn ra nhiều hoạt động, từ tổ chức sự kiện nghệ thuật thị giác, trại sáng tác đến các dự án âm nhạc cộng đồng, chương trình hội thảo, thảo luận chuyên ngành về khởi nghiệp và thúc đẩy sáng tạo.

Nguyễn Đức Hiếu trong vở ballet Don Quixote, Nhà hát Nhạc Vũ Kịch Việt Nam, năm 2025. (Ảnh NVCC)

Tôi muốn làm giàu cho văn hóa Việt bằng ballet

Nguyễn Đức Hiếu đang được xem là gương mặt nam diễn viên ballet mới đầy tài năng của Việt Nam. Anh vừa xuất sắc giành giải Nhất – vòng chung khảo của Liên hoan Nghệ thuật châu Á-Thái Bình Dương 2026 (The Asia Pacific International Arts Festival), diễn ra vào tháng 3, tại Thành Đô, Trung Quốc.

Nhà sưu tập Trần Thắng. (Ảnh Hoài Phương)

Tôi đã say mê sưu tập tác phẩm của Lê Bá Đảng

Họa sĩ Lê Bá Đảng (1921-2015) là một tên tuổi ở tầm mức quốc tế, được vinh danh là Nghệ sĩ có tài năng lớn và tư tưởng nhân đạo (bởi Viện Quốc tế Saint Louis/The International Institute of Saint Louis, Mỹ, năm 1989).

Nhiều sáng tạo với âm nhạc của Trịnh Công Sơn đã đưa ca sĩ Hà Lê đến gần với công chúng hôm nay. (Ảnh NVCC)

Nhạc Trịnh giúp sự nghiệp của tôi sang trang

Với Hà Lê, nhiều ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã được “tung tẩy” trong một phong cách mới hoàn toàn. Nhạc Trịnh trở thành chìa khóa để Hà Lê tạo dựng sự nghiệp và dấu ấn âm nhạc cho riêng mình. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng anh.

Nghệ sĩ ưu tú, đạo diễn Hoàng Duẩn.

Thể loại kịch nào cũng có thể chinh phục được khán giả

Tết luôn là mùa hoạt động sôi nổi nhất của sân khấu kịch Thành phố Hồ Chí Minh. Năm nay, lần đầu sau nhiều năm, trong danh mục kịch Tết, có lịch diễn một vở kịch lịch sử: Vở Đức thượng công Tả quân Lê Văn Duyệt - Người mang 9 án tử. 

Lê Quỳnh Như, Giám đốc vận hành DeeDee Animation Studio

Kỳ vọng đóng góp vào sự phát triển của hoạt hình Việt Nam

Là đồng sáng lập kiêm Giám đốc vận hành DeeDee Animation Studio, một trong những xưởng phim hoạt hình độc lập năng động nhất hiện nay, Lê Quỳnh Như trò chuyện với Nhân Dân cuối tuần trong tâm thế vừa tỉnh táo của một nhà sản xuất, vừa đầy say mê của người làm sáng tạo.

Biết cách chấp nhận được - mất để luôn nỗ lực trong nghề

Biết cách chấp nhận được - mất để luôn nỗ lực trong nghề

Sau Mưa đỏ, bộ phim của năm 2025, đầu năm nay, diễn viên Hứa Vĩ Văn sẽ gặp lại khán giả qua phim truyền hình Tận hiến, tái hiện chân dung của chiến sĩ tình báo mang bí danh P1, hướng đến kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng Tình báo Công an nhân dân. 

Mong muốn trở lại làm việc nhiều hơn ở quê hương

Mong muốn trở lại làm việc nhiều hơn ở quê hương

Sau khi tốt nghiệp với t ấm bằng xuất sắc tại Harvard Graduate School of Design (Harvard GSD), ngôi trường đào tạo bậc cao học về kiến trúc hàng đầu thế giới, năm 2019, Khoa Vũ có nhiều cơ hội công việc tại Mỹ. Trong đó, có việc anh trở thành giảng viên thỉnh giảng tại chính ngôi trường này.

Họa sĩ Tạ Huy Long trong xưởng mở của anh, tại Không gian Manzi, Hà Nội. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Tôi chỉ là một người thợ yêu nghệ thuật

Tạ Huy Long được biết đến như một họa sĩ minh họa tài năng, sáng tạo cùng các nhân vật trong truyện Dế mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài, bên cạnh nhiều tác phẩm truyện kể bằng tranh về lịch sử, văn hóa cổ.

Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, vai Linh Nhân Hoàng thái hậu trong vở Câu thơ yên ngựa.

Hạnh phúc được tiếp nối truyền thống nghệ thuật của gia tộc

Ghi dấu mốc 100 năm gia tộc hát bội - cải lương tuồng cổ Vĩnh Xuân-bầu Thắng-Minh Tơ-Thanh Tòng, bởi thế, với Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, năm 2025 là một năm hạnh phúc. Đây cũng là gia tộc duy nhất ở miền nam, đến nay có đến sáu đời duy trì nghề hát. Bên thềm năm mới, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng chị.

Diễn viên Đỗ Thị Hải Yến. Ảnh: Kim Bánh Trôi Nước

Điện ảnh là hành trình không có điểm dừng

Sau một thập kỷ lặng tiếng trên màn ảnh để ưu tiên cho gia đình, Đỗ Thị Hải Yến trở lại với ba phim điện ảnh liên tiếp là Quán Kỳ Nam, 1982 và Hộ linh Tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh, lần lượt ra mắt trong năm 2025 và 2026.

Bức ảnh về ca sĩ Trang Nhung-một nhân vật trong sách "Huyền thoại áo dài Việt Nam" cùng hai con gái của chị. Ảnh: Đỗ Lan Hương

Vẻ đẹp thinh lặng bên trong là vô giá

Sau nhiều năm lặng lẽ chuẩn bị, nghệ sĩ nhiếp ảnh Đỗ Lan Hương đã hoàn thành dự án sách ảnh về vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam cùng tà áo dài, bao gồm câu chuyện về 50 nhân vật nữ, ở đa dạng độ tuổi, nghề nghiệp. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng chị.

Đạo diễn Quốc Công.

Khao khát đi tìm cái mới

Thành công vượt trội về doanh thu bán vé kể từ đầu năm 2025 khiến vở diễn Vùng đất kỳ bí (Trung tâm nghệ thuật trực thuộc Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh), được xem như là một hiện tượng ngoạn mục của sân khấu xiếc Thành phố trong suốt hàng chục năm qua.

Giáo sư Benjamin Verdery (bên phải ảnh) biểu diễn cùng An Trần, tại workshop năm 2025.

Cần nguồn lực giúp nghệ sĩ trẻ Việt Nam vươn tầm thế giới

Nghệ sĩ guitar An Trần từng đoạt giải Nhất-Cuộc thi Tài năng trẻ guitar Việt Nam năm 2004, khi mới 12 tuổi. Sau nhiều năm tu nghiệp về biểu diễn guitar tại Mỹ, anh nhận học vị Tiến sĩ và hiện giảng dạy bộ môn này tại Trường Nghệ thuật biểu diễn Chicago (CCPA) thuộc Đại học Roosevelt và một số đại học khác ở Mỹ.