PGS, Nhà giáo Nhân dân, Họa sĩ LÊ ANH VÂN:

Sức gợi của tranh minh họa rất lớn

Khoảng 5 năm trở lại đây, Phó Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân, họa sĩ Lê Anh Vân dành khá nhiều thời gian cộng tác vẽ bìa các ấn phẩm đặc biệt và minh họa cho truyện ngắn, thơ in trên Báo Nhân Dân. Phía sau mỗi bức minh họa, có khi chỉ chiếm diện tích rất nhỏ trên trang báo, là cả một câu chuyện dài với nhiều cung bậc cảm xúc, nhiều suy tư về nghề và nghiệp.
Bên thềm triển lãm "Minh họa trên báo", do Ban Chuyên đề, Báo Nhân Dân tổ chức, diễn ra tại Trụ sở Tòa soạn Báo Nhân Dân, từ ngày 18 đến 23/6, Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng ông.

PGS, Nhà giáo Nhân dân, Họa sĩ LÊ ANH VÂN.
PGS, Nhà giáo Nhân dân, Họa sĩ LÊ ANH VÂN.

Thêm cơ hội để thể hiện suy tư

- Thưa ông, có dịp mở lại các trang báo, tạp chí được xuất bản từ nhiều năm trước, tôi nhận thấy một điều đặc biệt là rất nhiều họa sĩ tên tuổi trong lịch sử mỹ thuật Việt Nam hiện đại đều tham gia vẽ minh họa truyện ngắn, tùy bút, tản văn, thơ… Nó cho thấy có một sự gắn kết đặc biệt giữa ba lĩnh vực văn chương, báo chí và mỹ thuật ở nước ta. Còn với ông, việc tham gia minh họa trên báo chí bắt đầu ở thời điểm nào?

- Thú thật là tôi không nhớ nổi bức minh họa đầu tiên mình vẽ là khi nào. Tôi chỉ nhớ, hồi mới vẽ, chủ yếu vẽ đen trắng với mực tàu, tòa soạn đặt kích thước để in trên báo thế nào thì mình vẽ đúng như thế; trước khi đưa đến tòa soạn, lại còn phải vẽ thêm một bản nét trên giấy can để đưa nhà in làm chế bản. Lớp trẻ giờ hay gọi thời ấy là “thời ơ-kìa” đấy, nhỉ; không thuận tiện như từ khi có công nghệ in offset, chỉ cần vẽ xong, chụp ảnh lại gửi đến tòa soạn là xong việc, mình được giữ lại bản gốc minh họa của mình, thích thì treo lên tường nhà và có thể gửi triển lãm như lần này, với Báo Nhân Dân.

- Có nghĩa là những bản vẽ thời ấy cũng theo đến nhà in và ở lại đó luôn, chứ ông không thể giữ lại như đối với các bản vẽ hiện giờ?

- Đúng thế! Có chuyện rất vui là một lần, ông Phạm Văn Bổng (nhà sưu tập tranh danh tiếng của Hà Nội-PV) cầm theo một tập khoảng 10 bức minh họa và đến tìm gặp tôi, để xác minh rồi lấy chữ ký mới. Tôi không biết vì sao mà ông có được, cũng không tiện hỏi, nhưng tôi vẫn nhớ cái cảm giác vui khi đó.

- Hồi ấy, ông thường minh họa cho các báo, tạp chí nào?

- Tôi minh họa nhiều cho báo Phụ nữ Việt Nam, do có một chị họa sĩ lớp trước làm việc ở đó, kết nối với tôi, với lại, tôi thích cái cảm giác được vẽ cho phái nữ, rất thương mến. Về sau, có thể là do tác phẩm hội họa của tôi ít nhiều được chú ý trong giới chuyên môn, nên một số báo, tạp chí có mời tôi tham gia minh họa, như tạp chí Văn nghệ quân đội, báo Văn nghệ. Đến nay, việc đó vẫn được duy trì.

- Còn nguyên do nào khiến ông gắn bó với công việc minh họa, dù rằng thù lao cho mỗi tác phẩm nhiều khi cũng chỉ “xinh xắn” như diện tích trên mặt báo của chúng, thưa ông?

- Tôi luôn cảm thấy tôi có thêm một cơ hội để thể hiện điều gì đó trong suy tư của mình, trong nghề nghiệp của mình, thông qua minh họa ấy.

tr8.jpg
Một bức minh họa trên Báo Nhân Dân của Phó Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân, họa sĩ Lê Anh Vân.

Đừng quá lo về sự thắng thế của công nghệ trong sáng tạo nghệ thuật

- Ông có thể chia sẻ điểm nhìn của cá nhân về việc minh họa trên báo chí?

- Nhìn chung, đã gọi là “minh họa” tức là việc vẽ được gắn vào câu chuyện, bài thơ, một văn bản nào đó. Nó gợi cho người vẽ cảm giác, tưởng tượng gì, bản thân người vẽ nắm bắt tinh thần, không gian của văn bản đó ra sao để tìm cách thể hiện sự nắm bắt ấy, cảm xúc ấy với nét và hình, có thể là cả màu sắc nữa. Người vẽ phải động não trước câu chuyện ấy, tứ thơ ấy để làm sáng nó lên. Bản minh họa có thể làm điểm tựa để người đọc thấy văn bản ấy thêm phần ý vị, hấp dẫn, có sức khơi gợi cảm xúc, suy tưởng đa chiều hơn, mênh mang hơn trong tâm hồn người đọc…

Tôi nói thêm là một minh họa chỉ có hai màu đen-trắng khác hẳn với một minh họa có màu sắc, khác về ý tứ, bố cục, nhịp chuyển động trên bức vẽ, chứ không phải cứ nghĩ đơn giản: chuyển các mảng đen thành có màu sắc là xong. Mới đây, có một tờ báo đặt tôi làm minh họa để in đen-trắng, tôi đã vẽ xong, tòa soạn lại bày tỏ mong muốn đưa minh họa ra trang nhất, tức là in màu. Xem như, tôi vẽ lại toàn bộ.

Một điều nữa, có thể xem là thử thách của công việc minh họa cũng được, là vì minh họa phải dựa theo câu chuyện, áng thơ nên người minh họa còn phải nắm bắt được đặc tính văn chương của tác phẩm ấy; là hiện thực, hay siêu thực, hay đồng hiện, thậm chí là cả trừu tượng với những ý tứ không dễ cảm, dễ hiểu. Chính vì vậy, một họa sĩ vẽ minh họa còn cần có một kiến thức văn chương và ngôn ngữ, càng sâu rộng càng thuận lợi.

- Quả là một bản vẽ, có khi chỉ nho nhỏ trong lòng bàn tay người mà lại là kết tinh từ rất nhiều yếu tố, thưa ông?

- Đúng vậy. việc vẽ minh họa cũng đòi hỏi người vẽ sự năng động trong tư duy. Có khi chỉ có hai ngày để đọc và vẽ minh họa một truyện ngắn, giữa bộn bề cuộc sống này, làm sao để tĩnh lại mà cảm, mà thấm câu chữ, ý tứ để rồi vẽ cho ra một nét gì đấy. Không đơn giản!

- Thưa ông, có khi nào, ông từ chối công việc minh họa, sau khi nhận một văn bản nào đó không?

- (Cười) Thường, tôi sẽ từ chối từ trước, nếu không có đủ thời gian làm việc. Nhiều năm trước, tôi đã từng từ chối minh họa truyện cho một nhà xuất bản, vì ít thời gian làm việc quá. Nhưng sau, khi con trai của chúng tôi lớn hơn một chút, tôi lại nhận lời, chỉ với ý nghĩ giản dị, vẽ để con và bạn bè của con xem rồi đọc…

Khi đã nhận lời, đọc một văn bản, có khi không hay lắm đâu vì ít tính văn chương, nhưng tôi sẽ vẫn vẽ. Bởi có khi, câu chuyện ấy lại gợi về một ký ức nào đó của bản thân tôi, tôi tựa vào đó để tiếp tục nghĩ một ý tứ phù hợp cho bức minh họa.

- Có một ưu tư khác từ không ít bạn đọc của chúng tôi là trong thời đại công nghệ này, biết đâu, viễn cảnh thưa vắng dần các minh họa vẽ bằng tay trên báo chí sẽ xảy đến một cách bất ngờ. Ông có thể chia sẻ chút cảm nghĩ về điều này?

- Đúng là trí tuệ nhân tạo (AI) bây giờ giỏi quá nhưng tôi vẫn nghĩ rằng, cho đến khi nào mà các tòa soạn báo chí vẫn cần có minh họa cho tác phẩm văn chương trên báo, sẽ vẫn còn những minh họa hoàn toàn là nét vẽ tay. Vì sao ư? AI chỉ tổng hợp dữ liệu, nó có thể giỏi phân tích nữa đấy, để cho ra được “công thức” phong cách tạo hình của ai đó, nhưng vì là máy móc nên nó chuẩn quá, khác với người vẽ. Người vẽ chuẩn mà lại không “chuẩn” như máy móc vì có cảm xúc, có sự bâng khuâng trước một ý từ, áng văn, nên nét vẽ vẫn của người đó như tươi mới, vượt ra khung khổ “chuẩn” dữ liệu trước đó mất rồi (cười).

Có bao vấn đề trong tinh thần, tình cảm, trạng thái của người viết được bộc lộ, hàm chứa trong văn bản nên người vẽ phải đọc, cảm được và đưa ra được hình ảnh khác, nhờ vốn văn chương và trải nghiệm cuộc đời, trải nghiệm nghề nghiệp hội họa của mình. Nên đừng quá lo về sự thắng thế của công nghệ!

- Trong quan sát của cá nhân ông, các thế hệ họa sĩ yêu thích công việc vẽ minh họa tiếp sau ông có những điểm gì đáng chú ý?

- Tôi cũng ít có thời gian đọc và xem hết các báo chí có minh họa nên đúng là cũng có ý mong chờ triển lãm Minh họa trên báo, để xem các bạn trẻ đang vẽ thế nào, đang nghĩ gì về thẩm mỹ của thời của họ.

- Trân trọng cảm ơn ông đã dành thời gian cho cuộc trò chuyện!

Tại Triển lãm Minh họa trên báo, 23 hoạ sĩ, những cộng tác viên đã và đang có nhiều đóng góp nghệ thuật cho Báo Nhân Dân, cùng gửi đến công chúng, người yêu mỹ thuật Việt Nam khoảng 90 bức tranh “hai trong một”: Là minh họa cho một truyện ngắn, bài thơ, tùy bút trên các ấn phẩm của Báo Nhân Dân và một số tờ báo, tạp chí khác, nhưng vẫn giữ được vị trí của tác phẩm mỹ thuật độc lập.

Có thể bạn quan tâm

Tác giả Thanh Thanh. Ảnh: NVCC

“Tôi muốn góp phần nhỏ vào nguồn dinh dưỡng tinh thần cho trẻ em”

Vì một biến cố sức khỏe, cô bé Thanh Thanh buộc phải gắn đời mình với chiếc xe lăn, dở dang việc học phổ thông. Không chịu đầu hàng số phận, theo thời gian, cô gái rất giàu nghị lực ấy đã nỗ lực tự học, để trở thành một tác giả viết kịch bản dành nhiều tâm huyết cho những sáng tác về thiếu nhi, và... rất có duyên với giải thưởng.

Hoa hậu Ngọc Hân.

“Tôi thấy mình đang kể về Việt Nam, bằng ngôn ngữ của cái đẹp”

Là hoa hậu hiếm hoi tiếp tục phát triển sự nghiệp riêng trong lĩnh vực văn hóa sau khi giành vương miện, tới nay, Ngọc Hân đã khẳng định được tên tuổi với những thiết kế áo dài ấn tượng và đặc sắc.Một trong số bộ sưu tập áo dài “đắt hàng” do chị thiết kế được lấy cảm hứng từ họa tiết hoa sen trên Văn bia Tiến sĩ tại Trung tâm Hoạt động văn hóa khoa học Văn Miếu-Quốc Tử Giám, Hà Nội. Mới đây, bộ sưu tập này được giới thiệu trong khuôn khổ một triển lãm thời trang diễn ra tại chính khuôn viên Trung tâm. Bên lề sự kiện, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng chị.

Nhạc sĩ Tống Đức Cường (nghệ danh Cường Tống).

Tôi “lãi” rất nhiều từ âm nhạc truyền thống

Sau 11 năm học tập và làm việc tại Trung Quốc, nhạc sĩ Tống Đức Cường (nghệ danh Cường Tống) quyết định trở lại quê hương mong muốn tiếp tục phát triển sự nghiệp sáng tác âm nhạc, chắt lọc tinh hoa và kinh nghiệm từ cả hai nền văn hóa để đem tới khán giả những tác phẩm giàu thẩm mỹ, mang đậm dấu ấn cá nhân.

Đạo diễn, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Ngọc Giàu

Những hạt giống tài năng luôn cần được chăm chút

Cuộc thi Tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026 đang diễn ra tại Thành phố Hồ Chí Minh, từ ngày 17 đến 23/5. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện với Đạo diễn, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Ngọc Giàu, Chủ tịch Hội đồng giám khảo về con đường tìm kiếm tài năng cải lương trong bối cảnh nhiều đổi thay của thị hiếu khán giả.

Công trình Hồ Chí Minh trong nghệ thuật tạo hình được thiết kế, trình bày trang trọng. (Nguồn VNFAM)

Bộ sưu tập tác phẩm mỹ thuật về Bác Hồ là tài sản vô giá

Lần đầu giới thiệu tới bạn đọc trong và ngoài nước về một phần bộ sưu tập tác phẩm mỹ thuật về Bác Hồ thuộc Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, công trình nghiên cứu "Hồ Chí Minh trong nghệ thuật tạo hình" của Bảo tàng đã được trao giải Nhì - Giải thưởng toàn quốc về thông tin đối ngoại, năm 2025.

Giám đốc sáng lập Không gian sáng tạo Phố Bên Đồi Nguyễn Trung Hiền.

Tôi mơ về “Thung lũng sáng tạo” Ðà Lạt

Hơn 5 năm qua, Phố Bên Đồi là không gian sáng tạo hiếm hoi ở khu vực đô thị Đà Lạt (*) thường xuyên diễn ra nhiều hoạt động, từ tổ chức sự kiện nghệ thuật thị giác, trại sáng tác đến các dự án âm nhạc cộng đồng, chương trình hội thảo, thảo luận chuyên ngành về khởi nghiệp và thúc đẩy sáng tạo.

Nguyễn Đức Hiếu trong vở ballet Don Quixote, Nhà hát Nhạc Vũ Kịch Việt Nam, năm 2025. (Ảnh NVCC)

Tôi muốn làm giàu cho văn hóa Việt bằng ballet

Nguyễn Đức Hiếu đang được xem là gương mặt nam diễn viên ballet mới đầy tài năng của Việt Nam. Anh vừa xuất sắc giành giải Nhất – vòng chung khảo của Liên hoan Nghệ thuật châu Á-Thái Bình Dương 2026 (The Asia Pacific International Arts Festival), diễn ra vào tháng 3, tại Thành Đô, Trung Quốc.

Nhà sưu tập Trần Thắng. (Ảnh Hoài Phương)

Tôi đã say mê sưu tập tác phẩm của Lê Bá Đảng

Họa sĩ Lê Bá Đảng (1921-2015) là một tên tuổi ở tầm mức quốc tế, được vinh danh là Nghệ sĩ có tài năng lớn và tư tưởng nhân đạo (bởi Viện Quốc tế Saint Louis/The International Institute of Saint Louis, Mỹ, năm 1989).

Nhiều sáng tạo với âm nhạc của Trịnh Công Sơn đã đưa ca sĩ Hà Lê đến gần với công chúng hôm nay. (Ảnh NVCC)

Nhạc Trịnh giúp sự nghiệp của tôi sang trang

Với Hà Lê, nhiều ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã được “tung tẩy” trong một phong cách mới hoàn toàn. Nhạc Trịnh trở thành chìa khóa để Hà Lê tạo dựng sự nghiệp và dấu ấn âm nhạc cho riêng mình. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng anh.

Nghệ sĩ ưu tú, đạo diễn Hoàng Duẩn.

Thể loại kịch nào cũng có thể chinh phục được khán giả

Tết luôn là mùa hoạt động sôi nổi nhất của sân khấu kịch Thành phố Hồ Chí Minh. Năm nay, lần đầu sau nhiều năm, trong danh mục kịch Tết, có lịch diễn một vở kịch lịch sử: Vở Đức thượng công Tả quân Lê Văn Duyệt - Người mang 9 án tử. 

Lê Quỳnh Như, Giám đốc vận hành DeeDee Animation Studio

Kỳ vọng đóng góp vào sự phát triển của hoạt hình Việt Nam

Là đồng sáng lập kiêm Giám đốc vận hành DeeDee Animation Studio, một trong những xưởng phim hoạt hình độc lập năng động nhất hiện nay, Lê Quỳnh Như trò chuyện với Nhân Dân cuối tuần trong tâm thế vừa tỉnh táo của một nhà sản xuất, vừa đầy say mê của người làm sáng tạo.

Biết cách chấp nhận được - mất để luôn nỗ lực trong nghề

Biết cách chấp nhận được - mất để luôn nỗ lực trong nghề

Sau Mưa đỏ, bộ phim của năm 2025, đầu năm nay, diễn viên Hứa Vĩ Văn sẽ gặp lại khán giả qua phim truyền hình Tận hiến, tái hiện chân dung của chiến sĩ tình báo mang bí danh P1, hướng đến kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng Tình báo Công an nhân dân. 

Mong muốn trở lại làm việc nhiều hơn ở quê hương

Mong muốn trở lại làm việc nhiều hơn ở quê hương

Sau khi tốt nghiệp với t ấm bằng xuất sắc tại Harvard Graduate School of Design (Harvard GSD), ngôi trường đào tạo bậc cao học về kiến trúc hàng đầu thế giới, năm 2019, Khoa Vũ có nhiều cơ hội công việc tại Mỹ. Trong đó, có việc anh trở thành giảng viên thỉnh giảng tại chính ngôi trường này.

Họa sĩ Tạ Huy Long trong xưởng mở của anh, tại Không gian Manzi, Hà Nội. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Tôi chỉ là một người thợ yêu nghệ thuật

Tạ Huy Long được biết đến như một họa sĩ minh họa tài năng, sáng tạo cùng các nhân vật trong truyện Dế mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài, bên cạnh nhiều tác phẩm truyện kể bằng tranh về lịch sử, văn hóa cổ.

Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, vai Linh Nhân Hoàng thái hậu trong vở Câu thơ yên ngựa.

Hạnh phúc được tiếp nối truyền thống nghệ thuật của gia tộc

Ghi dấu mốc 100 năm gia tộc hát bội - cải lương tuồng cổ Vĩnh Xuân-bầu Thắng-Minh Tơ-Thanh Tòng, bởi thế, với Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, năm 2025 là một năm hạnh phúc. Đây cũng là gia tộc duy nhất ở miền nam, đến nay có đến sáu đời duy trì nghề hát. Bên thềm năm mới, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng chị.

Diễn viên Đỗ Thị Hải Yến. Ảnh: Kim Bánh Trôi Nước

Điện ảnh là hành trình không có điểm dừng

Sau một thập kỷ lặng tiếng trên màn ảnh để ưu tiên cho gia đình, Đỗ Thị Hải Yến trở lại với ba phim điện ảnh liên tiếp là Quán Kỳ Nam, 1982 và Hộ linh Tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh, lần lượt ra mắt trong năm 2025 và 2026.

Bức ảnh về ca sĩ Trang Nhung-một nhân vật trong sách "Huyền thoại áo dài Việt Nam" cùng hai con gái của chị. Ảnh: Đỗ Lan Hương

Vẻ đẹp thinh lặng bên trong là vô giá

Sau nhiều năm lặng lẽ chuẩn bị, nghệ sĩ nhiếp ảnh Đỗ Lan Hương đã hoàn thành dự án sách ảnh về vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam cùng tà áo dài, bao gồm câu chuyện về 50 nhân vật nữ, ở đa dạng độ tuổi, nghề nghiệp. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng chị.

Đạo diễn Quốc Công.

Khao khát đi tìm cái mới

Thành công vượt trội về doanh thu bán vé kể từ đầu năm 2025 khiến vở diễn Vùng đất kỳ bí (Trung tâm nghệ thuật trực thuộc Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh), được xem như là một hiện tượng ngoạn mục của sân khấu xiếc Thành phố trong suốt hàng chục năm qua.

Giáo sư Benjamin Verdery (bên phải ảnh) biểu diễn cùng An Trần, tại workshop năm 2025.

Cần nguồn lực giúp nghệ sĩ trẻ Việt Nam vươn tầm thế giới

Nghệ sĩ guitar An Trần từng đoạt giải Nhất-Cuộc thi Tài năng trẻ guitar Việt Nam năm 2004, khi mới 12 tuổi. Sau nhiều năm tu nghiệp về biểu diễn guitar tại Mỹ, anh nhận học vị Tiến sĩ và hiện giảng dạy bộ môn này tại Trường Nghệ thuật biểu diễn Chicago (CCPA) thuộc Đại học Roosevelt và một số đại học khác ở Mỹ.

Nghệ sĩ Võ Minh Lâm trong vai Nguyễn Địa Lô (bên trái ảnh), vở cải lương Bức ngôn đồ Đại Việt, công diễn ngày 11/10/2025.

Cải lương phải chinh phục được người trẻ!

Giải Chuông vàng vọng cổ do Đài truyền hình Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức là cuộc thi dành riêng cho nghệ thuật cải lương uy tín, lâu đời nhất trên sóng truyền hình, góp phần cung cấp cho sân khấu cải lương nhiều ngôi sao trẻ.