Sự trở lại UNESCO của Mỹ

Đệ nhất phu nhân Mỹ Jill Biden ngày 25/7 có mặt tại Paris (Pháp) để dự lễ treo cờ Mỹ tại trụ sở chính của Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của LHQ (UNESCO), đánh dấu sự kiện Mỹ trở lại làm thành viên sau 5 năm rời bỏ định chế quốc tế này. Sự trở lại của Mỹ mang ý nghĩa quan trọng đối với cả Washington lẫn UNESCO.
Bà Jill Biden (trái) và Tổng Giám đốc UNESCO Audrey tại buổi lễ đánh dấu sự trở lại UNESCO của Mỹ. Ảnh: CNN
Bà Jill Biden (trái) và Tổng Giám đốc UNESCO Audrey tại buổi lễ đánh dấu sự trở lại UNESCO của Mỹ. Ảnh: CNN

Hợp-tan và tái hợp

Vào đầu năm 1942, mặc dù đang phải đối mặt phát-xít Đức và quân đồng minh, nhưng các quốc gia châu Âu đã tính đến việc tìm kiếm cách thức và phương tiện để xây dựng lại các hệ thống giáo dục của họ một khi hòa bình được khôi phục.

Từ ngày 1 đến 16/11/1945, LHQ đã triệu tập một hội nghị ở London (Anh) nhằm thảo luận thành lập một tổ chức giáo dục và văn hóa. Hội nghị diễn ra trùng thời điểm Chiến tranh thế giới thứ hai vừa kết thúc. Vào cuối hội nghị, 37 quốc gia đã quyết định thành lập UNESCO. Hiến pháp của UNESCO được ký ngày 16/11/1945 và có hiệu lực từ ngày 4/11/1946 ngay sau khi được 20 quốc gia phê chuẩn (gồm Australia, Brazil, Canada, Trung Quốc, Tiệp Khắc, Đan Mạch, CH Dominica, Ai Cập, Pháp, Hy Lạp, Ấn Độ, Lebanon, Mexico, New Zealand, Na Uy, Saudi Arabia, Nam Phi, Thổ Nhĩ Kỳ, Anh và Mỹ).

Phiên họp đầu tiên của Đại hội đồng UNESCO được tổ chức tại Paris từ ngày 19/11 đến 10/12/1946 với sự tham dự của đại diện đến từ các chính phủ có quyền biểu quyết. Theo Công ước thành lập UNESCO, tổ chức này hoạt động với mục đích “thắt chặt sự hợp tác giữa các quốc gia về giáo dục, khoa học và văn hóa để bảo đảm sự tôn trọng công lý, luật pháp, nhân quyền và tự do cơ bản cho tất cả mọi người không phân biệt chủng tộc, nam, nữ, ngôn ngữ, tôn giáo”.

Từ 20 quốc gia sáng lập ban đầu, UNESCO hiện có 195 quốc gia thành viên và 9 quan sát viên. UNESCO có trụ sở chính đặt tại Paris với hơn 50 văn phòng, một số viện và trung tâm trực thuộc đặt khắp nơi trên thế giới.

Mỹ là một trong những thành viên sáng lập và cũng là quốc gia đóng góp tài chính nhiều nhất cho UNESCO. Tuy nhiên, mối quan hệ tưởng như rất gắn bó này đã nhiều lần rạn nứt đến mức không thể cứu vãn nổi. Lần đầu là vào năm 1983, chính quyền Tổng thống Ronald Reagan đã rút Mỹ ra khỏi UNESCO vì cho rằng, tổ chức này đã chính trị hóa, ngả về phía Liên Xô (trước đây). Washington cũng cáo buộc UNESCO có cung cách quản lý kém và để xảy ra một số vụ tham nhũng.

Phải đợi 20 năm sau, thế giới mới chứng kiến sự trở lại của Washington ở UNESCO và đây cũng là nhiệm vụ đầu tiên được Tổng thống George W. Bush thực hiện. Mục tiêu vào thời điểm đó là cải thiện hình ảnh của Mỹ trên thế giới và tranh thủ sự ủng hộ quốc tế cho cuộc chiến ở Afghanistan và trước đó là ở Iraq.

Tuy nhiên, mâu thuẫn lại bùng lên vào năm 2011 khi Washington tuyên bố hủy các đóng góp ngân sách hằng năm của mình cho UNESCO để phản đối việc tổ chức này kết nạp Palestine trở thành thành viên chính thức. Việc ngân sách bị cắt giảm đột ngột đã khiến UNESCO rơi vào tình thế vô cùng khó khăn.

Mọi căng thẳng giữa hai bên đã lên mức đỉnh điểm vào ngày 12/10/2017 khi chính quyền của Tổng thống Donald Trump gửi thông báo rút khỏi UNESCO nhằm phản đối “hành động thiên vị chống lại Israel” và sự cần thiết phải “cải cách cơ bản” tại tổ chức này. Người đứng đầu UNESCO thời điểm đó là bà Irina Bokova lấy làm tiếc trước quyết định trên, khẳng định hợp tác của Mỹ với UNESCO vô cùng quan trọng.

“UNESCO đóng vai trò là nền tảng cho các cuộc đối thoại liên văn hóa về nhân quyền, tự do ngôn luận, xóa đói, giảm nghèo và đấu tranh cho giáo dục. Tôi cho rằng, chúng ta cần sự đoàn kết của tất cả các quốc gia thành viên, đặc biệt là Mỹ - một thành viên sáng lập và cũng là quốc gia có nhiều đóng góp quan trọng nhất đối với tất cả nỗ lực này”, bà Irina Bokova nhấn mạnh.

Dẫu vậy, Mỹ vẫn quyết “dứt áo ra đi” vào ngày 31/12/2018. “Không dễ dàng để đưa ra quyết định này. Điều đó phản ánh khoản đóng góp ngày càng tăng của Mỹ đối với UNESCO, sự cần thiết phải cải cách cơ bản trong nội bộ tổ chức và lập trường phản đối Israel vẫn được duy trì trong UNESCO”, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ khi đó là Heather Nauert nêu rõ.

Chỉ vài giờ sau khi Mỹ thông báo quyết định rút khỏi UNESCO, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu cũng thông báo đã chỉ thị cho Bộ Ngoại giao nước này chuẩn bị xúc tiến các thủ tục cần thiết để rời khỏi UNESCO.

Lợi cả đôi đường

Sau khi đắc cử, Tổng thống Joe Biden nhanh chóng thúc đẩy “sự trở lại” của Mỹ trong các vấn đề đa phương. Hiệp định Paris về chống biến đổi khí hậu năm 2015 mà Washington chính thức tham gia lại vào ngày 19/2/2021, sau khi rời đi vào năm 2017, là bước đi đầu tiên trong quá trình tái hòa nhập này. Việc trở lại UNESCO đòi hỏi thời gian thuyết phục nhiều hơn, trong đó Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ đóng vai trò hàng đầu, tiếp đó là sự vận động tích cực của một số nghị sĩ như Thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa Lindsey Graham hay Thượng nghị sĩ đảng Dân chủ Chris Coons.

Tháng 4/2022, Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Antony Blinken giải thích trước một ủy ban của Thượng viện về tầm quan trọng của việc quay trở lại UNESCO. Theo người đứng đầu Bộ Ngoại giao Mỹ, khi Mỹ vắng mặt ở tổ chức UNESCO, Trung Quốc trở thành quốc gia đứng đầu về khoản đóng góp bắt buộc, với mức xấp xỉ 50 triệu USD/năm. Điều này vô hình trung khiến Trung Quốc trở thành thành viên lớn nhất trong tổ chức này. Do đó, Mỹ cần khôi phục vai trò lãnh đạo của mình ở các tổ chức đa phương.

Trong một bức thư do Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao Richard Verma ký mà nhật báo Le Monde có được, chính quyền Tổng thống Biden đã thông báo ý định trình bày kế hoạch tái hòa nhập của Mỹ vào UNESCO. Bức thư viết: “Kể từ khi chúng tôi rút khỏi UNESCO vào ngày 31/12/2018, chúng tôi đã ghi nhận những nỗ lực của tổ chức này trong việc thực hiện các cải cách quan trọng trong quản lý và điều hành, cũng như quan tâm đến việc giảm thiểu các cuộc tranh luận bị chính trị hóa, đặc biệt là về các vấn đề liên quan Trung Đông”.

Về phần mình, Tổng Giám đốc UNESCO Audrey Azoulay khẳng định: “Khi người Mỹ rời UNESCO năm 2018, họ không ngờ rằng, chúng tôi vẫn tồn tại tốt. Giờ đây, họ nhận thấy rằng, họ đang đánh mất lợi ích của chính mình khi không được tham gia bàn bạc và quyết định, cho dù là về các vấn đề quy phạm, trí tuệ nhân tạo hay hành động giáo dục của chúng tôi ở châu Phi. Khi ghế của bạn trống, bạn không thể có tiếng nói”.

Ngày 30/6/2023, tại hội nghị bất thường của UNESCO, với 132 phiếu thuận, 15 phiếu trắng và 10 phiếu chống, hội nghị nhất trí ủng hộ Mỹ quay trở lại UNESCO. Sau khi nhận được đầy đủ các công văn gia nhập, ngày 11/7 vừa qua, UNESCO chính thức thông báo việc Mỹ được kết nạp trở lại là thành viên thứ 194 của tổ chức này. “Đây là kết quả của những nỗ lực ngoại giao gian khổ ở hậu trường và các cuộc đàm phán phức tạp ở chính trong nội bộ Washington”, tờ Le Monde nhấn mạnh.

Sự trở lại UNESCO của Mỹ ở thời điểm này được giới chuyên gia đánh giá là “lợi cả đôi đường”. Với UNESCO, tổ chức này đã tìm lại được một trong những nhà bảo trợ lớn nhất của mình, với một khoản đóng góp hào phóng. Theo AFP, tài trợ của Mỹ chiếm tới 22% ngân sách của tổ chức. Khi xin tái gia nhập, Washington đã đồng ý chi trả cho UNESCO các khoản đóng góp mà họ đã “thiếu” trong 5 năm đứng ngoài định chế này, một món “nợ” khoảng 619 triệu USD, còn cao hơn cả ngân sách hằng năm của UNESCO, chỉ khoảng 534 triệu USD. “Số tiền đóng góp của Mỹ sẽ giúp ích rất nhiều cho UNESCO”, một nhà ngoại giao làm việc cho định chế này nhấn mạnh.

Còn với Washington, ngoài việc củng cố vai trò của mình ở UNESCO còn có một lý do quan trọng thúc đẩy sự trở lại của nước Mỹ. “Đó là việc Washington nuôi ý định tranh cử một ghế trong ban điều hành UNESCO trong cuộc bầu cử vào tháng 11 tới”, trang tin Axios nhận định. Nhưng dù với động cơ gì thì tất cả đều nhằm một mục tiêu duy nhất: Tái khẳng định vị thế của nước Mỹ tại UNESCO. “Tôi tin rằng chúng ta quay lại UNESCO, một lần nữa, không phải như một món quà cho UNESCO mà bởi những điều đang diễn ra tại UNESCO thực sự quan trọng”, Bộ trưởng Ngoại giao Antony Blinken tuyên bố.

Có thể bạn quan tâm

Thành phố Osaka là một trong những đặc trưng của vùng Kansai. Ảnh: TENKUIJAPAN

Đặc trưng văn hóa Kansai

Vùng Kansai của Nhật Bản nổi bật với sự giao thoa đặc sắc giữa truyền thống cổ kính (Kyoto, Nara) và hiện đại sôi động (Osaka, Kobe). Văn hóa nơi đây đặc trưng bởi tính cách người dân cởi mở, thẳng thắn, hài hước; phương ngữ Kansai-ben độc đáo, ẩm thực đường phố phong phú và là cái nôi của các nghề thủ công truyền thống.

Trụ sở Tòa nhà Quốc hội Mỹ tại Washington D.C. Ảnh: ABC News

Chiến dịch “Mạng lưới tài năng” của chính quyền Mỹ

Chính quyền Mỹ, dưới sự chỉ đạo của Tổng thống Donald Trump, đã phát động chiến dịch quy mô mang tên “Mạng lưới tài năng” vào cuối tháng 3/2026 nhằm thu hút thế hệ Gen Z (những người sinh từ khoảng năm 1997 đến 2012) vào bộ máy liên bang. 

Một trang trại điện gió ngoài khơi nước Anh. Ảnh: GETTYIMAGES

Giải pháp điện gió của nước Anh

Tăng trưởng ấn tượng từ điện gió đang giúp nước Anh tránh khỏi những ảnh hưởng nặng nề từ cuộc chiến ở Trung Đông, vốn đã làm gián đoạn nguồn cung năng lượng toàn cầu suốt thời gian qua.

Máy quang khắc tiên tiến từ Tập đoàn ASML của Hà Lan. Ảnh: THE ECONOMIST

Chiến lược tự chủ công nghệ của EU

Trong bối cảnh cạnh tranh công nghệ toàn cầu ngày càng gay gắt và công nghệ trở thành yếu tố quyết định sức mạnh kinh tế - địa chính trị của các quốc gia, Liên minh châu Âu (EU) đang thúc đẩy mạnh mẽ chiến lược tự chủ công nghệ như một thành tố cốt lõi của khái niệm tự chủ chiến lược.

Tàu vũ trụ được phóng trong sứ mệnh Artemis II. Ảnh: REUTERS

Bước mở đầu cho cuộc đua không gian mới

Sau hơn nửa thế kỷ kể từ chuyến bay cuối cùng của Chương trình Apollo (1972), nhân loại một lần nữa chứng kiến khoảnh khắc lịch sử khi Mỹ đưa con người trở lại vùng lân cận Mặt trăng.

Tòa án Hà Lan cấm Grok tạo hình ảnh nhạy cảm không có sự đồng ý. Ảnh: GETTY

EU siết chặt quản lý công nghệ AI

Nghị viện châu Âu (EP) đang siết chặt quản lý các ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) có khả năng tạo ra hình ảnh nhạy cảm mà không có sự đồng ý của cá nhân. Động thái cho thấy EP đẩy mạnh kiểm soát AI có tính rủi ro cao, trong bối cảnh công nghệ này ngày càng gây nhiều lo ngại về quyền riêng tư và an toàn trực tuyến.

Học sinh tại Ghana sử dụng máy đọc sách điện tử. Ảnh: NEWS GHANA

Chiến dịch “đọc sách kỹ thuật số” ở châu Phi

Trong bối cảnh châu Phi đang đối mặt những thách thức lớn về giáo dục và tiếp cận tri thức, các chiến dịch đọc sách kỹ thuật số nổi lên như một giải pháp sáng tạo, tận dụng công nghệ để vượt qua rào cản địa lý và kinh tế.

Công nghệ tưới tiêu nhỏ giọt trên sa mạc của Israel. Ảnh: AP

Kỹ thuật phục hồi sa mạc của Israel

Israel là một trong những quốc gia thành công nhất thế giới trong việc phục hồi đất khô hạn và khắc phục tình trạng sa mạc hóa, đặc biệt tại sa mạc Negev Desert - nơi chiếm hơn 60% diện tích lãnh thổ.

Lực lượng an ninh Iran tuần tra cạnh một tàu hàng ở Eo biển Hormuz. Ảnh: GETTYIMAGES

Vai trò quan trọng của Eo biển Hormuz

Là “cánh cổng” trên biển duy nhất nối vịnh Ba Tư với đại dương, nơi hơn 20% sản lượng dầu mỏ thế giới đi qua mỗi ngày, Eo biển Hormuz sở hữu vị trí địa lý đặc biệt quan trọng. Đây là nơi trung chuyển năng lượng trung tâm của thế giới, những cũng là điểm nghẽn với nguồn cung nhiên liệu cho thế giới khi xung đột xảy ra.

OPEC hiện là thực thể quyền lực nhất thế giới về dầu mỏ. Ảnh: GETTYIMAGES

Thực thể quyền lực trên thị trường dầu mỏ

Ra đời năm 1960, Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC), hiện nay gồm các đối tác (OPEC+), là thực thể quyền lực số một trên bản đồ dầu mỏ nói riêng và năng lượng thế giới nói chung. Tuy nhiên, nhiều quốc gia đang ngày càng “quay lưng” với loại nhiên liệu hóa thạch này nhằm hướng tới phát triển kinh tế xanh và bền vững.

Các quốc gia Trung Đông nỗ lực biến nước biển thành nước ngọt. Ảnh: AP

Bài toán nguồn nước ở Trung Đông

Trong nhiều thế kỷ qua, Trung Đông luôn thiếu nước ngọt. Sự ra đời của hệ thống nhà máy khử mặn ở Saudi Arabia, Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE), Oman… đã phần nào xử lý điều đó. Cùng với dầu mỏ, nước ngọt là “chìa khóa sự sống” ở khu vực này.

Lăng Lenin tại Thủ đô Moscow.

Quần thể kiến trúc độc đáo trên Quảng trường Đỏ

Tồn tại ở Thủ đô Moscow của nước Nga gần một thế kỷ, lăng Lenin là một phần không thể thiếu của quần thể Quảng trường Đỏ, một trong những công trình kiến trúc đẹp và còn là biểu tượng của một thời đại Xô-viết.

Drone thực hiện nhiệm vụ giao thức ăn tại Trung Quốc. Ảnh: AP

Xu hướng phát triển “kinh tế tầm thấp”

Nền kinh tế tầm thấp đang trở thành xu hướng mới trên thế giới. Từ những lợi ích thực tế, mỗi quốc gia đều đưa ra những chính sách riêng biệt để phát triển nền kinh tế này.

Hoàng đế Shah Alam chuyển giao quyền thu thuế cho đại diện Công ty Đông Ấn Anh. Ảnh: BENJAMIN WEST

Đế chế thương mại khổng lồ

Từ một tổ chức buôn bán, Công ty Đông Ấn Anh đã hình thành một đế chế, tập đoàn thương mại lớn nhất lịch sử, có quân đội, lãnh thổ hùng mạnh riêng. Ở đỉnh cao, tổ chức này chiếm 50% thương mại toàn cầu.

Có hàng chục nghìn mảnh vỡ đang trôi nổi trên quỹ đạo Trái đất. Ảnh: GETTYIMAGES

Hiểm họa từ rác vũ trụ

Hàng chục nghìn mảnh rác vũ trụ, chủ yếu là các mảnh vỡ nhân tạo bao gồm vệ tinh ngừng hoạt động, tầng tên lửa và mảnh vụn do va chạm giữa các vệ tinh, đang quay quanh Trái đất. Các mảnh vỡ đe dọa an toàn không gian và nguy cơ gây ra chuỗi va chạm liên tiếp, khiến việc quản lý rác vũ trụ trở thành thách thức cấp bách.

Chương trình nghị sự mới cũng đưa ra các biện pháp bảo vệ người dân tại không gian công cộng. Ảnh: GETTY

Chương trình chống khủng bố của EU

Trước các mối đe dọa khủng bố ngày càng tinh vi trong kỷ nguyên số, Ủy ban châu Âu (EC) đã ra mắt chương trình nghị sự ProtectEU nhằm tăng cường năng lực dự báo, phòng ngừa và ứng phó với chủ nghĩa cực đoan trên toàn châu Âu.

Trụ sở của Google tại Mỹ. Ảnh: AP

Trái phiếu kỳ hạn đặc biệt của Google

Tập đoàn Alphabet - công ty mẹ của Google - đang phát hành trái phiếu có kỳ hạn lên tới 100 năm, bước đi cho thấy quy mô đầu tư khổng lồ mà công ty công nghệ này dành cho hạ tầng trí tuệ nhân tạo (AI). Alphabet dự kiến huy động khoảng 20 tỷ USD, trong đó một phần đáng kể đến từ các trái phiếu đáo hạn vào tháng 2/2126.

Động đất đã gây ra tình trạng sạt lở tại Guerrero. Ảnh: AFP

Vùng đứt gãy Guerrero và rủi ro địa chấn

Bắc Mỹ là một trong những khu vực hoạt động địa chấn mạnh mẽ nhất thế giới, trong đó vùng đứt gãy Guerrero ở Mexico nổi lên như một “khoảng trống địa chấn” đầy lo ngại.

BYD đã thống trị ngành công nghiệp xe điện Trung Quốc kể từ năm 2015. Ảnh: IZVESTIA

Cuộc “cách mạng xanh” tại Trung Quốc

Trong bối cảnh biến đổi khí hậu toàn cầu, cuộc cách mạng xanh đang định hình lại ngành công nghiệp ô-tô với trọng tâm là xe điện (EV). Trung Quốc, từ một quốc gia nhập khẩu công nghệ, vươn lên trở thành trung tâm của sự chuyển dịch này.

Công nhân Tập đoàn PDVSA khai thác dầu tại Vành đai Orinoco. Ảnh: ELESTIMULO

Mỏ dầu lớn nhất thế giới của Venezuela

Venezuela, quốc gia Nam Mỹ nằm ven bờ biển Caribe, từ lâu được biết đến như một “siêu cường dầu mỏ” nhờ sở hữu trữ lượng dầu thô lớn nhất thế giới. Theo các báo cáo từ Cơ quan Thông tin Năng lượng Mỹ (EIA), Venezuela hiện nắm giữ khoảng 303 tỷ thùng dầu thô đã được chứng minh, chiếm 17% tổng trữ lượng toàn cầu.

Cuộc họp của FED tại Washington D.C tháng 12/2025. Ảnh: BLOOMBERG

Nhiệm vụ kép của FED

Cục Dự trữ Liên bang (FED) là ngân hàng trung ương của Mỹ - tổ chức tài chính được trao quyền kiểm soát đặc biệt đối với việc sản xuất và phân phối tiền tệ, tín dụng quốc gia. FED đóng vai trò quyết định trong việc điều tiết nền kinh tế lớn nhất thế giới, từ đó tạo ra những tác động dây chuyền đến tài chính toàn cầu.

Những hải nữ nổi tiếng đảo Jeju hầu hết đã bước qua tuổi trung niên. Ảnh: CNN

Di sản của biển sâu

Trên đảo Jeju (Hàn Quốc), những “haenyeo” - nữ thợ lặn tự do - đã bám biển suốt hơn một thiên niên kỷ để mưu sinh, bảo vệ nguồn lợi đại dương và duy trì một cấu trúc xã hội đặc biệt, nơi nữ giới là trụ cột.

Tuyết biến các con phố thành những khối tuyết dày đặc ở Nga. Ảnh: RIA NOVOSTI

Mùa đông khắc nghiệt tại nước Nga

Trong bối cảnh biến đổi khí hậu ngày càng khó lường, mùa đông 2025-2026 tại Nga chứng kiến những hiện tượng thời tiết cực đoan, từ bão tuyết kỷ lục ở vùng Viễn Đông đến những đợt lạnh giá kéo dài ở Siberia và Thủ đô Moscow.

Sa mạc hóa đe dọa vùng Caatinga ở phía đông Brazil. Ảnh: IAN CHEIBUB

Vùng Caatinga đối mặt tình trạng sa mạc hóa

Thiên nhiên Brazil không chỉ có rừng mưa Amazon, quốc gia này còn sở hữu một vùng đất sinh học đặc biệt mang tên Caatinga. Tuy nhiên, khu vực này đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi tình trạng sa mạc hóa.

Đấu trường La Mã ngày nay. Ảnh: GETTYIMAGES

Kỳ quan kỹ thuật của Đế chế La Mã

Được xây gần 2.000 năm trước, đấu trường Colosseum là niềm tự hào, biểu tượng của Đế chế La Mã. Đây là công trình hiếm hoi của giai đoạn đó còn tồn tại và tới nay vẫn đón khách du lịch sau nhiều biến động lịch sử.

Greenland nằm ở vị trí quan trọng ở Bắc Cực. Ảnh: REUTERS

Cạnh tranh chiến lược tại Greenland

Greenland, hòn đảo lớn nhất thế giới nằm giữa Đại Tây Dương và Bắc Băng Dương, từ lâu không chỉ là vùng đất băng giá mà còn là biểu tượng của những cuộc tranh giành địa - chính trị. Với vị trí chiến lược về quân sự và sở hữu nguồn tài nguyên phong phú, Greenland đang trở thành tâm điểm trong cuộc cạnh tranh giữa các cường quốc.