Sự trở lại UNESCO của Mỹ

Đệ nhất phu nhân Mỹ Jill Biden ngày 25/7 có mặt tại Paris (Pháp) để dự lễ treo cờ Mỹ tại trụ sở chính của Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của LHQ (UNESCO), đánh dấu sự kiện Mỹ trở lại làm thành viên sau 5 năm rời bỏ định chế quốc tế này. Sự trở lại của Mỹ mang ý nghĩa quan trọng đối với cả Washington lẫn UNESCO.
Bà Jill Biden (trái) và Tổng Giám đốc UNESCO Audrey tại buổi lễ đánh dấu sự trở lại UNESCO của Mỹ. Ảnh: CNN
Bà Jill Biden (trái) và Tổng Giám đốc UNESCO Audrey tại buổi lễ đánh dấu sự trở lại UNESCO của Mỹ. Ảnh: CNN

Hợp-tan và tái hợp

Vào đầu năm 1942, mặc dù đang phải đối mặt phát-xít Đức và quân đồng minh, nhưng các quốc gia châu Âu đã tính đến việc tìm kiếm cách thức và phương tiện để xây dựng lại các hệ thống giáo dục của họ một khi hòa bình được khôi phục.

Từ ngày 1 đến 16/11/1945, LHQ đã triệu tập một hội nghị ở London (Anh) nhằm thảo luận thành lập một tổ chức giáo dục và văn hóa. Hội nghị diễn ra trùng thời điểm Chiến tranh thế giới thứ hai vừa kết thúc. Vào cuối hội nghị, 37 quốc gia đã quyết định thành lập UNESCO. Hiến pháp của UNESCO được ký ngày 16/11/1945 và có hiệu lực từ ngày 4/11/1946 ngay sau khi được 20 quốc gia phê chuẩn (gồm Australia, Brazil, Canada, Trung Quốc, Tiệp Khắc, Đan Mạch, CH Dominica, Ai Cập, Pháp, Hy Lạp, Ấn Độ, Lebanon, Mexico, New Zealand, Na Uy, Saudi Arabia, Nam Phi, Thổ Nhĩ Kỳ, Anh và Mỹ).

Phiên họp đầu tiên của Đại hội đồng UNESCO được tổ chức tại Paris từ ngày 19/11 đến 10/12/1946 với sự tham dự của đại diện đến từ các chính phủ có quyền biểu quyết. Theo Công ước thành lập UNESCO, tổ chức này hoạt động với mục đích “thắt chặt sự hợp tác giữa các quốc gia về giáo dục, khoa học và văn hóa để bảo đảm sự tôn trọng công lý, luật pháp, nhân quyền và tự do cơ bản cho tất cả mọi người không phân biệt chủng tộc, nam, nữ, ngôn ngữ, tôn giáo”.

Từ 20 quốc gia sáng lập ban đầu, UNESCO hiện có 195 quốc gia thành viên và 9 quan sát viên. UNESCO có trụ sở chính đặt tại Paris với hơn 50 văn phòng, một số viện và trung tâm trực thuộc đặt khắp nơi trên thế giới.

Mỹ là một trong những thành viên sáng lập và cũng là quốc gia đóng góp tài chính nhiều nhất cho UNESCO. Tuy nhiên, mối quan hệ tưởng như rất gắn bó này đã nhiều lần rạn nứt đến mức không thể cứu vãn nổi. Lần đầu là vào năm 1983, chính quyền Tổng thống Ronald Reagan đã rút Mỹ ra khỏi UNESCO vì cho rằng, tổ chức này đã chính trị hóa, ngả về phía Liên Xô (trước đây). Washington cũng cáo buộc UNESCO có cung cách quản lý kém và để xảy ra một số vụ tham nhũng.

Phải đợi 20 năm sau, thế giới mới chứng kiến sự trở lại của Washington ở UNESCO và đây cũng là nhiệm vụ đầu tiên được Tổng thống George W. Bush thực hiện. Mục tiêu vào thời điểm đó là cải thiện hình ảnh của Mỹ trên thế giới và tranh thủ sự ủng hộ quốc tế cho cuộc chiến ở Afghanistan và trước đó là ở Iraq.

Tuy nhiên, mâu thuẫn lại bùng lên vào năm 2011 khi Washington tuyên bố hủy các đóng góp ngân sách hằng năm của mình cho UNESCO để phản đối việc tổ chức này kết nạp Palestine trở thành thành viên chính thức. Việc ngân sách bị cắt giảm đột ngột đã khiến UNESCO rơi vào tình thế vô cùng khó khăn.

Mọi căng thẳng giữa hai bên đã lên mức đỉnh điểm vào ngày 12/10/2017 khi chính quyền của Tổng thống Donald Trump gửi thông báo rút khỏi UNESCO nhằm phản đối “hành động thiên vị chống lại Israel” và sự cần thiết phải “cải cách cơ bản” tại tổ chức này. Người đứng đầu UNESCO thời điểm đó là bà Irina Bokova lấy làm tiếc trước quyết định trên, khẳng định hợp tác của Mỹ với UNESCO vô cùng quan trọng.

“UNESCO đóng vai trò là nền tảng cho các cuộc đối thoại liên văn hóa về nhân quyền, tự do ngôn luận, xóa đói, giảm nghèo và đấu tranh cho giáo dục. Tôi cho rằng, chúng ta cần sự đoàn kết của tất cả các quốc gia thành viên, đặc biệt là Mỹ - một thành viên sáng lập và cũng là quốc gia có nhiều đóng góp quan trọng nhất đối với tất cả nỗ lực này”, bà Irina Bokova nhấn mạnh.

Dẫu vậy, Mỹ vẫn quyết “dứt áo ra đi” vào ngày 31/12/2018. “Không dễ dàng để đưa ra quyết định này. Điều đó phản ánh khoản đóng góp ngày càng tăng của Mỹ đối với UNESCO, sự cần thiết phải cải cách cơ bản trong nội bộ tổ chức và lập trường phản đối Israel vẫn được duy trì trong UNESCO”, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ khi đó là Heather Nauert nêu rõ.

Chỉ vài giờ sau khi Mỹ thông báo quyết định rút khỏi UNESCO, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu cũng thông báo đã chỉ thị cho Bộ Ngoại giao nước này chuẩn bị xúc tiến các thủ tục cần thiết để rời khỏi UNESCO.

Lợi cả đôi đường

Sau khi đắc cử, Tổng thống Joe Biden nhanh chóng thúc đẩy “sự trở lại” của Mỹ trong các vấn đề đa phương. Hiệp định Paris về chống biến đổi khí hậu năm 2015 mà Washington chính thức tham gia lại vào ngày 19/2/2021, sau khi rời đi vào năm 2017, là bước đi đầu tiên trong quá trình tái hòa nhập này. Việc trở lại UNESCO đòi hỏi thời gian thuyết phục nhiều hơn, trong đó Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ đóng vai trò hàng đầu, tiếp đó là sự vận động tích cực của một số nghị sĩ như Thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa Lindsey Graham hay Thượng nghị sĩ đảng Dân chủ Chris Coons.

Tháng 4/2022, Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Antony Blinken giải thích trước một ủy ban của Thượng viện về tầm quan trọng của việc quay trở lại UNESCO. Theo người đứng đầu Bộ Ngoại giao Mỹ, khi Mỹ vắng mặt ở tổ chức UNESCO, Trung Quốc trở thành quốc gia đứng đầu về khoản đóng góp bắt buộc, với mức xấp xỉ 50 triệu USD/năm. Điều này vô hình trung khiến Trung Quốc trở thành thành viên lớn nhất trong tổ chức này. Do đó, Mỹ cần khôi phục vai trò lãnh đạo của mình ở các tổ chức đa phương.

Trong một bức thư do Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao Richard Verma ký mà nhật báo Le Monde có được, chính quyền Tổng thống Biden đã thông báo ý định trình bày kế hoạch tái hòa nhập của Mỹ vào UNESCO. Bức thư viết: “Kể từ khi chúng tôi rút khỏi UNESCO vào ngày 31/12/2018, chúng tôi đã ghi nhận những nỗ lực của tổ chức này trong việc thực hiện các cải cách quan trọng trong quản lý và điều hành, cũng như quan tâm đến việc giảm thiểu các cuộc tranh luận bị chính trị hóa, đặc biệt là về các vấn đề liên quan Trung Đông”.

Về phần mình, Tổng Giám đốc UNESCO Audrey Azoulay khẳng định: “Khi người Mỹ rời UNESCO năm 2018, họ không ngờ rằng, chúng tôi vẫn tồn tại tốt. Giờ đây, họ nhận thấy rằng, họ đang đánh mất lợi ích của chính mình khi không được tham gia bàn bạc và quyết định, cho dù là về các vấn đề quy phạm, trí tuệ nhân tạo hay hành động giáo dục của chúng tôi ở châu Phi. Khi ghế của bạn trống, bạn không thể có tiếng nói”.

Ngày 30/6/2023, tại hội nghị bất thường của UNESCO, với 132 phiếu thuận, 15 phiếu trắng và 10 phiếu chống, hội nghị nhất trí ủng hộ Mỹ quay trở lại UNESCO. Sau khi nhận được đầy đủ các công văn gia nhập, ngày 11/7 vừa qua, UNESCO chính thức thông báo việc Mỹ được kết nạp trở lại là thành viên thứ 194 của tổ chức này. “Đây là kết quả của những nỗ lực ngoại giao gian khổ ở hậu trường và các cuộc đàm phán phức tạp ở chính trong nội bộ Washington”, tờ Le Monde nhấn mạnh.

Sự trở lại UNESCO của Mỹ ở thời điểm này được giới chuyên gia đánh giá là “lợi cả đôi đường”. Với UNESCO, tổ chức này đã tìm lại được một trong những nhà bảo trợ lớn nhất của mình, với một khoản đóng góp hào phóng. Theo AFP, tài trợ của Mỹ chiếm tới 22% ngân sách của tổ chức. Khi xin tái gia nhập, Washington đã đồng ý chi trả cho UNESCO các khoản đóng góp mà họ đã “thiếu” trong 5 năm đứng ngoài định chế này, một món “nợ” khoảng 619 triệu USD, còn cao hơn cả ngân sách hằng năm của UNESCO, chỉ khoảng 534 triệu USD. “Số tiền đóng góp của Mỹ sẽ giúp ích rất nhiều cho UNESCO”, một nhà ngoại giao làm việc cho định chế này nhấn mạnh.

Còn với Washington, ngoài việc củng cố vai trò của mình ở UNESCO còn có một lý do quan trọng thúc đẩy sự trở lại của nước Mỹ. “Đó là việc Washington nuôi ý định tranh cử một ghế trong ban điều hành UNESCO trong cuộc bầu cử vào tháng 11 tới”, trang tin Axios nhận định. Nhưng dù với động cơ gì thì tất cả đều nhằm một mục tiêu duy nhất: Tái khẳng định vị thế của nước Mỹ tại UNESCO. “Tôi tin rằng chúng ta quay lại UNESCO, một lần nữa, không phải như một món quà cho UNESCO mà bởi những điều đang diễn ra tại UNESCO thực sự quan trọng”, Bộ trưởng Ngoại giao Antony Blinken tuyên bố.

Có thể bạn quan tâm

Khung cảnh hỗn loạn bên ngoài ngân hàng Societe Generale sau khi bị trộm. Ảnh: GETTYIMAGES

Vụ trộm ngân hàng lớn nhất nước Pháp

Vụ trộm ngân hàng Societe Generale hồi năm 1976 gắn liền với cái tên Albert Spaggiari. Gã nhiếp ảnh gia có vẻ ngoài bình thường ấy lại là chủ nhân của một kế hoạch cướp ngân hàng hoàn hảo, quy mô lớn, với hàng chục người tham gia, cướp đi hơn 40 triệu USD, khiến cảnh sát bất lực suốt thời gian dài và đã lẩn trốn mà không bị phát hiện cho tới tận ngày qua đời.

Du khách quan sát lãnh thổ Triều Tiên từ đài quan sát ở Hàn Quốc. Ảnh: GETTYIMAGES

Sách Trắng Thống nhất mới của Hàn Quốc

Ngày 18/5 vừa qua, Bộ Thống nhất Hàn Quốc đã công bố “Sách Trắng Thống nhất 2026”, văn kiện đầu tiên về quan hệ liên Triều dưới thời Tổng thống Lee Jae Myung. Trong bối cảnh bán đảo Triều Tiên trải qua giai đoạn căng thẳng kéo dài nhất nhiều năm qua, tài liệu này nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của giới học giả, truyền thông và các nhà hoạch định chính sách quốc tế.

Một cửa hàng bán vàng tại Thâm Quyến. Ảnh: GETTYIMAGES

“Cơn sốt” vàng ở đất nước tỷ dân

Trong bối cảnh kinh tế thế giới tiếp tục đối mặt những biến động sâu rộng sau hàng loạt cú sốc địa - chính trị và tài chính kéo dài, vàng đang trở lại vị trí trung tâm của hệ thống tích trữ tài sản toàn cầu. Biến động toàn cầu đang tạo nên một chu kỳ tăng giá mới của vàng thế giới. Trong làn sóng đó, Trung Quốc nổi lên không chỉ với vai trò là một trong những quốc gia tiêu thụ vàng lớn nhất toàn cầu, mà còn là thị trường chứng kiến sự bùng nổ mạnh mẽ của ngành tái chế vàng - lĩnh vực từng được xem là “phần chìm” của ngành công nghiệp kim hoàn.

Sri Lanka trục xuất nhiều người nước ngoài bị nghi ngờ liên quan tội phạm mạng. Ảnh: AFP

Xu hướng dịch chuyển của tội phạm số

Nhiều năm qua, khi nhắc đến những “điểm nóng” của tội phạm mạng và các đường dây lừa đảo xuyên quốc gia tại châu Á, giới chuyên gia thường tập trung vào khu vực Tam giác vàng, các đặc khu biên giới Myanmar, Campuchia, Philippines. Tuy nhiên, bước sang năm 2026, bản đồ an ninh mạng khu vực đang xuất hiện một diễn biến đáng lo ngại: Sri Lanka nổi lên như một điểm đến mới của các tổ chức tội phạm công nghệ cao quốc tế.

Anh hào hội tụ ở VCK World Cup 2026.

World Cup: Guồng quay "tỷ đô" (Kỳ 1)

Khi Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá thế giới (FIFA) Gianni Infantino mô tả World Cup 2026 là “sự kiện vĩ đại nhất lịch sử nhân loại”, đó có thể là một cách nói phóng đại. Song, nếu xét riêng các tiêu chí quy mô tổ chức và doanh thu, ngày hội bóng đá tại Bắc Mỹ thật sự mang tầm vóc chưa từng có. Phía sau câu chuyện giải trí, thưởng thức với mặt cỏ xanh mượt, những bàn thắng và vũ điệu trên khán đài, World Cup thực chất là một “dòng thác” kinh tế với những vòng xoáy tài chính khốc liệt. Hãy tạm gác các vấn đề chuyên môn sang một bên, để cùng tìm hiểu guồng quay “tỷ đô” của sự kiện thể thao được mong đợi nhất năm.

Một nhóm Samurai Nhật Bản vào khoảng năm 1890. Ảnh: GETTYIMAGES

Di sản của các samurai Nhật Bản

Hơn 150 năm sau cuộc cải cách toàn diện Duy Tân Minh Trị, hơn 80 năm sau Chiến tranh thế giới thứ hai, samurai không còn là giai cấp thống trị xã hội Nhật Bản. Tuy nhiên, những hậu duệ của họ vẫn sống và đóng vai trò mới trong đời sống xã hội ngày nay tại Nhật Bản. Văn hóa, tư tưởng và di sản của họ vẫn đang được gìn giữ, được ngưỡng mộ và ảnh hưởng sâu sắc tới nước Nhật hiện tại.

Xe phun sương làm mát không khí ở New Delhi. Ảnh: THE INDIAN EXPRESS

Thời tiết cực đoan ở Ấn Độ và Pakistan

Ấn Độ và Pakistan không hề xa lạ với nắng nóng. Tuy nhiên, đợt nắng nóng năm nay là điều hoàn toàn khác. Thời tiết cực đoan đã bắt đầu và kéo dài suốt từ giữa tháng 4. Nhiệt độ ban ngày vượt 46 độ C ở nhiều nơi, hàng chục người đã chết, nhu cầu điện năng cao chưa từng thấy, hạn hán trầm trọng cùng vô số vấn đề dân sinh khác đang đe dọa Ấn Độ và Pakistan.

Mẫu xe điện EA1 Xdream của hãng BYD. Ảnh: AFP

Bí quyết thành công của BYD

Trong chưa đầy ba thập kỷ, một doanh nghiệp khởi nguồn từ lĩnh vực pin tại Trung Quốc đã vươn mình trở thành công ty dẫn dắt ngành công nghiệp xe điện toàn cầu. Câu chuyện của BYD không đơn thuần là thành công của một hãng xe, mà là minh chứng sống động cho sức mạnh của tầm nhìn dài hạn, năng lực làm chủ công nghệ và cách tiếp cận chiến lược khác biệt.

Hoa nhài trở thành biểu tượng của thôn Thạch Tỉnh.

Đánh thức giá trị từ một loài hoa

Từ những cánh đồng hoa nhài, Hoành Châu đã tạo dựng nên ngành kinh tế trị giá hàng chục tỷ nhân dân tệ, mở ra cách làm nông nghiệp hiện đại gắn kết du lịch sinh thái và xây dựng nông thôn mới.

Xuồng vũ trang của Iran hoạt động gần một tàu hàng ở Eo biển Hormuz. Ảnh: AP

Chiến lược “ngoại giao pháo hạm” tại Hormuz

Eo biển Hormuz - tuyến đường biển hẹp nối vịnh Ba Tư với Ấn Độ Dương, từ lâu đã là “yết hầu” của thương mại năng lượng toàn cầu, với khoảng 20% lượng dầu thô và khí hóa lỏng (LNG) thế giới đi qua trong thời bình.

Các chiến sĩ Hồng quân Liên Xô vui mừng sau chiến thắng phát-xít Đức. Ảnh: WIKIPEDIA

Biểu tượng bất hủ của tinh thần quật khởi

Ngày Chiến thắng (9/5/1945) là ngày lễ trọng đại đối với nhân dân các nước thuộc Liên Xô (trước đây), đối với người dân ở các nước trong liên minh chiến đấu chống phát-xít, đối với tất cả những người luôn tưởng nhớ và tôn vinh ký ức về những anh hùng đã chiến đấu để tiêu diệt chủ nghĩa phát-xít.

Ảnh ghép do FBI thực hiện về một vụ nhìn thấy UFO. Ảnh: GETTYIMAGES

Giải mật hồ sơ về UFO

Tháng 5 này, Lầu Năm Góc lần đầu công bố các tài liệu tối mật liên quan những hiện tượng dị thường không xác định, trước đây được biết đến rộng rãi hơn dưới cái tên UFO (vật thể bay không xác định).

Người dân Phần Lan đề cao lối sống cởi mở và hòa đồng xã hội. Ảnh: GETTYIMAGES

Quốc gia hạnh phúc nhất thế giới

Theo Báo cáo Hạnh phúc Thế giới, năm 2026 chứng kiến lần thứ chín liên tiếp Phần Lan được bầu chọn là “Quốc gia hạnh phúc nhất thế giới”, một thành tựu đặc biệt ấn tượng trong thế giới đầy biến động hiện nay.

Một khu dân cư Hồ Đồng tại Bắc Kinh. Ảnh: GETTYIMAGES

Xu hướng du lịch dựa vào cộng đồng

Với hơn 5.000 năm lịch sử, nhiều du khách đến Trung Quốc thường không tìm ngay đến các công trình hiện đại, mà họ muốn tìm hiểu văn hóa, di sản, chiêm ngưỡng những công trình lịch sử, trải nghiệm những con ngõ nhỏ, những đô thị cổ - nơi lưu giữ nhịp sống bản địa.

D’Artagnan được dựng tượng ở nhiều nơi trên nước Pháp. Ảnh: GETTY

Huyền thoại ngự lâm quân

Thi hài của D’Artagnan, người lính ngự lâm quả cảm trong bộ ba tiểu thuyết kinh điển của nhà văn lừng danh Alexandre Dumas, có lẽ đã được tìm thấy tại một nhà thờ cổ ở Hà Lan.

Ông John Ternus (bên trái) và Tim Cook tại trụ sở của Apple. Ảnh: CNN

Cuộc cải tổ của Apple

Ngày 20/4/2026, Tập đoàn công nghệ Apple (Mỹ) chính thức thông báo một thay đổi lãnh đạo quan trọng: Tổng Giám đốc điều hành (CEO) Tim Cook sẽ rời vị trí này vào ngày 1/9, chuyển sang vai trò Chủ tịch điều hành của Hội đồng quản trị.

Thành phố Osaka là một trong những đặc trưng của vùng Kansai. Ảnh: TENKUIJAPAN

Đặc trưng văn hóa Kansai

Vùng Kansai của Nhật Bản nổi bật với sự giao thoa đặc sắc giữa truyền thống cổ kính (Kyoto, Nara) và hiện đại sôi động (Osaka, Kobe). Văn hóa nơi đây đặc trưng bởi tính cách người dân cởi mở, thẳng thắn, hài hước; phương ngữ Kansai-ben độc đáo, ẩm thực đường phố phong phú và là cái nôi của các nghề thủ công truyền thống.

Trụ sở Tòa nhà Quốc hội Mỹ tại Washington D.C. Ảnh: ABC News

Chiến dịch “Mạng lưới tài năng” của chính quyền Mỹ

Chính quyền Mỹ, dưới sự chỉ đạo của Tổng thống Donald Trump, đã phát động chiến dịch quy mô mang tên “Mạng lưới tài năng” vào cuối tháng 3/2026 nhằm thu hút thế hệ Gen Z (những người sinh từ khoảng năm 1997 đến 2012) vào bộ máy liên bang. 

Một trang trại điện gió ngoài khơi nước Anh. Ảnh: GETTYIMAGES

Giải pháp điện gió của nước Anh

Tăng trưởng ấn tượng từ điện gió đang giúp nước Anh tránh khỏi những ảnh hưởng nặng nề từ cuộc chiến ở Trung Đông, vốn đã làm gián đoạn nguồn cung năng lượng toàn cầu suốt thời gian qua.

Máy quang khắc tiên tiến từ Tập đoàn ASML của Hà Lan. Ảnh: THE ECONOMIST

Chiến lược tự chủ công nghệ của EU

Trong bối cảnh cạnh tranh công nghệ toàn cầu ngày càng gay gắt và công nghệ trở thành yếu tố quyết định sức mạnh kinh tế - địa chính trị của các quốc gia, Liên minh châu Âu (EU) đang thúc đẩy mạnh mẽ chiến lược tự chủ công nghệ như một thành tố cốt lõi của khái niệm tự chủ chiến lược.

Tàu vũ trụ được phóng trong sứ mệnh Artemis II. Ảnh: REUTERS

Bước mở đầu cho cuộc đua không gian mới

Sau hơn nửa thế kỷ kể từ chuyến bay cuối cùng của Chương trình Apollo (1972), nhân loại một lần nữa chứng kiến khoảnh khắc lịch sử khi Mỹ đưa con người trở lại vùng lân cận Mặt trăng.

Tòa án Hà Lan cấm Grok tạo hình ảnh nhạy cảm không có sự đồng ý. Ảnh: GETTY

EU siết chặt quản lý công nghệ AI

Nghị viện châu Âu (EP) đang siết chặt quản lý các ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) có khả năng tạo ra hình ảnh nhạy cảm mà không có sự đồng ý của cá nhân. Động thái cho thấy EP đẩy mạnh kiểm soát AI có tính rủi ro cao, trong bối cảnh công nghệ này ngày càng gây nhiều lo ngại về quyền riêng tư và an toàn trực tuyến.

Học sinh tại Ghana sử dụng máy đọc sách điện tử. Ảnh: NEWS GHANA

Chiến dịch “đọc sách kỹ thuật số” ở châu Phi

Trong bối cảnh châu Phi đang đối mặt những thách thức lớn về giáo dục và tiếp cận tri thức, các chiến dịch đọc sách kỹ thuật số nổi lên như một giải pháp sáng tạo, tận dụng công nghệ để vượt qua rào cản địa lý và kinh tế.

Công nghệ tưới tiêu nhỏ giọt trên sa mạc của Israel. Ảnh: AP

Kỹ thuật phục hồi sa mạc của Israel

Israel là một trong những quốc gia thành công nhất thế giới trong việc phục hồi đất khô hạn và khắc phục tình trạng sa mạc hóa, đặc biệt tại sa mạc Negev Desert - nơi chiếm hơn 60% diện tích lãnh thổ.

Lực lượng an ninh Iran tuần tra cạnh một tàu hàng ở Eo biển Hormuz. Ảnh: GETTYIMAGES

Vai trò quan trọng của Eo biển Hormuz

Là “cánh cổng” trên biển duy nhất nối vịnh Ba Tư với đại dương, nơi hơn 20% sản lượng dầu mỏ thế giới đi qua mỗi ngày, Eo biển Hormuz sở hữu vị trí địa lý đặc biệt quan trọng. Đây là nơi trung chuyển năng lượng trung tâm của thế giới, những cũng là điểm nghẽn với nguồn cung nhiên liệu cho thế giới khi xung đột xảy ra.