Người miệt mài níu giữ "Sắc quê"

Qua ba lần triển lãm, họa sĩ Quỳnh Thơm vẫn bền bỉ giữ nhịp “Sắc quê” và tới đây triển lãm “Sắc quê 3” được tổ chức từ ngày 14 đến 24/4 tại Hà Nội.
Họa sĩ Quỳnh Thơm trong một chuyến đi thực tế sáng tác đồng quê. (Ảnh: LM)
Họa sĩ Quỳnh Thơm trong một chuyến đi thực tế sáng tác đồng quê. (Ảnh: LM)

Họa sĩ Quỳnh Thơm sinh năm 1971 tại xã Tuân Chính, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Quê hương trong ký ức của anh là mênh mông đồng lúa, đường làng uốn khúc quanh co, từng nếp nhà tranh vách nứa…, tất cả in vào tâm trí anh từ thuở nhỏ. Anh bắt đầu hành trình nghệ thuật khi học tại Khoa Đồ họa, Trường trung cấp Văn hóa-Nghệ thuật tỉnh Vĩnh Phú (tên gọi cũ) trong khoảng thời gian 1988-1991. Sau đó, anh tiếp tục theo học tại Trường đại học Sư phạm Nghệ thuật Trung ương (Hà Nội).

Dù chủ yếu làm việc trong lĩnh vực thiết kế đồ họa, nhưng họa sĩ Quỳnh Thơm chưa bao giờ từ bỏ đam mê vẽ tranh. Anh luôn giữ mạch sáng tác dù thiết kế đồ họa mang lại cho anh một sự nghiệp đáng tự hào. Sự trở lại với hội họa trong khoảng 5-6 năm qua đã mở ra cho họa sĩ một biên độ sáng tạo mới, nơi anh có thể thoải mái thể hiện những cảm xúc, suy tư và chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc sống khi đã đi qua một hành trình dài.

Vốn gắn bó với những khung cảnh quen thuộc của làng quê, tranh của anh chủ yếu là đề tài phong cảnh trong sự kết hợp hài hòa giữa thiên nhiên và cảm xúc, giữa vẻ đẹp mộc mạc với chuyển động nhịp nhàng của đời sống.

Mỗi bức tranh còn là một câu chuyện về tình yêu, nỗi nhớ và niềm tin vào giá trị của làng quê, của con người Việt. Những ai từng xem tranh Quỳnh Thơm, chắc hẳn đều cảm nhận được những miền ký ức, những miền hoài niệm lắng sâu, là giá trị không thể thiếu vắng trong hành trình mỗi con người tìm về cội nguồn để càng thêm trân trọng, tự hào về giá trị văn hóa dân tộc.

Khách nước ngoài mua tranh của họa sĩ.

Khách nước ngoài mua tranh của họa sĩ.

“Sắc quê” là điểm nhấn quan trọng trong hành trình sáng tạo của họa sĩ Quỳnh Thơm. Đây là lần thứ ba họa sĩ tổ chức triển lãm với tên gọi này, và triển lãm luôn giữ nguyên vẹn được tinh thần từ thuở ban đầu.

Từ những bức tranh đầu tiên, Quỳnh Thơm đã mang đến cho người xem cái nhìn ấm áp, bao dung trước vẻ đẹp thanh bình, thấm đượm nghĩa tình. Đó là hình ảnh thân thuộc, gần gũi, xuyên suốt trong hành trình sáng tạo âm thầm, bền bỉ của anh. Kết hợp khéo léo giữa vẻ đẹp truyền thống và phong cách hiện đại là thế mạnh của họa sĩ. Anh “chớp” lại những khoảnh khắc đẹp trong đời sống thường nhật, đưa vào đó những hình khối độc đáo, đôi khi là những đường nét trừu tượng đầy sáng tạo.

Chính sự phá cách này đã làm cho những hình ảnh quen thuộc trong tranh của anh trở nên mới mẻ. Những mảng mầu sáng tươi, như: vàng, xanh hay hồng nhạt trong tranh cũng thể hiện sự kết nối sâu sắc giữa thiên nhiên và cảm xúc nội tâm của người nghệ sĩ. Từng bức tranh tựa bản hòa tấu đầy cung bậc giữa âm thanh, sắc mầu và tâm trạng.

Sức hút của “Sắc quê” không chỉ dừng lại ở phạm vi trong nước mà còn lan rộng ra quốc tế. Năm 2024, một câu chuyện thú vị đã diễn ra khi triển lãm của họa sĩ Quỳnh Thơm chuẩn bị khai mạc: một du khách người Australia bị cuốn hút bởi một trong những bức tranh của anh đã quyết định mua ngay trước khi triển lãm chính thức bắt đầu.

Kỷ niệm đong đầy niềm vui ấy vừa phản ánh sức hút mạnh mẽ của mỹ thuật đương đại đối với khách quốc tế vừa phản ánh câu chuyện truyền cảm hứng từ nghệ thuật, đặc biệt là những tác phẩm gợi nhớ đến vẻ đẹp mộc mạc của Việt Nam.

Một tác phẩm được vẽ trực họa.

Một tác phẩm được vẽ trực họa.

Nhờ những chi tiết giản dị, những cảm xúc sâu lắng mà Quỳnh Thơm đã truyền tải qua các tác phẩm, những bức tranh mà người thưởng ngoạn dù là trong nước hay quốc tế đều cảm thấy gần gũi, thân thuộc, như thể đang sống trong không gian yên bình, thơ mộng.

Tại triển lãm “Sắc quê 3” tổ chức từ ngày 14 đến 24/4 tại Nhà Triển lãm mỹ thuật 16 Ngô Quyền, Hà Nội, họa sĩ Quỳnh Thơm giới thiệu 55 tác phẩm mới, trong đó có khoảng 6 bức tranh khổ lớn 1,26m x 1,86m. 90% tác phẩm được anh vẽ trực họa, bức vẽ lâu nhất cũng chỉ vài ngày trong cảm xúc thăng hoa, không cầu kỳ tỉa tót.

Trong chuỗi tác phẩm lần này, công chúng sẽ được chiêm ngưỡng phần nhiều là hình ảnh ao quê, biểu tượng của tuổi thơ thân thuộc. Họa sĩ tự nhận mình vẽ như giải tỏa nỗi nhớ, như khao khát ghi lại những gì đang lặng lẽ phai mờ theo dòng chảy của thời gian. Anh vẽ liên tục, có khi mười mấy tiếng một ngày, đôi khi cả đêm không rời cọ.

Họa sĩ xúc động bày tỏ: “Đối với tôi, đó không chỉ là một nghề hay một sở thích, mà là thế giới tinh thần không thể thiếu trong cuộc sống. Mỗi lần cầm cọ, cảm xúc cứ thế dâng trào, không kìm nén được. Càng vẽ, tôi càng cảm thấy mình như sống sâu hơn, như miền ký ức đang hồi sinh và thời gian thì ngừng lại”.

Có thể bạn quan tâm

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

Giá trị văn hóa từ "Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.

Các đại biểu cắt băng khai trương Tuần văn hóa Thanh Hóa-Hội An.

Tuần văn hóa kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Thanh Hóa-Hội An

Kỷ niệm 65 năm ngày kết nghĩa giữa đô thị tỉnh lỵ Thanh Hóa và Hội An, thành phố Đà Nẵng (1961-2026), tại Công viên Hội An ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa diễn ra chuỗi hoạt động, sự kiện trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa tôn vinh nghĩa tình Thanh Hóa-Hội An.

Khuôn viên di tích Giồng Bốm là toàn bộ khu vực của Thánh thất Ngọc Minh gồm 3 ngôi nhà: Hiệp thiên đài, Cửu trùng đài và Bát quái đài. (Ảnh: Mộng Thường)

Giồng Bốm 80 năm: Hào khí “đạo không rời đời”

Tám mươi năm là một quãng lùi đủ dài để khói lửa chiến tranh tan vào hư không, nhường chỗ cho màu xanh trù phú phủ lên mảnh đất Phong Thạnh kiên cường. Thế nhưng, thời gian dẫu có bào mòn vạn vật cũng chẳng thể xóa nhòa ký ức bi tráng về rực lửa năm 1946 tại vùng đất cực nam Tổ quốc.