Huyền thoại bóng bàn Vũ Mạnh Cường:

“Làm thầy cũng giống như người trông trẻ”

Ba lần vô địch SEA Games, bảy lần vô địch quốc gia nhưng trong vai trò một người thầy, cảm giác chiến thắng với huyền thoại bóng bàn Việt Nam Vũ Mạnh Cường vẫn đầy cảm xúc. Hành trình 15 năm bắt đầu từ con số không, cựu tay vợt người Hải Dương giúp T&T Hà Nội trở thành thế lực hàng đầu ở Giải Vô địch Bóng bàn quốc gia Báo Nhân Dân, đóng góp nhiều gương mặt xuất sắc cho đội tuyển và còn hơn thế nữa...
Ảnh: Minh Tân
Ảnh: Minh Tân

Hạnh phúc với “hat-trick” HCV

Xin chúc mừng ông khi T&T Hà Nội thắng lớn tại Giải Vô địch Bóng bàn quốc gia Báo Nhân Dân lần thứ 41 vừa qua, với thành tích 3 HCV ở các nội dung đồng đội nam, đôi nam và đôi nữ. Cảm giác của ông thế nào khi các học trò có giải đấu rất thành công?

Giải năm nay có số lượng tham dự đông hơn mọi năm, bên cạnh những gương mặt cũ cũng có một số gương mặt trẻ U18 khá triển vọng. Chúng tôi chỉ đăng ký chỉ tiêu giành 1-2 HCV, nhưng các VĐV đã thi đấu xuất sắc, đặc biệt ở nội dung đồng đội, qua đó giành tổng số 3 HCV. Không chỉ là thành tích, mà chứng kiến các VĐV do chính mình tuyển chọn và đào tạo ngày một trưởng thành, tôi rất hạnh phúc.

Chỉ tiếc cặp đôi Mai Ngọc-Anh Hoàng được đánh giá cao nhưng bị loại ở bán kết nội dung đôi nam nữ do quá tải vì phải thi đấu liên tục ở nhiều nội dung. Nhìn chung các VĐV đều đã nỗ lực hết sức rồi.

Ông là người giành tới 3 HCV SEA Games, 7 HCV quốc gia, điều mà khó VĐV nào có thể vượt qua. Chứng kiến các học trò thi đấu, ông có nhớ về chính mình?

Năm 1987, lần đầu tôi tham dự Giải Vô địch Bóng bàn quốc gia. Khi đó tôi chỉ mới 14-15 tuổi mà được góp mặt ở giải đấu lớn nên hơi run. Dù vậy, tôi thấy rất may mắn vì được thi đấu và xem các thế hệ đàn anh như Trần Tuấn Anh hay Nguyễn Đức Long của Hải Dương, người sau này là Trưởng Bộ môn bóng bàn Tổng cục TDTT (nay là Cục TDTT) so tài.

Ở giải đầu tiên, tôi chỉ đặt mục tiêu học hỏi. Tới năm 1990, tôi vào chung kết và thua Trần Tuấn Anh tại Đại hội TDTT toàn quốc, khi đó mới 16 tuổi. Năm 1991 thì tôi bị loại sớm, còn năm 1992 chỉ vào tới vòng 1/8. Năm 1993, tôi có danh hiệu vô địch đầu tiên. Với một VĐV trẻ, tâm lý luôn là vấn đề khó vượt qua nhất. Tôi phải mất tới 6 năm mới có chức vô địch Giải bóng bàn quốc gia.

So với thời của ông, kỹ-chiến thuật của các VĐV bây giờ có gì khác biệt?

Trình độ chuyên môn của các cháu hiện giờ tốt hơn, mặt bằng chung cao hơn so với thời của chúng tôi. Về kỹ thuật, các VĐV cũng có nhiều sự cải tiến, nâng cấp. Đơn cử như ngày xưa chúng tôi đánh vợt 38, còn giờ mặt vợt là 40 nên cũng có khác biệt.

Từ số 0 tới thế lực bóng bàn Việt Nam

Năm 1998, ông quyết định rời Hải Dương để tới Hà Nội đầu quân cho bầu Hiển. Đó là một bước ngoặt trong sự nghiệp huấn luyện của ông?

Từ vị trí là Trưởng Bộ môn bóng bàn của một tỉnh có phong trào bóng bàn phát triển như Hải Dương, khi chuyển lên T&T Hà Nội, tôi gặp nhiều khó khăn. Ngày mới về, Trung tâm T&T Hà Nội cơ sở vật chất gần như không có gì cả, con người cũng không có.

Sau đó, tôi phải đi tuyển quân trên cả nước, xa nhất là ở Đắk Lắk, Đắk Nông, Bình Dương... Để thuyết phục các VĐV theo bóng bàn là cả một vấn đề. Khi đó Trung tâm của mình chưa được ai biết đến. Tôi phải làm từ đầu, rất vất vả, mệt mỏi.

Ông có nhớ đã từng đào tạo bao nhiêu tài năng bóng bàn Việt Nam?

Nói thật là tôi không nhớ. Khi ở Hải Dương, nhà vô địch quốc gia Nguyễn Đức Tuân là một trong những VĐV được tôi tuyển chọn và đào tạo. Khi chuyển lên Hà Nội, tôi có các học trò xuất sắc như Trần Tuấn Quỳnh, sau này có Trần Mai Ngọc, Đinh Anh Hoàng... Tất cả cũng đều là tuyển thủ quốc gia và đạt nhiều thành tích trong nước, quốc tế.

Còn ở Trung tâm T&T Hà Nội, quân số hiện giờ là 43 người bao gồm cả HLV và VĐV. Để có được số lượng như vậy, chúng tôi phải trải qua một hành trình dài, đào tạo VĐV từ tuyến trẻ. Mình không thể làm từ ngọn được, mà phải đi từ lứa U7, U9. Hầu như các VĐV có được thành công như Anh Hoàng hay Mai Ngọc đều học bóng bàn từ 7-9 tuổi. Họ phải xa nhà nhiều năm.

Điều tôi vui nhất là luôn được ông bầu Đỗ Quang Hiển ủng hộ, được anh em ban huấn luyện, các VĐV một lòng, một dạ với mình cùng xây dựng đội bóng. Cá nhân tôi không thể làm được điều gì lớn lao. Mình cố gắng mà ban huấn luyện hay VĐV không cố, lãnh đạo không tạo điều kiện thì cũng khó đi đến đâu.

Trong ngần ấy năm trời, ông phải đóng nhiều vai để giúp các VĐV phát triển toàn diện?

Mình vừa phải là HLV, vừa là một người trông trẻ, giống như người cha trong gia đình. Từ chuyện ăn uống, ốm đau, bệnh tật tôi đều phải có trách nhiệm vì bố mẹ các cháu ở xa không ra Hà Nội được. Tôi rất nghiêm khắc với VĐV. Sự kỷ luật là yếu tố rất quan trọng để các VĐV bước vào con đường chuyên nghiệp.

HLV Mạnh Cường hướng dẫn trò cưng Trần Mai Ngọc. Ảnh: Duy Linh
HLV Mạnh Cường hướng dẫn trò cưng Trần Mai Ngọc. Ảnh: Duy Linh

Và một trong những người “con” đó là Trần Mai Ngọc, nhà vô địch quốc gia khi mới 17 tuổi và vừa giành HCV SEA Games 32 đôi nam nữ cùng Anh Hoàng sau 26 năm chờ đợi?

Đặc tính của Ngọc là VĐV tay trái nên quả giật phải rất chuẩn. Thứ hai là quả giao bóng của cháu rất tốt. Tâm lý của Ngọc cũng tương đối ổn định, lạnh lùng. Để vô địch, mỗi VĐV phải có sự đột biến, quyết liệt. Các VĐV khác thường không dám năm ăn năm thua, còn Ngọc thì quyết đoán.

Cả hai cháu Mai Ngọc và Anh Hoàng đều do chính tôi tìm kiếm, đào tạo và nuôi nấng từ bé. Khi các cháu thi đấu thành công, tôi cảm thấy rất tự hào. Sau 15 năm Trung tâm hoạt động, lứa VĐV trẻ đã trưởng thành và có thành tích. Có nhiều lúc tôi đã khóc vì hạnh phúc, vì sau những vất vả đã được đền đáp bằng thành quả xứng đáng.

Trăn trở với bóng bàn Việt Nam

So với bóng đá, bóng bàn hiện nay chủ yếu tập trung ở một vài địa phương, đơn vị. Đây chính là hạn chế khiến môn này chưa thể phát triển hơn nữa?

Đúng vậy, bóng bàn Việt Nam hiện tập trung ở một số địa phương và đơn vị như Hải Dương, TP Hồ Chí Minh, Hà Nội, Quân đội, T&T Hà Nội. Các giải quốc gia cũng chủ yếu là những đơn vị này cạnh tranh huy chương với nhau.

Mặt bằng bóng bàn chuyên nghiệp Việt Nam đang đi xuống. Các tỉnh không có sự đầu tư cho bóng bàn, bởi các VĐV phải đào tạo từ 8-9 tuổi, vì thế mỗi VĐV phải trải qua quá trình đầu tư hơn 10 năm mới trưởng thành và có thành tích. Nhiều nơi đang có xu hướng tập trung cho các môn mà chỉ cần đầu tư 2-3 năm là VĐV có thể thi đấu nên không mặn mà với bóng bàn. Tôi đã chứng kiến nhiều cháu có niềm đam mê với bóng bàn nhưng chơi tới 11-12 tuổi rồi thôi, phụ huynh thường hướng con em theo học văn hóa.

Thực tế phát triển phong trào bóng bàn Việt Nam như vậy đã tạo nên những khó khăn cho đội tuyển?

Nguồn lực rất hạn chế nên VĐV lên đội tuyển quốc gia không nhiều. Giải quốc gia nhưng chỉ có 6-7 gương mặt quen thuộc, so với trước kia là gần 20 VĐV. Từ đó dẫn đến tính quyết liệt, cạnh tranh không cao. Có một thực trạng là quá ít giải đấu trong nước để các VĐV được thi đấu, trau dồi kinh nghiệm và bản lĩnh. Trong nước đã vậy, việc ra nước ngoài tranh tài còn khó hơn. Vì thế các VĐV Việt Nam ra quốc tế thường bỡ ngỡ, trạng thái thi đấu thiếu ổn định. Khi thắng thì rất hưng phấn nhưng thua thì tinh thần lại xuống rất thấp. Các VĐV Việt Nam hầu hết chưa điều chỉnh được điều này.

Bên cạnh đó, bộ môn bóng bàn cũng chưa có một chiến lược rõ ràng. Đơn cử như VĐV các tỉnh khi lên đội tuyển trẻ từ 14-16 tuổi, nhưng họ cũng cần phải học văn hóa. Chúng ta chưa có cơ chế phù hợp cho các VĐV tập và học văn hóa song hành. Đây là một bất cập.

Lãnh đạo bóng bàn Việt Nam cần phải vận động được các nguồn lực từ xã hội, từ đó tổ chức nhiều giải đấu, tổ chức đội tuyển theo chiến lược bài bản, đào tạo như thế nào để tạo ra sự công bằng. Chúng ta chỉ cần làm không tốt là mất ngay một thế hệ VĐV. Cá nhân tôi đánh giá nếu như cứ như hiện nay, chỉ 2-3 năm nữa, kể cả giải trẻ ở khu vực Đông Nam Á, Việt Nam sẽ thua kém cả Philippines, Malaysia chứ chưa nói tới Thái Lan hay Singapore.

Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện!

Từng từ chối làm HLV trưởng

“Tôi từng được mời làm HLV trưởng đội tuyển quốc gia nhưng đã từ chối. Làm HLV trưởng phải là người có quyền tuyển chọn quân, nếu không có quyền quyết định cao nhất về chuyên môn thì khó có thể làm được”, HLV Mạnh Cường chia sẻ.

Có thể bạn quan tâm

Thi đấu bóng bàn tại Giải Thể thao học sinh toàn quốc 2026. Ảnh | Truyền thông Giáo dục Lâm Đồng

Bước chuyển của thể thao học đường

Những năm gần đây, thể thao học đường đã được quan tâm nhiều hơn nhưng vẫn thiếu tính liên tục và ổn định. Bởi vậy, sự xuất hiện của Giải Thể thao học sinh phổ thông toàn quốc đã đánh dấu bước chuyển mình lịch sử trong tư duy phát triển thể chất và thể thao học đường tại Việt Nam, từ phong trào sang hệ thống thi đấu thường xuyên và bài bản hơn, tạo nền tảng vững chắc để phát hiện, bồi dưỡng và phát triển tài năng.

Ảnh | PVF

“Tiếng Anh là tấm vé để bước ra thế giới”

Ở tuổi 19, Nguyễn Quốc Khánh đã ghi dấu ấn với lần đầu ra sân tại Giải hạng Nhất Quốc gia và vai trò đội trưởng U20 Việt Nam. Dẫu vậy, điều làm trung vệ trẻ của PVF trở nên khác biệt không chỉ là những bước tiến trên sân cỏ, mà cả tư duy luôn coi tri thức là nền tảng phát triển, xem tiếng Anh là một kỹ năng thiết yếu của cầu thủ hiện đại và không ngừng hoàn thiện bản thân.

Kimi Antonelli ra mắt F1 vào năm 2025, khi mới chỉ 18 tuổi. Ảnh | Motorsport

Kimi Antonelli: Hào quang của sự bình thản trong “lò áp suất” F1

Trong thế giới hỗn loạn và ngột ngạt của Giải đua xe Thể thức 1 (F1), nơi mà áp lực có thể bóp nghẹt những tài năng lớn nhất chỉ trong vài tuần đua, Andrea Kimi Antonelli xuất hiện và khẳng định rằng giải đấu này luôn biết cách tìm ra những “người được chọn” có khả năng thống trị mọi đường đua.

Thầy trò HLV Yutaka Ikeuchi sẽ phải nỗ lực nhiều tại vòng loại U20 châu Á. Ảnh | VFF

U19 Việt Nam và những bài học cần thiết

Chỉ hơn hai tháng sau khi dừng bước ngay vòng bảng Giải vô địch U19 Đông Nam Á 2026, U19 Việt Nam sẽ phải đối mặt với nhiệm vụ nặng nề hơn: tranh vé dự vòng chung kết U20 châu Á 2027 vào cuối tháng 8. Bóng đá vốn không cho phép đắm mình trong thất bại quá lâu và hành trình sắp tới chính là cơ hội để các cầu thủ trẻ vực dậy sau những bài học đắt giá.

Cần nhân rộng các cuộc thi cho trẻ em để khuyến khích thói quen vận động từ sớm. Ảnh | VM

Nhìn từ khoảng trống vận động của giới trẻ

Một ngày của V.M.L., sinh viên năm nhất tại Hà Nội, bắt đầu bằng việc trải qua nhiều giờ học trên giảng đường, tối về hoàn thành bài tập hoặc tụ tập cùng bạn bè, rồi lướt mạng xã hội, xem phim hoặc chơi game trước khi ngủ. Kết thúc ngày, thời gian vận động của L. chỉ đếm trên đầu ngón tay, và đó cũng là thực trạng ngày càng phổ biến ở nhiều thanh, thiếu niên Việt Nam hiện nay.

Đội tuyển Việt Nam đang có diện mạo mới đa tầng hơn. Ảnh | KHIẾU MINH

Thách thức kép của đội tuyển Việt Nam

Chỉ trong vòng hai tháng rưỡi, “Những chiến binh sao vàng” sẽ phải đối mặt với thách thức kép: bảo vệ ngôi vương tại ASEAN Cup (AFF Cup cũ) tổ chức từ 24/7 đến 26/8 và nỗ lực thể hiện ở FIFA ASEAN Cup sau đó vào tháng 9-10. Với lịch thi đấu dày đặc nhất từ trước tới nay, bài toán đặt ra cho huấn luyện viên (HLV) Kim Sang-sik không hề đơn giản.

Ông Dương Mạnh Tiến - Chủ tịch Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam

Chủ tịch Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam Dương Mạnh Tiến: “Các giải đấu sẽ theo mô hình giải trí hiện đại”

Bóng chuyền Việt Nam đang bước vào giai đoạn được chờ đợi nhất của một chu kỳ phát triển mới, nơi kỳ vọng của người hâm mộ ngày càng lớn hơn cùng sức ép thành tích cũng nặng nề hơn. Là người tâm huyết với nền bóng chuyền nước nhà, ông Dương Mạnh Tiến - Chủ tịch Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam đã có cuộc trò chuyện với Nhân Dân hằng tháng về mục tiêu, định hướng cho tương lai và những thách thức phía trước.

Lionel Messi là một trong số 7 cầu thủ lớn tuổi nhất World Cup 2026. Ảnh | AFP

World Cup và ẩn số từ những “cây trường sinh”

Bóng đá thế giới hiện đại đang đứng trước một nghịch lý chưa từng có. Trong khi truyền thông toàn cầu luôn bị ám ảnh bởi sức trẻ và những thần đồng tuổi teen, World Cup 2026 lại chứng kiến sự hiện diện đông đảo nhất lịch sử của các cầu thủ ngoài 40 tuổi. Có tới 7 cái tên thuộc nhóm tuổi này xuất hiện tại Bắc Mỹ, bằng tổng số của 22 kỳ World Cup trước đó cộng lại.

Năm nay, lần đầu tiên các tay vợt được phép sử dụng thiết bị đeo thu thập dữ liệu sinh trắc học ngay trên sân. Ảnh | FFT

Bản giao hưởng mới tại Roland Garros

Trong suốt một kỷ nguyên dài, nếu hỏi một tay vợt chuyên nghiệp về giải Grand Slam “kém yêu thích” nhất của họ, câu trả lời thường là Roland Garros.

Sự xuất hiện của HLV Hoàng Văn Phúc kỳ vọng mang lại luồng gió mới. Ảnh | MINH TÚ

Huấn luyện viên dám kế nhiệm ông Mai Đức Chung

Đội tuyển nữ Việt Nam đã chính thức bước vào chương mới với “người cầm lái” Hoàng Văn Phúc. Sau kỷ nguyên huyền thoại dưới thời ông Mai Đức Chung, chiến lược gia 62 tuổi đã dũng cảm bước vào một cuộc cách mạng đầy thử thách, tiếp nối giấc mơ vươn tầm bóng đá nữ.

Những sân được đầu tư bài bản vẫn có lượng người đến học và chơi ổn định. Ảnh | HUY NGUYỄN

Thấy gì sau cơn sốt pickleball hạ nhiệt?

Sau giai đoạn bùng nổ mạnh mẽ những năm trước, phong trào pickleball tại Việt Nam, đặc biệt ở Hà Nội, đang đối mặt với thực tế trái chiều: Hàng loạt sân bãi mọc lên nhưng nhiều sân lại trống vắng. Liệu đây chỉ là sự thoái trào tạm thời hay là quá trình sàng lọc tất yếu của một trào lưu thể thao?

Roller Sports thu hút nhiều vận động viên nhí tham gia. Ảnh | HOÀNG TÙNG

Từ “thể thao đường phố” đến hệ thống chuyên nghiệp

Qua giai đoạn là “thể thao đường phố” từ những sân trượt giải trí, Roller Việt Nam đang có một cuộc chuyển mình ngoạn mục trở thành môn thể thao thành tích cao, được đưa chính thức vào chương trình thi đấu Đại hội Thể thao toàn quốc năm 2026, thu hút giới trẻ và mở ra tiềm năng lớn cho thể thao Việt Nam.

Các đô vật Việt Nam áp đảo tại SEA Games 33. Ảnh | DP

Phép thử để vươn tầm

Đội tuyển vật Việt Nam tiếp tục khẳng định vị thế thống trị Đông Nam Á tại SEA Games 33-2025, nhưng khi bước ra đấu trường châu lục lại là một bức tranh hoàn toàn khác. ASIAD 20 sắp tới tại Nagoya (Nhật Bản) sẽ là phép thử khắc nghiệt trong lộ trình vươn tầm châu lục của môn vật nói riêng và thể thao Việt Nam nói chung.

Erling Haaland thường xuyên tập luyện trong phòng thiếu ôxy. Ảnh | Latestly

Ðá bóng, thiền, thở và ngủ

Trong bóng đá hiện đại, một chi tiết nhỏ cũng có thể làm thay đổi cả một hệ thống, ảnh hưởng đến cả một quá trình xây dựng đội bóng. Có thể, câu chuyện dưới đây là một ngoại lệ đặc biệt, nhưng ít nhất nó cũng cho thấy, bóng đá đỉnh cao ngày càng chi tiết, cẩn trọng. Thậm chí, càng tiểu tiết, càng kỹ sẽ càng đạt hiệu quả cao.

Futsal nữ Việt Nam cần chiến lược phát triển dài hơi. Ảnh | FAThaiLand

Bài học quý giá

Không bảo vệ được ngôi vô địch tại Giải futsal nữ Đông Nam Á 2026 kết thúc đầu tháng 3, đội tuyển Việt Nam phải nhìn Thái Lan đăng quang. Và đằng sau tấm Huy chương đồng là cả một câu chuyện đáng suy ngẫm về sự phát triển, thách thức và con đường phía trước của futsal nữ Việt Nam.

Cuốn sách giới hạn đặc biệt của Real Madrid.

Real Madrid, một đế chế đầy tham vọng

Nước Anh tự hào là nơi đi đầu trong việc cải tiến và phát triển bóng đá, nhưng có lẽ bây giờ họ phải suy nghĩ lại. Bởi Real Madrid đang cho thấy họ mới là những người khởi xướng một giai đoạn kinh doanh mới của bóng đá.

Kinh nghiệm và sức trẻ kết hợp tại SEA Games 33. Ảnh | Nhật Thịnh

Lộ trình mới của điền kinh

Tại SEA Games 33, các tuyển thủ điền kinh đã tiếp tục khẳng định vị thế với những màn trình diễn ấn tượng. Từ những cú bứt phá ngoạn mục đến sự ra mắt của thế hệ trẻ tài năng, điền kinh Việt Nam không chỉ gặt hái thành công tại đấu trường khu vực mà còn vẽ nên bức tranh triển vọng cho hành trình chinh phục ASIAD 2026.

Nguyễn Lê Phát (sinh năm 2007 - ảnh trái) và Nguyễn Công Phương (sinh năm 2006) có cơ hội cùng U21 Việt Nam tham dự ASIAD 2026. Ảnh | VFF-Đồng Nguyên Khang

Liều thuốc thử từ U21

Khi bóng đá Việt Nam vừa gặt hái nhiều thành công trong năm 2025, quyết định của Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cử đội U21 tham dự ASIAD 20-2026 đã thu hút sự chú ý lớn. Lựa chọn này thoạt nhìn có vẻ như “hạ mục tiêu”, nhưng thực chất lại là liều thuốc thử táo bạo, thể hiện tư duy mới trong việc xây dựng lực lượng trẻ.

Arteta có những cách huấn luyện rất lạ và sáng tạo hàng đầu hiện nay. Ảnh trong bài | GETT

Arteta và những điều... vi diệu

Có những câu chuyện mà nếu nói ra trong khoảng 10 năm trước, có lẽ sẽ bị coi là thần kinh không bình thường. Nhưng bây giờ thì nó lại là những điều vi diệu, đỉnh cao không tưởng.

Thử thách thật sự của các cầu thủ trẻ sẽ là VCK U17 châu Á 2026. Ảnh | S.N

Tín hiệu lạc quan từ U17

Việc giành vé vào vòng chung kết (VCK) U17 châu Á 2026 với phong độ ấn tượng đã đưa U17 Việt Nam trở thành một trong những đội bóng được đánh giá cao nhất khu vực.

Lực sĩ Nguyễn Thành Duy giành HCV hạng 65 kg nam. Ảnh | AYG

Ngẫm về tiềm lực trẻ

Thể thao trẻ Việt Nam đã khép lại hành trình đáng nhớ tại Đại hội Thể thao trẻ châu Á (AYG) lần thứ 3 năm 2025 ở Bahrain.