Hiện thực sinh động trong hội họa đương đại Việt Nam

Dẫu hòa vào dòng chảy của mỹ thuật đương đại, các họa sĩ sáng tác dòng tranh hiện thực vẫn giữ lối đi riêng, mang đến sự sống động qua từng ý tưởng, màu sắc và chất liệu.
Tác phẩm "Địa đàng" của Nguyễn Văn Chung thu hút sự quan tâm của công chúng thưởng lãm.
Tác phẩm "Địa đàng" của Nguyễn Văn Chung thu hút sự quan tâm của công chúng thưởng lãm.

Triển lãm "Hiện thực +" vừa diễn ra tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam đã giới thiệu đến công chúng gần 50 bức tranh của các họa sĩ nhóm Hiện thực gồm: Phạm Bình Chương, Nguyễn Toán, Lê Thế Anh, Nguyễn Văn Bảy, Đoàn Văn Tới, Lưu Tuyền, Lê Cù Thuần và Vũ Ngọc Vĩnh; cùng sự tham gia của một số tác giả khác là Trịnh Lữ, Hồ Hưng và Nguyễn Văn Chung.

Khơi dậy sức sống của vạn vật

Mỗi tác phẩm được trưng bày tại Triển lãm “Hiện thực +” đều mang đậm dấu cá nhân và phong cách sáng tạo của các họa sĩ. Từ cảnh vật, thiên nhiên, đến hình ảnh con người đều được họ khắc họa một cách sinh động và chân thực, thậm chí là siêu thực.

Càng vẽ những điều giản dị ở đời thường bằng tình yêu chân thành thì cái đẹp càng được thể hiện thật trong trẻo. Họa sĩ là người biết khơi dậy nét sống từ tĩnh vật, để rồi mỗi tác phẩm ra đời đều là kết tinh của sự giao đãi giữa vạn vật chung quanh và thế giới tâm hồn của người vẽ.

Họa sĩ Trịnh Lữ

Lê Cù Thuần trung thành với lối vẽ cổ điển, đặt mình vào cuộc sống của người dân tộc thiểu số. Cùng chủ đề đó, nhưng Lê Thế Anh tạo sự sống động qua những gam màu rực rỡ, phối với sắc độ tương phản để tô điểm cho đôi mắt trong, chiếc má ửng hồng của những đứa trẻ vùng cao. Phạm Bình Chương tập trung vào những thay đổi của cuộc sống đô thị. Vũ Ngọc Vĩnh vẫn trăn trở về thân phận người phụ nữ hiện đại. Nguyễn Văn Chung chạm đến thế giới siêu thực với “Địa đàng”.

Ở không gian khác của triển lãm, Đoàn Văn Tới tiếp tục khai thác đề tài Phật pháp dưới hình thức gần gũi, trẻ trung hơn trước. Bút pháp của Nguyễn Toán ngày càng chắt lọc kỹ lưỡng về hình, màu và ý tứ. Nguyễn Văn Bảy tìm về góc ao quê như tìm lại sự tĩnh lặng trong tâm hồn.

Vẽ người, quả và hoa, tranh của Trịnh Lữ vẫn đầy cảm xúc. Lưu Tuyền bước ra khỏi vỏ bọc của nội tâm để đến với "Thiên đường hoàn hảo", chấp nhận sự hiển nhiên và hữu hạn của đời người qua những nét nứt vỡ trên bề mặt sự vật mà anh khắc họa.

Tác phẩm "Góc phố cuối thu" của Phạm Bình Chương.

Tác phẩm "Góc phố cuối thu" của Phạm Bình Chương.

Cốt lõi của vẽ hiện thực là diễn tả cuộc sống. Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở bắt chước hay sao chép một cách khô khan thì hẳn rằng trường phái này đã không có sức sống mạnh mẽ trong hội họa đến thế. Đôi khi, hiện thực chỉ là cái cớ để các họa sĩ thăm dò vào thế giới nội tâm của chính mình qua cách phản ánh những sự vật, sự việc được đưa vào tranh.

Họa sĩ Trịnh Lữ cho biết: “Càng vẽ những điều giản dị ở đời thường bằng tình yêu chân thành thì cái đẹp càng được thể hiện thật trong trẻo. Họa sĩ là người biết khơi dậy nét sống từ tĩnh vật, để rồi mỗi tác phẩm ra đời đều là kết tinh của sự giao đãi giữa vạn vật chung quanh và thế giới tâm hồn của người vẽ”.

Đối sánh cái thực trong hội họa và nhiếp ảnh

Bấy lâu nay, điểm khác biệt trong cách phản ánh hiện thực giữa hội họa và nhiếp ảnh vốn là câu chuyện được giới phê bình nghệ thuật ở Việt Nam và trên thế giới luận bàn sôi nổi. Kể từ khi chiếc máy ảnh ra đời, nhiều người đồ rằng, nó đã làm hết công việc của họa sĩ.

Ngay lập tức, các danh họa đã khai phá ra chủ nghĩa hiện thực ảnh và chủ nghĩa cực thực trong mỹ thuật như một lời hồi đáp để minh chứng cho việc nếu sao chép, hội họa còn làm chi tiết và cảm xúc hơn nhiếp ảnh.

Chức năng của nhiếp ảnh là ghi lại những hình ảnh nhìn thấy bằng mắt thường thông qua các thiết bị, máy móc. Thế nhưng, cái thực trong hội họa được tái hiện bằng sự tỉ mẩn của đôi tay với cọ và sơn màu.

Họa sĩ Phạm Bình Chương nhận định: “Nhiếp ảnh là sự kết hợp giữa yếu tố ánh sáng, màn trập, sự phản chiếu… và thông qua tác động vật lý để lưu dấu khoảnh khắc. Cho dù có sự sắp đặt thì tất cả vẫn nằm trọn trong thời điểm bấm máy. Còn hội họa lại khác, mỗi một nét vẽ được đưa vào tranh đã là sự biên tập, chắt lọc của người nghệ sĩ. Bao nhiêu cái hay, cái dở của họ đều bộc lộ rõ trong tranh. Vậy nên, cùng một đối tượng tác nghiệp, chụp ảnh khó đoán định tác giả, nhưng hội họa lại dễ hơn nhiều”.

Buổi trao đổi với khán giả bên lề Triển lãm "Hiện thực +" của các họa sĩ.

Buổi trao đổi với khán giả bên lề Triển lãm "Hiện thực +" của các họa sĩ.

Chia sẻ thêm về hành trình theo đuổi dòng tranh hiện thực, Phạm Bình Chương nhớ lại, trước khi gắn bó với các đề tài về đô thị, anh đã thử sức ở trừu tượng, biểu hiện và cả dân gian đương đại. Anh đến với trường phái nghệ thuật này như một cơ duyên, rồi gắn bó với nó suốt hơn 20 năm qua. Tranh của Chương thường tập trung vào những góc hẹp, phóng chiếu ánh nhìn để quan sát thật chi tiết những biến chuyển của cuộc sống đời thường.

Trên phương diện kỹ năng thực hành, dòng tranh hiện thực đòi hỏi người vẽ thạo việc mô phỏng ngoại vật, biết quan sát tinh tế các chuyển động sáng-tối, giỏi nắm bắt hình khối cùng phác thảo bố cục. Và họa sĩ là người kể chuyện qua những hiện thực sống động trong tranh bằng thứ ngôn ngữ đầy màu sắc: ngôn ngữ hình ảnh.

Trả lời cho câu hỏi “Tại sao vẽ hiện thực?” trong buổi thảo luận bên lề Triển lãm “Hiện thực +”, họa sĩ Phạm Bình Chương tiết lộ, nhiều người chọn vẽ hiện thực đơn giản bởi đó là cái tạng của họ. Họ xem hiện thực như một phương tiện để thể hiện góc nhìn và cá tính hội họa của bản thân.

Họa sĩ Trịnh Lữ lại cho hay: “Làm nghệ thuật có trăm nghìn lý do và kiểu cách. Lý do nào cũng chính đáng. Song vẽ gì cũng là tự họa. Đi tìm cái khác biệt chưa chắc đã là chân lý của nghệ thuật. Trái lại, nghệ thuật đơn giản chỉ là hành trình khám phá hiện thực bên trong mỗi con người”.

Có thể bạn quan tâm

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

Giá trị văn hóa từ "Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.

Các đại biểu cắt băng khai trương Tuần văn hóa Thanh Hóa-Hội An.

Tuần văn hóa kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Thanh Hóa-Hội An

Kỷ niệm 65 năm ngày kết nghĩa giữa đô thị tỉnh lỵ Thanh Hóa và Hội An, thành phố Đà Nẵng (1961-2026), tại Công viên Hội An ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa diễn ra chuỗi hoạt động, sự kiện trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa tôn vinh nghĩa tình Thanh Hóa-Hội An.

Khuôn viên di tích Giồng Bốm là toàn bộ khu vực của Thánh thất Ngọc Minh gồm 3 ngôi nhà: Hiệp thiên đài, Cửu trùng đài và Bát quái đài. (Ảnh: Mộng Thường)

Giồng Bốm 80 năm: Hào khí “đạo không rời đời”

Tám mươi năm là một quãng lùi đủ dài để khói lửa chiến tranh tan vào hư không, nhường chỗ cho màu xanh trù phú phủ lên mảnh đất Phong Thạnh kiên cường. Thế nhưng, thời gian dẫu có bào mòn vạn vật cũng chẳng thể xóa nhòa ký ức bi tráng về rực lửa năm 1946 tại vùng đất cực nam Tổ quốc.