Giữ sắc màu văn hóa người Dao Điện Biên

Ở xã vùng cao Huổi Só, huyện Tủa Chùa (Điện Biên), người Dao Quần Chẹt sinh sống lâu đời theo các thôn bản nhỏ bên dòng sông Đà xanh trong.
Giữ sắc màu văn hóa người Dao Điện Biên

Dù cuộc sống mới mang lại nhiều thay đổi và sự giao thoa với văn hóa các dân tộc khác, họ vẫn lưu giữ được những truyền thống tốt đẹp của dân tộc mình. Và góp phần không nhỏ vào thành quả ấy là Nghệ nhân Ưu tú Phàn Quang Châu, người dành cả đời bảo tồn và trao truyền từng thanh âm, con chữ, phong tục người Dao.

Nghệ nhân Ưu tú Phàn Quang Châu sinh năm 1952, từng tham gia quân ngũ, phục vụ công tác bảo vệ chủ quyền biên giới Tổ quốc. Hiện nay, ông trú tại thôn Huổi Lóng, xã Huổi Só. Năm 2019, ông được Nhà nước công nhận là Nghệ nhân Ưu tú, tiêu biểu trong thực hành các nghi lễ truyền thống của người Dao, như lễ cấp sắc, lễ cầu tài, cúng may mắn…

Tại Huổi Só, vùng đất giáp ranh giữa ba huyện Tủa Chùa (Điện Biên), Sìn Hồ (Lai Châu) và Quỳnh Nhai (Sơn La), cộng đồng Dao Quần Chẹt có khoảng hơn 2.000 người (chiếm 80% dân số toàn xã). Nhiều tập tục, thiết chế bản làng, nghề truyền thống được duy trì khá nguyên vẹn. Có thể kể đến một số nghi lễ như lễ cúng Nương, cúng Lập Thu, cúng Cơm Mới, tục thờ cúng Bàn Vương, tục đưa hồn người chết về Dương Châu…

Lễ Tủ Cải của người Dao Quần Chẹt ở xã Huổi Só đã được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia vào năm 2020. “Tủ” theo nghĩa Nôm Dao là “báo cáo”, còn “Cải” là “đặt tên”. Tủ Cải là báo cáo với tổ tiên về việc đặt tên cúng hay tên âm theo cách gọi của người Dao cho đứa trẻ, cũng có thể hiểu là việc thay đổi trở thành người trưởng thành.

Trong mọi sự kiện, sinh hoạt cộng đồng ấy, suốt những năm qua, Nghệ nhân Ưu tú Phàn Quang Châu đều đóng vai trò dẫn dắt và thực hiện những phần quan trọng nhất. Bên cạnh đó, ông dành thời gian và tâm huyết sưu tầm nhiều bộ sách cổ, ghi chép, mở lớp dạy chữ Dao từ năm 2000 đến nay. Nôm Dao là loại chữ tượng hình, khó viết và khó đọc; thông thường mỗi người học thường phải theo từ 1-2 năm mới có thể đọc, viết cơ bản và cần nhiều thời gian hơn nữa nếu học các bài cúng để làm các nghi lễ cưới hỏi, ma chay, đặt tên…

Tuy công việc không dễ dàng, nghệ nhân 73 tuổi vẫn kiên trì và đầy tâm huyết với việc dạy học, từ những lớp học tập trung đông học viên cho đến truyền dạy riêng cho những ai có mong muốn học.

Theo ông, khi lớp người thế hệ trước như ông không còn, nếu không học chữ Dao, không đọc được sách cổ người Dao thì thế hệ sau sẽ không còn biết đến những tinh hoa của dân tộc mình, không hiểu ý nghĩa những lời răn dạy và những nghi lễ truyền thống. Những kiến thức quý mà nghệ nhân Phàn Quang Châu lan tỏa đến cộng đồng đã giúp nhiều nghi lễ, tập quán tốt đẹp được lưu giữ, một số học trò của ông không chỉ đọc thông viết thạo mà còn tiếp tục làm thầy dạy lại cho những người khác.

Cùng với chữ viết, các bài dân ca và nhạc cụ cổ truyền của người Dao Quần Chẹt cũng phong phú và đặc sắc, song lại đứng trước nguy cơ mai một. Nghệ nhân Ưu tú Phàn Quang Châu không chỉ dạy chữ mà còn dạy các thanh niên trong bản sử dụng chiếc trống truyền thống của người Dao, đến cả việc chế tác trống từ thân gỗ như thế nào, cách gõ ra sao, dùng khi nào… Ông cho biết, trống không chỉ tạo ra những âm sắc độc đáo mà còn là một biểu tượng không thể thiếu trong đời sống tinh thần của người Dao.

Người Dao nơi đây quan niệm rằng tiếng trống là biểu hiện tình cảm của người đang sống đối với tổ tiên, là cây cầu kết nối với thế giới thần linh. Cùng với thanh la, chũm choẹ, trống tạo thành một dàn nhạc gõ và thường xuyên xuất hiện trong các dịp lễ, Tết, hội hè, các tiết mục văn nghệ, sinh hoạt văn hóa cộng đồng. Đáng chú ý, Nghệ nhân Ưu tú Phàn Quang Châu còn am hiểu về cách dệt vải, nhuộm chàm thủ công và các họa tiết, hoa văn đặc trưng trong văn hóa Dao.

Bản thân ông hằng ngày luôn mặc trang phục truyền thống Dao thay vì các loại hàng may sẵn, đồng thời động viên vợ, con và chị em phụ nữ trong bản duy trì nghề dệt vải, thêu thổ cẩm. Với những nỗ lực và đóng góp xuất sắc trong bảo tồn và phát huy di sản văn hóa, đầu tháng 2/2025 mới đây, Nghệ nhân Ưu tú Phàn Quang Châu được Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Điện Biên đưa vào danh sách đề nghị xét tặng danh hiệu cao quý “Nghệ nhân nhân dân” trong lĩnh vực di sản văn hóa phi vật thể.

Hiện nay, do tác động của nhiều yếu tố khách quan cũng như xuất phát từ chính nhu cầu của người dân, đời sống đồng bào Dao đã có sự thay đổi theo hướng tích cực, gắn với việc bài trừ các hủ tục lạc hậu, giữ gìn truyền thống tốt đẹp. Nghệ nhân Phàn Quang Châu là một tấm gương về người có uy tín trong cộng đồng, luôn trân quý và cố gắng để vẻ đẹp văn hóa Dao trường tồn, hòa quyện cùng bản sắc văn hóa các dân tộc anh em tỉnh Điện Biên nói riêng, Việt Nam nói chung.

Có thể bạn quan tâm

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

Giá trị văn hóa từ "Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.

Các đại biểu cắt băng khai trương Tuần văn hóa Thanh Hóa-Hội An.

Tuần văn hóa kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Thanh Hóa-Hội An

Kỷ niệm 65 năm ngày kết nghĩa giữa đô thị tỉnh lỵ Thanh Hóa và Hội An, thành phố Đà Nẵng (1961-2026), tại Công viên Hội An ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa diễn ra chuỗi hoạt động, sự kiện trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa tôn vinh nghĩa tình Thanh Hóa-Hội An.

Khuôn viên di tích Giồng Bốm là toàn bộ khu vực của Thánh thất Ngọc Minh gồm 3 ngôi nhà: Hiệp thiên đài, Cửu trùng đài và Bát quái đài. (Ảnh: Mộng Thường)

Giồng Bốm 80 năm: Hào khí “đạo không rời đời”

Tám mươi năm là một quãng lùi đủ dài để khói lửa chiến tranh tan vào hư không, nhường chỗ cho màu xanh trù phú phủ lên mảnh đất Phong Thạnh kiên cường. Thế nhưng, thời gian dẫu có bào mòn vạn vật cũng chẳng thể xóa nhòa ký ức bi tráng về rực lửa năm 1946 tại vùng đất cực nam Tổ quốc.