Giữ đẹp di sản Hồ Tây của Hà Nội

Chưa khi nào, Dự án cải tạo cảnh quan Hồ Tây lại được nhắc đến nhiều như bây giờ, khi mà Hà Nội đang chuyển mình triển khai Quy hoạch tổng thể tầm nhìn 100 năm theo định hướng “Đa tầng-Đa lớp-Đa cực-Đa trung tâm”. Hồ Tây sẽ có vai trò thế nào trong quy hoạch thế kỷ này?

Một góc Hồ Tây. Ảnh: MINH KHIẾU
Một góc Hồ Tây. Ảnh: MINH KHIẾU

Đó không chỉ là câu chuyện của cải tạo, chỉnh trang, mở rộng giao thông quanh hồ, mà là cách một siêu đô thị có bề dày lịch sử hàng nghìn năm ứng xử với ký ức, thiên nhiên và bản sắc của chính mình như thế nào. Bởi Hồ Tây là “lá phổi xanh” cùng với giá trị vô giá và đặc sắc, đó là: Một không gian văn hóa sống, một lõi sinh thái chiến lược, một di sản cảnh quan của Thăng Long, và một tài sản văn hóa tinh thần của đô thị Hà Nội.

Từ “hạ tầng thoát nước” trở lại “linh hồn đô thị”

Đó là xu thế của thế giới, thay đổi quan điểm sai lầm kéo dài hơn một thế kỷ khi nhiều thành phố phải trả giá vì đã coi sông hồ như vật cản giao thông, là kênh thoát nước kỹ thuật, hoặc quỹ đất để khai thác bất động sản… để từ đó tiến hành lấp sông, kè cứng bờ nước, xây cao tốc ven sông, bê-tông hóa hồ, đẩy cư dân ra xa mặt nước. Và kết quả là: Ô nhiễm môi trường, suy giảm chất lượng sống, mất bản sắc đô thị, đứt gãy văn hóa cộng đồng.

Nhưng từ cuối thế kỷ 20 đến nay, thế giới đã bước vào một giai đoạn “phục hồi sông hồ đô thị”, coi đó là yếu tố quan trọng trong chiến lược thích ứng biến đổi khí hậu, Net-Zero; phát triển kinh tế xanh, bền vững; phát triển văn hóa giữ gìn bản sắc và cuối cùng là cạnh tranh đô thị toàn cầu.

Một trong những thí dụ nổi tiếng nhất thế giới là phá cao tốc để hồi sinh dòng suối Cheonggyecheon ở Seoul (Hàn Quốc), sau nhiều thập niên bị lấp bỏ để làm đường cao tốc và phát triển kinh tế. Vào năm đầu 2000, Thị trưởng thành phố khi đó đã có một quyết định lịch sử là phá bỏ đường cao tốc, phục hồi lại dòng suối cổ, phục hồi hệ sinh thái và không gian công cộng, bỏ qua mọi sức ép của dư luận khi thành phố phải sử dụng nguồn kinh phí cải tạo quá lớn và nỗi sợ về ách tắc giao thông… Sau khi suối Cheonggyecheon được phục hồi, kết quả đã vượt xa mong đợi: Nhiệt độ khu vực giảm đáng kể, hệ sinh học đa dạng quay trở lại, giá trị kinh tế đô thị tăng, lượng du khách đến thăm tăng vọt, hưởng thụ không khí trong lành, suối nước trong xanh, cảnh quan hai bên sông tươi đẹp, chất lượng sống cải thiện mạnh. Seoul đã tìm lại được bản sắc đô thị từ chính dòng nước lịch sử này. Ngày nay Cheonggyecheon trở thành biểu tượng toàn cầu về tái sinh đô thị sinh thái.

Paris (Pháp) cũng đóng nhiều tuyến ô-tô ven sông, mở quảng trường đi bộ, tăng cây xanh, tổ chức hoạt động văn hóa ven nước. Bờ sông Seine hiện nay là không gian thư giãn, nơi biểu diễn nghệ thuật, nơi gặp gỡ cộng đồng, nơi dành cho du lịch và sáng tạo. Chính quyền Paris hiểu rằng: Giá trị lớn nhất của mặt nước không phải là vận tải, mà là chất lượng sống đô thị. Đó là thay đổi cực kỳ quan trọng trong tư duy quy hoạch hiện đại.

Sau nhiều thập niên bê-tông hóa cực mạnh, nhiều đô thị Trung Quốc bị ngập lụt nghiêm trọng, đảo nhiệt tăng, hệ sinh thái hồ bị chết. Để khắc phục, Trung Quốc đã phát triển mô hình: “Sponge City” - Thành phố bọt biển. Thay vì kè cứng, thoát nước thật nhanh, họ bắt đầu phục hồi hồ tự nhiên, tạo vùng đất ngập nước, mở hành lang sinh thái, tăng bề mặt thấm nước, như ở Vũ Hán, Thâm Quyến và Hàng Châu.

Còn Amsterdam (Hà Lan) và Copenhagen (Đan Mạch) coi nước là trung tâm bản sắc đô thị, không phải là khoảng trống cần khai thác tối đa. Với họ, hồ, bến cảng, không gian ven nước là cấu trúc cốt lõi tạo nên bản sắc thành phố. Ở các thành phố này, ưu tiên xe đạp, hạn chế ô-tô, mở rộng không gian đi bộ, giữ tầm nhìn mặt nước công cộng. Mặt nước trở thành nơi giao tiếp xã hội, nơi nghỉ ngơi, du lịch, nơi định hình văn hóa đô thị.

16-2.jpg
Nhiều hoạt động văn hóa, thể thao được tổ chức tại Hồ Tây. Ảnh: ANH QUÂN

Lưu ý nào cho việc cải tạo Hồ Tây?

Dự án kè đường quanh Hồ Tây trước kia và nay là “Dự án Cải tạo, phát huy giá trị khu vực Hồ Tây và tuyến đường cảnh quan ven Hồ Tây” sẽ đụng đến một không gian đặc biệt của Hà Nội: Vừa là cảnh quan tự nhiên, vừa là không gian văn hóa-lịch sử-tâm linh, lại vừa là “lá phổi” sinh thái của đô thị. Sự phản ứng dè dặt của xã hội cho thấy, không phải vì người dân không muốn cải tạo Hồ Tây, mà vì nhiều người cho rằng, cái giá phải trả nếu can thiệp thô bạo vào cảnh quan và bản sắc đô thị có thể là quá lớn.

Thứ nhất, Hồ Tây không chỉ là “mặt nước”, mà là di sản không gian. Hồ Tây là hồ tự nhiên lớn nhất Thủ đô, tồn tại hàng nghìn năm trong cấu trúc đô thị Thăng Long. Giá trị của hồ không nằm riêng ở diện tích mặt nước mà ở đường bờ bao uốn lượn tự nhiên, nhiều làng cổ ven hồ với hệ thống chùa, phủ, đền miếu-không gian mở hiếm hoi còn lại của Hà Nội. Nhiều chuyên gia cho rằng, khi mở rộng đường theo tư duy giao thông cơ giới, hồ sẽ bị “hóa cứng”, mất đi vẻ mềm mại vốn có.

Thứ hai, lo ngại Hồ Tây bị biến thành “đại lộ bê-tông”. Đây là lý do lớn nhất. Bởi, khi mở rộng đường ven hồ thường kéo theo: Kè cứng bờ hồ, tăng bề mặt bê-tông, tăng lưu lượng ô-tô, tăng bãi đỗ xe, gia tăng thương mại hóa mặt nước. Và như thế, Hồ Tây sẽ từ không gian nghỉ dưỡng sinh thái chuyển thành hành lang giao thông tốc độ cao. Điều này đi ngược xu hướng quốc tế hiện nay.

Thứ ba, sợ mất “bản sắc Hồ Tây”. Điều làm Hồ Tây khác biệt chính là cấu trúc bờ hồ tự nhiên, không đều, ít bị tác động bởi quy hoạch kiểu kỹ trị qua các giai đoạn cải tạo từ thời Pháp. Các đoạn đường như: Nghi Tàm, Quảng An, Trích Sài, Nhật Chiêu đến nay vẫn cho ta cảm giác “làng ven hồ”, chuyển tiếp mềm giữa đô thị và thiên nhiên. Nếu mở rộng (dù chỉ trong phạm vi hơn 11 km) mặt cắt lớn hơn, dải cây bị thu hẹp, khoảng lùi công trình thay đổi, xuất hiện áp lực cao tầng và bất động sản, thì bản sắc “ven hồ” có thể biến thành một dạng boulevard hiện đại giống nhiều khu đô thị khác. Đây là nỗi lo rất thật của giới kiến trúc và văn hóa.

Thứ tư, tác động tới hệ sinh thái và vi khí hậu, Hồ Tây có vai trò điều hòa khí hậu cực lớn cho phía tây bắc nội đô Hà Nội. Mở rộng đường có thể gây thu hẹp vùng thấm nước, tăng hiệu ứng đảo nhiệt, tăng ô nhiễm bụi và tiếng ồn, ảnh hưởng dòng chảy mặt, tác động hệ sinh thái ven hồ. Đặc biệt, nếu kè cứng bờ hồ thì hồ sẽ mất vùng chuyển tiếp sinh học, giảm khả năng “thở” của mặt nước, dễ làm chất lượng nước xấu hơn. Nhiều đô thị trên thế giới hiện đang phục hồi “bờ mềm sinh thái”, Hà Nội nên tránh nguy cơ đi ngược xu hướng tiến bộ này.

Thứ năm, lo ngại về áp lực bất động sản. Trong quá trình đô thị hóa, nhiều dự án mở đường thường kéo theo: Tăng giá đất, thay đổi chức năng sử dụng đất, xây dựng cao tầng, thương mại hóa mạnh không gian công cộng. Mục tiêu giao thông có thể “mở đường cho phát triển bất động sản”, mà với khu vực Hồ Tây nơi quỹ đất cực kỳ đắt đỏ, nỗi lo này càng có cơ sở.

Hết sức kỳ vọng phát huy những mặt tích cực của dự án nếu tiếp cận tư duy quy hoạch hiện đại, lấy con người làm trung tâm. Theo đó có thể: Giảm ùn tắc cục bộ, tạo tuyến đi bộ, xe đạp liên tục, cải thiện cách tiếp cận với mặt hồ, chỉnh trang hạ tầng kỹ thuật, cải tạo nước hồ, tăng không gian công cộng chất lượng cao. Thiết kế cảnh quan theo hướng: Không đường hóa, kè hóa không gian ven hồ làm mất bờ cong tự nhiên và ảnh hưởng đến hệ sinh thái nước, mất bản sắc không gian của hồ; ưu tiên người đi bộ, đi xe đạp, hạn chế xe tốc độ cao, ưu tiên sử dụng phương tiện giao thông công cộng… để chở du khách tham quan làng cổ, các di tích văn hóa kiến trúc lịch sử, thưởng ngoạn cảnh quan, công viên…; sử dụng vật liệu sinh thái trong cải tạo, kiểm soát chiều cao công trình quanh hồ để không hạn chế tầm nhìn đường chân trời, mặt nước mờ sương… Khi đó, cảnh quan Hồ Tây sẽ được nâng cấp, những tác động tiêu cực đến Hồ Tây sẽ bị hạn chế. Và đặc biệt là sẽ không làm đứt gãy văn hóa, bởi các làng cổ, đình, chùa ven hồ không bị cô lập bởi hạ tầng giao thông lớn, không gian công cộng quanh hồ bị bất động sản hóa.

16-3.jpg
Hồ Tây lưu dấu nhiều dấu tích văn hóa, lịch sử của Thủ đô. Ảnh: HOÀNG TOÀN

Hồ Tây trong tầm nhìn trăm năm

Soi chiếu kỹ định hướng Quy hoạch Hà Nội tầm nhìn 100 năm, thì sẽ thấy vai trò của Hồ Tây lớn hơn rất nhiều. Trong cấu trúc không gian đô thị đa cực, Hồ Tây là cực sinh thái, cảnh quan, văn hóa tâm linh, không gian công cộng cấp vùng. Hồ Tây không thể đo đếm kỹ thuật bằng mật độ xây dựng, mà phải bằng “giá trị không gian mở”. Đây là logic của đô thị hiện đại hậu carbon.

Đa lớp, Hồ Tây là nơi chồng lớp lịch sử Thăng Long không nơi nào ở Hà Nội có tính “đa lớp” rõ như khu Hồ Tây. Ở đây tồn tại đồng thời dấu tích thủy văn cổ của sông Hồng, làng nghề truyền thống, chùa phủ nghìn năm, biệt thự thời Pháp, không gian hiện đại mới, không gian văn hóa nghệ thuật đương đại. Các lớp này không tách rời mà đan xen nhau. Nếu mở rộng đường theo tư duy kỹ thuật thuần túy thì nhiều lớp ký ức đô thị sẽ bị cắt đứt, không gian chuyển tiếp làng - hồ - phố bị phá vỡ và như thế, cấu trúc không gian tạo nên ký ức cộng đồng bị đứt gãy. Đây là điều đáng sợ nhất đối với một đô thị lịch sử như Hà Nội.

Đa tầng, Hồ Tây là tầng sinh thái chiến lược. Trong cấu trúc đô thị hiện đại, “đa tầng” không chỉ là các tầng kỹ thuật xây dựng, mà còn gồm tầng sinh thái, tầng nước, tầng văn hóa, tầng không gian công cộng. Hồ Tây chính là “tầng điều hòa tự nhiên” cực kỳ quý hiếm của nội đô, giúp giảm nhiệt đô thị, điều hòa vi khí hậu, cân bằng độ ẩm, tạo hành lang sinh thái. Nếu vành đai ven hồ bị bê-tông hóa, tăng mật độ giao thông, tăng công trình cao tầng, thì Hà Nội sẽ mất một “bộ máy điều hòa khí hậu tự nhiên”. Trong bối cảnh biến đổi khí hậu ngày càng khốc liệt, cực đoan thì đó là tổn thất chiến lược chứ không chỉ là vấn đề mỹ quan, kinh tế.

Đa trung tâm, Hồ Tây là trung tâm mềm bên cạnh các trung tâm hiện đại như tài chính, hành chính…, đây là trung tâm sinh thái, trung tâm văn hóa, trung tâm trải nghiệm công cộng, nơi người dân nghỉ ngơi, nơi diễn ra giao tiếp xã hội, nơi tái tạo tinh thần đô thị, nơi lưu giữ bản sắc Thăng Long. Các thành phố lớn trên thế giới đều có những “trung tâm mềm” như vậy: Central Park của New York City, Hyde Park của London, West Lake của Hàng Châu… Và Hồ Tây-hồ tự nhiên thấm đẫm văn hóa lịch sử lớn nhất Thủ đô chính là “trung tâm mềm” vô giá của Hà Nội.

Nếu được nhìn nhận như thế, tôi tin Dự án cải tạo Hồ Tây sẽ thành công.

Phải coi “Hồ Tây là di sản cảnh quan” cần bảo tồn cấu trúc tự nhiên, giữ gìn bản sắc Thăng Long, ưu tiên sinh thái và văn hóa. Hồ Tây không phải là “vành đai giao thông”, mà phải là không gian cảnh quan chiến lược cấp quốc gia, là “công viên cảnh quan trung tâm”, đưa con người trở lại với mặt nước, thay vì đưa xe hơi ra sát mặt nước. Hồ Tây không chỉ là một hồ nước lớn, mà trong cấu trúc tương lai của Hà Nội, cần được hiểu như một “lõi cảnh quan-văn hóa-sinh thái” đặc biệt của trung tâm đô thị lịch sử.

Có thể bạn quan tâm

Đón đọc Thời Nay số 1739, phát hành thứ hai, ngày 14/9

Đón đọc Thời Nay số 1739, phát hành thứ hai, ngày 14/9

Tại hồ sơ Dự luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Bộ luật Lao động và một số luật liên quan, một số ý kiến kiến nghị xây dựng lộ trình giảm giờ làm của người lao động khu vực tư, tiến tới tương đồng với khu vực công để bảo đảm người lao động được nghỉ ngơi, tái tạo sức lao động và có thời gian cho gia đình. Đây không phải lần đầu tiên đề xuất này được đưa ra nhưng vẫn dừng ở các cuộc thảo luận. Thời đàm bàn luận Tan ca nhưng chưa hết ca.

Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật BHYT mở rộng đáng kể quyền lợi người bệnh.

Bài toán giữ Quỹ bảo hiểm y tế bền vững

Quyền lợi càng được mở rộng, yêu cầu bảo đảm an toàn, cân đối và sử dụng hiệu quả Quỹ bảo hiểm y tế (BHYT) càng cấp thiết. Yêu cầu này đặt ra khi chính sách BHYT đang bước vào giai đoạn mới với nhiều thay đổi theo hướng mở rộng quyền lợi, tạo thuận lợi hơn cho người dân tiếp cận dịch vụ y tế và giảm gánh nặng chi phí khi ốm đau, bệnh tật.

Xã Kim Anh (Hà Nội) xuất hiện nhiều khu biệt thự, homestay, quán cà-phê “mọc lên” với kinh phí xây dựng không hề nhỏ.

Villa, homestay "bủa vây" rừng phòng hộ Sóc Sơn

Từ sau kết luận của Thanh tra Chính phủ năm 2006 đến đợt cưỡng chế đầu tháng 9/2026, tình trạng xây dựng villa, homestay trên đất rừng phòng hộ Sóc Sơn (Hà Nội) vẫn chưa được giải quyết dứt điểm. Vi phạm cũ chưa xử lý xong, công trình tiếp tục phát sinh, đặt ra yêu cầu làm rõ trách nhiệm quản lý và tháo gỡ những bất cập về quy hoạch.

Sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội trong ngày hội tuyển dụng. Ảnh: NAM ANH

Từ đỗ đại học đến năng lực làm việc

Hơn 633 nghìn thí sinh đã xác nhận nhập học đại học năm 2026. Trúng tuyển là cánh cửa mở ra một hành trình mới, nhưng cũng mới chỉ là điểm bắt đầu của quá trình đào tạo. Làm thế nào để những tân sinh viên hôm nay tích lũy đủ kiến thức, kỹ năng và năng lực thích ứng, từ đó trở thành nguồn nhân lực chất lượng cho tương lai?

Bác sĩ, nhiếp ảnh gia Vũ Hải Sơn kể chuyện nghề. Ảnh: GIẢN THANH SƠN

Người kể chuyện từ phòng mổ

Ở đời ai cũng muốn chọn cho mình con đường thẳng tắp từ khởi điểm đến đích như một định mệnh đã sắp đặt. Nhưng cũng có những người, như bác sĩ, nhiếp ảnh gia Vũ Hải Sơn, chọn cho mình con đường nhiều thử thách. Các đồng nghiệp ngành y cho rằng, anh đi theo một lối rẽ đầy bất ngờ cùng ánh sáng của phòng mổ và sự nghiêm cẩn của khoa học.

Du khách tham gia du lịch trải nghiệm tại khu sinh thái của vợ chồng Alex- Mai Dung.

Đôi vợ chồng Việt-Đức và thương hiệu Chocolate tương lai

Anh là Axel Krauss đến từ thành phố Quedlinburg ở miền bắc nước Đức. Chị là Lê Mai Dung, sinh ra tại cao nguyên Đà Lạt (Lâm Đồng). Họ đã chọn miền núi rừng xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) để tạo dựng một câu chuyện đẹp. Hòa hợp với rừng và cư dân rừng, đôi vợ chồng Việt-Đức ấy đã trở thành láng giềng, bạn bè và đối tác của đồng bào Cơ Ho, M'Nông địa phương từ nhiều năm nay…

Sinh viên Trường cao đẳng Cơ điện và Nông lâm Phú Thọ làm thủ tục nhập học. Ảnh: Nhà trường cung cấp

Tái cấu trúc để nâng chất lượng trường nghề

Việc sắp xếp lại mạng lưới trường nghề đang mở ra cơ hội tập trung nguồn lực, khắc phục tình trạng đào tạo trùng lặp, quy mô nhỏ. Thực tế tại Phú Thọ cho thấy, hiệu quả của sáp nhập nằm ở khả năng tái cấu trúc để hình thành những cơ sở đào tạo mạnh hơn.

Các nhà văn, nhà thơ, nhà báo trước khi xuống thực tế hầm than tại mỏ Hà Lầm. Ảnh tư liệu

Đường đi của ngòi bút

Chiếc thang máy đồ sộ đưa chúng tôi xuống sâu lòng đất. Thang máy mỏ than Hà Lầm (Quảng Ninh) không thơm tho như lên khách sạn, không thể thanh lịch như ở công sở hay chung cư, mà thô nhám vách sắt và sực mùi dầu, dây xích trần quện mỡ, nước từ trần thang rỉ tí tách ướt những vai áo. Hơn hai chục người cũng đứng trong chiếc hầm di động ẩm ướt ấy được, vừa nói cười vừa thầm hồi hộp theo chiều thang đi xuống trong vùng tranh tối tranh sáng.

Thanh niên thể hiện lòng yêu nước bằng hành động viết đơn xung phong đăng ký tham gia nghĩa vụ quân sự.

Khi tuổi trẻ chọn cống hiến

Tạm gác lại những kế hoạch, mục đích, nỗi niềm riêng của bản thân, một số thanh niên trên địa bàn TP Đà Nẵng đã viết đơn tình nguyện xung phong nhập ngũ trước kỳ tuyển chọn và gọi công dân nhập ngũ năm 2027.

Đón đọc Thời Nay số 1738, phát hành thứ năm, ngày 10/9

Đón đọc Thời Nay số 1738, phát hành thứ năm, ngày 10/9

Thời đàm bàn luận Bội thực “văn AI”, khi nội dung sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) ngày càng nhiều nhưng cho cảm giác nhạt nhẽo, vô hồn vì thiếu cá tính, tình cảm của con người. Trong thời đại những nội dung theo kiểu “thức ăn công nghiệp” lên ngôi, nền tảng nuôi dưỡng nhận thức, sự sáng tạo, cảm xúc, cá tính và vẻ đẹp tâm hồn dường như ngày càng trở nên mong manh.

Ngoài giờ học, Ly tranh thủ làm thêm tại quán cà-phê để kiếm thêm thu nhập. Ảnh: TẤN LỰC

Cánh cửa đại học mở ra từ nghị lực

Mất cha từ khi còn nhỏ, mẹ bỏ đi, Nguyễn Thị Cẩm Ly (18 tuổi), ở xã Phú Túc, tỉnh Gia Lai, lớn lên bên bà nội gần 80 tuổi. Không có điều kiện như nhiều bạn bè cùng trang lứa, Ly sớm tự lập, vừa học vừa làm để tự lo cho mình.

Cựu chiến binh Trương Văn Cảnh, phường Hương Trà (bên trái), nhận bàn giao mái ấm nghĩa tình từ đồng đội.

Nối dài nghĩa tình đồng đội

Từ những mái ấm đến phương tiện sinh kế, học bổng cho con cái của đồng đội, kết nối nguồn vốn tín dụng ưu đãi giúp cựu chiến binh phát triển kinh tế..., những "món quà" này đang kể câu chuyện về các cấp Hội Cựu chiến binh TP Đà Nẵng đoàn kết, nghĩa tình trong thời bình, đồng hành giúp đồng đội vượt khó, vươn lên trong cuộc sống.

Nguy cơ mất những không gian làng giàu giá trị

Suy ngẫm này xuất hiện khi chúng tôi đi qua nhiều làng quê hoặc vẫn là “làng nguyên” ở nông thôn hoặc đã “phường hóa” những năm qua nhưng trong tâm thức, tình cảm người dân sở tại vẫn coi đó là làng. Thí dụ như làng cốm Vòng, làng hoa Tây Tựu… trong phố Hà Nội. Với cả hai “kiểu” địa bàn cơ sở này, tình trạng thu hẹp, suy giảm và nguy cơ mất mát các không gian giàu giá trị về nhiều mặt đã hiện hữu.

Một góc chợ Châu Đốc (An Giang) nổi tiếng với các món ăn đặc sản miền tây.

Kể chuyện Việt Nam qua ẩm thực

Tháng 8 vừa qua, Việt Nam đứng đầu danh sách những điểm đến ẩm thực hàng đầu thế giới năm 2026 do độc giả NZ Herald Travel bình chọn. Niềm vui từ những danh hiệu quốc tế gợi mở vấn đề làm thế nào để những món ngon cùng câu chuyện văn hóa phía sau thật sự trở thành sức hút với du khách quốc tế.

Gia Lai hướng tới mục tiêu trở thành trung tâm chế biến nông sản hiện đại.

Đưa nông sản đại ngàn vươn tầm thế giới

Nông nghiệp Gia Lai đang đứng trước thời cơ vàng để chuyển mình. Không còn quẩn quanh với tư duy “bán thô, ăn xổi”, nhiều doanh nghiệp đã đẩy mạnh liên kết chuỗi giá trị và thúc đẩy kinh tế tuần hoàn.

Lê Minh Vũ (bên phải) tham gia công tác trọng tài Giải Yoga tỉnh Khánh Hòa 2026.

Vượt giới hạn cùng Yoga

Với kiện tướng Yoga cấp quốc gia Lê Minh Vũ (26 tuổi, trú phường Phú Xuân, thành phố Huế), Yoga là hành trình lắng nghe, thấu hiểu từng đổi thay của bản thân. Phía sau những kết quả anh Vũ đạt được là sự kiên trì trong luyện tập, sẵn sàng chinh phục từng cấp độ mới. Các tư thế Yoga uyển chuyển, mềm mại tạo cho Vũ một hướng đi khác biệt, chứa đựng sự đam mê đầy nghiêm túc.

Không khí trên đảo trong lành, được ví như thiên đường nghỉ dưỡng.

Miền bí ẩn giữa biển xanh

Tạp chí Travel & Leisure vừa xếp Côn Đảo ở vị trí đầu tiên trong danh sách 30 hòn đảo bí ẩn nhất thế giới dành cho những du khách muốn tìm đến một nơi vắng vẻ, tách khỏi nhịp sống ồn ào. Vẻ đẹp bí ẩn của đảo đặc khu thuộc Thành phố Hồ Chí Minh từng được biết đến như một “địa ngục trần gian”.

Việc sáp nhập các trường đặt mục tiêu lấy học sinh làm trung tâm. Ảnh: THẾ PHONG

Sau sáp nhập, trường học phải tốt hơn

Năm học 2026-2027 mở ra với một thay đổi lớn trong mạng lưới trường học: Các địa phương đồng loạt tổ chức lại cơ sở giáo dục công lập theo mô hình mới. Từ những trường nhỏ, phân tán hình thành các trường quy mô lớn, có phân hiệu, điểm trường, đặt ra yêu cầu sử dụng hiệu quả hơn nguồn lực và nâng cao chất lượng dạy học.

Đón đọc Thời Nay số 1737, phát hành thứ hai, ngày 7/9

Đón đọc Thời Nay số 1737, phát hành thứ hai, ngày 7/9

Cùng với đà tăng trưởng của thị trường xe điện, hạ tầng trạm sạc tại Việt Nam bước vào giai đoạn phát triển sôi động với sự tham gia của nhiều doanh nghiệp. Xu hướng này phản ánh quá trình chuyển dịch sang giao thông xanh đang được thúc đẩy đồng thời từ chính sách và thị trường. Cuộc đua phủ sóng hạ tầng trạm sạc xe điện trên Trang nhất.

Các đại biểu trao đổi tại Hội thảo quốc tế về thúc đẩy giáo dục và y tế hòa nhập tại Hà Nội.

Người khuyết tật cần ở vị trí trung tâm

Bảo đảm quyền của người khuyết tật đang đặt ra yêu cầu chuyển từ những cam kết chính sách sang các hệ thống giáo dục, y tế và dịch vụ xã hội thật sự hòa nhập. Từ kinh nghiệm của Chương trình chung của Liên hợp quốc, nhiều mô hình cho thấy việc tháo gỡ các rào cản trong tiếp cận dịch vụ chính là điều kiện để người khuyết tật tham gia bình đẳng và đầy đủ hơn vào đời sống xã hội.