Giữ đẹp di sản Hồ Tây của Hà Nội

Chưa khi nào, Dự án cải tạo cảnh quan Hồ Tây lại được nhắc đến nhiều như bây giờ, khi mà Hà Nội đang chuyển mình triển khai Quy hoạch tổng thể tầm nhìn 100 năm theo định hướng “Đa tầng-Đa lớp-Đa cực-Đa trung tâm”. Hồ Tây sẽ có vai trò thế nào trong quy hoạch thế kỷ này?

Một góc Hồ Tây. Ảnh: MINH KHIẾU
Một góc Hồ Tây. Ảnh: MINH KHIẾU

Đó không chỉ là câu chuyện của cải tạo, chỉnh trang, mở rộng giao thông quanh hồ, mà là cách một siêu đô thị có bề dày lịch sử hàng nghìn năm ứng xử với ký ức, thiên nhiên và bản sắc của chính mình như thế nào. Bởi Hồ Tây là “lá phổi xanh” cùng với giá trị vô giá và đặc sắc, đó là: Một không gian văn hóa sống, một lõi sinh thái chiến lược, một di sản cảnh quan của Thăng Long, và một tài sản văn hóa tinh thần của đô thị Hà Nội.

Từ “hạ tầng thoát nước” trở lại “linh hồn đô thị”

Đó là xu thế của thế giới, thay đổi quan điểm sai lầm kéo dài hơn một thế kỷ khi nhiều thành phố phải trả giá vì đã coi sông hồ như vật cản giao thông, là kênh thoát nước kỹ thuật, hoặc quỹ đất để khai thác bất động sản… để từ đó tiến hành lấp sông, kè cứng bờ nước, xây cao tốc ven sông, bê-tông hóa hồ, đẩy cư dân ra xa mặt nước. Và kết quả là: Ô nhiễm môi trường, suy giảm chất lượng sống, mất bản sắc đô thị, đứt gãy văn hóa cộng đồng.

Nhưng từ cuối thế kỷ 20 đến nay, thế giới đã bước vào một giai đoạn “phục hồi sông hồ đô thị”, coi đó là yếu tố quan trọng trong chiến lược thích ứng biến đổi khí hậu, Net-Zero; phát triển kinh tế xanh, bền vững; phát triển văn hóa giữ gìn bản sắc và cuối cùng là cạnh tranh đô thị toàn cầu.

Một trong những thí dụ nổi tiếng nhất thế giới là phá cao tốc để hồi sinh dòng suối Cheonggyecheon ở Seoul (Hàn Quốc), sau nhiều thập niên bị lấp bỏ để làm đường cao tốc và phát triển kinh tế. Vào năm đầu 2000, Thị trưởng thành phố khi đó đã có một quyết định lịch sử là phá bỏ đường cao tốc, phục hồi lại dòng suối cổ, phục hồi hệ sinh thái và không gian công cộng, bỏ qua mọi sức ép của dư luận khi thành phố phải sử dụng nguồn kinh phí cải tạo quá lớn và nỗi sợ về ách tắc giao thông… Sau khi suối Cheonggyecheon được phục hồi, kết quả đã vượt xa mong đợi: Nhiệt độ khu vực giảm đáng kể, hệ sinh học đa dạng quay trở lại, giá trị kinh tế đô thị tăng, lượng du khách đến thăm tăng vọt, hưởng thụ không khí trong lành, suối nước trong xanh, cảnh quan hai bên sông tươi đẹp, chất lượng sống cải thiện mạnh. Seoul đã tìm lại được bản sắc đô thị từ chính dòng nước lịch sử này. Ngày nay Cheonggyecheon trở thành biểu tượng toàn cầu về tái sinh đô thị sinh thái.

Paris (Pháp) cũng đóng nhiều tuyến ô-tô ven sông, mở quảng trường đi bộ, tăng cây xanh, tổ chức hoạt động văn hóa ven nước. Bờ sông Seine hiện nay là không gian thư giãn, nơi biểu diễn nghệ thuật, nơi gặp gỡ cộng đồng, nơi dành cho du lịch và sáng tạo. Chính quyền Paris hiểu rằng: Giá trị lớn nhất của mặt nước không phải là vận tải, mà là chất lượng sống đô thị. Đó là thay đổi cực kỳ quan trọng trong tư duy quy hoạch hiện đại.

Sau nhiều thập niên bê-tông hóa cực mạnh, nhiều đô thị Trung Quốc bị ngập lụt nghiêm trọng, đảo nhiệt tăng, hệ sinh thái hồ bị chết. Để khắc phục, Trung Quốc đã phát triển mô hình: “Sponge City” - Thành phố bọt biển. Thay vì kè cứng, thoát nước thật nhanh, họ bắt đầu phục hồi hồ tự nhiên, tạo vùng đất ngập nước, mở hành lang sinh thái, tăng bề mặt thấm nước, như ở Vũ Hán, Thâm Quyến và Hàng Châu.

Còn Amsterdam (Hà Lan) và Copenhagen (Đan Mạch) coi nước là trung tâm bản sắc đô thị, không phải là khoảng trống cần khai thác tối đa. Với họ, hồ, bến cảng, không gian ven nước là cấu trúc cốt lõi tạo nên bản sắc thành phố. Ở các thành phố này, ưu tiên xe đạp, hạn chế ô-tô, mở rộng không gian đi bộ, giữ tầm nhìn mặt nước công cộng. Mặt nước trở thành nơi giao tiếp xã hội, nơi nghỉ ngơi, du lịch, nơi định hình văn hóa đô thị.

16-2.jpg
Nhiều hoạt động văn hóa, thể thao được tổ chức tại Hồ Tây. Ảnh: ANH QUÂN

Lưu ý nào cho việc cải tạo Hồ Tây?

Dự án kè đường quanh Hồ Tây trước kia và nay là “Dự án Cải tạo, phát huy giá trị khu vực Hồ Tây và tuyến đường cảnh quan ven Hồ Tây” sẽ đụng đến một không gian đặc biệt của Hà Nội: Vừa là cảnh quan tự nhiên, vừa là không gian văn hóa-lịch sử-tâm linh, lại vừa là “lá phổi” sinh thái của đô thị. Sự phản ứng dè dặt của xã hội cho thấy, không phải vì người dân không muốn cải tạo Hồ Tây, mà vì nhiều người cho rằng, cái giá phải trả nếu can thiệp thô bạo vào cảnh quan và bản sắc đô thị có thể là quá lớn.

Thứ nhất, Hồ Tây không chỉ là “mặt nước”, mà là di sản không gian. Hồ Tây là hồ tự nhiên lớn nhất Thủ đô, tồn tại hàng nghìn năm trong cấu trúc đô thị Thăng Long. Giá trị của hồ không nằm riêng ở diện tích mặt nước mà ở đường bờ bao uốn lượn tự nhiên, nhiều làng cổ ven hồ với hệ thống chùa, phủ, đền miếu-không gian mở hiếm hoi còn lại của Hà Nội. Nhiều chuyên gia cho rằng, khi mở rộng đường theo tư duy giao thông cơ giới, hồ sẽ bị “hóa cứng”, mất đi vẻ mềm mại vốn có.

Thứ hai, lo ngại Hồ Tây bị biến thành “đại lộ bê-tông”. Đây là lý do lớn nhất. Bởi, khi mở rộng đường ven hồ thường kéo theo: Kè cứng bờ hồ, tăng bề mặt bê-tông, tăng lưu lượng ô-tô, tăng bãi đỗ xe, gia tăng thương mại hóa mặt nước. Và như thế, Hồ Tây sẽ từ không gian nghỉ dưỡng sinh thái chuyển thành hành lang giao thông tốc độ cao. Điều này đi ngược xu hướng quốc tế hiện nay.

Thứ ba, sợ mất “bản sắc Hồ Tây”. Điều làm Hồ Tây khác biệt chính là cấu trúc bờ hồ tự nhiên, không đều, ít bị tác động bởi quy hoạch kiểu kỹ trị qua các giai đoạn cải tạo từ thời Pháp. Các đoạn đường như: Nghi Tàm, Quảng An, Trích Sài, Nhật Chiêu đến nay vẫn cho ta cảm giác “làng ven hồ”, chuyển tiếp mềm giữa đô thị và thiên nhiên. Nếu mở rộng (dù chỉ trong phạm vi hơn 11 km) mặt cắt lớn hơn, dải cây bị thu hẹp, khoảng lùi công trình thay đổi, xuất hiện áp lực cao tầng và bất động sản, thì bản sắc “ven hồ” có thể biến thành một dạng boulevard hiện đại giống nhiều khu đô thị khác. Đây là nỗi lo rất thật của giới kiến trúc và văn hóa.

Thứ tư, tác động tới hệ sinh thái và vi khí hậu, Hồ Tây có vai trò điều hòa khí hậu cực lớn cho phía tây bắc nội đô Hà Nội. Mở rộng đường có thể gây thu hẹp vùng thấm nước, tăng hiệu ứng đảo nhiệt, tăng ô nhiễm bụi và tiếng ồn, ảnh hưởng dòng chảy mặt, tác động hệ sinh thái ven hồ. Đặc biệt, nếu kè cứng bờ hồ thì hồ sẽ mất vùng chuyển tiếp sinh học, giảm khả năng “thở” của mặt nước, dễ làm chất lượng nước xấu hơn. Nhiều đô thị trên thế giới hiện đang phục hồi “bờ mềm sinh thái”, Hà Nội nên tránh nguy cơ đi ngược xu hướng tiến bộ này.

Thứ năm, lo ngại về áp lực bất động sản. Trong quá trình đô thị hóa, nhiều dự án mở đường thường kéo theo: Tăng giá đất, thay đổi chức năng sử dụng đất, xây dựng cao tầng, thương mại hóa mạnh không gian công cộng. Mục tiêu giao thông có thể “mở đường cho phát triển bất động sản”, mà với khu vực Hồ Tây nơi quỹ đất cực kỳ đắt đỏ, nỗi lo này càng có cơ sở.

Hết sức kỳ vọng phát huy những mặt tích cực của dự án nếu tiếp cận tư duy quy hoạch hiện đại, lấy con người làm trung tâm. Theo đó có thể: Giảm ùn tắc cục bộ, tạo tuyến đi bộ, xe đạp liên tục, cải thiện cách tiếp cận với mặt hồ, chỉnh trang hạ tầng kỹ thuật, cải tạo nước hồ, tăng không gian công cộng chất lượng cao. Thiết kế cảnh quan theo hướng: Không đường hóa, kè hóa không gian ven hồ làm mất bờ cong tự nhiên và ảnh hưởng đến hệ sinh thái nước, mất bản sắc không gian của hồ; ưu tiên người đi bộ, đi xe đạp, hạn chế xe tốc độ cao, ưu tiên sử dụng phương tiện giao thông công cộng… để chở du khách tham quan làng cổ, các di tích văn hóa kiến trúc lịch sử, thưởng ngoạn cảnh quan, công viên…; sử dụng vật liệu sinh thái trong cải tạo, kiểm soát chiều cao công trình quanh hồ để không hạn chế tầm nhìn đường chân trời, mặt nước mờ sương… Khi đó, cảnh quan Hồ Tây sẽ được nâng cấp, những tác động tiêu cực đến Hồ Tây sẽ bị hạn chế. Và đặc biệt là sẽ không làm đứt gãy văn hóa, bởi các làng cổ, đình, chùa ven hồ không bị cô lập bởi hạ tầng giao thông lớn, không gian công cộng quanh hồ bị bất động sản hóa.

16-3.jpg
Hồ Tây lưu dấu nhiều dấu tích văn hóa, lịch sử của Thủ đô. Ảnh: HOÀNG TOÀN

Hồ Tây trong tầm nhìn trăm năm

Soi chiếu kỹ định hướng Quy hoạch Hà Nội tầm nhìn 100 năm, thì sẽ thấy vai trò của Hồ Tây lớn hơn rất nhiều. Trong cấu trúc không gian đô thị đa cực, Hồ Tây là cực sinh thái, cảnh quan, văn hóa tâm linh, không gian công cộng cấp vùng. Hồ Tây không thể đo đếm kỹ thuật bằng mật độ xây dựng, mà phải bằng “giá trị không gian mở”. Đây là logic của đô thị hiện đại hậu carbon.

Đa lớp, Hồ Tây là nơi chồng lớp lịch sử Thăng Long không nơi nào ở Hà Nội có tính “đa lớp” rõ như khu Hồ Tây. Ở đây tồn tại đồng thời dấu tích thủy văn cổ của sông Hồng, làng nghề truyền thống, chùa phủ nghìn năm, biệt thự thời Pháp, không gian hiện đại mới, không gian văn hóa nghệ thuật đương đại. Các lớp này không tách rời mà đan xen nhau. Nếu mở rộng đường theo tư duy kỹ thuật thuần túy thì nhiều lớp ký ức đô thị sẽ bị cắt đứt, không gian chuyển tiếp làng - hồ - phố bị phá vỡ và như thế, cấu trúc không gian tạo nên ký ức cộng đồng bị đứt gãy. Đây là điều đáng sợ nhất đối với một đô thị lịch sử như Hà Nội.

Đa tầng, Hồ Tây là tầng sinh thái chiến lược. Trong cấu trúc đô thị hiện đại, “đa tầng” không chỉ là các tầng kỹ thuật xây dựng, mà còn gồm tầng sinh thái, tầng nước, tầng văn hóa, tầng không gian công cộng. Hồ Tây chính là “tầng điều hòa tự nhiên” cực kỳ quý hiếm của nội đô, giúp giảm nhiệt đô thị, điều hòa vi khí hậu, cân bằng độ ẩm, tạo hành lang sinh thái. Nếu vành đai ven hồ bị bê-tông hóa, tăng mật độ giao thông, tăng công trình cao tầng, thì Hà Nội sẽ mất một “bộ máy điều hòa khí hậu tự nhiên”. Trong bối cảnh biến đổi khí hậu ngày càng khốc liệt, cực đoan thì đó là tổn thất chiến lược chứ không chỉ là vấn đề mỹ quan, kinh tế.

Đa trung tâm, Hồ Tây là trung tâm mềm bên cạnh các trung tâm hiện đại như tài chính, hành chính…, đây là trung tâm sinh thái, trung tâm văn hóa, trung tâm trải nghiệm công cộng, nơi người dân nghỉ ngơi, nơi diễn ra giao tiếp xã hội, nơi tái tạo tinh thần đô thị, nơi lưu giữ bản sắc Thăng Long. Các thành phố lớn trên thế giới đều có những “trung tâm mềm” như vậy: Central Park của New York City, Hyde Park của London, West Lake của Hàng Châu… Và Hồ Tây-hồ tự nhiên thấm đẫm văn hóa lịch sử lớn nhất Thủ đô chính là “trung tâm mềm” vô giá của Hà Nội.

Nếu được nhìn nhận như thế, tôi tin Dự án cải tạo Hồ Tây sẽ thành công.

Phải coi “Hồ Tây là di sản cảnh quan” cần bảo tồn cấu trúc tự nhiên, giữ gìn bản sắc Thăng Long, ưu tiên sinh thái và văn hóa. Hồ Tây không phải là “vành đai giao thông”, mà phải là không gian cảnh quan chiến lược cấp quốc gia, là “công viên cảnh quan trung tâm”, đưa con người trở lại với mặt nước, thay vì đưa xe hơi ra sát mặt nước. Hồ Tây không chỉ là một hồ nước lớn, mà trong cấu trúc tương lai của Hà Nội, cần được hiểu như một “lõi cảnh quan-văn hóa-sinh thái” đặc biệt của trung tâm đô thị lịch sử.

Có thể bạn quan tâm

Đón đọc Thời Nay số 1724, phát hành thứ năm, ngày 23/7

Đón đọc Thời Nay số 1724, phát hành thứ năm, ngày 23/7

Chiến tranh đã lùi xa, vẫn thấy những giọt nước mắt lăn trên gò má nhăn nheo của lớp người đang bước vào độ “cổ lai hy”. Đó là Những giọt nước mắt hạnh phúc khi được đón người thân, những liệt sĩ đã hy sinh ở khắp các chiến trường trở về đoàn tụ. Bài trong mục Thời đàm về chiến dịch 500 ngày đêm tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính, hài cốt liệt sĩ.

Có hơn 10 nghìn mẫu xương liệt sĩ cần được Trung tâm thực hiện xác minh. Ảnh: ANH QUÂN

Viết tiếp lòng tri ân bằng trí tuệ Việt Nam

Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ không chỉ là cuộc chạy đua với thời gian để đưa các liệt sĩ trở về. Đó còn là hành trình khẳng định năng lực làm chủ những công nghệ tiên tiến, giải quyết những bài toán thiêng liêng của dân tộc. Từ những mẫu hài cốt đã nằm lại hàng chục năm trong lòng đất, công nghệ ADN thế hệ mới do người Việt làm chủ đang viết tiếp câu chuyện về lòng tri ân bằng trí tuệ Việt Nam.

Công an tỉnh Lai Châu cứu hộ, đưa người dân thoát vùng lũ đến nơi an toàn.

Nghĩa tình trong tâm lũ Mường Than

Những ngày qua, hàng nghìn chiến sĩ quân đội, công an, thanh niên xung kích, người dân các xã lân cận cùng các đoàn xe chở máy móc chuyên dụng, quần áo, lương thực, thuốc men… đổ về tâm lũ Mường Than (Lai Châu), nơi vừa hứng chịu trận lũ quét làm 6 người chết, 2 người mất tích, san phẳng nhà cửa, đồng lúa, hoa màu.

Tách dịch chứa ADN bằng máy quay ly tâm. Ảnh: MINH LÊ

Hành trình gọi tên người lính

Có những cuộc tìm kiếm không bắt đầu từ chiến trường hay nghĩa trang, mà từ những phòng thí nghiệm lặng im. Phía sau mỗi mẫu hài cốt liệt sĩ là hành trình bền bỉ của những người làm giám định ADN, đang nỗ lực gìn giữ những dấu vết di truyền cuối cùng để đưa thêm một người lính trở về với tên tuổi và gia đình.

Trung tá Ngọc (bên phải) cùng đồng đội thao tác với chiếc máy mòi đá do anh sáng chế.

Sáng chế máy mòi đá hoàn nguyên mộ liệt sĩ

Sớm ngày 12/7, khi trời Điện Biên còn chìm trong làn mưa rây tĩnh lặng, khuôn viên Nghĩa trang liệt sĩ Tông Khao (xã Thanh Nưa, tỉnh Điện Biên) đã rì rào tiếng người. Ở góc nghĩa trang, Trung tá Nguyễn Văn Ngọc (cán bộ Phòng Chính trị Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Điện Biên) miệt mài bên chiếc máy mòi đá do anh vừa sáng chế.

Vị trí tìm kiếm ở sâu trong rừng nguyên sinh.

Hãy về đồng đội ơi! (Kỳ 1)

Chúng ta đang vào trong giai đoạn cao điểm của chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ. Đó là một cuộc ra quân thần tốc trên mọi mặt trận, với quyết tâm cao nhất đưa nhiều nhất có thể những người con nằm lại chiến trường năm xưa được trở về. Những ngày này, phóng viên Báo Thời Nay đã theo chân Đội tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ (HCLS) K72 (Bộ CHQS TP Đồng Nai), theo hành trình đưa những người lính nằm dưới đất sâu hơn nửa thế kỷ, được về với quê hương.

Đội K51, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Đắk Lắk phối hợp với chính quyền xã Cư Prao tổ chức tìm kiếm hài cốt liệt sĩ tại khu vực núi Cư Prao.

Tìm hài cốt liệt sĩ giữa đại ngàn Cư Prao

Đại ngàn Cư Prao, tỉnh Đắk Lắk từng là nơi chở che cán bộ, chiến sĩ, nuôi dưỡng phong trào cách mạng và chứng kiến biết bao người con ưu tú của Tổ quốc ngã xuống vì độc lập, tự do. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, vẫn còn những liệt sĩ chưa trở về...

Các tình nguyện viên của Nắng Cao Nguyên đa phần là học sinh bậc THPT, THCS.

Những ngày hè ý nghĩa

Gần hai tháng nay, hơn 70 tình nguyện viên thuộc nhóm Nắng Cao Nguyên đã cùng nhau làm gia sư miễn phí cho các em nhỏ tại một ngôi trường thuộc phường Thạnh Mỹ Tây, TP Hồ Chí Minh. Bên cạnh việc kèm học, các bạn còn rủ nhau làm những bữa tiệc nhỏ cho trẻ, đến thăm các gia đình có hoàn cảnh khó khăn và sắp tới là tổ chức “Phiên chợ 0 đồng”.

Thành lập Đội hình tình nguyện du học sinh

Thành lập Đội hình tình nguyện du học sinh

Trong khuôn khổ Chiến dịch tình nguyện "Mùa Hè xanh" năm 2026, Hội LHTN Thành phố Hồ Chí Minh lần đầu tiên thành lập Đội hình tình nguyện du học sinh, quy tụ sinh viên Việt Nam đang học tập tại Thái Lan, Singapore, Australia và Vương quốc Anh trở về tham gia các hoạt động vì cộng đồng tại xã đảo Thạnh An.

Chị Lù Thị Toản tại một hội chợ quảng bá du lịch.

Vừa làm kinh tế vừa lưu giữ nét văn hóa bản địa

Nhận thấy địa phương có thế mạnh để phát triển du lịch cộng đồng, chị Lù Thị Toản (sinh năm 1993, dân tộc Thái), Giám đốc Hợp tác xã (HTX) Du lịch cộng đồng Quan Chiêng (phường Mường Lay, Điện Biên) đã cùng chị em phụ nữ bắt tay làm du lịch cộng đồng, góp phần thay đổi bộ mặt kinh tế địa phương.

Đối phó mạng lưới sông bẩn

Một số dòng sông trên địa bàn Thủ đô đang được chú ý hơn khi công bố những dự định lớn về xử lý ô nhiễm, chỉnh trang cảnh quan, trường hợp mới nhất là sông Nhuệ, con sông vốn đã nhiễm bẩn từ lâu.

Thí sinh cần tìm hiểu kỹ các thông tin tuyển sinh của các trường đại học. Ảnh: NAM NGUYỄN

Cảnh giác với bẫy lừa tuyển sinh đại học

Sau khi hoàn tất đăng ký nguyện vọng, hàng triệu thí sinh trên cả nước đang bước vào giai đoạn chờ kết quả xét tuyển đại học. Đây cũng là lúc các đối tượng lừa đảo gia tăng hoạt động với nhiều thủ đoạn tinh vi, từ giả danh cán bộ tuyển sinh, làm giả giấy báo trúng tuyển đến yêu cầu chuyển tiền để “giữ suất” hay “xác nhận nhập học”…

Lễ khởi công xây dựng 6 nhà ở cho 6 hộ gia đình thuộc diện hỗ trợ tại xã Avương.

Mái ấm nghĩa tình cho gia đình chính sách

Từ sự chung sức của cán bộ, chiến sĩ các xã, phường thành phố Đà Nẵng, những ngôi nhà mới đang dần hiện hữu, mang đến chỗ ở kiên cố cho các gia đình chính sách là con đẻ của người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học.

Trạm radar 67 nhìn từ xa.

Một ngày cùng những con mắt canh trời gió

Giữa lòng bán đảo Cam Ranh (Khánh Hoà), trận địa của Trạm radar 67 (Trung đoàn 292, Sư đoàn 377, Quân chủng Phòng không - Không quân) được xem là những đôi mắt trên đỉnh đồi, canh giữ biển đảo tiền tiêu.

Đội K72 tiếp tục mở rộng tìm kiếm tại Vườn quốc gia Bù Gia Mập và sân bay Lộc Ninh.

Nỗ lực đưa các liệt sĩ trở về từ “bức tường thép”

Xã Minh Đức (TP Đồng Nai) nằm sát Quốc lộ 13, gần ngã ba Xa Cát. Trong kháng chiến chống Mỹ, đây là bức tường thép hứng chịu 35 nghìn quả đạn pháo, 40 nghìn tấn bom đạn. Đơn vị chủ yếu chiến đấu tại đây là Sư đoàn 7. Hơn nửa thế kỷ qua, vẫn còn nhiều anh hùng liệt sĩ nằm lại trong các cánh rừng cao su chưa được đưa về quy tập.

Nhiều nhà khoa học chưa mạnh dạn theo đuổi những nghiên cứu đột phá vì tâm lý e ngại rủi ro. Ảnh: NAM HẢI

Thay đổi cách làm khoa học

Sau hơn 18 tháng triển khai Nghị quyết số 57-NQ/TW, một khối lượng thể chế đồ sộ trong lĩnh vực khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số đã được xây dựng. Hàng loạt cơ chế về tài chính, quản trị, phát triển công nghệ chiến lược và chấp nhận rủi ro đang từng bước tháo gỡ những điểm nghẽn kéo dài nhiều năm.

Đón đọc Thời Nay số 1723 phát hành thứ hai, ngày 20/7

Đón đọc Thời Nay số 1723 phát hành thứ hai, ngày 20/7

Trang nhất đăng tải loạt phóng sự dài kỳ phản ánh về Khu công nghiệp hơn 20 năm “bức tử” môi trường. Phương thức xả thải kiểu “sống chết mặc bây” khiến cộng đồng dân cư ám ảnh, chẳng biết khi nào đến lượt mình… mắc bệnh. Kỳ 1: Bên những dòng kênh... chết.

Dữ liệu cá nhân được rao bán trên mạng. Ảnh: THẾ ĐẠI

Chợ đen dữ liệu cá nhân (Kỳ 1)

Để có thể thực hiện hành vi lừa đảo, điều kiện tiên quyết đối với tội phạm mạng là thông tin thu thập từ hệ thống dữ liệu cá nhân. Muốn phạm tội, chúng phải đi mua dữ liệu từ hệ thống WEB đen (Dark Web), từ đó xây dựng sơ đồ về tên tuổi, nghề nghiệp nạn nhân thành các “tệp” có nội dung chung nhất. Hầu hết các kịch bản lừa đảo được viết ra dựa trên hệ thống dữ liệu được mua bán trôi nổi trên các chợ đen tồn tại trong Dark Web (vốn được coi là những tảng băng ngầm chiếm tới hơn 80% dung lượng trên mạng internet).

Người lao động mong muốn được điều chỉnh tiền lương để giảm bớt áp lực chi tiêu hằng ngày.

Chia sẻ áp lực với người lao động

Giá cả nhiều mặt hàng thiết yếu liên tục biến động, trong khi thu nhập của một bộ phận người lao động chưa theo kịp mức tăng của chi phí sinh hoạt, khiến đời sống của hàng triệu công nhân đối mặt nhiều áp lực. Trong bối cảnh đó, đề xuất điều chỉnh lương tối thiểu vùng từ ngày 1/1/2027 của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam nhận được sự đồng tình của đông đảo người lao động, đồng thời mở ra những cuộc trao đổi nhằm tìm tiếng nói chung giữa tổ chức công đoàn và cộng đồng doanh nghiệp.