Gia đình là điểm tựa để những người lính hải quân yên tâm vững tay lái nơi đầu sóng, ngọn gió.
Gia đình là điểm tựa để những người lính hải quân yên tâm vững tay lái nơi đầu sóng, ngọn gió.

Gia đình – điểm tựa của người lính biển

Sau mỗi chuyến hải trình của người lính hải quân là một hành trình lặng lẽ nơi hậu phương. Ở đó có những người vợ quen đếm thời gian bằng chuyến tàu, những người mẹ nhiều năm ngóng con trở về và những đứa trẻ lớn lên trong nỗi nhớ cha. Chính những mái ấm bình dị ấy là điểm tựa để người lính vững vàng nơi đầu sóng, ngọn gió.

Chiếc ghế chờ người trở về

Chiếc ghế ở đầu bàn ăn vẫn được kéo ra như mọi ngày. Không ai cất đi. Cũng không ai ngồi vào đó. Đã gần hai mươi năm nay, trong căn hộ nhỏ của gia đình chị Trần Thị Hương ở Sơn Trà, Đà Nẵng, chiếc ghế ấy luôn dành cho người chồng thường xuyên vắng mặt vì những chuyến hải trình dài ngày.

Chiều xuống, căn bếp thơm mùi cá kho và canh rau. Hai đứa con ríu rít chuyện trường lớp. Chỉ có khoảng trống nơi đầu bàn ăn vẫn lặng lẽ hướng về phía cánh cửa.

ndo_br_dsc-2121-9441.jpg
Những buổi tối dạy con học đã trở thành công việc quen thuộc của chị Trần Thị Hương mỗi khi chồng vắng nhà làm nhiệm vụ.

“Bao giờ bố về hả mẹ?”, con gái nhỏ hỏi.

Chị Hương khựng tay xới cơm, rồi mỉm cười: “Bố sắp về rồi con”.

Câu trả lời ấy chị đã nói suốt gần hai mươi năm. Có khi đúng. Có khi phải chờ thêm vài tuần. Với gia đình lính biển, ngày trở về hiếm khi được hẹn trước.

“Bố sắp về rồi con”, câu trả lời ấy chị đã nói suốt gần hai mươi năm. Có khi đúng. Có khi phải chờ thêm vài tuần. Với gia đình lính biển, ngày trở về hiếm khi được hẹn trước.

Ngày nhận lời yêu anh Nguyễn Tiến Thăng, (Điện trưởng tàu 628, Lữ đoàn 161, Vùng 3 Hải quân), chị Hương chỉ nghĩ chồng cũng như bao người lính khác, đi công tác rồi sẽ về. Chỉ đến khi trở thành vợ của một quân nhân chuyên nghiệp, chị mới hiểu: mỗi chuyến tàu rời bến cũng là lúc một gia đình bắt đầu hành trình chờ đợi.

Thời gian trong ngôi nhà ấy không tính bằng tháng năm, mà tính bằng những chuyến biển. Có chuyến hơn ba mươi ngày, có chuyến gần hai tháng, có năm đi xuyên Tết. Những bữa cơm vì thế hiếm khi đủ bốn người. Sinh nhật con vẫn có bánh kem, vẫn có tiếng hát, chỉ thiếu người cha. Nếu biển lặng, anh xuất hiện vài phút qua màn hình điện thoại rồi tín hiệu lại đứt quãng.

Những cuộc gọi từ biển hiếm hoi đến mức cả nhà đều nhận ra ngay tiếng chuông ấy. Vài phút ngắn ngủi để hỏi nhau một câu sức khỏe, rồi chia tay bằng lời dặn quen thuộc: “Ở nhà cố gắng nhé.”

Gia đình, với người lính biển, không chỉ là nơi trở về, mà còn là nơi gửi gắm tất cả yêu thương trước mỗi lần con tàu rẽ sóng.

Hậu phương vững chắc

Suốt gần hai mươi năm làm vợ lính biển, chị Hương chưa bao giờ nghĩ mình hy sinh nhiều hơn chồng.

“Một mình lo mọi việc trong nhà lúc đầu cũng nhiều khó khăn nhưng lâu dần cũng thành quen thôi nên khi chồng vắng nhà tôi cứ chủ động làm, chủ động quyết”, chị nói.

Hai chữ “quen thôi” nghe nhẹ tênh, nhưng phía sau là biết bao việc lớn nhỏ một mình chị gánh vác từ sửa điện nước, chăm sóc cha mẹ hai bên, nuôi dạy con cái... Có những việc trước đây chị chưa từng làm, nhưng rồi từng chuyến tàu nối tiếp nhau rời bến đã buộc chị phải học.

dsc-2057-9087-4741.jpg
Trong những ngày chồng công tác trên biển, chị Trần Thị Hương vừa là mẹ, vừa là người thầy đầu tiên dạy các con biết yêu lao động và sẻ chia trách nhiệm với gia đình.

Chị Hương bảo “Điều khiến chị day dứt nhất là những lúc các con cần có cha. Ngày con trai vào lớp Một, cậu bé cứ ngóng ra cửa rồi hỏi: ‘Sao bố không đến hả mẹ?’. Lúc ấy tôi chỉ biết ôm con vào lòng và giấu đi những giọt nước mắt nóng hổi trực trào nơi khóe mắt”.

Có thời gian, con gái mắc bệnh tự miễn phải điều trị hơn một năm. Ban ngày đưa con bé đi viện, chiều đón con trai lớn tan học, tối lo từng bữa ăn, giấc ngủ. Khi các con ngủ, chị lại lặng lẽ xem hồ sơ bệnh án và chuẩn bị công việc cho ngày hôm sau.

Suốt thời gian ấy, anh Thăng vẫn làm nhiệm vụ ngoài biển. Chị chưa từng báo cho chồng biết mỗi lần con trở bệnh. Không phải vì không cần sẻ chia, mà bởi chị hiểu: giữa biển khơi, người lính không thể rời vị trí của mình.

“Nếu biết con đau mà không thể trở về, điều đó chỉ khiến anh thêm nặng lòng”, chị Hương chia sẻ.

"Nếu biết con đau mà không thể trở về, điều đó chỉ khiến anh thêm nặng lòng”, chị Hương chia sẻ.

Ở một căn hộ khác trong khu gia đình quân nhân, cô giáo Nguyễn Thị Thúy Hằng cũng quen với nhịp sống ban ngày đứng lớp, chiều đón con, tối kèm con học. Có những đêm con sốt cao phải nhập viện, chị vừa bế con vừa làm thủ tục, vừa chạy mua thuốc. Chiếc điện thoại cầm lên rồi lại đặt xuống. Ngoài biển, tín hiệu rất yếu. Nếu liên lạc được, cũng chỉ khiến chồng thêm lo lắng.

ndo_br_dsc-2731-5615.jpg
Vừa là cô giáo, vừa là người mẹ, chị Nguyễn Thị Thúy Hằng luôn dành sự quan tâm, đồng hành cùng các con trên hành trình trưởng thành.

Nhiều ngày con nằm viện, ban ngày chị xin nghỉ dạy, đêm đến lại soạn giáo án trên chiếc ghế nhựa ngoài hành lang bệnh viện. Không ít lần phải đưa con đến lớp vì không có người trông. Vị hiệu trưởng nhìn hai mẹ con rồi ái ngại nói: “Nhìn cô mà tôi cứ ngỡ đang thời chiến”.

Điểm chung của những người vợ lính biển là rất ít khi kể cho chồng nghe những khó khăn mình đang trải qua. Mỗi cuộc điện thoại chỉ vài phút, câu nói quen thuộc vẫn là: “Ở nhà mọi việc đều ổn”. Hai chữ “ổn thôi” đã giấu đi biết bao đêm thức trắng, bao lỗi lo toan và những tháng ngày vất vả các chị phải gồng gánh một mình.

Những đêm biển động

Điều những người vợ lính biển sợ nhất không phải những chuyến công tác dài ngày, mà là khi biển nổi giông gió.

Điều những người vợ lính biển sợ nhất không phải những chuyến công tác dài ngày, mà là khi biển nổi giông gió.

Mỗi khi bản tin dự báo thời tiết liên tục phát cảnh báo bão, chiếc điều khiển tivi trong những gia đình quân nhân gần như chỉ dừng ở kênh thời tiết. Người ngoài nhìn thấy cấp gió, cấp sóng. Họ nhìn thấy con tàu nơi chồng mình đang làm nhiệm vụ.

Năm 2006, khi con trai mới vài tháng tuổi, chồng chị Hương đang trên biển thì bão lớn ập đến. Đêm ấy, ngoài phố rộ lên tin đồn sóng thần. Trong căn nhà thuê chỉ còn hai mẹ con, chị liên tục gọi điện cho chồng nhưng không liên lạc được.

ndo_br_dsc-2673-6701.jpg
Với chị Nguyễn Thị Thúy Hằng, những ngày vừa đứng lớp, vừa chăm con trong lúc chồng làm nhiệm vụ ngoài khơi là quãng thời gian nhiều vất vả nhưng cũng đầy nghị lực.

Có lúc chị định dắt xe chạy đi tránh bão rồi lại khựng lại. Đi đâu giữa đêm tối khi đứa con còn đỏ hỏn trên tay? Cuối cùng, chị khóa cửa, ôm con ngồi chờ.

Điều khiến chị sợ nhất không phải gió bão ngoài trời, mà là sự im lặng ở đầu dây điện thoại. Sáng hôm sau, điện thoại mới đổ chuông.

“Ba phải đưa tàu đi tránh bão. Mẹ con có sao không?”, giọng anh Thăng khàn khàn lo lắng cất lên từ đầu dây bên kia khiến chị òa khóc, nhưng chị vẫn chỉ nói một câu: “Ở nhà vẫn ổn. Anh yên tâm làm nhiệm vụ”.

“Ở nhà vẫn ổn. Anh yên tâm làm nhiệm vụ”, chị Hương nén cảm xúc để chồng an tâm làm nhiệm vụ.

Ba năm sau, bão Ketsana lại đổ bộ. Chị vẫn ôm con trong căn nhà rung lên vì gió, lặng lẽ cầu mong người chồng ngoài khơi được bình an.

Chỉ sau này chị mới biết, đúng những đêm ấy, con tàu của chồng cũng phải căng mình chống chọi với sóng lớn. Cán bộ, chiến sĩ thức trắng để giữ an toàn cho tàu và hoàn thành nhiệm vụ.

ndo_br_dsc-2791-7893.jpg
Những buổi tối dạy con học đã trở thành nếp sinh hoạt quen thuộc của chị Nguyễn Thị Thúy Hằng trong những tháng ngày chồng công tác ngoài khơi.

Hai thế hệ giữ biển

Nếu câu chuyện của chị Hương và chị Hằng là lát cắt về hậu phương người lính biển hôm nay, thì ở gia đình anh Đặng Huy Dũng (Phó tham mưu trưởng Lữ đoàn 161, Vùng 3 Hải quân), hành trình giữ biển đã trở thành sự tiếp nối của hai thế hệ.

Người cha từng là sĩ quan hải quân. Người con hôm nay viết tiếp hành trình giữ biển. Người mẹ gần như dành cả cuộc đời cho hai lần chờ đợi: ngày trước chờ chồng, bây giờ chờ con.

ndo_br_z7984666045407-f1acd83533504fa2328610940111f2e1-3520.jpg
Khoảnh khắc sum họp của gia đình anh Đặng Huy Dũng sau chuyến công tác dài ngày, giản dị nhưng ấm áp tình thân.

Là người từng khoác áo lính và nhiều năm làm vợ lính biển, bà Đỗ Thị Tình hiểu hơn ai hết những khoảng trống mà nghề lính để lại.

“Thương và lo cho con trai bao nhiêu, tôi lại càng thương con dâu nhiều hơn”, bà Tình nói.

Thương và lo cho con trai bao nhiêu, tôi lại càng thương con dâu nhiều hơn”, bà Tình nói.

Ngồi bên cạnh bà Tình, cựu Đại tá Đặng Huy Hùng (chồng bà Tình) nhớ lại những chuyến công tác gần một trăm ngày giữa Trường Sa. Những con tàu nhỏ chòng chành trong sóng lớn, nhiều ngày chỉ ăn cháo và mì gói để cầm cự. Có chuyến kéo dài 95 ngày, đến khi cập bờ ông mới biết mẹ mình đã qua đời.

“Nỗi đau ai cũng có. Nhưng lúc đó nhiệm vụ phải đặt lên trên”. Chính vì đi qua những tháng ngày ấy, ông chưa bao giờ ngăn con trai nối nghiệp. Điều ông dặn chỉ là: “Dù trong hoàn cảnh nào cũng phải giữ vững bản lĩnh người lính hải quân”.

Bà Tình ngồi cạnh lặng im. Mỗi lần con trai lên đường làm nhiệm vụ, ký ức cũ lại trở về: những đêm mất ngủ vì bão, những lần ôm con chờ chuông điện thoại.

ndo_br_z7984665782237-53a396ce335a4c7d504b0c1fbf65fef1-3426.jpg
Trong căn bếp nhỏ, bà Đỗ Thị Tình chuẩn bị những món ăn quen thuộc để đón con trai trở về sau chuyến công tác dài ngày.

“Đừng buồn nữa. Mình phải vui thì con dâu và các cháu mới vui”, ông Hùng thường động viên vợ như vậy mỗi khi thấy bà sụt sùi lo lắng cho con trai.

Lời của Hùng cũng là lời nhắc của những người lính biển: phía sau mỗi chuyến hải trình luôn cần một hậu phương đủ vững vàng để người ra đi không phải ngoái lại.

Bình yên được dựng từ những mái nhà

Những ngày ở Đà Nẵng, chúng tôi gặp nhiều gia đình cán bộ, chiến sĩ hải quân. Mỗi ngôi nhà một hoàn cảnh, nhưng có điểm chung: điện thoại luôn được đặt ở vị trí dễ nghe nhất. Một cuộc gọi vài phút cũng đủ khiến cả ngày nhẹ nhõm. Có người nói vui, vợ lính biển là những người “đếm thời gian bằng chuyến tàu”.

ndo_br_z7984666541368-dc4a4795cc0b7b6c48abbe1ae2572e67-2982.jpg
Giây phút đoàn tụ của anh Đặng Huy Dũng bên bố mẹ sau những ngày tháng làm nhiệm vụ nơi biển xa.

Họ không nhớ chồng đi bao nhiêu ngày. Họ chỉ nhớ: biển có động không, tàu đã cập đảo chưa, khi nào có sóng điện thoại.

Người ta thường nhắc đến những người lính nơi đầu sóng, những con tàu bám biển, những ca trực xuyên Tết, những lần đối mặt giông bão để giữ chủ quyền Tổ quốc.

Nhưng phía sau mỗi con tàu là một mái nhà luôn sáng đèn. Có người mẹ lặng lẽ cầu mong biển lặng. Có người vợ giấu nước mắt sau nụ cười động viên. Có những đứa trẻ lớn lên bằng nỗi nhớ cha.

Họ không mang quân hàm, không đứng trên boong tàu. Nhưng bằng sự nhẫn nại và tình yêu lặng thầm, họ góp phần làm nên sức mạnh của người lính hải quân.

Bởi phía sau mỗi chuyến hải trình bình yên là một mái ấm được gìn giữ. Và chính từ những mái ấm ấy, ý chí giữ biển được nuôi dưỡng, tiếp nối qua từng thế hệ.

Giữa thời bình, biển vẫn có những con sóng dữ. Nhưng khi những mái nhà còn đỏ lửa, những con tàu sẽ còn vững vàng vươn khơi.

Có thể bạn quan tâm

Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Đắk Lắk (Phòng Cảnh sát kinh tế) thi hành Quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam đối với Nguyễn Viết Lãm. (Ảnh: Công an tỉnh Đắk Lắk)

Bắt tạm giam Giám đốc Công ty Ngọc Lâm Khang Group về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản

Mặc dù không còn tài sản và đang trong quá trình nợ nần, Nguyễn Viết Lãm vẫn tạo dựng hình ảnh bản thân và doanh nghiệp có tiềm lực tài chính, sở hữu nhiều bất động sản tại Thành phố Hồ Chí Minh, tỉnh Bình Dương (cũ), tỉnh Bình Phước (cũ) và một số địa phương khác nhằm tạo lòng tin với các nhà đầu tư để lừa đảo.

Hội Phụ nữ Trung tâm Bảo đảm kỹ thuật Vùng 3 Hải quân tổ chức thăm hỏi, tặng quà hội viên khó khăn và triển khai mô hình “Mẹ đỡ đầu”.

Lan tỏa nghĩa tình từ mô hình “Mẹ đỡ đầu”

Hưởng ứng Tháng hành động vì trẻ em và Ngày Gia đình Việt Nam (28/6), Hội Phụ nữ Trung tâm Bảo đảm kỹ thuật Vùng 3 Hải quân tổ chức thăm hỏi, tặng quà hội viên khó khăn và triển khai mô hình “Mẹ đỡ đầu”. Hoạt động góp phần lan tỏa tinh thần sẻ chia, gắn kết trong đơn vị.

Hội nghị thu hút sự quan tâm của đông đảo cán bộ quản lý, giáo viên và đại diện các cơ sở đào tạo giáo viên trên cả nước.

Triển khai Chương trình Giáo dục mầm non thí điểm từ năm học 2026-2027

Từ học kỳ I năm học 2026-2027, Chương trình Giáo dục mầm non sẽ được triển khai thí điểm tại 510 cơ sở giáo dục mầm non trên cả nước. Mỗi tỉnh, thành phố lựa chọn 15 trường tham gia, bảo đảm có đại diện vùng thuận lợi, vùng khó khăn, trường công lập, ngoài công lập, trường có trẻ em dân tộc thiểu số và trẻ em hòa nhập.

Các hoạt động văn hóa, văn nghệ mang đậm bản sắc truyền thống được quan tâm gìn giữ, phát huy tại Thiên Phủ.

Hành trình mới của Thiên Phủ

Sau khi thực hiện sắp xếp đơn vị hành chính theo Nghị quyết số 203/2025/QH15 ngày 16/6/2025 của Quốc hội, xã Thiên Phủ (tỉnh Thanh Hóa) được thành lập trên cơ sở hợp nhất toàn bộ diện tích tự nhiên và dân số của hai xã Nam Động và Thiên Phủ.

Thiếu nữ Chăm biểu diễn điệu múa truyền thống tại khuôn viên không gian trải nghiệm văn hóa của ngày hội. (Ảnh: NGUYỄN TRUNG)

Văn hóa truyền thống Chăm “hút hồn” du khách

Giữa không gian rực nắng tại Quảng trường 16 tháng 4 (phường Đông Hải, tỉnh Khánh Hòa), tiếng thoi dệt lách cách hòa cùng nhịp trống Paranưng, Ghi-năng vang vọng, những bàn tay thoăn thoắt vuốt đất, nặn gốm, dệt từng sợi chỉ màu… đã tạo nên một “bảo tàng sống” về văn hóa Chăm.

Phó Thủ tướng Phan Văn Giang phát biểu tại hội nghị.

Đắk Lắk công bố điều chỉnh quy hoạch thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2050 và danh mục 257 dự án kêu gọi đầu tư

Hội nghị công bố điều chỉnh quy hoạch và xúc tiến đầu tư tỉnh Đắk Lắk năm 2026 không chỉ giới thiệu tiềm năng, lợi thế và cơ hội đầu tư của tỉnh mà còn khẳng định quyết tâm xây dựng một chính quyền kiến tạo, hành động, minh bạch và luôn đồng hành cùng doanh nghiệp, nhà đầu tư trên chặng đường phát triển lâu dài, bền vững.

Quang cảnh lễ khai mạc Ngày hội Văn hóa dân tộc Chăm lần thứ VI năm 2026 tổ chức tại tỉnh Khánh Hòa. (Ảnh: NGUYỄN TRUNG)

Phó Chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân dự khai mạc Ngày hội Văn hóa dân tộc Chăm lần thứ VI năm 2026 tại Khánh Hòa

Tối 26/6, tại sân khấu ở Quảng trường 16 tháng 4 (phường Đông Hải), Ngày hội Văn hóa dân tộc Chăm lần thứ VI năm 2026 do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp Ủy ban nhân dân tỉnh Khánh Hòa tổ chức, đã chính thức khai mạc. Phó Chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân dự và phát biểu chỉ đạo.

Các đồng chí lãnh đạo tỉnh Đắk Lắk cắt băng khai mạc hội chợ.

Khai mạc hội chợ sản phẩm công nghiệp nông thôn tiêu biểu, OCOP tỉnh Đắk Lắk và các tỉnh, thành phố năm 2026

Ngày 26/6, tại Quảng trường Phú Yên, phường Tuy Hòa, tỉnh Đắk Lắk đã diễn ra lễ khai mạc Hội chợ sản phẩm công nghiệp nông thôn tiêu biểu, OCOP tỉnh Đắk Lắk và các tỉnh, thành phố năm 2026. Đây là hoạt động trong chuỗi sự kiện hội nghị công bố quy hoạch và xúc tiến đầu tư tỉnh Đắk Lắk năm 2026.

Chương trình đồng diễn Yoga quốc tế - Đà Nẵng 2026.

Hơn 250 người tham gia chương trình đồng diễn Yoga quốc tế - Đà Nẵng 2026

Tối 26/6, tại thành phố Đà Nẵng, Liên hiệp các tổ chức hữu nghị và Hội hữu nghị Việt Nam-Ấn Độ thành phố Đà Nẵng phối hợp Đại sứ quán Ấn Độ tại Việt Nam và các cơ quan, đơn vị có liên quan tổ chức chương trình đồng diễn Yoga quốc tế - Đà Nẵng 2026, với chủ đề “Yoga - Sống khỏe theo năm tháng”.

Quang cảnh Hội thảo.

Phát triển nông nghiệp ứng dụng công nghệ cao - cơ hội và hướng đi chiến lược cho doanh nghiệp đầu tư vào Đắk Lắk

Việc đẩy mạnh phát triển nông nghiệp công nghệ cao không chỉ góp phần nâng cao năng suất, chất lượng và giá trị gia tăng của sản phẩm mà còn là giải pháp quan trọng để thích ứng với biến đổi khí hậu, nâng cao thu nhập cho người dân và xây dựng nền nông nghiệp của tỉnh Đắk Lắk hiện đại, xanh, bền vững.