NSND Triệu Trung Kiên:

Đừng bắt cải lương đóng khung, định hình

Tài năng, tâm huyết, NSND Triệu Trung Kiên (ảnh nhỏ) - Giám đốc Nhà hát Cải lương Việt Nam, còn được biết đến là người luôn nỗ lực xoay trở, không ngại va đập để tìm kiếm những cách làm mới góp phần kéo khán giả đến với nghệ thuật truyền thống. sau buổi công diễn chính thức vở diễn Cây gậy thần - tác phẩm kết hợp giữa cải lương và xiếc, anh chia sẻ: Chúng tôi vẫn nỗ lực thường xuyên, nỗ lực từng ngày, tìm kiếm và thể nghiệm.

Cảnh trong vở Cây gậy thần.
Cảnh trong vở Cây gậy thần.

Một cộng một phải bằng… bốn

Đừng bắt cải lương đóng khung, định hình -0

- Xin chúc mừng ê-kíp sáng tạo. Cây gậy thần đã nhận được những phản hồi tích cực sau một số suất diễn. Anh có thể chia sẻ, cơ duyên nào kết nối hai loại hình nghệ thuật dường như có rất ít điểm chung này lại với nhau?

- Ý tưởng đổi mới trong tôi thì lúc nào cũng có, nhất là giữa bối cảnh nghệ thuật truyền thống đang gặp nhiều khó khăn, dường như khán giả hôm nay không còn mặn mà với nghệ thuật sân khấu đặc biệt là sân khấu truyền thống, thành ra mình cứ phải cố gắng, dù cũng chưa biết có hiệu quả gì không. Cũng chẳng hy vọng mình làm nên một cái gì đó khiến khán giả quay trở lại ngay được, mà cứ nỗ lực thường xuyên, nỗ lực hằng ngày. Hơn nữa, với nghệ thuật cải lương thì đổi mới là một thuộc tính của loại hình. Nếu cứ cũ mòn thì chẳng thể mong chờ khán giả sẽ trở lại. Vì vậy đổi mới trong sáng tạo là điều vô cùng cấp thiết.

Anh em nghệ sĩ bên Liên đoàn Xiếc Việt Nam và Nhà hát chúng tôi cũng đã hứa hẹn với nhau từ lâu rồi, là sẽ làm một cái gì đó cùng nhau. Ðầu năm nay chúng tôi có dịp ngồi lại và quyết định sẽ đồng hành. Chúng tôi đã cùng bàn luận, lựa chọn đề tài và hầu như ngay lập tức, chúng tôi chọn bốn vị Thánh bất tử để phản ánh trong tác phẩm của mình. Ở đó có những vũ trụ cổ tích, huyền thoại sẽ là mảnh đất màu mỡ để phát huy thế mạnh của cả hai loại hình. Bên cạnh đó, chúng tôi muốn được tôn vinh những giá trị văn hóa tâm linh đặc sắc của dân tộc, được kể lại những câu chuyện của tiền nhân cho các thế hệ hậu sinh. Sẽ là một dự án gồm bốn tác phẩm về Tản Viên Sơn Thánh, Phù Ðổng Thiên Vương, Chử Ðồng Tử và Mẫu Liễu Hạnh. Cũng nhờ duyên may, chúng tôi đã tiếp cận được kịch bản Cây gậy thần của cố tác giả Hoàng Luyền, được con rể của ông là tác giả Lê Thế Song biên tập, nên chúng tôi đã triển khai dàn dựng tác phẩm này đầu tiên.

- Hai loại hình nghệ thuật vốn có những yêu cầu rất khác nhau, khi dựng vở, các anh có phải hy sinh nhiều những đặc trưng của thể loại để tạo nên tác phẩm?

- Ngoài việc giới hạn về thời lượng thì đều được thỏa sức phô bày vẻ đẹp của mình, cùng cộng hưởng và tôn vinh nhau. Chúng tôi cứ nói vui rằng một cộng một phải bằng bốn chứ không chỉ là hai. Chúng tôi từng thành công khi hòa trộn cải lương - chèo - hát xẩm - hát văn Huế trong vở diễn thử nghiệm Ngàn năm mây trắng của tác giả Nguyễn Thế Kỷ, đem đến cho người xem nhiều cảm xúc đẹp đẽ khi cùng lúc chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nhiều loại thể nghệ thuật. Nếu cần điều chỉnh, thì đó là yếu tố sân khấu tròn, vốn là đặc thù riêng của nghệ thuật xiếc, cũng có chút ít làm khó cho diễn viên cải lương, vốn quen với sân khấu hộp một mặt.

- Anh là người luôn có nhiều nỗ lực xoay trở trong nghệ thuật truyền thống, như với Chợ kịch, vốn được anh rất tâm huyết và kỳ vọng mấy năm trước, và cũng phần nào gây được sự chú ý, hưởng ứng trong giới nghề khi mới ra đời. Song, cho đến nay, ý tưởng này lại chưa thu được kết quả đáng kể?

- "Chợ kịch" là một ý tưởng tốt, nhưng có vẻ nó ra đời hơi sớm, chưa thật sự phù hợp với hoàn cảnh, nên đã chưa thể gặt hái thành công. Nó không hợp lý ở chỗ khi ấy, các đơn vị nghệ thuật sân khấu chưa mặn mà với việc sử dụng công nghệ mạng. Ða số vẫn quen tìm kiếm kịch bản theo cách truyền thống là liên hệ trực tiếp với những tác giả quen thuộc. Có thể trong tương lai, khi việc sử dụng công nghệ mạng trở nên phổ biến, thì mô hình một ngân hàng kịch bản sân khấu xuất hiện sẽ nhiều khả năng gặt hái thành công, nên tôi vẫn nuôi ý tưởng đó, chờ khi có điều kiện thuận lợi sẽ tiếp tục triển khai.

Tôi đang ấp ủ ý tưởng về một vở diễn cải lương thực cảnh. Một vở diễn được dàn dựng trong một ngôi biệt thự kiến trúc Pháp cổ. Không còn những hàng ghế khán giả đều tăm tắp, mà khán giả sẽ ngồi, thậm chí khẽ khàng di chuyển đến bất cứ ngóc ngách nào họ muốn, để tận mắt chứng kiến mọi hỉ - nộ - ái - ố của các nhân vật sống trong ngôi biệt thự cổ đó. Từ phòng ăn, phòng khách, thậm chí cả nơi chốn rất riêng tư là phòng ngủ… tôi thấy đó là một ý tưởng vô cùng thú vị, nhưng sẽ có rất nhiều thách thức để có thể triển khai ý tưởng thành công. Ý tưởng trong tôi giống như của để dành, khi điều kiện chín muồi là tôi triển khai ngay. Còn chưa đủ duyên thì cứ… nằm tạm trong ngăn kéo.

Cần một cuộc "lột xác" đau đớn

- Có thể thấy, tất cả các đơn vị nghệ thuật sân khấu truyền thống đang dồn sức cho mục tiêu tìm khán giả. Nhưng cũng chính vì vậy, nhiều người lo ngại về sự mai một chất truyền thống ở tất cả các loại hình, nhất là ở vị trí của một nhà hát quốc gia?

- Nếu không bảo tồn tốt các giá trị truyền thống, ta sẽ làm mất đi những di sản quý báu. Dù vậy tôi cho rằng, ngay cả các đơn vị nghệ thuật truyền thống vẫn phải đi bằng "hai chân", bảo tồn và thử nghiệm, đặc biệt là với nghệ thuật cải lương. Những gì cần bảo tồn nguyên trạng thì phải chú tâm làm cho tốt, cái gì cần thử nghiệm để phát huy thì vẫn phải dồn sức thử nghiệm, phát huy.

Nếu rồi đây, các thế hệ 9X, 10X, 11X… mà không xem cải lương nữa thì cải lương đương nhiên sẽ thất truyền. Muốn cải lương tồn tại thì buộc lòng trong tương lai, cải lương phải làm sao để phù hợp với gu thưởng thức nghệ thuật của các thế hệ con người mới. Cải lương liệu có cần một cuộc lột xác đau đớn?

Cá nhân tôi thì cho là phải, chứ không chỉ là nên. Ðừng bắt cải lương đóng khung, định hình theo khuôn mẫu, mà phải để nó phát triển theo các xu hướng phù hợp với sự thay đổi của thời đại. Ngay trong vở Cây gậy thần, tôi đã cùng NSND Ðào Trung tiến hành thử nghiệm hòa âm, phối khí các làn điệu cải lương theo phong cách nhạc jazz, đó là một thử nghiệm mạo hiểm, đang có nhiều ý kiến trái chiều, thậm chí chỉ trích, nhưng tôi vẫn quyết định làm, vì tôi quan niệm: đây là một cuộc chơi, một phép thử. Nếu khán giả trẻ nghe mà thấy thích, thì đó sẽ là một "ứng cử viên" hoặc ít ra cũng là một gợi ý cho việc xác định xu hướng phát triển của cải lương trong tương lai.

- Nhà hát là đơn vị rất tích cực, chủ động triển khai nhiều chương trình xã hội hóa trong những năm trước?

- Chúng tôi cũng đã rất nỗ lực, và hiện nay vẫn có những dự án xã hội hóa được triển khai thực hiện. Tuy nhiên, nguồn xã hội hóa mới chỉ ở mức độ tài trợ kinh phí để dựng vở thôi, chứ chưa thể lấy đó để nâng cao đời sống cho các nghệ sĩ được.

- Ðại dịch Covid-19 ảnh hưởng đến Nhà hát như thế nào?

- Chúng tôi hầu như không triển khai biểu diễn được. Mất hoàn toàn nguồn thu vốn đã ít ỏi. Chúng tôi đã tận dụng thời gian hoàn thành hai vở diễn. Hiện tại có vẻ đã dễ thở hơn, vở diễn Cây gậy thần mới dàn dựng đã bắt đầu triển khai những đêm diễn đầu tiên. Trước mắt là hơn chục suất diễn từ nay đến sau Tết Nguyên đán.

- Một số đơn vị nghệ thuật đã tìm cách thích ứng bằng cách đưa các tiết mục lên mạng để thu hút khán giả?

- Nhà hát chúng tôi cũng đã chủ động đưa lên mạng các chương trình vở diễn từ lâu rồi. Chúng tôi không sợ mất bản quyền, và muốn cho các khán giả không có điều kiện đến nhà hát có thể thưởng thức các tác phẩm của nhà hát dàn dựng. Nhưng lượng xem cũng chưa nhiều, khoảng vài nghìn lượt xem mỗi tác phẩm.

Trong khó khăn chung hiện nay của nghệ thuật truyền thống, tôi cho rằng, cùng với việc các cơ quan chức năng nghiên cứu giải pháp hỗ trợ, thì các đơn vị phải vượt lên bằng chính năng lực của mình, bằng mọi cách để tồn tại. Các vở diễn của chúng tôi có thể chưa được đầu tư lớn, chưa tạo nên ấn tượng thật sự đặc biệt, nhưng người xem có thể nhận thấy khát khao nghệ thuật trong đó. Về lâu dài, tôi tin sẽ tạo được hiệu ứng tốt và tranh thủ được tình cảm của người xem, tiến tới lôi kéo họ quay trở lại và quan tâm hơn đến nghệ thuật truyền thống nước nhà.

- Xin cảm ơn những chia sẻ của anh.

Có thể bạn quan tâm

PGS, Nhà giáo Nhân dân, Họa sĩ LÊ ANH VÂN.

Sức gợi của tranh minh họa rất lớn

Khoảng 5 năm trở lại đây, Phó Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân, họa sĩ Lê Anh Vân dành khá nhiều thời gian cộng tác vẽ bìa các ấn phẩm đặc biệt và minh họa cho truyện ngắn, thơ in trên Báo Nhân Dân. Phía sau mỗi bức minh họa, có khi chỉ chiếm diện tích rất nhỏ trên trang báo, là cả một câu chuyện dài với nhiều cung bậc cảm xúc, nhiều suy tư về nghề và nghiệp.
Bên thềm triển lãm "Minh họa trên báo", do Ban Chuyên đề, Báo Nhân Dân tổ chức, diễn ra tại Trụ sở Tòa soạn Báo Nhân Dân, từ ngày 18 đến 23/6, Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng ông.

Tác giả Thanh Thanh. Ảnh: NVCC

“Tôi muốn góp phần nhỏ vào nguồn dinh dưỡng tinh thần cho trẻ em”

Vì một biến cố sức khỏe, cô bé Thanh Thanh buộc phải gắn đời mình với chiếc xe lăn, dở dang việc học phổ thông. Không chịu đầu hàng số phận, theo thời gian, cô gái rất giàu nghị lực ấy đã nỗ lực tự học, để trở thành một tác giả viết kịch bản dành nhiều tâm huyết cho những sáng tác về thiếu nhi, và... rất có duyên với giải thưởng.

Hoa hậu Ngọc Hân.

“Tôi thấy mình đang kể về Việt Nam, bằng ngôn ngữ của cái đẹp”

Là hoa hậu hiếm hoi tiếp tục phát triển sự nghiệp riêng trong lĩnh vực văn hóa sau khi giành vương miện, tới nay, Ngọc Hân đã khẳng định được tên tuổi với những thiết kế áo dài ấn tượng và đặc sắc.Một trong số bộ sưu tập áo dài “đắt hàng” do chị thiết kế được lấy cảm hứng từ họa tiết hoa sen trên Văn bia Tiến sĩ tại Trung tâm Hoạt động văn hóa khoa học Văn Miếu-Quốc Tử Giám, Hà Nội. Mới đây, bộ sưu tập này được giới thiệu trong khuôn khổ một triển lãm thời trang diễn ra tại chính khuôn viên Trung tâm. Bên lề sự kiện, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng chị.

Nhạc sĩ Tống Đức Cường (nghệ danh Cường Tống).

Tôi “lãi” rất nhiều từ âm nhạc truyền thống

Sau 11 năm học tập và làm việc tại Trung Quốc, nhạc sĩ Tống Đức Cường (nghệ danh Cường Tống) quyết định trở lại quê hương mong muốn tiếp tục phát triển sự nghiệp sáng tác âm nhạc, chắt lọc tinh hoa và kinh nghiệm từ cả hai nền văn hóa để đem tới khán giả những tác phẩm giàu thẩm mỹ, mang đậm dấu ấn cá nhân.

Đạo diễn, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Ngọc Giàu

Những hạt giống tài năng luôn cần được chăm chút

Cuộc thi Tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026 đang diễn ra tại Thành phố Hồ Chí Minh, từ ngày 17 đến 23/5. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện với Đạo diễn, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Ngọc Giàu, Chủ tịch Hội đồng giám khảo về con đường tìm kiếm tài năng cải lương trong bối cảnh nhiều đổi thay của thị hiếu khán giả.

Công trình Hồ Chí Minh trong nghệ thuật tạo hình được thiết kế, trình bày trang trọng. (Nguồn VNFAM)

Bộ sưu tập tác phẩm mỹ thuật về Bác Hồ là tài sản vô giá

Lần đầu giới thiệu tới bạn đọc trong và ngoài nước về một phần bộ sưu tập tác phẩm mỹ thuật về Bác Hồ thuộc Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, công trình nghiên cứu "Hồ Chí Minh trong nghệ thuật tạo hình" của Bảo tàng đã được trao giải Nhì - Giải thưởng toàn quốc về thông tin đối ngoại, năm 2025.

Giám đốc sáng lập Không gian sáng tạo Phố Bên Đồi Nguyễn Trung Hiền.

Tôi mơ về “Thung lũng sáng tạo” Ðà Lạt

Hơn 5 năm qua, Phố Bên Đồi là không gian sáng tạo hiếm hoi ở khu vực đô thị Đà Lạt (*) thường xuyên diễn ra nhiều hoạt động, từ tổ chức sự kiện nghệ thuật thị giác, trại sáng tác đến các dự án âm nhạc cộng đồng, chương trình hội thảo, thảo luận chuyên ngành về khởi nghiệp và thúc đẩy sáng tạo.

Nguyễn Đức Hiếu trong vở ballet Don Quixote, Nhà hát Nhạc Vũ Kịch Việt Nam, năm 2025. (Ảnh NVCC)

Tôi muốn làm giàu cho văn hóa Việt bằng ballet

Nguyễn Đức Hiếu đang được xem là gương mặt nam diễn viên ballet mới đầy tài năng của Việt Nam. Anh vừa xuất sắc giành giải Nhất – vòng chung khảo của Liên hoan Nghệ thuật châu Á-Thái Bình Dương 2026 (The Asia Pacific International Arts Festival), diễn ra vào tháng 3, tại Thành Đô, Trung Quốc.

Nhà sưu tập Trần Thắng. (Ảnh Hoài Phương)

Tôi đã say mê sưu tập tác phẩm của Lê Bá Đảng

Họa sĩ Lê Bá Đảng (1921-2015) là một tên tuổi ở tầm mức quốc tế, được vinh danh là Nghệ sĩ có tài năng lớn và tư tưởng nhân đạo (bởi Viện Quốc tế Saint Louis/The International Institute of Saint Louis, Mỹ, năm 1989).

Nhiều sáng tạo với âm nhạc của Trịnh Công Sơn đã đưa ca sĩ Hà Lê đến gần với công chúng hôm nay. (Ảnh NVCC)

Nhạc Trịnh giúp sự nghiệp của tôi sang trang

Với Hà Lê, nhiều ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã được “tung tẩy” trong một phong cách mới hoàn toàn. Nhạc Trịnh trở thành chìa khóa để Hà Lê tạo dựng sự nghiệp và dấu ấn âm nhạc cho riêng mình. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng anh.

Nghệ sĩ ưu tú, đạo diễn Hoàng Duẩn.

Thể loại kịch nào cũng có thể chinh phục được khán giả

Tết luôn là mùa hoạt động sôi nổi nhất của sân khấu kịch Thành phố Hồ Chí Minh. Năm nay, lần đầu sau nhiều năm, trong danh mục kịch Tết, có lịch diễn một vở kịch lịch sử: Vở Đức thượng công Tả quân Lê Văn Duyệt - Người mang 9 án tử. 

Lê Quỳnh Như, Giám đốc vận hành DeeDee Animation Studio

Kỳ vọng đóng góp vào sự phát triển của hoạt hình Việt Nam

Là đồng sáng lập kiêm Giám đốc vận hành DeeDee Animation Studio, một trong những xưởng phim hoạt hình độc lập năng động nhất hiện nay, Lê Quỳnh Như trò chuyện với Nhân Dân cuối tuần trong tâm thế vừa tỉnh táo của một nhà sản xuất, vừa đầy say mê của người làm sáng tạo.

Biết cách chấp nhận được - mất để luôn nỗ lực trong nghề

Biết cách chấp nhận được - mất để luôn nỗ lực trong nghề

Sau Mưa đỏ, bộ phim của năm 2025, đầu năm nay, diễn viên Hứa Vĩ Văn sẽ gặp lại khán giả qua phim truyền hình Tận hiến, tái hiện chân dung của chiến sĩ tình báo mang bí danh P1, hướng đến kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng Tình báo Công an nhân dân. 

Mong muốn trở lại làm việc nhiều hơn ở quê hương

Mong muốn trở lại làm việc nhiều hơn ở quê hương

Sau khi tốt nghiệp với t ấm bằng xuất sắc tại Harvard Graduate School of Design (Harvard GSD), ngôi trường đào tạo bậc cao học về kiến trúc hàng đầu thế giới, năm 2019, Khoa Vũ có nhiều cơ hội công việc tại Mỹ. Trong đó, có việc anh trở thành giảng viên thỉnh giảng tại chính ngôi trường này.

Họa sĩ Tạ Huy Long trong xưởng mở của anh, tại Không gian Manzi, Hà Nội. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Tôi chỉ là một người thợ yêu nghệ thuật

Tạ Huy Long được biết đến như một họa sĩ minh họa tài năng, sáng tạo cùng các nhân vật trong truyện Dế mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài, bên cạnh nhiều tác phẩm truyện kể bằng tranh về lịch sử, văn hóa cổ.

Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, vai Linh Nhân Hoàng thái hậu trong vở Câu thơ yên ngựa.

Hạnh phúc được tiếp nối truyền thống nghệ thuật của gia tộc

Ghi dấu mốc 100 năm gia tộc hát bội - cải lương tuồng cổ Vĩnh Xuân-bầu Thắng-Minh Tơ-Thanh Tòng, bởi thế, với Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, năm 2025 là một năm hạnh phúc. Đây cũng là gia tộc duy nhất ở miền nam, đến nay có đến sáu đời duy trì nghề hát. Bên thềm năm mới, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng chị.

Diễn viên Đỗ Thị Hải Yến. Ảnh: Kim Bánh Trôi Nước

Điện ảnh là hành trình không có điểm dừng

Sau một thập kỷ lặng tiếng trên màn ảnh để ưu tiên cho gia đình, Đỗ Thị Hải Yến trở lại với ba phim điện ảnh liên tiếp là Quán Kỳ Nam, 1982 và Hộ linh Tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh, lần lượt ra mắt trong năm 2025 và 2026.

Bức ảnh về ca sĩ Trang Nhung-một nhân vật trong sách "Huyền thoại áo dài Việt Nam" cùng hai con gái của chị. Ảnh: Đỗ Lan Hương

Vẻ đẹp thinh lặng bên trong là vô giá

Sau nhiều năm lặng lẽ chuẩn bị, nghệ sĩ nhiếp ảnh Đỗ Lan Hương đã hoàn thành dự án sách ảnh về vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam cùng tà áo dài, bao gồm câu chuyện về 50 nhân vật nữ, ở đa dạng độ tuổi, nghề nghiệp. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng chị.

Đạo diễn Quốc Công.

Khao khát đi tìm cái mới

Thành công vượt trội về doanh thu bán vé kể từ đầu năm 2025 khiến vở diễn Vùng đất kỳ bí (Trung tâm nghệ thuật trực thuộc Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh), được xem như là một hiện tượng ngoạn mục của sân khấu xiếc Thành phố trong suốt hàng chục năm qua.

Giáo sư Benjamin Verdery (bên phải ảnh) biểu diễn cùng An Trần, tại workshop năm 2025.

Cần nguồn lực giúp nghệ sĩ trẻ Việt Nam vươn tầm thế giới

Nghệ sĩ guitar An Trần từng đoạt giải Nhất-Cuộc thi Tài năng trẻ guitar Việt Nam năm 2004, khi mới 12 tuổi. Sau nhiều năm tu nghiệp về biểu diễn guitar tại Mỹ, anh nhận học vị Tiến sĩ và hiện giảng dạy bộ môn này tại Trường Nghệ thuật biểu diễn Chicago (CCPA) thuộc Đại học Roosevelt và một số đại học khác ở Mỹ.