Đọc sách: “Niên lịch miền gió cát”

Đọc sách: “Niên lịch miền gió cát”

Cuốn sách với hơn 250 trang, tràn ngập những câu chuyện dí dỏm, sâu sắc và đầy trắc ẩn về thiên nhiên sống động và minh triết - là tác phẩm có thể nằm trong ba-lô cùng độc giả trong một hành trình du lịch, làm việc.

Tác giả cuốn sách là Aldo Leopold (1887-1948), một nhà địa chất học, nhà triết học và nhà môi trường học người Mỹ. Tác phẩm “Niên lịch miền gió cát” kể trên của ông ra đời năm 1948 đã được Hiệp hội Nghiên cứu Tự nhiên Mỹ bầu chọn cùng với “Mùa xuân vắng lặng” của Rachel Carson là “2 cuốn sách đáng trân trọng và đáng chú ý nhất về chủ đề môi trường trong thế kỷ XX”.

Đến nay, ít nhất đã có hơn 2 triệu bản của “Niên lịch miền gió cát” được bạn đọc lựa chọn.


Theo bước chân nhà tự nhiên học

Aldo Leopold viết lời tựa cho cuốn sách này cách nay hơn 70 năm nhưng cứ như thể vẫn như đang nói với chúng ta hôm nay.

  • Phần I kể về những gì gia đình tôi thấy và làm trong những buổi cuối tuần đi trốn khỏi thế giới hiện đại ngột ngạt bủa vây, khi chúng tôi lánh tới “túp lều”. Trang trại trên miền gió cát này ở Wisconsin, mới đầu là một nơi xập xệ bị xã hội quên lãng, chúng tôi đã cố gắng xây dựng lại, với xẻng và cưa, những gì mà chúng tôi đã đánh mất ở nơi khác
  • Phần II, “Những phác họa đó đây”, hồi tưởng lại những trải nghiệm trong đời đã khiến tôi dần dần nhận ra một cách chua xót rằng xã hội của chúng ta đang ngày càng đi lệch quỹ đạo...
  • Phần III, “Buổi yến tiệc”, bày biện theo trình tự logic một vài ý tưởng mà nhóm thiểu số chúng tôi dùng để minh chứng cho ý kiến bất đồng của mình. Chỉ có những người đọc với sự đồng cảm sâu sắc mới muốn thử thách mình bằng những câu hỏi triết lý ở phần III. Tôi nghĩ rằng những bài viết trong phần này sẽ gợi dẫn cho chúng ta cách để đưa xã hội quay trở về quỹ đạo”.

Điều dễ chịu là độc giả có thể tiếp cận từ bất cứ chương nhỏ nào trong các phần của ông mà vẫn cảm nhận được không khí của cả cuộc thám du thiên nhiên.

Trong đó, riêng phần I “Niên lịch miền gió cát” được chia thành 12 chương với tên gọi tương ứng 12 tháng trong năm. Tháng Giêng là “Tháng tuyết tan”, Tháng Hai: “Gỗ sồi”, Tháng 3: “Bầy ngỗng trở về”, Tháng 4: “Mùa nước nổi”, “Hoa cải báo xuân”, “Cây sồi trắng”…

Bây giờ là tháng 7, có thể bắt đầu từ ngay chương Tháng 7 để xem nhà tự nhiên học nói gì với chúng ta.

Trong câu chuyện “Những của cải quý giá”, ông viết: “Dù có sổ sách hay không, vẫn tồn tại một sự thật hiển nhiên với cả tôi và chú chó của tôi, là khi bình minh hé rạng, thì tôi là chủ sở hữu độc nhất của mọi héc-ta đất đai mà tôi có thể đi qua… Những vùng trời chưa được lưu lại bằng văn kiện hay bản đồ này mở ra ngút tầm mắt trong buổi bình minh, và sự tĩnh mịch, tưởng như không còn tồn tại nơi hạt tôi ở, thì giờ đây bao trùm lên đất trời còn đọng sương đêm…”

Aldo Leopold đã hé lộ tiếp cho chúng ta việc một nhà khoa học làm việc như thế nào trên toàn bộ “sở hữu” thiên nhiên quý giá vốn không lệ thuộc gì vào giấy tờ nhà đất.

“Vào lúc 3 giờ 30 phút sáng, với tất cả vẻ đạo mạo mà tôi có thể trưng ra được vào một sáng tháng 7, tôi bước ra khỏi cửa chòi gỗ, trong tay là 2 vật biểu trưng cho chủ quyền tối cao của mình: 1 ấm cà phê và 1 cuốn sổ tay. Tôi ngồi xuống một băng ghế, mặt hướng về phía ánh sáng trắng của ngôi sao mai. Tôi đặt cái ấm bên cạnh mình. Tôi rút trong túi áo ngực ra một cái cốc… Sau đó, tôi lấy đồng hồ đeo tay ra, rót cà phê và đặt cuốn sổ lên đùi. Đây là ám hiệu bắt đầu các diễn văn tuyên bố chủ quyền”.

Và những buổi sớm tinh sương của nhà tự nhiên học đã mở ra biết bao bất ngờ về thế giới quanh ta, về sự giản dị cũng như bí ẩn của thiên nhiên mà con người có thể phải học hỏi suốt đời. Tất cả được tái hiện bằng một giọng văn tuyệt đẹp:

“Trên nền một hồ nước cổ xưa, lớp than bùn cứ thế bồi tích viết nên lịch sử khu đầm lầy, còn những con sếu thì vẫn đứng trên những trang sử sũng nước ấy tự ngàn xưa”.

“Trong lúc lớp phù sa này dần khô dưới ánh nắng, bầy sẻ cánh vàng tắm gội trong vũng nước trên bãi sông trong khi hươu nai, chim diệc, chim choi choi, gấu trúc Bắc Mỹ và các con rùa dệt những vết chân trên nền vải sa-tanh của bãi bồi.”

“Tôi chợt nhận ra rằng, trong khi tôi phải viết một bài thơ thì mới ca tụng được vẻ đẹp nơi đây, con chim dẽ chân vàng lại chỉ cần duyên dáng nhấc một chân lên là đã làm được điều đó”.

Ông nhân cách hóa các loài cầm điểu và muông thú trong rừng như thể nhắc nhở chúng ta về sự hiện hữu và chủ nhân thực sự của thiên nhiên. Đó là loài ngỗng với mạng lưới không vận quốc tế của chúng, là những ngọn thông biết “kể” những thông tin về thị trấn, những con sẻ đồng với giọng nam cao tuyên bố chủ quyền của mình, một con chuột hươu nhỏ bé có khả năng nhận biết về sự giàu có của thảo nguyên…

Aldo Leopold cứ thế khiến người đọc không dừng được việc liên tục theo bước chân ông để lắng nghe “sự thông thái ẩn trong sắp đặt của hoang dã”.


Quyết liệt và không khoan nhượng

Nhưng đâu chỉ có thơ mộng, đẹp đẽ, Aldo Leopold đầy quyết liệt và không khoan nhượng khi phô bày toàn bộ tình thế gay cấn của con người khi thiếu đi sự thấu hiểu và trân trọng với thế giới hoang dã. Mà sự hoang dã thì vĩ đại một cách thật giản dị, bởi nó là “chất liệu thô sơ mà con người đã dùng để rèn giũa nên tạo vật gọi là văn minh nhân loại”.

Ông soi chiếu vào tình thế này bằng rất nhiều góc độ. Đó là “Thẩm mỹ của bảo tồn” mà trong đó chỉ riêng câu chuyện của ngành giải trí ngoài trời cũng đầy những phân tích tỉnh táo, sắc sảo.

“Khi chúng ta nói đến đường sá, khu cắm trại, lối đi xuyên rừng, và nhà vệ sinh như những thành tựu của ngành công nghiệp giải trí, chúng ta đang đi ngược lại mong muốn tìm chốn riêng tư trong hoang dã”. Và “Việc phát triển ngành giải trí ngoài trời vì thế không đơn thuần là xây những con đường đến miền đồng quê thanh bình, mà quan trọng hơn là kiến tạo nhận thức trong đầu óc vẫn còn tù mù của nhân loại”.

Một chương khác, “Thiên nhiên trong văn hóa Mỹ”, ông đi từ những cái cụ thể để chỉ ra những cái toàn thể, gốc rễ.

“Không ai có thể cân đo, đong đếm được văn hóa”, ông nhấn mạnh, và có 3 nhóm giá trị văn hóa tồn tại trong các hoạt động trải nghiệm về với thiên nhiên của con người. Thứ nhất là, trải nghiệm có tính nhắc nhở về cội nguồn quốc gia và khuấy động nhận thức về lịch sử. Thứ hai là trải nghiệm nhắc nhở chúng ta về sự phụ thuộc của mình vào chuỗi thức ăn đất-cây-thú-người. Thứ ba là trải nghiệm giúp con người thực hiện những tiết chế mang tính đạo đức trước thiên nhiên.

Nhưng ông cảnh báo không phải bất cứ nền văn hóa nào cũng tìm kiếm được 3 loại dưỡng chất sẵn có cho cội rễ trong văn hóa thiên nhiên, bởi lẽ:

Tác giả cũng chẳng cực đoan khi thừa nhận không thể ngăn chặn 2 quá trình thay đổi đáng kể diễn ra trong thế giới loài người là “sự cạn kiệt của tính hoang dã trong những khu vực mà con người có thể sinh sống trên trái đất và sự lai tạo toàn cầu giữa các nền văn hóa thông qua giao thông và công nghiệp hóa”. Nhưng ông đặt câu hỏi:

Câu trả lời dường như cũng luôn quay về với thiên nhiên. Hãy “suy nghĩ như một ngọn núi” - nơi những mắt xích sinh tồn được gắn kết chặt chẽ. Một khi sự tùy tiện tiêu diệt một mắt xích thì sự sống của cả chuỗi sinh vật sẽ bị đe dọa. “Khi người chăn bò xóa sổ loài sói khỏi cánh đồng chăn thả, anh ta không nghĩ tới chuyện mình sẽ phải thay thế nhiệm vụ của bầy sói là giữ cho số lượng đàn bò cân xứng với khả năng cung cấp cỏ của cánh đồng. Anh ta chưa học được cách suy nghĩ như một ngọn núi”.

Hơn 250 trang sách là quá cô đọng với cả một câu chuyện lớn. Nhưng tác giả, nhà khoa học với ngòi bút đầy chất thơ đã bằng những hiện hữu để chỉ ra một lay động vô hình. Đó là sự biến mất của thiên nhiên, muôn loài có thể không chỉ nằm trong cái gọi là “hữu khả cảm”, mà còn là “bất khả cảm”. Nó vượt xa hơn, sâu sắc hơn cái ta có thể nhìn thấy.

Có thể bạn quan tâm

Lối vào Quảng trường Đỏ lịch sử ở Moskva. (Ảnh: THÙY VÂN)

Bí quyết bảo tồn và tri ân kiến trúc của nước Nga

Đằng sau sự trường tồn của các đô thị biểu tượng của nước Nga qua bao thăng trầm thời đại là một tư duy quy hoạch kiên định: giữ gìn di sản, tôn vinh con người và khéo léo kết hợp dòng chảy quá khứ vào nhịp sống đương đại, là tấm gương phản chiếu trực diện linh hồn của dân tộc.

Hậu trường MV “Lá ngọc cành vàng” của ca nương Kiều Anh. (Ảnh: Antiantiart)

Nghị quyết số 26-NQ/TW: Đòn bẩy phát triển du lịch từ các ngành công nghiệp văn hóa

Từ bộ phim Hộ linh tráng sĩ, đến MV Come My Way hay MV Lá ngọc cành vàng, có thể thấy địa điểm được lựa chọn cho một MV, một bộ phim hay một lễ hội không đơn thuần là câu chuyện của bối cảnh. Đằng sau mỗi lựa chọn không gian là cách một sản phẩm văn hóa được kết nối với một vùng đất và những bản sắc riêng biệt.

Chương trình nghệ thuật đặc biệt “Mạch nguồn Kinh Bắc - Vươn cao thời đại”. (Ảnh: VH)

Chương trình nghệ thuật đặc biệt “Mạch nguồn Kinh Bắc - Vươn cao thời đại” chào mừng thành lập thành phố Bắc Ninh

Tối 19/9, tại Quảng trường 3/2, phường Bắc Giang diễn ra chương trình nghệ thuật đặc biệt với chủ đề “Mạch nguồn Kinh Bắc - Vươn cao thời đại”, chào mừng Lễ công bố Nghị quyết của Quốc hội về thành lập thành phố Bắc Ninh và đón nhận Huân chương Lao động hạng Nhất.

Các đại biểu nghe giới thiệu về cây xanh Hà Nội qua nhiều tư liệu ảnh quý.

Đánh thức trách nhiệm mỗi người về cây xanh Hà Nội

Những bức ảnh về cây xanh Hà Nội qua năm tháng, từ những cây cổ thụ gắn với các di tích lịch sử, những hàng cây đặc trưng cho các con phố hay sự mong manh của cây xanh trong đời sống... không chỉ cho mỗi người cảm nhận về vẻ đẹp, mà còn đánh thức trách nhiệm với cây xanh Hà Nội.

MC Tuấn Tú và Quán quân Thiên An. (Ảnh: Nhân vật cung cấp)

Thiên An, Quán quân 5 tuổi của cuộc thi Tìm kiếm Gương mặt MC Nhí Truyền hình mùa 2

Mới 5 tuổi, chưa bước vào lớp 1 nhưng Thiên An đã gây ấn tượng bởi khả năng đọc chữ vanh vách, sự tự tin trên sân khấu và tư duy dẫn dắt tự nhiên. Với phần thi “Nắng nóng: Lời cảnh báo từ thiên nhiên”, cô bé xuất sắc giành ngôi Quán quân MC Nhí Tiếng Việt tại Tìm kiếm Gương mặt MC Nhí Truyền hình mùa 2.

Gốc đa của Báo Nhân Dân sẽ trở thành sân khấu của chuỗi hoạt động văn hóa nghệ thuật "Tán Đa". (Ảnh: BÁO NHÂN DÂN)

Báo Nhân Dân ra mắt không gian nghệ thuật cộng đồng với chương trình âm nhạc “Tán Đa”

Ngày 19/9, Báo Nhân Dân phối hợp cùng BEAT Network tổ chức số đầu tiên của Show “Tán Đa” tại 71 Hàng Trống, Hà Nội. Chương trình mở đầu cho chuỗi hoạt động được định hướng trở thành một điểm hẹn văn hóa-sáng tạo, nơi âm nhạc, nghệ thuật và những chất liệu ký ức của Hà Nội được kể lại bằng ngôn ngữ gần gũi với thế hệ trẻ.

Sắp diễn ra Ngày hội ngôn ngữ châu Âu 2026 tại Hà Nội

Sắp diễn ra Ngày hội ngôn ngữ châu Âu 2026 tại Hà Nội

Ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là nhịp cầu văn hóa bền chặt kết nối các cộng đồng. Với thông điệp đầy cảm hứng “Ngôn ngữ kết nối”, Ngày hội Ngôn ngữ châu Âu 2026 sẽ chính thức khai mạc 26/9 tới đây tại Hà Nội, hứa hẹn một hành trình khám phá đa sắc màu ngay giữa lòng thủ đô.

Ảnh thiết kế có sử dụng AI.

Giữ hồn Việt trong Tết Trung thu thời hiện đại

Trung thu đang cận kề, Hà Nội những ngày này đã rộn ràng sắc màu mùa trăng tháng Tám. Trên phố Lương Văn Can, Hàng Mã..., dòng người tấp nập mua sắm, chụp ảnh giữa những gian hàng ngập tràn đồ chơi và bánh Trung thu.

Tác phẩm nhiếp ảnh ghi lại hình ảnh gia đình người Xơ Đăng chăm sóc sâm Ngọc Linh. (Ảnh KIM LIÊN)

Nhiếp ảnh kể chuyện núi rừng

Ở vùng núi cao tây nam Đà Nẵng, nơi sinh sống từ bao đời của đồng bào: Xơ Đăng, Ca Dong, Mơ Nông, Cơ Tu... nghệ thuật nhiếp ảnh đang được sử dụng như một phương thức kể chuyện về đất và người.

Trẻ em đọc sách tại Bệnh viện Nhi đồng 1, Thành phố Hồ Chí Minh. (Ảnh: Phương Huyền)

Mở rộng không gian tiếp cận sách

Bên cạnh đổi mới nội dung, chuyển đổi số, bảo vệ bản quyền, những mô hình đưa sách đến gần cộng đồng đang mở thêm không gian cho văn hóa đọc và đặt ra yêu cầu đổi mới thị trường xuất bản, phát hành Thành phố Hồ Chí Minh để xuất bản từng bước trở thành ngành công nghiệp văn hóa hiện đại.

Nghệ nhân Sầm Văn Đạo hướng dẫn các thành viên Câu lạc bộ Bảo tồn văn hóa dân tộc Cao Lan xã Phú Lương đánh trống sành.

Lan tỏa tình yêu văn hóa dân tộc

Nghệ nhân Sầm Văn Đạo ở thôn Mãn Hóa, xã Phú Lương (Tuyên Quang) đã dành gần 20 năm gìn giữ văn hóa Cao Lan. Từ những giá trị được tiếp nhận trong cộng đồng, anh lặng lẽ học hỏi, sưu tầm và tìm cách trao truyền để những nét văn hóa của dân tộc mình không bị lãng quên theo thời gian.

Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương Trần Thanh Lâm và Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam Ngô Phương Lan trao giải nhất cho tác giả Hoàng Hà Lê. (Ảnh: VIỆT HÙNG/MCST)

Trao giải cuộc thi phim ngắn “Hiền tài hôm nay”

Tối 17/9, tại Viện Phim Hà Nội đã diễn ra lễ trao giải cuộc thi phim ngắn “Hiền tài hôm nay” do Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam phối hợp cùng Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu-Quốc Tử Giám tổ chức.