Đọc sách: “Niên lịch miền gió cát”

Đọc sách: “Niên lịch miền gió cát”

Cuốn sách với hơn 250 trang, tràn ngập những câu chuyện dí dỏm, sâu sắc và đầy trắc ẩn về thiên nhiên sống động và minh triết - là tác phẩm có thể nằm trong ba-lô cùng độc giả trong một hành trình du lịch, làm việc.

Tác giả cuốn sách là Aldo Leopold (1887-1948), một nhà địa chất học, nhà triết học và nhà môi trường học người Mỹ. Tác phẩm “Niên lịch miền gió cát” kể trên của ông ra đời năm 1948 đã được Hiệp hội Nghiên cứu Tự nhiên Mỹ bầu chọn cùng với “Mùa xuân vắng lặng” của Rachel Carson là “2 cuốn sách đáng trân trọng và đáng chú ý nhất về chủ đề môi trường trong thế kỷ XX”.

Đến nay, ít nhất đã có hơn 2 triệu bản của “Niên lịch miền gió cát” được bạn đọc lựa chọn.


Theo bước chân nhà tự nhiên học

Aldo Leopold viết lời tựa cho cuốn sách này cách nay hơn 70 năm nhưng cứ như thể vẫn như đang nói với chúng ta hôm nay.

  • Phần I kể về những gì gia đình tôi thấy và làm trong những buổi cuối tuần đi trốn khỏi thế giới hiện đại ngột ngạt bủa vây, khi chúng tôi lánh tới “túp lều”. Trang trại trên miền gió cát này ở Wisconsin, mới đầu là một nơi xập xệ bị xã hội quên lãng, chúng tôi đã cố gắng xây dựng lại, với xẻng và cưa, những gì mà chúng tôi đã đánh mất ở nơi khác
  • Phần II, “Những phác họa đó đây”, hồi tưởng lại những trải nghiệm trong đời đã khiến tôi dần dần nhận ra một cách chua xót rằng xã hội của chúng ta đang ngày càng đi lệch quỹ đạo...
  • Phần III, “Buổi yến tiệc”, bày biện theo trình tự logic một vài ý tưởng mà nhóm thiểu số chúng tôi dùng để minh chứng cho ý kiến bất đồng của mình. Chỉ có những người đọc với sự đồng cảm sâu sắc mới muốn thử thách mình bằng những câu hỏi triết lý ở phần III. Tôi nghĩ rằng những bài viết trong phần này sẽ gợi dẫn cho chúng ta cách để đưa xã hội quay trở về quỹ đạo”.

Điều dễ chịu là độc giả có thể tiếp cận từ bất cứ chương nhỏ nào trong các phần của ông mà vẫn cảm nhận được không khí của cả cuộc thám du thiên nhiên.

Trong đó, riêng phần I “Niên lịch miền gió cát” được chia thành 12 chương với tên gọi tương ứng 12 tháng trong năm. Tháng Giêng là “Tháng tuyết tan”, Tháng Hai: “Gỗ sồi”, Tháng 3: “Bầy ngỗng trở về”, Tháng 4: “Mùa nước nổi”, “Hoa cải báo xuân”, “Cây sồi trắng”…

Bây giờ là tháng 7, có thể bắt đầu từ ngay chương Tháng 7 để xem nhà tự nhiên học nói gì với chúng ta.

Trong câu chuyện “Những của cải quý giá”, ông viết: “Dù có sổ sách hay không, vẫn tồn tại một sự thật hiển nhiên với cả tôi và chú chó của tôi, là khi bình minh hé rạng, thì tôi là chủ sở hữu độc nhất của mọi héc-ta đất đai mà tôi có thể đi qua… Những vùng trời chưa được lưu lại bằng văn kiện hay bản đồ này mở ra ngút tầm mắt trong buổi bình minh, và sự tĩnh mịch, tưởng như không còn tồn tại nơi hạt tôi ở, thì giờ đây bao trùm lên đất trời còn đọng sương đêm…”

Aldo Leopold đã hé lộ tiếp cho chúng ta việc một nhà khoa học làm việc như thế nào trên toàn bộ “sở hữu” thiên nhiên quý giá vốn không lệ thuộc gì vào giấy tờ nhà đất.

“Vào lúc 3 giờ 30 phút sáng, với tất cả vẻ đạo mạo mà tôi có thể trưng ra được vào một sáng tháng 7, tôi bước ra khỏi cửa chòi gỗ, trong tay là 2 vật biểu trưng cho chủ quyền tối cao của mình: 1 ấm cà phê và 1 cuốn sổ tay. Tôi ngồi xuống một băng ghế, mặt hướng về phía ánh sáng trắng của ngôi sao mai. Tôi đặt cái ấm bên cạnh mình. Tôi rút trong túi áo ngực ra một cái cốc… Sau đó, tôi lấy đồng hồ đeo tay ra, rót cà phê và đặt cuốn sổ lên đùi. Đây là ám hiệu bắt đầu các diễn văn tuyên bố chủ quyền”.

Và những buổi sớm tinh sương của nhà tự nhiên học đã mở ra biết bao bất ngờ về thế giới quanh ta, về sự giản dị cũng như bí ẩn của thiên nhiên mà con người có thể phải học hỏi suốt đời. Tất cả được tái hiện bằng một giọng văn tuyệt đẹp:

“Trên nền một hồ nước cổ xưa, lớp than bùn cứ thế bồi tích viết nên lịch sử khu đầm lầy, còn những con sếu thì vẫn đứng trên những trang sử sũng nước ấy tự ngàn xưa”.

“Trong lúc lớp phù sa này dần khô dưới ánh nắng, bầy sẻ cánh vàng tắm gội trong vũng nước trên bãi sông trong khi hươu nai, chim diệc, chim choi choi, gấu trúc Bắc Mỹ và các con rùa dệt những vết chân trên nền vải sa-tanh của bãi bồi.”

“Tôi chợt nhận ra rằng, trong khi tôi phải viết một bài thơ thì mới ca tụng được vẻ đẹp nơi đây, con chim dẽ chân vàng lại chỉ cần duyên dáng nhấc một chân lên là đã làm được điều đó”.

Ông nhân cách hóa các loài cầm điểu và muông thú trong rừng như thể nhắc nhở chúng ta về sự hiện hữu và chủ nhân thực sự của thiên nhiên. Đó là loài ngỗng với mạng lưới không vận quốc tế của chúng, là những ngọn thông biết “kể” những thông tin về thị trấn, những con sẻ đồng với giọng nam cao tuyên bố chủ quyền của mình, một con chuột hươu nhỏ bé có khả năng nhận biết về sự giàu có của thảo nguyên…

Aldo Leopold cứ thế khiến người đọc không dừng được việc liên tục theo bước chân ông để lắng nghe “sự thông thái ẩn trong sắp đặt của hoang dã”.


Quyết liệt và không khoan nhượng

Nhưng đâu chỉ có thơ mộng, đẹp đẽ, Aldo Leopold đầy quyết liệt và không khoan nhượng khi phô bày toàn bộ tình thế gay cấn của con người khi thiếu đi sự thấu hiểu và trân trọng với thế giới hoang dã. Mà sự hoang dã thì vĩ đại một cách thật giản dị, bởi nó là “chất liệu thô sơ mà con người đã dùng để rèn giũa nên tạo vật gọi là văn minh nhân loại”.

Ông soi chiếu vào tình thế này bằng rất nhiều góc độ. Đó là “Thẩm mỹ của bảo tồn” mà trong đó chỉ riêng câu chuyện của ngành giải trí ngoài trời cũng đầy những phân tích tỉnh táo, sắc sảo.

“Khi chúng ta nói đến đường sá, khu cắm trại, lối đi xuyên rừng, và nhà vệ sinh như những thành tựu của ngành công nghiệp giải trí, chúng ta đang đi ngược lại mong muốn tìm chốn riêng tư trong hoang dã”. Và “Việc phát triển ngành giải trí ngoài trời vì thế không đơn thuần là xây những con đường đến miền đồng quê thanh bình, mà quan trọng hơn là kiến tạo nhận thức trong đầu óc vẫn còn tù mù của nhân loại”.

Một chương khác, “Thiên nhiên trong văn hóa Mỹ”, ông đi từ những cái cụ thể để chỉ ra những cái toàn thể, gốc rễ.

“Không ai có thể cân đo, đong đếm được văn hóa”, ông nhấn mạnh, và có 3 nhóm giá trị văn hóa tồn tại trong các hoạt động trải nghiệm về với thiên nhiên của con người. Thứ nhất là, trải nghiệm có tính nhắc nhở về cội nguồn quốc gia và khuấy động nhận thức về lịch sử. Thứ hai là trải nghiệm nhắc nhở chúng ta về sự phụ thuộc của mình vào chuỗi thức ăn đất-cây-thú-người. Thứ ba là trải nghiệm giúp con người thực hiện những tiết chế mang tính đạo đức trước thiên nhiên.

Nhưng ông cảnh báo không phải bất cứ nền văn hóa nào cũng tìm kiếm được 3 loại dưỡng chất sẵn có cho cội rễ trong văn hóa thiên nhiên, bởi lẽ:

Tác giả cũng chẳng cực đoan khi thừa nhận không thể ngăn chặn 2 quá trình thay đổi đáng kể diễn ra trong thế giới loài người là “sự cạn kiệt của tính hoang dã trong những khu vực mà con người có thể sinh sống trên trái đất và sự lai tạo toàn cầu giữa các nền văn hóa thông qua giao thông và công nghiệp hóa”. Nhưng ông đặt câu hỏi:

Câu trả lời dường như cũng luôn quay về với thiên nhiên. Hãy “suy nghĩ như một ngọn núi” - nơi những mắt xích sinh tồn được gắn kết chặt chẽ. Một khi sự tùy tiện tiêu diệt một mắt xích thì sự sống của cả chuỗi sinh vật sẽ bị đe dọa. “Khi người chăn bò xóa sổ loài sói khỏi cánh đồng chăn thả, anh ta không nghĩ tới chuyện mình sẽ phải thay thế nhiệm vụ của bầy sói là giữ cho số lượng đàn bò cân xứng với khả năng cung cấp cỏ của cánh đồng. Anh ta chưa học được cách suy nghĩ như một ngọn núi”.

Hơn 250 trang sách là quá cô đọng với cả một câu chuyện lớn. Nhưng tác giả, nhà khoa học với ngòi bút đầy chất thơ đã bằng những hiện hữu để chỉ ra một lay động vô hình. Đó là sự biến mất của thiên nhiên, muôn loài có thể không chỉ nằm trong cái gọi là “hữu khả cảm”, mà còn là “bất khả cảm”. Nó vượt xa hơn, sâu sắc hơn cái ta có thể nhìn thấy.

Có thể bạn quan tâm

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

Giá trị văn hóa từ "Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.

Các đại biểu cắt băng khai trương Tuần văn hóa Thanh Hóa-Hội An.

Tuần văn hóa kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Thanh Hóa-Hội An

Kỷ niệm 65 năm ngày kết nghĩa giữa đô thị tỉnh lỵ Thanh Hóa và Hội An, thành phố Đà Nẵng (1961-2026), tại Công viên Hội An ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa diễn ra chuỗi hoạt động, sự kiện trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa tôn vinh nghĩa tình Thanh Hóa-Hội An.

Khuôn viên di tích Giồng Bốm là toàn bộ khu vực của Thánh thất Ngọc Minh gồm 3 ngôi nhà: Hiệp thiên đài, Cửu trùng đài và Bát quái đài. (Ảnh: Mộng Thường)

Giồng Bốm 80 năm: Hào khí “đạo không rời đời”

Tám mươi năm là một quãng lùi đủ dài để khói lửa chiến tranh tan vào hư không, nhường chỗ cho màu xanh trù phú phủ lên mảnh đất Phong Thạnh kiên cường. Thế nhưng, thời gian dẫu có bào mòn vạn vật cũng chẳng thể xóa nhòa ký ức bi tráng về rực lửa năm 1946 tại vùng đất cực nam Tổ quốc.