50 NĂM NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC

Côn Đảo ngày tự do

Rạng sáng 1/5/1975, tận tai nghe tin miền nam hoàn toàn giải phóng từ chiếc radio ngay cửa Trại 6B, Nhà tù Côn Đảo, bà Hoàng Thị Khánh (cựu tù Côn Đảo, hiện là Trưởng ban Liên lạc Cựu tù chính trị và tù binh Thành phố Hồ Chí Minh) cùng bạn tù ôm chặt lấy nhau. “Mình chiến thắng rồi! Mình sống rồi các chị ơi!”, tất cả cùng reo vang. Chỉ vài phút trước đó, họ vẫn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu nhưng giờ đây, tất cả vỡ òa hạnh phúc. Nước mắt rơi sau chuỗi ngày đằng đẵng chờ mong “chiến thắng cuối cùng”. Côn Đảo nay đã thấy hòa bình, tự do.
Chân dung nữ cựu tù Côn Đảo Hoàng Thị Khánh. Ảnh: NGUYỄN Á
Chân dung nữ cựu tù Côn Đảo Hoàng Thị Khánh. Ảnh: NGUYỄN Á

Câu chuyện hòa bình

Những ngày cuối tháng 4/1975, nhà tù Côn Đảo xuất hiện nhiều “hiện tượng lạ”. Các cửa trại luôn đóng kín, tù nhân không được ra tắm hay phơi nắng như mọi khi, các hoạt động bị đình chỉ, không khí im ắng đến nghẹt thở. Từ sau ngày 20/4, qua chiếc radio nhỏ giấu kín trong trại, bà Khánh cùng các cô, các chị tù chính trị nghe ngóng được tin giải phóng tại nhiều tỉnh, thành phố, lòng khấp khởi. Mọi người nhìn nhau, khẽ gật đầu, mừng thầm vì biết ngày chiến thắng không còn xa. Thế nhưng, sau khi đón tin giải phóng từ Long Khánh, cả trại rơi vào tình trạng “mù” tin tức do chiếc radio duy nhất đã bị cai ngục tịch thu. Tiếp đó, mấy ngày liền, tiếng máy bay gầm vang, mọi người nhìn nhau, đoán già đoán non, không biết tình hình đang diễn tiến như thế nào.

Đến ngày 27/4, thấy cai ngục giao người gài lựu đạn và mìn chung quanh trại với chủ trương “Tiêu diệt hết”, lực lượng tù chính trị nữ chuẩn bị mọi thứ, sẵn sàng đương đầu với tình huống xấu nhất có thể xảy ra. Cứ 4-5 giờ sáng, các cô, các chị gọi nhau thức dậy, quần áo chỉnh tề. Khi ấy, người nào cũng thủ sẵn hai bộ đồ bên người, để nếu chẳng may bị tách ra, đưa đi giam cầm nơi khác còn có đồ mà thay. Kinh nghiệm sống và cả kinh nghiệm chết sao cho “ngẩng cao đầu” được lớp trước chia sẻ với lớp sau. Mọi thứ sẵn sàng. “Chúng tôi nói với nhau rằng, mình chiến đấu và bị bắt thì đã xác định một là chết, hai là sống và trở về thật đàng hoàng. Thế nên bây giờ dù chúng có hủy diệt hay điều gì xảy ra khiến mình phải chết thì cũng cố gắng chết cho đàng hoàng. Chết trong tư thế của người chiến thắng, không để mình chết trong sợ hãi”, bà Khánh nhắc lại chuyện của 50 năm về trước.

Ngày 30/4, chẳng thấy bóng quản lý chủ chốt nào, chỉ còn vài trại trưởng giam đi tới đi lui. Tù nhân các trại bị bỏ đói. Khuya 30/4, rạng sáng 1/5, sau các trại nam, toàn bộ tù chính trị tại ba trại nữ được giải thoát. Ngay trong ngày 1/5, Ủy ban Hòa hợp giải phóng dân tộc tỉnh Côn Sơn được thành lập, nắm các việc chủ chốt như an ninh, quân sự, thông tin, kinh tế. Các lực lượng được phân công nhiệm vụ, vừa chuẩn bị cho lễ mừng chiến thắng, vừa chăm lo đời sống cho các cựu tù, vừa chuẩn bị phòng thủ để chủ động ngay cả khi địch tái chiếm Côn Đảo. Đào hầm dọc theo bờ biển, phân công lực lượng chiếm núi Thánh Giá, sân bay Cỏ Ống và rải rác lực lượng tại các mục tiêu quân sự quan trọng, cựu tù chia nhau từng nhiệm vụ.

Những ngày đặc biệt ấy, nữ cựu tù như bà Khánh lo công tác hậu cần, bếp núc. Các cô, các chị khẩn trương may ruột tượng (túi vải đựng gạo) rồi dồn gạo thật đầy vào trong, chuyển đến các căn cứ. Bà Khánh kể, giọng vẫn chưa hết ngạc nhiên, chẳng biết thời điểm đấy cựu tù lấy đâu ra nhiều sức lực như thế vì trước đó bị hành hạ, uy hiếp, bỏ đói. Việc gì cũng đến tay, chẳng thấy ai than mệt. Mọi người tìm bạn bè, người thân, tranh thủ thăm hỏi đôi câu rồi tiếp tục các phần việc do ủy ban giao phó. Mừng giải phóng nhưng chẳng thể chủ quan. Họ dặn nhau cảnh giác cao độ, phải đợi ngày quân giải phóng đến đảo, chờ cờ giải phóng, cờ đỏ sao vàng tung bay thì mới ngủ tròn giấc.

Rồi ngày mong đợi cũng đến. Sáng 4/5/1975, khi thấy tàu rồi lính hải quân của ta, cả Côn Đảo rộn ràng tiếng hò reo, vỗ tay. Từ cầu tàu 914, lực lượng hải quân từ từ tiến vào. Các chiến sĩ trịnh trọng khiêng ảnh Bác Hồ, cờ giải phóng, cờ đỏ sao vàng trên chiếc kiệu tự chế, tất cả cựu tù rơi nước mắt, hô vang “Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam độc lập muôn năm!”. Bao nhiêu năm mong đợi, ngày vui lớn cũng đã đến rồi. “Chúng tôi đang nấu bếp cũng bỏ hết việc, lật đật chạy ra đón các anh. Chiều hôm đó diễn ra lễ ăn mừng chiến thắng tại Côn Đảo. Xúc động nhất là lúc mở màn chương trình. Khi lá cờ hai mầu xanh đỏ và cờ đỏ sao vàng được kéo lên, mọi người cùng hát “Giải phóng miền nam, chúng ta cùng quyết tiến bước…”. Vừa hát, vừa khóc, nước mắt cứ trào ra, không niềm vui nào kể xiết”, bà Khánh nói, giọng tự hào.

Cựu tù Võ Ái Dân vẫn giữ nguyên những kỷ vật đem về từ Côn Đảo. Ảnh: MỸ DUNG

Cựu tù Võ Ái Dân vẫn giữ nguyên những kỷ vật đem về từ Côn Đảo. Ảnh: MỸ DUNG

Trở về

Sau lễ mừng chiến thắng, chuyến tàu đầu tiên đưa các cựu tù Côn Đảo trở về đất liền trong niềm hân hoan. Tàu mang tên “Đoàn chiến sĩ chiến thắng”. Bà Khánh kể, chuyến đầu tiên dành cho những cựu tù thương tật, bệnh nặng, sớm vào đất liền điều trị để ổn định tình hình sức khỏe. Chuyến tiếp theo chở toàn bộ nữ tù chính trị trở về. Lần lượt, các chuyến tàu tiếp nối niềm vui. Trên áo mỗi cựu tù đều đeo ngôi sao đỏ. Những ngôi sao ấy được làm từ thùng thiếc đựng dầu ăn trong nhà tù. Trong khi đợi quân giải phóng đến, các chú, các anh rủ nhau làm sạch thùng, in khuôn, cắt vội rồi sơn đỏ. Món quà nhỏ mừng ngày chiến thắng. Đơn giản vậy thôi nhưng ai cũng tự hào vì biết rằng ngôi sao họ đeo trên ngực áo thể hiện rõ sự sắt son với Tổ quốc, nhân dân.

Cựu tù Võ Ái Dân về đất liền trên chuyến tàu đầu tiên. Đôi chân bị giặc xiềng xích bao năm chẳng còn đứng vững, đi phải có người dìu, nhưng ánh mắt ông sáng ngời, nụ cười luôn nở trên môi. Gần 11 năm bị giam cầm, chịu bao cảnh đày đọa nơi “địa ngục trần gian”, giờ đây, ông đã được trở về trên chuyến tàu của quân giải phóng. Còn điều gì đẹp hơn thế! Ngày miền nam giải phóng, ngày tù binh Côn Đảo được tự do mà không có thêm mất mát, đau thương nào, ngồi trước cửa ngục, mắt nhìn bạn tù đang hò reo mừng chiến thắng, ông Dân cứ lấy tay vỗ vỗ vào đôi chân gầy gò, đầy thương tích. “Miệng thì nói lần này chắc thiệt rồi mà lòng cứ ngỡ đang mơ. Ở tù gần 14 năm, ở Côn Đảo gần 11 năm, nhiều lần chiêm bao thấy giải phóng, giật mình thức dậy nhận ra vẫn bị còng. Còn giờ trước mắt nào là tàu bè, máy bay, quân giải phóng, cờ Tổ quốc… hạnh phúc ấy nói sao cho hết. Tôi thấy như từ đáy địa ngục lên thiên đàng. Bao nhiêu người đã hy sinh, tôi còn sống để đón thời khắc lịch sử cùng đất nước thì phải trả ơn đồng đội, trả ơn nhân dân”, cựu tù Côn Đảo Võ Ái Dân xúc động chia sẻ.

Mấy chục năm trôi qua, lá cờ giải phóng, chiếc áo tù vá chằng chịt, tô ăn cơm bằng kim loại hàn gò đủ lớp, vài cuốn sổ tay ghi chi tiết những bài học giữ khí tiết của chiến sĩ cách mạng hay kiến thức chữa bệnh cứu người, từng món đồ mang về từ Côn Đảo đều được ông Dân lưu giữ cẩn thận. Với ông, đó là một phần ký ức không thể nào quên. Cầm từng kỷ vật ở Nhà tù Côn Đảo, ông lão ngoài 80 tuổi kể vanh vách chuyện đấu tranh, học hành, trưởng thành từng ngày trong gian khó, nhục hình. Mở chiếc hộp nhỏ có cây kim bé xíu hơi gỉ, ông đưa lên trước mắt, ngắm hồi lâu. Cựu tù Võ Ái Dân cho biết, cây kim ấy ông mài từ cây đinh đóng tường nhặt được trong tù, ròng rã mấy tháng trời mới xong. Nó trở thành bảo bối giúp ông rèn tính kiên nhẫn và thêm công cụ hỗ trợ suốt nhiều năm tháng tù đày.

Gần 11 năm ở Côn Đảo, trừ khoảng thời gian hơn 5 năm bị biệt giam trong các chuồng cọp, ông Dân có cơ hội tiếp thu rất nhiều kiến thức từ các “lớp học trong tù”. Là người giỏi văn chương, được đào tạo bài bản, ông cũng tìm cách dạy văn hóa, chữ nghĩa cho bạn tù, quyết cùng nhau tiến bộ. Ngày hòa bình lập lại, về nhận nhiệm vụ tại Sài Gòn, tinh thần ham học hỏi và cống hiến được người cựu tù chính trị giữ vững. Ông muốn trả ơn nhân dân, trả ơn đồng đội đã ngã xuống bằng những việc làm thiết thực thay vì chỉ nói suông. Và đến tận hôm nay, người cựu tù ấy vẫn ngược xuôi các nơi chung tay chăm lo cho công tác đền ơn đáp nghĩa, hỗ trợ gia đình các cựu tù hay đồng hành cùng chương trình khuyến học, khuyến tài.

Có thể bạn quan tâm

Người dân làm thủ tục tại trung tâm phục vụ hành chính công. Ảnh: NAM HẢI

Vững mạnh hơn để phục vụ nhân dân tốt hơn

Sáng ngày 1/7, Hội nghị sơ kết 1 năm vận hành mô hình tổ chức tổng thể của hệ thống chính trị, mô hình chính quyền 3 cấp đã diễn ra trên toàn quốc với hình thức trực tiếp và trực tuyến. Cái nhìn thẳng thắn và nhiều đề xuất thiết thực đã lan tỏa rộng rãi từ Hội trường Diên Hồng (Hà Nội) qua đánh giá của lãnh đạo Đảng, Nhà nước và một số ý kiến đại diện cho đội ngũ cán bộ cơ sở.

Người lớn “rối” vì ghế trẻ em

Càng gần ngày 1/7, mốc quy định bắt buộc sử dụng ghế an toàn cho trẻ em trên ô-tô có hiệu lực, dư luận về vấn đề này càng “nóng”. Hầu hết tỏ ra bối rối, hoang mang do còn nhiều bất cập, khiến ngay cả khi muốn nghiêm chỉnh chấp hành, người ta cũng chưa biết phải làm sao cho… đúng.

Trao kết quả giám định ADN hài cốt liệt sĩ cho đại diện thân nhân liệt sĩ.

Nhiệm vụ chính trị đặc biệt

Triển khai Tháng cao điểm thu nhận mẫu sinh phẩm ADN thân nhân liệt sĩ chưa xác định tại Hà Nội, ngày 24/6, Ban Chỉ đạo Quốc gia về tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ chỉ đạo Bộ Công an tổ chức Lễ phát động triển khai cao điểm thu nhận mẫu sinh phẩm ADN thân nhân liệt sĩ chưa xác định thông tin trên toàn quốc.

Khoảng lặng giữa cuộc tăng tốc

Sáng nay tôi nhận hộ một món đồ do vợ đặt trên mạng. Người giao hàng lại là một cậu bạn thời đại học. Tuy nhiều năm rồi không gặp, nhưng tôi vẫn nghe ai đó nói cậu ấy đang làm ở một cơ quan báo chí lớn. Trước cái nắm tay chần chừ trên gói hàng, cậu bạn chỉ cười khẽ: Cơ quan tớ bị giải thể rồi.

Các đồng chí lãnh đạo và đại biểu tham dự tọa đàm cùng trải nghiệm quy trình in sáp tờ báo Việt Nam Độc lập.

Tôn vinh di sản báo chí trong thời đại số

Việc gắn di sản báo chí với phát triển du lịch lịch sử sẽ biến những giá trị tinh thần nơi cội nguồn cách mạng thành nguồn lực kinh tế - xã hội địa phương. Bước qua cột mốc thế kỷ, việc giữ vẹn nguyên giá trị cốt lõi và lòng tin của nhân dân chính là điểm tựa vững chắc nhất để báo chí cách mạng Việt Nam vững vàng dấn thân, đồng hành cùng đất nước tiến vào kỷ nguyên mới.

Cái bẫy và khoảng trống của sự quan tâm

Thím tôi đã hơn 70 tuổi, sống ở thôn quê. Mấy năm trước, thím thấy bà con trong xóm kháo nhau có công ty đưa xe tải về tặng quà tri ân ở trường tiểu học trong xã. Đã nghe cảnh báo chuyện bị lừa mua hàng “rởm” giá cao, thím tôi cẩn thận để hết tiền ở nhà. Thím bảo: Chỉ đến nhận quà rồi về, mất tiền sao được!

Ủy ban Kiểm tra Trung ương vận hành Trung tâm Điều hành giám sát, kiểm tra trên môi trường số. Ảnh: MINH NGỌC

Xây dựng dữ liệu trở thành nguồn lực chiến lược của ngành Kiểm tra Đảng

Quan điểm chỉ đạo mới về đổi mới, nâng cao hiệu lực công tác kiểm tra, giám sát được Trung ương xác định tại Nghị quyết số 05-NQ/TW đặt ra những yêu cầu mang tính đột phá, cốt lõi, nền tảng cho tư duy và hành động, đáp ứng nhiệm vụ xây dựng Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh; nâng cao năng lực quản trị quốc gia.

Một cuộc gặp gỡ theo mô hình “Buổi sáng với nhân dân” tại xã Nha Bích. Ảnh: NVCC

Nhìn lại để tháo gỡ vướng mắc ở cơ sở

Xuyên suốt một năm qua, đóng góp cho sự thành công của mô hình chính quyền địa phương 2 cấp chính là sự trưởng thành năng lực cơ sở cấp xã, phường. Tuy nhiên, khối lượng công việc khổng lồ sau sáp nhập cũng khiến địa phương đối mặt với áp lực lớn.

Đại tá Nguyễn Hồng Vĩnh, giảng viên Khoa Công tác Đảng, công tác chính trị (đứng giữa) triển khai triết lý giáo dục đào tạo mới của Học viện.

Trải nghiệm triết lý giáo dục mới tại Học viện Chính trị

Là trung tâm đào tạo cán bộ chính trị cấp trung, sư đoàn, cán bộ cấp chiến thuật, chiến dịch trong quân đội, năm học vừa qua, Học viện Chính trị (Bộ Quốc phòng) đã cho ra mắt triết lý giáo dục mới nhằm nâng cao chất lượng giáo dục, đào tạo. Hệ quả, phương pháp dạy và học của Học viện cũng không ngừng được đổi mới, đặt người học vào vai trò chủ thể, trung tâm.

Đại học “mất giá”

Tôi còn nhớ như in một ngày hè của hơn 20 năm trước. Sau buổi thi đại học cuối cùng, mặt trời đỏ lửa, nhưng lòng tôi phơi phới. Dù chưa biết kết quả, việc làm tốt bài thi cho tôi niềm tin rằng mình sẽ “vượt vũ môn”. Áp lực đỗ đại học khi ấy đúng là tảng đá lớn đè lên tôi, lên cả cha mẹ và gia đình của một thế hệ tôi.

 Ra mắt tủ sách "Vinh quang Hồ Chí Minh"

Ra mắt tủ sách "Vinh quang Hồ Chí Minh"

NXB Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh vừa giới thiệu tủ sách “Vinh quang Hồ Chí Minh”, tập hợp những bài báo, bài trả lời phỏng vấn, thư, thơ… - di sản quý giá mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã để lại cho dân tộc Việt Nam.

Người kể chuyện và sự thật

Tiếng người nói mỗi lúc một to, rồi thêm cả tiếng vỡ của một đồ vật gì đó bằng thủy tinh. Cánh cửa một căn hộ chung cư cao cấp bật mở. Người phụ nữ chạy ra ngoài, loạng choạng rồi ngã xuống hành lang. Ít phút sau, mọi thứ yên ắng trở lại.

Nguyễn Ái Quốc tại Đại hội Tours của Đảng Xã hội Pháp tháng 12/1920. Ảnh tư liệu

Tấm gương không ngừng sáng tạo và khơi nguồn sáng tạo

Tròn 115 năm trước, quyết định đi tìm đường cứu nước thể hiện rõ tư duy độc lập, sáng tạo của Nguyễn Tất Thành. Đây cũng là quyết định khởi nguồn cho thắng lợi của cuộc cách mạng giải phóng dân tộc Việt Nam. Hình ảnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh là biểu tượng, là nguồn cảm hứng cổ vũ cho độc lập, tự do của các dân tộc. Cuộc đời của Người là hành trình không mệt mỏi sáng tạo không ngừng.

Dạy dỗ và rèn giũa

Ở thời điểm hiện tại, trẻ em có lẽ là nhóm được xã hội dành nhiều sự quan tâm hơn bất kỳ giai đoạn nào trước đây. Nếu như một thời, quan niệm “yêu cho roi cho vọt” từng được xem là cách rèn người trong hoàn cảnh thiếu thốn, thì ngày nay, việc nuôi dưỡng và bảo vệ trẻ em được nhìn nhận toàn diện hơn.

Thủ đô mất điện

Thủ đô mất điện

Trong mấy ngày “nắng như đổ lửa”, sức chịu đựng của một bộ phận người dân Hà Nội còn bị thử thách thêm bởi tình trạng mất điện, hoặc điện chập chờn tại nhiều khu vực. 

Lựa chọn một chiều

Ngày 1/6 tới là thời điểm ấn định cho việc thay thế xăng A92 và A95 (xăng khoáng, xăng không chì) bằng xăng sinh học E10 (hàm lượng ethanol = 10% so với xăng cũ). Càng thấy nhiều ý kiến liên quan tới việc làm sao sử dụng loại xăng này cho an toàn, hiệu quả.

Nhiều tuyến đường huyết mạch của Thủ đô đang dần lộ diện. Ảnh: KM

Liều thuốc cho trái tim cả nước

Trong mỗi cơ thể người, trái tim và khối óc là hai bộ phận quan trọng nhất nhằm duy trì sự sống. Đối với một quốc gia, những chủ trương lớn được sinh ra từ khối óc của những người đại diện cho nhân dân, được nhân dân tin tưởng lựa chọn. Và trái tim, nhất là với mỗi người dân Việt Nam, luôn luôn là Thủ đô Hà Nội.

Bản quyền chiếm chỗ trước

“Tôi đã quá quen với việc bị ăn cắp chất xám”, câu nói chua xót của một nhạc sĩ trong nước hé lộ mảng màu tối ở môi trường được coi là văn hóa. Người ta “ăn cắp” sau lưng tác giả và không chỉ dừng lại ở đó. Hàng loạt nghệ sĩ bị cảnh báo vi phạm bản quyền chính tác phẩm của mình trên các nền tảng số phổ biến như YouTube.

Họa sĩ Phạm Thị Hường trong lần hóa trang hình tượng Bác Hồ cho diễn viên NSƯT Minh Hải.

Cô gái hóa trang hình tượng Bác Hồ

Tôi biết Phạm Thị Hường là khi cô đứng lên xin hát một bài quan họ. Và Hường đã hát dân ca miền Kinh Bắc trong tiếng đệm của đàn ghita và kèn saxophone. Giọng quan họ rất “mầu” của cô hóa ra lại rất hợp với thứ nhạc cụ ngỡ chỉ dành cho những ca khúc tân nhạc hoặc bài hát nước ngoài.

Bác Hồ và Anh hùng Nguyễn Thị Kim Huế. Ảnh tư liệu

Về bức ảnh Bác Hồ tặng hoa nữ thanh niên xung phong

Đây là đoạn đời rất đáng nhớ của tôi, trong đó có những kỷ niệm không quên với những đồng đội như liệt sĩ Trần Đức Hè, Anh hùng Nguyễn Thị Kim Huế và Anh hùng Võ Xuân Khuể, người lái ca-nô kéo phà trên sông Gianh mà hàng triệu khán giả vừa có dịp gặp lại qua chương trình “Bản hùng ca trên sông” do VTV1 phát ngày 18/4/2026.

Tôn vinh các điển hình học tập, làm theo Bác

Tôn vinh các điển hình học tập, làm theo Bác

Ngày 17/5, Liên đoàn Lao động TP Hà Nội tổ chức hội nghị biểu dương, tôn vinh 10 tập thể, 20 cá nhân tiêu biểu trong học tập và làm theo Bác giai đoạn 2023-2025; đồng thời tuyên dương 100 công nhân giỏi Thủ đô năm 2026.