Ý chí thép của nữ cựu tù chính trị Côn Đảo

Kỳ 2: Thân thể ở trong lao, tinh thần ở ngoài lao
Thanh niên Việt Nam hôm nay tự hào về truyền thống cách mạng của thế hệ đi trước.
Thanh niên Việt Nam hôm nay tự hào về truyền thống cách mạng của thế hệ đi trước.

(Tiếp theo và hết)

“Đất nước thanh bình, gia đình hạnh phúc” là dòng chữ được thêu trên tấm khăn tay của nữ tù Phan Thị Bé Tư khi bị giam ở Côn Đảo. Kỷ vật ấy sau này được bà Tư trao tặng cho di tích Nhà tù Côn Đảo và đang được trưng bày tại đây.

Lớp học, sàn diễn nơi “chuồng cọp”

Trong mỗi “chuồng cọp” (cách gọi một dạng phòng giam chật chội tại đây), chúng thường nhồi nhét 5 người vào giam chung. Mỗi phòng còn đặt một thùng gỗ phết keo chung quanh, để chất thải không chảy ra ngoài. Đến tối, cai tù cho các tù nhân mấy phút đi tắm. Tranh thủ lúc ấy, các nữ tù đổ thùng cầu và múc nước vào thùng cầu ấy. Do không có xà-phòng, nên họ đành lấy cát để chà vào thùng cầu, rồi rửa sạch với nước. Sau đó, mới múc nước từ giếng lên đổ vào thùng. Nước ấy được đem về phòng để tắm rửa cho các bà, các dì lớn tuổi. Nhiều khi, chưa tắm xong, cai tù đã mở toang cửa phòng tắm ra vì hết thời gian cho phép. Nên ai chưa kịp tắm cũng chỉ đành về phòng, lấy nước từ thùng cầu ấy để dội qua cho mát.

Trái ngược với điều kiện thiếu thốn về vật chất, các chị em cũng tự tổ chức cho mình cuộc sống sinh hoạt cố gắng đầy đủ về tinh thần nhất có thể. Sống trong cảnh lao tù như thế, các nữ tù ý thức hơn bao giờ hết tầm quan trọng của việc bồi dưỡng kiến thức. Bởi tiếp thêm kiến thức cũng đồng nghĩa với việc tiếp thêm khí tiết, ý chí chiến đấu của người chiến sĩ. Nhân lúc đi đổ cầu, các nữ tù nhặt tạm viên đá, mẩu gạch vỡ đem về buồng giam làm phấn. Tường, sàn của “chuồng cọp” được dùng làm bảng đen. Trên tấm “bảng đen” sần sùi ấy, những bài học về văn hóa, chính trị như thắp lên ánh sáng tri thức cho các chiến sĩ. Theo lời kể của bà Cẩm, tùy theo từng trình độ nhận thức của các học sinh mà sẽ có các lớp học khác nhau. Chị nào từng học qua đại học, tú tài sẽ dạy chữ, dạy văn hóa cho các em nhỏ. Các dì lớn tuổi, từng đảm nhiệm vai trò lãnh đạo các phong trào trước khi bị bắt vào tù sẽ dạy chính trị. Những người có thể dạy chính trị thường không nhiều. Cho nên, 3-4 phòng cùng có chung một cô giáo. Các học trò sẽ đọc đồng thanh, phòng kế bên nghe thấy sẽ đọc theo. Giọng đọc đồng thanh từ các buồng giam cộng hưởng lại với nhau, như xuyên qua những lớp tường kiên cố nơi ngục tù.

“Để học được cũng bầm dập lắm!”. Phía trên các buồng giam đều có những song sắt để chúng có thể theo dõi các động thái của tù nhân, và có lối đi dẫn lên trên đó. Hướng mắt xuống các song sắt, chúng không chỉ theo dõi, mà còn tra tấn các tù nhân bằng cách lấy gậy chọc xuống đầu các tù nhân, khiến cho trầy xước, chảy máu da đầu để họ không thể học được. Có khi chúng đổ nước lạnh vào mùa rét, chùm chăn bịt kín song sắt vào mùa nóng. Thế nhưng, càng bị tra tấn, các nữ tù càng hăng say đọc lớn bài giảng. Nhờ những lớp học thô sơ mà “bầm dập” ấy, sau này khi được trao trả, tham gia vào các chương trình học bổ túc, các nữ tù năm xưa học tập tiến bộ rất nhanh. Trong vòng vài tháng, các bà đã có thể thi chuyển lên lớp trên.

Các cựu tù chính trị Côn Đảo bồi hồi trở lại thăm nhà tù xưa. Ảnh: NGUYỄN Á

Các cựu tù chính trị Côn Đảo bồi hồi trở lại thăm nhà tù xưa. Ảnh: NGUYỄN Á

Bà Cẩm nhớ lại, các nữ tù còn dạy cho nhau nữ công gia chánh, may vá, thêu thùa. Vải thêu được giữ trong những chuyến thăm nuôi của người thân khi còn bị giam trong đất liền. Chỉ thêu được rút từ những mảnh vải ấy. Các cô văn công thì dạy các chị em các bài hát, các điệu múa. Khi thì học hát các bài hát mà văn công thường biểu diễn trước khi bị bắt nhốt như “Kết đoàn”, “Bác cùng chúng cháu hành quân”... Cũng có khi lại tập những khúc ca được sáng tác ngay trong ngục tù. “Không cho chúng nó đánh, không cho chúng nó thoát. Tụi bay không có đường ra”, đó là một câu hát được viết lên ngay trong nhà giam mà bà Tư còn ấn tượng cho tới bây giờ.

Sau những giờ học hát, học múa, các nghệ sĩ “tay ngang” biểu diễn ngay trong buồng giam. Hóa trang, phục trang cũng được chuẩn bị khi xin được những viên thuốc có mầu đỏ, mầu đen, nghiền ra với nước, để vẽ môi, đánh má hồng, kẻ lông mày. Các phụ kiện đính trên trang phục diễn thường là những mảnh giấy gói kẹo có mầu xanh, đỏ, vàng, vỏ bao thuốc lá có mầu bạc, mà bọn cai tù vứt xuống đất. Đây đều là những “chiến lợi phẩm” các nữ tù nhặt nhạnh được trong những giờ ra sân tắm nắng. Lên sân khấu, các diễn viên “tay ngang” diễn các nội dung châm biếm, đả kích sự tàn ác của chế độ cũ.

“Rải vôi bột từ trên song sắt xuống, không cho tắm trong 52 ngày…”, đó là những hình phạt cho việc tổ chức sinh hoạt phán kháng lại gông cùm trói buộc thân thể. Thế nhưng, yếu tố để vượt qua những ngày tháng gian khổ trong tù, theo bà Cẩm, chính là nhờ sức mạnh tập thể. Nếu không, bà Cẩm cũng không dám chắc bản thân mình có thể vượt qua những ngày tháng ác liệt ấy không. Các bà, các dì lớn tuổi, có kinh nghiệm, dạy dỗ đàn con, đàn cháu. Các tù nhân nương nhau mà sống, chiến đấu cùng nhau, dần dần tình cảm cũng ấm áp như mẹ con trong gia đình.

Những thầy thuốc góp công thống nhất non sông

Niềm hạnh phúc trong “đại gia đình” ở Côn Đảo còn được vun đắp bởi những y bác sĩ làm việc dưới chế độ lao tù, tận trung với cách mạng, tận tâm với những người chiến sĩ cộng sản. Bà Lê Tú Cẩm chia sẻ, ngày trước ở trong đất liền còn có chế độ thăm nuôi. Mấy bà mẹ vào thăm nuôi lại trở thành giao liên, trao đổi thông tin liên lạc giữa các tù chính trị với những người tổ chức phong trào đòi cải thiện chế độ lao tù ở ngoài. Các bà cũng tiết lộ cho các tù chính trị sắp tới bên ngoài có cuộc đấu tranh gì…

Ra tới Côn Đảo, mọi chế độ thăm nuôi đều chấm dứt. Nhưng may mắn, các y bác sĩ hỗ trợ rất nhiệt tình cho các tù chính trị. Chính họ đã góp công rất lớn cho tiếng nói của những người chiến sĩ giải phóng phải chịu cảnh tù đày được gián tiếp cất lên trong Hội nghị Paris năm 1973. Thời điểm sắp diễn ra hội nghị, có cô y tá bảo các tù chính trị ghi tên những người chưa được trao trả vào miếng vải, rồi may vào áo. Đến khi đi lấy thuốc, các nữ tù giả vờ để quên tấm áo. Sau đó, các cô y tá giúp chuyển ra bên ngoài, để gửi tới tận tay Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam…

Bà Tư may mắn hơn nhiều anh chị em bạn tù là trở về đất liền sớm hơn ngày giải phóng 1 năm. Ngày 5/3/1974, bà được trao trả về sân bay Lộc Ninh (Bình Phước). Sau khi diễn văn nghệ liên hoan mừng ngày Quốc tế Phụ nữ ở Hội trường Lộc Tấn, bà được giao nhiệm vụ về xây dựng căn cứ tại xã Long Tiên (tỉnh Mỹ Tho, nay là tỉnh Tiền Giang). Tại đây, bà cùng với các đồng đội được phân công đào hầm, đưa cán bộ xuống căn cứ bí mật giao lưu, học chính trị. Đồng thời, vận động nhân dân trong khu vực xây dựng cơ sở kháng chiến tại chỗ, làm lực lượng chở che cho cách mạng.

Cho đến trước khi được trao trả vào năm 1973, địch vẫn bắt các tù nhân lăn vân tay, chụp hình. Từ đó, chúng tráo án, quy kết các tù nhân chính trị vào nhóm “gian dâm hiệp đảng” (tức những tội phạm trộm cướp, bán dâm). Rồi chúng trả các tù thường phạm về cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, coi như đã thực hiện cam kết trao trả tù chính trị về với cách mạng. Các y bác sĩ trong nhà tù Côn Đảo biết được những thông tin về Hội nghị Paris, và động thái của chính quyền Sài Gòn nên muốn báo lại cho các tù chính trị. Trong số đó có bác sĩ Nguyễn Minh Triết viết chữ rất đẹp. Ông viết chữ rất nhỏ trên một mảnh giấy. Sau đó, trút hết bột trong viên thuốc con nhộng, rồi nhét mảnh giấy vào trong đó. Nhân lúc phát thuốc, ông ra tín hiệu để các chiến sĩ có thể hay biết và mở ra đọc thông tin. Trong mảnh giấy, ông cho biết, phía Việt Nam Cộng hòa đã chấp nhận trao trả tù nhân cho cách mạng. Chính vì vậy, sắp tới có đợt cho các tù chính trị lăn vân tay, chụp ảnh chân dung để làm hồ sơ trao trả cùng kế hoạch tráo án của chúng.

Các tù chính trị đã mách nhau ngâm bàn tay vào nước, rồi mài ngón tay xuống nền xi-măng. Ngày nào cũng vậy, cứ ăn cơm xong, lại mài cho tới khi những đầu ngón tay trầy xước, rướm máu, để không còn dấu vân tay thì thôi. Thế rồi, chúng bắt các chiến sĩ chụp ảnh để lưu vào hồ sơ. Lúc chụp ảnh, chúng nắm đầu, không cho các chiến sĩ động đậy. Nhưng các chiến sĩ lại nhắm nghiền mắt lại, há miệng to ra, để bức ảnh không thấy rõ khuôn mặt. Song phải đến ngày 5/5/1975 những tù nhân chính trị cuối cùng mới được rời Côn Đảo để trở về đất liền. Từ đó, ngày 5/5 được lấy làm ngày Giải phóng Côn Đảo.

Ý chí thép của nữ cựu tù chính trị Côn Đảo (kỳ 1)

Có thể bạn quan tâm

Trừng phạt và nhân văn

Gần 100 lỗi vi phạm, trong đó có 96 lỗi vi phạm giao thông và tổng tiền phạt 474,6 triệu đồng là hậu quả một lái xe ở xã Xuân Lũng (Phú Thọ) phải gánh chịu do thiếu ý thức tuân thủ pháp luật. Người này rơi vào tình trạng “khóc dở, mếu dở” khi bị phạt số tiền lớn gấp nhiều lần giá trị chiếc ô-tô “cà tàng” của mình.

Cụ Phí Văn Bái (1914-2014).

Báo Khởi nghĩa và Tuốt kiếm, trước Tổng khởi nghĩa ở Hà Nội

Ngay trước ngày Tổng khởi nghĩa 19/8/1945 ở Hà Nội đã xuất hiện hai tờ báo của mặt trận Việt Minh có tên gọi Khởi nghĩa và Tuốt kiếm. Một trong hai người chủ nhiệm kiêm chủ bút đầu tiên là cụ Phí Văn Bái (1914-2014), sinh thời trú tại đường Trường Chinh, Thành phố Hà Nội.

Các nhà văn thực tế tại doanh trại Sư đoàn 302.

Dải ngân hà vùng duyên hải

Miền Đông Nam Bộ những ngày cuối tháng 5 nắng nóng. Mùa khô chưa qua, mùa mưa chưa đến. “Cây lúa non chờ từng cơn mưa nhỏ, cây lúa trổ chờ nước đổ trên nguồn”, còn chúng tôi chờ xe Sư đoàn 302 qua đón dưới cơn mưa rực rỡ đầu mùa mong đợi. Cơn mưa dào dạt đến như lời chào mùa hạ, một điềm báo an lành.

Thế giới ảo và những bản án có thật

Trong vài ngày qua, vụ việc tranh cãi giữa những tay “giang hồ” gây náo loạn không gian mạng đã được cơ quan chức năng nhanh chóng vào cuộc. Cuộc “livestream” của các đối tượng tại một địa điểm thuộc tỉnh Bắc Ninh đã mang lại kết quả không mấy có hậu cho cả “nạn nhân” lẫn thủ phạm. Cơ quan công an đã khởi tố Nguyễn Văn Hợi (nick mạng là Khánh Sky), Hồ Văn Khoa và sau đó là Trần Đình Tiệp (nick mạng Vua quạt)… những người tham gia trực tiếp vào vụ việc.

Lo cho “thế hệ sandwich”

Đến ngưỡng tuổi 40, mốc được xem là bắt đầu giai đoạn trung niên, trọng tâm câu chuyện giữa tôi và bạn bè hình như đã thay đổi. Chúng tôi vẫn nhắc kỷ niệm xưa, vẫn “chém gió” về thời sự trong nước và thế giới, nhưng cuối cùng bao giờ cũng quay về những lo toan. Lo bố mẹ già, lo con chuyển cấp, lo sức khỏe đi xuống, lo mất việc, lo cơm áo gạo tiền… Sự trải lòng, dù không thay đổi được thực tế, vẫn trở thành nhu cầu tự thân trong cuộc gặp của mỗi chúng tôi.

Hoạt động của Đoàn ngoại giao tại Hà Nội. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Phát huy vai trò tiên phong toàn ngành đối ngoại

“Để đáp ứng yêu cầu phát triển đất nước và thực hiện thắng lợi các mục tiêu mà Đại hội XIV của Đảng đã đề ra, điều quan trọng nhất là phải đổi mới tư duy, đổi mới cách làm và nâng cao hiệu quả tổ chức thực hiện. Trên tinh thần đó, chúng tôi đang xây dựng và hướng tới một phương châm hành động chung của toàn ngành Ngoại giao: Định hướng đúng - Kỷ luật nghiêm - Chuyên môn giỏi”, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Ngoại giao Lê Hoài Trung chia sẻ với báo chí nhân dịp Hội nghị Ngoại giao lần thứ 33 diễn ra từ ngày 1-7/8 tại Hà Nội.

Không quên những người nằm xuống

Không lễ cưới, không giấy đăng ký kết hôn, những gì liệt sĩ Huỳnh Văn Quên để lại cho người yêu chỉ là câu hẹn ước “Thắng trận này, anh sẽ về cưới em”. Nhưng ông Quên mãi mãi không về. 58 năm sau ngày ông hy sinh, bà Nguyễn Thị Lệ, nay vừa được công nhận vợ liệt sĩ, đỏ hoe đôi mắt khi cầm trên tay tấm di ảnh được phục dựng của chồng.

Phương pháp giám định ADN đóng vai trò quan trọng giải mã danh tính cho các liệt sĩ. Ảnh: LÊ MINH

Nỗi đau không của riêng ai

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những vết thương mà nó để lại trên mảnh đất hình chữ S vẫn chưa trọn vẹn lên da non. Giữa những ngày tháng 7 tri ân, lòng người Việt Nam lại quặn thắt khi nhớ về hàng trăm ngàn người con ưu tú vẫn đang nằm lại đâu đó giữa đại ngàn sâu thẳm, dưới lòng sông lạnh lẽo hay mang trên mình tấm bia mộ “chưa biết tên". Đây là “nỗi đau không của riêng ai”, mà là nỗi đau của cả dân tộc cần được chữa lành.

Tặng quà cho Đội quy tập hài cốt liệt sĩ

Tặng quà cho Đội quy tập hài cốt liệt sĩ

Vừa qua tại Khóm 7, xã Khe Sanh, tỉnh Quảng Trị, Nhóm Ong chăm (Hà Nội) đã trao tặng 16 suất quà trị giá tương đương 20 triệu đồng cho Đội quy tập hài cốt liệt sĩ thuộc Đoàn kinh tế - Quốc phòng 337 (Quân khu 4).

Các đại biểu tham dự Lễ tưởng niệm đặc biệt trên biển Qui Thiện.

Lễ tưởng niệm đặc biệt trên biển Qui Thiện

Tháng 7, trên hành trình công tác, Đoàn công tác đi khảo sát, nắm tình hình tại các vùng biển, đảo ven bờ miền trung do đồng chí Trung tướng Bùi Quốc Oai, Bí thư Đảng ủy, Chính ủy Cảnh sát biển Việt Nam làm Trưởng đoàn, đã tổ chức Lễ tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ Đoàn tàu không số tại điểm C43 B, vùng biển Qui Thiện, tỉnh Quảng Ngãi - Vùng biển thiêng liêng ghi dấu một trong những chiến công bi tráng của Đường Hồ Chí Minh trên biển huyền thoại.

Đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm thắp hương tưởng nhớ liệt sĩ và kiểm tra khu vực lưu giữ tạm thời các bộ hài cốt liệt sĩ vừa được khai quật tại Công viên Lê Thị Riêng. Ảnh: THẾ ANH

500 ngày đêm và những cuộc trở về

Sau hơn bốn tháng triển khai, giai đoạn đầu Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ đã tạo chuyển biến rõ nét. Hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đang chạy đua với thời gian, mở đường qua những vùng còn dày đặc bom mìn, tìm kiếm hài cốt và xây dựng dữ liệu ADN để đưa các liệt sĩ trở về với tên tuổi, quê hương và người thân.

Khi những ý tưởng thôi thì thầm

Hành lang giảng đường đại học vắng tanh. Sau một cánh cửa lớp, tiếng thầy giáo đều đều những kiến thức triết học. Bỗng giọng thầy ngừng lại, thay thế là tiếng cười của đám sinh viên.

Cựu chiến binh, nhạc sĩ Khắc Hiển hát cho đồng đội đã nằm xuống tại Đền thờ liệt sĩ Mặt trận Vị Xuyên trên điểm cao 468. Ảnh: KHIẾU MINH

Khúc hòa ca tri ân trên điểm cao 468

Những ngày tháng 7, cả nước hướng về kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), nhiều đoàn cựu chiến binh (CCB), khách thập phương mọi miền Tổ quốc về với những địa chỉ đỏ tại Vị Xuyên (Tuyên Quang) tri ân các anh hùng liệt sĩ.

Lâm Đồng đẩy mạnh tìm kiếm, xác định danh tính hài cốt liệt sĩ

Lâm Đồng đẩy mạnh tìm kiếm, xác định danh tính hài cốt liệt sĩ

Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng vừa ký văn bản chỉ đạo Ban Chỉ đạo 515 tỉnh cùng các sở, ngành, địa phương và đơn vị liên quan tập trung triển khai nghiêm túc, đồng bộ, quyết liệt các nhiệm vụ của “Chiến dịch 500 ngày đêm” với quyết tâm hoàn thành các mục tiêu đã đề ra.

Cây bút mực khắc dòng chữ “Tiến Quy” cùng hình ảnh đôi chim bồ câu vừa được tìm thấy. Ảnh: P.MAI

Tìm kiếm nhân chứng phục vụ quy tập hài cốt liệt sĩ trên địa bàn TP Đồng Nai

Trong Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ (HCLS), mới đây, Đội tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ K72 phối hợp cùng cấp ủy, chính quyền địa phương đã phát hiện nhiều vị trí có di vật, xương cốt của các anh hùng liệt sĩ tại địa bàn xã Minh Đức (TP Đồng Nai).

Xây dựng môi trường sống từ mỗi gia đình

Trong một quãng thời gian ngắn, hàng loạt công ty liên quan vụ án "sở hữu kỳ nghỉ" và hàng trăm nhân viên đã bị cơ quan chức năng nhiều tỉnh, thành phố khởi tố về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Đây được đánh giá là sự vào cuộc nhanh chóng của cơ quan công an sau nhiều vụ việc đơn lẻ đã được người dân và truyền thông phản ánh.

Ảnh: MINH Lê

Những lá thư tay

Giữa một lần trò chuyện, người bạn tôi, giờ đã thành ông nội cho biết, anh vẫn thường xuyên viết cho con gái những lá thư bằng giấy. Trong mấy chục năm qua, và cho tới giờ, những lá thư ấy vẫn được anh viết cho con - cô con gái đang sống và làm việc ở một quốc gia cách anh cả chục nghìn cây số. “Mình muốn con gái nhìn thấy những dòng chữ được viết bằng bút mực. Thấu được tình cảm của người cha hàng ngày vẫn đang quan tâm, lo lắng và dõi theo con gái của mình…”.

Cơ chế phân cấp, phân quyền giúp phường Thanh Xuân chủ động đẩy nhanh công tác giải phóng mặt bằng đường Vành đai 2,5.

Phân quyền đến đâu, nguồn lực phải theo đến đó

Triển khai Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng, yêu cầu về một cuộc “cách mạng thể chế” đang được cụ thể hóa bằng những bước đi mạnh mẽ trong phân cấp, phân quyền. Gần 1.000 nhiệm vụ đã được chuyển giao cho cấp xã, phường, tuy nhiên, phân quyền chỉ thật sự hiệu quả khi đi cùng nguồn lực, năng lực thực thi và cơ chế kiểm soát chặt chẽ.