Ý chí thép của nữ cựu tù chính trị Côn Đảo

Kỳ 2: Thân thể ở trong lao, tinh thần ở ngoài lao
Thanh niên Việt Nam hôm nay tự hào về truyền thống cách mạng của thế hệ đi trước.
Thanh niên Việt Nam hôm nay tự hào về truyền thống cách mạng của thế hệ đi trước.

(Tiếp theo và hết)

“Đất nước thanh bình, gia đình hạnh phúc” là dòng chữ được thêu trên tấm khăn tay của nữ tù Phan Thị Bé Tư khi bị giam ở Côn Đảo. Kỷ vật ấy sau này được bà Tư trao tặng cho di tích Nhà tù Côn Đảo và đang được trưng bày tại đây.

Lớp học, sàn diễn nơi “chuồng cọp”

Trong mỗi “chuồng cọp” (cách gọi một dạng phòng giam chật chội tại đây), chúng thường nhồi nhét 5 người vào giam chung. Mỗi phòng còn đặt một thùng gỗ phết keo chung quanh, để chất thải không chảy ra ngoài. Đến tối, cai tù cho các tù nhân mấy phút đi tắm. Tranh thủ lúc ấy, các nữ tù đổ thùng cầu và múc nước vào thùng cầu ấy. Do không có xà-phòng, nên họ đành lấy cát để chà vào thùng cầu, rồi rửa sạch với nước. Sau đó, mới múc nước từ giếng lên đổ vào thùng. Nước ấy được đem về phòng để tắm rửa cho các bà, các dì lớn tuổi. Nhiều khi, chưa tắm xong, cai tù đã mở toang cửa phòng tắm ra vì hết thời gian cho phép. Nên ai chưa kịp tắm cũng chỉ đành về phòng, lấy nước từ thùng cầu ấy để dội qua cho mát.

Trái ngược với điều kiện thiếu thốn về vật chất, các chị em cũng tự tổ chức cho mình cuộc sống sinh hoạt cố gắng đầy đủ về tinh thần nhất có thể. Sống trong cảnh lao tù như thế, các nữ tù ý thức hơn bao giờ hết tầm quan trọng của việc bồi dưỡng kiến thức. Bởi tiếp thêm kiến thức cũng đồng nghĩa với việc tiếp thêm khí tiết, ý chí chiến đấu của người chiến sĩ. Nhân lúc đi đổ cầu, các nữ tù nhặt tạm viên đá, mẩu gạch vỡ đem về buồng giam làm phấn. Tường, sàn của “chuồng cọp” được dùng làm bảng đen. Trên tấm “bảng đen” sần sùi ấy, những bài học về văn hóa, chính trị như thắp lên ánh sáng tri thức cho các chiến sĩ. Theo lời kể của bà Cẩm, tùy theo từng trình độ nhận thức của các học sinh mà sẽ có các lớp học khác nhau. Chị nào từng học qua đại học, tú tài sẽ dạy chữ, dạy văn hóa cho các em nhỏ. Các dì lớn tuổi, từng đảm nhiệm vai trò lãnh đạo các phong trào trước khi bị bắt vào tù sẽ dạy chính trị. Những người có thể dạy chính trị thường không nhiều. Cho nên, 3-4 phòng cùng có chung một cô giáo. Các học trò sẽ đọc đồng thanh, phòng kế bên nghe thấy sẽ đọc theo. Giọng đọc đồng thanh từ các buồng giam cộng hưởng lại với nhau, như xuyên qua những lớp tường kiên cố nơi ngục tù.

“Để học được cũng bầm dập lắm!”. Phía trên các buồng giam đều có những song sắt để chúng có thể theo dõi các động thái của tù nhân, và có lối đi dẫn lên trên đó. Hướng mắt xuống các song sắt, chúng không chỉ theo dõi, mà còn tra tấn các tù nhân bằng cách lấy gậy chọc xuống đầu các tù nhân, khiến cho trầy xước, chảy máu da đầu để họ không thể học được. Có khi chúng đổ nước lạnh vào mùa rét, chùm chăn bịt kín song sắt vào mùa nóng. Thế nhưng, càng bị tra tấn, các nữ tù càng hăng say đọc lớn bài giảng. Nhờ những lớp học thô sơ mà “bầm dập” ấy, sau này khi được trao trả, tham gia vào các chương trình học bổ túc, các nữ tù năm xưa học tập tiến bộ rất nhanh. Trong vòng vài tháng, các bà đã có thể thi chuyển lên lớp trên.

Các cựu tù chính trị Côn Đảo bồi hồi trở lại thăm nhà tù xưa. Ảnh: NGUYỄN Á

Các cựu tù chính trị Côn Đảo bồi hồi trở lại thăm nhà tù xưa. Ảnh: NGUYỄN Á

Bà Cẩm nhớ lại, các nữ tù còn dạy cho nhau nữ công gia chánh, may vá, thêu thùa. Vải thêu được giữ trong những chuyến thăm nuôi của người thân khi còn bị giam trong đất liền. Chỉ thêu được rút từ những mảnh vải ấy. Các cô văn công thì dạy các chị em các bài hát, các điệu múa. Khi thì học hát các bài hát mà văn công thường biểu diễn trước khi bị bắt nhốt như “Kết đoàn”, “Bác cùng chúng cháu hành quân”... Cũng có khi lại tập những khúc ca được sáng tác ngay trong ngục tù. “Không cho chúng nó đánh, không cho chúng nó thoát. Tụi bay không có đường ra”, đó là một câu hát được viết lên ngay trong nhà giam mà bà Tư còn ấn tượng cho tới bây giờ.

Sau những giờ học hát, học múa, các nghệ sĩ “tay ngang” biểu diễn ngay trong buồng giam. Hóa trang, phục trang cũng được chuẩn bị khi xin được những viên thuốc có mầu đỏ, mầu đen, nghiền ra với nước, để vẽ môi, đánh má hồng, kẻ lông mày. Các phụ kiện đính trên trang phục diễn thường là những mảnh giấy gói kẹo có mầu xanh, đỏ, vàng, vỏ bao thuốc lá có mầu bạc, mà bọn cai tù vứt xuống đất. Đây đều là những “chiến lợi phẩm” các nữ tù nhặt nhạnh được trong những giờ ra sân tắm nắng. Lên sân khấu, các diễn viên “tay ngang” diễn các nội dung châm biếm, đả kích sự tàn ác của chế độ cũ.

“Rải vôi bột từ trên song sắt xuống, không cho tắm trong 52 ngày…”, đó là những hình phạt cho việc tổ chức sinh hoạt phán kháng lại gông cùm trói buộc thân thể. Thế nhưng, yếu tố để vượt qua những ngày tháng gian khổ trong tù, theo bà Cẩm, chính là nhờ sức mạnh tập thể. Nếu không, bà Cẩm cũng không dám chắc bản thân mình có thể vượt qua những ngày tháng ác liệt ấy không. Các bà, các dì lớn tuổi, có kinh nghiệm, dạy dỗ đàn con, đàn cháu. Các tù nhân nương nhau mà sống, chiến đấu cùng nhau, dần dần tình cảm cũng ấm áp như mẹ con trong gia đình.

Những thầy thuốc góp công thống nhất non sông

Niềm hạnh phúc trong “đại gia đình” ở Côn Đảo còn được vun đắp bởi những y bác sĩ làm việc dưới chế độ lao tù, tận trung với cách mạng, tận tâm với những người chiến sĩ cộng sản. Bà Lê Tú Cẩm chia sẻ, ngày trước ở trong đất liền còn có chế độ thăm nuôi. Mấy bà mẹ vào thăm nuôi lại trở thành giao liên, trao đổi thông tin liên lạc giữa các tù chính trị với những người tổ chức phong trào đòi cải thiện chế độ lao tù ở ngoài. Các bà cũng tiết lộ cho các tù chính trị sắp tới bên ngoài có cuộc đấu tranh gì…

Ra tới Côn Đảo, mọi chế độ thăm nuôi đều chấm dứt. Nhưng may mắn, các y bác sĩ hỗ trợ rất nhiệt tình cho các tù chính trị. Chính họ đã góp công rất lớn cho tiếng nói của những người chiến sĩ giải phóng phải chịu cảnh tù đày được gián tiếp cất lên trong Hội nghị Paris năm 1973. Thời điểm sắp diễn ra hội nghị, có cô y tá bảo các tù chính trị ghi tên những người chưa được trao trả vào miếng vải, rồi may vào áo. Đến khi đi lấy thuốc, các nữ tù giả vờ để quên tấm áo. Sau đó, các cô y tá giúp chuyển ra bên ngoài, để gửi tới tận tay Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam…

Bà Tư may mắn hơn nhiều anh chị em bạn tù là trở về đất liền sớm hơn ngày giải phóng 1 năm. Ngày 5/3/1974, bà được trao trả về sân bay Lộc Ninh (Bình Phước). Sau khi diễn văn nghệ liên hoan mừng ngày Quốc tế Phụ nữ ở Hội trường Lộc Tấn, bà được giao nhiệm vụ về xây dựng căn cứ tại xã Long Tiên (tỉnh Mỹ Tho, nay là tỉnh Tiền Giang). Tại đây, bà cùng với các đồng đội được phân công đào hầm, đưa cán bộ xuống căn cứ bí mật giao lưu, học chính trị. Đồng thời, vận động nhân dân trong khu vực xây dựng cơ sở kháng chiến tại chỗ, làm lực lượng chở che cho cách mạng.

Cho đến trước khi được trao trả vào năm 1973, địch vẫn bắt các tù nhân lăn vân tay, chụp hình. Từ đó, chúng tráo án, quy kết các tù nhân chính trị vào nhóm “gian dâm hiệp đảng” (tức những tội phạm trộm cướp, bán dâm). Rồi chúng trả các tù thường phạm về cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, coi như đã thực hiện cam kết trao trả tù chính trị về với cách mạng. Các y bác sĩ trong nhà tù Côn Đảo biết được những thông tin về Hội nghị Paris, và động thái của chính quyền Sài Gòn nên muốn báo lại cho các tù chính trị. Trong số đó có bác sĩ Nguyễn Minh Triết viết chữ rất đẹp. Ông viết chữ rất nhỏ trên một mảnh giấy. Sau đó, trút hết bột trong viên thuốc con nhộng, rồi nhét mảnh giấy vào trong đó. Nhân lúc phát thuốc, ông ra tín hiệu để các chiến sĩ có thể hay biết và mở ra đọc thông tin. Trong mảnh giấy, ông cho biết, phía Việt Nam Cộng hòa đã chấp nhận trao trả tù nhân cho cách mạng. Chính vì vậy, sắp tới có đợt cho các tù chính trị lăn vân tay, chụp ảnh chân dung để làm hồ sơ trao trả cùng kế hoạch tráo án của chúng.

Các tù chính trị đã mách nhau ngâm bàn tay vào nước, rồi mài ngón tay xuống nền xi-măng. Ngày nào cũng vậy, cứ ăn cơm xong, lại mài cho tới khi những đầu ngón tay trầy xước, rướm máu, để không còn dấu vân tay thì thôi. Thế rồi, chúng bắt các chiến sĩ chụp ảnh để lưu vào hồ sơ. Lúc chụp ảnh, chúng nắm đầu, không cho các chiến sĩ động đậy. Nhưng các chiến sĩ lại nhắm nghiền mắt lại, há miệng to ra, để bức ảnh không thấy rõ khuôn mặt. Song phải đến ngày 5/5/1975 những tù nhân chính trị cuối cùng mới được rời Côn Đảo để trở về đất liền. Từ đó, ngày 5/5 được lấy làm ngày Giải phóng Côn Đảo.

Ý chí thép của nữ cựu tù chính trị Côn Đảo (kỳ 1)

Có thể bạn quan tâm

Cho một quốc gia cất cánh, vươn mình

Nhìn ngược về lịch sử, có lẽ không phải chiếc xương sườn của Adam làm nên một nửa thế giới bởi rõ ràng những người phụ nữ ở bất kỳ đâu trên Trái đất này đều có thể chứng minh rằng, họ không phải và không bao giờ là một nửa lệ thuộc vào giới đàn ông còn lại.

Nhà báo Văn Bắc (ngoài cùng, bên trái) trong một chuyến công tác tại Vương quốc Anh.

Những chuyến đi truyền lửa

Gần 14 năm tháp tùng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong nhiều chuyến công tác, với tôi là một hành trình nghề nghiệp đặc biệt, đầy ắp kỷ niệm.

Tín hiệu vui từ cây đa Hàng Trống

Tín hiệu vui từ cây đa Hàng Trống

Ngày 25/5/1987 là một ngày vui. Từ Thủ đô Hà Nội đến Thành phố Hồ Chí Minh, từ miền bắc lan vào miền nam xôn xao bởi một tín hiệu phát ra từ cây đa hơn 300 năm tuổi ở số 71 Hàng Trống, nằm cạnh Hồ Gươm linh thiêng.

Cán bộ, phóng viên Báo Nhân Dân thăm địa điểm di tích nơi Ban Biên tập Báo làm việc từ tháng 9/1953 đến tháng 7/1954 tại Tuyên Quang.

Về nguồn góp lửa

Về nguồn ôn lại truyền thống, nhưng cũng để tiếp tục đồng hành và gợi mở những bước đi mới cho việc hợp tác phát triển văn hóa, xã hội, kinh tế của đồng bào các dân tộc. Hằng năm, báo Đảng vẫn tổ chức các đoàn về thăm những “địa chỉ đỏ”. Năm nay kỷ niệm 75 năm báo ra số đầu, ý nghĩa này càng được khẳng định.

Cử tri có thể thay đổi nơi bỏ phiếu trên VNeID

Trên VNeID, cử tri có thể dễ dàng xem thông tin cần thiết của người ứng cử để chủ động tìm hiểu, nâng cao nhận thức và trách nhiệm khi tham gia bầu cử; theo dõi nơi bỏ phiếu của mình tại ứng dụng Bầu cử Quốc hội.

Hài hòa lợi ích và trách nhiệm

Tại buổi tiếp xúc cử tri ở Thành phố Hồ Chí Minh ngày 3/3 vừa qua, Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh Trần Lưu Quang cho rằng, việc lập lại trật tự vỉa hè thành phố đã làm từ lâu, như nhiều địa phương khác. Tuy nhiên, Đà Nẵng là địa phương giải quyết tốt nhất vấn đề này.

Cán bộ, chiến sĩ tàu 740 (Hải đoàn 129, Quân chủng Hải quân) được chở tới Nhà giàn DK1/20 để thực hiện bỏ phiếu sớm.

Lá phiếu chủ quyền trên sóng thềm lục địa

Những ngày đất liền vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị cho kỳ bầu cử đại biểu Quốc hội (ĐBQH) khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, thì trên Biển Đông, nhiều khu vực đã hoàn thành việc bỏ phiếu sớm. Năm nay, hành trình bỏ phiếu sớm cũng tiến hành ngay khi kỳ nghỉ Tết Nguyên đán vừa kết thúc.

Viết lại kế hoạch 5 năm

Hai vợ chồng trẻ ngồi lại bên bàn ăn sau khi con nhỏ đã ngủ. Câu chuyện rôm rả thường ngày nhường chỗ cho sự im lặng. Người chồng mở điện thoại xem giá nhà, người vợ nhẩm tính học phí và khoản tiết kiệm.

Xóa bỏ “lệ làng”

Khi những ngày Tết Nguyên đán Bính Ngọ dần trôi qua, các cán bộ, viên chức nhà nước đã bắt đầu trở lại với những công việc thường nhật, cũng là lúc mà nhân dân cả nước bắt đầu một tháng lễ hội, ăn chơi theo đúng như những gì người ta đúc rút về một tháng Giêng xuân sắc và vui vẻ.

Niềm tin ở chợ hoa

Những ngày làm việc cuối cùng của năm ngắn dần, Tết Nguyên đán cận kề. Đường phố vẫn lèn chặt dòng xe hối hả. Có ai đó thở dài vì phải nhích từng chút một khi chờ nhịp đèn giao thông đếm chậm. Những ánh mắt dán vào ánh đèn đỏ giữa ngã tư, mà bỏ quên sắc hoa đã phủ khắp hai bên lề phố.

Luật chơi một chiều

Khách hàng thường được coi là thượng đế, là đối tượng quyết định sự sống còn của doanh nghiệp. Nhưng điều đó có vẻ không đúng hoàn toàn trong thị trường vàng, bạc, đá quý. Ở địa hạt này, cuộc chơi diễn ra theo luật… một chiều, lợi thế hoàn toàn thuộc về một bên.

Những người lính Việt Nam tại Phái bộ gìn giữ hòa bình LHQ ở Nam Sudan gói bánh chưng đón Tết. Ảnh: TIẾN PHÚC

Tết xa nhà của những người lính mũ nồi xanh

Không giống với tiết trời se lạnh, ẩm ướt rất riêng của mùa xuân Việt Nam, mùa khởi đầu năm mới ở châu Phi đến bằng cái nắng chói chang và lớp bụi đỏ đặc trưng của vùng đất xích đạo.

Lãnh đạo tỉnh và Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Trị tặng quà cho đồng bào Rục, xã Kim Phú.

Người Rục ơn Đảng

“Biết làm ăn kinh tế, đời sống bà con đồng bào Rục (dân tộc Chứt) nay đã có nhiều thay đổi. Vừa qua còn có sinh viên người Rục được kết nạp Đảng từ trong trường đại học”, Bí thư Chi bộ bản Mò O Ồ Ồ Cao Xuân Long (xã Kim Phú, tỉnh Quảng Trị) “khoe”.

Một nghị định, hai nhịp vận hành

Nghị định 46/2026/NĐ-CP về an toàn thực phẩm được ban hành trong bối cảnh xã hội đòi hỏi ngày càng cao về chất lượng bữa ăn, sức khỏe cộng đồng và trách nhiệm của doanh nghiệp. Về nguyên tắc, rất khó phản đối một chính sách nhằm bảo vệ con người khỏi thực phẩm bẩn.

Nghệ nhân Nguyễn Đăng Chế giới thiệu với tác giả bài viết bộ sưu tập tranh dân gian Đông Hồ.

Người đảng viên 70 năm tuổi Đảng giữ nghề làng

Đang hướng dẫn chúng tôi tham quan nhà trưng bày, Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Đăng Chế chợt dừng lại trước một bức ảnh. Ông lặng đi, ánh mắt sáng lên. Lâu sau ông thầm thì: “Bức ảnh này chụp ngày tôi nhận Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng.

Thư Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi cụ Hồ Đức Thành (tháng 3/1948). Tư liệu gia đình

Đi đón lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc năm 1939

Ông Hồ Nghị Dân, 85 tuổi, cán bộ hưu trí Bộ Nông nghiệp và Môi trường có chuyển cho tác giả bài viết này một tài liệu được viết năm 1974 của cụ thân sinh ông là cụ Hồ Đức Thành. Trong đó, cụ Thành kể lại nhiệm vụ được giao đi đón lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc năm 1939.

Một số đồng chí trong chi bộ Đảng Cộng sản Việt Nam đầu tiên tại Khu mỏ Mạo Khê. Ảnh tư liệu

Chi bộ Đảng Cộng sản đầu tiên của vùng mỏ

Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời đã tạo điều kiện thúc đẩy phong trào đấu tranh của công nhân vùng mỏ. Hơn 20 ngày sau ngày thành lập Đảng, ngày 23/2/1930, chi bộ đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam ở khu mỏ Quảng Ninh được thành lập.

Giải pháp tình thế

Hai tuần trôi qua kể từ khi quy định cấm xe tải có tổng trọng tải từ 2 tấn trở lên hoạt động vào ban ngày (6 giờ đến 21 giờ) trong đường vành đai 3,5 của Hà Nội có hiệu lực, người dân Thủ đô vui mừng trước những biến chuyển rõ rệt về giao thông.

Chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng thành công Đại hội XIV của Đảng. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Kiên định, đổi mới vì mục tiêu phát triển nhanh và bền vững đất nước

Sau 5 ngày làm việc khẩn trương, nghiêm túc, khoa học, ý thức trách nhiệm cao trước Đảng, Đất nước và Nhân dân, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đã thành công rất tốt đẹp. Đại hội đánh dấu một mốc son mới trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam và lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Lãng phí tài nguyên trên tuyến BRT Hà Nội

Đã 10 năm, tính từ khi tuyến xe bus nhanh (BRT) đầu tiên được triển khai tại Hà Nội, mang theo bao sự kỳ vọng cho một loại hình dịch vụ công cộng được cho là hiện đại lần đầu tiên được áp dụng ở Thủ đô, để rồi chỉ có thể triển khai được tuyến duy nhất trong số 8 tuyến đã được quy hoạch.

AI và khoảng trống của chuẩn mực

Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam được công bố ngày 19/1. Một trong ba giải Tác giả Trẻ được trao cho tác giả Lâu Văn Mua với tập thơ “Nhặt xác em chất chồng bảo tàng”.

Khát vọng phát triển, phồn vinh được nhiều đảng viên gửi gắm đến Đại hội XIV của Đảng.

Xín Mần đón mừng ngày hội lớn

Cùng với cả nước, đông đảo cán bộ, đảng viên và các tầng lớp nhân dân xã vùng biên Xín Mần, tỉnh Tuyên Quang tích cực hưởng ứng, chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đang diễn ra tại Thủ đô Hà Nội.

Vững bước vào kỷ nguyên mới

Hôm nay, ngày 19/1, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam bắt đầu khai mạc. Đây không chỉ là sự kiện chính trị trọng đại nhất của Đảng, mà còn là cột mốc khởi đầu cho kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Trăm triệu trái tim người dân Việt Nam đang hướng về Thủ đô với niềm tin son sắt và kỳ vọng lớn lao.

Không gian sống tạm

Trong một con ngõ nhỏ điển hình của thành phố, chiều rộng chỉ vừa đủ cho hai xe máy tránh nhau. Căn nhà năm tầng nằm im lìm cuối ngõ, tầng một chật kín xe máy.