“Vun gốc” nơi vùng sâu, vùng xa

Từ quan điểm nhất quán của Đảng ta: Cán bộ là gốc của công việc, cán bộ của hệ thống chính trị cơ sở ở vùng sâu, vùng xa, nơi biên giới, hải đảo có thể ví như là những gốc rễ cắm sâu thực tiễn, là điểm tựa của phong trào ở địa phương. Và câu chuyện “vun gốc”, tạo nguồn, sử dụng đãi ngộ cán bộ nơi vùng sâu, vùng xa, nơi địa đầu Tổ quốc, bên cạnh những kết quả đạt được, còn có bao vui buồn, trăn trở…
Thầy Lê Thanh Chiến, giáo viên Trường tiểu học xã Song Tử Tây (Trường Sa, Khánh Hòa) tận tâm với nhiệm vụ “trồng người” nơi đảo xa.
Thầy Lê Thanh Chiến, giáo viên Trường tiểu học xã Song Tử Tây (Trường Sa, Khánh Hòa) tận tâm với nhiệm vụ “trồng người” nơi đảo xa.

Kỳ 1: Vượt khó để làm cán bộ

Công việc của cán bộ nơi đảo xa hay vùng cao biên giới có khác gì với ở đồng bằng, thành thị? Ở những nơi đó, để trở thành những người cán bộ tốt, cần thật nhiều hoài bão, tình yêu công việc và cả tấm lòng thật sự vì nhân dân.

Làm cán bộ bằng tấm lòng vì dân

Trong chuyến công tác tại huyện đảo Trường Sa thuộc tỉnh Khánh Hòa mới đây, chúng tôi thăm hai xã đảo là Song Tử Tây và Sinh Tồn nơi có cư dân sinh sống. Ấn tượng nhất là con số 100% cán bộ công chức xã và thầy giáo các trường mầm non, tiểu học đều xung phong từ đất liền ra đảo phục vụ nhân dân. Trong đó, đồng chí Cao Văn Giáp là Phó Chủ tịch UBND xã Song Tử Tây đã có nhiệm kỳ công tác thứ 2.

Nhiệm kỳ đầu tiên là 2008-2013, anh được bổ nhiệm làm Phó Chủ tịch UBND xã Sinh Tồn. Ấn tượng đọng lại là những ngày tháng hết sức thiếu thốn, vất vả nhưng anh có cơ hội thực hiện lý tưởng của người thanh niên phụng sự Tổ quốc. Nhiệm kỳ này, Cao Văn Giáp đã qua tuổi 40, công việc và gia đình trong đất liền ổn định, thu nhập thuộc hàng khá giả với hai cửa hàng bán thuốc tân dược do người vợ điều hành. Khi biết anh xung phong tiếp tục ra đảo công tác, nhiều người trong gia đình đã ngăn cản bởi hai con còn nhỏ, cha mẹ đã già yếu. Vả lại, anh là người đã có cống hiến, đóng góp với Trường Sa. Qua mấy đêm suy nghĩ, Cao Văn Giáp đã thuyết phục gia đình, rằng mình vẫn còn sức khỏe, kinh nghiệm và hoài bão được cống hiến, xây dựng Trường Sa nhiều hơn nữa. Người thân trong gia đình sau khi đã “thấu tình, đạt lý” cũng đành gạt nước mắt, ủng hộ Giáp. Ân hận lớn nhất của Cao Văn Giáp trong thời gian ở đảo Song Tử Tây là anh đã không thể gặp mặt người cha yêu quý trước khi ông qua đời.

Thầy giáo Lê Thanh Chiến ở Trường tiểu học Song Tử Tây, sinh năm 1985, chưa lập gia đình. Anh xung phong ra công tác tại quần đảo Trường Sa nhiệm kỳ 2024-2028 và khi trở về sẽ là 43 tuổi. Điều lo lắng nhất của cha mẹ Lê Thanh Chiến chính là việc lập gia đình, lấy vợ, sinh con của anh. Song, Lê Thanh Chiến lại nghĩ đến những câu văn đã được đọc: “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận…”. Nghe lời tâm sự này chúng tôi ai cũng bùi ngùi, bởi thanh niên thời nay không còn nhiều người thích đọc “Thép đã tôi thế đấy”. Buổi tối ở đảo xa, nơi có vị trí rất thiêng liêng trong trái tim của Tổ quốc, nước mắt chúng tôi đã rơi. Mấy đêm ở tại đảo Song Tử Tây, chúng tôi rất muốn được chia sẻ thật nhiều với những người ở lại giữ đảo, xây dựng đảo để thấm thêm những lý tưởng, hy sinh và vất vả của họ. Đó hẳn là vì nghĩa lớn. Cũng có người biện minh rằng, việc cán bộ, công chức, thầy giáo xung phong ra công tác ở đảo một phần vì chính sách ưu đãi, thu hút về tiền lương, thu nhập. Thực tế, những người xung phong ra đảo đều độ tuổi sung sức, mới được tuyển dụng trở thành công chức, viên chức. Đồng lương ấy có nhân hai, nhân ba thì cũng chỉ được mươi, mười lăm triệu đồng. Trong trường hợp này, lấy giá trị vật chất để lý giải thì thật là kệch cỡm.

Những cán bộ xã và thầy giáo tôi quen biết trên hai xã đảo ở Trường Sa, ai nấy đều có vẻ trầm buồn. Một người dân kể rằng, họ đã thấy các anh khóc, ở cầu cảng, khi tạm biệt những người ra thăm đảo. Tôi đem chuyện này hỏi, các anh tâm sự rằng, đã có lúc không kiềm chế được cảm xúc chỉ muốn nhảy ngay xuống tàu về đất liền. Nhưng khi nhìn lại gương mặt ngây thơ của những đứa trẻ cần học chữ, hay chạm vào ánh mắt tin tưởng của người dân, nhiệt huyết trong các anh lại tràn đầy. Đợt rồi, tôi quay lại Trường Sa sau 20 năm. Sau câu chuyện với những người giữ đảo, tôi tự tìm ra một “quy luật” tạm gọi là hiệu ứng người quen. Đó là khi đã hết chuyện để kể, vì chỉ có từng đấy người, với câu chuyện dài từ tháng này qua năm khác, hoàn cảnh sẽ khiến con người nảy sinh tâm lý không muốn nói nhiều. Sống ở đảo, nếu không vượt qua được trạng thái tâm lý đó, hẳn là tâm hồn sẽ bị bào mòn như ghềnh đá ngày đêm bị sóng biển dội vào. Tâm hồn cứ chai sạn dần, đến khi thấy “người lạ” là trở nên e ngại hay lo sợ. Đó cũng chính là áp lực đối với mỗi cán bộ, thầy giáo khi xung phong, tình nguyện ra đảo. Phải tìm thấy niềm vui, từng niềm vui nho nhỏ, mới mong giữ cảm xúc cho cuộc sống bình thường mỗi ngày trên đảo.

Cán bộ xã Bạch Đích, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang thường xuyên xuống cơ sở nắm tình hình, vận động người dân.

Cán bộ xã Bạch Đích, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang thường xuyên xuống cơ sở nắm tình hình, vận động người dân.

Cán bộ là “làm dâu trăm họ”

Câu chuyện ở Trường Sa được tôi kể với cán bộ, nhân viên ở UBND xã biên giới Bạch Đích, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang trong chuyến công tác gần đây. Đó là một đêm rất vui. Sau bữa cơm tối mấy anh, chị em trong Đảng ủy, UBND xã quây quần bên hiên nhà công vụ uống nước trà xanh, nói chuyện. Nghe đến đoạn các anh cán bộ ở đảo đã khóc, ở cầu cảng, khi tạm biệt những người ra thăm đảo, có người đã rơm rớm nước mắt. Thật ra cũng nhiều người chung cảnh ngộ, nhưng ở trên đất liền, nhớ nhà quá vẫn có thể về thăm. Chị Hoàng Thị Hiếu là nhân viên tư pháp xã, nhà ở xã Mậu Duệ cách Bạch Đích 50 cây số, được đồng nghiệp gọi vui là “nóc nhà số 1”. Lý do là chị mỗi ngày đều đặn về nhà chăm chồng, chăm con, đoạn đường đi về dài tròn 100 cây số. Thật sự là nể phục! Hỏi chuyện chị sắp xếp công việc thế nào, chị kể: Sáng dậy từ 4 giờ chuẩn bị cơm nước cho chồng con rồi 5 giờ đi làm, do đường quen nên chạy chỉ hai tiếng là tới xã, đúng giờ làm việc. Buổi chiều hết giờ làm việc, lại đi xe máy nhanh chóng trong hai tiếng để về nhà, vẫn kịp giờ cơm tối.

Theo thói quen tư duy thông thường, tôi hỏi Hiếu một câu mà sau này mới biết mình vô tâm: “Tại sao không ở lại để thứ 6 về, thứ 2 đi sớm như mọi người?”. Mắt Hiếu đỏ hoe, chị kể: “Em mới sinh em bé. Hai vợ chồng không biết phải điều chuyển xa như thế, chứ không đã “kế hoạch”. Lúc mới sang đây em bị căng sữa nên bắt buộc phải về, đến khi con cai sữa thì mẹ đã thành nếp rồi, không về nhớ lắm”.

Bí thư Đảng ủy xã Bạch Đích Phạm Xuân Phương ngậm ngùi: “Xã Bạch Đích giáp biên giới, trước đây đời sống người dân nghèo, lạc hậu, thiếu cán bộ nên phải tăng cường từ các địa phương khác và cả từ lực lượng bộ đội biên phòng. Trường hợp nhà ở xa như đồng chí Hiếu cũng có 4 người, nhưng duy nhất Hiếu là nữ. Việc này nói đúng ra cũng không trách cấp trên được bởi anh em lúc đầu cũng có ý tốt đưa đồng chí vào xã biên giới để có thêm phụ cấp. Biết hoàn cảnh như vậy nên mọi người đều thông cảm, giúp đỡ đồng chí Hiếu. Điều đáng khâm phục là đồng chí Hiếu vừa tự khắc phục khó khăn gia đình vừa luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, được đồng nghiệp và nhân dân quý trọng. Qua đó cũng giúp đồng chí Hiếu gắn bó với công việc”.

Đúng là phải có sự gắn bó với công việc nhiều cán bộ cơ sở ở vùng biên như chị Hiếu mới không bỏ nghề. Có hàng trăm lý do nhưng chủ yếu vẫn là đồng lương thấp. Xã Bạch Đích dù là sát biên giới thuộc vùng sâu, vùng xa, nhưng sinh hoạt phí đắt đỏ, với đồng lương dù thêm phụ cấp, nhiều cán bộ, viên chức vẫn chưa thể yên tâm công tác. Chi tiêu trong sinh hoạt phải dè sẻn, chưa ai dám nghĩ đến chuyện mua đất, cất nhà để “hợp lý hóa gia đình”. Thêm vào đó công việc ở một xã vùng sâu, vùng xa giáp biên giới có nhiều khó khăn và phức tạp.

Mấy năm gần đây, huyện Yên Minh có chủ trương số hóa thủ tục hành chính, nhưng thực tế người ở địa phương chưa tiếp cận được với những tiện ích. Đơn cử như chuyện đóng tiền lệ phí qua tài khoản kho bạc, phần lớn người dân đều không thể thực hiện. Vậy là phải nhờ cán bộ, thu người này 2 nghìn đồng, người kia 5 nghìn đồng rồi chuyển khoản giúp. Người dân càng tin tưởng, cần hỗ trợ, cán bộ càng bận rộn, việc chồng thêm việc. Có hàng trăm thứ việc kể ra nghe lặt vặt như vậy, nên cần lắm tấm lòng yêu nghề và vì nhân dân phục vụ, hơn là kỹ năng hay trình độ.

Ví công chức ở xã biên giới, hải đảo như là “nghề làm dâu trăm họ” thật chẳng quá chút nào!

Chỉ nói chuyện ngôn ngữ giao tiếp với nhân dân, tại địa phương đã có 12 nhóm dân tộc. Không phải người dân nào cũng nói được tiếng phổ thông nên cán bộ giao tiếp với nhân dân luôn có rào cản là ngôn ngữ. Đường đi ở nhiều xóm, cụm không thuận tiện, nhiều khi cán bộ đến thăm dân đã khó, mà phải tìm người phiên dịch cũng mất nhiều thời gian và khó hơn nhiều.

(Còn nữa)

Có thể bạn quan tâm

Vẻ vang sứ mệnh phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân

Cách đây 75 năm, Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ II (họp từ ngày 11 đến 19/2/1951 tại xã Kim Bình, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang) đã ra Nghị quyết về “xuất bản tờ báo lấy tên là Nhân Dân, cơ quan Trung ương của Đảng”.

Cho một quốc gia cất cánh, vươn mình

Nhìn ngược về lịch sử, có lẽ không phải chiếc xương sườn của Adam làm nên một nửa thế giới bởi rõ ràng những người phụ nữ ở bất kỳ đâu trên Trái đất này đều có thể chứng minh rằng, họ không phải và không bao giờ là một nửa lệ thuộc vào giới đàn ông còn lại.

Nhà báo Văn Bắc (ngoài cùng, bên trái) trong một chuyến công tác tại Vương quốc Anh.

Những chuyến đi truyền lửa

Gần 14 năm tháp tùng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong nhiều chuyến công tác, với tôi là một hành trình nghề nghiệp đặc biệt, đầy ắp kỷ niệm.

Tín hiệu vui từ cây đa Hàng Trống

Tín hiệu vui từ cây đa Hàng Trống

Ngày 25/5/1987 là một ngày vui. Từ Thủ đô Hà Nội đến Thành phố Hồ Chí Minh, từ miền bắc lan vào miền nam xôn xao bởi một tín hiệu phát ra từ cây đa hơn 300 năm tuổi ở số 71 Hàng Trống, nằm cạnh Hồ Gươm linh thiêng.

Cán bộ, phóng viên Báo Nhân Dân thăm địa điểm di tích nơi Ban Biên tập Báo làm việc từ tháng 9/1953 đến tháng 7/1954 tại Tuyên Quang.

Về nguồn góp lửa

Về nguồn ôn lại truyền thống, nhưng cũng để tiếp tục đồng hành và gợi mở những bước đi mới cho việc hợp tác phát triển văn hóa, xã hội, kinh tế của đồng bào các dân tộc. Hằng năm, báo Đảng vẫn tổ chức các đoàn về thăm những “địa chỉ đỏ”. Năm nay kỷ niệm 75 năm báo ra số đầu, ý nghĩa này càng được khẳng định.

Cử tri có thể thay đổi nơi bỏ phiếu trên VNeID

Trên VNeID, cử tri có thể dễ dàng xem thông tin cần thiết của người ứng cử để chủ động tìm hiểu, nâng cao nhận thức và trách nhiệm khi tham gia bầu cử; theo dõi nơi bỏ phiếu của mình tại ứng dụng Bầu cử Quốc hội.

Hài hòa lợi ích và trách nhiệm

Tại buổi tiếp xúc cử tri ở Thành phố Hồ Chí Minh ngày 3/3 vừa qua, Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh Trần Lưu Quang cho rằng, việc lập lại trật tự vỉa hè thành phố đã làm từ lâu, như nhiều địa phương khác. Tuy nhiên, Đà Nẵng là địa phương giải quyết tốt nhất vấn đề này.

Cán bộ, chiến sĩ tàu 740 (Hải đoàn 129, Quân chủng Hải quân) được chở tới Nhà giàn DK1/20 để thực hiện bỏ phiếu sớm.

Lá phiếu chủ quyền trên sóng thềm lục địa

Những ngày đất liền vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị cho kỳ bầu cử đại biểu Quốc hội (ĐBQH) khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, thì trên Biển Đông, nhiều khu vực đã hoàn thành việc bỏ phiếu sớm. Năm nay, hành trình bỏ phiếu sớm cũng tiến hành ngay khi kỳ nghỉ Tết Nguyên đán vừa kết thúc.

Viết lại kế hoạch 5 năm

Hai vợ chồng trẻ ngồi lại bên bàn ăn sau khi con nhỏ đã ngủ. Câu chuyện rôm rả thường ngày nhường chỗ cho sự im lặng. Người chồng mở điện thoại xem giá nhà, người vợ nhẩm tính học phí và khoản tiết kiệm.

Xóa bỏ “lệ làng”

Khi những ngày Tết Nguyên đán Bính Ngọ dần trôi qua, các cán bộ, viên chức nhà nước đã bắt đầu trở lại với những công việc thường nhật, cũng là lúc mà nhân dân cả nước bắt đầu một tháng lễ hội, ăn chơi theo đúng như những gì người ta đúc rút về một tháng Giêng xuân sắc và vui vẻ.

Niềm tin ở chợ hoa

Những ngày làm việc cuối cùng của năm ngắn dần, Tết Nguyên đán cận kề. Đường phố vẫn lèn chặt dòng xe hối hả. Có ai đó thở dài vì phải nhích từng chút một khi chờ nhịp đèn giao thông đếm chậm. Những ánh mắt dán vào ánh đèn đỏ giữa ngã tư, mà bỏ quên sắc hoa đã phủ khắp hai bên lề phố.

Luật chơi một chiều

Khách hàng thường được coi là thượng đế, là đối tượng quyết định sự sống còn của doanh nghiệp. Nhưng điều đó có vẻ không đúng hoàn toàn trong thị trường vàng, bạc, đá quý. Ở địa hạt này, cuộc chơi diễn ra theo luật… một chiều, lợi thế hoàn toàn thuộc về một bên.

Những người lính Việt Nam tại Phái bộ gìn giữ hòa bình LHQ ở Nam Sudan gói bánh chưng đón Tết. Ảnh: TIẾN PHÚC

Tết xa nhà của những người lính mũ nồi xanh

Không giống với tiết trời se lạnh, ẩm ướt rất riêng của mùa xuân Việt Nam, mùa khởi đầu năm mới ở châu Phi đến bằng cái nắng chói chang và lớp bụi đỏ đặc trưng của vùng đất xích đạo.

Lãnh đạo tỉnh và Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Trị tặng quà cho đồng bào Rục, xã Kim Phú.

Người Rục ơn Đảng

“Biết làm ăn kinh tế, đời sống bà con đồng bào Rục (dân tộc Chứt) nay đã có nhiều thay đổi. Vừa qua còn có sinh viên người Rục được kết nạp Đảng từ trong trường đại học”, Bí thư Chi bộ bản Mò O Ồ Ồ Cao Xuân Long (xã Kim Phú, tỉnh Quảng Trị) “khoe”.

Một nghị định, hai nhịp vận hành

Nghị định 46/2026/NĐ-CP về an toàn thực phẩm được ban hành trong bối cảnh xã hội đòi hỏi ngày càng cao về chất lượng bữa ăn, sức khỏe cộng đồng và trách nhiệm của doanh nghiệp. Về nguyên tắc, rất khó phản đối một chính sách nhằm bảo vệ con người khỏi thực phẩm bẩn.

Nghệ nhân Nguyễn Đăng Chế giới thiệu với tác giả bài viết bộ sưu tập tranh dân gian Đông Hồ.

Người đảng viên 70 năm tuổi Đảng giữ nghề làng

Đang hướng dẫn chúng tôi tham quan nhà trưng bày, Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Đăng Chế chợt dừng lại trước một bức ảnh. Ông lặng đi, ánh mắt sáng lên. Lâu sau ông thầm thì: “Bức ảnh này chụp ngày tôi nhận Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng.

Thư Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi cụ Hồ Đức Thành (tháng 3/1948). Tư liệu gia đình

Đi đón lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc năm 1939

Ông Hồ Nghị Dân, 85 tuổi, cán bộ hưu trí Bộ Nông nghiệp và Môi trường có chuyển cho tác giả bài viết này một tài liệu được viết năm 1974 của cụ thân sinh ông là cụ Hồ Đức Thành. Trong đó, cụ Thành kể lại nhiệm vụ được giao đi đón lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc năm 1939.

Một số đồng chí trong chi bộ Đảng Cộng sản Việt Nam đầu tiên tại Khu mỏ Mạo Khê. Ảnh tư liệu

Chi bộ Đảng Cộng sản đầu tiên của vùng mỏ

Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời đã tạo điều kiện thúc đẩy phong trào đấu tranh của công nhân vùng mỏ. Hơn 20 ngày sau ngày thành lập Đảng, ngày 23/2/1930, chi bộ đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam ở khu mỏ Quảng Ninh được thành lập.

Giải pháp tình thế

Hai tuần trôi qua kể từ khi quy định cấm xe tải có tổng trọng tải từ 2 tấn trở lên hoạt động vào ban ngày (6 giờ đến 21 giờ) trong đường vành đai 3,5 của Hà Nội có hiệu lực, người dân Thủ đô vui mừng trước những biến chuyển rõ rệt về giao thông.

Chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng thành công Đại hội XIV của Đảng. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Kiên định, đổi mới vì mục tiêu phát triển nhanh và bền vững đất nước

Sau 5 ngày làm việc khẩn trương, nghiêm túc, khoa học, ý thức trách nhiệm cao trước Đảng, Đất nước và Nhân dân, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đã thành công rất tốt đẹp. Đại hội đánh dấu một mốc son mới trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam và lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Lãng phí tài nguyên trên tuyến BRT Hà Nội

Đã 10 năm, tính từ khi tuyến xe bus nhanh (BRT) đầu tiên được triển khai tại Hà Nội, mang theo bao sự kỳ vọng cho một loại hình dịch vụ công cộng được cho là hiện đại lần đầu tiên được áp dụng ở Thủ đô, để rồi chỉ có thể triển khai được tuyến duy nhất trong số 8 tuyến đã được quy hoạch.

AI và khoảng trống của chuẩn mực

Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam được công bố ngày 19/1. Một trong ba giải Tác giả Trẻ được trao cho tác giả Lâu Văn Mua với tập thơ “Nhặt xác em chất chồng bảo tàng”.

Khát vọng phát triển, phồn vinh được nhiều đảng viên gửi gắm đến Đại hội XIV của Đảng.

Xín Mần đón mừng ngày hội lớn

Cùng với cả nước, đông đảo cán bộ, đảng viên và các tầng lớp nhân dân xã vùng biên Xín Mần, tỉnh Tuyên Quang tích cực hưởng ứng, chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đang diễn ra tại Thủ đô Hà Nội.

Vững bước vào kỷ nguyên mới

Hôm nay, ngày 19/1, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam bắt đầu khai mạc. Đây không chỉ là sự kiện chính trị trọng đại nhất của Đảng, mà còn là cột mốc khởi đầu cho kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Trăm triệu trái tim người dân Việt Nam đang hướng về Thủ đô với niềm tin son sắt và kỳ vọng lớn lao.