“Vun gốc” nơi vùng sâu, vùng xa

Từ quan điểm nhất quán của Đảng ta: Cán bộ là gốc của công việc, cán bộ của hệ thống chính trị cơ sở ở vùng sâu, vùng xa, nơi biên giới, hải đảo có thể ví như là những gốc rễ cắm sâu thực tiễn, là điểm tựa của phong trào ở địa phương. Và câu chuyện “vun gốc”, tạo nguồn, sử dụng đãi ngộ cán bộ nơi vùng sâu, vùng xa, nơi địa đầu Tổ quốc, bên cạnh những kết quả đạt được, còn có bao vui buồn, trăn trở…
Thầy Lê Thanh Chiến, giáo viên Trường tiểu học xã Song Tử Tây (Trường Sa, Khánh Hòa) tận tâm với nhiệm vụ “trồng người” nơi đảo xa.
Thầy Lê Thanh Chiến, giáo viên Trường tiểu học xã Song Tử Tây (Trường Sa, Khánh Hòa) tận tâm với nhiệm vụ “trồng người” nơi đảo xa.

Kỳ 1: Vượt khó để làm cán bộ

Công việc của cán bộ nơi đảo xa hay vùng cao biên giới có khác gì với ở đồng bằng, thành thị? Ở những nơi đó, để trở thành những người cán bộ tốt, cần thật nhiều hoài bão, tình yêu công việc và cả tấm lòng thật sự vì nhân dân.

Làm cán bộ bằng tấm lòng vì dân

Trong chuyến công tác tại huyện đảo Trường Sa thuộc tỉnh Khánh Hòa mới đây, chúng tôi thăm hai xã đảo là Song Tử Tây và Sinh Tồn nơi có cư dân sinh sống. Ấn tượng nhất là con số 100% cán bộ công chức xã và thầy giáo các trường mầm non, tiểu học đều xung phong từ đất liền ra đảo phục vụ nhân dân. Trong đó, đồng chí Cao Văn Giáp là Phó Chủ tịch UBND xã Song Tử Tây đã có nhiệm kỳ công tác thứ 2.

Nhiệm kỳ đầu tiên là 2008-2013, anh được bổ nhiệm làm Phó Chủ tịch UBND xã Sinh Tồn. Ấn tượng đọng lại là những ngày tháng hết sức thiếu thốn, vất vả nhưng anh có cơ hội thực hiện lý tưởng của người thanh niên phụng sự Tổ quốc. Nhiệm kỳ này, Cao Văn Giáp đã qua tuổi 40, công việc và gia đình trong đất liền ổn định, thu nhập thuộc hàng khá giả với hai cửa hàng bán thuốc tân dược do người vợ điều hành. Khi biết anh xung phong tiếp tục ra đảo công tác, nhiều người trong gia đình đã ngăn cản bởi hai con còn nhỏ, cha mẹ đã già yếu. Vả lại, anh là người đã có cống hiến, đóng góp với Trường Sa. Qua mấy đêm suy nghĩ, Cao Văn Giáp đã thuyết phục gia đình, rằng mình vẫn còn sức khỏe, kinh nghiệm và hoài bão được cống hiến, xây dựng Trường Sa nhiều hơn nữa. Người thân trong gia đình sau khi đã “thấu tình, đạt lý” cũng đành gạt nước mắt, ủng hộ Giáp. Ân hận lớn nhất của Cao Văn Giáp trong thời gian ở đảo Song Tử Tây là anh đã không thể gặp mặt người cha yêu quý trước khi ông qua đời.

Thầy giáo Lê Thanh Chiến ở Trường tiểu học Song Tử Tây, sinh năm 1985, chưa lập gia đình. Anh xung phong ra công tác tại quần đảo Trường Sa nhiệm kỳ 2024-2028 và khi trở về sẽ là 43 tuổi. Điều lo lắng nhất của cha mẹ Lê Thanh Chiến chính là việc lập gia đình, lấy vợ, sinh con của anh. Song, Lê Thanh Chiến lại nghĩ đến những câu văn đã được đọc: “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận…”. Nghe lời tâm sự này chúng tôi ai cũng bùi ngùi, bởi thanh niên thời nay không còn nhiều người thích đọc “Thép đã tôi thế đấy”. Buổi tối ở đảo xa, nơi có vị trí rất thiêng liêng trong trái tim của Tổ quốc, nước mắt chúng tôi đã rơi. Mấy đêm ở tại đảo Song Tử Tây, chúng tôi rất muốn được chia sẻ thật nhiều với những người ở lại giữ đảo, xây dựng đảo để thấm thêm những lý tưởng, hy sinh và vất vả của họ. Đó hẳn là vì nghĩa lớn. Cũng có người biện minh rằng, việc cán bộ, công chức, thầy giáo xung phong ra công tác ở đảo một phần vì chính sách ưu đãi, thu hút về tiền lương, thu nhập. Thực tế, những người xung phong ra đảo đều độ tuổi sung sức, mới được tuyển dụng trở thành công chức, viên chức. Đồng lương ấy có nhân hai, nhân ba thì cũng chỉ được mươi, mười lăm triệu đồng. Trong trường hợp này, lấy giá trị vật chất để lý giải thì thật là kệch cỡm.

Những cán bộ xã và thầy giáo tôi quen biết trên hai xã đảo ở Trường Sa, ai nấy đều có vẻ trầm buồn. Một người dân kể rằng, họ đã thấy các anh khóc, ở cầu cảng, khi tạm biệt những người ra thăm đảo. Tôi đem chuyện này hỏi, các anh tâm sự rằng, đã có lúc không kiềm chế được cảm xúc chỉ muốn nhảy ngay xuống tàu về đất liền. Nhưng khi nhìn lại gương mặt ngây thơ của những đứa trẻ cần học chữ, hay chạm vào ánh mắt tin tưởng của người dân, nhiệt huyết trong các anh lại tràn đầy. Đợt rồi, tôi quay lại Trường Sa sau 20 năm. Sau câu chuyện với những người giữ đảo, tôi tự tìm ra một “quy luật” tạm gọi là hiệu ứng người quen. Đó là khi đã hết chuyện để kể, vì chỉ có từng đấy người, với câu chuyện dài từ tháng này qua năm khác, hoàn cảnh sẽ khiến con người nảy sinh tâm lý không muốn nói nhiều. Sống ở đảo, nếu không vượt qua được trạng thái tâm lý đó, hẳn là tâm hồn sẽ bị bào mòn như ghềnh đá ngày đêm bị sóng biển dội vào. Tâm hồn cứ chai sạn dần, đến khi thấy “người lạ” là trở nên e ngại hay lo sợ. Đó cũng chính là áp lực đối với mỗi cán bộ, thầy giáo khi xung phong, tình nguyện ra đảo. Phải tìm thấy niềm vui, từng niềm vui nho nhỏ, mới mong giữ cảm xúc cho cuộc sống bình thường mỗi ngày trên đảo.

Cán bộ xã Bạch Đích, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang thường xuyên xuống cơ sở nắm tình hình, vận động người dân.

Cán bộ xã Bạch Đích, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang thường xuyên xuống cơ sở nắm tình hình, vận động người dân.

Cán bộ là “làm dâu trăm họ”

Câu chuyện ở Trường Sa được tôi kể với cán bộ, nhân viên ở UBND xã biên giới Bạch Đích, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang trong chuyến công tác gần đây. Đó là một đêm rất vui. Sau bữa cơm tối mấy anh, chị em trong Đảng ủy, UBND xã quây quần bên hiên nhà công vụ uống nước trà xanh, nói chuyện. Nghe đến đoạn các anh cán bộ ở đảo đã khóc, ở cầu cảng, khi tạm biệt những người ra thăm đảo, có người đã rơm rớm nước mắt. Thật ra cũng nhiều người chung cảnh ngộ, nhưng ở trên đất liền, nhớ nhà quá vẫn có thể về thăm. Chị Hoàng Thị Hiếu là nhân viên tư pháp xã, nhà ở xã Mậu Duệ cách Bạch Đích 50 cây số, được đồng nghiệp gọi vui là “nóc nhà số 1”. Lý do là chị mỗi ngày đều đặn về nhà chăm chồng, chăm con, đoạn đường đi về dài tròn 100 cây số. Thật sự là nể phục! Hỏi chuyện chị sắp xếp công việc thế nào, chị kể: Sáng dậy từ 4 giờ chuẩn bị cơm nước cho chồng con rồi 5 giờ đi làm, do đường quen nên chạy chỉ hai tiếng là tới xã, đúng giờ làm việc. Buổi chiều hết giờ làm việc, lại đi xe máy nhanh chóng trong hai tiếng để về nhà, vẫn kịp giờ cơm tối.

Theo thói quen tư duy thông thường, tôi hỏi Hiếu một câu mà sau này mới biết mình vô tâm: “Tại sao không ở lại để thứ 6 về, thứ 2 đi sớm như mọi người?”. Mắt Hiếu đỏ hoe, chị kể: “Em mới sinh em bé. Hai vợ chồng không biết phải điều chuyển xa như thế, chứ không đã “kế hoạch”. Lúc mới sang đây em bị căng sữa nên bắt buộc phải về, đến khi con cai sữa thì mẹ đã thành nếp rồi, không về nhớ lắm”.

Bí thư Đảng ủy xã Bạch Đích Phạm Xuân Phương ngậm ngùi: “Xã Bạch Đích giáp biên giới, trước đây đời sống người dân nghèo, lạc hậu, thiếu cán bộ nên phải tăng cường từ các địa phương khác và cả từ lực lượng bộ đội biên phòng. Trường hợp nhà ở xa như đồng chí Hiếu cũng có 4 người, nhưng duy nhất Hiếu là nữ. Việc này nói đúng ra cũng không trách cấp trên được bởi anh em lúc đầu cũng có ý tốt đưa đồng chí vào xã biên giới để có thêm phụ cấp. Biết hoàn cảnh như vậy nên mọi người đều thông cảm, giúp đỡ đồng chí Hiếu. Điều đáng khâm phục là đồng chí Hiếu vừa tự khắc phục khó khăn gia đình vừa luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, được đồng nghiệp và nhân dân quý trọng. Qua đó cũng giúp đồng chí Hiếu gắn bó với công việc”.

Đúng là phải có sự gắn bó với công việc nhiều cán bộ cơ sở ở vùng biên như chị Hiếu mới không bỏ nghề. Có hàng trăm lý do nhưng chủ yếu vẫn là đồng lương thấp. Xã Bạch Đích dù là sát biên giới thuộc vùng sâu, vùng xa, nhưng sinh hoạt phí đắt đỏ, với đồng lương dù thêm phụ cấp, nhiều cán bộ, viên chức vẫn chưa thể yên tâm công tác. Chi tiêu trong sinh hoạt phải dè sẻn, chưa ai dám nghĩ đến chuyện mua đất, cất nhà để “hợp lý hóa gia đình”. Thêm vào đó công việc ở một xã vùng sâu, vùng xa giáp biên giới có nhiều khó khăn và phức tạp.

Mấy năm gần đây, huyện Yên Minh có chủ trương số hóa thủ tục hành chính, nhưng thực tế người ở địa phương chưa tiếp cận được với những tiện ích. Đơn cử như chuyện đóng tiền lệ phí qua tài khoản kho bạc, phần lớn người dân đều không thể thực hiện. Vậy là phải nhờ cán bộ, thu người này 2 nghìn đồng, người kia 5 nghìn đồng rồi chuyển khoản giúp. Người dân càng tin tưởng, cần hỗ trợ, cán bộ càng bận rộn, việc chồng thêm việc. Có hàng trăm thứ việc kể ra nghe lặt vặt như vậy, nên cần lắm tấm lòng yêu nghề và vì nhân dân phục vụ, hơn là kỹ năng hay trình độ.

Ví công chức ở xã biên giới, hải đảo như là “nghề làm dâu trăm họ” thật chẳng quá chút nào!

Chỉ nói chuyện ngôn ngữ giao tiếp với nhân dân, tại địa phương đã có 12 nhóm dân tộc. Không phải người dân nào cũng nói được tiếng phổ thông nên cán bộ giao tiếp với nhân dân luôn có rào cản là ngôn ngữ. Đường đi ở nhiều xóm, cụm không thuận tiện, nhiều khi cán bộ đến thăm dân đã khó, mà phải tìm người phiên dịch cũng mất nhiều thời gian và khó hơn nhiều.

(Còn nữa)

Có thể bạn quan tâm

Khoảng lặng giữa cuộc tăng tốc

Sáng nay tôi nhận hộ một món đồ do vợ đặt trên mạng. Người giao hàng lại là một cậu bạn thời đại học. Tuy nhiều năm rồi không gặp, nhưng tôi vẫn nghe ai đó nói cậu ấy đang làm ở một cơ quan báo chí lớn. Trước cái nắm tay chần chừ trên gói hàng, cậu bạn chỉ cười khẽ: Cơ quan tớ bị giải thể rồi.

Các đồng chí lãnh đạo và đại biểu tham dự tọa đàm cùng trải nghiệm quy trình in sáp tờ báo Việt Nam Độc lập.

Tôn vinh di sản báo chí trong thời đại số

Việc gắn di sản báo chí với phát triển du lịch lịch sử sẽ biến những giá trị tinh thần nơi cội nguồn cách mạng thành nguồn lực kinh tế - xã hội địa phương. Bước qua cột mốc thế kỷ, việc giữ vẹn nguyên giá trị cốt lõi và lòng tin của nhân dân chính là điểm tựa vững chắc nhất để báo chí cách mạng Việt Nam vững vàng dấn thân, đồng hành cùng đất nước tiến vào kỷ nguyên mới.

Cái bẫy và khoảng trống của sự quan tâm

Thím tôi đã hơn 70 tuổi, sống ở thôn quê. Mấy năm trước, thím thấy bà con trong xóm kháo nhau có công ty đưa xe tải về tặng quà tri ân ở trường tiểu học trong xã. Đã nghe cảnh báo chuyện bị lừa mua hàng “rởm” giá cao, thím tôi cẩn thận để hết tiền ở nhà. Thím bảo: Chỉ đến nhận quà rồi về, mất tiền sao được!

Ủy ban Kiểm tra Trung ương vận hành Trung tâm Điều hành giám sát, kiểm tra trên môi trường số. Ảnh: MINH NGỌC

Xây dựng dữ liệu trở thành nguồn lực chiến lược của ngành Kiểm tra Đảng

Quan điểm chỉ đạo mới về đổi mới, nâng cao hiệu lực công tác kiểm tra, giám sát được Trung ương xác định tại Nghị quyết số 05-NQ/TW đặt ra những yêu cầu mang tính đột phá, cốt lõi, nền tảng cho tư duy và hành động, đáp ứng nhiệm vụ xây dựng Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh; nâng cao năng lực quản trị quốc gia.

Một cuộc gặp gỡ theo mô hình “Buổi sáng với nhân dân” tại xã Nha Bích. Ảnh: NVCC

Nhìn lại để tháo gỡ vướng mắc ở cơ sở

Xuyên suốt một năm qua, đóng góp cho sự thành công của mô hình chính quyền địa phương 2 cấp chính là sự trưởng thành năng lực cơ sở cấp xã, phường. Tuy nhiên, khối lượng công việc khổng lồ sau sáp nhập cũng khiến địa phương đối mặt với áp lực lớn.

Đại tá Nguyễn Hồng Vĩnh, giảng viên Khoa Công tác Đảng, công tác chính trị (đứng giữa) triển khai triết lý giáo dục đào tạo mới của Học viện.

Trải nghiệm triết lý giáo dục mới tại Học viện Chính trị

Là trung tâm đào tạo cán bộ chính trị cấp trung, sư đoàn, cán bộ cấp chiến thuật, chiến dịch trong quân đội, năm học vừa qua, Học viện Chính trị (Bộ Quốc phòng) đã cho ra mắt triết lý giáo dục mới nhằm nâng cao chất lượng giáo dục, đào tạo. Hệ quả, phương pháp dạy và học của Học viện cũng không ngừng được đổi mới, đặt người học vào vai trò chủ thể, trung tâm.

Đại học “mất giá”

Tôi còn nhớ như in một ngày hè của hơn 20 năm trước. Sau buổi thi đại học cuối cùng, mặt trời đỏ lửa, nhưng lòng tôi phơi phới. Dù chưa biết kết quả, việc làm tốt bài thi cho tôi niềm tin rằng mình sẽ “vượt vũ môn”. Áp lực đỗ đại học khi ấy đúng là tảng đá lớn đè lên tôi, lên cả cha mẹ và gia đình của một thế hệ tôi.

 Ra mắt tủ sách "Vinh quang Hồ Chí Minh"

Ra mắt tủ sách "Vinh quang Hồ Chí Minh"

NXB Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh vừa giới thiệu tủ sách “Vinh quang Hồ Chí Minh”, tập hợp những bài báo, bài trả lời phỏng vấn, thư, thơ… - di sản quý giá mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã để lại cho dân tộc Việt Nam.

Người kể chuyện và sự thật

Tiếng người nói mỗi lúc một to, rồi thêm cả tiếng vỡ của một đồ vật gì đó bằng thủy tinh. Cánh cửa một căn hộ chung cư cao cấp bật mở. Người phụ nữ chạy ra ngoài, loạng choạng rồi ngã xuống hành lang. Ít phút sau, mọi thứ yên ắng trở lại.

Nguyễn Ái Quốc tại Đại hội Tours của Đảng Xã hội Pháp tháng 12/1920. Ảnh tư liệu

Tấm gương không ngừng sáng tạo và khơi nguồn sáng tạo

Tròn 115 năm trước, quyết định đi tìm đường cứu nước thể hiện rõ tư duy độc lập, sáng tạo của Nguyễn Tất Thành. Đây cũng là quyết định khởi nguồn cho thắng lợi của cuộc cách mạng giải phóng dân tộc Việt Nam. Hình ảnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh là biểu tượng, là nguồn cảm hứng cổ vũ cho độc lập, tự do của các dân tộc. Cuộc đời của Người là hành trình không mệt mỏi sáng tạo không ngừng.

Dạy dỗ và rèn giũa

Ở thời điểm hiện tại, trẻ em có lẽ là nhóm được xã hội dành nhiều sự quan tâm hơn bất kỳ giai đoạn nào trước đây. Nếu như một thời, quan niệm “yêu cho roi cho vọt” từng được xem là cách rèn người trong hoàn cảnh thiếu thốn, thì ngày nay, việc nuôi dưỡng và bảo vệ trẻ em được nhìn nhận toàn diện hơn.

Thủ đô mất điện

Thủ đô mất điện

Trong mấy ngày “nắng như đổ lửa”, sức chịu đựng của một bộ phận người dân Hà Nội còn bị thử thách thêm bởi tình trạng mất điện, hoặc điện chập chờn tại nhiều khu vực. 

Lựa chọn một chiều

Ngày 1/6 tới là thời điểm ấn định cho việc thay thế xăng A92 và A95 (xăng khoáng, xăng không chì) bằng xăng sinh học E10 (hàm lượng ethanol = 10% so với xăng cũ). Càng thấy nhiều ý kiến liên quan tới việc làm sao sử dụng loại xăng này cho an toàn, hiệu quả.

Nhiều tuyến đường huyết mạch của Thủ đô đang dần lộ diện. Ảnh: KM

Liều thuốc cho trái tim cả nước

Trong mỗi cơ thể người, trái tim và khối óc là hai bộ phận quan trọng nhất nhằm duy trì sự sống. Đối với một quốc gia, những chủ trương lớn được sinh ra từ khối óc của những người đại diện cho nhân dân, được nhân dân tin tưởng lựa chọn. Và trái tim, nhất là với mỗi người dân Việt Nam, luôn luôn là Thủ đô Hà Nội.

Bản quyền chiếm chỗ trước

“Tôi đã quá quen với việc bị ăn cắp chất xám”, câu nói chua xót của một nhạc sĩ trong nước hé lộ mảng màu tối ở môi trường được coi là văn hóa. Người ta “ăn cắp” sau lưng tác giả và không chỉ dừng lại ở đó. Hàng loạt nghệ sĩ bị cảnh báo vi phạm bản quyền chính tác phẩm của mình trên các nền tảng số phổ biến như YouTube.

Họa sĩ Phạm Thị Hường trong lần hóa trang hình tượng Bác Hồ cho diễn viên NSƯT Minh Hải.

Cô gái hóa trang hình tượng Bác Hồ

Tôi biết Phạm Thị Hường là khi cô đứng lên xin hát một bài quan họ. Và Hường đã hát dân ca miền Kinh Bắc trong tiếng đệm của đàn ghita và kèn saxophone. Giọng quan họ rất “mầu” của cô hóa ra lại rất hợp với thứ nhạc cụ ngỡ chỉ dành cho những ca khúc tân nhạc hoặc bài hát nước ngoài.

Bác Hồ và Anh hùng Nguyễn Thị Kim Huế. Ảnh tư liệu

Về bức ảnh Bác Hồ tặng hoa nữ thanh niên xung phong

Đây là đoạn đời rất đáng nhớ của tôi, trong đó có những kỷ niệm không quên với những đồng đội như liệt sĩ Trần Đức Hè, Anh hùng Nguyễn Thị Kim Huế và Anh hùng Võ Xuân Khuể, người lái ca-nô kéo phà trên sông Gianh mà hàng triệu khán giả vừa có dịp gặp lại qua chương trình “Bản hùng ca trên sông” do VTV1 phát ngày 18/4/2026.

Tôn vinh các điển hình học tập, làm theo Bác

Tôn vinh các điển hình học tập, làm theo Bác

Ngày 17/5, Liên đoàn Lao động TP Hà Nội tổ chức hội nghị biểu dương, tôn vinh 10 tập thể, 20 cá nhân tiêu biểu trong học tập và làm theo Bác giai đoạn 2023-2025; đồng thời tuyên dương 100 công nhân giỏi Thủ đô năm 2026.

Bác Hồ phát kẹo cho các cháu trong Báo Nhân Dân (1957).

Bác Hồ về thăm Báo Nhân Dân

Nhân kỷ niệm Ngày sinh thứ 136 của Bác Hồ kính yêu (19/5/1890 - 19/5/2026) và cũng là 70 năm Bác đến thăm Báo Nhân Dân, tôi viết bài báo này để nhớ lại tình cảm một thời Bác dành cho báo Đảng.

Thượng tướng Khamliang Outhakaysone - Bộ trưởng Quốc phòng Lào chụp ảnh lưu niệm cùng Trung tá Nguyễn Cao Phong và các bộ đội tình nguyện tại Lào. Ảnh: NVCC

Vững lời nguyện giúp bạn là giúp mình

Trong thư gửi các đơn vị bộ đội tác chiến ở Thượng Lào năm 1953, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn: “Giúp nhân dân bạn là tự giúp mình”. Không chỉ là mệnh lệnh chạm đến trái tim, đó còn là kim chỉ nam giúp mỗi bước chân của người bộ đội tình nguyện như Trung tá Nguyễn Cao Phong thêm vững vàng trên đất bạn.

Cuộc chiến với "giấy phép con"

Trong bộ vest lịch lãm, vị giám đốc một doanh nghiệp tư nhân ở Hải Phòng chậm rãi bước đến cầm micro. Trong không gian một buổi tọa đàm về cải cách thủ tục hành chính và gỡ bỏ rào cản pháp lý cho doanh nghiệp (diễn ra tháng 8/2025), đó là khoảnh khắc chúng tôi mong đợi.

Phòng lab được trang thiết bị hiện đại phục vụ sinh viên nghiên cứu khoa học tại Trường Điện - Điện tử (Đại học Bách khoa Hà Nội).

Để tự chủ trở thành động lực phát triển

Nhiều năm qua, giáo dục đại học Việt Nam liên tục đặt ra yêu cầu đổi mới để theo kịp nhu cầu nhân lực và tốc độ phát triển công nghệ. Đó cũng là lý do định hướng “tăng quyền tự chủ đại học, hiện đại hóa giáo dục đại học và phát triển một số trường đạt chuẩn quốc tế” được đặt ra trong các văn kiện Đại hội XIV của Đảng.

Khu vực giải tỏa phục vụ dự án đường vành đai 2 (Hà Nội). Ảnh: HẢI NAM

Hy sinh cho “chiến dịch”

Những ngày này, đi quanh Hà Nội sẽ thấy Thủ đô như một đại công trường. Những công trình chống ngập lớn đang cấp tập được triển khai và sẽ phải hoàn thành trước khi mùa mưa tới.