Vợ chồng cùng “gieo chữ” trên núi

Phải gọi họ là những “chiến sĩ cầm bút, cầm phấn” bởi nếu không yêu nghề, yêu trò thì khó trụ vững nơi khó khăn đã khiến bao người phải sờn lòng… Khi các thế hệ học trò cả nước đang hướng về Ngày Nhà giáo Việt Nam, chúng tôi tiếp tục được cảm nhận sự gian khổ, vất vả cùng những câu chuyện về các thầy, cô giáo nơi vùng cao Bắc Yên (Sơn La).

Thầy giáo Đức và cô Bình (thứ 2 và thứ 4 từ trái qua) cùng các thầy giáo cắm bản tại Làng Sáng, xã Háng Đồng.
Thầy giáo Đức và cô Bình (thứ 2 và thứ 4 từ trái qua) cùng các thầy giáo cắm bản tại Làng Sáng, xã Háng Đồng.

Ai đã từng lên các xã vùng cao, nơi có cái rét rúm người, với những con dốc “chồn chân vó ngựa” sẽ vô tình bắt gặp những cặp vợ chồng tình nguyện lên núi để cùng “gieo chữ”. Với nhiều cán bộ, giáo viên đang phải sống cảnh chồng, vợ mỗi người một nơi thì đó là một niềm ước ao.

Nếu câu chuyện về những người “gieo chữ quá niên hạn” ở các xã vùng cao, vùng đặc biệt khó khăn khiến người ta phải cảm phục, xao lòng thì câu chuyện về những cặp vợ chồng cùng lên núi “gieo chữ” ở các xã vùng cao, vùng đặc biệt khó khăn ở Sơn La càng khiến người ta phải chạnh lòng.

Tình nguyện để gần nhau

Xin bắt đầu bằng câu chuyện của gia đình thầy giáo Hà Văn Đức và cô giáo Hà Thị Bình, giáo viên Trường Phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học và Trung học cơ sở xã Háng Đồng, huyện Bắc Yên. Đây là một trong số nhiều cặp có vợ tình nguyện lên công tác với chồng tại bản Làng Sáng, xã Háng Đồng để cùng hoàn thành nhiệm vụ và cùng được về sau khi hết “nghĩa vụ với vùng cao”.

Cũng bởi cái lý đó, nên việc chăm sóc, nuôi dạy con trai của vợ chồng thầy Đức và cô Bình chủ yếu do ông bà đảm trách. Bởi lẽ, với khí hậu khắc nghiệt, đường đi lại quá gian nan của bản Làng Sáng và thời gian đều dành hết cho “gieo chữ” nên vợ chồng thầy đành phải để con dưới huyện cho ông bà trông khi cháu chưa cai sữa.

Ngồi cạnh chồng bên mâm cơm đang sắp dở vì tôi đột ngột ghé qua, giọng nói như cố nén cảm xúc của mình, cô giáo Hà Thị Bình, bộc bạch: Em công tác ở xã vùng cao Háng Đồng được hơn 5 năm rồi. Quê em ở Tân Sơn, Phú Thọ. Khi mới cưới nhau cũng có ý định khi nào hết thời gian cống hiến cho vùng cao về mới sinh con, nhưng phần vì ông bà thúc giục, phần vì không biết chờ đến bao giờ nên quyết định sinh con.

Chia sẻ thêm, cô giáo Bình nói: Thời gian đầu, cháu ở trên này ốm đau suốt do không quen khí hậu. Trong khi, chồng thì cả ngày đi dạy tại các khu lẻ tối mịt mới về, thậm chí cả tuần không về vì mưa xuống phải ngủ ở bản. Ở đây muốn mua cho con đồ ăn để tầm bổ cũng không có. Mỗi lần về nhà lại chở thực phẩm lên để ăn dần. Nhiều đêm nhớ con chỉ dám khóc thầm vì sợ chồng nghe thấy lại sốt ruột...

Như thể sợ vợ mình sẽ khóc trước mặt nhà báo, thầy giáo Đức chen lời: Em có nhiều đồng nghiệp dạy ở khu lẻ có vợ dạy ở xã khác xa hàng trăm km, phải mang con đi theo. Mấy tháng vợ chồng gặp nhau được một lần. Như chúng em đây vẫn là hạnh phúc rồi...

Vợ chồng cùng ‘gieo chữ” trên núi -0

Để tiện cho việc “gieo chữ”, vợ chồng cô giáo Đào Thị Phượng, Trường Phổ thông Dân tộc bán trú Trung học cơ sở Hang Chú đã phải gửi con bà nội trông.

Cũng như vợ chồng thầy Đức, cô Bình, vợ chồng thầy Hoàng Mạnh Hải và cô Đào Thị Phượng, giáo viên Trường Phổ thông Dân tộc bán trú Trung học cơ sở Hang Chú  phải “nhường” việc chăm sóc con trai cho bà nội khi mới gần 1 tuổi. Trước đây, vì muốn con trai gần bố mẹ, hai vợ chồng cũng đã đưa cháu lên ở cùng một thời gian, nhưng vì khí hậu trên này quá khắc nghiệt, nên cháu ốm suốt đành phải xa con.

Thầy giáo Hoàng Mạnh Hải, tâm sự: Những lúc không có giờ dạy, em còn kiêm thêm nghề “xe ôm” để đèo vợ lên các bản vận động, tuyên truyền để các phụ huynh cho con em mình đi học. Với hệ thống đường giao thông vùng cao còn đầy gian nan thì việc phụ nữ đi xe máy là cực kỳ khó khăn. Còn nếu đi bộ thì phải nửa ngày đường hay lâu hơn thế mới tới được nhà học sinh.

 Cũng như nhiều cặp vợ chồng giáo viên khác, vợ chồng thầy giáo Hải và cô Phượng mỗi tuần đều phải bố trí thời gian về thăm con vào cuối buổi thứ 7 và chiều chủ nhật đã phải ngược lên điểm trường. Thời điểm nào hai vợ chồng không về được thì tiện xe của đồng nghiệp xuống huyện cho vợ đi về cùng để thăm con…

Những nỗi niềm

Đã trở thành quy luật, khi đã lấy nhau thì tất phải sinh con. Do vậy, có những cô giáo thời kỳ thai nghén không dám ngồi xe máy. Đồng nghĩa với đó là không thể về thăm gia đình được. Bởi lẽ, nếu có về thì sợ rằng đường xá như vậy sẽ ảnh hưởng tới thai nhi. Kéo theo đó là người chồng cũng phải lên ở cùng để tiện bề chăm sóc vợ cùng đứa con mới sinh...

Vợ chồng cùng ‘gieo chữ” trên núi -0

Anh Lò Đăng Tin, chồng cô giáo Hà Thị Như đã lên ở cùng để giúp vợ trông con
từ lúc 6 tháng tuổi.

Đó cũng là trường hợp của cô giáo Hà Thị Như, quê Chiêm Hóa, Tuyên Quang. Hiện đang là giáo viên Trường mầm non Bình Minh xã Hang Chú. Thời gian mang bầu, hầu như cô giáo phải ở trên trường vì mỗi lần về thăm gia đình cách gần 100 km bằng xe máy không hề đơn giản. Thậm chí, chồng lên đón về cũng không bảo đảm an toàn trên cung đường đèo dốc như vậy.

Cô giáo Hà Thị Như, chia sẻ: Thời điểm bầu bí vào ngày cuối tuần mọi người về thăm gia đình, ở lại một mình trên trường thấy nhớ gia đình lại khóc. Hết thời gian thai sản, gia đình em cũng bàn lên bàn xuống và đã quyết định để chồng lên trên này ở cùng tiện cho việc trông con. Hiện cháu đã được 8 tháng tuổi, những lúc em lên lớp là chồng đảm nhiệm trông con và lo luôn cơm nước.

Cũng bởi những lo ngại về đường đi lại khi tới kỳ sinh đẻ hay điều kiện chăm sóc cho đứa con sau khi ra đời luôn thường trực dưới những mái nhà của các thầy cô giáo, nên với họ ngoài vô vàn cái lo ở vùng cao khi “gieo chữ” thì những lo lắng trong thời kỳ thai nghén hay sau khi sinh cũng khiến họ phải suy tư rất nhiều.

Ví như gia đình thầy Thào A Vàng, giáo viên Trường Phổ thông Dân tộc bán trú Trung học cơ sở xã Hang Chú và cô giáo Sộng Thị Lủ, giáo viên Trường mầm non Bình Minh xã Hang Chú. Cũng như bao cặp vợ chồng khác ở trong trường, sau khi cưới nhau, điều họ lo lắng nhất là chuyện sinh nở và chăm sóc con sau khi sinh.

Cũng bởi vậy, hai vợ chồng thầy Vàng đã mất bao đêm để bàn tính tương lai cho đứa con thứ hai sắp chào đời hay chịu bao áp lực từ phía gia đình khi vẫn cố bám trụ nơi vùng cao hẻo lánh để “gieo chữ”.

Thầy giáo Thào A Vàng, tâm sự: Chúng em đã có một cháu trai 4 tuổi đang ở cùng và cho học tại trường của mẹ. Cũng để tiện bề chăm sóc gia đình nên vợ em đã xung phong lên đây cùng với chồng. Giờ vợ lại đang mang bầu cháu thứ hai được hơn 5 tháng rồi. Cũng may nhà trường tạo điều kiện vì đang bầu bí nên vợ em không phải dạy khu lẻ. Vợ chồng em cũng đang tính khi sinh cháu thứ hai thì cháu đầu phải gửi nhờ bà nội và cho cháu học luôn ở dưới huyện…

Vợ chồng cùng ‘gieo chữ” trên núi -0

Ngoài giờ lên lớp, các giáo viên vùng cao còn có nhiệm vụ tuyên truyền, vận động nhân dân cho con em đi học.

Trong chuyến công tác lên với các xã vùng cao của huyện Bắc Yên lần này, vẫn còn đó nhiều điều chưa thể viết xoay quanh câu chuyện “gieo chữ” của các thầy, cô giáo. Tuy nhiên, có một điểm chung nhất mà tôi cảm nhận là họ luôn có lòng yêu nghề, yêu trò và khó khăn, gian khổ không thể làm sờn lòng họ.

Đến giờ, vẫn không quên hình ảnh một cô giáo vùng cao khi sáng sớm vội vàng địu con mấy tháng tuổi khóc trên lưng để chuẩn bị kịp giờ dạy tại một khu lẻ. Tối về lọ mọ cơm nước hay thi thoảng có các cô giáo trẻ khác tới bế giúp con và cùng làm trò để động viên cháu ăn bột. Rồi khi đêm xuống, sương bắt đầu rơi nặng hạt thì cũng là lúc cô giáo lại miệt mài với cuốn giáo án… 

• Gian nan “gieo chữ” ở vùng cao
• Những thầy giáo “quá niên hạn”

Có thể bạn quan tâm

Lựa chọn ngành nghề ban đầu với học sinh trung học phổ thông có thể đúng, nhưng không còn đủ để định hình một hành trình nghề nghiệp dài hạn.

Chọn nghề giữa làn sóng AI

Trí tuệ nhân tạo (AI) đã và đang tạo nên những đổi thay mạnh mẽ ở các ngành nghề, trong khi hệ thống giáo dục, đào tạo nghề ở nước ta cũng đang bước vào một giai đoạn cấu trúc lại. Hai “làn sóng” ấy ảnh hưởng không nhỏ đến cách vận hành của thị trường lao động, đặt người học trước nhiều lựa chọn mới và không ngừng biến đổi.

Giờ học của học sinh Trường phổ thông dân tộc nội trú trung học phổ thông tỉnh Tuyên Quang. (Ảnh: ĐẠI THẮNG)

Nhiều nhiệm vụ năm học đáp ứng yêu cầu

Năm học 2025-2026 chỉ còn hơn một tháng nữa sẽ khép lại. Trong giai đoạn nước rút, toàn ngành giáo dục tiếp tục nỗ lực triển khai đồng bộ nhiều nhiệm vụ trọng tâm, đặc biệt chú trọng tăng cường các điều kiện bảo đảm về cơ sở vật chất, phát triển đội ngũ nhà giáo và đổi mới phương pháp dạy học.

Nhiều hoạt động tri của sinh viên Thành phố Hồ Chí Minh tri ân người có công trong dịp lễ 30/4 và 1/5.

Ngày chiến thắng 30/4 không chỉ là ký ức

Kỷ niệm Ngày Giải phóng miền nam, thống nhất đất nước (30/4) năm nay vượt ra khỏi ý nghĩa của một lần trở về ký ức, trở thành phép thử đối với giáo dục: làm thế nào để những giá trị của quá khứ không dừng lại ở cảm xúc.

[Ảnh] Trân quý những món quà vượt nghìn cánh sóng

[Ảnh] Trân quý những món quà vượt nghìn cánh sóng

Đồng hành cùng Đoàn công tác số 10 năm 2026 đến thăm quần đảo Trường Sa có cô giáo Phạm Hoàng Phương, Phó Hiệu trưởng Trường tiểu học Chu Văn An A (Hà Nội) và cô giáo Ngô Thị Lan. Trong hải trình của mình, các cô mang theo những lá thư viết tay và món quà nhỏ do chính tay các em học sinh làm, gửi tặng các bạn trên đảo Đá Tây.

(Ảnh minh họa: Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam)

Giảm giá sách giáo khoa bình quân 13,3% trong năm học 2026-2027

Nhằm bảo đảm cung ứng đầy đủ, kịp thời sách giáo khoa cho năm học mới, đồng thời chia sẻ khó khăn với phụ huynh, học sinh, Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam tiếp tục điều chỉnh giảm giá sách giáo khoa bình quân 13,3% và khuyến khích tái sử dụng sách, góp phần thực hành tiết kiệm, chống lãng phí.

Tiết dạy minh họa "Ứng dụng AI hỗ trợ dạy học lớp 3".

Bước chuyển mạnh mẽ của lớp học truyền thống khi ứng dụng trí tuệ nhân tạo

Những ngày này, khi cây phượng nơi sân Trường tiểu học thực hành sư phạm Ngụy Như Kon Tum đỏ rực báo hiệu hè về, cũng là lúc nơi đây trở thành “điểm hẹn” của 57 thầy, cô giáo cốt cán khu vực tây Quảng Ngãi để cùng sinh hoạt chuyên môn với chủ đề “Ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) vào quản lý và dạy học trong giáo dục tiểu học”.

Thừa ủy quyền của Chủ tịch nước, Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng nhân dân tỉnh Quảng Trị Phạm Thị Hân trao Huân chương Lao động hạng Nhất cho nhà trường.

Quảng Trị: Trường trung học phổ thông chuyên Võ Nguyên Giáp đón nhận Huân chương Lao động hạng Nhất

Sáng 29/4, tại phường Đồng Hới, Trường trung học phổ thông chuyên Võ Nguyên Giáp, tỉnh Quảng Trị tổ chức Lễ kỷ niệm 30 năm thành lập và đón nhận Huân chương Lao động hạng Nhất. Đến dự có các đại biểu của tỉnh cùng đông đảo các thế hệ cán bộ, giáo viên, học sinh nhà trường qua các thời kỳ. 

Thầy, cô giáo Trường trung học phổ thông Tam Đảo trao quà, đồ dùng học tập tặng em Trần Văn Thiên.

Ngôi trường ấm áp tình yêu thương

Với khoảng 28% số học sinh là người dân tộc thiểu số cùng sự nâng cao chất lượng dạy học, thời gian qua, các thầy, cô giáo Trường trung học phổ thông Tam Đảo (xã Tam Dương Bắc, tỉnh Phú Thọ) luôn chú trọng giáo dục, vun đắp những giá trị nhân văn bằng tình yêu thương, chia sẻ với học sinh...

Học sinh tìm hiểu thông tin tuyển sinh tại Đại học Kinh tế quốc dân.

Đẩy mạnh chuyển đổi số trong tuyển sinh đại học năm 2026

Công tác tuyển sinh đại học những năm gần đây ghi nhận nhiều tín hiệu tích cực với xu hướng ổn định, tỷ lệ nhập học tăng cao và phương thức tuyển sinh ngày càng minh bạch. Tuy nhiên, bên cạnh kết quả đạt được vẫn còn những “nút thắt” cần tháo gỡ.