Từ ô cửa máy bay

Mọi người hay nói về máy bay như một phát minh vĩ đại giúp con người có thể di chuyển nghìn dặm mà vẫn thảnh thơi. Nhưng, trong thời đại số hóa thống trị, việc ngồi máy bay giống như phái sinh của một cuộc đời khác: Chúng ta có dịp ngắt các kết nối điện tử và trở vào bên trong.

Ô cửa sổ máy bay là nơi chúng ta thường lãng mạn hóa các ý tưởng và góc nhìn. (Ảnh Thành Đạt)
Ô cửa sổ máy bay là nơi chúng ta thường lãng mạn hóa các ý tưởng và góc nhìn. (Ảnh Thành Đạt)

Chế độ máy bay trên điện thoại trao cho bạn cơ hội ấy. Biểu tượng nhỏ của nó là một cái cầu chì ngăn bạn tiếp tục chạy theo các kích thích vô tận của màn hình thiết bị, và buộc phải giết thời gian theo một cách khác. Phổ biến nhất là nhìn ra ngoài ô cửa. Tôi để ý rằng khi máy bay cất - hạ cánh, hầu như ai ngồi trên máy bay cũng làm cái việc ấy, như một “nghi thức” nhỏ đã thành phản xạ, dù có ngồi gần cửa sổ hay không.

Họ tìm kiếm điều gì? Có thể chỉ là sự thích ứng nhất thời với khoảng trống mà điện thoại thông minh để lại. Có thể đơn thuần tò mò. Nhưng ô cửa ấy dường như chứa đựng cái mà cuộc sống thường ngày không làm được: Nó dễ tạo ra cảm xúc, nhờ sự chăm chú của lựa chọn duy nhất. Thống kê cho thấy 60% thời gian trên máy bay, hành khách chỉ… ngủ. 10% dành cho việc ăn, và phần còn lại, vâng, bạn biết rồi đó. Nhìn ra ngoài ô cửa.

Từ trên cao, mọi thứ tự nhiên kết nối với bạn. Bình thường cũng những cảnh vật ấy, bạn sinh hoạt hàng ngày, hòa vào nó, gặp gỡ, cười nói, thậm chí rơi lệ, BÊN-TRONG-NÓ. Bây giờ, ở độ cao hơn mười nghìn mét, qua ô cửa sổ, những mái nhà, cánh đồng, ngọn núi, mặt biển, mây bay… dường như đều mang một ý nghĩa nào đó, và tỉ mẩn nhìn chúng khác đi mỗi lần máy bay hạ cánh, giống như nhìn một con người lớn lên.

Lần đầu đặt chân đến Thành phố Hồ Chí Minh hơn một thập kỷ trước, tôi nhìn xuống thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn và chằng chịt đường sá, tự dưng thấy… cô đơn. Nó có vẻ đông đúc và sôi động gấp nhiều lần Hà Nội, đủ gây choáng ngợp kể cả chỉ qua cái nhìn lén từ trên không.

Thời ấy, đi máy bay luôn phải liên hệ phòng vé, và cầm vé sớm vài ngày, có khi cả tuần. Cho đến khi tôi lên được chuyến bay đầu đời, chiếc vé đã hơi nhàu nhĩ, có lẽ vì khổ chủ cứ đêm đến lại hồi hộp sờ xem vé còn hay rơi đâu mất, chỉ sợ không được bay nữa nếu chẳng may đánh mất.

Xuống đến nơi, thứ đầu tiên tôi ăn là một tô hủ tíu gõ bán xuyên đêm ở Thủ Đức, giá 12 nghìn đồng. Tôi nhớ như in giá của nó, vì năm 2009 là một giai đoạn mà mọi người quay quắt vì tiền. Một năm trước đó, ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế toàn cầu khiến hàng loạt doanh nghiệp phá sản, hàng chục nghìn người mất việc.

Trên vỉa hè của một con đường đang bị xới tung lên để chuẩn bị đổ nhựa, tôi ngồi ăn xì xụp giữa những thợ thuyền, công nhân tan ca muộn, trong ánh điện đường nhập nhoạng. Tự nhiên thấy mất luôn cái cảm giác phù hoa gợn sóng trong tâm trí khi từ máy bay nhìn xuống. Những thân phận này và không khí đặc quánh lo âu này có lẽ là sự diễn dịch của các bản tin về khó khăn kinh tế thời điểm ấy.

Đấy có lẽ là nơi mà từ trên cao, tôi đã không nhìn thấy, trong hàng vạn ánh đom đóm dệt trên nền đô thị. Khi còn nhìn nó qua ô cửa, giữa tôi và thành phố này vẫn có một khoảng cách diệu vợi. Nhưng vào khoảnh khắc ngồi xuống và ăn một tô hủ tiếu gõ, tôi nghĩ rằng mình có thể là một phần của nó, giữa những con người dường như chung một nỗi lòng. Dù thế, sau sự dễ chịu ban đầu vì đồng cảm, là cảm giác hơi cay đắng: Sự khó khăn có “hình thù” rõ ràng quá, dù không ai than thở gì với ai.

Sau này, tôi đã trở lại nhiều lần, và cảm giác xa cách vẫn tồn tại, khi ma trận của những ánh đom đóm cứ ngày một mở rộng và chúng chạy loang loáng trong tưởng tượng với một tốc độ khủng khiếp. Nhưng vượt qua cảm giác hơi xa lạ ấy, là hy vọng rằng cuộc sống đang khấm khá hơn. Chỗ vỉa hè tôi ngồi ăn hủ tiếu gõ ngày xưa nay là mặt tiền của một phòng khám nha khoa lớn, với đèn điện sáng trưng. Nghĩ theo hướng này thì vẻ xa cách với nhịp sống quá nhanh cũng có cái đẹp của nó.

Ô cửa sổ máy bay là nơi chúng ta thường lãng mạn hóa các ý tưởng và góc nhìn. Tôi đã ngây ngất khi nhìn những đường cong dọc bờ biển Đà Nẵng, từ trên cao hiện ra như khuôn mặt một con người, xa hơn một chút là sông Thu Bồn, giống như chân mày, dẫn nước từ cửa biển chảy qua Quảng Nam. Tôi chìm vào vẻ đẹp miên man và hơi bí ẩn của sông Hồng khi máy bay hạ dần độ cao xuống Hà Nội, cũng như say đắm ngắm nhìn miền Tây với mạng lưới sông và kênh chằng chịt như một mê cung nước lấp lánh, len qua mầu xanh của những vườn dừa và trái cây. Tất cả đều làm cho chúng ta cảm thấy hạnh phúc trên phương diện một con người nhận được những báu vật dành cho tâm hồn.

Nhưng sau hàng trăm lần hạ cánh trong cuộc đời, suốt mọi miền của Tổ quốc, sống giữa những thân phận và ước ao của họ, tôi cũng tìm kiếm thêm một vẻ đẹp khác, ngoài tự nhiên: Liệu ở đây cuộc sống của mọi người có tốt lên không. Đôi khi tín hiệu chỉ đơn giản là một ánh đom đóm xuất hiện thêm trên bản đồ, có thể nhận ra từ độ cao hàng nghìn mét.

Đôi lúc điều này gây phản tác dụng: Chúng ngắt tôi khỏi các vẻ đẹp thuần tự nhiên. Người dân ở đây sống bằng gì, từ vẻ đẹp ấy? Họ có cảm thấy tốt lên qua thời gian? Cách nhìn này có vẻ thực dụng, và làm cho bạn cảm thấy hơi day dứt. Chẳng lẽ cứ ngắm nhìn một thứ nào đó là ngay lập tức đầu mối của sợi dây kinh tế hiện ra luôn?

Nhưng dù sao từ ô cửa ấy, tôi khám phá ra hai khía cạnh kia của tâm hồn mình như thế. Không biết cách nhìn nào là tốt hơn, hoặc có lẽ cả hai đều tốt. Vẻ đẹp làm bạn hài lòng hơn với nội tâm, còn sự đồng cảm với tha nhân làm cho chúng ta cảm thấy có ý nghĩa hơn. Không phải vẻ đẹp nào cũng có ý nghĩa, và không phải ý nghĩa nào cũng cần một vẻ đẹp bề ngoài... ■

Có thể bạn quan tâm

Roger Tan.

Di sản của lòng trắc ẩn

Mỗi sáng, Roger Tan lại ngồi trước màn hình máy tính, pha một tách trà và bắt đầu gõ những dòng chữ gửi vào khoảng lặng sau song sắt.

Ảnh: Hallmark Builders

Tiêu điểm

Dường như, với những bước tiến dồn dập của các thành tựu y học hiện đại, loài người đã phần nào quên lãng tầm quan trọng của những nguồn tài nguyên sinh học quan trọng.

Liên hợp quốc và các cơ quan trực thuộc đã sẵn sàng ứng phó khủng hoảng nhân đạo ở Trung Đông.

Tàn phá và kiến tạo

Trong bối cảnh thế giới đang chấn động bởi những hậu quả của các biến cố địa chính trị - kinh tế, dù sao, nỗ lực xây đắp những điều tích cực vẫn luôn tồn tại, trong dòng chảy sự kiện quốc tế.

Một hệ thống năng lượng mặt trời tại Côn Đảo.

Hướng đi cho tương lai

Ngay sau khi ngọn lửa xung đột bùng lên tại Trung Đông, thị trường năng lượng toàn cầu lập tức chao đảo và thậm chí trở nên hỗn loạn. Chính trong bối cảnh đó, vai trò của năng lượng tái tạo, đối với mọi hệ thống an ninh năng lượng quốc gia, lại càng được đề cao.

Ông Donald Trump đang phải đối diện khá nhiều áp lực.

Thông điệp trong sức ép

Tối 24/2 (giờ Washington, tức sáng 25/2 giờ Việt Nam), đương kim Tổng thống Mỹ Donald Trump lần đầu đọc Thông điệp Liên bang ở nhiệm kỳ thứ hai của mình. Trong suốt thời gian bài phát biểu ấy diễn ra, giới quan sát có thể cảm nhận được rất rõ những áp lực mà ông chủ Nhà trắng đang phải chịu đựng.

Tranh chấp thương mại giữa Trung Quốc và Ấn Độ đang trở thành một vấn đề nóng bỏng.

Tiếng vọng của lời cam kết

Trong dòng chảy các sự kiện quốc tế, những mâu thuẫn, bất đồng vẫn luôn được tích tụ, và đòi hỏi ngày càng nhiều nỗ lực khai thông.

Nhà thiết kế Vũ Thảo.

Từ xưởng thủ công nhỏ đến bản đồ thời trang thế giới

Các thiết kế thời trang của Vũ Thảo mang mầu của đất, của bùn, mầu của chàm, củ nâu, mặc nưa, tơ chuối… Và từ một xưởng thủ công bé nhỏ ở góc Hồ Tây (Hà Nội), Thảo đã đi khắp thế giới để kể câu chuyện về văn hóa Việt Nam. Năm 2025, chị được góp mặt trong danh sách bảy nhà thiết kế thời trang tiêu biểu của Đông Nam Á.

WHO buộc phải thu hẹp đáng kể các hoạt động cứu trợ nhân đạo.

Một tỷ USD, cho niềm tin vào lòng nhân ái

Theo số liệu ước tính từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), năm 2026 này sẽ có khoảng 239 triệu người cần hỗ trợ nhân đạo khẩn cấp. Song, mức ngân sách mà WHO kêu gọi các nước đóng góp, nhằm duy trì các dịch vụ y tế thiết yếu cho nhóm yếu thế ấy lại chỉ vỏn vẹn là một tỷ USD - đề xuất vang lên như một lời than thở bất lực.

Nam diễn viên trẻ Owen Cooper.

Sự trưởng thành đến từ chính những thử thách

Ở tuổi 16, Owen Cooper trở thành cái tên gây chú ý đặc biệt trong giới điện ảnh - truyền hình quốc tế, khi cùng lúc giành ba giải thưởng quan trọng bậc nhất: Quả Cầu Vàng, Emmy và Critics’ Choice Award cho vai diễn đầu đời trong loạt phim ngắn Adolescence (Biến cố tuổi thành niên).

Chủ tịch Ủy ban châu Âu (EU) Von der Leyen và Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi.

Mở hướng tìm bình an

Thế giới vẫn không hề yên ổn. Nhưng dù sao, những nỗ lực cải thiện tình hình cũng đã và đang được tiến hành.

Nợ công - vấn đề trầm trọng đối với G7.

Cơn trọng bệnh của các đại gia

Theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), hiện tại, nợ công của sáu trong số bảy thành viên Nhóm Các nước công nghiệp phát triển (G7) đã bằng hoặc vượt tổng sản lượng kinh tế hằng năm - điều mà giới quan sát quốc tế xem là nguy cơ đe dọa kìm hãm tăng trưởng, cũng như gieo mầm bất ổn tài chính trên phạm vi toàn cầu.

Ảnh: UNESCO

Tiêu điểm

Hệ thống giáo dục sẽ trở nên mạnh mẽ và hiệu quả nhất, nếu được góp phần định hình nhờ chính những chủ thể mà nó phục vụ.

Trong "Tinh thần Đối thoại", tiềm ẩn rất nhiều mâu thuẫn gay gắt.

Để trật tự cũ lại sau lưng

Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF), thường được gọi ngắn gọn là Diễn đàn Davos (Thụy Sĩ) năm 2026 chứng kiến sự thay đổi rõ rệt trong cấu trúc chương trình nghị sự. Theo giới quan sát quốc tế, điều này thể hiện đường nét của một trật tự thế giới mới.

Ritu Sain

Đổi... rác lấy tình người

Tại những quán cà-phê đặc biệt đang mọc lên khắp Ấn Độ, người ta có thể thanh toán một bữa cơm bằng… rác thải nhựa. Và người đứng sau mô hình nhân văn ấy là một phụ nữ đặc biệt, Ritu Sain, người luôn đau đáu với nỗ lực bảo vệ môi trường ở đất nước đông dân nhất hành tinh.

Ảnh: FAO

Tiêu điểm

Có thể bạn chưa biết, nhưng theo nhà kinh tế trưởng của Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên hợp quốc (FAO) Maximo Torero: “Việc thu hẹp khoảng cách giữa nam giới và phụ nữ trong nông nghiệp có thể làm tăng GDP toàn cầu thêm một nghìn tỷ USD và giảm tình trạng thiếu lương thực cho 45 triệu người”.

Gaza vẫn đau đáu mong chờ hòa bình đích thực.

Và bình yên còn vương mùi khói súng

Đó là một nỗi lo lắng mơ hồ, nhưng không phải vô căn cứ. Từ rất lâu rồi, quyền quản lý Dải Gaza vẫn như một vết hằn, chia rẽ ngay cả nội bộ Palestine.

Ảnh: Courrier

Tiêu điểm

Bạn có tin không, rằng đây là một bức ảnh khá lạ thường về Nhật Bản hiện đại?

Sam Altman

Một ẩn dụ cho thời đại đầy trăn trở

“Những đứa trẻ sinh năm 2025 sẽ lớn lên trong một thế giới mà chúng khó lòng thông minh hơn trí tuệ nhân tạo (AI). Nhưng không sao cả, chúng sẽ có những công cụ để đạt đến những tầm cao mà chúng ta chưa từng dám mơ tới” - dự báo này được Sam Altman đưa ra tại Hội nghị GITEX gần đây.

Cuộc bầu cử tại Hungary sẽ có những tác động mạnh mẽ tới kết cấu của EU.

Đợi chờ những đổi thay

Năm 2026 sẽ là một năm đáng để giới quan sát quốc tế chờ đợi, cho dù mới trôi qua những ngày đầu tiên. Bởi, không ít những cuộc bầu cử từ nhiều châu lục có thể ảnh hưởng mạnh mẽ đến tình hình cũng như cục diện địa chính trị toàn thế giới.

Đại sứ Palestine tại Anh Husam Zomlot trong “thời khắc lịch sử”.

Một thế giới không ngủ yên

Mới chỉ là những ngày đầu năm mới 2026, nhưng thế giới đã kịp chứng kiến không ít những dấu ấn, cả đáng nhớ lẫn đáng quên.

Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson.

Mọi trái tim đều bình đẳng

Khi Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson và các nhà tâm lý học Viện Khoa học thần kinh và Hành vi con người Semel thuộc Đại học California - Los Angeles (UCLA) lần đầu đề xuất dạy những người trưởng thành mắc chứng tự kỷ cách hẹn hò, các nhà tài trợ không đồng ý.

Ảnh: RADIOMAS

Tiêu điểm

Đây là bức ảnh một người khiếm thị đang đọc chữ nổi Braille, dĩ nhiên rồi. Và tuần đầu năm 2026 vừa qua, thế giới cũng vừa đón chào Ngày Chữ nổi Quốc tế (4/1).