Thủ tướng Fidel Castro và ân tình với Quảng Trị

Tháng 9/1973, từ bên kia địa cầu, Fidel Castro đã đến Việt Nam. Từ Hà Nội, ông vào thẳng tuyến lửa. Khi Fidel về với vùng giải phóng Quảng Trị, khói súng vẫn còn vương vất trong không gian. Trên những căn cứ vừa đánh chiếm, những xe tăng, pháo tự hành vẫn còn xanh ánh thép, và ngay trên điểm cao 241-hay còn gọi là căn cứ Caroll, nơi Fidel đứng cùng những người lính trẻ, chỉ cách bờ sông Thạch Hãn hơn 10 cây số đường chim bay. Phía bờ nam sông Thạch Hãn khi ấy súng vẫn nổ đì đùng...
Thủ tướng Fidel Castro và ân tình với Quảng Trị

Hình ảnh cao lớn của Fidel đến với Việt Nam trong bộ quân phục màu ô-liu của người lính Cuba, giữa một vùng đất còn khét lẹt mùi đạn bom không còn là chuyến thăm của một nguyên thủ quốc gia đến với một quốc gia, nó là hình ảnh đầy tính biểu tượng, trĩu nặng tình anh em tình đồng chí khi cùng với câu nói "Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình", tròn 50 năm trước.

Ân nhân của cô gái Vĩnh Linh

Ngày 15/9 vừa qua, tròn 50 năm ngày Fidel đến Quảng Trị, nhưng với chị Nguyễn Thị Hương, đó còn là một ngày thay đổi số phận của chị gắn liền với chuyến thăm của Fidel. Một người phụ nữ bình thường nhưng có mối liên hệ đặc biệt với lãnh tụ của đất nước Cuba hẳn là một chuyện lạ. Nhưng đó lại là một câu chuyện gần như cổ tích với người phụ nữ này vào 50 năm trước, khi chị là một thiếu nữ 16 tuổi, nữ đoàn viên Đoàn Thanh niên Lao động ở thôn Liêm Công Tây, xã Vĩnh Thành (nay là xã Hiền Thành, huyện Vĩnh Linh, Quảng Trị). Ký ức về cuộc gặp định mệnh với Fidel vẫn vẹn nguyên trong chị, khi chúng tôi đến thăm chị trong ngôi nhà trên phố Đặng Tất (thành phố Đông Hà).

Ngày 15/9/1973, khi đoàn xe chở Thủ tướng Phạm Văn Đồng và Thủ tướng Fidel sau khi thăm vùng giải phóng hướng ra Vĩnh Linh, đoàn xe vừa lăn bánh tới cầu Hiền Lương thì cách đó chừng 500 mét, trên cánh đồng xã Vĩnh Thành cạnh quốc lộ 1, một tiếng nổ chát chúa vang lên. Có nhiều tiếng la hét hoảng loạn. Cô gái bị thương ôm lấy vùng bụng lảo đảo chạy tới vệ đường quốc lộ thì ngã vật ra. Đoàn xe khi đó cũng vừa tới. "Khi đó tôi sắp ngất vì mất quá nhiều máu, không còn nhớ gì nữa, chỉ thấy dáng một người rất cao lớn cúi xuống gần bên tôi" - chị Hương, người đang kể lại câu chuyện của mình vào buổi chiều ngày 15/9/1973, khi ấy là một nữ đoàn viên thanh niên đang tham gia chiến dịch lấp hố bom trả lại mặt bằng để có ruộng cày cấy. Những hố bom chi chít trên cánh đồng được các thanh niên trong chi đoàn phát động đi lấp từ 4 giờ sáng. "Sau này tôi mới được nghe mọi người kể lại như thế" - chị Hương tiếp tục câu chuyện, "người đàn ông cao lớn đó chính là Fidel Castro, chứng kiến cảnh tôi đang bê bết máu me thương tích do quả bom bi phát nổ, ông đã bật khóc".

Chuyến thăm vùng giải phóng Quảng Trị quá nhiều ấn tượng với Fidel, nhưng vụ tai nạn bất ngờ gây thương tích cho cô gái 16 tuổi khiến ông xúc động mạnh. Những bác sĩ tháp tùng đoàn đã kịp thời sơ cứu cho Hương và cho xe trong đoàn đưa cô về bệnh viện A của Đặc khu Vĩnh Linh bấy giờ đặt ở xã Vĩnh Tú để phẫu thuật. Khi về đến bệnh viện, các bác sĩ quyết định phẫu thuật nhưng lượng máu cho ca phẫu thuật không đủ, lại chính một chiếc xe trong đoàn tùy tùng của Fidel chạy khẩn cấp ra Bệnh viện Đồng Hới để lấy máu mang vào. Quả bom bi định mệnh ấy làm chị Hương bị đứt tám đoạn ruột, đứt động mạch, may sao, ê-kíp bác sĩ của bệnh viện vùng tuyến lửa đều là những bác sĩ dày dạn kinh nghiệm nên đã cứu chị Hương thoát chết. "Thật tình nếu không có những chuyến xe chở về bệnh viện, chạy ra Đồng Hới lấy máu, và nhất là "chỉ đạo" của bác Fidel, chắc chắn tôi đã chết vì vết thương quá nặng. Những ngày nằm viện, các bác lãnh đạo của Khu ủy Vĩnh Linh đến thăm và nói cho tôi hay rằng khi đó, Fidel đã hỏi đi hỏi lại là bệnh viện có bảo đảm cứu được cô gái trẻ này không? Nếu quá khả năng thì ông sẽ tìm cách đưa tôi lên tuyến trên có điều kiện y tế tốt hơn. Tôi không thể nghĩ rằng một lãnh tụ như Fidel, giữa lúc bom đạn như thế vẫn có thời gian quan tâm đến một người dân bị tai nạn mà ông bất ngờ chứng kiến".

Hơn một tháng sau, khi sức khỏe tạm ổn và được xuất viện về nhà, chị Hương càng bất ngờ hơn khi xe của bệnh viện đưa thẳng chị từ bệnh viện về trụ sở Ủy ban nhân dân xã Vĩnh Thành. "Ở đó, có thêm vài người dân trong thôn Liêm Công Tây của tôi, tất cả đều được nhận quà của Fidel gửi, một số kẹo bánh và thuốc men. Phần quà của tôi có khá nhiều thuốc bổ, và đặc biệt nhất là tấm danh thiếp rất đẹp với hoa văn in chìm có dòng chữ "CMDTE. FIDEL CASTRO RUZ" phía dưới là dòng chữ mà tôi được dịch cho nghe là "Bí thư thứ nhất Đảng Cộng sản Cuba". Tấm danh thiếp ấy tôi gìn giữ cẩn thận cho đến tận năm 1993, dịp kỷ niệm 20 năm Fidel thăm vùng giải phóng Quảng Trị, một nhà báo đến mượn tấm danh thiếp về chụp lại để in báo và thật tiếc là tấm danh thiếp đó bị mất".

Năm 1985, chị Hương nhận được thư của đại sứ quán Cuba tại Hà Nội chuyển lời của Fidel muốn bố trí cho chị sang Cuba một chuyến để kiểm tra sức khỏe và an dưỡng, nhưng thời điểm đó chị đang chuẩn bị sinh đứa con gái út, vậy rồi ước mong được gặp ân nhân của chị đã không thực hiện được…

Anh Lê Mạnh Kết, chồng chị Hương, bảo: "Không có Fidel ngày đó chắc bà xã tui đã không sống được, và tui cũng không thể có được một gia đình như hôm nay, con cái đều phương trưởng, hạnh phúc".

Vợ chồng chị Hương ngồi xem lại những hình ảnh của Thủ tướng Fidel Castro khi đến Quảng Trị. Ảnh: LÊ ĐỨC DỤC
Vợ chồng chị Hương ngồi xem lại những hình ảnh

của Thủ tướng Fidel Castro khi đến Quảng Trị. Ảnh: LÊ ĐỨC DỤC

"Ông Tây phe ta"

Nhưng trong chuyến đến thăm Quảng Trị năm 1973, Fidel không chỉ gặp chị Hương với câu chuyện lao động trúng bom. Trước đó, ông đã gặp một nạn nhân bom mìn là cậu bé Hồng Đăng. Đăng là một nạn nhân điển hình của chiến tranh, bom đạn đã cướp mất đôi cánh tay của cậu. Năm 1995, chuẩn bị cho sinh nhật tuổi 70 của Fidel, một cuộc thi quốc tế viết về Fidel được tổ chức, thời điểm ấy, bác Phạm Tùng Thiện ở Hội Cựu chiến binh Quảng Trị mang tới báo Quảng Trị một bài viết ngắn có cái tựa là lạ "Ông Tây phe ta" - "ông Tây" đó chính là Fidel.

Bài báo ghi lại câu chuyện của Hồng Đăng khi gặp Fidel năm 1973: "Trời Đông Hà tuy đã sang thu, nhưng vẫn nắng nóng. Gió Nam Lào cuối mùa bụi tung mù mịt, nhưng Bác như có ý định chờ ai? Mặc nắng nóng, cát bụi, Bác vẫn đứng trước cửa một ngôi nhà tôn dựng vội gần lô cốt cũ, người Bác ướt đẫm mồ hôi. Khi xe chở tôi dừng lại cạnh Bác, Bác xốc nách đưa tôi vào nhà, hai tay rắn chắc của Bác một tay ôm tôi vào lòng, một tay xoa đầu, xoa tai tôi như chính tôi là con đẻ của Bác, là cháu thiếu niên, nhi đồng của quê hương Bác lâu ngày gặp lại. Vừa xoa, Bác vừa nói những gì tỏ vẻ âu yếm, thương cảm nhưng tôi không hiểu, khi sờ đến hai cánh tay cụt của khuỷu tay tôi, hai tay Bác ghì chặt tôi hơn nữa. Đôi môi Bác ấn mạnh vào mặt, mắt, miệng của tôi làm tôi không còn nhận ra bộ râu rậm và cứng của Bác cọ vào mặt tôi ươn ướt, thì ra Bác khóc. Bàng hoàng, xúc động, tôi rúc đầu vào cổ vào vai Bác và khóc. Mặc dù tôi chưa biết Bác là ai, chỉ mới biết Bác là "Ông Tây phe ta". Với tôi đây là lần đầu khóc sau ngày gặp mẹ, khi trạm giải phẫu bộ đội giải phóng thật sự cứu sống tôi từ đêm bom B-52 Mỹ rải thảm, tôi bị trọng thương. Lần này tôi khóc vì Bác Fidel đã khóc. Sau khi biết Bác là vị lãnh tụ kính mến của nhân dân Cuba, vị đứng đầu một nhà nước đến thăm vùng giải phóng Quảng Trị đầu tiên, tôi càng thương Bác nhiều hơn. Bác đúng là "Ông Tây phe ta".

Điều bất ngờ là dù Ban tổ chức cuộc thi đã nhận được hơn 2.000 tác phẩm gửi từ 40 nước đến dự thi nhưng tác phẩm "Ông Tây phe ta" của tác giả Phạm Tùng Thiện đã được trao giải nhất.

Nhưng câu chuyện về cô gái trên vĩ tuyến 17 bị thương hay cậu bé Hồng Đăng không chỉ dừng ở những giọt nước mắt xót thương. Chứng kiến những thương tích chiến tranh gây ra cho người dân trên vùng đất lửa, Fidel đã quyết định dành một món quà tặng đặc biệt và thiết thực cho nhân dân trong vùng. Ngay sau chuyến đi, Thủ tướng Fidel gọi đại sứ Cuba tại Việt Nam cùng đi với đoàn để chỉ đạo việc có kế hoạch giúp xây dựng một bệnh viện hiện đại để chữa bệnh cho những người dân sau chiến tranh.

Không lâu sau đó, chỉ đạo của Fidel đã thành hiện thực, một bệnh viện mang tên Việt Nam-Cuba được chọn đặt tại thị xã Đồng Hới, tỉnh lỵ tỉnh Quảng Bình. Ngày 19/5/1974, lễ khởi công xây dựng Bệnh viện Hữu nghị được tiến hành và mấy chục năm qua, kể từ ngày đi vào hoạt động, Bệnh viện Việt Nam-Cuba ở Quảng Bình đã như một cột mốc tin yêu của mối tình hữu nghị đặc biệt giữa hai quốc gia mà người anh em Cuba đã dốc lòng san sẻ!

Có thể bạn quan tâm

Gaza vẫn đau đáu mong chờ hòa bình đích thực.

Và bình yên còn vương mùi khói súng

Đó là một nỗi lo lắng mơ hồ, nhưng không phải vô căn cứ. Từ rất lâu rồi, quyền quản lý Dải Gaza vẫn như một vết hằn, chia rẽ ngay cả nội bộ Palestine.

Ảnh: Courrier

Tiêu điểm

Bạn có tin không, rằng đây là một bức ảnh khá lạ thường về Nhật Bản hiện đại?

Sam Altman

Một ẩn dụ cho thời đại đầy trăn trở

“Những đứa trẻ sinh năm 2025 sẽ lớn lên trong một thế giới mà chúng khó lòng thông minh hơn trí tuệ nhân tạo (AI). Nhưng không sao cả, chúng sẽ có những công cụ để đạt đến những tầm cao mà chúng ta chưa từng dám mơ tới” - dự báo này được Sam Altman đưa ra tại Hội nghị GITEX gần đây.

Cuộc bầu cử tại Hungary sẽ có những tác động mạnh mẽ tới kết cấu của EU.

Đợi chờ những đổi thay

Năm 2026 sẽ là một năm đáng để giới quan sát quốc tế chờ đợi, cho dù mới trôi qua những ngày đầu tiên. Bởi, không ít những cuộc bầu cử từ nhiều châu lục có thể ảnh hưởng mạnh mẽ đến tình hình cũng như cục diện địa chính trị toàn thế giới.

Đại sứ Palestine tại Anh Husam Zomlot trong “thời khắc lịch sử”.

Một thế giới không ngủ yên

Mới chỉ là những ngày đầu năm mới 2026, nhưng thế giới đã kịp chứng kiến không ít những dấu ấn, cả đáng nhớ lẫn đáng quên.

Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson.

Mọi trái tim đều bình đẳng

Khi Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson và các nhà tâm lý học Viện Khoa học thần kinh và Hành vi con người Semel thuộc Đại học California - Los Angeles (UCLA) lần đầu đề xuất dạy những người trưởng thành mắc chứng tự kỷ cách hẹn hò, các nhà tài trợ không đồng ý.

Ảnh: RADIOMAS

Tiêu điểm

Đây là bức ảnh một người khiếm thị đang đọc chữ nổi Braille, dĩ nhiên rồi. Và tuần đầu năm 2026 vừa qua, thế giới cũng vừa đón chào Ngày Chữ nổi Quốc tế (4/1).

Những nỗi ưu tư hằn lên khuôn mặt Tổng Thư ký Liên hợp quốc Antonio Guterres.

Hãy chọn con người, thay vì nỗi đau!

“Năm 2026, tôi kêu gọi các nhà lãnh đạo ở khắp nơi trên thế giới: Hãy nghiêm túc. Hãy chọn con người và hành tinh thay vì nỗi đau. Chúng ta hãy cùng nhau đứng lên - vì công lý, vì nhân loại, vì hòa bình!” - Tổng Thư ký Liên hợp quốc Antonio Guterres nói trong thông điệp đón chào năm mới.

Michaela Benthaus.

Khi dám mơ, bạn có thể chạm tới những vì sao!

“Bạn không bao giờ nên từ bỏ ước mơ của mình dù đôi khi xác suất để nó thành hiện thực là rất thấp”, Michaela Benthaus tâm sự, sau khi vừa trở thành người ngồi xe lăn đầu tiên bay vào không gian.

Loài hổ được cứu, Khu bảo tồn Periyar hồi sinh, và mức sống của cộng đồng Advasi được nâng lên.

Bốn phương thức “làm lành với Thiên nhiên"

Báo cáo mới nhất từ Chương trình Môi trường Liên hợp quốc (UNEP) một lần nữa khẳng định: Trái đất đang rơi vào vòng xoáy khủng hoảng môi trường, điều có thể đe dọa tương lai của hàng tỷ người. Và nhân loại sẽ phải nỗ lực nhiều gấp bội, để tự cứu mình.

Một cuộc không kích trút xuống Dải Gaza.

Thắp ánh nến trong đêm tối mịt mùng

Một trong những tin tức “tươi tắn” nhất được công bố vào hạ tuần tháng 12/2025 là việc Liên hợp quốc thông báo: Nạn đói trên Dải Gaza đã chính thức chấm dứt, nhờ những nỗ lực không mệt mỏi của các phái đoàn cứu trợ nhân đạo quốc tế.

Đại biểu tham quan không gian trưng bày công nghệ của Liên hợp quốc tại Lễ mở ký Công ước Hà Nội. (Ảnh TTXVN)

Vững vàng trước biến động toàn cầu

2025 là một năm đầy tự hào của đất nước, với những dấu ấn lịch sử, những bước đột phá chiến lược và những kết quả tích cực về kinh tế, văn hóa, khoa học công nghệ, đặc biệt là đối ngoại.

Ahmed, 10 tuổi, rạng rỡ khi được cùng các bạn dọn dẹp để quay lại trường học đón năm mới. Nguồn: UNICEF

Màu của bình yên

Đến hẹn lại lên, cuối năm 2025, PANTONE công bố Màu của năm 2026 là Cloud Dancer (PANTONE 11-4201), một sắc trắng ngà tinh tế, mềm mại như mây, tượng trưng cho sự bình yên, tĩnh lặng và mở ra kỷ nguyên tối giản, hài hòa và cân bằng. Nhưng nhìn ra thế giới lúc này, sắc trắng ấy còn mang thêm nhiều tầng ý nghĩa.

Sự chia rẽ trong nội tại EU đang mang tới những hoài nghi cho Hiệp định thương mại tự do với Mercosur.

Rào cản trước vạch đích

Cho dù nước chủ nhà vẫn giữ lập trường lạc quan về tiến trình ký kết Hiệp định tự do thương mại (FTA) giữa khối Thị trường chung Nam Mỹ (Mercosur) và Liên minh châu Âu (EU), dự kiến diễn ra vào ngày 20/12.

Tình trạng an ninh nguồn nước trên toàn cầu ngày một trở nên đáng báo động.

Sát cánh trong những nỗi lo

Thế giới vẫn đang vận hành dưới cái bóng của không ít nỗi ám ảnh. Mặc dù vậy, trong mỗi vòng xoay, những nỗ lực hàn gắn cũng vẫn luôn hiện hữu.

Có rất nhiều nguy cơ rình rập trẻ em trên không gian mạng, nhưng cùng đó cũng còn là cơ hội phát triển bản thân.

Bước ngoặt đầy tâm tư

Từ ngày 10/12, Australia trở thành quốc gia đầu tiên trên thế giới chính thức áp dụng quy định độ tuổi tối thiểu đối với mạng xã hội, khi luật cấm người dưới 16 tuổi sử dụng các nền tảng như Facebook, Instagram, TikTok hay YouTube có hiệu lực. Một quyết định nhận được nhiều sự ủng hộ, nhưng cũng không ít những ý kiến trái chiều.

Những nguồn lực tài chính dành cho các hoạt động hỗ trợ nhân đạo quốc tế đang cạn kiệt.

Định hình những khởi đầu mới

Năm 2025 đã bước đến chặng đường cuối cùng, và ngay từ lúc này, dòng chảy sự kiện quốc tế toàn cầu đã bắt đầu hướng tới các vòng quay mới, thông qua một số vận động đáng chú ý ở nhiều lĩnh vực.

Sri Lanka chìm trong lũ dữ.

"Bình thường mới" đầy những âu lo

Tính đến ngày 2/12, theo số liệu thống kê chính thức, các tình trạng mưa lớn, bão lụt và lở đất tại hai khu vực Đông Nam Á - Nam Á đã khiến hơn 1.140 người thiệt mạng, cùng rất nhiều người vẫn còn đang mất tích. "Mùa bão" khốc liệt chưa từng thấy này đang đặt ra những mệnh đề vô cùng nghiêm túc và khó khăn.

Liên hợp quốc và thế giới đang nỗ lực hồi sinh Dải Gaza.

Đi qua thử thách

Những nỗ lực hàn gắn và tái thiết vẫn đang được triển khai mạnh mẽ, ở nhiều điểm nóng trong dòng chảy sự kiện quốc tế. Cho dù, hiệu quả đích thực của nhiều hành động trong đó vẫn phải đợi thời gian trả lời.

Nổi tiếng với những quyết định dứt khoát và nhanh chóng, Julia thành công trong sáp nhập hai ông lớn của ngành nhà hàng.

Nhà lãnh đạo từ hiện trường

Hơn 40 năm lăn lộn trong ngành dịch vụ-nhà hàng, nữ doanh nhân Julia Stewart vẫn giữ vẹn nguyên tinh thần và lòng tự tin của cô bé 16 tuổi ngày khởi nghiệp: Cứng cỏi, độc lập và không tin vào những giới hạn.

Ảnh: UNEP

Tiêu điểm

Ngay cả những dạng tồn tại tưởng chừng vĩnh cửu, như những sông băng nghìn năm này, cũng có thể hoàn toàn biến mất.

Bạo lực trên không gian mạng - hiểm họa rình rập phụ nữ và trẻ em gái toàn cầu.

Đi về phía văn minh

Có một ngày đặc biệt, mang cái tên vẫn còn tương đối xa lạ đối với phần đông nhân loại: Ngày Quốc tế xóa bỏ bạo lực đối với phụ nữ (International Day for the Elimination of Violence against Women), được Liên hợp quốc ấn định vào ngày 25/11 hằng năm.

Ảnh: UKFIET

Tiêu điểm

Có một nghịch lý vừa được Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO) hé lộ: Trên toàn thế giới, có khoảng 89% giáo viên tiểu học đủ trình độ để đứng lớp. Nhưng thật ra, chỉ có 82% là được đào tạo đầy đủ.

Cao ủy Volker Turk.

Rào cản trước mặt

Có không ít những lộ trình hứa hẹn có thể được khai thông, song vẫn cần thêm thời gian để vượt qua mọi rào cản.

 Miyazaki hướng đến cuộc sống đơn giản và chậm rãi, gần gũi với tự nhiên.

Triết lý của sự tĩnh lặng

Trong thế giới điện ảnh ngày càng trở nên hối hả, Miyazaki Hayao luôn tìm cách "chậm lại". Không chỉ là một đạo diễn phim hoạt hình hai lần nhận giải Oscar, ông còn là một nhà triết học, người dùng sự tĩnh lặng và tinh tế để kể những câu chuyện của nhân loại, của lịch sử và của chính nội tâm mình.

Một bữa ăn no, ở đâu đó, cũng đã là cả một giấc mơ.

Lời khẩn cầu vô vọng

Sẽ có ít nhất 318 triệu người đối mặt với tình trạng mất an ninh lương thực nghiêm trọng vào năm 2026. Song, đến cả các cơ quan của Liên hợp quốc cũng chưa chắc đủ sức làm gì đó, để giảm bớt nỗi đau khổ ấy.