Những người bạn mãi mãi tuổi 20

“Sáng mát trong như sáng năm xưa”... Ngày Quốc khánh 2/9 sắp đến, tôi bỗng nhớ câu thơ của nhà thơ Nguyễn Ðình Thi: “Nước chúng ta, Nước những người chưa bao giờ khuất”...

Chiến sĩ Hoàng Thượng Lân ở chiến trường.
Chiến sĩ Hoàng Thượng Lân ở chiến trường.

Trong những người đó, có hai người bạn của tôi. Họ ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sau lưng những trang nhật ký chưa viết hết, một tấm ảnh dính máu, và một mối tình thầm lặng.

Bạn Vũ Quang Long và bạn Hoàng Thượng Lân, học cùng lớp với tôi khóa Trung cấp 7 năm (1960-1967) của Trường Mỹ thuật Hà Nội (nay là Đại học Mỹ thuật Việt Nam). Khóa học của chúng tôi toàn thiếu niên, chỉ từ 12 đến 13, 14 tuổi. Chúng tôi đều là những thiếu niên quàng khăn đỏ, được học tập theo mô hình hệ 7 năm của Liên Xô. Chúng tôi học tập trung, ăn ngủ trong trường, sáng học vẽ, chiều học văn hóa, buổi tối cùng nhau ôn bài. Tối thứ bảy và chủ nhật được về thăm gia đình. Đến tối chủ nhật là phải trở lại trường để sáng sớm thứ hai tập hợp, điểm danh, chào cờ và vào lớp học.

Lớp học có đầy đủ mọi thành phần. Được tuyển thi ở tất cả các vùng miền theo đúng chính sách của Nhà nước. Từ học sinh có gia đình ở Hà Nội đến các bạn ở các tỉnh nông thôn, miền núi, và các bạn miền nam tập kết.

Tôi nhớ như in cứ mỗi sáng thứ hai xếp hàng điểm danh thế nào bạn Hoàng Thượng Lân cũng có quà cho tôi, lúc cái bánh, lúc viên kẹo, lúc bức ảnh diễn viên Liên Xô, lúc con tem, v.v. Tôi mới 13 tuổi rất hồn nhiên nhận quà của bạn chẳng nghĩ gì.

Bỗng một hôm mấy bạn Long, Biết, Cẩn, Vinh gọi tôi khẩn cấp ra ngay, đến sau hiên nhà gần vườn chuối của trường có việc rất quan trọng.

- Hiền, mày ra ngay bọn tao cho mày xem một tin bí mật động trời.

Không hiểu chuyện quan trọng gì, lập tức chạy ra ngay vườn chuối. Đến nơi thấy mấy bạn đang chụm đầu vào nhau chăm chú xem một quyển sổ nhỏ, thì thào vô cùng căng thẳng và nghiêm trọng.

Thấy tôi ra đến nơi các bạn ngưng phắt đưa tôi quyển sổ, nghiêm giọng nói:

- Mày xem đi, xem thằng Lân viết gì về mày đây này.

Tôi vội cầm quyển sổ, đọc được một ít, vội quăng trả quyển sổ, tôi khóc ầm lên:

- Tao không chịu đâu, tao sợ lắm hu... hu... tao không chịu đâu...

Đó là quyển nhật ký của bạn Hoàng Thượng Lân, trong đó bạn viết bạn thầm yêu tôi.

Tôi mới 13 tuổi. Thời đó tuổi 13 thật sự là cả ngố, không bao giờ dám nói đến chữ yêu... Dù đã đọc không biết bao nhiêu là sách rồi.

Từ đấy cứ nhìn thấy bạn Lân là tôi lỉnh ngay ra chỗ khác, ngượng ngùng lắm không dám nhìn mặt.

Thế rồi thời gian học trôi đi nhanh, chiến tranh bùng nổ, lớp tôi bạn Hoàng Thượng Lân và bạn Vũ Long xung phong đi bộ đội. Từ đấy không biết tin gì về hai bạn nữa.

Rồi tôi ra trường, long đong một hồi, cuối cùng bác Mộ Thanh xin cho tôi về làm báo ở tờ Tạp chí Thanh Niên của Trung ương Đoàn.

Tôi thích làm báo, làm minh họa và cải tiến tờ báo trong cách trình bày, rồi tập hợp đủ văn, thơ, nhạc, họa, ảnh, kể cả ảnh từ chiến trường gửi về.

Tờ tạp chí khi đó vô cùng phong phú sôi động. Tôi liên tiếp nhận được thư của các anh bộ đội, các anh chị thanh niên xung phong từ chiến trường gửi ra khen ngợi. Khi đó hăng say nhiệt huyết lắm.

Bỗng một hôm đang ngồi làm việc ở tòa soạn thấy một bóng người cao lớn đi vào gọi tôi một tiếng - Hiền!

Ngẩng đầu lên nhìn, Hoàng Thượng Lân đứng ngay trước bàn làm việc của tôi cúi xuống nhìn tôi hỏi: Hiền có nhận ra mình không?

Tôi kêu “Ối” một tiếng, nhìn anh bộ đội cao lớn sừng sững đứng trước mặt không tin vào mắt mình. Chưa kịp nói thì bạn đã lên tiếng: “Mình Hoàng Thượng Lân đây, bạn còn sợ mình không?”.

Tôi nói: “Không sợ nữa, nhưng tại sao bạn biết Hiền làm việc ở đây?

Bạn kể rằng vẫn đều đặn đọc tạp chí, theo dõi tranh và minh họa của tôi; chương trình thì ngày càng phong phú, các chiến sĩ trong đơn vị rất thích. Lần này được nghỉ phép ít ngày, việc đầu tiên là bạn tìm đến gặp tôi. Rồi bạn chìa bàn tay ra cho tôi xem - ngón cái đã bị đạn bắn cụt. Bạn bảo, không cầm súng được nữa nên được chuyển về làm báo Quân đội. Tranh thủ về thăm nhà ít hôm, bạn ghé qua thăm tôi một lát, rồi lại chuẩn bị vào chiến trường B.

Đó là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm và cũng là lần cuối cùng tôi gặp lại Hoàng Thượng Lân. Một lần duy nhất.

Bạn quay vào chiến trường và ngày 24/10/1971, hy sinh ngay trong lần đi đó.

Bạn ra đi và đã có tập sách viết về bạn của nhà thơ Đặng Vương Hưng: “Tài hoa ra trận”.

Còn bạn Vũ Quang Long - dù là con trai một trong gia đình -vẫn tình nguyện đi bộ đội, lặng lẽ như cách bạn sống. Đã vào B thì gần như biệt tăm. Bao lần tôi cố gắng dò hỏi tin tức cũng chỉ nhận lại im lặng. Thật sự là bặt vô âm tín.

lop-my-thuat.jpg
Khóa Trung cấp 7 năm của Trường Mỹ thuật Hà Nội.

Một mùa hè, khi đang nghỉ cùng gia đình trên đồi Non Tứa, tôi bỗng thấy lòng buồn đến lạ. Nỗi buồn dâng lên từng đợt, không sao gạt đi nổi. Không rõ vì đâu, chỉ biết tôi nhớ bạn da diết, nhớ đến nghẹn lòng.

Tôi lấy giấy bút ra viết thư cho bạn - viết như một cách để dỗ lòng mình. Trong thư, tôi chỉ nói rằng tôi bỗng thấy buồn vô hạn, không thể không viết cho bạn, dù biết thư ấy chẳng biết gửi đi đâu, và cũng chẳng ai biết bạn giờ đang ở nơi nào giữa cuộc chiến mù mịt ấy...

Tôi gấp thư lại, đề ngày tháng rồi cất vào ngăn bàn. Thư không có địa chỉ người nhận. Chỉ có nỗi nhớ là thật.

Vài tuần sau, một buổi chiều oi ả ở nhà 6 Hạ Hồi, có tiếng gõ cửa. Ra mở, tôi chết lặng: Vũ Long đứng đó. Bạn gầy gò, xạm nắng, một bên tay buông thõng. Nhìn thấy tôi, bạn cười - nụ cười rất Long - dịu dàng, kiệm lời và đầy ánh sáng.

Bạn nói vừa được chuyển ra bắc an dưỡng sau trận đánh lớn. Hai đứa ngồi xuống, không biết bắt đầu từ đâu. Tôi không dám hỏi gì về vết thương - sợ làm bạn buồn - nhưng chính bạn đã kể: trong trận đánh đó, bạn bị thương rất nặng, máu chảy đẫm áo, ngất đi giữa chiến hào. Một đồng đội - cũng bị thương - đã cõng bạn rời trận địa. Cả tiểu đội hôm ấy hy sinh hết.

Rồi bạn lặng lẽ rút từ túi áo ngực ra một tấm ảnh của tôi - tấm ảnh tôi mặc áo ca-rô có túi trước ngực kiểu cao bồi Maskova. Tấm ảnh dính máu đã khô.

Bạn nói, giọng thì thầm: “Lúc bị thương, ảnh ở ngay ngực. Máu mình thấm vào. Xin lỗi, đã làm ảnh bị bẩn...”.

Tôi không thể nói gì. Chỉ lặng đi. Trái tim như có ai bóp nghẹn.

Rồi bạn kể, bạn bị thương đúng ngày tôi viết thư. Tôi giật mình kinh hoàng. Lá thư tôi viết trong một chiều không lý do, chỉ vì nỗi buồn trào lên... lại chính là ngày bạn nằm giữa lằn ranh sống chết.

Thật sự, có những sợi dây vô hình giữa những người từng thân thiết, dù không nhìn thấy, vẫn luôn tồn tại.

Mấy hôm sau tôi sang nhà Long ở phố Nhà Thờ thăm bạn, tay ôm mấy bông hoa đợi dưới cổng. Người nhà Long ra nói vết thương tái phát, đạn vẫn trong người chưa thể mổ để gắp ra, Long đã được đưa đi bệnh viện ngay. Nhưng Long đã không qua khỏi, Long đã mất ngay sau đó.

Hai người bạn học cùng lớp từ thuở thiếu thời, không tưởng tượng được tình cảm các bạn đã dành cho tôi.

Hai người bạn, hai chiến sĩ, những “tài hoa ra trận”. Các bạn đã đóng góp xương máu cho đất nước này. Các bạn mãi mãi tuổi 20, luôn trẻ, đẹp như những thiên thần, tinh khiết, trong ngần, trong lòng tôi và trong lòng những người dân Việt Nam...

Có thể bạn quan tâm

Nhà báo Hồng Vinh, nguyên Tổng Biên tập Báo Nhân Dân.

DẤU ẤN MỘT ẤN PHẨM

Vào một ngày đầu xuân Bính Ngọ (2026), tôi được chứng kiến một cuộc trò chuyện khá thú vị đối với cánh báo chí chúng tôi.

Ông Hồ Mãn, Trưởng ban Tuyên huấn Thị Quảng Hà (Quảng Trị).

Người thầy cầm súng

Cả cuộc đời dấn thân theo Đảng, theo cách mạng, phục vụ nhân dân, Trưởng ban Tuyên huấn Thị Quảng Hà (Quảng Trị) Hồ Mãn - người thầy giáo cầm súng một thời khói lửa chiến tranh luôn tận trung với nước, giữ vững bản lĩnh, kiên cường xông pha gây dựng phong trào, tích cực đóng góp cho sự nghiệp trồng người và công tác tuyên huấn.

PGS, TS Frank Proschan.

Frank Proschan: Bền bỉ một tình yêu với Việt Nam

Khi lần đầu đặt chân đến Việt Nam năm 1987, PGS, TS Frank Proschan không hình dung rằng đó lại là khởi đầu cho một hành trình gắn kết bền chặt, kéo dài gần 40 năm giữa các nhà nghiên cứu Việt Nam và Mỹ.

Hội nghị lần thứ hai Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV. Ảnh | ĐĂNG KHOA

Tự chủ chiến lược, nghĩ và làm

Phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 2, khóa XIV của Tổng Bí thư Tô Lâm không chỉ là một lời hiệu triệu chính trị, mà còn là sự định hình lại một trục tư duy phát triển. “Tự chủ chiến lược” được đặt ở vị trí trung tâm, gắn chặt với hai mục tiêu chiến lược 100 năm và yêu cầu hành động đồng bộ của toàn hệ thống chính trị.

Cử tri bỏ phiếu tại khu vực bỏ phiếu số 12, phường Cửa Nam, thành phố Hà Nội.

Góp sức cho cuộc bầu cử thành công

Cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026-2031 đã thành công tốt đẹp. Công tác chuẩn bị được triển khai chủ động, đồng bộ, bảo đảm dân chủ, đúng pháp luật, an toàn, tiết kiệm. Ngày bầu cử thật sự là ngày hội lớn của toàn dân.

Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng (phải) thực hiện phóng sự dài kỳ trên Nhân Dân cuối tuần về tình trạng đánh bắt cá trái phép trên hồ Thác Bà (Lào Cai), tháng 1/2026.

Một hành trình dài về dưới bóng “cụ đa”

Ngày đầu tiên đi làm tại Báo Nhân Dân, ngày 1/1/2026, tôi đã đứng chụp ảnh bên gốc đa cổ thụ trong khuôn viên tòa soạn và đăng dòng cảm xúc trên Facebook cá nhân - “được làm việc dưới bóng cụ đa huyền thoại”. Với tôi, đó là sự khởi đầu mới sau hành trình dài bao kỷ niệm, hơn 30 năm.

PGS, TS Phạm Văn Dương, Trưởng phòng Nghiên cứu Bảo tàng, Cục Quản trị (Văn phòng Trung ương Đảng)

Nơi lưu giữ di sản của nhân dân

Dự án xây dựng Bảo tàng Đảng Cộng sản Việt Nam đang ở giai đoạn khởi đầu, rất khẩn trương, với mục tiêu hoàn thành vào dịp kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng (3/2/1930 - 3/2/2030).

Cán bộ Sở Khoa học và Công nghệ thành phố Hải Phòng kiểm tra an toàn bức xạ tại các đơn vị trên địa bàn. Ảnh | THANH HÀ

Những ý kiến tâm huyết của đại biểu dự Đại hội XIV của Đảng

Với phương châm Đoàn kết-Kỷ cương-Đột phá-Phát triển, Đại hội XIV của Đảng xác định tư duy, tầm nhìn, những quyết sách chiến lược đưa đất nước tiến mạnh trong kỷ nguyên mới, vì hòa bình, độc lập, dân chủ, giàu mạnh, phồn vinh, văn minh, hạnh phúc, vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội.

Lực lượng công an tham gia Lễ Diễu binh, diễu hành kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền nam, thống nhất đất nước. Ảnh | THÀNH ĐẠT

Vững bước tiến vào kỷ nguyên mới

Một phần tư thế kỷ XXI đã đi qua. Năm 2026 tiếp nối trong bối cảnh có ý nghĩa đặc biệt: Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng diễn ra từ ngày 19/1 đến 25/1/2026.

GS.TS Tạ Ngọc Tấn

“Văn kiện Ðại hội XIV của Ðảng được đổi mới để gần dân, dễ hiểu, dễ tổ chức thực hiện”

Khi công tác xây dựng các dự thảo Văn kiện Đại hội XIV của Đảng bước vào giai đoạn hoàn thiện, GS.TS Tạ Ngọc Tấn, nguyên Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng Lý luận Trung ương, Tổ phó Thường trực Tổ Biên tập Văn kiện Đại hội XIV của Đảng dành cho Nhân Dân hằng tháng cuộc trao đổi.

Lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc khánh 2/9. Ảnh trong bài | Thành Đạt

Ấn tượng 2025

Năm 2025 lùi lại phía sau như một cuốn phim quay chậm, đầy ánh sáng và những gam màu mạnh mẽ.

Làm tốt công tác quy hoạch góp phần thúc đẩy phát triển đô thị.

KHƠI THÔNG MẠCH NGUỒN PHÁT TRIỂN QUỐC GIA

Nhiều năm trước, dự án khu đô thị Thủ Thiêm- biểu tượng cho khát vọng vươn lên của Thành phố Hồ Chí Minh, đã có lúc rơi vào tình trạng gần như “đứng yên” vì những vướng mắc trong quy hoạch.

Từ lợi thế kinh tế cảng biển, cảng Hải Phòng được kỳ vọng trở thành điểm đến toàn cầu.

Thành tựu 40 năm đổi mới khẳng định tầm vóc Việt Nam

Trước Đổi mới, Việt Nam là một nước nghèo, bị chiến tranh tàn phá nặng nề, khủng hoảng kinh tế-xã hội diễn ra gay gắt. Sau gần 40 năm, nước ta đã vươn lên trở thành quốc gia có cơ đồ vững chắc, đời sống nhân dân ngày càng được nâng cao, vị thế quốc tế không ngừng được khẳng định.

Ông Kwuyên Cil trò chuyện với người dân tổ dân phố B’ Nơr B.

Người “gỡ rối” dưới chân núi Lang Biang

Nam Tây Nguyên mùa nắng lạnh. Dã quỳ trải sắc vàng mênh mang núi đồi. Dưới chân núi Lang Biang, những căn nhà gỗ truyền thống và những ngôi biệt thự của người Cơ Ho ở tổ dân phố B’Nơr B như bản hòa ca đầy sức sống.

Hội Người cao tuổi Việt Nam tổ chức Hội nghị lấy ý kiến góp ý vào Dự thảo các văn kiện trình Đại hội XIV của Đảng. Ảnh | TTXVN

Lý luận về đường lối đổi mới

Gần 40 năm, kể từ tháng 12/1986, công cuộc đổi mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo đã viết nên kỳ tích phát triển chưa từng có trong lịch sử dân tộc. Bước vào Đại hội XIV, dấu mốc mở ra kỷ nguyên phát triển mới, Đảng ta lần đầu khẳng định, lý luận về đường lối đổi mới là một bộ phận cấu thành nền tảng tư tưởng của Đảng.

Trụ sở mới của Bộ Ngoại giao được xây dựng tại số 2 Lê Quang Đạo (phường Từ Liêm, thành phố Hà Nội).

CHỐNG LÃNG PHÍ PHẢI BẮT ÐẦU TỪ XÁC LẬP ÐÚNG ƯU TIÊN

Lãng phí không chỉ nằm ở tiêu xài hoang phí, mà còn ẩn trong cách ra quyết định, thiết kế chính sách, tổ chức bộ máy và sử dụng nguồn lực. Một trong những nguyên nhân sâu xa nhất chính là việc xác lập sai thứ tự ưu tiên, dẫn đến đầu tư dàn trải, chính sách chồng chéo và những lựa chọn kém hiệu quả.

Đường phố rực rỡ cờ hoa trong những ngày diễn ra Đại hội Đảng bộ tỉnh Hà Tĩnh, nhiệm kỳ 2025-2030.

Đổi mới hình thức tuyên truyền, lan tỏa niềm tin

Công tác tuyên truyền Đại hội Đảng bộ các cấp tiến tới Đại hội XIV của Đảng được tổ chức triển khai sâu rộng, đồng bộ với nhiều hình thức đa dạng, cách làm sáng tạo ở nhiều địa phương trong cả nước.

Đồng chí Tạ Quang Trường, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND xã Xuân Hòa, tỉnh Đồng Nai.

Ðiểm sáng chuyển đổi số ở Ðồng Nai

Sau bốn tháng triển khai, hoạt động mô hình chính quyền địa phương hai cấp tại tỉnh Đồng Nai ngày càng phát huy hiệu quả. Phóng viên Báo Nhân Dân đã có cuộc phỏng vấn đồng chí Tạ Quang Trường, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND xã Xuân Hòa - một điểm sáng về chuyển đổi số (CĐS).

Các đại biểu nghiên cứu tài liệu trên thiết bị điện tử tại Đại hội đại biểu Đảng bộ thành phố Hải Phòng lần thứ I, nhiệm kỳ 2025-2030. Ảnh | Xuân Trường

Đại hội Đảng bộ cấp tỉnh: Lan tỏa tinh thần đổi mới

Đại hội Đảng bộ các tỉnh, thành phố nhiệm kỳ 2025-2030 thành công tốt đẹp. Ngay sau đại hội, các chương trình hành động được khẩn trương triển khai, thể hiện quyết tâm đưa Nghị quyết nhanh chóng đi vào cuộc sống, kỳ vọng một nhiệm kỳ mới nhiều khởi sắc.