Nhật ký một ngày online

LTS - Không phải những con số thống kê khô khan, cũng không phải góc nhìn của người lớn, ký sự này được thực hiện bởi chính những “người trong cuộc” - nhóm phóng viên nhí của Tòa soạn Tiếng Xanh (hoạt động dưới sự hướng dẫn của UNICEF Việt Nam).

Chiến dịch Không một mình, nằm trong chuỗi các hành động nhằm thực hiện Công ước Hà Nội, hướng tới đồng hành với giới trẻ trong phòng, chống bắt cóc online. Ảnh: Hiệp hội An ninh mạng
Chiến dịch Không một mình, nằm trong chuỗi các hành động nhằm thực hiện Công ước Hà Nội, hướng tới đồng hành với giới trẻ trong phòng, chống bắt cóc online. Ảnh: Hiệp hội An ninh mạng

Những dòng ghi chép hồn nhiên, chân thật kể lại từng khoảnh khắc đời sống, từ lúc thức dậy đến khi đi ngủ và việc “rời màn hình” không hề dễ dàng như người lớn vẫn nghĩ, gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Khi các em đang lớn lên cùng những chiếc màn hình, người lớn sẽ đồng hành như thế nào, để không ai bị bỏ lại trong thế giới số?

Sự thôi miên từ chiếc màn hình xanh

Đoàn Lê Diệp Chi (Học sinh lớp 11 Văn, Trường THPT Chuyên Lào Cai)

Năm giờ ba mươi phút sáng, điện thoại tôi rung liên hồi từng đợt. Cách năm phút lại có một hồi chuông, cứ e ò e ò như thế phải đến 15 phút. Thế nhưng, tôi không tài nào nhấc mí mắt lên nổi. Tối hôm qua tôi đã lỡ “sa chân” vào một kênh phát livestream, không tài nào dứt ra, nên bây giờ thì...

Cuối cùng, tôi vẫn phải lồm cồm bò dậy, ba mươi phút kể từ tiếng chuông báo thức đầu tiên. Đánh răng, rửa mặt, thay đồng phục, mọi thứ trở nên thật trống trải nếu không có bất kỳ âm thanh nào bên tai. Thế nên tôi quyết định mở TikTok, bật chế độ lướt video tự động và để mặc cho nó phát đến khi “hoàn thành” bữa sáng và khoác cặp đi tới trường.

Ở trường, chúng tôi không có kết nối wifi để có thể… lén sử dụng internet. Đó là khoảng thời gian “chia ly” hiếm hoi của tôi với mạng xã hội. Buổi chiều, tôi ngồi ở thư viện trường tự học. Đeo tai nghe, mở một lớp học online đang livestream và ngồi học. Phải thừa nhận rằng việc tôi lân la ở mọi ngách khắp Facebook, TikTok cũng không hẳn là phí hoài vô nghĩa, vì quả thực tôi vẫn tìm được cho mình những khóa học chất lượng ở đó. Đặc biệt, với tư cách là một thành viên của Tòa soạn Tiếng Xanh, mạng xã hội còn là “tòa soạn số” của tôi. Công việc của tôi nằm gọn trong các nhóm chat MessengerZalo. Rất khó để kiếm ra một ngày tôi không có bất kỳ tác vụ nào liên quan mạng xã hội.

Trở về nhà sau một ngày dài học hành miệt mài, tới tối muộn tôi mới có thể ngả lưng trên chiếc giường yêu dấu.

Thế nhưng, tôi lại bắt gặp thứ gì đó hay ho. Đều đặn và luôn cuốn hút không có điểm dừng, mỗi ngày đều vậy. Và rồi, tối nay tôi lại ngủ muộn. Tiếng chuông báo thức lúc năm giờ ba mươi sáng, tôi thức dậy lúc sáu giờ… như một sự thôi miên không hồi kết.

Một ngày của tôi gắn chặt với mạng xã hội nhưng không phải tất cả thời gian tôi đặt vào đó chỉ là giải trí đơn thuần: Tôi học, làm việc, trao đổi với thầy cô và bạn bè,... tất cả đều trên mạng xã hội. Thế nhưng, mỗi lần lướt, nội dung video tiếp theo hiện lên như một “hộp mù” ngẫu nhiên, khiến tôi càng đắm chìm.

Tôi bắt đầu để tâm quá mức tới tiếng thông báo, hiếm khi đặt điện thoại xa tầm với. Thậm chí ngay cả khi đang học, chỉ cần điện thoại nhảy thông báo, tôi sẽ lập tức chồm đến kiểm tra ngay, rồi lại sa đà vào những thú vui đầy cám dỗ ấy, quên khuấy đi nhiệm vụ chính đang bỏ ngỏ. Sự mất tập trung còn khiến năng suất học tập và làm việc của tôi giảm đi đáng kể, vì không thể dốc hết tâm sức một cách trọn vẹn để hoàn thành từng công việc một. Quan trọng hơn cả, đôi mắt cận thị của tôi giờ lại lồi ra thêm một chút, tròng kính cũng lại dày hơn một chút, tỷ lệ thuận với số thời gian tôi dành cho mạng xã hội.

Tỷ lệ nghịch của chiếc điện thoại đầy pin

Ngô Bích Ngọc (học sinh lớp 11A1, Trường THPT Quốc Oai)

9 giờ sáng là thời điểm Ngọc (17 tuổi, Hà Nội) thức dậy.

Cô nàng loay hoay đưa tay tìm kiếm chiếc điện thoại đã bị vùi chặt dưới một đống những thứ lộn xộn trên giường, nhằm che đậy tiếng báo thức cứ lặp lại hàng chục lần mỗi ngày. Đôi mắt còn ngái ngủ ti hí mở, màn hình điện thoại hiển thị 100% pin.

“Phù, may mà tối qua mình nhớ sạc”. Cô bé thầm nghĩ.

Trong khi vệ sinh cá nhân, Ngọc vẫn mở những video ngắn. Lướt, lướt, lướt - “chỉ một lát thôi…”. Nhưng Ngọc chẳng bao giờ nhớ mình đã xem những gì. Chỉ biết khi đặt điện thoại xuống, buổi sáng gần như đã trôi qua.

Điện thoại hiển thị 70% pin.

11 giờ, Ngọc vẫn đang nhún nhảy theo điệu nhạc trong playlist những bản nhạc yêu thích. Giờ ăn trưa, nhưng làm bạn với em vẫn chỉ là chiếc điện thoại thông minh, lướt hết từ những bài đăng này đến các video khác. Đủ loại cung bậc cảm xúc: có khi bật cười ha hả, hớn hở khi xem được những nội dung giải trí trên mạng; khi thì rơm rớm nước mắt vì những câu chuyện buồn đầy cảm xúc; nhưng nhiều hơn cả là khuôn mặt lạnh tanh chẳng nhìn ra ý vị, những khi bắt gặp nội dung mang tính kiến thức.

Ngọc không rõ mình có bị “nghiện” mạng xã hội hay không, nhưng em nhận thấy: Mỗi khi bị buộc phải dừng lại giữa chừng, cảm giác khó chịu, bứt rứt lập tức xuất hiện.

Buổi trưa trôi qua vội vã, nhiều lúc Ngọc chỉ ngủ được từ 10 đến 20 phút. Chợp mắt rất ngắn, như người đi làm. Nhưng nguyên nhân không phải do quá bận rộn đến mức không có cả thời gian nghỉ ngơi, mà là vì Ngọc chọn hy sinh giấc ngủ của mình (một cách vô thức) để níu kéo những thông tin “vô thưởng vô phạt” - những thứ sẽ biến mất khỏi trí nhớ ngay tức khắc khi màn hình tắt.

Điện thoại hiển thị 57% pin.

Chiều đến, Ngọc xách cặp đến trường. Nhưng do bị ảnh hưởng vì tiếp xúc quá lâu với màn hình điện thoại hồi sáng, em không tài nào tập trung nghe giảng. Mọi thứ âm thanh bên tai trở nên xa xăm như phát ra từ một giấc mộng. Mờ mờ, ảo ảo không rõ. Cô bé cứ gật gà gật gù và tranh thủ gục ngay xuống bàn khi giờ ra chơi đến.

Ngọc chia sẻ: “Không chỉ mình em mới như vậy, cảm giác khối 11 đều có điểm chung như thế. Thứ bọn em thiếu nhất luôn là giấc ngủ, dù nó vốn chẳng xa xỉ gì”.

Thường lúc 16 giờ hoặc 17 giờ, tan học, Ngọc trở về nhà, xắn tay áo phụ giúp ba mẹ làm việc nhà trong khoảng 45 phút. Sau đó, em nằm dài trên ghế sofa, cầm điện thoại và tiếp tục vòng lặp quen thuộc.

Những tin tức sốt dẻo lần lượt như sóng xô mà ập tới: Từ chuyện đời tư của người nổi tiếng, đến những tranh cãi trên mạng xã hội hay các bài hát đang thịnh hành…

Điện thoại hiển thị 30% pin.

Thế giới mạng vận động không ngừng, cuốn người xem vào dòng chảy liên tục của thông tin.

Nhưng nghịch lý là, càng “cập nhật” nhiều, Ngọc lại càng xa rời những thông tin thật sự cần thiết. Em không xem thời sự bao giờ. Giờ cơm với gia đình, ti-vi rõ ràng có bật, tiếng động phát ra liên tục; nhưng lọt vào tai thì chỉ như muỗi vo ve, chẳng có chút tác dụng nào với Ngọc.

20 giờ tối - Ngọc quyết tâm ngồi vào bàn học. 1 phút, 2 phút rồi…10 phút. Và “ting, ting, ting”, tiếng âm thanh thông báo liên tục vang lên bên cạnh. “Em đã dặn lòng là chỉ xem đúng 5 phút thôi rồi tắt ngay đi học. Nhưng 5 phút nối thành 10 phút. Rồi thoáng chốc biến thành hai giờ đồng hồ lúc nào không rõ. Đến khi em kịp định hình lại thì thời gian tự học buổi tối đã kết thúc. 22 giờ đêm mất rồi”.

Điện thoại hiển thị còn 5% pin.

Ngọc hối hả với lấy chiếc sạc điện thoại để cấp cứu lại món đồ thân yêu của mình và lao đầu vào bài vở đến tận đêm muộn, rồi lại ôm điện thoại leo lên giường. Ngày kết thúc, vào lúc 1 giờ sáng hôm sau.

Và Ngọc, cũng như rất nhiều bạn trẻ khác, có lẽ sẽ lại bắt đầu một vòng lặp tương tự vào ngày kế tiếp, khi chiếc điện thoại “đầy pin”, còn năng lượng của chính mình thì ngày càng cạn kiệt.

p-xu-mvdfhfwxt4osjen2gl7xpls5cjpiyvlfwlgonx4urazf0y44kg77moffq5wrbkhw53wpgon41atsallyklgsfglzt-dxahxficp0zqaaaaaelftksuqmcc.jpg
Hình ảnh quen thuộc của nhiều bạn trẻ, khi ngồi vào bàn học nhưng vẫn chưa thể rời khỏi TikTok.

Cha mẹ hãy là những người “hướng dẫn an toàn bay”

Hoàng Ngọc Đồng Khánh (lớp 11, học tại nhà)

“Người trẻ nghiện mạng xã hội.” “Mạng xã hội hủy hoại Gen Z.”... Mẹ sẽ gửi cho em những video kiểu này kèm với giọng đọc AI đáng sợ để nhắc nhở việc em không ra ngoài chơi vào một tối thứ 7. Ý là việc ở nhà vào ngày nghỉ kỳ lạ lắm sao?

Ngẫm lại thì đây không phải là một câu chuyện xa lạ. Chỉ mới tầm chục năm trước, các anh chị 9X hay 2000 cũng đã bị trêu chọc, gắn mác là cuồng idol hay tóc sư tử. Bây giờ tới lượt thế hệ em nối gót với sự nghiện mạng xã hội, trầm cảm, lo âu, và FOMO. Nhưng tại sao xã hội chỉ lên án người trẻ trong khi thực tế mà nói thì người lớn cũng hay mắc sai lầm?

Khi em được nhận đề bài này và đọc các bài báo về cách mọi người nhìn nhận Gen Z, em có phần hơi nhột nhẹ vì đó chính xác là em. Em học tại nhà (homeschool) nên dùng điện thoại rất nhiều, 4 - 5 tiếng một ngày, em không thích các nơi đông người, em đu concert, đu idol, em chi tiền cho việc sưu tầm mô hình và sách truyện. Thật thiếu sót khi em không lên phóng sự “Những người trẻ cô đơn”.

Nhưng có lẽ đó là vì, em không cô đơn. Em có ít bạn bè nhưng họ rất tuyệt, em có mối quan hệ thân thiết với gia đình (điều mà em rất tự hào với cương vị là một cô bé 17 tuổi), em tham gia đóng góp cho xã hội, em có thể tự kiếm tiền để nuôi sở thích của mình. Và cùng lúc đó, em tích vào tất cả các ô định kiến về một người có bệnh tâm thần. Làm sao em có thể duy trì lối sống “Gen Z nghiện ngập” này mà vẫn nuôi dưỡng sức khỏe thể chất và tinh thần?

Đó là vì việc sử dụng mạng hội đóng góp rất ít trong việc gia tăng nguy cơ đối mặt với các bệnh tâm lý.

Chính xác, rất ít.

Theo nghiên cứu “Thanh thiếu niên, màn hình và mạng xã hội: tổng quan tường thuật về các bài đánh giá và các nghiên cứu quan trọng”. Tỷ lệ người trẻ đối mặt với các bệnh tâm lý là 20%. Và khi tiếp xúc thường xuyên với mạng xã hội, tỷ lệ đó chỉ tăng lên 3%, tức là 23%.

Trong khi đó, các yếu tố nghiêm trọng hơn như bị bắt nạt, tăng tỷ lệ đối mặt với bệnh tâm lý lên 40%. Và khi ở trong gia đình có phụ huynh mắc bệnh tâm lý, tỷ lệ đối mặt với bệnh tâm lý chạm ngưỡng 70%. Nhưng tác nhân lớn này đôi khi lại bị ngó lơ.

Bệnh tâm lý chưa bao giờ và không bao giờ đến chỉ từ cái điện thoại cả. Bởi vì giống như thế giới thật, mạng xã hội cũng sẽ phản ánh góc nhìn của từng người. Thế giới này không chỉ tốt hay chỉ xấu mà nó dựa vào góc nhìn của từng cá nhân. Nếu một bạn trẻ đối mặt với sự tiêu cực trong đời sống thì khi tìm đến mạng xã hội, bạn ý cũng sẽ tiêu thụ những nội dung đó và ngược lại.

Thế giới này có 8 tỷ người, và mỗi ngày chúng ta còn không gặp được 1% trong số đó. Ở thời đại thay đổi chóng mặt như thế này, việc tiếp cận mạng xã hội là cần thiết để người trẻ học hỏi và phát triển. Sự thích nghi nhanh chóng đấy mới chính là siêu năng lực của chúng em. Việc cấm mạng xã hội như trói chân ngựa vậy. Ở độ tuổi này, việc tìm kiếm bản
sắc cá nhân và xây dựng mối quan hệ ngoài gia đình là một trong những mối ưu tiên hàng đầu của chúng em trước khi trở thành người lớn.

Cá nhân em là một người đã xây dựng và duy trì được nhiều mối quan hệ giá trị nhờ mạng xã hội. Nghĩ đâu xa, hãy nhớ tới người bạn thân năm tiểu học của chúng ta. Mấy ai còn có thể giữ liên lạc với họ mà không có mạng xã hội. Và nó không chỉ là địa chỉ liên lạc như số điện thoại hay mail. Mạng xã hội giúp ta theo dõi cuộc sống của những người thân yêu, đôi khi gợi nhớ cho ta về họ vào những ngày lạc lõng trong thực tại xô bồ.

Vậy tụi em đòi hỏi gì từ người lớn?

Liệu đây có phải là một bài xin xỏ mẹ không thu điện thoại?

Để tăng chất lượng sức khỏe tinh thần của cả xã hội cần một nỗ lực rất lớn và Gen Z tụi em không thể làm thế mà không dựa vào thế hệ khác; nhất là các bố mẹ, người có ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe thể chất và tâm lý của chúng em.

Tụi em cần mọi người, nhiều như cách mọi người cần tụi em. Xã hội cần kỹ thuật học hỏi thần tốc, sự sáng tạo vô hạn, khả năng thích nghi thần sầu. Và những thứ này sẽ không phát triển nếu tụi em không được đồng hành để đi đến đích. Đừng xem tụi em như một bài toán phải giải quyết, hãy xem chúng em như những con người xứng đáng được tin tưởng và tôn trọng ■

Có lẽ, vấn đề không nằm ở việc cấm hay không cấm, mà là liệu rằng chúng ta có đủ tỉnh táo để không trở thành “nô lệ” của chính chiếc màn hình trong tay mình hay không.

Có thể bạn quan tâm

Ngành công nghệ cần đặt an toàn của trẻ em vào khâu thiết kế sản phẩm, thay vì coi đó là phần việc xử lý sau cùng. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Đồng hành để bảo vệ

Internet từ lâu đã trở thành một phần tất yếu của cuộc sống, kể cả với trẻ em. Tuy nhiên, mức độ hiện diện cao ấy không đồng nghĩa với việc thế hệ trẻ có đủ năng lực để tự bảo vệ mình.

Trung ương Đoàn luôn chủ động tạo ra các không gian cởi mở để kịp thời lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của trẻ em.

Lắng nghe đúng, hành động trúng

Trong thời đại kỷ nguyên số, không gian mạng không còn là một công cụ hỗ trợ, mà đã trở thành một môi trường sống song hành với đời sống của trẻ em.

Thay vì ngăn chặn, Việt Nam đang hướng đến những giải pháp thân thiện, cùng đồng hành với trẻ trên không gian mạng. Trong ảnh: Trích từ cẩm nang “Tự tin chinh phục Vương quốc Social” của Toà soạn Tiếng Xanh.

Từ chính sách đến từng gia đình

Không gian mạng hôm nay đã là một phần của tuổi thơ Việt Nam. Vì thế, bài toán không còn là “có nên cho trẻ dùng mạng xã hội hay không”, mà là làm sao để trẻ em Việt Nam được lớn lên trong một môi trường số an toàn hơn, lành mạnh hơn và công bằng hơn.

Lần đầu tiên trong lịch sử quy hoạch đô thị Việt Nam, Thủ đô Hà Nội được Trung ương giao quyền lập đồ án Quy hoạch, phù hợp việc tổ chức lại địa giới hành chính, thực hiện chính quyền địa phương hai cấp. Ảnh Thành Đạt

Thách thức trong bước chuyển tư duy

Lời tòa soạn - Theo Quy hoạch Tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm, thành phố sẽ phát triển với cấu trúc đô thị “đa tầng, đa lớp, đa cực, đa trung tâm”, điểm nhấn xuyên suốt là văn hiến, văn minh, hiện đại, hạnh phúc, trong đó yếu tố “hạnh phúc” được đặt ở vị trí trung tâm.

Hà Nội định hình cấu trúc đô thị theo không gian phát triển mở “đa tầng, đa lớp, đa cực, đa trung tâm”. (Ảnh KHIẾU MINH)

Không để quy hoạch chỉ dừng ở bản vẽ

Quy hoạch Tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm (Quy hoạch) đã được Hội đồng nhân dân thành phố thông qua. Quy hoạch cho thấy tầm chiến lược, có các phân kỳ, giai đoạn thực hiện, nhưng cũng cần giải quyết những khó khăn, thách thức để đi vào đời sống.

Ông Trịnh Quang Dũng, Trưởng phòng Quản lý hoạt động quy hoạch, kiến trúc đô thị, Sở Quy hoạch-Kiến trúc Hà Nội.

Đúc rút bài học thực tiễn, kiến tạo phát triển bền vững

Ông Trịnh Quang Dũng, Trưởng phòng Quản lý hoạt động quy hoạch, kiến trúc đô thị, Sở Quy hoạch-Kiến trúc Hà Nội chia sẻ: Để kiến tạo một Thủ đô phát triển bền vững xuyên thế kỷ, cơ quan chuyên môn không né tránh mà đi sâu nghiên cứu, bắt đúng bệnh...

Nhiều cuộc tọa đàm được tổ chức, nhằm đóng góp ý kiến cho chuyển đổi số quy hoạch đô thị tại Hà Nội. (Ảnh DIÊN KHÁNH)

“Bộ não số” cho đô thị thông minh

Thủ đô Hà Nội đang từng bước chuyển đổi, đầu tư hạ tầng công nghệ, tích cực chuyển đổi tư duy quản trị đô thị và quản lý quy hoạch, nâng cao chất lượng sống của người dân.

Các di tích, cảnh quan thiên nhiên, ao hồ cần có “đời sống của mình” trong không gian đô thị mới. (Ảnh VĂN HỌC)

Tích hợp yếu tố sinh thái vào từng lựa chọn

Ô nhiễm môi trường không chỉ là thách thức trước mắt, mà còn là lực cản lớn đối với mục tiêu phát triển bền vững của Thủ đô. Vì vậy, quy hoạch tổng thể phải bảo đảm yêu cầu rất cao về phát triển xanh cũng như tạo dựng hệ sinh thái phong phú cho đô thị.

Lãnh đạo phường Hồng Hà giải đáp thắc mắc của người dân bị thu hồi đất tại hiện trường.

Thước đo của một Thủ đô vì con người

Hà Nội đang bước vào giai đoạn tái cấu trúc đô thị mạnh mẽ. Song, phía sau những công trình mang tầm vóc quy hoạch là đổi thay trong đời sống của người dân, đặt ra yêu cầu phải giải quyết hài hòa bài toán phát triển và an cư.

Các yếu tố mang tính quyết định cho chuyển đổi xanh, như khoa học công nghệ, chuyển đổi số, đổi mới sáng tạo… cần được đầu tư tương xứng. (Ảnh Thành Đạt)

Thế chân kiềng trong kỷ nguyên xanh

Lời toà soạn - Để đưa nông nghiệp Việt Nam bước vào kỷ nguyên xanh, điều cốt lõi là phải tái định hình vai trò của Nhà nước, doanh nghiệp và người nông dân trong một hệ sinh thái phát triển mới.

Chuyển dịch xanh đang mở ra cơ hội để nông sản Việt Nam tái định vị trên thị trường quốc tế. (Trong ảnh: Trồng sầu riêng cho năng suất cao ở xã Trường Long, TP Cần Thơ). (Ảnh Phương Bằng)

Tháo gỡ nút thắt vốn và đầu tư

Trong bối cảnh biến đổi khí hậu ngày càng gay gắt, biến động thị trường khó đoán định, đòi hỏi từ người tiêu dùng cũng cao hơn, nông nghiệp Việt Nam đứng trước yêu cầu phải chuyển dịch xanh, nâng cao giá trị.

TS Trần Công Thắng, Viện trưởng Viện Chiến lược, Chính sách nông nghiệp và môi trường, Bộ Nông nghiệp và Môi trường.

Tối ưu hóa công cụ chính sách, khơi thông nguồn lực công-tư

Phát triển các công cụ chính sách mới, dựa vào cơ chế thị trường để huy động sự tham gia của toàn xã hội trong phát triển nông nghiệp gắn với bảo vệ môi trường là điều TS Trần Công Thắng, Viện trưởng Viện Chiến lược, Chính sách nông nghiệp và môi trường, Bộ Nông nghiệp và Môi trường, nhấn mạnh trong cuộc trò chuyện với NDCT.

Cần thúc đẩy mô hình liên kết bốn nhà (Nhà nước-Viện nghiên cứu-Doanh nghiệp-Nông dân) theo chuỗi giá trị. (Ảnh Đạt Thành)

Doanh nghiệp tiên phong nắm lợi thế

Thể chế và hệ sinh thái về chuyển đổi số - xanh của Việt Nam vẫn chưa hoàn thiện cũng như chưa đủ mạnh để phát triển trên diện rộng. Để hóa giải tình trạng này, cần đồng bộ quá trình hoàn thiện thể chế và tài chính xanh, đi đôi hỗ trợ doanh nghiệp chuyển đổi, phát triển hạ tầng số.

Các hợp tác xã, tổ hợp tác, thông qua Chương trình FFF có nhiều cơ hội giao lưu, trao đổi để phát triển. (Ảnh FAO Việt Nam)

Ươm mầm sinh kế

Từ những mảnh vườn nhỏ ở Lào Cai, Thái Nguyên hay Phú Thọ, một mô hình mới đang dần hình thành: Nông nghiệp gắn với rừng, với thị trường, với cộng đồng và với tương lai dài hạn.

Bảy mô hình Đề án 1 triệu ha lúa tại Đồng bằng sông Cửu Long ghi nhận năng suất đều tăng, nâng cao thu nhập cho nông dân từ 4-7,6 triệu đồng/ha. (Ảnh Lê Phương)

Bài toán nâng tầm giá trị hạt gạo

Lúa phát thải thấp giúp nâng cao giá trị hạt gạo Việt Nam trên thị trường quốc tế, nhưng đồng thời cũng đặt ra bài toán lớn liên quan nguồn vốn và tổ chức canh tác nông nghiệp.

Đẩy mạnh thanh toán không dùng tiền mặt giúp minh bạch hóa dòng tiền, giảm thất thu thuế, đồng thời bảo đảm an toàn tài chính cho người dân cũng như nền kinh tế. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Cuộc đua tốc độ và bảo mật

Lời toà soạn - Theo báo cáo của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, giá trị thanh toán không dùng tiền mặt năm 2025 gấp khoảng 28 lần tổng sản phẩm quốc nội (GDP), tương đương hơn 14 nghìn tỷ USD.

Các hoạt động hướng dẫn sử dụng dịch vụ công trực tuyến và phổ biến phương thức thanh toán không dùng tiền mặt (QR code, chuyển khoản) được triển khai mạnh mẽ.

Hướng tới phát triển các hệ sinh thái số

Với tốc độ tăng trưởng hai con số liên tục trong nhiều năm, thanh toán không dùng tiền mặt đã trở thành một phần tất yếu của cuộc sống. Dù mang lại nhiều tiện ích, việc phát triển sản phẩm, dịch vụ ngân hàng đồng thời cũng đặt ra yêu cầu phải bảo đảm an toàn, bảo mật.

Công cụ tài chính số cơ bản giúp người dân làm quen với tư duy quản lý tài chính.

Tiện lợi và minh bạch hơn

Đẩy mạnh thanh toán không dùng tiền mặt không chỉ giúp cơ quan quản lý theo dõi dòng tiền minh bạch hơn, thu hẹp khoảng trống thất thu thuế, mà còn góp phần xây dựng nền tảng dữ liệu quan trọng để phát hiện sớm những giao dịch bất thường, từng bước bảo đảm an toàn tài chính cho người dân cũng như nền kinh tế.

Phần lớn người trẻ lựa chọn các phương thức thanh toán không dùng tiền mặt. (Ảnh BẢO LONG)

Tăng tốc cuộc cách mạng thanh toán số

Thanh toán không dùng tiền mặt đang khẳng định vị thế ưu việt với tốc độ tăng trưởng ấn tượng tại nhiều địa phương, dần trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống kinh tế hiện đại.

Swish được vinh danh là thương hiệu mạnh nhất Thụy Điển năm thứ 5 liên tiếp.

Nhanh nhưng không buông

Làm sao để chuyển đổi số không chỉ nhanh chóng mà còn nhân văn, không để bất kỳ ai, nhất là người dân vùng sâu, vùng xa, biên giới và hải đảo bị bỏ lại phía sau?

Công an xã Cẩm Lạc (Hà Tĩnh) kịp thời giúp người dân tránh khỏi một vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản trên không gian mạng.

Bài toán bảo đảm an toàn cho người dùng

Một giao dịch chuyển tiền hoàn tất trong chưa đầy 10 giây. Cũng trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, nhiều người có thể mất toàn bộ số tiền trong tài khoản khi click vào đường link giả mạo.

Tương lai càng biến chuyển, thanh niên càng cần vững vàng, bản lĩnh với đầy đủ kỹ năng để nắm bắt cơ hội mới. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Thích nghi để ghi dấu

LỜI TOÀ SOẠN - Sự phát triển theo cấp số nhân của công nghệ, nhất là trí tuệ nhân tạo, đặt ra câu hỏi: Chúng ta đang chuẩn bị một thế hệ thanh niên thế nào cho một thế giới biến động không ngừng?Để trở thành con người có giá trị, trước hết vẫn phải tùy thuộc vào sự nỗ lực của chính chủ thể.

Giải Gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu năm 2025, do Trung ương Đoàn tổ chức quy tụ nhiều thanh niên đạt thành tích cao. (Trong ảnh: Võ Trần Minh Thư - Sáng lập fanpage “Lưu Niên Sử Ký” cùng nhiều dự án số hóa dữ liệu lịch sử).

Hãy trở thành người có giá trị!

Cuộc sống vốn công bằng. Bạn sẽ nhận được những gì mình nỗ lực và cho đi. Đừng bằng lòng với một cuộc sống buồn tẻ, làng nhàng mà hãy cố gắng hoàn thiện bản thân, dấn thân, trải nghiệm để sống một cuộc đời có ích!

Thế hệ thanh niên chủ động, thích ứng nhanh, nhưng cũng nhạy cảm và dễ rơi vào khủng hoảng nếu thiếu định hướng. (Ảnh UNICEF Việt Nam)

Từ thích ứng đến đi đầu

Khi tương lai không còn chỉ là những biến chuyển tuyến tính dễ dự đoán, thanh niên cũng không còn có thể dựa vào những lộ trình an toàn của thế hệ trước.