Nghệ sĩ–giảng viên Vũ Diệu Thảo: “Làm cô giáo là ước mơ từ nhỏ của tôi”

Trở thành một giảng viên âm nhạc, dìu dắt học trò gần 20 năm nay, đối với nghệ sĩ Vũ Diệu Thảo, như vậy là đã đạt được ước mơ làm giáo viên từ thủa ấu thơ. Giữ trọn vẹn tình yêu với cây đàn tỳ bà và truyền tình yêu đó lại cho nhiều thế hệ học trò, mỗi năm đến ngày 20//1, nhiều cảm xúc lại ùa về với nữ nghệ sĩ tài hoa này.
Nghệ sĩ đàn tỳ bà Vũ Diệu Thảo. (Ảnh: BÌNH QUÁCH)
Nghệ sĩ đàn tỳ bà Vũ Diệu Thảo. (Ảnh: BÌNH QUÁCH)

Hơn 20 năm trước, Vũ Diệu Thảo được đông đảo khán giả yêu mến với vai Thảo, cô bé lớp 12 bị mất xe đạp trong bộ phim “Phía trước là bầu trời”. Vai diễn đã khiến khán giả nhớ mặt, nhớ tên cô và đánh giá cao về diễn xuất, nhưng Diệu Thảo lại không theo con đường diễn viên chuyên nghiệp mà tiếp tục gắn bó với âm nhạc, trở thành giáo viên dạy đàn tỳ bà.

Nghệ sĩ Vũ Diệu Thảo cho biết, từ nhỏ cô đã mơ ước trở thành một giáo viên. Hồi còn đi học, cô đã được các thầy cô giáo động viên, ủng hộ rất nhiều. “Các thầy cô giáo của mình cũng là tấm gương, là động lực to lớn để nuôi dưỡng ước mơ của tôi. Từ nhỏ, tôi đã nghĩ rằng lớn lên sẽ cố gắng học thật giỏi chuyên môn, nuôi dưỡng đam mê để trở thành giáo viên. Thế rồi ước mơ đó cũng trở thành sự thật khi tôi tốt nghiệp và được giữ lại trường giảng dạy, chính thức con đường trở thành một giảng viên chuyên ngành đàn tỳ bà của Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam” - Vũ Diệu Thảo chia sẻ.

Nghệ sĩ Diệu Thảo đã có nhiều năm gắn bó với các lứa học trò của Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam.

Nghệ sĩ Diệu Thảo đã có nhiều năm gắn bó với các lứa học trò của Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam.

Dạy học gần 20 năm, mỗi khi đến Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, Vũ Diệu Thảo lại rất nhiều cảm xúc: “Là một giảng viên, một nhà giáo gắn bó đã lâu với nhiều thế hệ học sinh, sinh viên, nhưng cảm xúc của tôi vẫn như những ngày đầu tiên. Tôi luôn thấy hạnh phúc và tự hào vì đã chọn lựa đúng nghề yêu thích. Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 cũng là là dịp tôi tri ân các thầy cô giáo, những người dạy dỗ, dìu dắt để tôi có được ngày hôm nay, đó là ngày của sự biết ơn”.

Kể lại những ngày ngồi trên ghế nhà trường, may mắn được sự chỉ bảo của nhiều thầy cô giỏi và yêu quý học sinh, Vũ Diệu Thảo cho biết, gắn bó sâu đậm và thân thương nhất với cô là 3 người thầy, cô từ thuở ấu thơ cho đến khi cô là một giảng viên kỳ cựu của Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam: “Khi mới vào trường, cô giáo đầu tiên dìu dắt tôi là Nghệ sĩ nhân dân Mai Phương - người mà các thế hệ học sinh đàn tỳ bà đều gọi là “Mẹ Mai Phương”, “U Phương”. Năm đó, đàn tỳ bà chỉ có 1 chỉ tiêu tuyển sinh. Mẹ Phương rất tình cảm, chu đáo, nhưng khi đó tôi còn nhỏ chưa hiểu nhiều, cũng chưa cảm nhận hết được tình yêu thương của mẹ Phương dành cho mình, cho các thế hệ học sinh, cho cây đàn tỳ bà. Sau đó, Thảo được học Nghệ sĩ ưu tú Kim Hạnh, là cô giáo dìu dắt Thảo trong suốt một quãng thời gian dài học sơ cấp và trung cấp. Vào đại học, Thảo lại tiếp tục theo học Nghệ sĩ nhân dân Mai Phương. Lên cao học, Thảo được Nhà giáo nhân dân Hoàng Dương hướng dẫn, nhưng giờ thầy đã đi xa”.

Cô Diệu Thảo hướng dẫn các học sinh chỉnh đàn.

Cô Diệu Thảo hướng dẫn các học sinh chỉnh đàn.

Hai thập kỷ làm cô giáo, điều khiến Vũ Diệu Thảo cảm thấy hạnh phúc nhất là được chứng kiến các thế hệ học trò dần lớn lên, trưởng thành và thành công. Cô bày tỏ: “Thế hệ nối tiếp thế hệ, các em học sinh giống như hình ảnh phản chiếu của mình vậy. Nhìn các em xuất hiện trên các sân khấu lớn, mang tiếng đàn tỳ bà đến mọi miền Tổ quốc, ra nước ngoài, thấy sự nghiệp “trồng người” của mình thực sự có được trái ngọt, đó chính là hạnh phúc của tôi”.

Vũ Diệu Thảo chia sẻ, cô thấy mình may mắn khi được giảng dạy tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam - một ngôi trường có truyền thống đào tạo và biểu diễn âm nhạc. Những đặc thù này trở thành một lợi thế lớn cho chính những giảng viên kiêm “nghệ sĩ” đang công tác tại trường như cô. “Trường luôn tạo điều kiện hết sức để các thầy cô giáo chuyên tâm dạy học. Trong những sự kiện lớn của đất nước, những chương trình giao lưu văn hóa, nghệ thuật, âm nhạc, các thầy cô cũng luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ và hoàn thành tốt công tác biểu diễn quảng bá âm nhạc Việt Nam. Tuy áp lực, nhưng chúng tôi rất hạnh phúc và tự hào được đóng góp công sức nhỏ bé của mình để hoàn thành tốt các vai trò được nhà trường, Nhà nước giao phó. Lúc đó, tất cả mọi áp lực, khó khăn trở thành niềm vui, niềm tự hào dân tộc”, cô cho biết.

Công chúng thường quen hình của ảnh Vũ Diệu Thảo đẹp mong manh, dịu dàng, thuần khiết với cây đàn tỳ bà. Tuy nhiên, với vai trò cô giáo, Diệu Thảo lại nhận mình là một giáo viên khó tính.

Cô chia sẻ: “Tôi là một cô giáo nghiêm khắc và yêu học trò. Nhưng tôi để học trò được lựa chọn điều các con yêu thích rồi tự nỗ lực, giáo viên chỉ có nhiệm vụ hướng dẫn và khuyến khích. Vậy nên các con tự theo tôi vì thích học, vì đam mê, yêu đàn chứ không có sự gượng ép nào cả. Khi đã tự nguyện yêu thương thì cô giáo không cần khó tính.

Nữ nghệ sĩ đàn tỳ bà cũng cho biết, cô yêu thích sự sáng tạo, thích áp lực để trưởng thành, vậy nên, mỗi ngày đến lớp là một ngày vui, thường cô trò cứ miệt mài quên cả giờ nghỉ. Có những ngày cô dạy thông trưa, không có cả thời gian nghỉ trưa, phải tranh thủ mang cơm hộp ăn tạm để dành từng phút dạy, vì học sinh xin cô “Cho con học chuyên ngành xong còn tranh thủ đi học văn hóa, học tiếng Anh, học hòa tấu…”.

Lớp học của cô như một gia đình vậy, cô trò “học là chính, vui là chủ yếu và yêu thương là vô bờ bến”. “Nhưng chốt lại tôi vẫn khó tính. Khó để các con trưởng thành, các con tốt lên, khó để thấy rằng chính mình cần nỗ lực nhiều hơn nữa để mang lại điều tốt đẹp nhất cho các con” - nữ giảng viên chia sẻ.

Có thể bạn quan tâm

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

Giá trị văn hóa từ "Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.

Các đại biểu cắt băng khai trương Tuần văn hóa Thanh Hóa-Hội An.

Tuần văn hóa kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Thanh Hóa-Hội An

Kỷ niệm 65 năm ngày kết nghĩa giữa đô thị tỉnh lỵ Thanh Hóa và Hội An, thành phố Đà Nẵng (1961-2026), tại Công viên Hội An ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa diễn ra chuỗi hoạt động, sự kiện trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa tôn vinh nghĩa tình Thanh Hóa-Hội An.

Khuôn viên di tích Giồng Bốm là toàn bộ khu vực của Thánh thất Ngọc Minh gồm 3 ngôi nhà: Hiệp thiên đài, Cửu trùng đài và Bát quái đài. (Ảnh: Mộng Thường)

Giồng Bốm 80 năm: Hào khí “đạo không rời đời”

Tám mươi năm là một quãng lùi đủ dài để khói lửa chiến tranh tan vào hư không, nhường chỗ cho màu xanh trù phú phủ lên mảnh đất Phong Thạnh kiên cường. Thế nhưng, thời gian dẫu có bào mòn vạn vật cũng chẳng thể xóa nhòa ký ức bi tráng về rực lửa năm 1946 tại vùng đất cực nam Tổ quốc.