“Khoác áo mới” cho rối cạn Tế Tiêu

Mang theo ký ức tuổi thơ và trách nhiệm gia đình, Phạm Quang Hữu (sinh năm 2000, con trai Nghệ nhân Ưu tú Phạm Công Bằng) lựa chọn từ bỏ công việc ổn định, trở về quê nhà.

“Khoác áo mới” cho rối cạn Tế Tiêu

Nơi gắn bó với Phường múa rối cạn Tế Tiêu (xã Mỹ Đức, TP Hà Nội), vẫn vang tiếng đẽo gỗ, dáng hình con rối, là mảnh đất lưu giữ tinh hoa của nghệ thuật truyền thống.

Những ngày “học lại từ đầu”

Về quê “nối nghiệp” gia đình không phải bước đi dễ dàng với một người trẻ. Dù lớn lên giữa tiếng gõ gỗ, dáng rối và những trò diễn của cha ông, Phạm Quang Hữu thừa nhận khi thật sự bước vào thế giới của múa rối, anh gần như phải học lại từ đầu. “Lúc mới về, tôi khá ngợp, vì không biết phải bắt đầu từ đâu”, anh chia sẻ.

Nghề rối được truyền dạy chủ yếu qua kinh nghiệm thực tiễn của các nghệ nhân, không có giáo trình bài bản. Người mới phải quan sát, làm theo và luyện tập trong thời gian dài mới có thể nắm vững kỹ thuật. Những ngày đầu, anh chủ yếu đứng bên sân khấu để xem các nghệ nhân tập luyện, học cách làm con rối, sửa đạo cụ và chuẩn bị cho mỗi buổi biểu diễn.

Mỗi công đoạn của nghề đều đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn, từ đục gỗ tạo hình, sơn vẽ khuôn mặt rối, may trang phục đến dựng khung sân khấu. Chỉ khi trực tiếp tham gia, anh mới hiểu múa rối không đơn thuần là biểu diễn mà là sự kết hợp tinh tế giữa kỹ năng thủ công, kỹ thuật và kinh nghiệm tích lũy qua nhiều thế hệ.

Bên cạnh khó khăn chuyên môn, vấn đề kinh tế cũng là thử thách không nhỏ. Hoạt động của phường rối chủ yếu gắn với lễ hội, sự kiện văn hóa và các chương trình cộng đồng nên nguồn thu không ổn định. Nhiều nghệ nhân phải làm thêm công việc khác để duy trì cuộc sống. “Làm nghệ thuật truyền thống không thể có kết quả ngay lập tức. Thu nhập không cao, nhưng nếu không có người tiếp tục, nghề sẽ dần mai một”, anh chia sẻ. Chính những trải nghiệm ấy giúp anh thấu hiểu hơn nỗ lực bền bỉ của cha và các nghệ nhân trong phường - những người đã âm thầm giữ lửa cho rối cạn Tế Tiêu suốt nhiều năm qua.

164.jpg

Tìm lối đi mới cho rối cạn

Khi đã gắn bó sâu hơn với hoạt động của Phường rối Tế Tiêu, điều khiến anh trăn trở nhiều nhất là làm sao để loại hình này không chỉ tồn tại trong phạm vi làng xã mà có thể tiếp cận với nhiều khán giả hơn.

Một trong những việc đầu tiên anh thực hiện là đưa phường rối lên các nền tảng trực tuyến. Trước đây, hoạt động của phường gần như chỉ được biết đến qua các buổi biểu diễn trực tiếp hoặc thông tin truyền miệng. Anh cùng một số người bạn xây dựng trang mạng xã hội và website riêng, đăng tải hình ảnh, video và thông tin về các buổi diễn. Những kênh này dần trở thành cầu nối giúp phường rối được biết đến rộng rãi hơn, đồng thời tạo cơ hội kết nối với các đơn vị tổ chức sự kiện, trường học và khách du lịch.

Anh cũng thử nghiệm một hướng tiếp cận mới: Phát triển các sản phẩm lưu niệm lấy cảm hứng từ hình tượng con rối. Ban đầu chỉ là vài mẫu thử nhỏ như móc khóa, nam châm hay bưu thiếp in hình nhân vật rối.Về sau, phản hồi tích cực của khách tham quan đã khiến anh thêm vững tin rằng đây là một hướng đi tiềm năng. Từ đó, Quang Hữu xây dựng một thương hiệu nhỏ mang tên “Phường Rối”, chuyên thiết kế và sản xuất các sản phẩm lưu niệm lấy cảm hứng từ nghệ thuật rối Việt Nam như rối mini, móc khóa hay đồ trang trí. Theo anh, những sản phẩm nhỏ gọn, gần gũi này có thể trở thành một cách để công chúng, đặc biệt là giới trẻ và khách du lịch, tiếp cận với nghệ thuật rối dễ dàng hơn.

Quang Hữu còn ấp ủ làm mới các tiết mục biểu diễn của phường. Vẫn giữ tinh thần dân gian truyền thống của rối Tế Tiêu, anh đề xuất thử nghiệm một số tích trò và cách dàn dựng khác để chương trình trở nên sinh động. “Tôi nghĩ điều quan trọng là vẫn phải giữ được hồn cốt của rối truyền thống nhưng cách kể câu chuyện có thể thay đổi để gần gũi hơn với khán giả hiện đại”, anh chia sẻ.

Mặc dù hành trình “khoác áo mới” cho phường rối vẫn đang ở những bước đi đầu tiên. Nhưng đối với anh, việc trở về nối nghiệp không chỉ là tiếp tục một công việc của gia đình mà còn là cách để gìn giữ một phần ký ức văn hóa của làng quê. Thời gian tới, anh cùng các thành viên của Phường rối Tế Tiêu sẽ hoàn thiện các không gian trưng bày, mở triển lãm về nghệ thuật rối, giới thiệu quy trình làm rối và câu chuyện phía sau mỗi tích trò…; đồng thời tìm kiếm, đào tạo thêm những gương mặt trẻ để hình thành một đội hình múa rối kế cận. “Điều tôi mong nhất là sau này khi nhắc đến rối Tế Tiêu, mọi người không chỉ nghĩ đó là một nghề cũ của làng mà là một loại hình nghệ thuật vẫn đang được tiếp nối”, anh nói.

Có thể bạn quan tâm

Củi thông đun bếp.

Lửa thông

Gió từ núi đi ngang ngôi nhà ngai ngái mùi gỗ giữa những vườn rau mãn vụ.

Nhặt từ sách

Nhặt từ sách

“Kẻ sĩ ra làm quan hành chính có phải chỉ ung dung ở chốn miếu đường, bàn bạc văn nhã và tỏ ra đức vọng thôi đâu?

Minh họa: HOÀNG NGUYÊN THẠCH

Mầm cây đợi

Con đường độc đạo từ bản đến trường ướt nhấm nhoét. Đất đá tở ra từng tảng, thi thoảng có những hộc đá lăn xuống chặn ngang đường. 

Một số sản phẩm của Châu và cộng sự.

Được gần hơn với sắc khảm trai

Từ niềm yêu thích với trâm, Minh Châu sáng lập Mun Artisan, với những sản phẩm nhỏ bé không chỉ làm đẹp mái tóc, mà còn thắp lại tình yêu với di sản đang dần mai một.

Ta sẽ khác đi, khi đọc Haruki Murakami

Ta sẽ khác đi, khi đọc Haruki Murakami

Thế giới thì trôi đi nhưng những câu chuyện sẽ lưu lại. Mỗi truyện ngắn trong tác phẩm “Ngôi thứ nhất số ít” (NXB Phụ Nữ Việt Nam) của Haruki Murakami sẽ là một lát cắt của thế giới.

Trải nghiệm khám phá trong không gian xanh

Trải nghiệm khám phá trong không gian xanh

Chiều ngày 23/5 vừa qua, tại Vincom Mega Mall Ocean City, Khu đô thị Ocean Park 2, xã Nghĩa Trụ, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên đã khai mạc dự án truyền thông “Chạm sáng tạo 2026 Riz Lơ Ngơ”.

Quỹ cần đầu tư phục hồi các môn nghệ thuật cổ truyền đã và đang mai một. Ảnh: QUANG HƯNG

“Quỹ xúc tác” tiếp sức văn hóa, nghệ thuật

Quốc hội vừa thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 về phát triển văn hóa Việt Nam, có hiệu lực thi hành từ ngày 1/7/2026. Một trong những nội dung được các nhà quản lý và những người hoạt động văn hóa quan tâm là việc thí điểm Quỹ văn hóa, nghệ thuật theo mô hình hợp tác công tư.

Lễ Tiến xuân ngưu tại Hoàng thành Thăng Long.

Nghiêm cẩn khi tái dựng nghi lễ cung đình

Hoàng cung Thăng Long dung chứa những giá trị di sản văn hóa phi vật thể đa dạng, phong phú, có chiều sâu, cần được đầu tư nghiên cứu, tái dựng và phát huy lợi thế trong phát triển du lịch và công nghiệp văn hóa, quảng bá hình ảnh văn hóa Việt Nam.

Sống đời phu cơm

Quốc Anh, 40 tuổi, mỗi sáng ra khỏi nhà cùng một chiếc điện thoại sạc đầy, một bình nước lọc, cái áo khoác bạc màu vì nắng, và chiếc hộp đựng đồ ăn vuông vức treo trước xe như hòm thuốc của một ông lang. Anh không chữa bệnh. Anh chữa đói. Mà đói ở phố bây giờ là thứ bệnh cấp tính, phát lên rất nhanh, đòi cấp cứu trong 15 phút.

Du khách trải nghiệm làm sơn mài tại làng nghề Hạ Thái (Hà Nội).

Tiếp sức “đương đại hóa” cổ truyền

Có rất nhiều trường hợp di sản văn hóa được khai thác, ứng dụng vào việc tạo ra các sản phẩm văn hóa, nghệ thuật, thủ công, mỹ nghệ phục vụ xã hội, tạo ra giá trị kinh tế cho các doanh nghiệp, tổ chức, cộng đồng.

Di tích Bản Chiềng (Thái Lan) lưu lại các hiện vật cổ trong lòng đất. Ảnh: TRỊNH SINH

Xây dựng thương hiệu di sản để bảo tồn

Nhiều nước trên thế giới đã xây dựng thương hiệu cho các di sản văn hóa với mục đích cụ thể là phát triển du lịch. Đó là một trong những mục tiêu chiến lược bảo tồn và phát huy giá trị của di sản văn hóa.

Khu di tích Bạch Đằng Giang (Hải Phòng) được tôn tạo, trở thành điểm đến du lịch, văn hóa, giáo dục.

Bảo chứng tinh hoa bằng căn cốt tinh hoa

Xây dựng, khẳng định, lan tỏa thương hiệu di sản, phải bảo đảm tốt được việc bảo tồn, bảo vệ, lan tỏa giá trị văn hóa, lịch sử, nghệ thuật… mà di sản đó hội tụ. Đó là cơ sở bền vững cho việc khai thác lâu dài, bền vững giá trị kinh tế, thương mại của di sản.

Học sinh trải nghiệm tinh hoa nghề gốm.

Muốn làm tốt phải kể hết cái khó!

Nói đến thương hiệu, cũng là nói đến thị trường, đến kinh tế, đến thương mại với những quy luật của thương trường. Việc biến những di sản văn hóa thành cái “vốn” để làm thương mại là việc rất khó mà nhiều doanh nghiệp, trong đó có những người thực hành di sản đã từng bước “dò dẫm” và thành công.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Drama mang tên thanh xuân

Hoan đến chỗ hẹn sớm 10 phút. Khoảng thời gian đó đủ để tâm trạng bình ổn. Bởi vì người hẹn cô hôm nay là anh. Người của một thời tha thiết. Người mà cô đã hơn 20 năm không gặp, thậm chí hoàn toàn bặt tin.

Nhặt từ sách

Nhặt từ sách

“Các thuật toán (truyền thông mạng xã hội) đã tiêu giảm nhiều mặt cảm xúc của con người - ghét, yêu, phẫn nộ, vui mừng, bối rối - thành một danh mục duy nhất: Tương tác.

Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Hà Nội) trở thành điểm đến mới nhờ tái hiện các công trình kiến trúc và các hoạt động văn hóa của nhiều dân tộc anh em.

Chuyên đề "Gió di sản căng buồm thương hiệu"

Xây dựng thương hiệu từ di sản văn hóa là mảnh đất giàu tiềm năng. Theo tinh thần Nghị quyết 80 của Bộ Chính trị về Phát triển văn hóa Việt Nam, công cuộc này cần dựa trên nền tảng và khai thác sức mạnh nội sinh của văn hóa.

“Ru Cảnh 20”, 120 cm x 150 cm.

Lụa “Ru Cảnh” và cách tân mới lạ

Tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam vừa diễn ra triển lãm cá nhân tranh lụa rất đặc sắc của nữ họa sĩ Phan Minh Bạch. Với 33 bức tranh khổ lớn (từ 70 x 90cm đến 120 x 240cm), có lẽ nhiều chục năm qua, mới có những cách tân “có một không hai” cả về tinh thần sáng tạo và thủ pháp thực hành, được đưa vào một thể loại tranh cổ điển.

Tác phẩm “Nguồn sáng” của Vũ Xuân Đông (70cm x 70cm x 65cm), treo dưới đèn mái vòm của tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông.

Tầm vóc lớn của di sản văn hóa, giáo dục

Trong ngày thứ bảy (16/5) vừa qua, đã diễn ra Hội nghị tổng kết kinh nghiệm công tác xây dựng Hồ sơ khoa học Quần thể di tích và danh thắng Yên Tử - Vĩnh Nghiêm - Côn Sơn, Kiếp Bạc trình UNESCO công nhận là Di sản thế giới.

Đưa bản sắc vào "kể chuyện" trong nghệ thuật biểu diễn là một hướng đi của công nghiệp văn hóa. Ảnh: QUANG HƯNG

Hiểu thế mạnh để làm tốt công nghiệp văn hóa

Gần đây, trong cuộc làm việc của Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng với Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, vấn đề xây dựng Nghị quyết của Chính phủ về phát triển các ngành công nghiệp văn hóa; xây dựng Luật Công nghiệp văn hóa là những nội dung được chỉ đạo khẩn trương thực hiện.

Ảnh: TỐNG NGỌC

Những ngã ba đời

Tôi tới căn nhà anh thuê ngay đầu phố Lý Nam Đế (Hà Nội) bởi một sự tình cờ. Ngồi lại lai rai vài ly cũng chẳng phải có hẹn mà nên. Nhưng tôi cứ nhớ mãi cái khung hình có dòng chữ mà một lãnh đạo của Đảng, Nhà nước viết tặng anh “ai cũng có rất nhiều chỗ để đi, nhưng chỉ có một chốn để trở về”.

Văn hóa kiến tạo thương hiệu Việt

Văn hóa kiến tạo thương hiệu Việt

Ngày 15/5 tại Hà Nội, Diễn đàn quốc gia “Văn hóa kiến tạo thương hiệu Việt trong kỷ nguyên hội nhập” đã diễn ra tại Học viện Phụ nữ Việt Nam, do Hiệp hội Phát triển Công nghiệp văn hóa Việt Nam phối hợp Hội Chống hàng giả và Bảo vệ thương hiệu TP Hà Nội tổ chức.

 Những trang sách “đời người” với Huế

Những trang sách “đời người” với Huế

Được ví như công trình “tổng kết cuộc đời”, bộ sách “Phan Thuận An với Huế” (NXB Tri thức) không chỉ là tuyển tập những bài viết kết tinh một đời nghiên cứu tâm đắc của tác giả mà còn là nguồn tư liệu quan trọng với những ai yêu văn hóa lịch sử, di sản vùng đất Cố đô Huế.