Điêu khắc có còn hấp dẫn?

Gần 100 tác phẩm của 37 nhà điêu khắc thuộc nhiều thế hệ, bên cạnh bốn tác phẩm của hai nghệ sĩ khách mời, đang được giới thiệu trong Triển lãm “Điêu khắc Hà Nội-Sài Gòn” (Trung tâm nghệ thuật đương đại Vincom, Hà Nội, từ ngày 3/8 đến ngày 3/9). Phiên thứ tám của Triển lãm này có số lượng tác giả và tác phẩm lớn nhất từ trước đến nay và có lẽ, cũng là sự kiện gợi nhiều điều suy ngẫm về hướng phát triển rộng mở của điêu khắc Việt Nam đương đại.
Một góc Triển lãm Điêu khắc Hà Nội - Sài Gòn năm 2024. Ảnh: MINH THY
Một góc Triển lãm Điêu khắc Hà Nội - Sài Gòn năm 2024. Ảnh: MINH THY

Ranh giới nào giữa điêu khắc và không (phải) điêu khắc?

Hiểu theo nghĩa thông dụng, điêu khắc là những hình khối nghệ thuật được tạo tác bằng nhiều chất liệu khác nhau, có ba chiều dài, rộng, dày (sâu), được bày xếp trên sàn, trên bục bệ hoặc trong không gian, trên tường sao cho phù hợp. Điểm mấu chốt ở đây là tính nghệ thuật, để phân biệt với một món đồ mỹ nghệ, nói cách khác, một tác phẩm điêu khắc đem tới cho người xem cảm nhận về sự duy nhất của hình khối, những cảm xúc rộng dài từ ý tưởng sáng tác của tác giả, những ngẫm ngợi sâu xa từ chất lượng tạo hình, chất lượng thẩm mỹ của tác phẩm.

Bởi vậy, Triển lãm “Điêu khắc Hà Nội-Sài Gòn” là một sự trông đợi của người quan tâm đến loại hình nghệ thuật này.

Tuy nhiên, điều đáng tiếc là trong cách trưng bày triển lãm, không có một lối dẫn dễ chịu cho người xem, nhằm mở không gian và điều kiện để họ tiếp cận, kết nối với tác phẩm. Các biển tên ngắn gọn, chỉ bao gồm tên tác giả và tác phẩm, chất liệu, kích thước, năm sáng tác. Trong khi thực tế, có những tác phẩm có vẻ không phải là điêu khắc, mà đã rời chuyển về phía của “ý niệm” và nghệ thuật sắp đặt. Có tác phẩm thật khó để định hình là điêu khắc hay sắp đặt, mà có thể xem như một thể nghiệm nghệ thuật thị giác với các chi tiết từ vật liệu có sẵn hoặc tái chế, được gói ghém, lắp ghép, xâu chuỗi với nhau.

Bên cạnh đó, hầu hết đều là dạng tượng đơn lẻ, bày trong phòng (tượng salon), kích thước nhỏ, các chiều chỉ từ 18 đến 30 cm, hoặc vừa phải, có ít nhất hai chiều mang kích thước trong khoảng 60-120 cm. Các tác phẩm vừa như bị “nuốt” bởi không gian chung rộng lớn lại vừa như không tương tác với chung quanh do vị trí xếp đặt chúng được tính toán dựa vào kích thước hơn là hình thức và nội dung thể hiện. Lại có, tuy không nhiều, tác phẩm mang kích thước phù hợp hơn với không gian ngoài trời, hoặc nên được bày riêng “một mình một cõi”, nhưng tất cả được xếp chung trong một khán phòng tập thể. Cách làm này ít nhiều gây ảnh hưởng đến việc tiếp cận tác phẩm từ góc độ nghệ thuật.

Sự phong phú về ngôn ngữ điêu khắc trình hiện ở triển lãm này được bắt nguồn từ nỗ lực thể hiện cá tính nghệ thuật của nghệ sĩ. Nhưng không khó để nhận ra khoảng cách lớn giữa tư duy về nghệ thuật của các tác giả ở đây. Những “cuộc chơi” về hình thức và sự dụng công kỹ thuật thể hiện không khỏa lấp được sự lặp lại, đơn giản đến đơn điệu trong xây dựng ý tưởng cho một tác phẩm nghệ thuật. Mặt khác, lại có những tác phẩm kể một câu chuyện hồn nhiên như đứa trẻ chơi ở góc vườn nhà, đối lập với những phản hồi xã hội hay suy tưởng về bản ngã, về mâu thuẫn giữa con người cá nhân và con người xã hội được gửi gắm trong nhiều tác phẩm khác kế bên. Thêm nữa, một số tác giả quen tên mang đến tác phẩm nhiều phần lặp đi lặp lại về hình thức sáng tác, chỉ khác về chất liệu, kích thước kèm theo kỹ thuật thể hiện có phần phức tạp hơn, làm giảm phần nào ý nghĩa của sự sáng tạo - cốt lõi của nghệ thuật.

Cách tổ chức và trưng bày triển lãm cũ kỹ như vậy khiến người quan tâm nghệ thuật cảm thấy không chuyên nghiệp, “lổn nhổn” về lớp lang trưng bày. Nó cũng dễ khiến công chúng mới của điêu khắc bị lạc lối giữa điêu khắc với nhiều thứ không (phải) là điêu khắc, giữa nghệ thuật và một số thứ “thế mà là nghệ thuật ư?” trong cùng không gian này.

Cần thoát khỏi một cuộc “biểu dương lực lượng”

Mang tên “Điêu khắc Hà Nội-Sài Gòn”, khi bày ở Hà Nội và đổi thành “Điêu khắc Sài Gòn-Hà Nội”, khi bày ở Thành phố Hồ Chí Minh, mô hình triển lãm luân phiên định kỳ hai năm này do một nhóm tác giả điêu khắc cư ngụ ở hai thành phố gây dựng và vận hành, kể từ năm 2010. Mong muốn của nhóm là tự tạo một mô hình hoạt động nghề nghiệp giàu ý nghĩa, góp phần thúc đẩy trao đổi chuyên môn, chất lượng nghệ thuật của từng cá nhân tác giả đồng thời tạo điểm kết nối chặt chẽ hơn với công chúng quan tâm.

Từ 15 thành viên ban đầu, đến phiên thứ tám này, số lượng tác giả đã lên đến 37 (chưa kể hai vị khách mời) và không còn chỉ là những nhà điêu khắc sống ở hai thành phố như ban đầu nữa. Có người, ở phiên triển lãm trước, đang là sinh viên hoặc mới tốt nghiệp, ở lại thành phố làm việc nhưng nay, họ về quê mở xưởng. Có người hoàn toàn tự học, sinh sống ở một địa phương khác.

Đây cũng là phiên thứ hai tại Hà Nội mà Triển lãm có sự đồng hành của một trung tâm nghệ thuật lớn, chia sẻ với các tác giả phần chi phí cơ sở vật chất cho trưng bày triển lãm, giúp kéo dài thời gian trưng bày thông thường từ 5-6 ngày lên đến cả một tháng. Quãng thời gian dài ngày như vậy cho một phiên trưng bày triển lãm là không thể có nếu trong hoàn cảnh các nghệ sĩ tự túc mọi chi phí, bao gồm cả việc thuê địa điểm trưng bày.

Triển lãm Điêu khắc Hà Nội-Sài Gòn (Sài Gòn-Hà Nội) hoàn toàn có thể được xem như một cuộc hội tụ của giới làm nghề điêu khắc thuần túy ở trong nước, do chính họ tự nguyện tham gia và vận hành. Mô hình hoạt động chuyên môn nghề nghiệp này khá hiếm hoi, nếu không muốn nói là duy nhất, trong lĩnh vực mỹ thuật Việt Nam hiện nay. Nó không chịu sự chi phối của “cảm tình”, “cảm tính”, “phong trào” khi phải khoác chiếc áo rộng “biểu dương lực lượng” như các sự kiện triển lãm khu vực hằng năm của Hội Mỹ thuật Việt Nam, các hội văn học nghệ thuật địa phương, các thể loại triển lãm quy mô toàn quốc định kỳ hai đến 5 năm trong lĩnh vực mỹ thuật do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức. Chính vì thế, công chúng trông đợi ở các phiên triển lãm này những dẫn hướng về nghệ thuật, khả năng tiếp cận sự tiến bộ của thẩm mỹ cũng như kiến thức nghệ thuật điêu khắc mới mẻ, khởi từ sự sàng lọc kỹ lưỡng hơn về chất lượng chuyên môn nghệ thuật cũng như thiết kế trưng bày phù hợp. Điều đáng nói thêm là, thế hệ công chúng trẻ và trung niên thật sự quan tâm đến nghệ thuật, sự tiến bộ trong nhận thức thẩm mỹ đã và đang sẵn sàng trả chi phí mua vé tham quan các triển lãm mà họ thấy xứng đáng.

Hy vọng rằng, trong phiên trưng bày hai năm sau và nhiều phiên sau nữa, Triển lãm Điêu khắc này luôn hiện diện với tinh thần một sự kiện nghệ thuật của và bởi những người làm nghề chuyên nghiệp.

Có thể bạn quan tâm

Di sản văn hóa Việt Nam vô cùng giàu có và được giữ gìn, bảo vệ bởi cộng đồng 54 dân tộc anh em. (Ảnh Khiếu Minh)

Đánh thức tài sản vô hình

Trong hành trình đi tìm những động lực mới cho mục tiêu tăng trưởng hai con số, có một nguồn lực rất lớn, rất sâu, rất Việt Nam đang đợi được khai mở tương xứng: Tài sản trí tuệ được hình thành từ di sản văn hóa.

Buổi lễ ra mắt cuốn sách “ Chuyện với Thanh, lời kể mới về ánh sáng”.

Những bất ngờ thú vị

★ Một sự kiện sách không ồn ào nhưng đáng chú ý ở nhiều bình diện là việc Nhà xuất bản Hội Nhà văn tổ chức ra mắt cuốn “Chuyện với Thanh, lời kể mới về ánh sáng”

Nếu đã đi Hội An nhiều, không gì thích bằng ngày lễ… vẫn đi Hội An.

Nghỉ lễ (là) nghĩ đến Hội An

Đang nói chuyện đi du lịch, một người bảo, sao lấy nhau một thời gian rồi là nó cứ nhạt dần nhỉ, vợ chồng tuy đi đâu vẫn có nhau nhưng ngồi xe cả đoạn đường không nói một lời, xưa thì ríu rít…

Quốc Trường và cô giáo Thủy Tiên tại Festival Piano Talent toàn quốc 2026.

Tài năng nhí Lâm Đồng đam mê piano cổ điển

Chỉ sau hai năm theo đuổi piano, dù không có bệ phóng từ truyền thống gia đình, Khương Trương Quốc Trường - cậu bé 10 tuổi quê Lâm Đồng đã chứng minh tài năng xuất sắc và niềm đam mê bên phím đàn.

Trải nghiệm khác biệt

Trải nghiệm khác biệt

38 tác phẩm hội họa và 5 tác phẩm điêu khắc của 36 tác giả hiện sống tại thành phố Đà Nẵng được chọn giới thiệu trong triển lãm Sắc màu đất Quảng, trưng bày tại Bảo tàng Mỹ thuật Đà Nẵng, từ ngày 15/4 đến 5/5.

Nguyễn Đức Hiếu trong vở ballet Don Quixote, Nhà hát Nhạc Vũ Kịch Việt Nam, năm 2025. (Ảnh NVCC)

Tôi muốn làm giàu cho văn hóa Việt bằng ballet

Nguyễn Đức Hiếu đang được xem là gương mặt nam diễn viên ballet mới đầy tài năng của Việt Nam. Anh vừa xuất sắc giành giải Nhất – vòng chung khảo của Liên hoan Nghệ thuật châu Á-Thái Bình Dương 2026 (The Asia Pacific International Arts Festival), diễn ra vào tháng 3, tại Thành Đô, Trung Quốc.

Hai bộ trang phục mới của đồng bào người Chứt nổi bật tại Không gian trưng bày. (Ảnh An Trung)

Phía sau một trưng bày giản dị

Không nhiều hiện vật, thông tin chủ yếu được trình bày ở dạng phác đồ các mốc thời gian kèm một số hình ảnh tư liệu chọn lọc, diện tích sàn có lẽ cũng chỉ hơn 30m2, vậy mà trưng bày ấy lại có thể mở ra trước mắt người xem nhiều chiều suy cảm…

Đầm An Khê nằm trong quần thể Di tích văn hóa Sa Huỳnh có nhiều tiềm năng phát triển du lịch.

Quy hoạch “ngược dòng” hay sự đánh đổi không tương xứng

Dù đã có rất nhiều thay đổi trong nhận thức, cùng với những mô hình bảo tồn và khai thác thành công giá trị di sản mang lại nhiều tác động tích cực cho kinh tế-xã hội, nhiều di sản văn hóa đặc biệt giá trị vẫn đang đứng trước những nguy cơ lớn, khi đặt cạnh bài toán về phát triển.

Lan tỏa tự hào A80 (Hà Nội, 2025)

Sống động những khoảnh khắc

Sáng 15/4, tại Nhà triển lãm 45 Tràng Tiền (Hà Nội) sẽ diễn ra triển lãm “Những người ta gặp” của nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh Vũ Anh Tuấn.

Nhà sưu tập Trần Thắng. (Ảnh Hoài Phương)

Tôi đã say mê sưu tập tác phẩm của Lê Bá Đảng

Họa sĩ Lê Bá Đảng (1921-2015) là một tên tuổi ở tầm mức quốc tế, được vinh danh là Nghệ sĩ có tài năng lớn và tư tưởng nhân đạo (bởi Viện Quốc tế Saint Louis/The International Institute of Saint Louis, Mỹ, năm 1989).

Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam là đơn vị bảo tàng công lập hiếm hoi trong cả nước hiện duy trì mô hình Không gian triển lãm mỹ thuật trực tuyến, hoàn toàn miễn phí, khai thác từ dữ liệu số hóa hiện vật sưu tập của Bảo tàng. (Trong ảnh là không gian trưng bày Sắc xuân, giới thiệu tranh dân gian Việt Nam). (Ảnh chụp màn hình: An Trung)

Mục tiêu lớn và bài toán về nguồn lực thực hiện

Đề án Chuyển đổi số trong lĩnh vực văn hóa đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045 vừa được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt. Đề án nêu rõ phạm vi và đối tượng hướng đến có tính bao trùm, với nhiều yêu cầu, mục tiêu tổng quát, cụ thể cùng các nhóm nhiệm vụ, giải pháp nền tảng và chuyên biệt, đồng thời triển khai ngay từ năm 2026.

Chắp cánh khát vọng

Chắp cánh khát vọng

Tủ sách Thanh niên của Nhà xuất bản Kim Đồng vừa được ra mắt, với 12 tác phẩm văn học nổi tiếng dành cho thanh niên của các tác giả trong và ngoài nước.

Đã đến lúc khơi lại các dòng kênh?

Sau hàng thập kỷ nỗ lực bê-tông hóa các kênh, mương trong khu vực nội đô như một giải pháp kinh tế và hiệu quả để giải cùng lúc các bài toán về giao thông và ô nhiễm môi trường, có lẽ, đã đến lúc Thủ đô Hà Nội cần có một đánh giá tổng thể về những được- mất trong hướng tiếp cận này.

Nhiều sáng tạo với âm nhạc của Trịnh Công Sơn đã đưa ca sĩ Hà Lê đến gần với công chúng hôm nay. (Ảnh NVCC)

Nhạc Trịnh giúp sự nghiệp của tôi sang trang

Với Hà Lê, nhiều ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã được “tung tẩy” trong một phong cách mới hoàn toàn. Nhạc Trịnh trở thành chìa khóa để Hà Lê tạo dựng sự nghiệp và dấu ấn âm nhạc cho riêng mình. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng anh.

Tác phẩm “Hội hè miên man” của Phi Phi Oanh, 2026, sơn mài trên plastic, 60 x 60 cm.

Sống động và huyền ảo

Triển lãm sơn mài mang tên “Hội hè miên man” (A Moveable Feast) đang diễn ra tại ART30 Gallery (30 Quang Trung, Hà Nội), từ ngày 24/3 đến 19/4.

Khối Văn hóa, Thể thao diễu hành Kỷ niệm 80 năm Quốc khánh 2/9/2025.

Những con số cùng niềm tin kỳ vọng

Nhanh chóng và cụ thể, Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam.

Tác phẩm Chợ cũ quê tôi, sơn mài, 100x160cm, năm 1991, trưng bày tại triển lãm Hồn quê. Ảnh: An Trung

Ấm áp hồn quê trong hội họa Hoàng Sùng

Những bức tranh sơn mài khổ lớn, có bức tới 120x275cm, nhưng không gây cảm giác choáng ngợp mà như lời mời chân tình tới người xem, cùng bước vào một không gian quê hương thuở đã xa song dường như vẫn luôn thân gần, ấm áp.

Một thước đo cần được căn chỉnh lại

Một thước đo cần được căn chỉnh lại

Có một thực tế tưởng như nghịch lý là, khi công nghệ đang giúp con người mở rộng biên độ giao tiếp vượt qua hầu hết các biên giới vật lý, thì môi trường văn hóa cơ sở lại càng đóng vai trò quan trọng làm giàu và cân bằng đời sống tinh thần cho mỗi cá nhân, nhưng với góc tiếp cận và những con đường mới.

Thánh địa Mỹ Sơn (Quảng Nam) được số hoá bằng công nghệ thực tế ảo.

Chiếc chìa khóa và định hướng "2 trong 1"

Số hóa di sản đang được xem là chiếc chìa khóa diệu kỳ, vừa giúp lưu giữ lại hình ảnh chân thật về những giá trị đặc sắc đang bị thời gian và sự phát triển của xã hội hiện đại đe dọa,

Nhiều ca sĩ trẻ đã coi trang facebook cá nhân là kênh quảng bá hoạt động nghệ thuật, với lượng người theo dõi lớn (Trong ảnh: Ca sĩ Hà Myo đăng tải hình ảnh biểu diễn tại Ấn Độ, ngày 17/3/2026, trên trang Facebook có hơn 350.000 người theo dõi.

Thúc đẩy xây dựng môi trường số lành mạnh

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vừa ban hành Bộ Quy tắc ứng xử văn hóa trên môi trường số. Từ ngày 5/3/2026, Bộ Quy tắc này sẽ chính thức thay thế Bộ Quy tắc ứng xử trên mạng xã hội, do Bộ Thông tin và Truyền thông ban hành cách đây gần 5 năm.

Vẻ đẹp lý tưởng

Vẻ đẹp lý tưởng

Từ 7/3 đến ngày 6/5, Trung tâm Nghệ thuật đương đại Vincom-VCCA, Hà Nội, giới thiệu trưng bày Bóng hình em, Vần thơ anh, bao gồm hình ảnh tác phẩm hội họa thuộc trường phái Tiền Raphael, ra đời trong thế kỷ 19, tại Vương quốc Anh.

Mùa sáng tạo mới

Mùa sáng tạo mới

Vở múa Khổng tước, gắn liền với tên tuổi Dương Lệ Bình, người được mệnh danh “chim công làng múa” Trung Quốc, lần đầu ra mắt tại Việt Nam, với bốn suất diễn (Nhà hát Hồ Gươm, Hà Nội), từ ngày 6-8/3.