Điêu khắc có còn hấp dẫn?

Gần 100 tác phẩm của 37 nhà điêu khắc thuộc nhiều thế hệ, bên cạnh bốn tác phẩm của hai nghệ sĩ khách mời, đang được giới thiệu trong Triển lãm “Điêu khắc Hà Nội-Sài Gòn” (Trung tâm nghệ thuật đương đại Vincom, Hà Nội, từ ngày 3/8 đến ngày 3/9). Phiên thứ tám của Triển lãm này có số lượng tác giả và tác phẩm lớn nhất từ trước đến nay và có lẽ, cũng là sự kiện gợi nhiều điều suy ngẫm về hướng phát triển rộng mở của điêu khắc Việt Nam đương đại.
Một góc Triển lãm Điêu khắc Hà Nội - Sài Gòn năm 2024. Ảnh: MINH THY
Một góc Triển lãm Điêu khắc Hà Nội - Sài Gòn năm 2024. Ảnh: MINH THY

Ranh giới nào giữa điêu khắc và không (phải) điêu khắc?

Hiểu theo nghĩa thông dụng, điêu khắc là những hình khối nghệ thuật được tạo tác bằng nhiều chất liệu khác nhau, có ba chiều dài, rộng, dày (sâu), được bày xếp trên sàn, trên bục bệ hoặc trong không gian, trên tường sao cho phù hợp. Điểm mấu chốt ở đây là tính nghệ thuật, để phân biệt với một món đồ mỹ nghệ, nói cách khác, một tác phẩm điêu khắc đem tới cho người xem cảm nhận về sự duy nhất của hình khối, những cảm xúc rộng dài từ ý tưởng sáng tác của tác giả, những ngẫm ngợi sâu xa từ chất lượng tạo hình, chất lượng thẩm mỹ của tác phẩm.

Bởi vậy, Triển lãm “Điêu khắc Hà Nội-Sài Gòn” là một sự trông đợi của người quan tâm đến loại hình nghệ thuật này.

Tuy nhiên, điều đáng tiếc là trong cách trưng bày triển lãm, không có một lối dẫn dễ chịu cho người xem, nhằm mở không gian và điều kiện để họ tiếp cận, kết nối với tác phẩm. Các biển tên ngắn gọn, chỉ bao gồm tên tác giả và tác phẩm, chất liệu, kích thước, năm sáng tác. Trong khi thực tế, có những tác phẩm có vẻ không phải là điêu khắc, mà đã rời chuyển về phía của “ý niệm” và nghệ thuật sắp đặt. Có tác phẩm thật khó để định hình là điêu khắc hay sắp đặt, mà có thể xem như một thể nghiệm nghệ thuật thị giác với các chi tiết từ vật liệu có sẵn hoặc tái chế, được gói ghém, lắp ghép, xâu chuỗi với nhau.

Bên cạnh đó, hầu hết đều là dạng tượng đơn lẻ, bày trong phòng (tượng salon), kích thước nhỏ, các chiều chỉ từ 18 đến 30 cm, hoặc vừa phải, có ít nhất hai chiều mang kích thước trong khoảng 60-120 cm. Các tác phẩm vừa như bị “nuốt” bởi không gian chung rộng lớn lại vừa như không tương tác với chung quanh do vị trí xếp đặt chúng được tính toán dựa vào kích thước hơn là hình thức và nội dung thể hiện. Lại có, tuy không nhiều, tác phẩm mang kích thước phù hợp hơn với không gian ngoài trời, hoặc nên được bày riêng “một mình một cõi”, nhưng tất cả được xếp chung trong một khán phòng tập thể. Cách làm này ít nhiều gây ảnh hưởng đến việc tiếp cận tác phẩm từ góc độ nghệ thuật.

Sự phong phú về ngôn ngữ điêu khắc trình hiện ở triển lãm này được bắt nguồn từ nỗ lực thể hiện cá tính nghệ thuật của nghệ sĩ. Nhưng không khó để nhận ra khoảng cách lớn giữa tư duy về nghệ thuật của các tác giả ở đây. Những “cuộc chơi” về hình thức và sự dụng công kỹ thuật thể hiện không khỏa lấp được sự lặp lại, đơn giản đến đơn điệu trong xây dựng ý tưởng cho một tác phẩm nghệ thuật. Mặt khác, lại có những tác phẩm kể một câu chuyện hồn nhiên như đứa trẻ chơi ở góc vườn nhà, đối lập với những phản hồi xã hội hay suy tưởng về bản ngã, về mâu thuẫn giữa con người cá nhân và con người xã hội được gửi gắm trong nhiều tác phẩm khác kế bên. Thêm nữa, một số tác giả quen tên mang đến tác phẩm nhiều phần lặp đi lặp lại về hình thức sáng tác, chỉ khác về chất liệu, kích thước kèm theo kỹ thuật thể hiện có phần phức tạp hơn, làm giảm phần nào ý nghĩa của sự sáng tạo - cốt lõi của nghệ thuật.

Cách tổ chức và trưng bày triển lãm cũ kỹ như vậy khiến người quan tâm nghệ thuật cảm thấy không chuyên nghiệp, “lổn nhổn” về lớp lang trưng bày. Nó cũng dễ khiến công chúng mới của điêu khắc bị lạc lối giữa điêu khắc với nhiều thứ không (phải) là điêu khắc, giữa nghệ thuật và một số thứ “thế mà là nghệ thuật ư?” trong cùng không gian này.

Cần thoát khỏi một cuộc “biểu dương lực lượng”

Mang tên “Điêu khắc Hà Nội-Sài Gòn”, khi bày ở Hà Nội và đổi thành “Điêu khắc Sài Gòn-Hà Nội”, khi bày ở Thành phố Hồ Chí Minh, mô hình triển lãm luân phiên định kỳ hai năm này do một nhóm tác giả điêu khắc cư ngụ ở hai thành phố gây dựng và vận hành, kể từ năm 2010. Mong muốn của nhóm là tự tạo một mô hình hoạt động nghề nghiệp giàu ý nghĩa, góp phần thúc đẩy trao đổi chuyên môn, chất lượng nghệ thuật của từng cá nhân tác giả đồng thời tạo điểm kết nối chặt chẽ hơn với công chúng quan tâm.

Từ 15 thành viên ban đầu, đến phiên thứ tám này, số lượng tác giả đã lên đến 37 (chưa kể hai vị khách mời) và không còn chỉ là những nhà điêu khắc sống ở hai thành phố như ban đầu nữa. Có người, ở phiên triển lãm trước, đang là sinh viên hoặc mới tốt nghiệp, ở lại thành phố làm việc nhưng nay, họ về quê mở xưởng. Có người hoàn toàn tự học, sinh sống ở một địa phương khác.

Đây cũng là phiên thứ hai tại Hà Nội mà Triển lãm có sự đồng hành của một trung tâm nghệ thuật lớn, chia sẻ với các tác giả phần chi phí cơ sở vật chất cho trưng bày triển lãm, giúp kéo dài thời gian trưng bày thông thường từ 5-6 ngày lên đến cả một tháng. Quãng thời gian dài ngày như vậy cho một phiên trưng bày triển lãm là không thể có nếu trong hoàn cảnh các nghệ sĩ tự túc mọi chi phí, bao gồm cả việc thuê địa điểm trưng bày.

Triển lãm Điêu khắc Hà Nội-Sài Gòn (Sài Gòn-Hà Nội) hoàn toàn có thể được xem như một cuộc hội tụ của giới làm nghề điêu khắc thuần túy ở trong nước, do chính họ tự nguyện tham gia và vận hành. Mô hình hoạt động chuyên môn nghề nghiệp này khá hiếm hoi, nếu không muốn nói là duy nhất, trong lĩnh vực mỹ thuật Việt Nam hiện nay. Nó không chịu sự chi phối của “cảm tình”, “cảm tính”, “phong trào” khi phải khoác chiếc áo rộng “biểu dương lực lượng” như các sự kiện triển lãm khu vực hằng năm của Hội Mỹ thuật Việt Nam, các hội văn học nghệ thuật địa phương, các thể loại triển lãm quy mô toàn quốc định kỳ hai đến 5 năm trong lĩnh vực mỹ thuật do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức. Chính vì thế, công chúng trông đợi ở các phiên triển lãm này những dẫn hướng về nghệ thuật, khả năng tiếp cận sự tiến bộ của thẩm mỹ cũng như kiến thức nghệ thuật điêu khắc mới mẻ, khởi từ sự sàng lọc kỹ lưỡng hơn về chất lượng chuyên môn nghệ thuật cũng như thiết kế trưng bày phù hợp. Điều đáng nói thêm là, thế hệ công chúng trẻ và trung niên thật sự quan tâm đến nghệ thuật, sự tiến bộ trong nhận thức thẩm mỹ đã và đang sẵn sàng trả chi phí mua vé tham quan các triển lãm mà họ thấy xứng đáng.

Hy vọng rằng, trong phiên trưng bày hai năm sau và nhiều phiên sau nữa, Triển lãm Điêu khắc này luôn hiện diện với tinh thần một sự kiện nghệ thuật của và bởi những người làm nghề chuyên nghiệp.

Có thể bạn quan tâm

Lễ hội Cổ Loa Xuân Bính Ngọ 2026. Ảnh: Phan Phương

Hóa giải thách thức, nâng tầm di sản

Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội đang có những bước đi quan trọng trong thực hiện nhiệm vụ chuẩn bị hồ sơ khoa học Khu di tích Cổ Loa để đề nghị UNESCO ghi danh vào Danh mục Di sản thế giới.

Khoảnh khắc mãnh liệt, khi hàng chục nghìn con người cùng hòa chung giọng hát Quốc ca. Ảnh: Thành Đạt

Để Tổ quốc luôn ở trong tim

Sau dấu ấn tại Mỹ Đình, “Tổ quốc trong tim” mùa thứ hai đến Thành phố Hồ Chí Minh với một không gian và cách kể mới. Hơn 5,7 triệu lượt yêu cầu đăng ký, vé trực tuyến hết chỉ sau 1 phút 27 giây cho thấy sức hút đặc biệt của một chương trình nghệ thuật chính luận, khi lịch sử và những giá trị thiêng liêng của dân tộc được chuyển tải bằng ngôn ngữ của thời đại. Trước đêm diễn 23/8, nhà báo Lê Quốc Minh, Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Biên tập Báo Nhân Dân, Phó Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam - Trưởng ban Chỉ đạo chương trình, chia sẻ về cách làm mới nghệ thuật chính luận, sức mạnh của công chúng trẻ và hành trình biến tài nguyên văn hóa thành nguồn lực phát triển.

Nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa, Chi hội trưởng Mỹ thuật tỉnh Gia Lai.

Một đời sống mỹ thuật mạnh cần nhiều tiếng nói khác biệt cùng tồn tại và đối thoại

257 tác phẩm hội họa, đồ họa và điêu khắc của 217 tác giả được lựa chọn trưng bày và trao giải thưởng tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực V (theo phân vùng của Hội Mỹ thuật Việt Nam), gồm các tỉnh, thành phố nam miền trung và Tây Nguyên: Đắk Lắk, Gia Lai, Khánh Hòa, Quảng Ngãi, thành phố Đà Nẵng. Triển lãm diễn ra từ ngày 6 đến 15/8, tại Trung tâm Hội nghị tỉnh Gia Lai (thuộc phường Quy Nhơn).

Nhiều phiên bản tiếng Việt truyện Doraemon của Nhà xuất bản Kim Đồng bị làm giả, một biểu hiện vi phạm bản quyền nghiêm trọng. Ảnh minh họa từ nguồn: Nhà xuất bản Kim Đồng

Hợp tác quốc tế để bảo vệ thị trường sáng tạo

Trong vòng 5 năm trở lại đây, Nhà xuất bản Kim Đồng có khoảng 1.000 đầu sách bị vi phạm bản quyền, góp phần dẫn đến hệ quả tổng số lượng bản in bị giảm 30%. Tính đến tháng 7/2026, tổng số website tiếng Việt vi phạm bản quyền truyện tranh Nhật Bản đứng vị trí thứ ba trong số các ngôn ngữ vi phạm nhiều nhất trên thế giới, chỉ sau tiếng Anh và tiếng Nhật, trong đó, phần lớn website vi phạm tiếng Anh và tiếng Việt có nguồn gốc từ Việt Nam.

Giới trẻ nay khó để rời bỏ chiếc điện thoại thông minh.

Ăn cùng điện thoại

Mấy tháng trước tôi đưa đứa em tên Linh đi ăn gà ở phố Lãn Ông. Quán khá nổi tiếng, loại quán mà người ta thường phải chụp địa chỉ quán trước khi bước vào, như một thủ tục nhập môn. Tôi vốn là kiểu người ăn một miếng cũng phải bình phẩm đôi câu, thành ra vừa gắp vừa bảo Linh rằng gà ở đây được cái thịt thơm, da giòn mà không béo, luộc vừa lửa nên phần đùi không bị đỏ.

Nghệ sĩ chèo Lê Tiến Đạt

Cần cơ chế giữ người tài ở lại với chèo!

Lê Tiến Đạt là gương mặt đa năng của làng chèo. Anh thể hiện tốt nhiều loại vai, từ hề đến kép chính, được ghi nhận bằng các huy chương vàng, bạc tại những kỳ hội diễn sân khấu chuyên nghiệp toàn quốc. Anh là một trong ba diễn viên chèo được trao danh hiệu Diễn viên chèo xuất sắc của Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam, năm 2025. Bước qua tuổi 30, anh vẫn đang ấp ủ nhiều ý tưởng sáng tạo để phát huy vốn quý của dân tộc.

Nghệ thuật múa rối của Việt Nam thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả tại Tuần Văn hóa Việt Nam tại Lào, tháng 5/2026. Nguồn: Cục hợp tác quốc tế Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch

Đổi mới phương thức quảng bá giá trị văn hóa Việt Nam

Thủ tướng Chính phủ ban hành Quyết định số 1306/QĐ-TTg ngày 17/7/2026 về Phê duyệt Chiến lược văn hóa đối ngoại đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045. Bên cạnh mục tiêu tổng quát, Chiến lược xác định rõ mục tiêu và chỉ tiêu cụ thể cho từng giai đoạn: Từ nay đến năm 2030 và từ năm 2030 đến năm 2045.

Tiếng Việt nuôi dưỡng lòng tự hào về văn hóa Việt Nam

Tiếng Việt nuôi dưỡng lòng tự hào về văn hóa Việt Nam

Tiến sĩ Nguyễn Giáng Hương là chuyên gia, phụ trách tủ sách ngôn ngữ và văn học Đông Nam Á tại Thư viện Quốc gia Pháp (BnF). Bên cạnh công việc chuyên môn vốn đã bận rộn tại một trong những thư viện có lịch sử lâu đời và lớn nhất châu Âu, chị còn dành không ít thời gian để học hỏi, nghiên cứu phương pháp sư phạm và mở các khóa dạy tiếng Việt cho người Việt Nam xa xứ, người nước ngoài có mong muốn học để kết nối sâu sắc hơn với Việt Nam.

Chùa Thiên Mụ, điểm du lịch văn hóa đặc sắc của Huế. Ảnh: Lê Đình Hoàng

Thời cơ cho các đô thị di sản

Trong bối cảnh mới hiện nay, bản sắc văn hóa, chất lượng môi trường sống, sức hấp dẫn du lịch và năng lực sáng tạo đang trở thành những yếu tố quyết định sức cạnh tranh của một đô thị. Nói cách khác, những gì từng được xem là “di sản của quá khứ” đang dần trở thành “nguồn lực của tương lai”.

Nhạc sĩ Giáng Son. Ảnh: NVCC

Giao hưởng Việt Nam cần được đầu tư từ gốc

Được đông đảo công chúng biết tới và mến mộ qua nhiều ca khúc, nổi bật như Giấc mơ trưa hay Hà Nội 12 mùa hoa, nhưng ít ai biết trong nhiều năm qua, nhạc sĩ Giáng Son vẫn đau đáu giấc mơ của riêng mình: Chinh phục địa hạt khí nhạc, giao hưởng.

Người dân lấy số thực hiện các thủ tục chuyển đổi Bảo hiểm Y tế tại các trụ sở phường/xã. Nguồn: CAND

Cản trở sự thông minh

(… Nghe dồn dập những câu hỏi về thủ tục, chị Cúc cán sự khu phố thở dài nói một câu hệt như thời chưa có chuyển đổi số: “Thôi đầu tuần bác cứ lên hỏi trực tiếp cán bộ phường!”).

Lễ hội pháo hoa Đà Nẵng được xem là sản phẩm công nghiệp văn hóa thành công ở Việt Nam, góp phần quan trọng thúc đẩy tăng trưởng du lịch tại địa phương. Ảnh: DIFF.VN

Thời điểm tăng tốc

Hàng loạt nhiệm vụ, kế hoạch, đề án thuộc lĩnh vực văn hóa và du lịch đã và đang được các cơ quan chức năng triển khai quyết liệt, nhằm tăng tốc về đích trong năm đầu thực hiện Kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội 5 năm 2026-2030, đồng thời với việc triển khai các nghị quyết chiến lược của Bộ Chính trị, Quốc hội, Chính phủ, trọng tâm là Nghị quyết số 80-NQ/TW ngày 7/1 của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam và Nghị quyết số 28/2026/QH16 của Quốc hội về phát triển văn hóa Việt Nam.

 Nghiên cứu tộc người cung cấp tri thức nền tảng cho sáng tạo

Nghiên cứu tộc người cung cấp tri thức nền tảng cho sáng tạo

Tiến sĩ Lý Viết Trường, nhà dân tộc học người Nùng Phàn Slình, là một trong chín nhà khoa học trẻ (không quá 35 tuổi) được trao giải Khuê Văn Các lần thứ nhất, năm 2024. Đây là giải thưởng của Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh dành cho các nhà khoa học trẻ người Việt Nam, có thành tích xuất sắc trong lĩnh vực khoa học xã hội và nhân văn ở trong và ngoài nước.

Trưng bày nghệ thuật Tĩnh lặng trong chuyển động, từ 11/6 đến 31/8, tại Bệnh viện Việt Pháp Hà Nội. Nguồn: HFH

Khi nghệ thuật “gần ta hơn ta tưởng”

Bên cạnh hình thức triển lãm tiêu chuẩn tại các định chế quen thuộc như bảo tàng, gallery, trung tâm chuyên ngành, trong một vài năm gần đây, giới sáng tác mỹ thuật đã có nhiều hơn cơ hội kết nối với công chúng thông qua hoạt động giới thiệu, gặp gỡ và trò chuyện về nghề, về tác phẩm tại đa dạng không gian, từ di tích lịch sử văn hóa đến các trung tâm thương mại, tổ hợp sáng tạo, bệnh viện, phòng khám đa khoa…

Nhà ngoại giao Lý Đức Trung.

Văn hóa là điểm tựa vững chắc để phát triển toàn diện đất nước

Sau khi hoàn thành nhiệm kỳ Đại sứ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tại Israel (2022 - 2025), nhà ngoại giao Lý Đức Trung hiện đảm nhiệm vị trí Phó Vụ trưởng, Ban Thư ký quốc gia APEC 2027. Dưới góc nhìn của một nhà ngoại giao chuyên nghiệp, ông chia sẻ với chúng tôi một số cảm nhận về quá trình chuyển mình của hệ sinh thái văn hóa, văn hóa sáng tạo và công nghiệp văn hóa Việt Nam hiện nay.

Chủ tịch tổ chức Women in Film Korea Kim Seon Ah

Việt Nam là thị trường điện ảnh rất tiềm năng

Bên thềm Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng (DANAFF) lần thứ tư, diễn ra từ ngày 28/6 đến 4/7, chúng tôi có cuộc trò chuyện với bà Kim Seon Ah, thành viên ban giám khảo hạng mục Phim châu Á dự thi, về quan sát của bà dành cho điện ảnh Việt Nam cũng như mối quan hệ giữa hai nền điện ảnh Việt Nam và Hàn Quốc.

Bộ phim ca nhạc Cảm ơn người đã thức cùng tôi là trái ngọt từ Vườn ươm dự án DANAFF 2025.

Kỳ vọng mới từ “phòng thí nghiệm kịch bản”

Tiếp tục là một trong các hoạt động nòng cốt của Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng (DANAFF), Vườn ươm dự án năm nay ghi dấu sự “thay da đổi thịt” khi đào sâu vào việc huấn luyện tay nghề biên kịch và chỉnh sửa kịch bản, gói ghém ước vọng thể hiện được những câu chuyện chọn lọc bằng ngôn ngữ điện ảnh mới mẻ.