Chuyện cửa ô phía nam Hà Nội

Cửa ô hay công viên?

Dường như hầu hết các đồ án đều có chung một nét: không khác gì một quy hoạch công viên hiện đại, cũng bao phủ phần lớn là cây xanh, mặt nước, đường đi lối lại, thêm một số tượng đài. Trong đó tượng đài chủ chốt được chọn là điểm nhấn thì dường như chỉ đạt được độ cao và vẻ bề thế mà thiếu vắng hẳn những nét đặc trưng cho Thăng Long - Hà Nội.

 

Cứ thử giả dụ, đem cuộc trưng bày này đi bày ở một nước khác chẳng hạn thì cũng dễ được coi là một công viên hiện đại chung chung, ghép vào thành phố nào chẳng được vì cùng một thông số kỹ thuật "nhang nhác" như nhau; khó nhận ra là công trình này chỉ phục vụ cho đích thị Hà Nội.

Các tượng đài thì cũng khá đa dạng, nhiều cái giống tháp đôi ở Kuala Lumpur, nhiều tháp lại giống biểu tượng Linga của người Chăm. Có tượng đài lại giống tháp Eiffel ở Paris.

Hình như vấn đề ở đây không hẳn là lỗi của các nhà kiến trúc mà có thể là lỗi ở ngay... đề bài được giao.  Một khoảnh đất quá rộng thì phải làm công viên là tất yếu, mặc dù cạnh đó đã có hẳn một công viên Yên Sở bề thế. Nhưng cái chính đáng nói là khoảnh đất rộng thế mà lại chỉ ở một vế của con đường quốc lộ Pháp Vân - Cầu Giẽ và cũng ở một vế khác của con đường vành đai trong quy hoạch.

Chẳng một nước nào xây cửa ô lại lệch về một bên đường cả. Không những bớt đi cái vẻ hoành tráng mà cũng mất đi cái chức năng... cửa (phải cân đối hai bên và có lối đi ở giữa), dẫu là cửa ô của một thành phố. Nhiều nước xây Khải Hoàn Môn, một dạng cửa ô, một dạng cổng chào đón đoàn quân chiến thắng trở về.

Hà Nội cũng có nhiều cửa ô trong lịch sử mà cũng không cửa ô nào lại chỉ nằm ở một bên đường. Vì thế, lẽ ra khu đất chọn làm cửa ô phải ở cả hai bên đường thì mới có đất "dụng võ" cho các kiến trúc sư thực hiện. Hà Nội cũng không phải quá thiếu đất để chọn một khu đất hai bên đường đáp ứng nhu cầu thiết kế.

Biểu tượng nào cho cửa ô phía nam Hà Nội?

 

Hà Nội từng có nhiều cửa ô. Không chỉ có 5 cửa ô "đón chào đoàn quân tiến về" như hồi mới giải phóng Thủ đô năm 1954 mà tuỳ từng thời kỳ mà số cửa ô cũng co dãn. Năm 1749, Hà Nội có 8 cửa ô.

Đầu thế kỷ 19, Hà Nội có 16 cửa ô, riêng phía đông đã có 11 cửa ô, chứng tỏ sự giao thương của Hà Nội khi đó chủ yếu ở bờ sông Hồng. Qua thăng trầm của lịch sử, rất tiếc chỉ còn di tích cửa ô duy nhất là ô Quan Chưởng hiện ở phố Hàng Chiếu.

Thiết kế cửa ô phía nam Hà Nội, vì thế, chúng ta cũng phải tính việc còn phải xây các cửa ô khác của Hà Nội trong tương lai. Có lẽ, kiến trúc mỗi cửa ô cũng nên mang một nét đặc trưng riêng cho vùng miền (xứ Đoài, xứ Đông, Kinh Bắc... nói theo cách xưa) mà Hà Nội có giao lưu thông qua cửa ngõ của mình.

Cửa ô hiện đại đầu tiên của Hà Nội cần mang dấu ấn đặc thù của mảnh đất ngàn năm Thăng Long. Suốt dọc dài của lịch sử, hình tượng Rồng bay (Thăng Long) đã gắn chặt với sự kiện định đô của Vua Lý Công Uẩn. Từ Hoa Lư - cũng ở phía nam Hà Nội mà qua cửa ngõ này, Vua Lý đã chọn đô ở mảnh đất địa linh nhân kiệt.

Có thể hình tượng Rồng thời Lý với thân hình mềm mại mà nhiều nhà khoa học quen gọi là Rồng "giun" sẽ là gợi ý tốt cho nét kiến trúc chủ đạo của cửa ô, đương nhiên là còn phải cách điệu theo đúng ngôn ngữ nghệ thuật. Biểu tượng Rồng bay còn gắn liền với sự thăng hoa và trường tồn của dân tộc nói chung và Hà Nội nói riêng.

Cửa ngõ phía nam của Hà Nội còn gánh nặng vai trò lịch sử là một điểm quan trọng trên con đường thiên lý vô nam từ trước đến nay của cha ông ta. Cửa ngõ này từng chứng kiến bước chân của Vua Lý đi mở cõi phương nam, từng đoàn quân thần tốc của Quang Trung tiến vào Hà Nội đánh đuổi giặc thù và cũng chính cửa ngõ phía nam Hà Nội lại tiễn biệt đoàn quân Nam tiến đánh Pháp năm nào.

Vì thế, khi dựng đồ án kiến trúc cửa ô phía nam, bên cạnh hình tượng chủ đạo là Rồng bay, cần có những biểu tượng nhỏ hơn phản ánh được một số mốc son quan trọng mà lịch sử đã ghi nhận ở hướng nam Hà Nội.

Cửa ô bao giờ cũng gắn với giao thông và giao thương, vì thế cần phải chọn điểm giao thông và giao thương thuận lợi để có thể "khoe" Hà Nội với khách thập phương trong nước và ngoài nước. Tại sao ta không dựng một số biểu tượng phụ bên cạnh biểu tượng chính ở hai bên một đoạn con đường thiên lý xưa nay là quốc lộ 1 để tôn vinh lịch sử Hà Nội thay vì chỉ là công viên?

 

Cửa ô cũng như tượng đài, phải ở một vị trí thuận lợi cho đông đảo người dân chiêm ngưỡng, chứ không như một số tượng đài trước đây không rõ vì lý do gì mà toàn ở chỗ khuất nẻo như tượng Nguyễn Huệ ở gò Đống Đa, tượng đài chiến thắng Ngọc Hồi. Vì thế, cửa ô phía nam không thể như mảnh đất đang được dự kiến (chỉ ở một bên đường thiên lý) mà nhất thiết phải nằm ở cả hai bên trục lộ lớn nhất và cũng là một điểm nút giao thông nhiều phương tiện xe cộ qua lại.

Mong rằng từ một cuộc thi kiến trúc này, Hà Nội lại thêm một công trình văn hoá để đời mang đậm cốt cách lịch sử Thăng Long mà vẫn có được cái dáng vẻ hiện đại của thế kỷ 21. 

PGS-TS TRỊNH SINH
Báo Lao động

-------------------------
Tin bài liên quan:
- Lần nữa và bao giờ? (26-7)
- Triển lãm '"Ý tưởng và giải pháp quy hoạch - kiến trúc cửa ô phía Nam'' để lấy ý kiến nhân dân (9-10)

Có thể bạn quan tâm

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

Giá trị văn hóa từ "Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.

Các đại biểu cắt băng khai trương Tuần văn hóa Thanh Hóa-Hội An.

Tuần văn hóa kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Thanh Hóa-Hội An

Kỷ niệm 65 năm ngày kết nghĩa giữa đô thị tỉnh lỵ Thanh Hóa và Hội An, thành phố Đà Nẵng (1961-2026), tại Công viên Hội An ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa diễn ra chuỗi hoạt động, sự kiện trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa tôn vinh nghĩa tình Thanh Hóa-Hội An.

Khuôn viên di tích Giồng Bốm là toàn bộ khu vực của Thánh thất Ngọc Minh gồm 3 ngôi nhà: Hiệp thiên đài, Cửu trùng đài và Bát quái đài. (Ảnh: Mộng Thường)

Giồng Bốm 80 năm: Hào khí “đạo không rời đời”

Tám mươi năm là một quãng lùi đủ dài để khói lửa chiến tranh tan vào hư không, nhường chỗ cho màu xanh trù phú phủ lên mảnh đất Phong Thạnh kiên cường. Thế nhưng, thời gian dẫu có bào mòn vạn vật cũng chẳng thể xóa nhòa ký ức bi tráng về rực lửa năm 1946 tại vùng đất cực nam Tổ quốc.