Chuyện cửa ô phía nam Hà Nội

Cửa ô hay công viên?

Dường như hầu hết các đồ án đều có chung một nét: không khác gì một quy hoạch công viên hiện đại, cũng bao phủ phần lớn là cây xanh, mặt nước, đường đi lối lại, thêm một số tượng đài. Trong đó tượng đài chủ chốt được chọn là điểm nhấn thì dường như chỉ đạt được độ cao và vẻ bề thế mà thiếu vắng hẳn những nét đặc trưng cho Thăng Long - Hà Nội.

 

Cứ thử giả dụ, đem cuộc trưng bày này đi bày ở một nước khác chẳng hạn thì cũng dễ được coi là một công viên hiện đại chung chung, ghép vào thành phố nào chẳng được vì cùng một thông số kỹ thuật "nhang nhác" như nhau; khó nhận ra là công trình này chỉ phục vụ cho đích thị Hà Nội.

Các tượng đài thì cũng khá đa dạng, nhiều cái giống tháp đôi ở Kuala Lumpur, nhiều tháp lại giống biểu tượng Linga của người Chăm. Có tượng đài lại giống tháp Eiffel ở Paris.

Hình như vấn đề ở đây không hẳn là lỗi của các nhà kiến trúc mà có thể là lỗi ở ngay... đề bài được giao.  Một khoảnh đất quá rộng thì phải làm công viên là tất yếu, mặc dù cạnh đó đã có hẳn một công viên Yên Sở bề thế. Nhưng cái chính đáng nói là khoảnh đất rộng thế mà lại chỉ ở một vế của con đường quốc lộ Pháp Vân - Cầu Giẽ và cũng ở một vế khác của con đường vành đai trong quy hoạch.

Chẳng một nước nào xây cửa ô lại lệch về một bên đường cả. Không những bớt đi cái vẻ hoành tráng mà cũng mất đi cái chức năng... cửa (phải cân đối hai bên và có lối đi ở giữa), dẫu là cửa ô của một thành phố. Nhiều nước xây Khải Hoàn Môn, một dạng cửa ô, một dạng cổng chào đón đoàn quân chiến thắng trở về.

Hà Nội cũng có nhiều cửa ô trong lịch sử mà cũng không cửa ô nào lại chỉ nằm ở một bên đường. Vì thế, lẽ ra khu đất chọn làm cửa ô phải ở cả hai bên đường thì mới có đất "dụng võ" cho các kiến trúc sư thực hiện. Hà Nội cũng không phải quá thiếu đất để chọn một khu đất hai bên đường đáp ứng nhu cầu thiết kế.

Biểu tượng nào cho cửa ô phía nam Hà Nội?

 

Hà Nội từng có nhiều cửa ô. Không chỉ có 5 cửa ô "đón chào đoàn quân tiến về" như hồi mới giải phóng Thủ đô năm 1954 mà tuỳ từng thời kỳ mà số cửa ô cũng co dãn. Năm 1749, Hà Nội có 8 cửa ô.

Đầu thế kỷ 19, Hà Nội có 16 cửa ô, riêng phía đông đã có 11 cửa ô, chứng tỏ sự giao thương của Hà Nội khi đó chủ yếu ở bờ sông Hồng. Qua thăng trầm của lịch sử, rất tiếc chỉ còn di tích cửa ô duy nhất là ô Quan Chưởng hiện ở phố Hàng Chiếu.

Thiết kế cửa ô phía nam Hà Nội, vì thế, chúng ta cũng phải tính việc còn phải xây các cửa ô khác của Hà Nội trong tương lai. Có lẽ, kiến trúc mỗi cửa ô cũng nên mang một nét đặc trưng riêng cho vùng miền (xứ Đoài, xứ Đông, Kinh Bắc... nói theo cách xưa) mà Hà Nội có giao lưu thông qua cửa ngõ của mình.

Cửa ô hiện đại đầu tiên của Hà Nội cần mang dấu ấn đặc thù của mảnh đất ngàn năm Thăng Long. Suốt dọc dài của lịch sử, hình tượng Rồng bay (Thăng Long) đã gắn chặt với sự kiện định đô của Vua Lý Công Uẩn. Từ Hoa Lư - cũng ở phía nam Hà Nội mà qua cửa ngõ này, Vua Lý đã chọn đô ở mảnh đất địa linh nhân kiệt.

Có thể hình tượng Rồng thời Lý với thân hình mềm mại mà nhiều nhà khoa học quen gọi là Rồng "giun" sẽ là gợi ý tốt cho nét kiến trúc chủ đạo của cửa ô, đương nhiên là còn phải cách điệu theo đúng ngôn ngữ nghệ thuật. Biểu tượng Rồng bay còn gắn liền với sự thăng hoa và trường tồn của dân tộc nói chung và Hà Nội nói riêng.

Cửa ngõ phía nam của Hà Nội còn gánh nặng vai trò lịch sử là một điểm quan trọng trên con đường thiên lý vô nam từ trước đến nay của cha ông ta. Cửa ngõ này từng chứng kiến bước chân của Vua Lý đi mở cõi phương nam, từng đoàn quân thần tốc của Quang Trung tiến vào Hà Nội đánh đuổi giặc thù và cũng chính cửa ngõ phía nam Hà Nội lại tiễn biệt đoàn quân Nam tiến đánh Pháp năm nào.

Vì thế, khi dựng đồ án kiến trúc cửa ô phía nam, bên cạnh hình tượng chủ đạo là Rồng bay, cần có những biểu tượng nhỏ hơn phản ánh được một số mốc son quan trọng mà lịch sử đã ghi nhận ở hướng nam Hà Nội.

Cửa ô bao giờ cũng gắn với giao thông và giao thương, vì thế cần phải chọn điểm giao thông và giao thương thuận lợi để có thể "khoe" Hà Nội với khách thập phương trong nước và ngoài nước. Tại sao ta không dựng một số biểu tượng phụ bên cạnh biểu tượng chính ở hai bên một đoạn con đường thiên lý xưa nay là quốc lộ 1 để tôn vinh lịch sử Hà Nội thay vì chỉ là công viên?

 

Cửa ô cũng như tượng đài, phải ở một vị trí thuận lợi cho đông đảo người dân chiêm ngưỡng, chứ không như một số tượng đài trước đây không rõ vì lý do gì mà toàn ở chỗ khuất nẻo như tượng Nguyễn Huệ ở gò Đống Đa, tượng đài chiến thắng Ngọc Hồi. Vì thế, cửa ô phía nam không thể như mảnh đất đang được dự kiến (chỉ ở một bên đường thiên lý) mà nhất thiết phải nằm ở cả hai bên trục lộ lớn nhất và cũng là một điểm nút giao thông nhiều phương tiện xe cộ qua lại.

Mong rằng từ một cuộc thi kiến trúc này, Hà Nội lại thêm một công trình văn hoá để đời mang đậm cốt cách lịch sử Thăng Long mà vẫn có được cái dáng vẻ hiện đại của thế kỷ 21. 

PGS-TS TRỊNH SINH
Báo Lao động

-------------------------
Tin bài liên quan:
- Lần nữa và bao giờ? (26-7)
- Triển lãm '"Ý tưởng và giải pháp quy hoạch - kiến trúc cửa ô phía Nam'' để lấy ý kiến nhân dân (9-10)

Có thể bạn quan tâm

Đông đảo chuyên gia, nhà nghiên cứu, nhà làm phim đến dự hội thảo.

Trí tuệ nhân tạo, công nghệ số và bảo vệ tài sản trí tuệ trong điện ảnh

Sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ đang khiến ngành điện ảnh toàn cầu phải thay đổi toàn diện. Điện ảnh Việt Nam cũng không nằm ngoài xu hướng này khi đứng trước cơ hội lớn lẫn thách thức trong việc xây dựng hệ sinh thái chuyên nghiệp, hiện đại và bảo vệ tài sản trí tuệ bền vững trong thời kỳ hội nhập.

Lễ ra mắt dự án.

Công bố dự án phim quảng bá “Profile Đất nước của tôi”

Được sự bảo trợ và phối hợp chỉ đạo của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch cùng Cục Điện ảnh, theo Công văn số 3685/BVHTTDL-ĐA, Công ty Sản xuất phim và Giải trí Tứ Vân (Tứ Vân Pictures) chính thức công bố thực hiện bộ phim quảng bá hình ảnh quốc gia mang tên “Profile Đất nước của tôi” (Vietnam: Beyond Words).

Các đại biểu dâng hương tưởng nhớ, tri ân công lao của Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh tại Lễ giỗ ngày 30/6.

Đồng Nai tổ chức Lễ giỗ Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh

Ngày 30/6, tại Di tích Đền thờ và mộ Nguyễn Hữu Cảnh (phường Trấn Biên), Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch thành phố Đồng Nai tổ chức Lễ giỗ Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh năm 2026. Trước đó, năm 2025 Lễ giỗ Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch ghi danh vào Danh mục di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.

Tái hiện nghi thức lễ hội truyền thống của dân tộc Chăm.

Gắn bảo tồn di sản với phát triển bền vững

Những điệu múa uyển chuyển, tà áo truyền thống rực rỡ của các thiếu nữ Chăm hòa trong ánh sáng sân khấu, đã tạo nên bức tranh văn hóa lung linh, đưa du khách bước vào hành trình khám phá một nền văn hóa có bề dày hàng nghìn năm lịch sử.

Các đại biểu, khách mời, nghệ sĩ và thí sinh tham dự chương trình.

Áo dài khoe sắc trong không gian văn hóa xứ trà

Trong khuôn khổ chương trình "Trải nghiệm Vô Tranh - Dấu ấn xứ trà" tại Thái Nguyên, cuộc thi "Duyên dáng xứ trà" và màn trình diễn áo dài dân tộc đã thu hút hàng nghìn người dân và du khách, góp thêm điểm nhấn tôn vinh vẻ đẹp của tà áo dài Việt cùng không gian văn hóa vùng chè giàu truyền thống văn hóa và tiềm năng du lịch.

Những sản phẩm từ tranh sơn mài của nghệ nhân Đinh Văn Hùng. (Ảnh: HÀ THƯƠNG)

Sơn mài Bối Khê giữ “hồn nghề” trong hơi thở mới

Làng nghề Bối Khê từng nổi tiếng với những bức tranh sơn mài được chế tác công phu, nay đã mang một diện mạo khác khi những sản phẩm thủ công mỹ nghệ dần thay thế tranh sơn mài truyền thống. Nghề vẫn tiếp tục phát triển, nhưng sự chuyển mình ấy cũng gợi lên nhiều suy ngẫm về vị trí của tranh sơn mài truyền thống trong làng nghề.

Không chỉ là nơi tranh tài, cuộc thi còn mang đến một không gian biểu diễn chuyên nghiệp, giúp các tài năng piano trẻ có cơ hội cọ xát, tích lũy trải nghiệm và trau dồi bản lĩnh sân khấu.

Tín hiệu tích cực trong việc đào tạo âm nhạc tại Hải Phòng

Nhiều thí sinh nhỏ tuổi tự tin trình diễn những tác phẩm ở chuẩn mực chuyên nghiệp, gần 700 người đăng ký dự thi ngay từ vòng sơ khảo - Cuộc thi Tài năng Piano Hải Phòng 2026 tại Cung Văn hóa Lao động Hữu nghị Việt Tiệp để lại ấn tượng về một phong trào học piano đang lớn dần ở thành phố Cảng.

Thôn bản dân tộc Chứt ở xã Kim Điền, tỉnh Quảng Trị.

Hành trình tìm lại ký ức văn hóa

Dân tộc Chứt là một trong những cộng đồng có dân số rất ít ở Việt Nam, sống tập trung chủ yếu ở Quảng Trị, Hà Tĩnh. Trải qua những biến động lịch sử cùng quá trình giao lưu văn hóa kéo dài, nhiều giá trị truyền thống của người Chứt đã dần mai một, trong đó có trang phục.

Đồi mâm xôi (Lào Cai) thu hút đông đảo du khách vào mùa lúa chín.

Từ bản sắc vùng miền đến sinh kế cộng đồng

Thời gian qua, nhiều cộng đồng vùng cao lựa chọn khai thác những yếu tố cảnh quan thiên nhiên, nghề truyền thống, tập quán sinh hoạt... để xây dựng các sản phẩm du lịch và kể câu chuyện văn hóa của địa phương. 

Nghệ sĩ Nhân dân Trà Giang (bên trái) nhận sách "Những gì tôi thấy ở Việt Nam" từ Viện trưởng Viện Phim Việt Nam Lê Thị Hà và Ngài Đại sứ Azerbaijan tại Việt Nam.

Nghệ sĩ Nhân dân Trà Giang và những trang sách ký ức của người thầy

Hơn 60 năm trước, theo lời mời của Chủ tịch Hồ Chí Minh, cố nhà văn, đạo diễn Ajdar Ibrahimov người Azerbaijan đã sang Việt Nam để gieo những hạt giống đầu tiên cho nền điện ảnh cách mạng. Mùa hạ năm nay, ông đã trở lại đất nước Việt Nam hằng yêu mến qua cuốn sách của mình cùng cuộc hội ngộ thiêng liêng tình thầy trò.

Triển lãm thu hút đông đảo công chúng thưởng lãm các tác phẩm hội họa. (Ảnh: Ban tổ chức)

Kết nối mỹ thuật Việt Nam-Trung Quốc qua triển lãm "Đồng nguồn sơn thủy-Cộng sinh văn minh”

Chiều 28/6, tại Trung tâm Triển lãm Văn hóa Nghệ thuật Việt Nam (số 2 Hoa Lư, phường Hai Bà Trưng, Hà Nội), Hội Mỹ thuật Việt Nam phối hợp Học viện Nghệ thuật Quảng Tây (Trung Quốc) và Hội Xúc tiến Trường phái hội họa Ly Giang Quảng Tây khai mạc triển lãm “Đồng nguồn sơn thủy-Cộng sinh văn minh".

Hội thảo thu hút sự quan tâm của đông đảo giới chuyên gia nghiên cứu. (Ảnh: MINH DUY)

Đền Cơ Xá trong mạch nguồn văn hóa Thăng Long

Sáng 28/6, Trung tâm nghiên cứu và bảo tồn văn hóa tín ngưỡng Việt Nam đã phối hợp cùng Tiểu ban quản lý di tích đền Cơ Xá tổ chức hội thảo khoa học “Đền Cơ Xá và việc phụng thờ Thái úy Lý Thường Kiệt trong không gian văn hóa Thăng Long-Hà Nội xưa và nay”.