Băn khoăn sáp nhập các loại hình sân khấu

Hiện nay nhiều địa phương đã chủ động sắp xếp, nâng cao năng lực các đơn vị nghệ thuật biểu diễn công lập theo hướng tinh gọn, chuyên nghiệp và hiệu quả. Chủ trương này trên thực tế đã được thực hiện ra sao?

Một vở diễn của Nhà hát Tuồng Trung ương.
Một vở diễn của Nhà hát Tuồng Trung ương.

Thực tế...

Đã có địa phương thực hiện chủ trương này, nhưng mỗi nơi làm một cách. Cách làm chưa thống nhất, lại liên quan chặt chẽ tới đời sống của anh chị em nghệ sĩ nên khó tránh khỏi gây hoang mang cho đội ngũ nghệ sĩ, nhất là các nghệ sĩ thuộc các kịch chủng kịch hát dân tộc.

Đơn cử, tại Thanh Hóa, các đoàn như ca múa, kịch, tuồng, chèo, cải lương được chia thành hai đơn vị là nhà hát ca múa kịch Lam Sơn và nhà hát nghệ thuật truyền thống. Hay ở Lạng Sơn, đoàn ca múa kịch và trung tâm văn hóa nghệ thuật sáp nhập thành một trung tâm nghệ thuật. Quảng Ninh sáp nhập ba đoàn chèo, cải lương, kịch nói thành đoàn nghệ thuật Quảng Ninh...

Qua thăm dò ý kiến, có thể thấy hầu hết các nghệ sĩ đều ý thức được, đây là một xu hướng tất yếu. Nếu cách làm này được tiến hành thận trọng, có tham khảo ý kiến của giới chuyên môn, có sự điều tra khoa học, và sự tư vấn của các chuyên gia nghệ thuật ở từng địa phương thì sẽ tránh được tình trạng vẫn tồn tại bấy lâu nay là sự đầu tư dàn trải, nuôi dưỡng và bảo tồn theo cách “dở sống dở chết”, không thể thúc đẩy được sự phát triển đột phá vì thiếu sự kích thích đúng đắn cho khâu sáng tạo. Sự đầu tư tập trung có chọn lọc sẽ góp phần giúp các nghệ sĩ giỏi có điều kiện chuyên tâm hơn với nghề, cống hiến hết mình và cũng gạn lọc được những diễn viên không còn năng lực.

NSND Thúy Mùi nhận xét, số diễn viên chưa đến tuổi hưu theo chế độ nhưng đã hết tuổi nghề vì không còn xuân sắc lại chiếm tỷ lệ khá lớn ở các đơn vị. Với kinh nghiệm nhiều năm lãnh đạo Nhà hát Chèo Hà Nội, bà khẳng định, con số nghệ sĩ ở các đơn vị chuyên nghiệp nhưng gần như không tham gia hoạt động nghệ thuật phải chiếm tới 30% mà không có cách nào giải quyết nổi. Hiện bộ máy ở các nhà hát, đơn vị nghệ thuật sân khấu đang quá đông, cồng kềnh và đôi khi níu chân nhau vì nhiều lý do tế nhị như: phân công vai vở cũng cần đắn đo về lớp trước lớp sau, về uy tín... mà không phải hoàn toàn được thực hiện vì sự phù hợp của người diễn viên cho vai diễn...

Những khó khăn cần tháo gỡ

Trước hết, việc sáp nhập về mặt hành chính, đã phần nào làm gọn bộ máy quản lý, song hầu hết mới là phép cộng gộp cơ học. Ngay từ khâu lựa chọn kịch chủng nào sẽ được giữ nguyên như một loại hình sân khấu tiêu biểu của địa phương cũng rất cần dựa trên những phân tích khoa học, có luận cứ rõ ràng.

Rồi với những cách làm khác nhau, chưa thật sự thỏa đáng ở nhiều địa phương cũng đã gây ra những xáo trộn về nhân sự, làm ảnh hưởng không nhỏ tới tâm tư của các anh chị em nghệ sĩ. Như ý kiến khá quyết liệt của NSƯT Đào Quang, Chủ tịch Hội Liên hiệp VHNT tỉnh Nam Định thì, việc sáp nhập nhiều loại hình tuồng, chèo, kịch, cải lương đã buộc các nhà hát phải rút gọn số lượng biên chế (đã có những kịch chủng chỉ còn lại năm, sáu diễn viên...). Với đội ngũ mỏng như vậy, kế hoạch xây dựng vở chắc chắn sẽ không thể thực hiện được nếu không nhờ diễn viên của loại hình khác sang để đủ nhân lực. Có khi nghệ sĩ chèo phải sang diễn kịch, lấy cải lương sang diễn chèo và ngược lại… Rõ ràng, với sự đan chéo như vậy sẽ làm ảnh hưởng rất nhiều đến chất lượng chuyên môn của các vở diễn. Rồi trong một tổ hợp các loại hình đó, nhà quản lý sẽ làm sao để đưa ra được định hướng phát triển nghệ thuật cho đơn vị bởi mỗi loại hình nghệ thuật (chèo, tuồng, cải lương, kịch) đều có tính đặc thù riêng.

Bên cạnh đó, nhiều nhà nghiên cứu sân khấu cũng cho rằng, sân khấu kịch hát truyền thống thực hiện việc sáp nhập cơ học cũng dễ dẫn tới thực trạng nhiều tỉnh, thành phố xác định không có loại hình nghệ thuật truyền thống tiêu biểu nào cần duy trì với tư cách một đơn vị độc lập...

Sự bảo tồn này lại càng khó khăn hơn với việc thu hút nhân tài đến với các hình thức nghệ thuật dân tộc. Khi ngành kịch hát nói riêng, sân khấu nói chung hiện đang ở vị thế rất thấp, thật khó để mời gọi các nam thanh nữ tú đủ tiêu chuẩn thanh sắc đến với nghề. Trong bối cảnh các ngành tuồng, chèo đã có nhiều chính sách ưu đãi với các em như được miễn học phí, được bảo đảm đầu ra mà còn rất khó khăn để tuyển sinh thì nay việc thu gọn nhân lực, không còn đơn vị chuyên nghiệp ở từng địa phương, việc khó lại thêm khó, nói gì đến việc các em tích cực sống chết luyện tập thành tài. Nếu không có sự thận trọng, các ngành này sẽ mất đi thế hệ kế cận xứng đáng, lại càng khó để gìn giữ, bảo tồn vốn cổ trong cách thức biểu diễn rất khó đạt tới đỉnh cao như các nghệ nhân tuồng, chèo xưa.

Việc tiến tới xã hội hóa là cần thiết, nhưng không thể vội vàng. Quy trình này đòi hỏi phải những chính sách có tính đặc thù, phù hợp với từng địa phương để bảo đảm quyền lợi cho các nghệ sĩ sau khi sáp nhập. Nếu không thận trọng, cứ sáp nhập, xã hội hóa một cách nóng vội thì vô hình trung, rất dễ đánh mất những thương hiệu nghệ thuật chuyên nghiệp đã được các thế hệ nghệ sĩ đi trước dày công xây dựng từ nhiều thập niên trước.

Có thể bạn quan tâm

Bày tranh kể niềm hạnh phúc với Việt Nam

Bày tranh kể niềm hạnh phúc với Việt Nam

Họa sĩ Lester, hội viên Hội Nhà văn Anh Quốc, từng có nhiều triển lãm tại Vương quốc Anh. Chiều qua 2/8 tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (Hà Nội), đã diễn ra lễ khai mạc triển lãm “Việt Nam - Niềm đam mê khám phá” của anh.

Về nghe Nguyễn Nhật Ánh kể chuyện tình

Về nghe Nguyễn Nhật Ánh kể chuyện tình

Vẫn chọn không gian làng quê cũ với những mảnh đời ngang trái, trong lần hội ngộ này, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh tiếp tục để bạn đọc chứng kiến bao ngã rẽ chông chênh. “Chuyện tình thị trấn” (NXB Trẻ) mang đoạn kết buồn nhưng lại mở ra nhiều hướng đi mới thênh thang hơn cho từng nhân vật.

Chế độ đãi ngộ với nghệ sĩ, diễn viên đang cần được nâng cao hơn trong bối cảnh mới.

Chờ hỗ trợ diễn viên thiết thực hơn

Trong bối cảnh mới, sân khấu đối mặt nhiều đòi hỏi nâng mình lên, trong cả công tác chuyên môn lẫn hoạt động phong trào. Tổ chức hội nghề nghiệp đang đặt ra mục tiêu và cũng được kỳ vọng có tiếng nói giúp nâng cao điều kiện đãi ngộ cho các nghệ sĩ. Cùng với đó, thúc đẩy việc lan tỏa tác phẩm hay đến công chúng.

Ảnh: ANH QUÂN

Hội ngộ di sản với đương đại

Trân trọng và gìn giữ quá khứ, để hướng tới tương lai, là một tinh thần gần như đã rút gọn thành “khẩu hiệu” trong nhiều ngành khác nhau. Cuối tuần qua tại Thủ đô (31/7), vừa khai mạc một triển lãm thú vị liên quan tới mục đích như vậy với tên gọi là “Mật ngữ thời gian” tại Nhà triển lãm Mỹ thuật (16 Ngô Quyền).

Nghệ sĩ Nguyệt Thu và An Như biểu diễn tại Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội).

Âm nhạc lan tỏa yêu thương nơi phòng bệnh

Không phông màn rực rỡ, không có hệ thống âm thanh, ánh sáng chuyên nghiệp hay những hàng ghế xếp ngay ngắn, buổi biểu diễn của dự án “Nơi yêu thương bắt đầu” diễn ra giữa một không gian khác lạ: Sảnh bệnh viện. Ở đó, tiếng đàn tìm đến bệnh nhân, người nhà và nhân viên y tế, trao đi những phút giây bình yên giữa hành trình điều trị vốn đầy âu lo, căng thẳng.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Du hành trên “Con đường Tơ lụa” kỷ nguyên mới

Du hành trên “Con đường Tơ lụa” kỷ nguyên mới

Từ những dịch trạm và cửa ải trên Con đường Tơ lụa hơn hai nghìn năm trước đến hệ thống dữ liệu số lưu giữ từng đường nét của các bức bích họa Mạc Cao, Đôn Hoàng (Cam Túc, Trung Quốc)… đều làm sáng tỏ điều hiển nhiên: Di sản chỉ trường tồn khi được kết nối, sẻ chia và làm mới trong đời sống đương đại. Đó cũng là thông điệp về không gian hợp tác rộng lớn giữa Trung Quốc, Việt Nam và các quốc gia ASEAN về bảo tồn di sản, số hóa, gợi mở triết lý ứng xử với quá khứ trong hiện tại và tương lai.

Kỳ 4: Sức sống giữa lòng sa mạc

Kỳ 4: Sức sống giữa lòng sa mạc

Vượt ra ngoài những bảo tàng và công trình đồ sộ, di sản Đôn Hoàng ngày nay tự tin bước vào nhịp sống hối hả thường nhật tại khu chợ đêm sầm uất, các nhà sách, xưởng in độc bản. Đó là cách để người dân bản địa sống tốt bằng di sản, đồng thời gợi mở những bài học thực tiễn vô giá để Trung Quốc, Việt Nam và các quốc gia ASEAN cùng bắt tay, kiến tạo nên tuyến hành lang văn hóa và truyền thông di sản bền vững trong tương lai.

Trải nghiệm văn hóa Khmer giữa Thủ đô

Trải nghiệm văn hóa Khmer giữa Thủ đô

Cuối tháng 8, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam sẽ tổ chức chuỗi hoạt động “Về miền Tây qua nét văn hóa của đồng bào Khmer”. Sự kiện giới thiệu đến công chúng những giá trị văn hóa đặc sắc của vùng đất Nam Bộ.

Vui cùng "Tý Quậy".

Giữ “chất” Tý Quậy trong thế giới hiện đại

NXB Kim Đồng vừa cho ra mắt tập 16 của bộ truyện tranh “Tý Quậy” với 10 nghìn bản in, sau hai ngày tiếp tục in 10 nghìn bản nữa. Một số tập trước trong bộ truyện cũng từng in 10 đến 20 nghìn bản. Thời Nay đã có cuộc trò chuyện với tác giả phần lời của tập sách - nhà báo Dương Thúy Quỳnh (VOV3, ảnh). Chị đã chia sẻ về cơ duyên và quá trình viết tiếp những tập mới của bộ truyện tranh thiếu nhi nổi tiếng này.

Kỳ 3: Sự chuyển hóa ngoạn mục

Kỳ 3: Sự chuyển hóa ngoạn mục

Không chỉ sống bằng ký ức của Con đường Tơ lụa cổ đại, Đôn Hoàng hôm nay viết tiếp chương mới đầy kiêu hãnh. Từ ngọn tháp thu nhiệt rực cháy giữa hàng nghìn tấm gương soi trên sa mạc Gobi cho đến những vũ điệu bích họa được đánh thức bằng công nghệ trình diễn đỉnh cao, thành phố đang chuyển hóa ngoạn mục những khắc nghiệt của tự nhiên và sự tĩnh lặng quá khứ thành những nguồn lực phát triển mạnh mẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Mang cả trăm năm vào nét vẽ

Mang cả trăm năm vào nét vẽ

Trên tay tôi đang cầm ấn phẩm “Lê Thi - Tiếng nói của chính mình” (NXB Hội Nhà văn 2026), một cuốn sách đẹp, trang trọng, dày hơn 300 trang, khái quát toàn bộ con đường hội họa của họa sĩ Lê Thi (1925-2024).

Tác phẩm "Phản chiếu" (120x205cm) của Nguyễn Hoàng Nam, đoạt giải nhất chuyên ngành Sơn dầu.

Lấy tên danh nhân cổ vũ tài năng mỹ thuật trẻ

Bước sang mùa thứ hai, Giải thưởng Victor Tardieu, giải thưởng dành cho bài tốt nghiệp đạt kết quả xuất sắc của sinh viên Trường đại học Mỹ thuật Việt Nam mang tên vị hiệu trưởng đầu tiên của nhà trường, đã có chủ nhân.

Tri ân và vun đắp

Tri ân và vun đắp

Kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), trên cả nước có một loạt sự kiện song hành. Tối cuối tuần qua (24/7) có chương trình nghệ thuật “Mãi mãi tuổi 20” ở Quảng trường 30/10, tỉnh Quảng Ninh.

Ảnh: ANH QUÂN

Gợi mở thêm cho kỳ vọng vinh danh phở

Sau bài viết “Nên định danh đúng cho di sản “Phở” trên số báo 1723 ngày 20/7/2026, Thời Nay nhận được một số ý kiến đa chiều. Được biết, việc xây dựng hồ sơ nhằm vinh danh di sản ẩm thực đặc sắc này của Việt Nam đang được tích cực triển khai, chúng tôi góp thêm một số gợi mở từ các góc nhìn chuyên gia.

Kỳ 2: Kiểm soát, giao thoa và kết tinh giá trị

Kỳ 2: Kiểm soát, giao thoa và kết tinh giá trị

Rời di tích Huyền Tuyền Trí, hành trình dọc theo Con đường Tơ lụa tiếp tục đưa chúng tôi tới nơi được xem là “giới tuyến lịch sử” - cửa ải Ngọc Môn Quan. Tại nơi này, từ hơn 2.000 năm trước, khái niệm “cửa ải” không chỉ là kiểm soát, phòng thủ hay ngăn cách, mà còn là cánh cổng đón nhận những giá trị tri thức để rồi kết tinh thành nhiều giá trị đặc sắc, trong đó có kho tàng nghệ thuật Phật giáo vô giá tại quần thể hang động Mạc Cao.

Du hành trên “Con đường Tơ lụa” kỷ nguyên mới: Kỳ 1 - Giao lộ ký ức và khát vọng kết nối

Du hành trên “Con đường Tơ lụa” kỷ nguyên mới: Kỳ 1 - Giao lộ ký ức và khát vọng kết nối

Ánh nắng tháng 7 phủ mầu vàng nhạt lên những rẻo cây xanh bên đường, mở đầu cho hành trình ngược dòng lịch sử đầy mê hoặc. Phía ngoài kia là sa mạc mênh mông, nơi cái nóng mùa hè làm cảnh vật như nhòe đi, nhưng bước vào không gian Mỹ thuật quán (Trung tâm Triển lãm mỹ thuật Đôn Hoàng), nơi diễn ra Đối thoại Di sản văn hóa Trung Quốc - ASEAN, câu chuyện về ký ức, bản sắc và trách nhiệm chung trước tương lai lại hiện ra rõ nét.