Âm thầm giữ lửa tình yêu tuồng

Tuồng là môn nghệ thuật truyền thống đậm tính độc đáo của Việt Nam. Đặc biệt, nghệ thuật hóa trang khuôn mặt tuồng là một nét đặc trưng đầy hấp dẫn và khác biệt so với những loại hình sân khấu truyền thống khác.

Nghệ sĩ Ưu tú Mai Ngọc Nhân góp ý với diễn viên trong lúc hóa trang vẽ mặt tuồng chuẩn bị biểu diễn. (Ảnh: MỸ HÀ)
Nghệ sĩ Ưu tú Mai Ngọc Nhân góp ý với diễn viên trong lúc hóa trang vẽ mặt tuồng chuẩn bị biểu diễn. (Ảnh: MỸ HÀ)

Trong các loại hình nghệ thuật sân khấu của Việt Nam, tuồng là một loại hình nghệ thuật độc đáo, đặc biệt trong cách hóa trang mặt nạ. Mặt nạ tuồng do tự tay người nghệ sĩ vẽ ra trên khuôn mặt mình với đường nét khỏe khoắn, mầu sắc tươi mới, nét vẽ linh hoạt theo các vai diễn.

Mặt nạ tự họa có tính tượng trưng cao, mang một vẻ đẹp rất riêng nhờ mầu sắc, bố cục mảng nét. Thông qua những nguyên tắc hóa trang khuôn mặt, có thể nhận diện được đó là nhân vật có xuất thân và đặc điểm tính cách như thế nào.

Mặt nạ trong tuồng chính là linh hồn của từng nhân vật trong mỗi vở. Chỉ cần nhìn vào kiểu mặt là biết nhân vật ấy thiện hay ác, trung hay nịnh, tiểu nhân hay quân tử...

Mặt nạ trong tuồng chính là linh hồn của từng nhân vật trong mỗi vở. Chỉ cần nhìn vào kiểu mặt là biết nhân vật ấy thiện hay ác, trung hay nịnh, tiểu nhân hay quân tử...

Nghệ sĩ Ưu tú Mai Ngọc Nhân, Phó Trưởng đoàn tuồng Đào Tấn (Nhà hát Nghệ thuật truyền thống tỉnh Gia Lai), người đã có gần 30 năm gắn bó với loại hình nghệ thuật độc đáo này cho biết: “Nghệ thuật tuồng mang chất riêng khi sử dụng mặt nạ do chính các nghệ sĩ tự họa trên khuôn mặt mình, nên diễn viên không bao giờ dùng mặt nạ có sẵn. Chúng tôi biểu đạt vui, buồn, cười, khóc một cách trực tiếp. Bản chất của nhân vật có thể toát ra chỉ từ cái nháy mắt, nhếch mày, sự co dãn cơ mặt... Đây là điều mà mặt nạ có sẵn không thể làm được”.

Sân khấu tuồng thường hội tụ đủ hình ảnh các tầng lớp xã hội, từ vua quan cho đến tầng lớp trung lưu, người cùng đinh... để xếp các loại nhân vật theo mô hình truyền thống: đào, kép, tướng, nịnh, lão, mụ... Từ đó, những khái niệm về kép đỏ, kép xanh, đen, trắng, xéo, rằn cũng như đào chiến, đào thương, đào cảnh, đào yêu, hoặc lão đỏ, lão trắng, lão đen và mụ lành, mụ ác... được hình thành.

Những tuyến nhân vật đó khi đưa lên sân khấu tuồng một lần nữa lại được hệ thống, quy ước bằng chính cách vẽ mặt nạ. Có thể xem cách vẽ mặt mà xếp nhân vật vào thành phần này hay thành phần khác. Mỗi diễn viên được học hóa trang và trang điểm bài bản ngay từ khi còn trên ghế nhà trường.

Theo các chuyên gia trang điểm, đối với sân khấu tuồng, khả năng vẽ mặt nạ cũng là một phần thể hiện tài năng nghệ thuật của người nghệ sĩ. Với mỗi vai diễn, nghệ sĩ phải học vẽ mặt nạ bằng cách tự nhớ, tự học mầu sắc và thứ tự, chi tiết các bước kẻ, rồi kẻ theo hình ảnh mà các nghệ nhân đi trước đã thực hiện.

Để kẻ được mặt nạ tuồng, người nghệ sĩ phải hiểu được quy luật phối mầu, đặc trưng nhân vật, nội dung vở diễn.

Chưa kể, nghệ thuật tuồng ở mỗi vùng, miền đều có những độc đáo riêng. Chẳng hạn, so với tuồng cung đình Huế, tuồng bắc hay hát bội Thành phố Hồ Chí Minh, nghệ thuật tuồng Bình Định mang nét đặc trưng riêng của mảnh đất có truyền thống thượng võ.

“Mặt nạ tuồng Bình Định có cách hóa trang công phu, đường nét sắc sảo và mang vẻ đẹp riêng. Tiêu biểu là nét vẽ chủ đạo trong hóa trang nhân vật tuồng Bình Định với kiểu mặt chim (khác với hát bội Nam Bộ có cách hóa trang giống kiểu mặt thú...) bởi phần cánh mũi của nhân vật giống như hai con chim đang chụm đầu lại bên nhau. Để chuẩn bị cho buổi biểu diễn, các diễn viên sẽ phải có mặt từ 1,5-2 giờ trước khi khai màn để trang điểm, chuẩn bị phục trang cho buổi biểu diễn”, nghệ sĩ Mai Ngọc Nhân chia sẻ thêm.

Một điều đặc biệt là các diễn viên tuồng Bình Định sẽ hóa trang bằng hai tay riêng biệt, trên hai nửa khuôn mặt, chứ không dùng tay thuận, để hóa trang cho cả mặt. Đây là một thao tác, kỹ năng rất khó, đòi hỏi người diễn viên phải luyện tập, thành thục cả hai tay, thì khuôn mặt vẽ lên mới cân đối và đều nhau về mảng mầu.

Trong các vở tuồng cổ, mô hình mặt nạ phải vẽ theo những quy định, chuẩn mực từ xưa truyền lại. Mỗi kiểu mặt không chỉ là một tác phẩm hội họa gắn liền với nhân vật sân khấu tuồng, mà nó còn là tuyệt tác thủ công của người vẽ. Mỗi mặt nạ là một tính cách, như trung hiếu, nhân ái, tinh thần dũng cảm, hay gian manh, xu nịnh, hiểm ác. Mỗi tông mầu chủ đạo gắn với từng mô-típ nhân vật cụ thể.

Tất cả những quy tắc này, người nghệ sĩ phải thuộc nằm lòng để khi hóa trang, họ biết mình phải bắt đầu kẻ từ đâu để mỗi mặt nạ tuồng là một tác phẩm mỹ thuật đặc trưng riêng biệt của hội họa sân khấu.

Diễn viên tuồng ngoài múa, hát thì còn phải biết vẽ mặt nạ. Song, vẽ một mặt nạ sao cho đẹp, cho đúng không đơn giản.

Với nghệ sĩ Mai Ngọc Nhân, khi kẻ mặt nạ cho các nhân vật của sân khấu tuồng, ông luôn tâm niệm dù người nghệ sĩ có diễn xuất thành công nhưng mặt nạ tuồng không đẹp, không phù hợp phong cách, tính cách của nhân vật thì có lỗi với nghiệp Tổ.

Gần 30 năm gắn bó với gần trăm vở diễn và vai diễn, ông luôn tự mình vẽ mặt nạ cho mình. Có lẽ chính niềm say mê với sân khấu tuồng đã khiến đôi tay khéo léo hơn. Những lúc rảnh rỗi hoặc không có lịch diễn, ông vẫn đến nhà hát để hỗ trợ, hướng dẫn các thế hệ đi sau cách hóa trang, kẻ mặt sao cho phù hợp vai diễn.

Hiện nay, trước sự phát triển của nhiều loại hình nghệ thuật khác cũng như sự thay đổi trong thị hiếu khán giả, hào quang của sân khấu tuồng cũng phôi phai, không còn được như trước. Môn nghệ thuật truyền thống này càng ngày càng thưa bóng khán giả. Nghệ thuật tuồng hầu như chỉ còn thăng hoa trong khuôn khổ các cuộc thi, liên hoan, hội diễn, lễ hội.

Nghệ thuật tuồng đang vắng khán giả, thiếu đội ngũ kế cận, thiếu một cơ chế đãi ngộ xứng đáng để đào tạo, giữ chân nghệ sĩ trẻ vì đào tạo một nghệ sĩ tuồng rất khó. Trong tất cả các bộ môn nghệ thuật sân khấu truyền thống, học tuồng vất vả nhất, vì nó là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa diễn xuất, hát và vũ đạo.

(Nghệ sĩ Mai Ngọc Nhân)

“Nghệ thuật tuồng đang vắng khán giả, thiếu đội ngũ kế cận, thiếu một cơ chế đãi ngộ xứng đáng để đào tạo, giữ chân nghệ sĩ trẻ vì đào tạo một nghệ sĩ tuồng rất khó. Trong tất cả các bộ môn nghệ thuật sân khấu truyền thống, học tuồng vất vả nhất, vì nó là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa diễn xuất, hát và vũ đạo”, nghệ sĩ Mai Ngọc Nhân trăn trở.

Nặng lòng, với mong muốn gìn giữ nghề, nghệ sĩ Mai Ngọc Nhân cùng nhiều diễn viên Đoàn tuồng Đào Tấn vẫn kiên trì bám trụ, cố vượt qua những khó khăn hiện tại, âm thầm giữ lửa tình yêu tuồng. Mong muốn đau đáu của nghệ sĩ Mai Ngọc Nhân cũng như nhiều nghệ sĩ gắn bó với tuồng là tinh hoa của môn nghệ thuật này sẽ được giữ gìn mãi mãi.

Có thể bạn quan tâm

Toàn cảnh Hội thảo “Giáo sư, Anh hùng Lao động Hoàng Chương với văn hóa dân tộc”.

Giáo sư, Anh hùng Lao động Hoàng Chương và hành trình trọn đời vì văn hóa dân tộc

Với gần 80 năm lao động, cống hiến, Giáo sư Hoàng Chương là "cánh chim không mỏi" trên bầu trời văn hóa dân tộc. Ông đã đi xa, nhưng di sản ông để lại vẫn tiếp tục soi đường cho hành trình gìn giữ, phát huy nghệ thuật truyền thống, trở thành điểm tựa cho các thế hệ nghệ sĩ, nhà nghiên cứu và người yêu văn hóa dân tộc.

Nhận diện thách thức, củng cố trận địa tư tưởng trên không gian mạng

Nhận diện thách thức, củng cố trận địa tư tưởng trên không gian mạng

Cuốn sách "Đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng, bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ trên môi trường mạng xã hội" là công trình nghiên cứu chuyên sâu, cung cấp hệ thống luận cứ khoa học và thực tiễn vững chắc, góp phần nhận diện toàn diện các âm mưu, thủ đoạn chống phá trên không gian mạng.

Hội thảo khoa học “Văn hóa biển - Kết nối qua các trưng bày bảo tàng” thu hút đông đảo các nhà khoa học, nhà nghiên cứu. (Ảnh: Bảo tàng cung cấp)

Văn hóa biển - Kết nối qua các trưng bày bảo tàng

Hội thảo khoa học “Văn hóa biển - Kết nối qua các trưng bày bảo tàng” là hoạt động hưởng ứng Tuần lễ Biển và Hải đảo Việt Nam năm 2026, đồng thời là diễn đàn học thuật nhằm trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm trong nghiên cứu, bảo tồn, diễn giải và phát huy các giá trị văn hóa biển thông qua hoạt động bảo tàng.

Những phản hồi của khán giả về bộ phim. (Ảnh: Nhà sản xuất cung cấp)

“Tây Du Ký đại náo” tạo bất ngờ cho khán giả

Lấy cảm hứng từ một trong những tác phẩm kinh điển nổi tiếng nhất châu Á, “Tây Du Ký đại náo” không lựa chọn kể lại hành trình thỉnh kinh quen thuộc mà mở ra một câu chuyện hoàn toàn mới, kết hợp giữa yếu tố kỳ ảo, hài hước và cảm xúc gia đình.

Phụ huynh tham quan và giới thiệu cho trẻ biết về các loại trái cây tại Lễ hội Trái cây Đồng Tháp lần thứ I năm 2026.

Lễ hội của trái ngọt, đậm đà tình đất, tình người Đồng Tháp

Đồng Tháp từ lâu được thiên nhiên ưu ái ban tặng những điều kiện tự nhiên và được bàn tay con người nơi đây vun bồi để hình thành nên những vườn cây trái sum suê. Đó chính là thành quả của cả một hành trình, là kết tinh của phù sa, nắng gió, và hơn hết đó là tinh thần lao động, sáng tạo của những con người chân chất, nghĩa tình.

Các đại biểu tham dự hội thảo.

Phát triển công nghiệp văn hóa trong kỷ nguyên số: Biến tiềm năng thành động lực phát triển

Trong bối cảnh chuyển đổi số đang làm thay đổi sâu sắc mọi mặt của đời sống kinh tế-xã hội, công nghiệp văn hóa ngày càng được xác định là một trong những động lực quan trọng của tăng trưởng, góp phần phát huy sức mạnh mềm quốc gia, xây dựng bản sắc văn hóa và nâng cao vị thế Việt Nam trên trường quốc tế.

Chương trình “Hòa nhạc ánh sáng-Chào năm mới” do Báo Nhân Dân phối hợp cùng Ủy ban nhân dân TP Hà Nội tổ chức tại Quảng trường Cách mạng Tháng Tám. (Ảnh: THẾ ĐẠI)

Gắn kết cộng đồng bằng tình yêu âm nhạc

Những năm gần đây, nhiều mô hình hợp xướng cộng đồng xuất hiện và phát triển mạnh mẽ, thu hút sự tham gia của nhiều người ở các độ tuổi, nghề nghiệp và hoàn cảnh khác nhau. Sự phát triển này góp phần mở rộng cơ hội tiếp cận nghệ thuật cho mọi người, đồng thời tạo nên những cộng đồng gắn kết, lan tỏa giá trị nhân văn.

Hình ảnh trên bưu thiếp được lan tỏa tới người lao động.

Tác phẩm văn học nghệ thuật được số hóa chuyển tải đến với người lao động

Sau chuyến thực tế dọc tuyến đường sắt miền trung, nhiều tác phẩm văn học nghệ thuật được sáng tác từ đời sống người lao động đã được số hóa, trở thành những món quà tinh thần ý nghĩa. Qua những tấm bưu thiếp gắn mã QR, người lao động có thể dễ dàng thưởng thức, gặp lại hình ảnh chính mình hoặc lan tỏa tới gia đình, xã hội.

Nghệ sĩ Trang Công Vinh (bên trái) cùng học viên.

Âm nhạc đồng hành cùng tác phẩm thiếu nhi "Dế Mèn"

Lấy cảm hứng từ tác phẩm nổi tiếng "Dế Mèn phiêu lưu ký" của nhà văn Tô Hoài, chuỗi chương trình hè "Cùng bước chân Dế Mèn - Âm nhạc" mang đến trải nghiệm giáo dục nghệ thuật đặc biệt tại không gian lưu niệm nhà văn tại Hà Nội. Sự kiện góp phần lan tỏa nghệ thuật, thúc đẩy văn hóa đọc và giá trị nhân văn tới thế hệ trẻ.