Thái Tĩnh – Hoàng Anh, cuộc chơi giữa Thơ – Họa - Nhạc

NDĐT - “Câu chuyện mùa thu” là chương trình nghệ thuật kết hợp nhiều loại hình Thơ-Nhạc-Họa, với cùng thông điệp ngợi ca vẻ đẹp giản dị, hồn nhiên, tĩnh lặng ẩn sâu trong dòng chảy nhân gian. Vẻ đẹp này có trong mỗi con người, mỗi thời đại, luôn sống động, luôn kêu gọi, thôi thúc, nhưng muốn nhận diện được, người ta cần lắng tâm lại, như là thả mình vào trong vẻ dịu dàng của mùa thu, được thực hiện bởi hai nghệ sĩ Thái Tình và Hoàng Anh. Chương trình diễn ra từ 18 giờ thứ 7 ngày 10-9, tại V-Artroom, 3F-Inp, tòa nhà Indochina Plaza, 214 Xuân Thủy, Hà Nội.

Thái Tĩnh – Hoàng Anh, cuộc chơi giữa Thơ – Họa - Nhạc

Họ là một cặp đặc biệt, một nàng thơ và một chàng họa sĩ. Họ sống trong một ngôi nhà, mà họ tự đặt tên” Ngôi nhà bên bờ nước”, và cùng nhau tạo ra ngôi nhà đó theo cách mà họ mơ tưởng. Từ những công việc chăm chút cụ thể, trồng cây, trồng hoa, sắp đặt nội thất, ngoại cảnh, những công việc đòi hỏi cả thời gian, sức lực, tiền bạc…và tất nhiên, họ rất say sưa với công việc tạo dựng này.

Đó là nói về khía cạnh vật lý, cơ học. Ngôi nhà của họ nằm trên triền một đồi thông, nhìn ra một hồ nước rộng lớn của Sóc Sơn. Một lối nhỏ dẫn vào thơ mộng giữa những hàng thông rợp bóng. Rồi bạn sẽ reo lên vì hoa nở khắp nơi trên những lối đi, trên các bờ dậu, trong vườn hay những xó xỉnh nào mà chúng có thể tồn tại được.

Người ta nói rằng, ngôi nhà nào mà cây cối xanh tươi, hoa nở tưng bừng, bởi ở đó có tình yêu, có sự hòa hợp, yên vui. Nói theo các cụ, thì là cái khí ở đó lành, tốt.

Trở lại với chủ nhân ngôi nhà. Tôi có cơ duyên biết họ cũng khoảng chín, mười năm, trong một cuộc triển lãm tranh của Thái Tĩnh và ra mắt một tập thơ của Hoàng Anh. Đinh Hoàng Anh gây ngạc nhiên cho tôi bởi nàng vốn là dân toán, học toán chuyên từ nhỏ, rồi vào chuyên toán ĐHTH, sang Nga học đại học và làm luận án tiến sĩ Toán học ở đấy. Cho đến khi đó, những fan thơ hầu như chưa biết đến một nhà thơ với bút hiệu là Đinh Hoàng Anh. Thơ của nàng thông tuệ, nhưng không bị khô khan như dạng thơ này, cảm giác chúng được viết ra với cảm xúc và năng lượng chất chứa. Ngôn ngữ của nàng đẹp, tinh tế. Đặc biệt, nhịp thơ phóng khoáng, tự do, với những câu thơ dài ngắn theo nhịp của cảm xúc. Phảng phất sự mênh mang, thanh cao và bí ẩn mà tôi từng gặp ở R. Tagor, nhà thơ mà tôi vô cùng yêu thích. Tranh của Thái Tĩnh, lúc đó, thật ra tôi không thích lắm, có lẽ bởi nó hiền và thật quá. Tuy nhiên, trong cách tạo hình khỏe khoắn, bố cục rành mạch, lại đượm chất dịu dàng. Thái Tĩnh ôm đàn và hát lên những bài thơ của Hoàng Anh trong cái buổi tối đó, trông anh đầy tình yêu, và chất nghệ sĩ, bởi tiếng hát được cất lên từ bên trong. Mà cái bên trong đó, người ta chỉ có thể cảm thấy.

Một cái gì đó khác biệt về hai con người này đã in dấu vào trí nhớ của tôi.

Về sau họ luôn có mặt cùng nhau trong nhiều những cuộc đọc thơ, triển lãm và hát. Thái Tĩnh đàn ghi ta, Hoàng Anh chơi Piano, đôi khi, nàng còn chơi cổ cầm, mà những ngón đàn của nàng còn khiến dân chơi nhạc sửng sốt. Những cuộc chơi như vậy hoàn toàn phi lợi nhuận, họ chỉ biểu diễn và lôi kéo bạn bè cùng tham gia cuộc chơi với mình.

“Ngôi nhà bên bờ nước” của Thái Tĩnh – Hoàng Anh dường như ấp ủ những điều lớn hơn mà họ chưa muốn nói ra, đó là một ngôi nhà nuôi dưỡng cho tình yêu văn hóa, nghệ thuật, nuôi dưỡng cái đẹp thuần khiêt, tự nhiên, thấm nhuần tinh thần Thiền.

Hoàng Anh viết nhiều, không chỉ thơ, mà còn truyện ngắn, viết những bài viết về tâm lí. Điều rất tuyệt mà tôi ít thấy ở những người viết khác, là dường như nàng luôn nương theo cảm xúc tự nhiên. Cảm xúc tự nhiên thế nào, thì nàng sẽ viết thế ấy, buông và trôi.

Thái Tĩnh cũng vậy, dường như họ chảy song song bên nhau, đôi khi hòa cùng với nhau. Thoạt đầu, Thái Tĩnh hát lên những bài thơ của Hoàng Anh, rồi sau đó, Hoàng Anh viết nhạc, Thái Tĩnh hát những bài hát này.

Vậy là sau một thời gian, họ có một khối tài sản chung nhau, những bài hát thơ do Thái Tĩnh ứng tác, và những bản nhạc phổ thơ do Hoàng Anh viết và Thái Tĩnh thể hiện.

Cặp đôi này, vừa đi lang thang khắp nơi cùng cậu con trai nhỏ, vừa làm việc kiếm sống, vừa sáng tác và biểu diễn, họ hòa vào nhau một cách thần tình. Họ ảnh hưởng lên nhau theo cái cách không thể giải thích, nhưng nếu bạn quan sát họ sẽ thấy.

Vậy cái gì đã giúp họ đi xuyên vào tâm hồn nhau như vậy? chắc đã có người tự đặt câu hỏi ấy với mình khi gần họ.

Thái Tĩnh và Hoàng Anh không chỉ là những nghệ sĩ, họ đều là những người tu tập thiền, là hai người bạn tu. Công lực của họ không biết đến đâu, nhưng ví dụ, bạn bị một thứ bệnh gì đó, gặp Thái Tĩnh, có thể sẽ được Thái Tĩnh truyền năng lượng và bấm huyệt để qua được cơn đau.

Nếu Hoàng Anh viết những bản nhạc của tâm hồn mình, thì Thái Tĩnh vẽ, chụp ảnh, thiết kế những mẫu thổ cẩm cho các nghệ nhân dệt và may.

Âm nhạc, thơ, tranh, ảnh, tiếng đàn, giọng ca… đều thấm đẫm chất thiền, phiêu du, tinh tế, hiền hòa và sâu lắng. Và dường như, theo thời gian, theo mùa, theo sự trải nghiệm, có thể nhìn thấy sự chuyển động của màu sắc, của các trạng thái trên những tác phẩm.

Thái Tĩnh, từ bút pháp tả thực đã chuyển sang vẽ trừu tượng.

Với tranh trừu tượng, Thái Tĩnh như tìm thấy đất dụng võ của mình, ở cách chuyển sắc độ tinh tế, ở cách biểu đạt cái tế vi của thiên nhiên, của tình cảm. Và cũng là cách mà họa sĩ tiếp nhận đời sống và sẻ chia quan niệm thẩm mỹ. Một quan niệm thẩm mỹ, mà tôi cho rằng, sẽ có nhiều người đồng cảm.

Thái Tĩnh – Hoàng Anh có rất nhiều “âm mưu”, thỉnh thoảng họ lại bật mí với bạn bè một “âm mưu” nào đó. Thế là lúc đó lại có một sự kiện, như một cái cớ để bạn bè hội tụ, chia sẻ tâm tình.

Mùa hè vừa rồi, họ mới hoàn thành một chuyến du ca từ nam ra bắc, mệt nhoài và vui.

Một cuộc du ca mà họ gặp rất nhiều bạn bè cũ, mới,

Về lại “ Ngôi nhà bên bờ nước”, cả hai đã lập tức bàn tính cho âm mưu mới: in một tập ca khúc, ra một đĩa CD hát thơ, triển lãm tranh.

Câu chuyện của họ rất dài.

Bây giờ bạn hãy tạm dừng ở đây, và hãy đến với họ để thưởng thức giọng hát của Thái Tĩnh và bạn bè của họ, trong triển lãm tranh của anh. Và nhớ rằng, trong tất cả mọi sản phẩm của họ luôn có bóng dáng tinh thần, tình cảm của cả hai người.

Tin rằng, ở đó bạn sẽ rất vui!

Có thể bạn quan tâm

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

"Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau: Không thể bóp méo giá trị văn hóa bằng vỏ bọc "thương dân"

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.

Các đại biểu cắt băng khai trương Tuần văn hóa Thanh Hóa-Hội An.

Tuần văn hóa kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Thanh Hóa-Hội An

Kỷ niệm 65 năm ngày kết nghĩa giữa đô thị tỉnh lỵ Thanh Hóa và Hội An, thành phố Đà Nẵng (1961-2026), tại Công viên Hội An ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa diễn ra chuỗi hoạt động, sự kiện trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa tôn vinh nghĩa tình Thanh Hóa-Hội An.

Khuôn viên di tích Giồng Bốm là toàn bộ khu vực của Thánh thất Ngọc Minh gồm 3 ngôi nhà: Hiệp thiên đài, Cửu trùng đài và Bát quái đài. (Ảnh: Mộng Thường)

Giồng Bốm 80 năm: Hào khí “đạo không rời đời”

Tám mươi năm là một quãng lùi đủ dài để khói lửa chiến tranh tan vào hư không, nhường chỗ cho màu xanh trù phú phủ lên mảnh đất Phong Thạnh kiên cường. Thế nhưng, thời gian dẫu có bào mòn vạn vật cũng chẳng thể xóa nhòa ký ức bi tráng về rực lửa năm 1946 tại vùng đất cực nam Tổ quốc.