Một đóa hoa hoàn hảo nở trong tim

Ngôi đền nằm sâu trong núi. Không có tiếng động cơ. Chỉ có những con đường mòn. Nếu đến mùa thu, bước chân sẽ đạp trên những thảm lá vàng đỏ rực rỡ. Điện thoại tự dưng mất kết nối mạng. Người bạn đi cùng thầm thì: “Đây mới là nước Nhật trong tưởng tượng của tớ”.

Mọi ngóc ngách, mọi khoảnh khắc đều khiến người ta chậm đi một nhịp.
Mọi ngóc ngách, mọi khoảnh khắc đều khiến người ta chậm đi một nhịp.

thể nghi ngờ Google Maps ở bất cứ đâu, nhưng ở Nhật Bản, nó chính xác tuyệt đối. Bởi thế, khi đi theo chỉ dẫn của Google tới ga xe bus cuối cùng để tới Engyo-ji, nhìn con đường cụt trước mắt, tôi hơi hoang mang.

Chẳng nhẽ, lần đầu Google sai sót? Nhưng không phải, bà cụ đi đằng trước chỉ tay về phía bên cạnh, hướng nhà ga cáp treo. Bước lên cáp treo chừng năm phút mới vào núi Shosha, tiếp tục xuyên rừng thêm 10 phút, thong dong qua những vòm cây dẻ quạt và những cây phong đỏ, mới tới đền Engyo-ji.

Engyo-ji được xây dựng từ thế kỷ thứ 10, trên đỉnh núi Shosha – cách cố đô Himeji không xa. Từ ga Himeji, tôi mất 40 phút ngồi xe bus, thêm một tuyến cáp treo mới lên được núi. Đây là một trong ba trung tâm tu hành lớn nhất của phái Tendai Nhật Bản. Gần 1.100 năm nay, những bậc thềm gỗ ở hội trường Daikodo, những hàng cột trăm tuổi ở giảng đường Jogyodo, hay mái hiên Maniden treo lơ lửng trên vách núi đều là chốn lui tới của các thiền sinh, cao tăng, hoặc người đời muốn tìm chút tĩnh lặng. Những kết cấu gỗ gắn với nhau bằng mộng, hoàn toàn không dùng đinh.

Bà cụ chỉ đường chống gậy bước xuống cáp treo chậm rãi, từ tốn theo con đường mòn lên đền. Không ai vội vã. Nhiều người chọn nơi này để thư giãn, để đơn giản là đi bộ qua những thảm lá cây, ngắm nhìn vẻ cổ kính và yên tĩnh theo đúng nghĩa thiền. Vậy là tự dưng, tôi cũng đi chậm lại.

Một trải nghiệm nổi tiếng của Engyo-ji là Zazen – thiền tọa kiểu Nhật. Du khách được hướng dẫn cách ngồi kiết già, giữ hơi thở đều, và để cho thời gian trôi qua như một làn khói. Không ai nói gì. Cũng không cần. Không gian kiến trúc cổ bằng gỗ, ánh sáng chiếu xiên lọt qua những tấm mành tre, tiếng chuông xa xa từ tháp vọng lại – tất cả đủ để đẩy người ta vào trạng thái vô niệm. Một khoảnh khắc không còn đô thị, không còn deadline, không cả tên riêng.

Chính sự lặng lẽ ấy làm nên Engyo-ji. Người Samurai cuối cùng (The Last Samurai, 2003) – bộ phim nổi tiếng do Tom Cruise thủ vai chính – đã chọn Engyo-ji làm bối cảnh chính. Hội trường Jogyodo với các hàng cột gỗ xám đen, trần cao hun hút và ánh sáng tự nhiên được chọn làm nơi Katsumoto (Ken Watanabe đóng) sống và đối thoại với Nathan (Tom Cruise thủ vai). Ở Engyo-ji, nhìn những vệt sáng ấy, bỗng dưng tôi nhớ tới "người Samurai cuối cùng" Katsumoto, ngồi bên cửa, không một lời, nhìn ánh sáng xuyên qua các cánh cửa gỗ, trầm ngâm.

Engyo-ji không giống những đền chùa nổi tiếng. Thứ gỗ đen bóng không hoa văn, rừng cây âm u, con đường mòn đầy lá rụng, tiếng chuông âm vang, mọi ngóc ngách, mọi khoảnh khắc đều khiến người ta chậm đi một nhịp. Cảm giác như nghe thấy tiếng một chiếc lá rơi nghiêng chính là lúc ấy. Nó điện ảnh tới nỗi không cần phải thêm bất cứ hiệu ứng nào.

“Những đóa hoa nở rộ hoàn hảo là điều hiếm thấy. Nhưng cứ bỏ thời gian đi tìm kiếm nó, vì nó xứng đáng”, Katsumoto nói. Cuộc đời có mấy ai tìm được bông hoa nở rộ hoàn hảo. Nhưng ở Engyo-ji, cảm giác như gần đạt tới sự hoàn hảo ấy, khi ngồi giữa ngôi đền đầy những vệt nắng.

img-1535.jpg
Con đường như hiện ra từ cổ tích.

Được sống trọn vẹn với những gì mình tin, có lẽ cũng coi như đã tìm thấy một đoá hoa hoàn hảo, đạt tới cảnh giới của thiền rồi. Giống như Katsumoto, vào giây phút cuối của cuộc đời, ông đã nhìn thấy rừng hoa anh đào rực rỡ hoàn hảo trước mặt.

Có thể bạn quan tâm

Như một miền cổ tích.

Những mái rêu trong mây Tây Côn Lĩnh

Rặng Tây Côn Lĩnh vút cao ở miền biên viễn Hà Giang (tỉnh Tuyên Quang) ẩn giấu vô số báu vật dưới tấm khăn dệt bằng mây, mù và hơi nước dày đặc, mà nổi bật là thấp thoáng những gốc trà Shan tuyết cổ thụ và những mái rêu xanh.

Cây đa là loài cây thân thuộc với văn hóa tinh thần của người Việt, chẳng kém cây lúa và cây tre.

Rặng đa trên đỉnh Thiên Hương

Đất nước Việt Nam đẹp không chỉ vì hình sông, dáng núi, mà còn bởi từng tấc cương vực dường như đều thấm đẫm linh khí nghìn năm.

Sân vận động MetLife - nơi diễn ra trận chung kết World Cup 2026.

Bùng nổ trong lễ hội năm châu

“Gần hai triệu vé đã được bán ra. Doanh số bán vé kỷ lục cho thấy người dân tin tưởng vào khả năng tổ chức của Mỹ, Canada và Mexico. Tất cả biết rằng họ sẽ đến đây để trải nghiệm một kỳ World Cup đặc biệt nhất lịch sử”, Gianni Infantino, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Thế giới (FIFA) nhấn mạnh.

Ở chân các đồi trầm tích, cát vẫn màu vàng nâu.

“Phải tìm kiếm với trái tim”

“Sa mạc đẹp lắm”, chú nói thêm... Và quả thật là vậy. Tôi đã yêu sa mạc luôn luôn. Người ta ngồi trên một đụn cát. Người ta chẳng thấy gì hết. Người ta chẳng nghe gì hết.

Những con đường thủy xanh mướt bóng dừa.

Hào sảng sông Tiền

Sông Tiền có vai trò vô cùng to lớn trong việc kiến tạo nên Đồng bằng châu thổ sông Cửu Long, nền văn hóa, lịch sử của Nam Bộ và tính cách phóng khoáng, hào hiệp của người Nam Bộ.

Một khung cảnh tưởng chỉ còn có thể gặp trong những thước phim xưa cũ.

Kiếm tìm một hành trình yên ả

“Chạy trốn” khỏi những con đường hối hả nơi đô thị phồn hoa, chúng tôi chạy xe hướng về Cần Giờ, cứ thế thả mình vào một hành trình mênh mang yên ả.

Những họa sĩ nghiệp dư bên bờ Baltic.

Sống chậm ở Svetlogorsk

2 giờ ngắn ngủi ở Svetlogorsk không thể đủ để lặn ngụp trong thành phố nghỉ dưỡng của Liên bang Nga-nằm gói mình bên bờ biển Baltic ầm ào sóng vỗ. Tôi cố thu gom vào mắt mình, tai mình, tâm trí mình nhiều điều nhất có thể, nhưng rồi nhận ra: Những vội vã đó dường như lạc nhịp, tại một nơi chỉ hợp để “sống chậm” như Svetlogorsk.

Bình minh sông Hậu.

Mênh mang nước lớn

Với người dân Đồng bằng sông Cửu Long, lũ trên sông Hậu chính là dấu hiệu của sự sống. Theo lũ mà nước ngọt và phù sa ùa về, làm ngập đất đai trong làn nước giàu dinh dưỡng, để rồi khi lũ rút đi, các cánh đồng được tái sinh hoàn toàn, sẵn sàng đem đến những vụ mùa bội thu.

Dư vị bất ngờ từ gai góc.

Hương vị của khô cằn

Đồng Hới nhiều thứ ngon lành, nhưng có gì mà chỉ Đồng Hới mới có không? “Anh tưởng anh lịch duyệt lắm hả? Có. Xương rồng nhé!”. Ông anh, còn chưa hết sượng sùng, đã bị cô em lôi xềnh xệch đi.

Nước mắt kẻ dạn dày sương gió, hay của người chưa kịp rám nắng Biển Đông, đều cùng lặng lẽ rơi.

Cõi thiêng

Ở mảnh đất Việt Nam này có biết bao nhiêu nghĩa trang liệt sĩ? Nhiều lắm, không đếm xuể. Song, thắp nén hương trước anh linh những người đã ngã xuống vì Tổ quốc trên Biển Đông vẫn sẽ luôn là một trải nghiệm thiêng liêng.

Đền thờ Karnak, nơi còn nhiều dấu ấn của Hatshepsut.

Những đứa con của thần

Kom Ombo bên bờ sông Nile (Ai Cập) là một ngôi đền xây dưới triều đại Ptolemy. Người dẫn đường chỉ vào hàng dài những ký tự lồng khung (một dấu hiệu chỉ các tên riêng) trên đền thờ Kom Ombo và bảo đó là các hậu duệ dòng Ptolemaic. Tôi hỏi, vậy ai trong số họ là Cleopatra? Anh bạn dẫn đường quay lại: “Ý bạn là Cleopatra nào?”.

Nhà thờ chính tòa Florence với mái vòm gạch đỏ khổng lồ.

Hội chứng Florence

Một người bạn đã thủ thỉ với tôi rằng "đi Italy, nhất định phải tới Florence". Thành phố này ẩn chứa phép thuật khiến trái tim lỡ nhịp và tâm hồn lạc lối. Không phải ngẫu nhiên du khách bốn phương cứ mãi tìm về đây, để khao khát trải nghiệm "hội chứng Florence" của riêng mình.

Bản sắc Kẻ Chợ hiển hiện ở từng ngõ phố Thăng Long - Hà Nội.

Hà Nội có gì cho tôi mua!?

Hơn nghìn năm tuổi, Hà Nội hầu như bao giờ cũng là trung tâm chính trị, văn hóa và kinh tế của Việt Nam. Thế nhưng, nơi đây cũng thường được gọi là Kẻ Chợ.

Hoàng hôn trên đường du ngoạn.

Mặn mòi “cung đường muối"

Giao thương là một cách kiến tạo lịch sử quan trọng. Chính vì thế, chúng ta đã biết đến những con đường giao thương lừng danh trong lịch sử thế giới như “mã trà cổ đạo”, “con đường tơ lụa”, “hải trình gia vị”... Ở Việt Nam, cũng có một con đường như thế, từ Tây Nguyên nối xuống hạ du.

Bình minh ở Angkor Watt.

Lời thì thầm ở Angkor Watt

Chiếc xe Tuk tuk bắt đầu rẽ vào một con đường đất đỏ bụi mù mịt, băng qua một cây cầu lớn, rồi dừng trước con đường đá tảng vượt qua hào nước khổng lồ. Hai bên đầu cầu là tượng sư tử đá canh giữ, còn lan can cầu được chạm khắc tinh xảo hình rắn thần Naga bảy đầu.

Bao bì thân thiện với môi trường cũng là một cách hiệu quả để thu hút người tiêu dùng.

Là nhựa, mà không phải nhựa

Không còn là bao bì thông thường, sáng kiến bao bì nhựa sinh học “Phô mai tự đóng gói” (Self-Packing Cheese) đang mang tới một giải pháp nhiều hứa hẹn cho những nỗ lực giảm thiểu rác thải nhựa.

Cánh đồng Lìm Mông đẹp như tranh thủy mạc.

Bản Ít Thái - mơ màng với suối mây

Từ trên đỉnh đèo Khau Phạ nhọn hoắt như cái sừng trời, men theo sợi chỉ ngoằn ngoèo bò từ trên cao xuống lũng sâu, ta sẽ rơi vào một thung lũng xinh xắn, êm đềm.

Đường chạy trong công viên.

Như ánh sáng mùa hè phương Bắc

Có những miền đất không cần nói nhiều để thể hiện lòng hiếu khách và có những con người không cần lên tiếng vẫn khiến ta thấy lòng nhân ái hiện hữu giữa thời đại nhiễu nhương.

Ở đây, chúng ta là những người lữ hành, lắng nghe câu chuyện của sa mạc.

Lạc giữa hành tinh Arrakis

“Bí ẩn của cuộc sống không phải là một vấn đề cần giải quyết mà là một thực tế cần trải nghiệm”. Đấy là câu trong tiểu thuyết Dune (1965) của Frank Herbert, khi nhân vật chính Paul Atreides nhớ lại những lời khuyên trong lúc bay qua những cơn bão cát. Và khi đặt chân đến Wadi Rum, ta sẽ thật sự trải nghiệm cảm giác về sự bí ẩn.
Múa rối chầu Thánh tại chùa Đại Bi, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định, một nghi lễ tâm linh độc đáo chỉ có trong dịp lễ hội.

Được sống, được cảm nhận và được tiếp nối

Trải dọc chiều dài đất nước, từ câu hát ả đào nơi sân đình, làn điệu hát Dô dâng Thánh, đến tuồng cổ rộn rã hội làng, hay những màn múa rối chầu Thánh đầy linh thiêng... tất cả đều thể hiện sự hòa quyện giữa nghệ thuật diễn xướng và tín ngưỡng dân gian.
Mùa thu vàng Kolobrzeg.

Yên lắng với Ba Lan

Trong vòng tám tháng, tôi đi Ba Lan tới ba lần. Bắt đầu là “mùa tuyết tan” ở Poznan và thủ đô Warsaw, sau đó là những ngày hè bên bờ Baltic, rồi cuối cùng là “mùa thu vàng mênh mang” ở Kolobrzeg.
Giữa mây ngàn gió núi, chén trà này như được uống trong tiên cảnh bồng lai.

Chén trà trên đỉnh A Pa Chải

Ngày hôm đó, chúng tôi quyết leo lên đỉnh Khoang La San ngạo nghễ của đỉnh A Pa Chải, mặc kệ mưa rừng rát mặt. Và rồi, hai gã liều mạng được tưởng thưởng bằng một tuần trà đầy ân sủng trong mây hồng...
Nơi đầu tiên đón bình minh, trên cả dải đất hình chữ S.

Đây, cực đông của Tổ quốc mến yêu!

Cơn lang thang bốc lên như gió, tạo nên những màn “tao ngộ chiến” điên rồ. Tình cờ gặp nhau ở xứ “cọp Khánh Hoà, ma Bình Thuận”, tôi vội “bẻ lái” hành trình, ngược về phía đèo Cổ Mã, để cùng nhau đón một ánh triêu dương.
Bạn sẽ phải rất cẩn thận khi di chuyển bên trong hiệu sách đặc biệt này.

Như một mảnh thiên đường

Lần trở lại London này, tôi quyết tìm bằng được một hiệu sách, mà theo mô tả của tờ The New York Times: Nếu bạn đã đến nhà ga Ngã tư Vua (King’s Cross) rồi mà chẳng hề biết rằng ra khỏi ga rẽ tay phải vài bước là British Library, còn rẽ tay trái là đường đến kênh đào Regent mộng mơ có hiệu sách Word On The Water độc nhất vô nhị, thì chuyến đi của bạn thật phí hoài.
Ngày hạ chí rộn ràng.

Những ngày hè miên man, ở Thụy Điển

Midsommar - cách người Thụy Điển gọi lễ hạ chí của họ, là một trong những ngày lễ lớn nhất đất nước này, sau Giáng sinh. Chỉ khi cùng những người bản địa nhảy múa quanh cây cột Midsommarstången trong ngày hạ chí, tôi mới hiểu được ý niệm "hội hè miên man" của Ernest Hemingway.