Lăng kính riêng trong sáng tạo nghệ thuật

Ở sân khấu truyền thống, lâu nay, nhiều người vẫn mặc định phái đẹp chỉ hợp với vai trò diễn viên, những vai đào thướt tha dưới ánh đèn, còn vị trí đạo diễn - người “cầm trịch” phía sau cánh gà phải là nam giới, có sức khỏe, tính cách quyết liệt, ăn to nói lớn.

Nghệ sĩ Nhân dân Trịnh Thúy Mùi phát biểu tại Hội thảo “50 năm chặng đường đổi mới của nghệ thuật sân khấu Việt Nam” (1975-2025).
Nghệ sĩ Nhân dân Trịnh Thúy Mùi phát biểu tại Hội thảo “50 năm chặng đường đổi mới của nghệ thuật sân khấu Việt Nam” (1975-2025).

Tuy chưa phải là phổ biến, nhưng sân khấu Việt Nam hiện đang xuất hiện thêm nhiều gương mặt nữ đạo diễn tài năng, mang đến chuyển động thú vị cho sân khấu nước nhà.

Nếu tác giả là người thai nghén nên kịch bản thì đạo diễn là người khai sinh ra vở diễn, cá tính riêng của từng đạo diễn chi phối rất nhiều đến sắc màu nghệ thuật của từng tác phẩm. Theo dõi những vở do Nghệ sĩ Nhân dân Trịnh Thúy Mùi dàn dựng trong vai trò một “nữ tướng” sân khấu, như Vương nữ Mê Linh, Vang bóng một thời, Khóc giữa trời xanh, Những vì sao không tắt, Sắc đào thắm đỏ, Chữ người tử tù, Nặng gánh sơn hà..., không chỉ nhận ra khả năng khai thác đa dạng các đề tài từ lịch sử đến đương đại, mà còn thấy rõ sự điềm tĩnh, chắc tay, giàu kinh nghiệm của người đã gắn bó nhiều năm với chèo truyền thống. Nữ đạo diễn sinh năm 1963 không tìm cách gây ấn tượng bằng những phá cách táo bạo về hình thức, mà lựa chọn đào sâu vào cấu trúc thể loại và tâm lý nhân vật để chinh phục khán giả.

Chẳng hạn, ở vở Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Trịnh Thúy Mùi lấy nước mắt khán giả bằng những “khoảng lặng” giàu sức gợi, nhất là ở màn tự sự nội tâm, khi vị Đại tướng đi thăm các thương binh, gần như không dùng lời thoại, chỉ diễn bằng ánh mắt và sự lặng yên cũng đủ khiến người xem rưng rưng cảm xúc. Hay với Mưa đỏ, chị đã làm nên một phiên bản chèo đầy sâu lắng, trữ tình mà vẫn giữ được khí thế hào hùng của một thời trận mạc...

Với khả năng xâu chuỗi, lựa chọn những chi tiết đắt trong kịch bản để đưa lên sân khấu, nhân vật trong vở diễn của chị luôn có “đất” để thể hiện giằng xé nội tâm và những đối thoại với thời đại. Nhờ đó, chất trữ tình, tinh thần ước lệ, cách điệu của chèo truyền thống được giữ vững nhưng tác phẩm vẫn mang hơi thở đương đại, đem đến cảm nhận tươi mới cho khán giả.

Nghệ sĩ Nhân dân Trịnh Thúy Mùi theo học đạo diễn sân khấu khi đang là Phó Giám đốc Nhà hát Chèo Hà Nội. Ở cương vị lãnh đạo một đơn vị nghệ thuật, chị nhận thấy cần trau dồi chuyên môn sâu hơn về đánh giá tác phẩm. Và kể từ thành công của vở diễn tốt nghiệp Chuyện tình người mất tích, chị chính thức bén duyên với công tác đạo diễn sân khấu.

Sau này, dù bận rộn với vai trò là Giám đốc Nhà hát Chèo Hà Nội, tiếp đó đến nay là Chủ tịch Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam, Phó Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam, chị vẫn không ngừng say mê sáng tạo trên sàn diễn. Cùng với giải Đạo diễn xuất sắc tại Liên hoan sân khấu Chèo toàn quốc năm 2013, Giải thưởng Đào Tấn dành cho Đạo diễn chèo xuất sắc, tài năng dàn dựng của chị còn được khẳng định qua hàng chục vở diễn, trong đó có nhiều vở đạt Huy chương vàng, bạc tại các “sân chơi” sân khấu chuyên nghiệp.

Đây cũng có thể là lý do giải thích tại sao khi thưởng thức những vở diễn của đạo diễn nữ, người xem luôn cảm nhận được một phong vị thẩm mỹ riêng: Tinh tế, mềm mại, kỹ lưỡng trong tạo hình, tổ chức không gian sân khấu nhưng vẫn không thiếu bản lĩnh, sự quyết liệt.

Có thể thấy rõ điều đó qua phong cách đạo diễn của Nghệ sĩ Nhân dân Hoàng Quỳnh Mai - người khiến giới nghề nể trọng với dấu ấn ở hàng loạt vở diễn thuộc nhiều loại hình, như: Bến nước Ngũ Bồ, Gươm thiêng trao trả rùa thần, Vú Cát, Cổ tích một tình yêu, Vua thánh triều Lê, Thiên mệnh, Chiếc áo thiên nga, Nguyễn cầm ca-Kiều (cải lương); Trung thần, Tam khúc chúa, Lửa cháy Phiên Ngung (tuồng); Trọn nghĩa non sông (chèo); Sáng trong như ngọc một con người (ca kịch)… Từ những tác phẩm này, luôn nhìn thấy sự chỉn chu, mực thước trong cách kể chuyện, tạo hình của nữ đạo diễn sinh năm 1968. Không gian sân khấu giống như bức tranh nhiều lớp lang, ở đó, từng mảng mầu, cảnh trí đều được tính toán kỹ lưỡng để dẫn dắt cảm xúc khán giả.

Đặc biệt, những vở diễn dù chuyển tải câu chuyện lịch sử vẫn khiến người xem không thấy cũ, bởi chị luôn dung hòa khéo léo tính sử thi với cấu trúc thẩm mỹ hiện đại, đưa vào sân khấu ước lệ ngôn ngữ mới của chuyển động, ánh sáng, nhịp điệu và những biểu cảm có chiều sâu. Nhờ đó, thi pháp thể loại không bị phá vỡ mà vẫn tạo được tổng thể mới mẻ, hấp dẫn.

Nghệ sĩ Hoàng Quỳnh Mai chia sẻ, trước đây, khi biết chị có ý định theo nghiệp đạo diễn sân khấu, rất nhiều người can ngăn vì đây là con đường quá nhiều áp lực, nhọc nhằn, nhất là với phụ nữ. Nhưng dường như dính phải “bùa mê” sân khấu nên chị chẳng thể dứt ra và càng làm càng ham, bất chấp thường xuyên phải xa nhà, ngày đêm lăn lộn trên sàn tập, chưa kể gánh trên vai áp lực thành bại của cả vở diễn…

Là nữ đạo diễn cải lương trẻ nhất được trao danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân, cũng là gương mặt “đắt sô” đang được nhiều đơn vị nghệ thuật “chọn mặt gửi vàng”, nhưng khi đứng trước kịch bản mới, chị vẫn luôn đặt mình ở tâm thế như những ngày đầu mới vào nghề, nhắc nhở bản thân không ngừng nỗ lực để giữ được sức trẻ trong tư duy, độ bền trong sáng tạo. Mỗi tác phẩm, với chị, vì thế giống như một hành trình dấn thân.

Đó là khi chị dựng Cung phi Điểm Bích, một mình nhiều lần tìm lên Yên Tử giữa trời đông rét mướt để cảm nhận trọn vẹn sự linh thiêng của đất Phật… Hay khi tìm ý tưởng cho Trọn đời trung hiếu với Thăng Long, chị không ít lần tới đền Quán Thánh cảm nhận hương ngọc lan thoang thoảng, nghe tiếng dế kêu khe khẽ nơi vườn Bách Thảo…, để rồi gom nhặt, chắt lọc, mang cả hương và vị lên sàn diễn.

Bảy lần nhận giải đạo diễn xuất sắc tại các liên hoan, cuộc thi sân khấu chuyên nghiệp, cùng hàng loạt Huy chương vàng, bạc dành cho tác phẩm chính là “trái ngọt” xứng đáng cho hành trình lao động nghệ thuật bền bỉ của Nghệ sĩ Nhân dân Hoàng Quỳnh Mai.

Trong vai trò tổng chỉ huy tất cả các khâu sáng tạo của vở diễn, có thể nói, giới tính góp phần tạo nên lăng kính riêng trong dàn dựng, song chính tài năng, tâm huyết, tinh thần lao động nghệ thuật bền bỉ, nghiêm túc mới là nền tảng để những đạo diễn định danh chính mình.

Nghệ sĩ Nhân dân Hoàng Quỳnh Mai cho rằng, sân khấu không có sự ưu ái giới tính. Công việc đạo diễn chỉ có một mẫu số chung, đó là tác phẩm. Và khán giả cũng như giới nghề chỉ nhìn vào kết quả cuối cùng của người đạo diễn, giống như một huấn luyện viên, điều quan trọng là phải đưa “trận đấu” đi đến thắng lợi.

Có thể bạn quan tâm

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.

Các đại biểu cắt băng khai trương Tuần văn hóa Thanh Hóa-Hội An.

Tuần văn hóa kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Thanh Hóa-Hội An

Kỷ niệm 65 năm ngày kết nghĩa giữa đô thị tỉnh lỵ Thanh Hóa và Hội An, thành phố Đà Nẵng (1961-2026), tại Công viên Hội An ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa diễn ra chuỗi hoạt động, sự kiện trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa tôn vinh nghĩa tình Thanh Hóa-Hội An.

Khuôn viên di tích Giồng Bốm là toàn bộ khu vực của Thánh thất Ngọc Minh gồm 3 ngôi nhà: Hiệp thiên đài, Cửu trùng đài và Bát quái đài. (Ảnh: Mộng Thường)

Giồng Bốm 80 năm: Hào khí “đạo không rời đời”

Tám mươi năm là một quãng lùi đủ dài để khói lửa chiến tranh tan vào hư không, nhường chỗ cho màu xanh trù phú phủ lên mảnh đất Phong Thạnh kiên cường. Thế nhưng, thời gian dẫu có bào mòn vạn vật cũng chẳng thể xóa nhòa ký ức bi tráng về rực lửa năm 1946 tại vùng đất cực nam Tổ quốc.

Sinh viên tái hiện đám cưới Nam Kỳ xưa.

Vĩnh Long khơi dậy dòng chảy văn hóa dân tộc trong lòng thế hệ trẻ

Trường đại học Sư phạm kỹ thuật Vĩnh Long vừa tổ chức Chương trình  “Khoa thi Minh kinh bác học” lần thứ I năm 2026. Việc tái hiện không gian khoa bảng xưa và những nghi lễ truyền thống của vùng đất Nam Bộ ngay tại giảng đường không chỉ là sân chơi văn hóa, mà còn là hành trình bồi đắp lòng tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ.