Từ tranh dân gian, kỹ nghệ thủ công đến ký ức của người Việt xa quê, những lựa chọn khác nhau đang cùng góp phần mở rộng cách áo dài hiện diện trong đời sống hôm nay. Nhân sự kiện, chúng tôi trò chuyện với Tăng Mai Anh và Thái Nguyễn về cách họ tiếp cận di sản, đưa những giá trị ấy vào ngôn ngữ thời trang đương đại và kể câu chuyện Việt Nam với công chúng quốc tế.
Phóng viên (PV): Trong quá trình làm mới áo dài, đâu là những giới hạn anh/chị tự đặt ra để những thử nghiệm mới vẫn giữ được giá trị cốt lõi?
NTK Tăng Mai Anh: Với Mai Anh Tăng, làm mới áo dài không có nghĩa là làm cho nó khác đi, mà là tìm một cách mới để người đương đại tiếp tục yêu nó. Tôi luôn giữ sự kín đáo, thanh lịch, đường nét tôn dáng và vẻ đẹp nền nã của phụ nữ Việt. Chất liệu, kỹ thuật, tỷ lệ hay cách kể chuyện có thể được thử nghiệm. Tôi không tái hiện quá khứ nguyên bản, mà dựng rễ đủ sâu để người nghệ sĩ vươn những cành mới.
NTK Thái Nguyễn: Với tôi, những phom dáng truyền thống là điều thiêng liêng. Áo dài ngũ thân, áo tứ thân và áo bà ba đại diện cho những vùng miền, những lớp lịch sử khác nhau của Việt Nam. Cổ áo, tay áo có thể thay đổi, nhưng tay áo dài và những tà áo dài là yếu tố thiết yếu. Tôi không muốn cắt ngắn tay hay rút ngắn tà chỉ để áo dài hiện đại, Tây hóa hay gợi cảm hơn.
Tôi cũng nhấn mạnh “một bộ áo dài” là một tổng thể hoàn chỉnh: Áo dài được mặc cùng quần. Hiện đại hóa, với tôi, là tìm cách biểu đạt mới nhưng vẫn tôn trọng tính Việt.
PV: Di sản văn hóa có nhiều lớp biểu trưng. Khi đưa những “mật mã” ấy vào áo dài đương đại, anh/chị chuyển hóa chúng như thế nào?
NTK Tăng Mai Anh: Điều đầu tiên tôi không muốn là biến hình tượng Hàng Trống thành “họa tiết trang trí” đơn thuần. Tôi nhìn vào thần thái, đường nét và tinh thần của từng hình tượng. Tố Nữ không chỉ là những người phụ nữ trong tranh; Tứ Linh cũng không chỉ là Long, Lân, Quy, Phụng. Đó là một thế giới quan, cách người Việt xưa nhìn về cái đẹp và sự cân bằng trong đời sống.
Tôi muốn người mặc mang theo một mảnh ký ức văn hóa, chứ không phải mặc một bức tranh. Tranh Hàng Trống nằm trên mặt phẳng, còn áo dài chuyển động cùng cơ thể, nên tôi phải tính lại tỷ lệ, nhịp điệu và vị trí chi tiết. Tôi không sao chép nguyên bản, mà chuyển từ ngôn ngữ hội họa sang thời trang, từ hình ảnh tĩnh thành dáng hình chuyển động.
NTK Thái Nguyễn: Tôi kết hợp ba phom dáng quan trọng của trang phục Việt Nam: Áo tứ thân của miền bắc, áo ngũ thân gắn với miền trung và áo bà ba của miền nam. Ba phom được thể hiện qua kiểu may đo truyền thống, phom thoải mái và áo dài veston hiện đại. Cả ba dùng họa tiết đồng tiền, với logo của tôi thêu ở chính giữa. Với tôi, đây là cách chân thực để thể hiện bản sắc Việt. Rất ít người Việt chỉ thuộc về một vùng miền. Cha có thể là người miền bắc, mẹ miền trung, bạn sinh ra ở miền nam; gia đình có thể rời Việt Nam và con cái nói ngôn ngữ khác, mang hộ chiếu khác. Nhưng đâu đó bên trong mỗi người vẫn có Việt Nam.
Ba miền. Nhiều kết hợp. Một dân tộc.
PV: Kỹ thuật may áo dài đã biến chuyển theo thời gian, nhưng những kỹ nghệ thủ công vẫn được gìn giữ. Khi công nghệ thay đổi cách làm thời trang, anh/chị nhìn nhận thế nào về giá trị của kỹ nghệ và tri thức thủ công?
NTK Tăng Mai Anh: Thủ công là phần quan trọng của bộ sưu tập. Tôi muốn những hình tượng đã có đời sống hàng trăm năm trong văn hóa Việt tiếp tục được kể bằng bàn tay người Việt hôm nay. Có những thiết kế mất hàng chục giờ, có chi tiết kéo dài qua nhiều ngày. Tôi không muốn che giấu thời gian làm nên một chiếc áo dài, mà muốn thời gian ấy hiện diện trên từng đường kim.
Làm việc với nghệ nhân Nguyễn Khắc Hà cho tôi thấy có những điều bàn tay hiểu trước cả khi ngôn ngữ kịp gọi tên. Tôi mang đến ý tưởng, còn nghệ nhân giúp nhận ra giới hạn của vật liệu và kỹ thuật, từ đó điều chỉnh những chi tiết trên bản vẽ. Đó là quá trình hai thế hệ cùng đưa một giá trị cũ sang hình thức mới - cách để di sản tiếp tục sống, không nằm yên trong quá khứ mà được truyền từ bàn tay này sang bàn tay khác.
NTK Thái Nguyễn: Tôi nghĩ việc biết điều gì không nên thay đổi ngày càng quan trọng. Tôi lo lắng khi nghệ thuật may áo dài truyền thống đang dần biến mất. Công nghệ giúp sản xuất nhanh hơn, thế hệ trẻ cũng muốn thử nghiệm những cách diễn giải hiện đại. Không có gì sai với đổi mới, nhưng tôi không muốn chúng ta đánh mất tính vượt thời gian của áo dài. Với tôi, làm áo dài là slow fashion - thời trang chậm. Nó quý giá và cần thời gian. Nếu đánh mất kỹ nghệ, thứ mất đi không chỉ là một kỹ thuật mà là một phần văn hóa.
PV: Áo dài ngày càng xuất hiện ngoài Việt Nam, từ sàn diễn thời trang đến đời sống cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Khi bước vào những không gian mới, anh/chị muốn áo dài kể câu chuyện gì về Việt Nam?
NTK Tăng Mai Anh: Cảm xúc lớn nhất của tôi là niềm tự hào xen lẫn xúc động. Những hình tượng quen thuộc với người Việt khi đến London có cơ hội được nhìn bằng ánh mắt khác. Tôi chỉ mong họ thấy một vẻ đẹp đủ khiến họ tò mò: “Đây là gì? Vì sao người Việt lại tạo ra những hình tượng như thế?”.
Nếu một chiếc áo dài có thể mở ra một câu hỏi về văn hóa Việt Nam trong lòng người chưa từng biết đến nó, với tôi, đó đã là một cuộc đối thoại đẹp.
NTK Thái Nguyễn: Ở Việt Nam, áo dài gắn ngay với hình ảnh Việt Nam. Nhưng bên ngoài Việt Nam, nó vẫn có thể xa lạ. Cộng đồng người Việt đã sống khắp nơi trên thế giới qua nhiều thế hệ, nhưng gần đây có nhiều cơ hội hơn để đại diện và kể câu chuyện của mình. Vì vậy, tôi muốn kể câu chuyện áo dài qua thời trang, sách, truyền thông, công nghệ và nhiều hình thức khác. Đặc biệt, với những đứa trẻ lớn lên bên ngoài Việt Nam, tôi muốn chúng thấy mình được đại diện và hiểu rằng văn hóa của mình thật đẹp. Tôi muốn trao cho cha mẹ một cách để trò chuyện với con về bản sắc.
Khi một đứa trẻ hỏi “Tại sao con khác biệt?”, cha mẹ có thể nói: Đây là chúng ta. Và không có gì phải xấu hổ về điều đó.
PV: Áo dài hôm nay được tiếp cận từ nhiều thế hệ và góc nhìn, đặc biệt với thế hệ lớn lên ở nước ngoài. Theo anh/chị, sự khác biệt ấy tạo ra những chuyển động mới nào, và người trẻ phải làm gì để tạo dấu ấn riêng?
NTK Tăhng Mai Anh: Điều đẹp nhất là chúng tôi không cần giống nhau để cùng kể câu chuyện về Việt Nam. Mỗi nhà thiết kế có một thế hệ, một ngôn ngữ thẩm mỹ riêng, làm bức tranh thời trang Việt Nam trở nên đa thanh hơn. Điều đó càng củng cố niềm tin của tôi rằng áo dài không phải một di sản đã hoàn thành. Áo dài vẫn đang được viết tiếp. Mỗi thế hệ có quyền viết thêm một chương của mình - miễn là khi viết cái mới, chúng ta vẫn nhớ mình đang viết tiếp từ đâu.
NTK Thái Nguyễn: Thế hệ tiếp theo chính là tương lai. Có rất nhiều nhà thiết kế trẻ tài năng ở Việt Nam và trên thế giới. Tôi khuyến khích họ thiết kế nhiều áo dài hơn, thử nghiệm và mơ những giấc mơ lớn.
Trách nhiệm của thế hệ tôi là xây dựng nền tảng vững chắc - gìn giữ truyền thống, văn hóa, kỹ nghệ thủ công và giá trị cốt lõi của thiết kế Việt Nam. Sau đó, thế hệ trẻ có thể tiếp nhận nền tảng ấy và đổi mới theo cách họ muốn. Nhưng tôi hy vọng họ sẽ học thật sâu, hiểu nghề thật kỹ và thật sự làm việc. Đừng tìm đường tắt hay xây dựng cả sự nghiệp quanh một khoảnh khắc viral. Hãy nghĩ đến sự bền vững lâu dài.
PV: Xin cảm ơn hai nhà thiết kế!
Kỹ thuật dệt có nguy cơ thất truyền ở La Khê (Hà Nội), lụa Bảo Lộc (Lâm Đồng), gai dầu vùng cao, thêu tay, vẽ sáp ong, tranh Hàng Trống, cây tre, hình tượng tứ linh, áo tứ thân miền bắc… và câu chuyện về người Việt xa quê sẽ cùng xuất hiện tại Áo Dài Fashion Week London 2026. Những chất liệu và câu chuyện khác nhau cho thấy áo dài hôm nay đang mở ra nhiều cách tiếp cận mới.