Giữ ví, giặm ở vùng quê đáng sống

Về với đất Hưng Tân (Hưng Nguyên, Nghệ An) đúng dịp kỷ niệm 10 năm dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh được UNESCO ghi danh là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại. Cảm nhận được sức sống của làn điệu dân ca ở nơi miền quê đáng sống này đang ngày càng trở nên mạnh mẽ.
Các nghệ nhân CLB Dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh làng Phan biểu diễn nhân ngày ra mắt.
Các nghệ nhân CLB Dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh làng Phan biểu diễn nhân ngày ra mắt.

3, 4 tuổi đã hát theo bà

Cách TP Vinh (Nghệ An) gần 10 km, Hưng Tân là xã nông thôn mới kiểu mẫu và được công nhận là làng quê đáng sống đầu tiên ở tỉnh Nghệ An. Câu ví, giặm Hưng Tân vốn nức tiếng quanh vùng, những canh hát phường vải nơi đây đã xe duyên nhiều nam thanh nữ tú. Ngày nay, những câu ca ví, giặm vẫn vang lên bên cánh võng đưa nôi, trên đồng quê đầy nắng hay ở mỗi dịp xuân.

Hưng Tân hiện có 2 câu lạc bộ (CLB) dân ca ví, giặm đang hoạt động thu hút đông đảo người dân tham gia. Một trong đó là CLB Dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh làng Phan, nơi ví, giặm được đưa vào các buổi sinh hoạt chung chiều thứ 7 hằng tuần để gửi trao câu hát như những tâm tình từ đời sống thường nhật. Ngoài các bài dân ca cổ hoặc do các nghệ nhân sáng tác, người dân cũng tự sáng tác theo các làn điệu mà hát đối đáp với nhau.

Thuở nhỏ, mỗi ngày được nghe ông bà hát, rồi cha mẹ dạy những điệu ru, điệu phường vải, từ đó bà Nguyễn Thị Thu (nay đã 65 tuổi) thành viên CLB làng Phan cũng mê mải mà hát theo. Bà chia sẻ, câu ca ví, giặm vừa hay, dễ hát lại còn rất ý nghĩa. Ngày xưa các cố đi cày, đi bừa là hát các điệu phường vải, để ngày nay khi mình hát là ôn lại để làn điệu của cha ông càng ngấm vào trong tâm thức, không thể mai một đi được. Mình già rồi thì dạy lại con cháu, có đứa 3, 4 tuổi đã biết bập bẹ hát theo bà. Dần dần bọn trẻ thích thú rồi còn đòi đi sinh hoạt CLB của làng. Ở đây, có những bài hát giặm của con trẻ, cấp 1, mầm non ngắn, dễ hiểu được nghệ nhân bày cho các cháu hát rất đều đặn.

Các thành viên CLB làng Phan đã tự tin mang làn điệu quê hương đi giao lưu học hỏi. Có đợt, CLB được tỉnh mời xuống quảng trường Hồ Chí Minh (TP Vinh) giao lưu với các nghệ sĩ chuyên nghiệp. Thế là, đầy đủ các thế hệ già trẻ, lớn bé của CLB đều hào hứng tham gia tự tin, hát đối đáp trực tiếp với nghệ sĩ của các đoàn nghệ thuật.

CLB Dân ca ví, giặm xã Hưng Tân (Hưng Nguyên) tham gia giao lưu, biểu diễn tại Lễ hội đường phố “Quê hương mùa sen nở”. Ảnh: MINH QUÂN

CLB Dân ca ví, giặm xã Hưng Tân (Hưng Nguyên) tham gia giao lưu, biểu diễn tại Lễ hội đường phố “Quê hương mùa sen nở”. Ảnh: MINH QUÂN

Tâm huyết chục năm

Để có được một vùng ví, giặm như ngày hôm nay phải kể đến những nỗ lực với công sức của các nghệ nhân tâm huyết cùng sự chung sức của người dân. Anh Nguyễn Trọng Tâm, Phó Chủ nhiệm CLB Dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh xã Hưng Tân cho biết, cách đây hơn 10 năm, khi bắt đầu khôi phục ví giặm, khó khăn nhất là tập hợp được mọi người, quy tụ những nghệ nhân nắm giữ được di sản. Tiếp nữa, ban chủ nhiệm cất công đi sưu tầm những lời hát cổ, khôi phục dần các làn điệu. CLB tổ chức biên tập lại các làn điệu ví, giặm một cách có bài bản, dễ hiểu để truyền dạy. Chứ trước đây, bà con vẫn hát nhưng hầu như không hiểu là mình hát làn điệu gì, phường gì bởi chỉ truyền khẩu chứ ít khi giải nghĩa.

Việc trao truyền được các nghệ nhân ở Hưng Tân triển khai từ trường học cho đến các tầng lớp nhân dân qua các đợt sinh hoạt. Mỗi năm có hai lớp miễn phí được mở cho người dân, đặc biệt là phụ nữ, thanh niên. Riêng thiếu nhi được tổ chức một lớp riêng với mục tiêu mỗi người dân đều có thể biết một số làn điệu dân ca ví, giặm. Anh Tâm kể, mỗi đợt truyền dạy miễn phí thu hút đông lắm. Bởi vì người dân ở đây vốn say mê với dân ca ví, giặm từ xưa đặc biệt là lứa tuổi trung niên, riêng tầm tuổi 18-30 cũng rất đông.

Kiên trì và nỗ lực, dần dần các nghệ nhân đã thổi được làn điệu quê hương vào tâm hồn các em. Lúc đầu chỉ một số em tham gia, sau đó bọn trẻ yêu thích rồi tự truyền cho nhau. Những lời ru, lời ca của ví, giặm cổ còn là những lời răn dạy con cháu từ khi còn nằm trên nôi cho tới lúc trưởng thành rằng phải sống có tình nghĩa, đạo hiếu, kính trên nhường dưới… Như cha mẹ dạy con thì có bài “Phụ tử tình thâm” hay “Thập ân phụ mẫu” hoặc có bài dạy con giữ đạo làm dâu, đạo vợ chồng… Hiểu được ý nghĩa đó, đã có những bậc phụ huynh đến gặp ban chủ nhiệm để xin cho con em mình được tham gia CLB với mong muốn được môi trường di sản văn hóa này giáo dục, rèn các em thành người biết suy nghĩ đúng sai bằng các lời ca răn dạy.

Vẫn băn khoăn chờ tiếp sức

Là xã nông thôn mới kiểu mẫu, nên hằng tháng Hưng Tân đón nhiều đoàn đến tham quan, trao đổi, học tập mô hình. Đây chính là điều kiện để các CLB ví, giặm phát huy thế mạnh, biểu diễn đón khách tham quan để quảng bá di sản. Tuy vậy, ví, giặm Hưng Tân vẫn chưa phát triển thành sản phẩm du lịch. Việc duy trì hoạt động cũng gặp nhiều khó khăn do thiếu kinh phí hỗ trợ. Anh Tâm cho biết, các nghệ nhân mỗi người một nghề, sinh hoạt bằng đam mê và trách nhiệm với di sản chứ với mức hỗ trợ 5 triệu đồng/năm như hiện nay may ra chi phí chỉ đủ chè nước để sinh hoạt. Các hoạt động truyền dạy định kỳ, thuê trang phục, đạo cụ biểu diễn… đều phải tìm nguồn xã hội hóa như vận động con em của địa phương ủng hộ, có chút ít từ việc tham gia biểu diễn đón khách tham quan mô hình làng văn hóa kiểu mẫu… nhưng cũng không được bao nhiêu, chủ yếu xác định là làm công tác quảng bá di sản cho quê nhà. Cả CLB chỉ có một Nghệ nhân ưu tú được hỗ trợ mỗi tháng 1 triệu đồng, riêng anh Nguyễn Trọng Tâm do đang là Phó Bí thư Đảng ủy xã nên dù đã làm hồ sơ nhưng vẫn không được xét tặng.

Nói về vấn đề này, anh Tâm chia sẻ, bản thân tôi hay một số anh chị trong CLB đã đầy đủ điều kiện để được xét trao danh hiệu Nghệ nhân ưu tú rồi nhưng có quy định là những người đang hưởng ngân sách nhà nước thì không được xét. Theo tôi, việc này cũng hơi bất cập vì tôi cũng đang thực hành và nắm giữ di sản ví, giặm. Đây cũng là trăn trở của bao người dân trong việc bảo tồn, phát huy dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh ở Hưng Tân.

Di sản văn hóa phi vật thể cần những quan tâm cụ thể và thiết thực hơn là chỉ về mặt chủ trương. Bước trên con đường trải xi-măng sạch sẽ, thẳng tắp giữa làng Phan mà nghe văng vẳng điệu ví, giặm cổ: “Phụ tử mà tình thâm ơ/Công thầy rồi nghĩa mẹ/Đừng có tiếng tăm chứ nặng lời/… nói mẹ cha sao nên/cãi mẹ thầy sao phải…”. Lời ca cũng là lời răn dạy của tiền nhân vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày hôm nay và cả mai sau.

Bên cạnh đó, để ví, giặm trở thành sản phẩm du lịch nhằm lan tỏa làn điệu này sâu rộng hơn thì rất cần sự quan tâm, đầu tư thiết thực hơn nữa của chính quyền các cấp cho các CLB, những hạt nhân để truyền bá ví, giặm trong cộng đồng, khơi dậy đam mê của người dân.

Có thể bạn quan tâm

Người đi sau đoàn

Chuyến xe hôm ấy khởi hành muộn, lý do cũng chẳng có gì lạ. Một đứa trẻ chuẩn bị đi thì bỗng dưng đau bụng (mà cơn đau kiểu ấy của trẻ thì nó đến một cách thường xuyên nhưng cũng đầy bất ngờ). Chẳng ai lường trước được. Lại nữa, một người mẹ bỗng dưng quên đồ của con. Đứa trẻ 5 tuổi không thể thiếu bất cứ cái gì mà người phụ nữ chu đáo đã dày công chuẩn bị. Thế là chuyến đi ra khỏi thành phố trễ nửa tiếng.

Từ những nếp gấp của thời gian

Từ những nếp gấp của thời gian

“Nếp gấp của chiều”, tập thơ của Thy Nguyên (NXB Văn học, 2026) nên được đọc như một trường lực hơn là một chuỗi bài lẻ. Ở đó, thời gian không trôi mà dồn lớp; không mang độ dài mà mang độ dày của thân phận. Ký ức không nằm lại mà liên tục trồi lên. Và cái tôi, thay vì đóng khép, luôn mở ra nhiều “tọa độ”.

Huế là địa danh thu hút nhiều du khách quay lại nhờ sự kết hợp giữa di sản cổ kính, ẩm thực phong phú và các hoạt động trải nghiệm mới mẻ.

Chờ xung lực mới cho du lịch Việt Nam

Nghị quyết số 26-NQ/TW ngày 22/8 của Bộ Chính trị, Nghị quyết số 263/NQ-CP ngày 7/9 của Chính phủ và Chương trình hành động của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch ra ngày 10/9 đang tạo nên một khung hành động khá rõ cho du lịch Việt Nam.

Những điểm nhấn đón tiết thu

Những điểm nhấn đón tiết thu

Cuối tuần qua và cho đến hết tháng 9, khắp nơi diễn ra những ngày khởi động và khai mạc lễ hội. Một mặt, đó là việc mở rộng không gian, kết nối di sản, thúc đẩy sáng tạo cùng du lịch văn hóa. Mặt khác, đây là khoảng thời gian chính thức bước vào mùa lễ hội của thời tiết thu - đông.

Buổi công chiếu phim concert của SOOBIN.

Concert bước vào rạp chiếu

Ngày 10/9, bộ phim concert “All-Rounder” của ca sĩ SOOBIN ra rạp, nối dài danh sách các concert được chuyển thể thành tác phẩm điện ảnh, cho thấy dư địa phát triển đáng chú ý của dòng phim concert trong bối cảnh thị trường biểu diễn tăng trưởng mạnh thời gian qua.

Hồ Gươm nhìn từ phía sông Hồng. Ảnh: KHIẾU MINH

Quy hoạch Hồ Gươm phải tôn trọng ký ức lịch sử

Các chuyên gia, du khách nước ngoài khi đến Hà Nội đều nói rằng: Ở nhiều nơi trên thế giới, một cái hồ ở giữa thành phố không hiếm nhưng một không gian chứa đựng ký ức, qua nhiều giai đoạn phát triển, đánh dấu nhiều khía cạnh lịch sử văn hóa... thì không phải nơi nào cũng có được.

Phim “Hộ linh tráng sĩ” được đầu tư công phu nhưng kịch bản và dàn dựng vẫn nhận nhiều góp ý.

Cơ hội cho phim cổ trang

Phim cổ trang đang mở ra một không gian để điện ảnh Việt Nam tìm về lịch sử, văn hóa và những lớp ký ức của dân tộc. Nhưng để những chất liệu ấy thật sự hiện diện trên màn ảnh, cần nhiều hơn một ý tưởng hay hay một câu chuyện hấp dẫn. Đó là quá trình nghiên cứu, phục dựng, sáng tạo, sản xuất và đưa tác phẩm đến với công chúng.

Cần tăng cường các mô hình kết nối tủ sách quân và dân để xây dựng văn hóa đọc ở các địa bàn cơ sở.

Rất nhiều cách hay để áp dụng trong xã hội

Chuyên đề “Từ trang sách đến sức mạnh tinh thần người lính” đăng trên Thời Nay số 1732 đã nhận được sự quan tâm của nhiều bạn đọc. Qua thực tế bồi đắp văn hóa đọc trong môi trường quân đội, các ý kiến cho rằng, có thể tìm hiểu, vận dụng ở trường học, cơ quan, doanh nghiệp và các tổ chức xã hội. Bên cạnh việc xây dựng các tủ sách hay phòng đọc, quan trọng hơn là cách tổ chức cho việc đọc trở thành thói quen, để mỗi cuốn sách đến tay nhiều người đọc.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh trong buổi giao lưu, tặng chữ ký bạn đọc tại Hà Nội.

Khi nghề viết trở thành một cách sống

Nguyễn Nhật Ánh nhiều năm qua cũng sống khá lặng lẽ. Ông kín đáo, gần như để tác phẩm làm công việc của nó. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến một điều trở nên rõ hơn: Giá trị của một nhà văn rốt cuộc không chỉ nằm ở mức độ xuất hiện của họ trong đời sống công chúng, mà quan trọng hơn ở những gì họ để lại trong đời sống của người đọc.

Thử nghiệm vở diễn đầu tiên của dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á

Thử nghiệm vở diễn đầu tiên của dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á

Từ tháng 9, Dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á S.E.A Sound trình diễn thử nghiệm vở diễn đầu tiên mang tên “Thức“ tại Alluvium Centre (đường Đinh Tiên Hoàng, Ninh Bình). Khán giả có thể đăng ký thưởng thức miễn phí qua fanpage của dàn nhạc. “Thức“ là một trải nghiệm âm nhạc hoàn toàn mới, khí nhạc bản địa nhưng không hòa tấu dân ca, không hòa âm phối khí, không lời.

Những câu thơ “nợ màu nhớ nhung”

Những câu thơ “nợ màu nhớ nhung”

Nhà thơ Trương Minh Hiếu vừa cho xuất bản tập thơ lục bát “Thả gió qua sông” (NXB Văn học). Tôi tò mò: “Thả gió qua sông” là gì và Hiếu muốn nói gì với việc thả gió qua sông?

GS Anthony Burke thảo luận trực tiếp với nhà thiết kế Vũ Thảo của Kilomet 109, đại diện Trúc Chỉ và đại diện Vụn Art.

Thiết kế Việt lan tỏa trên kênh truyền hình Australia

1. Trong bối cảnh toàn cầu hóa và bùng nổ công nghệ, câu hỏi “Thiết kế để làm gì?” không còn gói gọn trong tính thẩm mỹ hay công năng đơn thuần. Câu trả lời vừa được khắc họa qua lăng kính của GS, kiến trúc sư Anthony Burke (Australia) cùng một số nghệ sĩ, nhà sáng tạo Việt Nam.

Đồng bào đón Tết Độc lập tại Làng Văn hóa, Du lịch các dân tộc Việt Nam. Ảnh: ANH QUÂN

Lan tỏa sức mạnh nội sinh văn hóa

Một tuần đón Tết Độc lập vừa đi qua, để lại nhiều thông tin quan trọng về các hoạt động văn nghệ tại nhiều nơi trên mọi miền đất nước, vừa góp phần đưa di sản và lan tỏa niềm tự hào dân tộc trong thế hệ trẻ, vừa thu hút bạn bè quốc tế đến du lịch, tham quan.

Cụ già đầu ngõ

Cụ già đầu ngõ

Bà già ngồi trước ngõ gần như suốt ngày. Sáng cũng thấy bà, chiều cũng thấy bà, có hôm tôi đi về quá mười giờ đêm vẫn thấy cái dáng nhỏ thó ấy ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, trước mặt là túi len, lúc nào bà cũng đan len. Tôi vẫn nghĩ nó là thói quen luôn chân luôn tay của lớp người thế hệ trước.

Các liveshow tầm trung thường rất khó để có doanh thu từ tiền bán vé và trông chờ phần lớn ở nhà tài trợ.

Nghệ sĩ Việt chật vật làm liveshow

Ở Việt Nam, để thực hiện một liveshow tầm trung trong một sân khấu ngoài trời hoặc nhà hát khoảng 600-1.000 chỗ ngồi thì tổng kinh phí đầu tư của nghệ sĩ hay nhà sản xuất dao động khoảng 3 đến 5 tỷ đồng. Đây là con số gần như là thách thức với bất kỳ nghệ sĩ nào nếu như không có nhà tài trợ hay nhãn hàng đồng hành.

Đại sứ Đỗ Hùng Việt, Trưởng Phái đoàn thường trực Việt Nam tại Liên hợp quốc, phát biểu giới thiệu nghị quyết.

Việt Nam khởi xướng Thập kỷ quốc tế về Văn hóa

Ngày 4/9, Đại hội đồng Liên hợp quốc khóa 80 đã thông qua Nghị quyết phát động “Thập kỷ quốc tế về Văn hóa vì Phát triển bền vững”, tuyên bố giai đoạn 2027-2036 là Thập kỷ quốc tế về Văn hóa vì Phát triển bền vững.

Nghệ sĩ Phạm Hồng Định (đứng đầu hàng) hướng dẫn các chị em văn nghệ cơ sở trong một chương trình tập huấn.

Giữ lửa văn nghệ trong nhân dân

Không chọn ánh đèn sân khấu làm nơi duy nhất để gửi gắm đam mê, biên đạo múa Phạm Hồng Định - Trưởng phòng Nghiệp vụ Văn hóa, Trung tâm Văn hóa tỉnh Ninh Bình lại dành nhiều tâm huyết cho những chuyến đi về cơ sở. Ở đó, chị gặp những người dân yêu văn nghệ, những câu lạc bộ say mê nghệ thuật truyền thống và những lớp học giản dị nhưng đầy ắp niềm vui.

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Sau 30 phút ngồi cabin cáp treo, chúng tôi lên tới “nóc nhà Đông Dương”. Ngắm nhìn và chụp ảnh mãn nguyện, chúng tôi lục tục giục nhau “xuống núi”. Ông Kim Lãm, người “tổ chức” nhóm lên đỉnh Phan Xi Phăng, xua tay vội vã: “Hôm nay là thứ 6. Điều đặc biệt sắp xảy ra”…

Lễ nhảy lửa đã được đông đảo du khách, người dân các địa phương tìm đến chiêm ngưỡng. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Gần nửa thế kỷ tận hiến cho văn hóa sơn cước

Những gì TS Trần Hữu Sơn nói, với tôi, đó hầu hết là những câu chuyện riêng có, lạ lùng mà cảm động về tấm lòng son sắt với di sản văn hóa vùng cao của một chuyên gia uy tín, từng phụ trách ngành văn hóa tỉnh Lào Cai, nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam, người được Chính phủ Cộng hòa Pháp trao tặng Huân chương Hiệp sĩ Cành cọ Hàn lâm trong lĩnh vực giáo dục, khoa học và văn hóa nghệ thuật.