Con đường của cô gái Mông được tạp chí Forbes vinh danh

Lịch của Tẩn Thị Su khá kín: bay vào TP Hồ Chí Minh tham dự sự kiện “30 Under 30” của tạp chí Forbes tôn vinh 30 gương mặt trẻ Việt Nam dưới 30 tuổi của năm 2016, hôm sau qua Thái-Lan dự một hội nghị quốc tế về du lịch. Su cố gắng sắp xếp gặp tôi giữa hai sự kiện ấy, ở văn phòng công ty tại phố Hàng Tre (Hà Nội), với bộ váy thổ cẩm truyền thống của người Mông. Hôm qua, Su đã trở nên đặc biệt với bộ váy không lẫn vào đâu được ấy, giữa những người trẻ được Forbes tôn vinh và khi bằng tiếng Anh, khi bằng tiếng Việt, đôi chỗ cả tiếng Mông, cô gái đến từ Sa Pa (Lào Cai) này đã kể cho mọi người nghe câu chuyện cổ tích về cuộc đời mình...

Con đường của cô gái Mông được tạp chí Forbes vinh danh

Chân trần đi bán hàng rong và giấc mơ đổi đời

“Nhà tôi dân tộc Mông ở huyện Sa Pa rất nghèo, bố ốm liên miên. Ngôi nhà nhỏ, rơm và lá ngô xếp lại làm mái. Khi bố ốm, mẹ làm rất nhiều việc, tôi phải làm thay công việc của bố như đi chăn trâu, lấy rau lợn. Nếu nhà có con trai thì con trai sẽ làm điều đó, nhưng nhà có bốn chị em gái nên từ nhỏ, tôi đã tự xem mình như một người con trai vùng núi. Học hết lớp 3, tôi nhớ lúc đó khách nước ngoài bắt đầu lên Sa Pa, chị gái theo những bà trong bản đi bán hàng rong, tôi ở nhà trông em, làm việc vặt. Cả gia đình chỉ trông chờ vào một hai bơ mèn mén làm từ bột ngô chị gái mang đồ ăn về, không được ăn cơm. Nhờ chị, cuộc sống đỡ cực hơn. Nhưng khi có những trận mưa to, dột hết trong nhà, chị em ướt sũng, tôi cảm thấy khổ cực quá”, giọng Su trầm hẳn xuống.

Cuộc sống quá nhọc nhằn buộc Su phải bỏ học theo chị gái đi bán hàng thổ cẩm. Hàng bán cũng khó, có lúc hai ba ngày không có khách hỏi. Tiếng Anh một chữ bẻ đôi không biết, tiếng Kinh câu được câu chăng, Su rất khó khăn tiếp cận khách du lịch. Những đứa trẻ người Mông, người Dao cứ tranh giành mời chào khách trong cái đói đến rạc người. Ngày nào Su cũng phải đi bộ hơn 10 km. Có hôm không bán được hàng, chẳng có gì ăn, trời đã hoàng hôn, Su phải đi bộ một mình từ thị trấn Sa Pa về Lao Chải, trong tiếng rít của gió rừng và bóng tối như đặc quánh lại.

Có những hôm đón xe để chào khách mua hàng, lái xe mắng: “Con dân tộc này, chúng mày hôi như cú, tránh ra”. Lời nói như dao rạch vào tâm hồn trong trắng của cô gái mới 14 tuổi.

Su cũng chứng kiến nhiều cảnh đời giống mình, phải bỏ học lang thang kiếm sống, không biết ngày mai sẽ ra sao. “Mình phải làm gì khác so với các bạn? Mình phải làm gì đó để thay đổi cuộc đời”. Trời mưa hay nắng, nóng hay lạnh, thậm chí băng tuyết rơi, Su vẫn không ngừng rảo bước chân theo khách du lịch, gặp khách nào cũng bắt chuyện. Nhiều lần gặp mưa rừng, đôi chân trần của Su vấp ngã trên những con đường đá tai mèo trơn tuột. Máu chảy trên đá, nhưng hôm sau bàn chân ấy lại giẫm lên đá mà đi. Có những đêm mưa quá to, không về nhà được, Su phải ngủ gầm cầu thang và lót dạ bằng thức ăn thừa của khách.

Su nhận thấy muốn thay đổi cuộc đời, trước hết phải học giỏi tiếng Anh. Su quyết học tiếng Anh từ khách du lịch nước ngoài. Những năm 2000, khách nước ngoài rất thân thiện với những đứa trẻ vùng cao. Họ coi là niềm vui nếu dạy cho những đứa trẻ nhằng nhẵng đeo bám mình vài ba câu tiếng Anh sơ đẳng.

“Tôi học tiếng Anh bằng cách đó, kiên trì, mỗi ngày nhặt nhạnh một vài từ, vài mẫu câu, rồi mạnh dạn nói với người Tây, nhờ họ sửa. Nhưng như thế cũng chỉ là tiếng Anh bồi. Tôi muốn học tiếng Anh bài bản để không chỉ bán mấy món hàng thổ cẩm. Nhưng cả ngày tôi bị xoay vần trong chuyện bán hàng để mua thức ăn về nuôi sống gia đình. Con gái Mông vẫn bị quan niệm phải lao động trong gia đình, học hành chỉ có con trai hay những gia đình có điều kiện. Kể cả bây giờ nhiều phụ nữ Mông vẫn phải làm việc như trâu ngựa trong nhà. Tôi chưa thấy ai phải gùi nhiều thứ trên lưng như họ. Nhưng nếu tôi không học được, tôi sẽ sống kiếp như vậy, sẽ phải lao động quần quật trong tối tăm, đẻ ra một đàn con lít nhít, và gùi đầy thứ nặng nhọc trên lưng. Chồng say rượu nằm dài trên ngựa, còn tôi sẽ dắt ngựa đi về. Tôi sợ viễn cảnh đó. Tôi muốn thay đổi cuộc đời mình”.

Sau một ngày bán hàng, Su tranh thủ vào quán internet ở thị trấn Sa Pa. Năm 2004, internet mới xuất hiện ở đây, giá vào mạng rất đắt, có khi bằng cả ngày bán hàng. Nhưng Su vẫn “cắn răng” vào mạng để học tiếng Anh một cách bài bản. Nhiều người cứ tưởng Su nghiện game.

Sau đó, Su xin đi làm ở trong khách sạn, bưng bê rửa bát. Một lần chứng kiến hai chị em gái người Mông rửa bát bị bà chủ xúc phạm, Su xin nghỉ, đi làm hướng dẫn viên du lịch vì vốn tiếng Anh đã “đủ dùng”.

Sapa O’ Châu và công dân toàn cầu Tẩn Thị Su

Làm hướng dẫn viên du lịch, Su đưa nhiều du khách nước ngoài tới những thôn bản và sản vật đầy bản sắc của quê hương. Su nắm bắt được những gì mà du khách cần khi tới Sa Pa, nhưng những dịch vụ du lịch thời điểm đó chưa thật sự hiểu và đáp ứng được. Cô gái này nảy ra ý tưởng thành lập một dự án của người dân tộc bản địa, cung cấp các dịch vụ du lịch tốt tại địa phương mình. Ý tưởng đó được một số người bạn Úc giúp đỡ, năm 2007, Công ty Sapa O’ Châu ra đời. O’ Châu tiếng Mông nghĩa là “Xin chào”. Sapa O’ Châu là công ty đầu tiên của người Mông ở xã Lao Chải kinh doanh về các dịch vụ du lịch cộng đồng và trở thành doanh nghiệp xã hội hiếm hoi lúc bấy giờ bởi Tẩn Thị Su đã xác định lập công ty không phải vì lợi nhuận mà muốn tạo công ăn việc làm, cơ hội học tập để thay đổi cuộc đời cho trẻ em người Mông, người Dao bản địa. Du khách khi tham gia vào tour của Sapa O’ Châu sẽ đến giảng dạy miễn phí cho các em nhỏ ở địa phương. Nhiều đứa trẻ lang thang bán hàng rong, đeo bám khách giờ trở thành nhân viên của Sapa O’ Châu.

Tẩn Thị Su (thứ hai, bên trái) và các bạn ở Công ty Sapa O’ Châu.

Nhưng thị trường du lịch ở Sapa cạnh tranh khốc liệt, công ty non trẻ của cô gái người Mông vốn thiếu kinh nghiệm quản lý lẫn tiền, nhiều lúc lâm vào khó khăn tưởng như phá sản. Đúng lúc đó, năm 2011, qua internet, Su tìm thấy và kết nối được với dự án “Nâng cao năng lực lãnh đạo của doanh nghiệp xã hội” của Trung tâm Hỗ trợ sáng kiến phục vụ cộng đồng (CSIP) và KOTO Quốc tế thực hiện với sự tài trợ của Cơ quan Phát triển Ailen và hỗ trợ kỹ thuật chính của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI). Dự án của Su được CSIP đánh giá cao và ủng hộ.

Tẩn Thị Su được CSIP đào tạo về năng lực lãnh đạo và quản lý kinh doanh. Lần đầu được tiếp cận các kỹ năng về quản lý nguồn nhân lực, năng lực tổ chức, công tác đào tạo..., Su nhận ra lâu này mình làm việc cảm tính, bộ máy cồng kềnh, chồng chéo, thừa người thiếu việc. Sau đó, Su đã tinh giản bộ máy, áp dụng những kỹ năng quản trị hiện đại và hiểu rõ bản chất của doanh nghiệp xã hội. Sapa O’ Châu nhờ thế trở nên chuyên nghiệp và có những bước tiến đột phá, mở thêm nhiều dịch vụ và doanh thu đạt cả tỷ đồng.

Tôi ngồi ở chi nhánh Sapa O’ Châu tại phố cổ Hà Nội thấy nhiều khách du lịch nước ngoài ra vào đặt tour, thanh toán bằng ngoại tệ. Những cô gái ở đây đều là người Mông và nói tiếng Anh như gió. Họ từng là những đứa trẻ bán hàng rong đeo bám khách du lịch ở Sa Pa, nhờ những lớp học của Tẩn Thị Su mở ra mà thay đổi cuộc đời. Nhiều năm nay, Su thành lập một trung tâm cung cấp lớp học cho những thanh, thiếu niên dân tộc vùng cao. Thay vì đi bán hàng, những đứa trẻ được ở chung dưới một mái nhà, học tiếng Anh với các tình nguyện viên nước ngoài. Rồi học các kỹ năng về du lịch, bán hàng... Hiện đang có 35 học viên như thế ở trung tâm. Nhiều người từ đây đã học lên trung cấp, cao đẳng, có công việc ổn định. Su lại đón những đứa trẻ nghèo vào lớp, nuôi ăn học miễn phí và điều quan trọng hơn: truyền cảm hứng thay đổi cuộc đời cho các em.

Su tâm sự: “Tôi muốn thay đổi quan niệm cho rằng phụ nữ Mông học rồi cũng chỉ về lấy chồng, làm nương, chẳng để làm gì. Tôi bị ám ảnh bởi những cuộc đời phụ nữ Mông phải lấy chồng quá sớm vì hủ tục tảo hôn, cướp vụ, quanh năm đầu tắt mặt tối mà vẫn khổ. Tôi muốn họ nhìn vào tôi, họ thấy: “Su nhà nghèo, bỏ học, đi bán hàng rong, nhưng Su làm được, mình cũng sẽ làm được”.

Ngày mai, Su bay qua Thái-lan và tới đây sẽ sang châu Âu và Mỹ để tìm hiểu về cách làm du lịch. Cô bé bán hàng rong ngày nào giờ đã trở thành công dân toàn cầu, nhưng tôi biết sau khi trở về Sa Pa, Tẩn Thị Su lại đi trên con đường đầy đá tai mèo ngày nào để học hết bổ túc văn hóa lớp 10 và nhiều kỹ năng khác nữa. Con đường đi học ấy dường như chẳng bao giờ tới đích cuối, nhưng phía sau Su, có bao nhiêu đứa trẻ dân tộc đang bước theo...

Su lại đón những đứa trẻ nghèo vào lớp, nuôi ăn học miễn phí và điều quan trong hơn: truyền cảm hứng thay đổi cuộc đời cho các em.

Có thể bạn quan tâm

Ảnh | NGUYỄN ĐÌNH TOÁN

Không bao giờ thỏa hiệp với chính mình

Trước một ngày show nhạc “Khúc hát phiêu ly” diễn ra ở Nhà hát Lớn Hà Nội, tôi vào viện thăm Nhạc sĩ Phó Đức Phương đang nằm điều trị tại Vinmec, có ý xem ông có thể xuất hiện trên sân khấu vào hôm sau không.

Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến cùng đoàn công tác Bộ Y tế thăm hỏi bác sĩ Lê Quang Dương. Ảnh: Thái Bình

Khi áo blouse đẫm máu

“Cho đến giờ tôi vẫn không hiểu sao mình lại bị đánh?”, bác sĩ Hoàng Đức Trung chia sẻ với tôi khi đang nằm trên giường bệnh, vết thương ở đầu phải khâu 20 mũi vẫn còn làm anh choáng... Đầu năm mới, tin hai bác sĩ ở Yên Bái bị hành hung đã làm nhức nhối hơn thực trạng đã đến mức báo động...

Những xe đạn phế liệu như thế này sẽ còn mãi ám ảnh người dân Quan Độ.

Bóng ma chết chóc ở Quan Độ

Vụ nổ kho phế liệu khiến hai cháu bé thiệt mạng và chín người khác bị thương tại thôn Quan Độ (xã Văn Môn, Yên Phong, Bắc Ninh) có lẽ chính là câu trả lời đau xót cho sự bất chấp “phát triển” bằng mọi giá! Một nỗi đau lớn đã đi qua nhưng liệu Quan Độ sẽ thay đổi?

Ông Nguyễn Đăng Chế nhớ lại những năm tháng ở “túi bom” Bến Thủy.

Gặp người hùng từng tổ chứctruy điệu chính mình

Những ngày này khi cả nước đang kỷ niệm 45 năm chiến thắng Ðiện Biên Phủ trên không thì ông Nguyễn Ðăng Chế lại bồi hồi nhớ về một thời khói lửa ở “túi bom” phà Bến Thủy - nơi mà ngay cả một ngọn cỏ cũng bị cắt lìa bởi bom B52. Ở tuổi gần 80, dáng người cao lớn, giọng nói trầm ấm, ông Nguyễn Ðăng Chế kể cho tôi nghe về ngày ông làm lễ truy điệu sống mình, bước lên chuyến phà cảm tử để rà phá bom từ trường cho người và xe qua tiến vào chi viện chiến trường miền nam...

Đồn Biên phòng Bắc Sơn, BĐBP Quảng Ninh bắt giữ hai đối tượng mua bán người qua biên giới.

Ảo vọng đổi đời nơi xứ người

Nằm khuất nẻo trên bản vắng giữa chân mây, những con đường mòn giáp biên, dòng suối phân định lãnh thổ giáp nương ngô, bìa rừng những năm qua là nơi biết bao phụ nữ dân tộc các tỉnh Hà Giang, Lai Châu, Lào Cai... dứt bỏ gia đình đi tìm hạnh phúc mới bên kia biên giới. Nhưng sự thật chờ đón họ là những tháng ngày khổ cực, tủi nhục. Nhẹ dạ, cả tin vào những điều ngon ngọt không có thực từ kẻ thủ ác, họ đã tự biến mình thành món hàng.

Đại diện đoàn từ thiện Báo Nhân Dân và Công ty Beegreen trao quà cho anh Đặng Văn Tư, thân nhân liệt sĩ (thôn Bản Bó, xã Thượng Sơn, huyện Vị Xuyên, Hà Giang).

Trên những cung đường thơm thảo

Khi những cơn gió mùa đông bắc đầu tiên ào ạt tràn về cũng là lúc đoàn trao quà từ thiện của Báo Nhân Dân và Công ty cổ phần Beegreen lên đường đến với đồng bào các thôn, bản nghèo đang gặp nhiều khó khăn thuộc hai huyện cực bắc Tổ quốc là Vị Xuyên và Hoàng Su Phì (tỉnh Hà Giang). Vượt qua đèo dốc, núi cao, vực sâu với những cua tay áo thót tim, nhưng để đến với người dân nghèo, thì nẻo đường nào cũng đều tha thiết như nhau...

Ngày nhà văn Kim Lân về làng

Ngày nhà văn Kim Lân về làng

Lần ấy, nhà văn dịch giả Thúy Toàn - khi vừa được Tổng thống Nga Dimitry Medvedev tặng huân chương Hữu nghị - đã mời tôi về làng Phù Lưu ở Từ Sơn (Bắc Ninh) mà ông dù đi khắp thế giới vẫn thấy nơi này đẹp và có nhiều điều kỳ lạ nhất. Ông đứng từ xa, chỉ tay về phía làng mình: “Phù Lưu có bốn công trình lớn, trong đó có ba công trình được công nhận di tích lịch sử cấp quốc gia là đình làng, chùa và đền Phù Lưu. Di tích Hương Hiền từ được dựng lên để tôn vinh những nhà khoa bảng và người hiền trong làng”.

Người lính già Đỗ Xuân Cường nhớ lại những ngày chiến đấu ở Huế.

Chuyện người lính trở về nơi mình "hy sinh"

Cuộc họp mặt đơn vị K8 ở Huế bỗng lặng phắc đi khi người lính già Ðỗ Xuân Cường xuất hiện. Tất cả vẫn đinh ninh người lính này đã hy sinh, thậm chí đồng đội đã tự tay chôn cất Ðỗ Xuân Cường, vậy mà giờ đây, ông đứng giữa hội trường, bằng xương thịt. Ít ai biết, phía sau sự trở về ấy là cả một câu chuyện dài đầy máu, nước mắt và những điều khó tin tưởng chỉ có trong tiểu thuyết...

Nhà báo Kim Hoa giới thiệu về kỷ vật của nhà báo Hoàng Tùng.

Những kỷ vật kể chuyện nghề báo

Tôi bước vào căn phòng lúc nào cũng bật điều hoà ấy và cảm giác mình đang lạc vào một thế giới khác, giữa rất nhiều máy quay phim, máy ảnh, máy chữ, sổ ghi chép và những chồng báo cũ.

Võ Tiếng giữa đồng lúa Tâm Việt ở Hồng Ngự (Đồng Tháp).

Võ Tiếng, người miền Tây làm nông nghiệp tử tế

Sau hai năm đi theo chí hướng trồng lúa sạch, Võ Tiếng gầy đến vài cân dù trước đó cậu cũng chẳng to lớn gì. Nước da vốn đã ngăm ngăm giờ đen nhẻm đi vì nắng gió. Gương mặt còn trẻ nhưng có nét khắc khổ. Chỉ có nụ cười miền Tây luôn tươi tắn, khiêm nhường.

Ông Tam Lang giới thiệu cho Huy cách trồng tiêu theo hướng thuận tự nhiên.

Nông nghiệp công nghệ cao “đánh thức” Tây Nguyên

Tôi đến Tây Nguyên tháng 3 - mùa đẹp nhất của xứ này - dưới cái nắng chói chang đã thấy bạt ngàn hoa cà-phê nở trắng xóa. Những vườn điều bắt đầu chín và hạt tiêu xanh đã cay nồng trĩu trịt trên những tầng đất đỏ bazan.

“Ma rượu” methanol và lời cảnh báo

“Ma rượu” methanol và lời cảnh báo

Tám người tử vong và cả trăm người phải cấp cứu ở xã Ma Ly Chải (Phong Thổ, Lai Châu) đều vì uống nhiều rượu có chứa methanol (cồn công nghiệp). Trong khi đó, Trung tâm Chống độc, Bệnh viện Bạch Mai đang quá tải vì ngày càng nhiều nạn nhân cấp cứu do ngộ độc rượu. Tìm về Ma Ly Chải và tận thấy những gì đang diễn ra ở khoa cấp cứu, Trung tâm Chống độc này, tôi thật sự choáng váng bởi mức độ nguy hiểm của thứ “ma rượu” chứa methanol...

Những học viên của KOTO gói bánh chưng tặng người nghèo.

Chuyện cổ tích về người đàn ông chưa vợ đông con

Jimmy Phạm - người đàn ông chưa vợ nhưng có hàng trăm đứa con trong ngôi nhà mang tên KOTO luôn tất bật. Mang trong mình hai dòng máu Việt -
Hàn, sinh ra ở Việt Nam nhưng lớn lên ở Sydney (Australia), Jimmy Phạm đã đón 20 cái Tết ở Hà Nội cùng đàn con. Kể cho tôi nghe về cuộc đời như cổ tích của mình, người đàn ông vốn sắt đá có lúc rưng rưng nước mắt...

Nguyễn Thị Hiên thời cấp 2 vừa đi kiếm củi vừa đi học. Ảnh: TIẾN DŨNG

Cô gái hành khất trở thành thạc sĩ y khoa

Khi Nguyễn Thị Hiên - cô gái của gia đình hành khất ấy báo tin đã nhận bằng thạc sĩ y khoa, tôi lặng người. Vậy là câu chuyện cổ tích ấy lại được viết tiếp sang trang mới. Tôi biết Hiên kể từ ngày vừa đi kiếm củi vừa học ở cái xóm Đồng Luốc, xã Kim Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An để thoát khỏi “truyền thống”... ăn mày của nhà mình. Hiên từng lê la đầu đường xó chợ ăn xin cùng bố mẹ, đến trong mơ cũng không ngờ một ngày được đến trường...

Craft Link tham gia các hội chợ quốc tế tại Đức.

“Ngọn gió” thổi bớt đói nghèo

Nước Anh. Một ngày lạnh giá, David Platt khoe với tôi vừa mua được một chiếc khăn thổ cẩm ở thành phố LonDon với những đường nét hoa văn thêu tay độc đáo của dân tộc Mông vùng Tây Bắc Việt Nam. Chiếc khăn thêu chỉ đỏ ánh lên mầu sặc sỡ mang đến cho tôi cảm giác thật khó tả, giống như “giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh” vậy. “Ngọn gió” nào đưa những chiếc khăn thổ cẩm của người Mông ở tận Tây Bắc nước Việt lại có thể xuất hiện ở thủ đô Anh quốc? Tôi cất công tìm hiểu và biết “ngọn gió” ấy mang tên Craft Link (Trung tâm nghiên cứu, liên kết và phát triển thủ công mỹ nghệ) - một tổ chức phi lợi nhuận của những người Việt trẻ hoạt động với mục đích giúp các nhóm dân tộc thiểu s

Đường đến Trường tiểu học Kim Bon.

Giáo viên vùng cao và những đường đi khó

Thầy giáo Trần Đình Phi buộc xích vào hai lốp xe máy, chuẩn bị sẵn bộ đồ nghề vá xe và đôi ủng cao cổ để đi đến trường ở huyện Simacai tỉnh Lào Cai để bắt đầu năm học mới. Đó là hành trang quen thuộc của nhiều thầy cô giáo vùng cao. Tháng 9.

Những cô gái ăn mặc hở hang trong những nhà hàng không thực đơn.

“Bí ẩn” trong những nhà hàng không thực đơn

Treo biển nhà hàng nhưng bên trong không bếp, không thực đơn, treo biển công ty nhưng không hề có bàn giấy văn phòng, bước vào gặp toàn những “cô đào” ăn mặc hở hang, sẵn sàng chiều khách tới bến... Đó là một kiểu “lầu xanh” trá hình núp bóng doanh nghiệp để kinh doanh mại dâm ngay giữa TP Hồ Chí Minh nhưng cơ quan chức năng không dễ gì triệt phá bởi những chiêu “lách luật” chưa từng có tiền lệ.

Thảo Vân và Công Hùng trong một buổi giao lưu với các bạn trẻ năm 2012. Ảnh do nhân vật cung cấp

Hành trình cổ tích của cô gái ngồi xe lăn

Thảo Vân - Cô gái bị teo cơ bẩm sinh, chân liệt và hai bàn tay chỉ cử động được mấy ngón yếu ớt, những tưởng như cuộc đời chỉ quẩn quanh ở một xóm nghèo xứ Nghệ nhưng đã vào tận miền Tây sông nước, sống cùng những người dưới đáy xã hội, rồi ra Hà Nội kiếm sống ở nơi bến chợ. Cố gắng học để được vào làm cho một công ty lớn của Đan Mạch, hành trình cổ tích của Thảo Vân tiếp tục khi trở thành giám đốc của trung tâm Nghị lực sống, dạy nghề và tạo việc làm miễn phí cho hằng trăm người khuyết tật, rồi nhận giải thưởng “Nhân tài đất Việt”...

Rừng lạ ở thủ đô & người đưa cây về phố

Rừng lạ ở thủ đô & người đưa cây về phố

Đầu xuân - Tết trồng cây, tôi ngỡ ngàng vì một khu rừng lạ ngay ở đại lộ Thăng Long - Hà Nội. Cánh rừng “lạ” bởi giữa thủ đô lại có nhiều cây quý hàng trăm năm tuổi: tùng, sanh, bồ đề, ngọc trâm, vối, lộc vừng... Ai đưa những cây này hội tụ về đây? Hoàng Lam - chủ nhân của sơn trang này hãy còn rất trẻ và khi trò chuyện tôi mới biết những hành trình “giải cứu” cây về, phận cây cũng lắm nỗi éo le.

Chấp nhận mọi sự nhọc nhằn vì áp lực mưu sinh.

Thân phận lao động chui trên đất Thái

Những bất trắc, rủi ro và cả những cái chết thương tâm nơi đất khách, quê người vẫn chưa làm hạ nhiệt cơn sốt lao động chui tại Thái-lan. Lúc cao điểm Hà Tĩnh có hơn 10 nghìn lao động sống chui, làm chui trên đất Thái. Cuộc sống ở nhiều làng quê bị xáo trộn, nhiều giá trị truyền thống bị thách thức. Sự bất lực của các cơ quan quản lý, sự bế tắc của một bộ phận lao động nông thôn...

“Truyện Kiều là tấm danh thiếp văn hóa của Việt Nam”

“Truyện Kiều là tấm danh thiếp văn hóa của Việt Nam”

Giáo sư Phong Lê (ảnh bên) - Chủ tịch Hội Kiều học Việt Nam - ở tuổi ngoài 70 - trở nên say sưa, sôi nổi khi trao đổi về Nguyễn Du - Truyện Kiều nhân sự kiện kỷ niệm 250 ngày sinh Đại thi hào Nguyễn Du - Danh nhân văn hóa thế giới (1765 - 2015) đang cận kề.

“Của tin còn một chút này...”

“Của tin còn một chút này...”

Trên chuyến xe về Tiên Điền, Xuân Liên, Cương Gián - mấy xã ven biển của huyện Nghi Xuân, cái đau ê ẩm do ngồi xe đường dài gặp đoạn đường đang làm dở xóc nảy liên hồi dường như tan biến, khi chúng tôi nghe bà Phan Thư Hiền cất giọng ru Kiều: “Trăm năm trong cõi người ta/Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau”... Bà Hiền có nhiều năm điền dã gắn bó vùng đất này khi còn là cán bộ quản lý của Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch, hiện là Chi Hội trưởng chi hội Văn nghệ dân gian Việt Nam Hà Tĩnh. Vì vậy, chẳng mấy ngạc nhiên khi mọi người ở Xuân Liên, Tiên Điền đón bà như người đi xa lâu ngày trở về. Cảm giác thực thực, mơ mơ vụt hiện hữu trước mắt chúng tôi, khi bước

LM (nhân vật che mặt) gặp nhà báo Thu Trang và Mr Man ở Việt Nam sau khi được giải cứu.

Cạm bẫy buôn người trên mạng và cuộc giải cứu cô dâu qua Facebook

Cô gái có gương mặt vẫn còn in hằn nỗi sợ hãi tôi gặp ở công an tỉnh Quảng Ninh ấy vừa trải qua một cuộc chạy trốn từ bên kia biên giới về đây. Trong thời gian chờ gặp công an để trình báo, cô kể cho tôi nghe trong nước mắt câu chuyện bị lừa bán của mình. Tất cả bắt đầu bằng một tin nhắn làm quen trên Facebook của một nick name có tên “Lãng Tử” với hình đại diện khá đẹp trai. Cô gái này trở thành một trong rất nhiều nạn nhân của tội phạm buôn người sử dụng mạng xã hội như một cạm bẫy. Ngày càng có nhiều người sập bẫy, tuy nhiên bên cạnh đó vẫn có chuyện Facebook đã giúp giải cứu cô dâu Việt dù những người trong cuộc chưa hề quen biế

Tỷ giá và niềm tin thị trường

Tỷ giá và niềm tin thị trường

Tâm điểm chú ý trong tháng 8-2015 là sự kiện Trung Quốc phá giá đồng nhân dân tệ mạnh nhất trong vòng hai thập kỷ qua khiến một loạt nước trong khu vực phải phá giá đồng nội tệ của mình và Việt Nam cũng không ngoại lệ.

Bác sĩ Nguyễn Chí Thành đang trò chuyện với bệnh nhân.

“Bỗng dưng” muốn... tâm thần

Dãy nhà hai tầng được sơn xanh, được cách ly bởi bức tường thép gai nhiều lớp, bên trong có một số kẻ đang bình thường nhưng lại muốn trở thành... tâm thần. Dãy nhà có lúc chứa cả trăm người điên hoặc giả điên, nhưng đều phạm tội hình sự và công an phải canh gác cẩn mật 24/24 giờ. Tôi nhìn khoảng rợp bóng cây của dãy nhà xanh, thấy nhiều người đang “nhặt lá đá ống bơ”... Những hình ảnh đó trở nên quen thuộc ở Viện Giám định pháp y tâm thần Trung ương (GĐPYTTTƯ) nằm trong Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1 ở huyện Thường Tín (Hà Nội). Những tội phạm hình sự ở đây có bị tâm thần hay không sẽ phải trải qua một quy trình giám định ngặt nghèo với đầy những cuộc đấu trí că