Bệnh hình thức

Bệnh hình thức đã làm mất nhiều thời giờ, công sức lao động và một khối lượng tiền bạc, vật chất to lớn. Bệnh hình thức như con vi trùng gây bệnh, làm chết đi nhiều tế bào mạnh khỏe và làm yếu thêm cơ thể kinh tế vốn đã bệnh hoạn.

Một công trình xây dựng được tổ chức đặt viên gạch đầu tiên khá chu đáo. Nào văn nghệ, mít tinh, nào băng cờ khẩu hiệu, nào diễn văn khai mạc, nào tiếp khách liên hoan...

Sắp tới ngày lễ kỷ niệm nào đó, công trình được vội vã khánh thành. Cũng băng cờ khẩu hiệu, cũng khách mời đại biểu, liên hoan ăn uống, văn nghệ chào mừng, quay phim, chụp ảnh.

Sau lễ khánh thành, công trình ấy được đưa vào sử dụng chưa, sử dụng được bao lâu, lại là chuyện khác. “Con gà tức nhau tiếng gáy”, phường xã, đơn vị người ta có công trình gì, thì phường xã đơn vị mình cũng phải có công trình ấy, không cần biết hiệu quả sử dụng thế nào.

Thấy địa phương người ta tổ chức “lao động xã hội chủ nghĩa, địa phương mình cũng cố nặn ra vài công trình để tổ chức cho đủ ngày công lao động quy định trong năm. Có nơi, mỗi năm một công trình, công trình nào cũng làm “ba mớ” rồi bỏ đó vì chưa đủ điều kiện để đưa vào hoạt động. Thế là các công trình dần dần “thoái hóa” theo thời gian dù chưa một ngày sử dụng, bao nhiêu công sức và tiền bạc đổ sông đổ biển hết.

Công tác thi đua-khen thưởng lắm khi cũng chỉ là hình thức. Thường là cơ quan, xí nghiệp nào cũng có giấy khen, bằng khen cuối năm. Làm ăn nên chuyện được khen thưởng, ai cũng đồng ý. Làm ăn không ra gì, cũng được khen. Thế là “huề” cả làng. Không ai mất lòng ai.

Nếu số lượng giấy khen, bằng khen, cờ thi đua, huy chương, huân chương hiện nay phản ánh đúng giá trị thật sự của nó, thì tình hình kinh tế-xã hội đâu đến nỗi thế này? Nhìn số lượng giấy khen, bằng khen, ai nghĩ rằng đất nước ta đang còn lắm khó khăn, nhiều hiện tượng tiêu cực?

Ở các địa phương, mỗi năm có bao nhiêu hội nghị, đại hội? Hiệu quả của từng loại hội nghị như thế nào, thường là người ta không nghĩ tới và không tính được. Nhưng chi phí cho từng hội nghị, đại hội là con số khổng lồ. Nào là hàng loạt thư mời, thư báo tin, hàng loạt văn bản giấy tờ, khẩu hiệu, chương trình, áp phích, biểu tượng; nào là ăn sáng, ăn chiều, ăn tối, nào là quà tặng, quà lưu niệm... Rồi quay phim, chụp ảnh, biểu diễn văn nghệ.

Cũng có địa phương, trước khi tổ chức đại hội, người ta bỏ ra nhiều triệu đồng để xây dựng một chương trình ca nhạc, một phim tài liệu hoặc in sách về thành tích địa phương.

Tất nhiên, ở góc độ nào đó, những hình thức này có tác dụng tuyên truyền, cổ động, góp phần vào thành công của hội nghị, đại hội. Nhưng vấn đề đặt ra là chúng ta sử dụng các hình thức nêu trên ở mức độ nào thì vừa, phù hợp với tình hình kinh tế hiện nay và nhất là phải tính đến hiệu quả, đến nội dung thiết thực của nó.

Bệnh hình thức xuất phát từ đâu? Rõ ràng không phải từ phía nhân dân lao động. Người dân lao động vốn rất tiết kiệm và thiết thực, cái gì xét ra không ích lợi thì không làm, không rườm rà tô son, trát phấn. Bệnh hình thức liên quan mật thiết với bệnh thành tích. Cũng chính vì muốn cho mọi người biết đến thành tích của mình mà người ta sử dụng hình thức thật dữ để che lấp nội dung rỗng tuếch bên trong. Thùng rỗng kêu to là như thế.

Bệnh hình thức đã góp phần làm nghèo thêm đất nước. Hồ Chủ tịch đã nhiều lần phê phán bệnh này. Mỗi người, mỗi đơn vị, mỗi tổ chức chúng ta phải bắt cho thật đúng bệnh của mình và tự trị bệnh cho hiệu quả.

PHONG LAN

---------

Báo Nhân Dân, số 12437, ngày 1/8/1988.

Có thể bạn quan tâm

Ru xuân

Ru xuân

Kính tặng các chiến sĩ Nhà giàn DK1

Lá

Một chiếc lá rơi một chiếc lá rơi
lá nào là anh lá nào là tôi

Ngày kỷ niệm

Ngày kỷ niệm

Những ngày mang tiếng hát chung
Triệu con tim bản quán cùng nhịp tim

Cỏ

Cỏ

Rồi cỏ sẽ lên mầm
và mầm cỏ sẽ lại chìm sau cỏ

Về quê ngoại

Về quê ngoại

Đưa con về thăm mảnh đất Hương Khê
Nơi gió bụi không vào căn nhà nhỏ

Ngoài ô cửa sổ

Gấu trắng

Bắc cực giá băng trên độ cao 8 nghìn mét
Dõi mắt tìm hoài không thấy gấu trắng đâu

Ngoài ô cửa sổ

Nhịp cầu

Bắc từ hơi thở người qua
mỗi bước chân đã là tia nắng

Dệt

Dệt

Mẹ dệt con
từ tình yêu mỏi mòn ngóng đợi

Ước

Ước

Nhiều khi tôi ước mình thật lớn, lớn hơn cả núi cao
Nhiều khi tôi lại ước

Một

Một

Một lá cỏ đẫm sương khuya
chỉ lo sương rơi mà chưa thành giọt

Bầu máu nóng

Bầu máu nóng

Bố tôi tên là Nguyễn Ngọc Tứ, sinh năm 1937. Ông là một trong nhiều liệt sĩ-nhà báo của Báo Nhân Dân, cũng là một trong hàng trăm liệt sĩ-nhà báo của nền báo chí cách mạng Việt Nam, những người chiến sĩ xung kích thực thụ đã ngã xuống trong các cuộc kháng chiến vì Độc lập, Tự do của Tổ quốc.

Tổng Biên tập Báo Nhân Dân Lê Quốc Minh phát phụ san đặc biệt của Báo Nhân Dân tới bạn đọc trẻ tại Triển lãm “80 năm Hành trình Độc lập - Tự do- Hạnh phúc”. (Ảnh: THÀNH ĐẠT)

Hành trình từ báo in đến hệ sinh thái đa nền tảng

Trong cơn lốc xoáy chuyển động của truyền thông toàn cầu, không ít tờ báo danh tiếng phải nói lời chia tay với báo in, chuyển sang báo điện tử, thậm chí rời khỏi đời sống báo chí. Câu hỏi “tương lai nào cho báo in?” vì thế luôn ám ảnh giới làm nghề. Nhưng tại Báo Nhân Dân, báo in không bị bỏ lại phía sau. Trái lại, báo in được “đánh thức” bằng công nghệ, sáng tạo và tư duy mới để tiếp tục giữ vai trò trụ cột trong hệ sinh thái truyền thông đa nền tảng hiện đại.

Dấn thân vào hiện trường "nóng" ở nước ngoài

Dấn thân vào hiện trường "nóng" ở nước ngoài

Các cơ quan thường trú Báo Nhân Dân tại nước ngoài tham gia cung cấp thông tin quốc tế và là bộ mặt đối ngoại của Báo tại địa bàn. Mặc dù chỉ có 6 cơ quan, tuy nhiên, luôn có những dấu ấn nghề nghiệp của các phóng viên thường trú trong mảng tin quốc tế. 

Nhớ những gương mặt thân quen

Nhớ những gương mặt thân quen

Tuy đã được nghỉ theo chế độ, nhưng cứ mỗi dịp chuẩn bị vào mùa làm số báo Xuân, hay có sự kiện trọng đại nào đó, các đồng nghiệp lại nhớ tới tôi “a-lô” gọi viết bài. Được tin cậy, gửi gắm, lửa nghề trong tôi như được hâm nóng. Háo hức hành trang lên đường mà cứ ngỡ như đang là phóng viên thường trú ngày nào...

Làm báo trong tâm dịch

Làm báo trong tâm dịch

Người làm báo trong tâm dịch đều không chọn cách sống bình an mà đã chiến đấu bằng cả sự tự hào, bằng ý chí của người làm báo cách mạng mang trái tim máu đỏ tươi hồng, yêu thương đồng loại, yêu thương con người. Họ đã học được bài học làm người, khi làm báo trong tâm dịch.

Nhà báo Phong Nguyên bên cột mốc chủ quyền đảo Sinh Tồn.

Trong tôi, Trường Sa...

Biển, có lúc như một đứa trẻ, có lúc như một người nóng tính trong cơn cuồng nộ. Trường Sa ở đó. Gan góc. Kiên trung. Mỗi lần đến với Trường Sa, trong tôi đầy thêm lên cảm xúc. Để rồi, cứ một vài năm không được ra với Trường Sa, tôi thấy như thiếu thiếu điều gì đó, khó tả.

Từ tuyên truyền đến đối thoại

Từ tuyên truyền đến đối thoại

Tờ báo Đảng thân thiết của chúng ta hôm nay bước vào tuổi 75. Có biết bao kỷ niệm, bao cảm xúc, bao bài học ùa về. Tôi muốn được nói đôi điều về sự đổi mới tư duy của các thế hệ những người làm Báo Nhân Dân mà tôi nghe được, học được từ các thầy nghề, các đồng nghiệp đi trước.

Từ cô bộ đội (ảnh bên phải) chuyển sang làm báo và cho đến bây giờ dù đã bước sang tuổi 79, bà Mai Nhiễu vẫn đam mê phát hành báo. (Ảnh: NVCC)

Báo giấy vẫn có lãnh địa riêng

Cái tên Mai Nhiễu nổi tiếng trong giới phát hành báo chí Việt Nam, đặc biệt là trong thời hoàng kim của báo giấy. Từ một người lính công binh chuyển ngành, bà đã dành trọn thanh xuân và tâm huyết để đưa những tờ báo Đảng đến tận tay người đọc.

Thói quen đứng... đọc Báo Nhân Dân và những không gian mở

Thói quen đứng... đọc Báo Nhân Dân và những không gian mở

Ít ai ngờ rằng ngay giữa trung tâm Thủ đô, nơi nhịp sống số hóa cuốn đi từng khoảnh khắc, vẫn tồn tại một góc phố dành riêng cho việc đọc báo... đứng. Giữa phố cổ Hà Nội, việc đứng đọc Báo Nhân Dân trước cổng số nhà 71 Hàng Trống từ lâu đã trở thành một nếp sinh hoạt quen thuộc của nhiều thế hệ người dân.

Lãnh đạo Báo Nhân Dân trao tặng Báo Xuân Bính Ngọ tới các chiến sĩ nơi biên giới, hải đảo.

Làm kinh tế báo chí

Những năm 2000, kinh tế báo chí là một phạm trù mới mẻ. Bởi từ trước, doanh thu báo chí ở báo ta chủ yếu dựa vào số lượng phát hành (bán báo). Báo phát hành tăng thì tỷ lệ thụ hưởng cũng tăng theo. Đời sống cán bộ, phóng viên, người lao động dựa vào hoạt động đó.

Các thế hệ người làm Báo Nhân Dân cuối tuần hội tụ tại Lễ kỷ niệm 30 năm Ngày Báo Nhân Dân cuối tuần ra số đầu (12/2/1989-12/2/2019).

Bổn phận với màu cờ

Đó không chỉ là một khẩu hiệu, không phải là một khẩu hiệu. Mới vài ngày trước thôi, giữa ca trực đầy mệt mỏi, có người anh đang nhắn tin với bạn quay sang tôi, chỉ để hỏi về một cách dùng từ, bởi “mình là người Báo Nhân Dân, viết không chuẩn người ta đánh giá!”.