NSƯT Song Thao:

“Ba lần gặp Bác Hồ là duyên phận đặc biệt của đời tôi”

Được gặp Bác Hồ ba lần, được hát cho Bác nghe và lắng nghe Bác chỉnh sửa từng câu hát, với NSƯT Song Thao - nghệ sĩ gắn bó trọn đời với dân ca xứ Nghệ - đó là một đặc ân không gì sánh được. Ở tuổi 84, bà vẫn nhớ từng ánh mắt, câu nói của Người như mới hôm qua. Mỗi lần gặp Bác là một lần thăng hoa trong đời nghệ sĩ, để từ đó, bà coi âm nhạc là sứ mệnh và Bác Hồ là ngọn lửa soi đường. Trong cuộc trò chuyện, bà kể lại những ký ức đặc biệt ấy bằng một giọng đầy xúc động, pha lẫn niềm tự hào và biết ơn.
NSƯT Song Thao (bên phải) vẫn giữ mãi ngọn lửa nghệ thuật từ những lần được Bác Hồ động viên, khích lệ.
NSƯT Song Thao (bên phải) vẫn giữ mãi ngọn lửa nghệ thuật từ những lần được Bác Hồ động viên, khích lệ.

Bước ngoặt sâu sắc của cuộc đời

- Thưa NSƯT Song Thao, lần đầu tiên bà gặp Bác Hồ vào năm nào? Lần gặp ấy có ý nghĩa như thế nào đối với bà?

- Lần đầu tiên tôi gặp Bác là vào dịp Tết năm 1961, khi tôi mới 19 tuổi. Hồi đó tôi đang làm công tác văn nghệ tại công trường xã Nghi Công, huyện Nghi Lộc (Nghệ An) - nơi đang xây dựng đập Khe Gỗ - thì nhận được lệnh điều động về đoàn để thực hiện “nhiệm vụ đặc biệt”. Lúc ấy không ai được biết là phục vụ Bác Hồ, chỉ biết đó là công việc hệ trọng. Đến khi vào hội trường Công an Vũ trang Nghệ An (nay là trụ sở Sở Tài chính tỉnh), tôi mới vỡ òa: Mình được hát cho Bác Hồ!

Tôi là ca sĩ trẻ của Đoàn Văn công Nhân dân Nghệ An, đã vào đoàn từ năm 1959, từng đi học Trường Âm nhạc Việt Nam. Vì giọng phù hợp với dân ca, tôi thường được phân công hát các làn điệu cổ. Hôm ấy, tôi hát các câu ví cổ như:

“(Ơ chơ...) vừa ra vừa gặp người xinh/ (chứ) cũng bằng Kim Trọng tiết thanh minh gặp Kiều...

Ơ chơ... vừa ra vừa gặp người giòn/ (chứ) cũng bằng hoa nở hội bóng tròn (chơ) tốt tươi...”.

Tôi nhớ rất rõ không khí hôm ấy - vừa hồi hộp, vừa xúc động. Bác ngồi dưới, sau buổi diễn có tặng kẹo cho các nghệ sĩ nhưng không lên sân khấu. Bác chỉ nói nhẹ nhàng: “Tặng các cháu lẵng kẹo. Các cháu đưa về cho những người ở nhà nữa nhé”. Ngắn gọn vậy thôi mà lòng tôi nghẹn lại. Đó không chỉ là một vinh dự to lớn, mà còn là bước ngoặt âm thầm nhưng sâu sắc trong cuộc đời tôi. Gặp Bác, nhìn thấy Bác bằng xương bằng thịt - hình ảnh ấy trở thành một nguồn lực vô hình, nâng đỡ tôi vượt qua biết bao khó khăn sau này.

Sau lần ấy, tôi được đưa ra Hà Nội tập huấn, rồi tham gia dựng vở Tấm Cám - và được giao vai Tấm. Tính cách hiền lành, chất phúc hậu của tôi lúc ấy được cho là rất hợp với vai diễn. Mỗi lần biểu diễn, tôi đều cảm thấy như có ánh mắt Bác đang dõi theo.

- Lần thứ hai bà được gặp Bác đã để lại ấn tượng sâu sắc như thế nào?

- Đó là vào cuối năm 1965, trong một đêm biểu diễn thiêng liêng nhất đời tôi tại Phủ Chủ tịch. Khi ấy đang diễn ra Liên hoan tiếng hát chống Mỹ cứu nước của các đoàn ca múa toàn miền bắc tại Hà Nội. Tôi thuộc Đoàn Ca múa Nghệ An, còn chị Xuân Năm là diễn viên của đoàn Hà Tĩnh. Cả hai đoàn được chọn ở lại phục vụ nhân dân Thủ đô và đặc biệt là biểu diễn cho Bác Hồ cùng Bộ Chính trị.

Đêm ấy, chỉ ba người được vào biểu diễn tại Phủ Chủ tịch. Tiết mục mở đầu là chị Xuân Năm ngâm bài thơ Mừng chiến thắng trời quê của nhà thơ Duy Thảo, viết về niềm vui và khí thế của quân dân Hà Tĩnh sau chiến công bắn rơi 12 máy bay Mỹ trong trận đầu đánh trả. Sau đó là chị Thanh Xuân hát, rồi đến lượt tôi.

Tôi thể hiện bài dân ca lời cổ, trong đó có đoạn:

“Chứ ai biết nước sông Lam răng là trong hay đục...

Thì mới biết sống cuộc đời răng là nhục là vinh,

Chứ thuyền em lên thác xuống ghềnh,

Nước non là nghĩa là tình ai ơi...”.

Khi tôi hát xong, Bác Hồ nhẹ nhàng quay sang cười hiền và nói với tôi: “Cháu à, các cụ ta ở quê nói nước là “nác” đó, cháu biết không?”.

Tôi lặng người. Một câu nói nhỏ thôi, nhưng chan chứa yêu thương và sự tinh tế đến vô hạn. Giữa bao lo toan quốc sự, Bác vẫn chú ý đến âm điệu một câu dân ca, vẫn quan tâm đến tiếng nói quê hương. Câu nhắc nhẹ ấy với tôi quý hơn mọi lời khen. Nó cho tôi thấy: Làm nghệ sĩ không chỉ là biểu diễn, mà là gìn giữ và truyền lại một phần tâm hồn dân tộc.

- Trong lần thứ ba bà được vinh dự gặp Bác Hồ, điều gì khiến bà nhớ mãi?

- Cuối năm 1965, khi Đoàn Ca múa Nghệ An chúng tôi còn đang ở Hà Nội biểu diễn, Bộ Văn hóa có chọn một số anh chị em nghệ sĩ từ các đoàn ca múa miền núi - trong đó có đoàn Nghệ An -

để đến tham quan khu triển lãm hình ảnh các dân tộc Việt Nam tại Tràng Tiền. Khi chúng tôi đang xem triển lãm ở tầng một, bất ngờ Bác xuất hiện. Ai cũng xúc động, cuống quýt lên. Riêng tôi, không kiềm được lòng, chạy tới ôm lấy Bác. Có lẽ vì tôi quá xúc động -

nhưng Bác rất hiền từ, nhẹ nhàng như một người ông thân thiết. Sau đó, chúng tôi được cùng Bác lên tầng hai, xem các hình ảnh bằng đèn chiếu. Tất cả nghệ sĩ, cán bộ ngồi quây quần quanh Bác, ai cũng nín lặng, trân trọng từng giây phút. Xem xong, Bác hỏi chuyện từng người. Tới lượt tôi, khi Bác vừa hỏi : “Cháu ở tỉnh mô?”. Tôi nhanh nhảu: “Dạ, cháu người Nghệ An!” - Tôi nói vậy cũng vì muốn gần gũi, để Bác nhớ tới quê hương. Nhưng Bác mỉm cười, ôn tồn đáp: “Cháu ở Nghệ An à? Ừ, tất cả các cháu ở đây đều là con cháu của Bác cả”.

Lúc ấy tôi có chút hụt hẫng, nhưng sau đó mới thấy thấm thía. Mình mong một sự ưu ái riêng vì cùng quê, nhưng Bác lại bao dung hơn thế: ôm tất cả mọi người vào lòng. Sự bình đẳng, nhân hậu và độ lượng ấy làm tôi cảm phục vô hạn. Khi tiễn Bác xuống tầng dưới, ai cũng muốn ôm Bác lần nữa. Nhưng Bác nói vui: “Các cháu lui lại chút, ôm thế này Bác đi là ngã đấy”. Chúng tôi ngoan ngoãn lùi ra, và rất nhanh, Người rảo bước, dáng Người nhanh nhẹn, thanh thoát như một ông tiên vừa ghé qua.

Tôi thường nói vui với anh em rằng, nếu tôi không đi văn công, có lẽ chẳng bao giờ được gặp Bác đến ba lần. Nhưng thật lòng, đó là ân huệ mà cả đời tôi biết ơn. Ba lần gặp Bác - không phải ba lần gặp một nguyên thủ quốc gia, mà là ba lần được chạm tới sự tử tế, gần gũi và minh triết của một con người vĩ đại.

Ngọn lửa âm thầm cháy mãi

- Khi Bác Hồ qua đời, bà là người đầu tiên thể hiện ca khúc “Trông cây lại nhớ đến Người”. Bà có thể chia sẻ về khoảnh khắc thiêng liêng ấy?

- Đó là một ký ức mà tôi không thể nào quên. Năm 1969, tôi đang cùng Đoàn nghệ thuật không chuyên Khu 4 ra Hà Nội tập huấn. Chúng tôi được triệu tập từ Nghệ An, Hà Tĩnh, Vĩnh Linh để chuẩn bị cho một chuyến biểu diễn quốc tế. Theo thông lệ, trước khi đi nước ngoài, đoàn sẽ có một đêm diễn phục vụ Bác Hồ và các đồng chí lãnh đạo. Tôi đã gặp Bác ba lần, nhưng vẫn mong có lần thứ tư - còn nhiều anh chị em khác thì chưa một lần được nhìn thấy Bác, nên ai cũng háo hức, mong đợi.

Thế rồi đến tháng chín, bỗng tin Bác mất ập đến. Như sét đánh ngang tai. Cả đoàn đang tập luyện, nghe tin, chúng tôi òa khóc - khóc giữa sân, khóc trong phòng tập, nước mắt rơi không ngừng.

Ngay sau đó, nhạc sĩ Đỗ Nhuận tìm gặp tôi. Anh nói: “Em ơi, anh vừa viết xong một bài hát để tưởng nhớ Bác (Bài Trông cây lại nhớ đến Người). Em cố gắng thu cho anh nhé, để phát trong những ngày nhân dân cả nước đến viếng Bác tại Quảng trường Ba Đình”.

Tôi nghẹn ngào gật đầu. Chỉ tập chừng 20 phút, rồi vào phòng thu của Đài Tiếng nói Việt Nam. Nhưng không dễ chút nào. Cứ hát được vài câu là tôi khóc. Cổ họng nghẹn lại, không cất nổi tiếng. Phải thu đi thu lại đến bốn, năm lần - nhất là câu cuối cùng: “Rừng cây ru Bác ngủ ngon lành...”. Khi hát đến câu ấy, tôi nghẹn lại. Tôi biết, từ đây, Bác đã đi xa...

Sau này, có những đêm tôi không biểu diễn, không khán giả, không ánh đèn sân khấu, chỉ một mình trong nhà -

tôi vẫn hát những câu hát về Bác như một sự tưởng nhớ: “Tháng Năm về, con lại đến Kim Liên... nhà lá đơn sơ chìm sâu trong ngõ lối...”.

Lời hát như chảy thầm trong tim. Tôi không cần ai nghe, vì tôi đang hát cho một người luôn hiện hữu trong tim mình - Hồ Chí Minh.

- Nếu không có ba lần gặp Bác Hồ, bà nghĩ cuộc đời nghệ thuật của mình sẽ khác đi như thế nào? Và có bao giờ bà tự thấy mình là người nghệ sĩ có duyên phận để kể chuyện về Bác bằng âm nhạc?

- Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu không có ba lần được gặp Bác Hồ, chắc hẳn cuộc đời nghệ thuật của tôi đã khác. Vẫn sẽ là một nghệ sĩ xứ Nghệ, vẫn hát Ví Giặm, vẫn lên sân khấu - nhưng sẽ không có ngọn lửa âm thầm mà mãnh liệt ấy cháy mãi trong lòng mình suốt cả đời.

Tôi tin, không phải ai cũng có cơ hội được kể chuyện về Bác bằng âm nhạc. Nhưng tôi thì có. Và tôi gọi đó là “duyên phận”. Một duyên phận thiêng liêng, được sắp đặt từ trái tim.

- Xin trân trọng cảm ơn những chia sẻ của bà!

Có thể bạn quan tâm

Nghệ sĩ chèo Lê Tiến Đạt

Cần cơ chế giữ người tài ở lại với chèo!

Lê Tiến Đạt là gương mặt đa năng của làng chèo. Anh thể hiện tốt nhiều loại vai, từ hề đến kép chính, được ghi nhận bằng các huy chương vàng, bạc tại những kỳ hội diễn sân khấu chuyên nghiệp toàn quốc. Anh là một trong ba diễn viên chèo được trao danh hiệu Diễn viên chèo xuất sắc của Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam, năm 2025. Bước qua tuổi 30, anh vẫn đang ấp ủ nhiều ý tưởng sáng tạo để phát huy vốn quý của dân tộc.

Tiếng Việt nuôi dưỡng lòng tự hào về văn hóa Việt Nam

Tiếng Việt nuôi dưỡng lòng tự hào về văn hóa Việt Nam

Tiến sĩ Nguyễn Giáng Hương là chuyên gia, phụ trách tủ sách ngôn ngữ và văn học Đông Nam Á tại Thư viện Quốc gia Pháp (BnF). Bên cạnh công việc chuyên môn vốn đã bận rộn tại một trong những thư viện có lịch sử lâu đời và lớn nhất châu Âu, chị còn dành không ít thời gian để học hỏi, nghiên cứu phương pháp sư phạm và mở các khóa dạy tiếng Việt cho người Việt Nam xa xứ, người nước ngoài có mong muốn học để kết nối sâu sắc hơn với Việt Nam.

Nhạc sĩ Giáng Son. Ảnh: NVCC

Giao hưởng Việt Nam cần được đầu tư từ gốc

Được đông đảo công chúng biết tới và mến mộ qua nhiều ca khúc, nổi bật như Giấc mơ trưa hay Hà Nội 12 mùa hoa, nhưng ít ai biết trong nhiều năm qua, nhạc sĩ Giáng Son vẫn đau đáu giấc mơ của riêng mình: Chinh phục địa hạt khí nhạc, giao hưởng.

Nhà ngoại giao Lý Đức Trung.

Văn hóa là điểm tựa vững chắc để phát triển toàn diện đất nước

Sau khi hoàn thành nhiệm kỳ Đại sứ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tại Israel (2022 - 2025), nhà ngoại giao Lý Đức Trung hiện đảm nhiệm vị trí Phó Vụ trưởng, Ban Thư ký quốc gia APEC 2027. Dưới góc nhìn của một nhà ngoại giao chuyên nghiệp, ông chia sẻ với chúng tôi một số cảm nhận về quá trình chuyển mình của hệ sinh thái văn hóa, văn hóa sáng tạo và công nghiệp văn hóa Việt Nam hiện nay.

Chủ tịch tổ chức Women in Film Korea Kim Seon Ah

Việt Nam là thị trường điện ảnh rất tiềm năng

Bên thềm Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng (DANAFF) lần thứ tư, diễn ra từ ngày 28/6 đến 4/7, chúng tôi có cuộc trò chuyện với bà Kim Seon Ah, thành viên ban giám khảo hạng mục Phim châu Á dự thi, về quan sát của bà dành cho điện ảnh Việt Nam cũng như mối quan hệ giữa hai nền điện ảnh Việt Nam và Hàn Quốc.

Đồng sáng lập và Giám đốc Major Books Trần Thủy Thiên Kim.

Tôi muốn thế giới thấy được sức hấp dẫn của văn học Việt Nam

Sau hơn ba năm kể từ khi ra đời, Major Books, công ty xuất bản sách độc lập tại Anh quốc, đã đưa "Truyện Kiều" của Nguyễn Du, "Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam" (bản kể của Nguyễn Đổng Chi), "Làm đĩ" của Vũ Trọng Phụng, và nhiều tác phẩm văn học đương đại Việt Nam tới với bạn đọc trên thế giới thông qua các bản chuyển ngữ tiếng Anh ấn tượng.

PGS, Nhà giáo Nhân dân, Họa sĩ LÊ ANH VÂN.

Sức gợi của tranh minh họa rất lớn

Khoảng 5 năm trở lại đây, Phó Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân, họa sĩ Lê Anh Vân dành khá nhiều thời gian cộng tác vẽ bìa các ấn phẩm đặc biệt và minh họa cho truyện ngắn, thơ in trên Báo Nhân Dân. Phía sau mỗi bức minh họa, có khi chỉ chiếm diện tích rất nhỏ trên trang báo, là cả một câu chuyện dài với nhiều cung bậc cảm xúc, nhiều suy tư về nghề và nghiệp.
Bên thềm triển lãm "Minh họa trên báo", do Ban Chuyên đề, Báo Nhân Dân tổ chức, diễn ra tại Trụ sở Tòa soạn Báo Nhân Dân, từ ngày 18 đến 23/6, Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng ông.

Tác giả Thanh Thanh. Ảnh: NVCC

“Tôi muốn góp phần nhỏ vào nguồn dinh dưỡng tinh thần cho trẻ em”

Vì một biến cố sức khỏe, cô bé Thanh Thanh buộc phải gắn đời mình với chiếc xe lăn, dở dang việc học phổ thông. Không chịu đầu hàng số phận, theo thời gian, cô gái rất giàu nghị lực ấy đã nỗ lực tự học, để trở thành một tác giả viết kịch bản dành nhiều tâm huyết cho những sáng tác về thiếu nhi, và... rất có duyên với giải thưởng.

Hoa hậu Ngọc Hân.

“Tôi thấy mình đang kể về Việt Nam, bằng ngôn ngữ của cái đẹp”

Là hoa hậu hiếm hoi tiếp tục phát triển sự nghiệp riêng trong lĩnh vực văn hóa sau khi giành vương miện, tới nay, Ngọc Hân đã khẳng định được tên tuổi với những thiết kế áo dài ấn tượng và đặc sắc.Một trong số bộ sưu tập áo dài “đắt hàng” do chị thiết kế được lấy cảm hứng từ họa tiết hoa sen trên Văn bia Tiến sĩ tại Trung tâm Hoạt động văn hóa khoa học Văn Miếu-Quốc Tử Giám, Hà Nội. Mới đây, bộ sưu tập này được giới thiệu trong khuôn khổ một triển lãm thời trang diễn ra tại chính khuôn viên Trung tâm. Bên lề sự kiện, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng chị.

Nhạc sĩ Tống Đức Cường (nghệ danh Cường Tống).

Tôi “lãi” rất nhiều từ âm nhạc truyền thống

Sau 11 năm học tập và làm việc tại Trung Quốc, nhạc sĩ Tống Đức Cường (nghệ danh Cường Tống) quyết định trở lại quê hương mong muốn tiếp tục phát triển sự nghiệp sáng tác âm nhạc, chắt lọc tinh hoa và kinh nghiệm từ cả hai nền văn hóa để đem tới khán giả những tác phẩm giàu thẩm mỹ, mang đậm dấu ấn cá nhân.

Đạo diễn, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Ngọc Giàu

Những hạt giống tài năng luôn cần được chăm chút

Cuộc thi Tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026 đang diễn ra tại Thành phố Hồ Chí Minh, từ ngày 17 đến 23/5. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện với Đạo diễn, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Ngọc Giàu, Chủ tịch Hội đồng giám khảo về con đường tìm kiếm tài năng cải lương trong bối cảnh nhiều đổi thay của thị hiếu khán giả.

Công trình Hồ Chí Minh trong nghệ thuật tạo hình được thiết kế, trình bày trang trọng. (Nguồn VNFAM)

Bộ sưu tập tác phẩm mỹ thuật về Bác Hồ là tài sản vô giá

Lần đầu giới thiệu tới bạn đọc trong và ngoài nước về một phần bộ sưu tập tác phẩm mỹ thuật về Bác Hồ thuộc Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, công trình nghiên cứu "Hồ Chí Minh trong nghệ thuật tạo hình" của Bảo tàng đã được trao giải Nhì - Giải thưởng toàn quốc về thông tin đối ngoại, năm 2025.

Giám đốc sáng lập Không gian sáng tạo Phố Bên Đồi Nguyễn Trung Hiền.

Tôi mơ về “Thung lũng sáng tạo” Ðà Lạt

Hơn 5 năm qua, Phố Bên Đồi là không gian sáng tạo hiếm hoi ở khu vực đô thị Đà Lạt (*) thường xuyên diễn ra nhiều hoạt động, từ tổ chức sự kiện nghệ thuật thị giác, trại sáng tác đến các dự án âm nhạc cộng đồng, chương trình hội thảo, thảo luận chuyên ngành về khởi nghiệp và thúc đẩy sáng tạo.

Nguyễn Đức Hiếu trong vở ballet Don Quixote, Nhà hát Nhạc Vũ Kịch Việt Nam, năm 2025. (Ảnh NVCC)

Tôi muốn làm giàu cho văn hóa Việt bằng ballet

Nguyễn Đức Hiếu đang được xem là gương mặt nam diễn viên ballet mới đầy tài năng của Việt Nam. Anh vừa xuất sắc giành giải Nhất – vòng chung khảo của Liên hoan Nghệ thuật châu Á-Thái Bình Dương 2026 (The Asia Pacific International Arts Festival), diễn ra vào tháng 3, tại Thành Đô, Trung Quốc.

Nhà sưu tập Trần Thắng. (Ảnh Hoài Phương)

Tôi đã say mê sưu tập tác phẩm của Lê Bá Đảng

Họa sĩ Lê Bá Đảng (1921-2015) là một tên tuổi ở tầm mức quốc tế, được vinh danh là Nghệ sĩ có tài năng lớn và tư tưởng nhân đạo (bởi Viện Quốc tế Saint Louis/The International Institute of Saint Louis, Mỹ, năm 1989).

Nhiều sáng tạo với âm nhạc của Trịnh Công Sơn đã đưa ca sĩ Hà Lê đến gần với công chúng hôm nay. (Ảnh NVCC)

Nhạc Trịnh giúp sự nghiệp của tôi sang trang

Với Hà Lê, nhiều ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã được “tung tẩy” trong một phong cách mới hoàn toàn. Nhạc Trịnh trở thành chìa khóa để Hà Lê tạo dựng sự nghiệp và dấu ấn âm nhạc cho riêng mình. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng anh.

Nghệ sĩ ưu tú, đạo diễn Hoàng Duẩn.

Thể loại kịch nào cũng có thể chinh phục được khán giả

Tết luôn là mùa hoạt động sôi nổi nhất của sân khấu kịch Thành phố Hồ Chí Minh. Năm nay, lần đầu sau nhiều năm, trong danh mục kịch Tết, có lịch diễn một vở kịch lịch sử: Vở Đức thượng công Tả quân Lê Văn Duyệt - Người mang 9 án tử. 

Lê Quỳnh Như, Giám đốc vận hành DeeDee Animation Studio

Kỳ vọng đóng góp vào sự phát triển của hoạt hình Việt Nam

Là đồng sáng lập kiêm Giám đốc vận hành DeeDee Animation Studio, một trong những xưởng phim hoạt hình độc lập năng động nhất hiện nay, Lê Quỳnh Như trò chuyện với Nhân Dân cuối tuần trong tâm thế vừa tỉnh táo của một nhà sản xuất, vừa đầy say mê của người làm sáng tạo.

Biết cách chấp nhận được - mất để luôn nỗ lực trong nghề

Biết cách chấp nhận được - mất để luôn nỗ lực trong nghề

Sau Mưa đỏ, bộ phim của năm 2025, đầu năm nay, diễn viên Hứa Vĩ Văn sẽ gặp lại khán giả qua phim truyền hình Tận hiến, tái hiện chân dung của chiến sĩ tình báo mang bí danh P1, hướng đến kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng Tình báo Công an nhân dân. 

Mong muốn trở lại làm việc nhiều hơn ở quê hương

Mong muốn trở lại làm việc nhiều hơn ở quê hương

Sau khi tốt nghiệp với t ấm bằng xuất sắc tại Harvard Graduate School of Design (Harvard GSD), ngôi trường đào tạo bậc cao học về kiến trúc hàng đầu thế giới, năm 2019, Khoa Vũ có nhiều cơ hội công việc tại Mỹ. Trong đó, có việc anh trở thành giảng viên thỉnh giảng tại chính ngôi trường này.

Họa sĩ Tạ Huy Long trong xưởng mở của anh, tại Không gian Manzi, Hà Nội. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Tôi chỉ là một người thợ yêu nghệ thuật

Tạ Huy Long được biết đến như một họa sĩ minh họa tài năng, sáng tạo cùng các nhân vật trong truyện Dế mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài, bên cạnh nhiều tác phẩm truyện kể bằng tranh về lịch sử, văn hóa cổ.

Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, vai Linh Nhân Hoàng thái hậu trong vở Câu thơ yên ngựa.

Hạnh phúc được tiếp nối truyền thống nghệ thuật của gia tộc

Ghi dấu mốc 100 năm gia tộc hát bội - cải lương tuồng cổ Vĩnh Xuân-bầu Thắng-Minh Tơ-Thanh Tòng, bởi thế, với Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, năm 2025 là một năm hạnh phúc. Đây cũng là gia tộc duy nhất ở miền nam, đến nay có đến sáu đời duy trì nghề hát. Bên thềm năm mới, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng chị.