Vui nghề câu cá hố ở Cảnh Dương

Quảng Bình bắt đầu bước vào vụ cá nam, các làng biển vào mùa nhộn nhịp hẳn. Chúng tôi về Cảnh Dương - làng biển duy nhất ở Quảng Bình có nghề câu cá hố xuất khẩu để nghe ngư dân kể chuyện nghề.
Sau chuyến câu khơi, tàu ngư dân Cảnh Dương trở về đầy khoang cá hố.
Sau chuyến câu khơi, tàu ngư dân Cảnh Dương trở về đầy khoang cá hố.

1/Cảnh Dương là làng biển nổi tiếng ở Quảng Bình, có lịch sử hình thành gần 400 năm. Đội tàu thuyền ở đây hùng hậu, vươn tới ngư trường xa với đủ các loại hình nghề nghiệp đánh bắt, trong đó, câu cá hố để xuất khẩu là nghề lâu đời nhất gắn bó với ngư dân Cảnh Dương. Theo những ngư dân cao tuổi ở Cảnh Dương, cá hố sinh sống ngoài khơi, thường sống ở độ nước sâu từ 50 đến 60 sải tay, khoảng 100-110m. Cá tập trung thành đàn, nổi lên mặt nước vào mùa sinh sản, kiếm mồi rồi xuống sâu hơn. Vì thế, mùa đánh bắt cá hố bắt đầu từ cuối tháng 3 đến tháng 8. Muốn khai thác được cá hố phải là những ngư dân có nhiều kinh nghiệm, tàu cá có các thiết bị như máy dò luồng cá, máy định vị và là người có sức khỏe tốt.

Gần 50 tuổi, anh Nguyễn Ngọc Dũng, chủ tàu cá QB 93130TS đã có 25 năm làm nghề đánh bắt cá hố. Thông thường mỗi tháng, ngư dân Cảnh Dương ra khơi câu cá hố một chuyến trong khoảng 20 ngày song cũng có thời điểm họ đi hai chuyến với thời gian hải trình được rút ngắn hơn. Theo Dũng, sau mỗi tuần trăng là anh và các bạn thuyền dong tàu ra khơi. Từ cửa sông Loan ở làng Cảnh Dương, chiếc tàu cá công suất 250CV chạy một ngày, một đêm mới ra tới ngư trường, nơi có nhiều luồng cá hố đang vào đợt di chuyển kiếm mồi. Đến nơi, chủ tàu kiêm thuyền trưởng Nguyễn Ngọc Dũng bắt đầu mở máy dò cá để quyết định vị trí neo tàu, buông câu. Ngày biển bình yên, công việc này không khó chứ những ngày biển có gió mạnh, việc dò cá mất nhiều thời gian hơn và độ chính xác cũng kém hơn hẳn. Khi dò tìm được tín hiệu của đàn cá, thuyền trưởng quyết định dừng tàu thả neo, thiết bị định vị được bật lên để kết nối với đất liền. Công việc buông câu bắt đầu.

2/Thức ăn mà cá hố thích nhất là cá nục bởi thịt thơm, không dai. Lúc không có cá nục thì ngư dân lấy luôn con cá hố xẻ thành miếng nhỏ làm mồi câu. Các ngư dân Cảnh Dương cho biết, trên mỗi tàu câu cá hố có nhiều cần câu bằng tre nhỏ, chắc, dài chừng 15m, buộc một đầu vào sợi dây cước dài có nhiều lưỡi câu. Trên sợi dây cước còn được buộc thêm một cục chì từ 1,5 đến 2kg bảo đảm cho chùm lưỡi câu chìm xuống 50-100m để dụ cá hố ở tầng nước sâu. Thường mỗi tàu cá có 10 cần câu, mỗi người chịu trách nhiệm hai cần. Công việc cũng khá vất vả khi ngư dân liên tục phải kiểm tra sợi dây thấy bị níu xuống tức là cá cắn câu thì kéo lên để bắt hoặc có khi chúng chỉ rỉa mồi cũng phải kéo chùm lưỡi lên để thay mồi mới. Một người trên tàu chuyên xẻ thịt cá để cung cấp mồi câu cho nhóm người câu.

“Thả câu ở mức nước sâu hàng chục, có khi hàng trăm mét, mỗi lần cá ăn mồi mắc câu, kéo lên cũng khá mỏi tay vì sợi cước rất dài. Ngay cả việc cuốn sợi dây cước lên cũng phải khéo để khi thả xuống lại không bị rối, chứ rối thì chỉ còn cách lấy kéo cắt bỏ phần bị rối rồi nối dây lại câu tiếp”, anh Dũng chia sẻ.

Nghề câu cá hố không chỉ vất vả mà ngư dân còn phải thức xuyên đêm. Họ có lúc chỉ nhai mì ăn liền hoặc ăn cơm nguội qua loa để tiếp tục công việc của mình. Trời bình yên thì không sao chứ những ngày gió nồm thổi mạnh, tàu chao đảo, sóng trùm lên mạn, người ngồi câu bên mạn tàu ướt nhẹp, thay vội bộ quần áo, chụp thêm cái áo mưa, các ngư dân tiếp tục ngồi câu. Lại có người câu buồn ngủ, chợp mắt cái, suýt rơi xuống biển.

3/Nếu các nghề biển khác thì việc khai thác hải sản mang tính tập thể, tỷ lệ ăn chia do chủ tàu, thuyền trưởng quyết định trên cơ sở công sức đóng góp của bạn thuyền. Riêng nghề câu cá hố thì tỷ lệ ăn chia là 3/7, chẳng hạn, một ngư dân trên tàu câu được một tạ cá thì ba phần là dành cho chủ tàu để chi phí chuyến biển, bảy phần còn lại người đó hưởng. Như vậy, câu được nhiều thì thu nhập cao và ngược lại. Vì thế mới có chuyện, trên cùng một tàu cá, có ngư dân thu nhập 15 triệu đồng/chuyến biển nhưng cũng có người chỉ được vài triệu đồng do mới vào nghề hoặc quá trình câu thiếu may mắn nên sản lượng thấp.

Chủ tịch UBND xã Cảnh Dương Đồng Vinh Quang cho biết, sau những chuyến ra khơi trong tháng 3 vừa qua, tàu của ngư dân Cảnh Dương trở về đầy khoang cá hố với lớp phấn ánh bạc, nhìn thích mắt. Cá hố là loại cá được mệnh danh là cá biển mình rồng bởi vẻ ngoài lấp lánh mầu xanh lam như mầu thép có ánh bạc cùng vây chạy dọc sống lưng, chúng có thân hình dài lên tới cả mét, nặng 2-3kg. Tuy là loài cá dữ, khó đánh bắt nhưng với giá trị dinh dưỡng cao, cá hố được xuất khẩu với giá trị kinh tế không nhỏ. Hiện, ở Cảnh Dương, câu cá hố trở thành một nghề quy tụ rất đông ngư dân tham gia, sản lượng cá hố xuất khẩu lên đến hàng nghìn tấn mỗi năm. Hiện, giá cá hố tuy giảm hơn song vẫn ở mức cao, từ 70-80 nghìn đồng/kg.

Có thể bạn quan tâm

Ngoài giờ học, Ly tranh thủ làm thêm tại quán cà-phê để kiếm thêm thu nhập. Ảnh: TẤN LỰC

Cánh cửa đại học mở ra từ nghị lực

Mất cha từ khi còn nhỏ, mẹ bỏ đi, Nguyễn Thị Cẩm Ly (18 tuổi), ở xã Phú Túc, tỉnh Gia Lai, lớn lên bên bà nội gần 80 tuổi. Không có điều kiện như nhiều bạn bè cùng trang lứa, Ly sớm tự lập, vừa học vừa làm để tự lo cho mình.

Cựu chiến binh Trương Văn Cảnh, phường Hương Trà (bên trái), nhận bàn giao mái ấm nghĩa tình từ đồng đội.

Nối dài nghĩa tình đồng đội

Từ những mái ấm đến phương tiện sinh kế, học bổng cho con cái của đồng đội, kết nối nguồn vốn tín dụng ưu đãi giúp cựu chiến binh phát triển kinh tế..., những "món quà" này đang kể câu chuyện về các cấp Hội Cựu chiến binh TP Đà Nẵng đoàn kết, nghĩa tình trong thời bình, đồng hành giúp đồng đội vượt khó, vươn lên trong cuộc sống.

Nguy cơ mất những không gian làng giàu giá trị

Suy ngẫm này xuất hiện khi chúng tôi đi qua nhiều làng quê hoặc vẫn là “làng nguyên” ở nông thôn hoặc đã “phường hóa” những năm qua nhưng trong tâm thức, tình cảm người dân sở tại vẫn coi đó là làng. Thí dụ như làng cốm Vòng, làng hoa Tây Tựu… trong phố Hà Nội. Với cả hai “kiểu” địa bàn cơ sở này, tình trạng thu hẹp, suy giảm và nguy cơ mất mát các không gian giàu giá trị về nhiều mặt đã hiện hữu.

Một góc chợ Châu Đốc (An Giang) nổi tiếng với các món ăn đặc sản miền tây.

Kể chuyện Việt Nam qua ẩm thực

Tháng 8 vừa qua, Việt Nam đứng đầu danh sách những điểm đến ẩm thực hàng đầu thế giới năm 2026 do độc giả NZ Herald Travel bình chọn. Niềm vui từ những danh hiệu quốc tế gợi mở vấn đề làm thế nào để những món ngon cùng câu chuyện văn hóa phía sau thật sự trở thành sức hút với du khách quốc tế.

Gia Lai hướng tới mục tiêu trở thành trung tâm chế biến nông sản hiện đại.

Đưa nông sản đại ngàn vươn tầm thế giới

Nông nghiệp Gia Lai đang đứng trước thời cơ vàng để chuyển mình. Không còn quẩn quanh với tư duy “bán thô, ăn xổi”, nhiều doanh nghiệp đã đẩy mạnh liên kết chuỗi giá trị và thúc đẩy kinh tế tuần hoàn.

Lê Minh Vũ (bên phải) tham gia công tác trọng tài Giải Yoga tỉnh Khánh Hòa 2026.

Vượt giới hạn cùng Yoga

Với kiện tướng Yoga cấp quốc gia Lê Minh Vũ (26 tuổi, trú phường Phú Xuân, thành phố Huế), Yoga là hành trình lắng nghe, thấu hiểu từng đổi thay của bản thân. Phía sau những kết quả anh Vũ đạt được là sự kiên trì trong luyện tập, sẵn sàng chinh phục từng cấp độ mới. Các tư thế Yoga uyển chuyển, mềm mại tạo cho Vũ một hướng đi khác biệt, chứa đựng sự đam mê đầy nghiêm túc.

Không khí trên đảo trong lành, được ví như thiên đường nghỉ dưỡng.

Miền bí ẩn giữa biển xanh

Tạp chí Travel & Leisure vừa xếp Côn Đảo ở vị trí đầu tiên trong danh sách 30 hòn đảo bí ẩn nhất thế giới dành cho những du khách muốn tìm đến một nơi vắng vẻ, tách khỏi nhịp sống ồn ào. Vẻ đẹp bí ẩn của đảo đặc khu thuộc Thành phố Hồ Chí Minh từng được biết đến như một “địa ngục trần gian”.

Việc sáp nhập các trường đặt mục tiêu lấy học sinh làm trung tâm. Ảnh: THẾ PHONG

Sau sáp nhập, trường học phải tốt hơn

Năm học 2026-2027 mở ra với một thay đổi lớn trong mạng lưới trường học: Các địa phương đồng loạt tổ chức lại cơ sở giáo dục công lập theo mô hình mới. Từ những trường nhỏ, phân tán hình thành các trường quy mô lớn, có phân hiệu, điểm trường, đặt ra yêu cầu sử dụng hiệu quả hơn nguồn lực và nâng cao chất lượng dạy học.

Đón đọc Thời Nay số 1737, phát hành thứ hai, ngày 7/9

Đón đọc Thời Nay số 1737, phát hành thứ hai, ngày 7/9

Cùng với đà tăng trưởng của thị trường xe điện, hạ tầng trạm sạc tại Việt Nam bước vào giai đoạn phát triển sôi động với sự tham gia của nhiều doanh nghiệp. Xu hướng này phản ánh quá trình chuyển dịch sang giao thông xanh đang được thúc đẩy đồng thời từ chính sách và thị trường. Cuộc đua phủ sóng hạ tầng trạm sạc xe điện trên Trang nhất.

Các đại biểu trao đổi tại Hội thảo quốc tế về thúc đẩy giáo dục và y tế hòa nhập tại Hà Nội.

Người khuyết tật cần ở vị trí trung tâm

Bảo đảm quyền của người khuyết tật đang đặt ra yêu cầu chuyển từ những cam kết chính sách sang các hệ thống giáo dục, y tế và dịch vụ xã hội thật sự hòa nhập. Từ kinh nghiệm của Chương trình chung của Liên hợp quốc, nhiều mô hình cho thấy việc tháo gỡ các rào cản trong tiếp cận dịch vụ chính là điều kiện để người khuyết tật tham gia bình đẳng và đầy đủ hơn vào đời sống xã hội.

Lực lượng chức năng kịp thời phát hiện và dập tắt các đám cháy có nguy cơ lan rộng tại phường An Cựu.

Căng mình chống cháy rừng ở Huế

Những ngày qua, nắng nóng gay gắt, gió Tây Nam thổi mạnh khiến thảm thực bì khô nhanh, tại TP Huế đã liên tiếp xuất hiện nhiều điểm cháy. Trước “giặc lửa”, lực lượng kiểm lâm, chính quyền địa phương và chủ rừng căng mình bám địa bàn, chủ động phòng ngừa, ngăn chặn bùng phát cháy lớn.

Hai nhà thiết kế Vũ Ngọc Tú và Đinh Trường Tùng diện trang phục VUNGOC&SON. Ảnh: NVCC

Thiết kế thời trang kể chuyện quê hương

11 năm qua, bộ đôi nhà thiết kế thời trang Vũ Ngọc Tú (Quảng Bình cũ, nay là Quảng Trị) và Đinh Trường Tùng (TP Huế), đồng sáng lập thương hiệu VUNGOC&SON luôn chọn văn hóa truyền thống làm nền tảng cho các thiết kế của mình. Với họ, việc tôn vinh di sản thông qua lĩnh vực thời trang cũng là cách quảng bá vẻ đẹp quê hương ra thế giới. Thời Nay đã có cuộc trò chuyện với hai anh về cách tạo nên phong cách thời trang vừa hiện đại, vừa có chiều sâu văn hóa.

Tổng Bí thư Tô Lâm dự Lễ khánh thành Trường Phổ thông nội trú liên cấp Tiểu học và THCS Si Pa Phìn (tỉnh Điện Biên) ngày 31/1/2026. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Mở cánh cửa tương lai cho học sinh vùng biên (kỳ 1)

Ngày 5/9, tiếng trống khai giảng năm học 2026-2027 vang lên cùng một dấu mốc đặc biệt: 108 trường phổ thông nội trú liên cấp tại các xã biên giới dự kiến đồng loạt được khánh thành, bàn giao, đưa vào sử dụng. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm kỳ vọng những ngôi trường ấy sẽ trở thành những “cột mốc mềm” về giáo dục vùng biên. Đằng sau những công trình mới là một chủ trương lớn nhằm tạo công bằng trong cơ hội giáo dục, thu hẹp khoảng cách vùng miền và đầu tư cho nguồn nhân lực của vùng biên trong tương lai.

Khu đô thị Căn cứ quân sự Cam Ranh (Khánh Hòa). Ảnh: QĐND

Phía sau đầu sóng Trường Sa

Bán đảo Cam Ranh nắng gió có một khu đô thị đặc biệt mang tên Khu đô thị Căn cứ quân sự Cam Ranh (Khánh Hòa). Sau những ô cửa bình yên nơi đây là mái ấm của các gia đình quân nhân, trong đó có những người vợ đang ngày ngày thay chồng chăm lo tổ ấm, khi các anh làm nhiệm vụ nơi đầu sóng Trường Sa.

Hoạt động khám sức khỏe định kỳ cho học sinh trước năm học mới 2026-2027.

Tấm thẻ nhỏ, điểm tựa lớn

Năm học 2026-2027 đang đến gần, cùng với những khoản chi đầu năm, bảo hiểm y tế (BHYT) là một trong những chính sách an sinh mà mỗi gia đình có con đang đi học cần chủ động chuẩn bị. Một tấm thẻ có thể cả năm không sử dụng, nhưng khi ốm đau, tai nạn hay mắc bệnh phải điều trị dài ngày, đó có thể là điểm tựa giúp gia đình giảm đi khoản chi phí y tế rất lớn.

Đón đọc Thời Nay số 1736, phát hành thứ năm, ngày 3/9

Đón đọc Thời Nay số 1736, phát hành thứ năm, ngày 3/9

Trang nhất đăng tải Kỳ 1: Rút ngắn những con đường đến trường trong bài Mở cánh cửa tương lai cho học sinh vùng biên. Ngày 5/9, tiếng trống khai giảng năm học 2026-2027 vang lên cùng một dấu mốc đặc biệt: 108 trường phổ thông nội trú liên cấp tại các xã biên giới dự kiến đồng loạt được khánh thành, bàn giao, đưa vào sử dụng. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm kỳ vọng những ngôi trường ấy sẽ trở thành những “cột mốc mềm” về giáo dục vùng biên. Đằng sau những công trình mới là một chủ trương lớn nhằm tạo công bằng trong cơ hội giáo dục, thu hẹp khoảng cách vùng miền và đầu tư cho nguồn nhân lực của vùng biên trong tương lai.

Bàn ghế sao không “lớn” cùng học sinh?

Nhiều phụ huynh vừa đi họp cho con năm nay lên lớp trên, được biết tin: Năm học này, dù trường đã sáp nhập, các con vẫn được học tại phòng học cũ. Phòng học này với các vật dụng từ điều hòa, bàn ghế, tivi… đã gắn bó với nhiều em từ hồi lớp 1. Tin vui như cô giáo nói, nhưng ngẫm lại thấy hơi băn khoăn: Bốn năm trôi qua, bàn ghế cũ đi, có cái sứt góc, có cái phải gia cố, nhưng kích thước vẫn vậy, trong khi những đứa trẻ ngồi trên đó đang ở “tuổi ăn tuổi lớn”.